Lưu trữ cho Tháng Tư, 2011

Hoàng Sa Hành

Posted: 30/04/2011 in Nguyễn Hữu Nhật, Thơ

Nguyễn Hữu Nhật

1.
Đá ở dưới lòng sông nước chảy chẳng mòn,
sóng bao đời nay vẫn vật vã
trên giòng Hát giang
thương tiếc Hai Bà chân yếu tay mềm,
trầm mình, trôi theo vận nước
Nước mất, nhà tan, người phải chết
chết mà những nét chân mày cong vút
còn dựng ngược thêm lên, hỏi trời
có thấu chăng cái ác của quân nghịch tặc,
Song hai tay buông xuôi
nên lưỡi kiếm hết còn ngang dọc
(more…)

Võ Hoàng

Lúc hai cái xe mười bánh nối đuôi nhau chạy vụt qua, bụi đỏ bốc bùng lên, bên này ngó bên kia không thấy gì hết. Bà Mợ Năm lom khom bước ra khỏi ngưỡng cửa, nheo hai con mắt lại, quay về hướng chợ miệng lầm bầm gì đó nghe không rõ. Con Sượng đang ngồi trên ghế bố thõng hai chân xuống đong đưa qua lại lớn giọng nói vọng ra:

– Bà mợ ở đó mà ngóng. Nó đi chút xíu, nó dià chớ mắc mớ gì. Thây kệ nó.
(more…)

 
Ca khúc Nguyễn Trọng Khôi; Tác giả trình bày
Nguồn: Tác giả gửi YouTube link

Hà Thúc Sinh

Mới đây anh về Việt Nam một chuyến, về thăm cha già ốm đau và cải táng phần mộ mẹ anh. Cha anh ở Sài Gòn và mộ mẹ anh còn ngoài Thanh Hoá. Hơn bốn mươi năm mộ vẫn còn. Lạ? Không đâu, ấy là nhờ trong khối nhân dân bần cố còn sót một số trình độ tiếp thu tư tưởng cách mạng kém cỏi, nhồi cách mấy vẫn không thông chính sách cào bằng lấp sạch.

Anh mặc tang phục, mua hương nến, các thứ cần thiết thuê thợ cải táng. Áo quan mẹ anh xưa bằng gỗ vàng tâm, bền như sừng, thế mà khi mở xương khúc còn khúc mất. Anh nhìn xuống mộ huyệt khóc cười tuỳ lúc. Anh Mới, người kéo xe tay cho mẹ anh xưa, giờ đã là ông cụ hom hem ngoài bảy mươi, ngạc nhiên hỏi vào tai anh:

“Cậu khóc hay cười đấy?”

Anh nhìn kín nhiều người lạ mặt, đáp khẽ:

“Cả hai. Phải thích nghi hoàn cảnh.”

Anh Mới hiểu, giọng gần với sự biếm nhẽ:

“Ngoài quy hoạch hết rồi. Cả nước đã tự do khóc, cậu khóc tí nữa không sao.”

Thế là anh khóc, khóc to hơn cả ngày thơ ấu lúc mẹ anh mất.
(more…)

Ký sự 30.04.85

Posted: 30/04/2011 in Nguyễn Mậu Lâm, Thơ
Thẻ:

Nguyễn Mậu Lâm

Ngày ba mươi tháng tư năm tám lăm
Mới ba giờ khuya
Trời còn tối đen
Sương rơi mờ cả mắt
Thằng công an khu vực đã xông đến trước cữa từng nhà, từng nhà hét
– Dậy, dậy lẹ lên, đi mít-ting.

Tôi cũng dậy
“Ừ, thì thôi, mày bắt, tao đi”.
(more…)

Lữ Quỳnh

Khi xe vượt qua trạm gác của quân cảnh để vào bến, tôi thò tay vào túi áo lấy sổ tay ra xem một lần nữa địa chỉ anh Hoán. Con số và tên đường đã nằm sẵn trong trí tôi, nhưng tôi vẫn không ngăn được thói quen máy móc của mình. Chiếc xe lắc lư tiến chậm rãi vào chỗ đậu giữa đám bụi mù hăng hăng mùi đất. Tôi đợi cho đám hành khách ngồi trước mình xuống hết, rồi mới thong thả cầm xắc tay xuống sau. Tôi gạt đám tài xế xe thồ, xe lam, xích lô đang chen khách, tiến tới một quán cóc gần đó. Tôi cần có ít phút để xếp đặt thời khắc biểu cho mình trong thời gian ngắn ngủi ở đây, dù cho chuyến đi này chẳng có gì quan trọng cả. Việc trước tiên có lẽ tôi sẽ tới thăm anh Hoán, sau đó sẽ tới ở lại chơi với Thung. Tôi gọi một ly cà phê đá, lấy một gói thuốc, và hỏi vẩn vơ cô hàng về con đường mà tôi sắp tới. Cô hàng nói, con đường đó nhà rất ít nên ông rất dễ tìm. Tôi mỉm cưới hình dung ra căn nhà của anh Hoán, tự hỏi không biết bây giờ những người ở đó còn ai nhận ra mình nữa không.
(more…)

 
Sau 30-4-1975, chúng tôi, những quân nhân, công chức.. VNCH, bị lùa vào tù. Xin vinh danh Những Bà Vợ Tù Chung Thủy : tảo tần nuôi con, kiên trì chờ chồng 5, 7 năm, thậm chí 15, 20 năm sau mới được hội ngộ.

Nhạc: Vĩnh Điện
Thơ: Lê Nguyễn
Ca sĩ: Xuân Phú
Thực hiện clip: Trần Ai
Nguồn: Tác giả gửi YouTube link

Nguyễn Đông Giang

Bất hạnh không ngờ

Tưởng nhớ Anh hồn liệt sĩ,Vị quốc vong thân 30-4-75

30 tháng tư – 30 tháng tư đen
Ngày thiên địa báo điềm lành dữ
Ngày dân Việt bị dồn bức tử
Mảnh dư đồ loang loáng một màu tang
(more…)

Thụy Khuê

Từ mùa xuân 1956 sang mùa thu 1956

Phong trào Nhân Văn Giai Phẩm chia làm hai giai đoạn: Giai đoạn I gắn bó với Giai phẩm mùa xuân giai đoạn II gồm toàn bộ những tờ báo phát hành từ tháng 8/1956 đến tháng 12/56.

Giai đoạn I có thể tóm tắt như sau:

Giai phẩm mùa xuân ra đời cuối tháng 1/1956. Hơn một tuần sau, nhiều sự kiện quan trọng liên tiếp xẩy ra:

– 28 Tết Nguyên đán: Tố Hữu sai người tìm gọi Lê Đạt lên Tuyên huấn.

– 4 Tết: Trần Dần và Tử Phác bị bắt tại Yên Viên, nơi đang học tập cải cách ruộng đất.

– 5 Tết: Lê Đạt ăn Tết xong mới lên trình diện Tố Hữu. Bị giữ lại kiểm thảo 15 ngày.

– Trần Dần, sau ba ngày bị giam dưới một căn hầm, dùng dao cạo cứa cổ, được đưa đến bệnh viện. Tại đây, ngày 21/2/56 Trần Dần viết một lá thư dài cho đại tướng Nguyễn Chí Thanh. Tướng Thanh can thiệp, Trần Dần, Tử Phác được tha ngày 5/5/56.

Trong tháng 2/56, một “hội nghị lớn” luận tội Trần Dần (vắng mặt) được tổ chức. Chiến dịch đánh Trần Dần bắt đầu ngày 7/3/1956 với bài viết của Hoài Thanh trên báo Văn Nghệ số 110.
(more…)

Trung Hậu

– Zulu đây Đống Đa. Zulu đây Đống Đa! Nghe rõ sang sông.

– Đống Đa, Zulu. Sang sông nghe rõ.

Thời đó ở Quảng Trị lâu lâu lại có tiếng chim kêu giữa núi nghe như vậy. “Zulu” là tín hiệu truyền tin của hắn. “Đống Đa” là tên gọi ngụy hóa của ôn (ba hắn). “Sang sông” là vặn máy PRC25 qua băng tầng liên lạc đã định trước. Ôn là lính của đơn vị truyền tin Sư Đoàn 1 đóng ở căn cứ Dạ Lê; hắn theo đơn vị hành quân theo chiều dài đất nước. Lâu lâu mệ (mạ hắn) ở nhà nhớ hắn, mệ nói ôn đi hỏi tin tức của hắn cho mệ biết. Nhiều lúc ôn cằn nhằn lính đánh giặc chứ đâu có phải như công chức mà viết thư hoài, nhưng ôn cũng chiều ý mệ.
(more…)

Bên này sông

Posted: 29/04/2011 in Phạm Nhuận, Thơ
Thẻ:

Phạm Nhuận

Nhớ những chiều ngồi bên nầy sông
Trời bên kia trời rất hồng
Ta tưởng môi em chiều Đà-lạt
Ta ở dưới này ta nhớ mong
(more…)

Nguyễn Thanh Khiết

tháng tư mưa, có ai bừng tỉnh dậy
đốt nén nhang chiều ngồi nhắc chuyện xưa
mất mát, tang thương, cuộc người như vậy
ba mươi sáu năm còn xót trong mưa
(more…)

Hoàng Chính

Buổi sáng. Thư viện vắng người. Anh tìm hoài cuốn sách của một tác giả quen tên. Nắng bẻ cong những cành cây bên ngoài khung kính. Một vuông trời biếc xanh trên cao. Cánh chim chao đi trong cái mênh mông của đất trời. Tiếng chuông điện thoại reo trong khu nhân viên. Đứa bé gái cầm cuốn sách có hình Mickey Mouse lăng xăng chạy ra quầy kiểm sách.

Bỗng dưng tôi nghĩ đến em. Nếu em còn đâu đó trên thế gian, hẳn em cũng có đứa con gái dễ thương như thế.
(more…)

Quan Dương

Cố hương

Những đám mây đen từ phương Bắc
Kéo về phủ kín khắp trời Nam
Nả từng tia chớp vô thành phố
Đổ trút lên đầu mưa tang thương
(more…)

Nguyễn Xuân Thiệp

Những trận gió lớn vẫn đi qua địa cầu…

Xin nhắc lại câu thơ đã viết ngày nào và cùng nhau sống lại những ngày tháng đầy biến động trong lịch sử và trên những trang sách.

Vậy chúng ta hãy bắt đầu: Trong tuần lễ từ 12 tháng Tư vừa qua, nước Mỹ đã diễn lại những tiết mục kỷ niệm ngày nội chiến bùng nổ 150 năm trước đây. Trong không khí tưởng niệm ấy, người ta đi thăm lại Nghĩa Trang Arlington, nơi yên  nghỉ của các danh nhân và anh hùng nước Mỹ, và cũng là nơi chôn cất thi hài của những tử sĩ trong cuộc nội chiến Hoa Kỳ.  Dưới mộ này là hồn Bắc / dưới mộ này là hôn Nam / mây bay / mây  vẫn bay / trên đồi Arlington Cũng vào dịp này cuốn sách và cuốn phim “Gone with The Wind” (Cuốn Theo Chiều Gió) với bối cảnh là cuộc nội chiến đã được những người ái mộ, những “Windies”, nhắc nhở và cùng nhau ôn lại, nhất là tại Atlanta và vùng phụ cận, nơi có viện bảo tàng Gone With the Wind.
(more…)

Kỷ niệm nhạt nhòa

Posted: 29/04/2011 in Thiên-Thu, Thơ
Thẻ:

Thiên-Thu

Đôi chút phân vân nhận lời mời,
“Bữa cơm Y Giới với chúng tôi.”
Paris trong nắng trời Xuân đẹp,
Tựa khúc tình ru quyến rũ người.

*****

Dừng trước lối đi đón khách vào,
Tôi nhìn lơ đãng chồng sách cao,
Bìa cam, ba chữ: Paul TRẦN VỸ,
Thầy đã dạy tôi trước năm nào !
(more…)

Nam Chi


NS Phan Ni Tấn

Đối với người nghệ sĩ nói chung, khi hoàn thành một tác phẩm bất kỳ, là đã trút hết được những suy tư, trăn trở, ước vọng… của mình, sau đó là phần của người thưởng ngoạn. Họ đón nhận như thế nào, có đúng như tác giả mong muốn hay không? và cách nào họ đón nhận tác phẩm là điều hoàn toàn không thể nào tác giả biết được, đôi khi có trường hợp tác giả chẳng bao giờ ngờ tới; Ba bài ca học trò của nhạc sĩ Phan ni Tấn đối với tôi cũng vậy. Tôi đón nhận ba bài ca này một cách hết sức tình cờ và trong một hoàn cảnh đặc biệt.
(more…)

Quan ải

Posted: 28/04/2011 in Hoàng Xuân Sơn, Thơ
Thẻ:

Hoàng Xuân Sơn

Vầng trăng mất ải địa đầu
xẻ đôi dấu nhớ rụng mầu quan san
vùi khe . đá núi tan hàng
nỗi đau đồng trụ còn mang đến giờ
nằm trong huyết nhục ơ thờ
sông cuồng nước nghịch xác cờ tang thương
đêm nhốt xương giữa nguyện đường
trắng mắt dã chiến mười phương ngục cùm
đâu rồi cuống mạ xanh um
con sâu trong kén thở giùm nhân sinh
sỏi cuội là đất quê mình
hòn bi lăn xuống lộ trình máu me
năm năm mười năm bờ đê
một trăm năm vỡ ngạn về tay không
lúa tôi xa ngọn chiêm đòng
rơm em héo đụn giữa lòng quê tang
(more…)

Ninh Hạ


Mario Vargas Llosa

Như thường lệ hàng năm, sự ồn ào phản đối và đồng tình cho những nhân vật được trao tặng giải Nobel Hòa bình đã không tránh khỏi. Năm nay càng ồn ào hơn. Yes và No.  Pros và Cons không còn gìới hạn trong phạm vi cá nhân tổ chức, mà lan rộng đến nhiều quốc gia.  Ràng buộc lợi ích riêng đã được xem trọng hơn công lý và công bằng.  Vinh dự cho một tù nhân lương tâm, Lưu Hiểu Ba (Liu Xiaobo).  Nhục cho một nước, chính quyền Trung Quốc.

Trong một bầu không khí dư luận yên tỉnh hơn, Mario Vargas Llosa, nhà văn, nhà hoạt động chính trị gốc Pêru (Nam Mỹ) được thắng giải Nobel về Văn chương 2010.

Thường khi giải thưởng Văn chương Nobel được công bố, tôi tìm đọc tác phẩm mới nhất của người đoạt giải. Rất tiếc, tác phẩm mới nhất “El Sueno Del Celta”  (2010) chưa được dịch ra Anh Ngữ.  Tác phẩm gần nhất  “The Bad Girl” (2006). (Cô gái xấu nết) đã được dịch ra Anh ngữ nhưng nhà sách Barnes & Noble chưa bày bán.  Cũng không đáng tiếc bao nhiêu.  Vì, theo Kathryn Harisson, người điểm sách nhận xét về tiểu thuyết này.  “The Bad Girl chỉ là truyện được viết lại hay đơn giản hơn là dùng lại (recycle) tiểu thuyết  Madame Bovary của Gusta Flaubert (1856)…”.

Không có lựa chọn nào khác, đành phải mang về nhà truyện mới nhất có được, “The Way to Paradise”. (Lối về thiên đường) .  Nguyên bản Spanish El Paraiso en la Otra Esquina . Dịch đúng  “The Paradise in another corner”.  (Thiên đường ở một góc trời khác). Tác giả viết năm 2003 do Natasha Wimmer dịch ra Anh ngữ  (Farrr, Straus and Giroux.  NY).

Thật là một ngạc nhiên thich thú khi đọc những chương cuối của sách này.

Mario Llosa, từ một đất nước xa xôi về địa lý, rất xa lạ về văn hóa, đã viết đã mô tả trân trọng về một người An nam yêu nước, hoàng tử Kỳ Đồng Nguyễn văn Cẩm ( An Annamite.  Prince Nguyen van Cam. Chữ dùng của Mario Llosa).  Kỳ Đồng, một nhân vật lịch sử, mà ngay cả  người Việt chúng ta, chắc cũng không nhiều người biết, cho dù ngày tháng thường đi qua một con đuờng thân quen ở Sàigòn mang tên người, ngang qua trước nhà thờ Cứu Thế.
(more…)

Thiếu Khanh

“Sĩ tốt hai bên đều vắng lặng…”
TK.

Mình yêu dấu, anh thực lòng bối rối
Tư duy em đơn giản hóa tự bao giờ?
Anh nghĩ ngợi và băn khoăn suốt buổi
Không chỉ vì em đã giấu những quân cờ.

Cuộc sống vốn không một chiều thẳng tắp
Chiếc lá đa chỉ che mắt ngựa thôi mà
Trong mắt ta
đời sống tràn trề
thênh thang
phức tạp
Muôn vạn sắc màu
lồng lộng
nguy nga.
(more…)

Mang Viên Long

1.
Huệ vội vàng thu xếp công việc ở công ty, nhờ cô nhân viên trợ lý đi lấy vé máy bay để kịp về quê ngay vào buổi chiều. Theo lời mẹ kể lại qua điện thoại vào lúc 5 giờ sáng nay, thì bệnh trạng của ông ngoại không thuyên giảm chút nào, mà có thêm triệu chứng nặng hơn: Các cơ ở cổ cứng dần, không uống được nước,nói năng khó khăn!Đã không tự ngồi dậy được mà đờm rãi liên tục trào ra, cũng không khạt nhổ được nữa.. Một ngày qua, các bác sĩ khu thần kinh Bệnh viên Quân Y 16 cũng chưa có biện pháp nào để làm thay đổi tình thế ấy. Nàng trách mẹ đã không nài nỉ, thuyết phục ông ngoại xin chuyễn vào Saigon để nàng có thể theo dõi, nhờ bạn bè bên y khoa giúp đỡ -trong trường hợp cần thiết, nàng sẽ xin chuyễn ông sang Mỹ để điều trị tiếp. Mẹ nàng nói giọng trĩu nặng nước mắt : “ Con không biết tính của ông ngoại hay sao? Ông ấy ngại tốn kém cho con ,cho gia đình- tính tiết kiệm thái quá của ông con đã thành nếp khi còn ở trong bộ đội ! Ông thường bảo, tôi hy sinh xương máu, cả đời mang bệnh tật là vì đất nước, bây giò nhà nước phải lo cho tôi chứ? “. Nhà nước lo-nhưng cụ thể là ai? Có mấy người chịu suy nghĩ như ông-để sẵn lòng lo cho ông ?.
(more…)

Dối trá

Posted: 28/04/2011 in Bình Luận, Sơn Nghị

Sơn Nghị

Gia đình tôi luôn cố gắng duy trì được bữa ăn tối chung với nhau. Nửa giờ tuy ngắn ngủi nhưng quý giá vì đó là thời gian duy nhất trong ngày mọi thành viên trong gia đình đều có mặt. Ăn được miếng cơm ngon, chung quanh bàn cơm có ông bà, vợ chồng, con cái quây quần, chuyện trò vui vẻ là điều thú vị nhất trong một ngày.

Một buổi cơm tối như thường lệ, đang khi vợ chồng con cái chuyện trò rôm rả thì chuông điện thoại reo. Vì ngồi gần giá điện thoại nên tiện tay tôi bấm nút phóng thanh trên phôn (speakerphone) để trả lời. Thường thì tôi chẳng bao giờ bốc phôn trong bữa ăn vì “trời đánh còn tránh bữa ăn” huống gì một cú điện thoại vẩn vơ, trừ trường hợp nhìn thấy tên của người thân hiện ra trên khung cửa điện thoại. Thế mà hôm đó không hiểu tại sao tôi lại nhấn nút phôn để nói chuyện với một người xa lạ, một nhân viên chào hàng. Để kết thúc câu chuyện nhanh chóng, tôi vội trả lời là tôi chỉ là người ở trọ khi anh ta nói muốn nói chuyện với chủ nhà. Anh chàng Mỹ lịch sự nói cám ơn và cúp máy. Vì bật nút phóng thanh nên cuộc đối thoại cả nhà đều nghe rõ. Ngồi xuống ghế, tôi bình thản tiếp tục bữa ăn và bất chợt một trong hai đứa con tôi, lúc đó mới 10 tuổi, cất tiếng phê bình: Bố nói dối.
(more…)

Đan Tâm
Gửi em tôi

Hạc vàng rũ cánh,
bay mau,
Mê giang, nước chẩy …
thấy đâu bóng hình?!
Sát na,
rã vạn cuộc tình,
Còn chi ?
riêng khổ đau mình thiên thu?
Áo vàng, theo bước biskhu*
Đi tìm Đạo,
mở tâm Từ,
độ sinh!
Quan Âm cầu sớm hiển linh,
Bỏ thân ngã-chấp,
phá hình ngục ma…

Quán vạn pháp,
cũng như ta….
Chia tay từ phút sinh ra…
Vô thường!!

* thiền sư

Đan Tâm
25/4/11
Nguồn: Tác giả gửi

Có phải là

Posted: 28/04/2011 in Thơ, Võ Công Liêm

Võ Công Liêm
Kính tặng anh Đinh Cường


Le French Can-Can ; Tranh Jean-Gabriel Domergue (1889-1962)

có phải can-can* là bắp đùi mượt mà
của Paris từng đêm màu hồng lên đèn trong ánh mắt
em yêu
có phải đôi vú em mà ta gọi là đôi nương long yêu dấu
bởi màu nắng vàng son lên môi em
(more…)

Phan Xuân Sinh

“Ðem đại nghĩa để thắng hung tàn,
Lấy chí nhân để thay cường bạo”

Nguyễn Trãi


Nguyễn Trãi (1380–1442)

ngài sống giữa hồn thiêng sông núi. Tri ân
ta sống vào thời lòng dân. Ly tán
kẻ thắng, người thua. Toàn trí cùn, khí đoản
vận nước trên tay những đứa thất phu
(more…)

Huy-Lực Bùi Tiên Khôi

  
Yasunari KawabataBình Nguyên Lộc

Năm 1868, văn học Nhật Bản chính thức rầm rộ phát động phong trào Minh Trị Phục Hưng. Đúng 100 năm sau, năm 1968, một nhà văn Nhật Bản – Ông Yasunari Kawabata nhận được giải thưởng Văn Chương Nobel, vì các tác phẩm của ông đã giới thiệu với thế giới những sinh hoạt truyền thống của người Nhật, của phụ nữ Nhật, con cháu Thần Mặt Trời.

Ông Lâm Ngữ Đường, nhà văn Trung Hoa, Trưởng ban Văn chương Nghệ thuật của cơ quan Liên Hiệp Quốc đã từng phát biểu:

“Muốn biết rõ triết lý bất bạo động của Thánh Gandhi, người tranh đấu cho đất nước của ông giành được độc lập mà không đổ máu, hãy đọc thơ Rabindranath Tagore; muốn biết nét đẹp Đông Phương trong truyền thống trà đạo, hãy đọc văn Kawabata.”
(more…)

Hoàng Chính

Tàn cuộc

riêng cho em
một tôn thờ
lao đao giữa một cuộc cờ
riêng tôi
quê mình
xương trắng đem phơi
để tôi già
lúc hai mươi tuổi tròn
thua
về
đành đoạn nước non
buồn dao cắt máu
núi sông đọa đày

27-04-1975
(more…)

Ngủ trên đồi xanh

Posted: 27/04/2011 in Luân Hoán, Thơ
Thẻ:

Luân Hoán
tưởng nhớ thiếu tá thẩm phán Hồ Minh

mười mấy năm học luật
chưa vào đâu, thấm đâu
bây giờ lên rừng núi
anh học nghề chăn trâu
(more…)

Kiều Mỹ Duyên

Gio Linh là một thị trấn nhỏ nằm tuyến đầu của miền Nam, sát với dòng sông Bến Hải. Từ thời tiền chiến, Gio Linh đã thành một địa danhh nổi tiếng qua bản nhạc “Bà Mẹ Gio Linh” của nhạc sĩ Phạm Duy. Gio Linh là một thị trấn trên cát, cát trắng chạy dài. Những mái nhà tranh trên những cồn cát do gió đùn lên, nhấp nhô trong ánh nắng hoàng hôn, khiến cho nơi đây còn giữ được chút sinh khí chứ không hoang vu tĩnh mịch như miền đại mạc.
(more…)

Nguyễn Lãm Thắng


Lovers in Moonlight – Tranh Marc Chagall

Biên Hòa đêm xa em

Mưa ôm lấy gió cầu Ghềnh
Khuya ôm phố lạnh, chúng mình ôm nhau
Chiếc ô khấp khểnh trên cầu
Không che nổi, nụ hôn nhàu… Tội chưa!

Vòng tay ướt sũng cơn mưa
Tóc em ướt sũng cả mùa yêu anh
Đôi chân hai đứa chòng chành
Nghe sông vỗ hết sóng tình vào đêm
(more…)

Phạm Trọng Luật

Gió luồn qua khe cửa, tát hơi lạnh vào mặt Trương Sinh. Nhưng y vẫn gà gật ngủ trên ghế, chỉ có thằng cu Ðản là mắt còn mở thao láo trong căn nhà vắng tanh. Nằm trên chõng tre, nó nhìn chằm chặp như bị thôi miên bởi những hình thù chập chờn trên vách, mặt mày hớn hở chẳng chút sợ hãi. Nó không khóc mà đưa cả hai tay bập bẹ vòi vĩnh.

Tiếng đứa bé làm người cha khẽ cựa mình. Sinh có vẻ mệt mỏi, đăm chiêu suốt buổi chiều, sau khi từ bờ Hoàng Giang trở về. Lúc đứng trên ghềnh nhìn xuống chỗ nước xoáy của con sông, y đã tự nhủ phải ngại sống hơn cả sợ chết mới có thể nhảy xuống đấy. Mà đã gieo mình xuống khúc sông này thì chỉ có Trời mới tìm được xác.
(more…)

Thạch Hãn MN

Cuộc đời của mẹ:

chiếc khăn vuông không đêm nào ráo lệ
khuôn mặt hiền nỗi mong nhớ cày sâu (1)

Định mệnh hay số phần? Má Trần Thị Lan ở Tân Mỹ Chánh, Mỹ Tho, đã đặt tên cho “tụi nó”: thằng Trông, thằng Đợi…. Tết Ất Hợi, má tròn 91 tuổi. Gia tài của má là dăm ba nọc trầu chìm trong ánh nắng chiều vàng vọt ngoài sân. Có cần kể thêm mấy bằng liệt sĩ trên bàn thờ chông chênh tẻ lạnh? Thằng Trông, thằng Đợi đi theo ba và anh Hai nó, không bao giờ về nữa. Ở tuổi cổ lai hy, những bằng khen đã in hằn vào mắt mẹ ướt đằm, sâu thẳm một nỗi đau kéo dài hàng chục năm vì mất con. Và hai mươi năm kế đó mất ráo, mất trọn. Mất hết những gì sẵn có trước thời mấy đứa nó vô bưng. Tự do. Và cả miếng ăn.
(more…)

Tử

Posted: 26/04/2011 in Hồ Đình Nghiêm, Truyện Ngắn
Thẻ:

Hồ Đình Nghiêm

Thiếu úy Tiến thuyên chuyển về Sư đoàn Một trong lúc mặt trận phiá Bắc ngày càng khốc liệt. Tình hình ở Quảng Trị mỗi lúc một xấu đi. Những chiếc trực thăng gia tăng phi vụ, và khi chúng trở về, tiếng phành phạch của cánh quạt như khuấy động sự trầm mặc của Thành nội Huế, chém vụn một mảng trời u ám cuối xuân, rồi rãi xuống quân y viện Nguyễn tri Phương ngút ngàn mùi tử khí. Những chiếc poncho gói xộc xệch từng thây người được lôi ra khỏi trực thăng, sắp hàng thứ lớp trên nền xi-măng còn đọng vũng cơn mưa rơi bất ngờ từ hôm qua.
(more…)

Hôn

Posted: 26/04/2011 in Thơ, Trangđài Glassey-Trầnguyễn

Trangđài Glassey-Trầnguyễn

hai chân rón lên
hai tay quơ liên hồi
chụp, bám, bấu
vào chân, vào quần,
vào tay, vào áo,
vào bất cứ thứ gì có thể bấu vào
trên người đối tượng
cả người nhún nhẩy
lúc lắc
chân run
(more…)

Song Thao

Nhi đứng đón khách ở trước cửa phòng tiệc. Khung cửa chạm trổ phía sau bóng lên màu gụ làm Nhi, trắng khắp người, trông như người của nhiều thế kỷ trước. Tóc Nhi, vuốt ngược lên đỉnh đầu, để quăn queo một vài sợi mỏng manh rủ xuống trán. Chiếc búi tóc nhỏ ẩn hiện sau làn voan mỏng. Son phấn làm Nhi mất vẻ hoạt bát duyên dáng thường ngày. Lãng thấy Nhi quá xa anh. Anh bắt tay chú rể, thốt lời chúc mừng một cách khó khăn. Cạnh anh, Vân đặt tay lên tay Nhi, thân mật khen vẻ đẹp của cô dâu trong ngày cưới.
(more…)

Bắc Phong

trước khi tù lên rừng đốn củi
quản giáo đem ra một thúng khoai
anh cầm phần ăn buổi sáng
chỉ nhìn không cần ngửi
đã biết củ khoai sùng
(more…)

Nguyễn Phước Nguyên

chiều ngang của nghệ thuật là kỹ thuật. chiều sâu của nghệ thuật là tâm hồn. cả hai đều cần thiết cho sự sáng tạo. tuyệt tác vả chăng là sự kết hợp diệu kỳ, nếu không muốn nói là hoàn hảo, của tâm hồn và kỹ thuật. thiếu, hay chưa đủ, một trong hai yếu tố đó, tác phẩm sẽ không đạt, sẽ không vượt được giới hạn của ngôn ngữ, của thời gian, của tâm linh.
(more…)

Lâm Hảo Khôi

Tháng tư mưa đổ trên thành phố
Lính cũ không nhà vai áo xưa
Lòng như sông nhỏ thèm ra biển
Mơ thấy trường giang sóng chuyển mùa
(more…)

Hình bóng cũ

Posted: 25/04/2011 in Tiểu Thu, Truyện Ngắn

Tiểu Thu

Tiếng ông Lãng oang oang từ phòng khách:

– Em ơi, xong chưa? Khách sắp tới rồi đó.

– Gì mà hối dữ vậy. Em mặc cái áo là ra liền. Tiếng bà Lãng từ phòng ngủ vọng ra.

Ông Lãng bước qua phòng ăn. Ngắm nghía cái bàn ăn dài thòng – mà ông phải kê thêm một cái bàn dã chiến, đóng bằng gỗ thông – gật gù hài lòng. Mọi thứ đã sẵn sàng. Hôm nay là ngày kỷ niệm ba mươi năm đám cưới của ông bà. Mời chín cặp nữa, vị chi là hai mươi người.. Tuần rồi bà Lãng tất bật chạy đi mua năm thước ren về may tấm khăn bàn, để che dấu sự ráp nối. Ham rẻ, lái xuống tận đường Jean-Talon. Vội vội, vàng vàng, không nhìn thấy tấm bảng cấm đậu xe từ hai đến bốn giờ, quả thật lúc đó chưa tới 2 giờ! Thấy cả dãy xe đậu phía trước nên yên chí lớn. Nửa giờ sau, xách túi vải ra về, cay đắng cầm tờ giấy phạt 35 “đô”. Một thước ren từ 4 “đô” nhảy vọt lên 11 “đô” !!
(more…)

Hà Nguyên Dũng

Thơ làm ở chùa Chùa Ông (Bình Dương)

Ông sống giữa thời Tam quốc như tướng
lòng thiên hạ sớm tôn, chiều phế
lẽ trời đất thạnh suy, dâu bể
Ông một lòng phù thế đã suy vi !
(more…)