Archive for Tháng Tư, 2011

Đàm Trung Pháp

   
Jacques Prévert (1900-1977)Nguyên Sa (1932-1998)

Hai nhà thơ cận đại mà tôi ái mộ là Jacques Prévert (1900-1977) và Nguyên Sa (1932-1998). Hai thi sĩ này giống nhau ở chỗ họ sử dụng tài tình những chuỗi liệt kê (énumérations) trong thơ để làm sáng tỏ tối đa nội dung.  Đó là lối viết lớp lang trong trật tự, điển hình như trong câu ca dao quen thuộc “một thương tóc bỏ đuôi gà, hai thương ăn nói mặn mà có duyên, ba thương má lúm đồng tiền” của chúng ta.  Tôi võ đoán Prévert đã ảnh hưởng không ít đến Nguyên Sa khi nhà thơ này du học tại Paris vào những năm đầu thập niên 1950. Nếu những bài thơ tình dễ đọc và dễ cảm thông như những lời nói thường ngày khiến Prévert lẫy lừng danh tiếng bên Pháp thì những bài thơ tình trinh nguyên đẹp như mơ của Nguyên Sa cũng đã mang lại cho ông rất nhiều người ái mộ tại Việt Nam.
(more…)

Nguyễn Đông Giang

Anh xa nhà, sống bằng thơ
Mến tặng Bà con QNDN

1
Cali, xứ của người ta.
Quê anh Đà nẵng, Sơn Chà Việt Nam
Dáng cong chữ S, khó lầm
Như eo lưng Mẹ, u nần vai cha
Nên anh, chẳng muốn xa nhà
Tội em, tội những sân ga đứng chờ
(more…)

Mang Viên Long

Năm 1971 Mẫn thi hỏng tú tài một, bị gọi vào trường hạ sĩ quan Đồng Đế. Ra trường thì được đẩy lên xe thiêt giáp. Trung sĩ thiết giáp. Sau đó ba tháng Mẫn đã được điều động lái xe thiết giáp lên ngay Phú Bổn sống với núi rừng Tây nguyên . Trận giáp chiến cấp Sư đoàn giữa tháng 2 năm sau đã đánh bật anh rời khỏi chiếc thiết giáp về nằm chèo queo ở Quân y viên T3 mấy tháng. Cuối năm, ra hội đồng y khoa, xuất viện, rồi giải ngũ, lãnh số trợ cấp thương binh loại 2 , mỗi tháng nhận tám ngàn đồng.
(more…)

Trần Vũ

Tôi trở về ngôi nhà của gia đình sau hơn hai mươi năm xa cách. Ngôi nhà chừng như không thay đổi mấy ở mặt tiền. Vẫn ba gian tường quét vôi trắng, điểm một vài khung cửa khép hờ, một chái bếp ở hiên sau và mảnh sân con vuông vức nơi lối ra vào. Dấu tích của thời gian chỉ ẩn hiện lờ mờ từng đốm ố trên vách tường cũ, đã ngả màu cháo lòng và loang lổ đây đó như những vệt mụt nhọt thâm sâu. Ngôi nhà vẫn giữ được màu ngói đỏ mà Thầy tôi thuê người lợp trước ngày Nhật chiếm Ðông Dương. Vẫn còn nguyên một mảnh ngói mẻ nằm ở hàng ngói thứ mười từ máng xối đếm lên. Cả lớp rêu xanh rì bám vào bờ tường chạy viền theo bên hông nhà ra đến chân hàng giậu hoa dâm bụt nơi Thầy tôi đang đứng.

- Kìa cái Nụ về đấy à? Ði đâu mãi thế? Ðến gần Thầy xem, mắt Thầy lòa rồi không nom rõ…
(more…)

Trần Phù Thế

Quê hương

ta về
đất mẹ
tối tăm mịt mù
chỉ còn một bóng trăng lu…
(more…)

Võ Kỳ Điền


Hồ Trường An

… Tôi là một người đầy ham muốn và khá tò mò, và tin rằng nhiều độc giả cũng có tánh nầy, hể đọc tác phẩm nào mình yêu thích thì bất cứ điều gì liên quan tới tác giả cũng muốn biết hết, mà phải biết cho thật rõ mới chịu (cũng như khán thính giả tò mò muốn biết đời tư của các tài tử, cải lương, điện ảnh Holywood, phim bộ Hồng Kông, cầu thủ hockey hay đá banh vậy). Nhớ lại những năm về trước, có lần tôi viết thơ cho Hồ Trường An (HTA) để điều tra cho kỹ -chơi với bạn lâu lắm rồi, hình dáng của bạn ra sao tôi không hình dung ra được, mấy hình đăng trên sách báo, cái thì mập, cái thì ốm, mắt mũi không rõ nét, khi nào rảnh làm ơn gởi cho vài tấm chụp thiệt đàng hoàng, để coi dung nhan mùa hạ (hay thu?) của bạn hiền ra sao.
(more…)

Ngoại tình

Posted: 17/04/2011 in Luân Hoán, Thơ

Luân Hoán

làm thơ là đã ngoại tình
nhớ vu vơ loại ngoại tình dữ hơn
tôi không hề nói ba lơn
phát biểu chính xác hết trơn đó mà
(more…)

Về thăm nơi biết nói

Posted: 17/04/2011 in Hoa Thi, Thơ

Hoa Thi

da thịt ngấm mười một năm hương tuyết
vừa trở về đi phơi nắng quê hương
lòng chen theo bụi đất chạy trên đường
vói tay nắm mênh mông trăm tiếng gọi
(more…)

Phạm Thị Hoài

Buổi đầu tôi mặc hai lượt quần, ba lớp áo. Chồng tôi bảo, thày tẩm quất nào phải ông thày võ chọc ngón tay thủng tường mà mình che chắn khiếp đảm như thế. Thày lại đeo kính xẩm, không nói trước có khi lẫn lộn đàn ông với đàn bà. Nhưng tôi nghĩ, áo xống đâu chỉ để che thân mình và che mắt ai, trong quan tài người ta cũng mặc thật chu đáo. Lần đầu để tay người lạ chạm vào, có giữ ý có lành. Ðàn ông không phải ai cũng tân tiến như chồng tôi, mà những người mù tôi biết đều có vẻ không theo thời, như thể họ sống riêng ra một cõi xa xôi nào đó. Cõi ấy mặt trời không mọc và lặn. Tôi e không cẩn thận dễ thất thố với người tàn tật. Sờ thấy cái nịt ngực với đủ quần áo trong ngoài dày dặn, chắc thày sẽ hiểu rằng tôi coi thày như người lành. Ðôi bên sẽ tin cậy nhau hơn, dẫu sao không riêng tôi lần đầu mà thày cũng chưa từng tẩm quất đàn bà. Chiếu tẩm quất là chỗ đàn bà không vào. Chồng tôi vất vả lắm mới mời được thày, than rằng thời thế gì mà nhờ ai đánh vợ còn dễ hơn thuê người đấm lưng vợ. Ðến chỗ nào người ta cũng tưởng anh sinh chuyện, nên đuổi khéo, bảo chưa mở hàng, sợ xui. Thày quất này nghe anh ngỏ lời xong, cho một hồi: “Ông mua cho bà nhà vài cái máy chẳng hơn ư? Máy rung, máy xoắn, máy giác, máy đập, máy ủ chân, máy chườm bụng, máy cù nách, máy chiếu tia hồng ngoại, máy giời thời này cũng có. Mấy cái que gãi lưng với cái cái cục vừa đấm vừa xoa bằng nhựa Trung Quốc, ông cứ ới hàng bán rong một tiếng là có cả tá, dùng cả đời không mòn. Chúng tôi đây chỉ có hai bàn tay suông, đáng gì mà vẽ chuyện.”
(more…)

6-8 trầm

Posted: 16/04/2011 in Nguyễn Phước Nguyên, Thơ

Nguyễn Phước Nguyên

trong
rừng ẩn trăng, tim nép khuya
nắng-từ-ngôn, hắt. buồn, tia nhọc nhằn.
biển đong hồn cát trở trăn,
đá ngầm hẹn ước: hải đăng, bao giờ?
(more…)

Hạt sầu

Posted: 16/04/2011 in Tiểu Thu, Truyện Ngắn

Tiểu Thu

Mai Khanh không hề nghĩ về chàng, vậy mà sáng nay, trong giấc ngủ muộn, nàng đã mơ thấy Thiên. Mà buồn cười là trong mơ, nàng gặp lại Thiên trong một tình huống thật bi thảm: nàng vừa nhận được kết quả thử nghiệm, bị ung thư phổi! Đang rầu rĩ cùng cực thì chàng bỗng xuất hiện. Thấy trên tay Mai Khanh xấp tài liệu về chứng bệnh này, cộng với khuôn mặt rầu rầu, Thiên đã ra dấu hỏi và nàng gật đầu xác nhận. Không nói với nhau một lời. Vậy mà hiểu nhau. Trời ơi, đồng cảm đến như vậy sao?
(more…)

Hà Khánh Quân


Mạc Phương Đình

Tôi chưa muốn bỏ một thói quen không tốt. Nghĩa là vẫn rề rà, lẩn thẩn trước khi nắm tay thơ, đi thẳng vào thi phẩm, tác giả. Tản mạn theo một số thơ đang đọc, không khác bao nhiêu chuyện bình giảng về thơ Trần Kế Xương, Nguyễn Khuyến, Cao Bá Quát, Nguyễn Du… Cái khó, cái khác, ở đây là mình phải tự chọn một tác giả, để vào thăm viếng thơ của họ, phá phách họ chút ít cho vui. Tác giả trong cõi thơ Việt Nam quá đông. Có cả đời chưa chắc ghé chào đầy đủ. Bắt đầu cuộc chơi muộn, tôi đành chia từng khu vực theo địa lý. Và với chút xíu cục bộ, tôi khoanh mục tiêu đầu tiên: Quảng Nam.

Lạ, cái đất chưa mưa đã lụt này, có quá nhiều người sính thơ, làm thơ. Tôi mừng cho mình đã đọc tất cả những thi phẩm tìm được. Không có bất cứ điều đặc biệt nào dành riêng cho tác giả. Quen tên trước hay chưa cũng như nhau. Và dĩ nhiên, không phải tác giả nào, cũng bị tôi nắm thơ họ để đi theo tán dốc. Gia tài thơ tôi sưu tập không nhiều, nhưng đang hiện diện quý anh chị đã rất thâm niên trong nghề làm thơ . Hôm nay, xui cho ông Mạc Phương Đình bị tôi làm phiền.
(more…)

Dòng thơ cuối

Posted: 16/04/2011 in Phan Tấn Hải, Thơ

Phan Tấn Hải


Poet (1938) by Thomas Hart Benton

Không còn bao nhiêu lời cho em,
môi anh đóng băng,
ngày và đêm tê cóng trên da, trên
đầu, trên vai, trên lưng, trên từng

sợi tóc bạc… Năm mới
ùa qua cửa sổ, gió lạnh buốt xương
anh, từng tế bào run rẩy, chân anh
khụy xuống… Lặng lẽ anh đưa tay
(more…)

Hồ Chí Bửu

Không đề

Đắng cay một chút tình sầu
Thiên thu vẫn mối tình đầu chưa phai
Với em nào phải với ai
Với ta một chút thương hoài cố nhân

(more…)

Tưởng Năng Tiến

Khi mở cửa bước ra sân sau, cả hai bố con tôi đều đứng sững, mở lớn mắt nhìn.

- Có cây hoa đào con ơi! Bố tôi kêu khẽ ngạc nhiên.

- Dạ, hoa đào.

Tôi đáp nhỏ rồi đứng lặng ngắm bầy ong bé tí đang lượn quanh những bông hoa vừa hé nở. Dạo ấy, vào khoảng cuối năm, mận đào ở Mỹ đang độ khai hoa. Những cánh hoa hồng thắm, mong manh trong nắng sớm gây trong tôi một niềm xúc cảm êm đềm và nhẹ nhàng nhưng sâu đậm. Lâu lắm, tôi mới lại nhìn thấy hoa đào.
(more…)

Khê Kinh Kha

em tự ngàn xưa
từ muôn thuở
em là ánh sáng
là sông sâu, là núi cao
là rừng rậm
em là thác nguồn là ruộng lúa
là ao cá, là vườn rau
là bờ đê, là hàng dậu
là mặt trời
là ánh trăng, là sao sáng
là ánh sáng là gío cao là mây thấp
là mưa xa, là đường vắng
em là ngọc quí là quế thơm
(more…)

 
Nhạc: Phan Ni Tấn
Ca sĩ: Phi Nhung
Nguồn: YouTube

Võ Hoàng

Khi Mụ về đến nhà thì không còn thấy con Vện đâu nữa. Trước khi đi, Mụ đã cẩn thận căn dặn dò và không quên hứa hẹn cho nó một phần quà rồi mà. Mụ co chân tống mạnh vào cánh cửa đóng bằng vỏ cây kiềng kiềng rồi quăng mạnh gói bánh khoai xuống cạnh đó, lẩm bẩm:

- Mồ tổ cha nó!
(more…)

Nguyễn Nam An

chào hardware, software và somewhere
vui nhận việc, hết lè phè viết lách
hết khuya không ngủ tiếng keyboard lạch tạch
viết bài thơ gởi bè bạn đọc chơi
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

MỘNG LỆ AN

Ba tôi là một người hạnh phúc. Có thể ví ông như tấm gương sáng mà tôi muốn soi, để học hỏi. Mô tả ông, tôi xin kể lại mẫu chuyện nhỏ:

Ông đi bệnh viện, chờ nửa ngày mới được gọi tên. Vào phòng, ông trình bày:

- Thưa bác sĩ, vợ tôi rất hay ngoại tình, nhưng lúc nào cũng vậy, mỗi khi tôi tính nổi giận thì bả lại nhỏ nhẹ: “Anh nên bình tĩnh, hãy uống một tách cà phê…”

- Tôi hiểu, nhưng ông cần tôi giúp điều gì?

- A, tôi chỉ muốn hỏi bác sĩ, uống nhiều cà phê như thế thì có hại cho sức khỏe lắm không?
(more…)

Hoàng Xuân Sơn

Thì thầm

chùng chình. chùng chình. lẩn khuất
tương lai ở phía đồng đình
xác chết thối ươn nằm đấy
mà thuyền đò mãi lênh đênh
(more…)

Bên trời

Posted: 14/04/2011 in Hoàng Nga, Truyện Ngắn

Hoàng Nga

Hôm Mi mang cái bánh đến, hai tầng, phía dưới hình oval, trên cùng hình trái tim, tưng bừng màu mè hoa lá, chủ nhà đặt cái bánh trên bàn ăn trải khăn màu hồng, ngó trang trọng hết sức. Cạnh đó, chủ nhà còn chưng lọ hoa màu vàng rực rỡ không biết của ai tặng nhưng tình cờ làm nổi bật món quà của Mi. Nhiều người khen Mi khéo tay. Mi nghe khen, cười. Sau Phố kể lại lần nữa. Mi trả lời, đó không phải là những người khen đầu tiên. Mi nói, ba trăm ngàn một khóa học làm bánh tại gia ở Việt Nam, học từ sáng đến tối, mờ mắt, bắt được hai mươi bông hồng, mười bông cúc, năm chục cái lá, vài dãy con sò con ốc vặn vẹo theo đường viền ổ bánh, nhưng công trình lớn nhất là về đến bên này rồi, mỗi tuần phải thực tập lại ít nhất là một lần, cho đến lúc nhuần nhuyễn mới thôi. Mi kể công, không phải là chuyện dễ đâu nhen. Mi khoe Mi còn làm được một bầy sóc trắng với những cái đuôi cuộn tròn điểm sô cô la nâu sẫm, chóp mũi mun đen. Bảo, thấy thương lắm. Phố cười:

- Chừng đó bông hồng bông cúc đủ làm rụng rời một trái tim. Thỏ sóc sẽ nát tan thêm lá gan lá phổi, như vậy là làm cho con người ta trở nên tàn phế, thương tật, hay ho gì mà khoe!
(more…)

Nguyễn Hữu Thụy

Không bỏ xứ cũng có ngày bỏ mạng
Đi – là phóng ra đường nhắm mắt – dông!
U ám Trường Sơn Tây mờ mịt Trường Sơn Đông
Cơn lũ nộ cuồng Cà Tang núi lở *
(more…)

Trangđài Glassey-Trầnguyễn

được sinh ra…

Thuyền nhân Việt Nam, sau gần bốn thập niên định cư ở nhiều miền thế giới, vẫn giữ trong căn nhà tâm thức của mình những chuyến đi định mệnh, đã đưa họ rời quê hương, đi vào một thế giới vô định. Có người sinh ký, gửi thân nơi đất khác. Có kẻ tử quy, xác lờ lạc giữa hải triều.

Thuyền nhân Việt đã dùng nhiều cách để mời nhau – và mời cả cộng đồng thế giới – đi vào căn nhà tâm thức của mình. Từ những văn đàn, văn khố, cho đến những ngày tưởng niệm, những bia mộ được trùng tu, tất cả những điều này thể hiện một sự chiêm niệm và tưởng niệm về giai đoạn lịch sử này.
(more…)

Nguyễn Xuân Thiệp


Bob Dylan

Đêm 10 tháng 4. 2011.
Một trận cuồng phong thunderstorm đang kéo qua bầu trời Dallas. Và tin thời tiết lúc chiiều còn bào động tornado có thể ghé tới Wichita Falls. Vậy là gió lớn đang lên. Nguyễn ngồi thức viết những dòng này khi gió lớn đang đi qua bầu trời. Cho nên những dòng viết này không khỏi có chút không khí của bão tố thời đại.

Vậy xin bắt đầu. Từ những ngày còn trẻ, Nguyễn đã đặc biệt chú ý tới hai huyền thoại âm nhạc của nước Mỹ và cả thế giới: Bob Dylan và Joan Baez. Yêu mến nhưng vẫn có chút hờn giận vì cả hai đã có một lúc nào đó trong đời có cái nhìn không đúng và thiếu công bằng về cuộc chiến Việt Nam. Nay thế giới đã thay đổi, cuộc đời đã thay đổi , những ca sỹ / nhạc sỹ yêu mến của Nguyễn đã có thêm nhiều kinh nghiệm để nhìn cho đúng sắc trời và màu của mặt đất này.
(more…)

Trần Nguyên Đán

ai đó nói rằng thế giới sạch sẽ hơn sau khi tắm
tôi thú vị câu ấy
vì sau khi ngủ tôi thấy mình dơ bẩn
sau khi tắm rồi mới thấy mình sạch sẽ
từ kinh nghiệm đó tôi suy ra rằng
cả thế giới sẽ sạch sẽ
thơm như mùi xà bông caress của vợ tôi
làm các ông đứng bên ngoài nhảy mũi
có khi thoảng chút mùi nước hoa acqua di giò
mùi xà bông cạo râu thật manly
mà các bà rất mê
mùi hoa đào khi mở cửa nhà vào mùa xuân
dù đang bị allergy tối tăm mặt mũi
khi tất cả cùng leo vào bồn tắm
(more…)

I pluck your flower, o world!
I press it to my heart and the thorn pricked.
when the day waned and it darkened,
I found that the flower had faded, but the pain remained

Rabindranath Tagore


Thiếu nữ Xuân – Tranh Đinh Cường

cơn gió mùa đông thổi luồn ký ức
nẻo nhớ quay về khấp khễnh thực hư
nhịp sống quanh đây đằng đằng gai nhọn
mười tám năm, đời kết nụ ưu tư
(more…)

Nguyễn Ước

Chuyện xảy ra trong khoảng từ ba mươi và ba mươi lăm năm trước. Thời đó, chúng tôi quen nhau thật dễ, quyện vào nhau thật say. Như được lập trình từ một căn duyên định sẵn. Như được đưa đẩy qua một cơ hội bất chợt nào đó. Rồi như gió cuốn mây, ngày tiếp đêm, giọng chim hoà đàn nhiều bè quấn quít nhau theo một bản hợp ca rôm rả mà đều nhịp điệu. Trong cuộc chơi chữ nghĩa thênh thang, tình trai phơi phới và tuổi xuân hồn nhiên, chúng tôi tìm tới nhau sau từng con chữ xôn xao và tươi nguyên, vài ba câu thơ có chút gì ngẫu hứng của sáng tạo hoặc những dòng chữ gờn gợn đôi chút trăn trở về thân phận làm người sống sót trong thời chiến.
(more…)

Trần Minh Nguyệt

Tân ngồi bên dòng Nhược Thủy đăm chiêu nhìn con nước mùa hạ trong xanh, dòng chảy hiền hòa, lờ lửng như một dãi lụa sóng sánh dưới ánh nắng chiều đã nhạt. Anh ngồi lặng lẽ như một cái bóng. Thỉnh thoảng đưa mắt liếc nhìn cảnh vật chung quanh như để tìm kiếm, hay chờ đợi một điều gì. Mấy năm gần đây, từ phía trên cao, người ta xây những đập nước chắn ngang dòng chảy, nước róc rách xuyên qua đập thành những tia nhỏ phun lên trời giống như những trận mưa phùn. Nước phản quang dưới ánh sáng mặt trời tạo thành bảy sắc cầu vòng lung linh kì ảo. Những ngôi nhà ven sông trước kia chỉ là những ngôi nhà tranh vách đất, trước và sau nhà là những bãi đất trống hoang tàn, hôm nay đã mọc lên những quán nhậu đặc sản, những nhà hàng bề thế. Cuộc sống của ngôi làng bên sông này đang đổi thay, khởi sắc mà sao Cầm của anh, tình yêu của anh lại trở nên ảm đạm, bi thương? Những kỉ niệm xưa cũ cứ lần lữa sống lại –  hiện về, làm tim anh như se thắt khôn nguôi. Anh nhớ Cầm – nhớ da diết cô bạn gái thơ ngây,  người yêu bé bỏng một thuở giờ đã xa vời, biền biệt, không biết đã trôi dạt về nơi đâu?  Rất nhiều lần Tân đã thắt thỏm tự hỏi  :  Tình yêu mà Cầm dành cho anh chỉ có vậy thôi sao?  Tại sao nàng lại bỏ đi xa? ”
(more…)

This slideshow requires JavaScript.

Tranh: Nguyễn Trọng Khôi
Nguồn: Tác giả gửi

Vũ Thanh Hoa

Vĩ tuyến

môi trăng chúm chím
mắt trời lim dim
lưỡi mây uốn sóng
bờ cong ẩn chìm
hổn hển gió trườn qua bờ xích đạo
phập phồng mưa lấp xấp mé đại ngàn
mở khóa bão
khai vị đêm
duỗi thoải về lục địa
mùa tròng trành
di trú
những chùm sao
giấc đông ngự trên ngực gió
chông chênh vĩ tuyến ảo mơ
đối thoại khát
hồi ân sinh thành
Chúa!
Thiên đường quên nhớ phong phanh…

13.1.2011
(more…)

Quan Dương

Không biết điều gì đã kéo tôi đến gần thơ của nhà thơ nữ gốc Hà Nội này. Giữa tôi và nhà thơ Vũ Thanh Hoa khác nhau về tất cả mọi phương diện. Tuổi đời tôi lớn hơn tuổi đời của cô cả gần một thế hệ. Tôi sanh ở miền Nam từng tham dự vào cuộc chiến, Vũ Thanh Hoa sanh ở miền Bắc khi cầu Hiền Lương Bến Hải hãy còn là lằn ranh phân định hai miền. Tôi từng trải qua nhiều điều Vũ Thanh Hoa chưa từng trải. Hiện tôi sống ở Mỹ còn Vũ Thanh Hoa đang sống tại Việt Nam.
(more…)

Đặng Tấn Tới
Tặng Duy Khương

Tình thơ

Đâu đó khu vườn thơ bỡ ngỡ
Lối về nắng lụa, gió hương vây
Lược trăng rẽ lệch đường ngôi tóc
Nhật nguyệt nồng reo, máu cuộn ngày
(more…)

Ngô Nguyên Nghiễm


Hồ Chí Bửu

Để có được cái nhìn sâu thẳm và bước đi trên thơ của Hồ Chí Bửu, quả thật tôi chọn gần 7 tựa đề để mô tả sát sao nhất biểu tượng cuộc hành hương kỳ diệu, mà nhà thơ đang lướt thướt biến ảo trong cơn mộng thi ca. Quả tình, chỉ có chữ ngao du trần thế của một kẻ lãng tử mà Võ Tấn Cường gói gọn như một dấu ấn, là tôi coi như ngôn từ đắt địa, để mô tả mọi tư hướng lãng bạt bùng cháy một cách quỷ quái trong quan điểm thơ Hồ Chí Bửu. Cách thức lập trình một quan điểm nghệ thuật của nghệ sĩ, phải chăng được bao quát bằng một khối óc đầy tinh huyết, hầu sáng tạo được khung trời riêng biệt cho chính nơi cư trú thiên hình vạn trạng của tha nhân. Người ta thường đứng núi nầy nhìn cảnh quan lập thể của cao sơn khác, nên sự thiên kiến giữa nhận định đối tượng quả tình mang nặng tư chất cục bộ. Nếu một vườn hoa chỉ đầy rẫy một sắc hoa như một sự trùng điệp của sự vô tính thì nghệ thuật là cái vất vưởng cô hồn, không tinh khí, nghèo nàn bằng những phục trang tiền sử thô kệch, lạnh lùng. Như thế, thì còn phân biệt làm gì giữa cõi vĩnh cửu và cái nhất thời, cũng như lập dựng một thế giới chỉ bằng những hình ảnh robot, cứ lập lòe tư tưởng bằng những phản xạ của con chip vô hồn, đã có phân biệt gì nhau. Hoa thì phải có hương và ngan ngát muôn loài tung nhụy vàng rực rỡ khắp cùng không gian sinh hóa. Đâu nhất thiết một cọng cỏ rêu xanh nhòe mình làm lung lay được một ánh trăng vàng, cũng như đâu nhất thiết vầng trăng phải soi mình cho cỏ dại phiêu linh. Tất cả đã có sẵn chan hòa trong vũ trụ mênh mông, tự nhiên mà hằng hiện hữu, vì nghệ thuật hóa sinh bằng tư hướng cơ địa nguyên khai của kẻ ngao du. Trăng có bày tỏ gì đâu, cỏ có thì thầm gì đâu, mà người nghệ sĩ cứ phải oằn mình lưu đày cho trọn kiếp sơ nguyên. Mỗi cá thể đều chiêu nghiệm cho chính bản thân mình, không thể vay mượn hình hài hay hơi thở của chung quanh làm lẽ sống. Cái bất chợt không tương ngộ trong sự sáng tạo của mọi tha nhân, đều là cái hữu tình thuần túy, tự nhiên mà có được trong cơn mộng nghệ thuật. Chính vậy, vườn hoa mới chao nở vun đầy bằng vạn sắc hoa. Tinh hoa của mỗi loài mỗi khác, cách biệt nhau như một cá tính siêu việt riêng lẻ, lập dựng cho mỗi loài một thế giới riêng tư, kỳ bí như chính bản ngã hóa thân. Thơ của một thi nhân, cũng chính là sự hóa thân diệu hoặc như vậy, nên cái riêng của từng thần hồn đã lập dựng được cả một thế giới sinh diệt quanh ta…
(more…)

Đàm Trung Pháp

Mỗi bài thơ “haiku” (phát âm lối Hán Việt là “bài cú”) của người Nhật Bản là một tiểu vũ trụ thu gọn trong vẻn vẹn 17 âm tiết. Trong cái hạn hẹp tối đa ấy, nhà thơ diễn tả cảm nghĩ của mình trước thiên nhiên và còn cho người đọc thoáng thấy một hình ảnh vĩnh cửu phát hiện qua một cảnh trí thông thường chóng phai mờ. Về điểm này thì hình như mỗi nhà thơ lớn, ở phương trời nào cũng vậy, đều có đôi chút “tâm hồn haiku” – như khi William Blake đã thấy cả vũ trụ trong một hạt cát, cả thiên đường trong một đóa hoa dại (“to see a world in a grain of sand, a heaven in a wild flower”) hoặc như khi Đinh Hùng mới chỉ nhìn vào đôi mắt lưu ly của Kỳ Nữ mà đã “thấy cả bóng một vầng đông thuở trước, cả con đường sao mọc lúc ta đi”!
(more…)

Trangđài Glassey-Trầnguyễn

trên bàn sinh
mẹ như chịu đóng đinh
hai tay giang ra
người duỗi thẳng, bán thân bất động
nửa phần trên tỉnh
nửa phần dưới mê
dao mổ xuyên thấu
muôn bề

trong cuộc lâm bồn
mẹ hiệp thông cùng mầu nhiệm khổ giá
mẹ vượt qua cái chết
để khải hoàn trong con
(more…)

Mang Viên Long

Trong sáu tháng gặp Vincent, Nice đã được anh mời đến hầu hết các quán café ở thị trấn Berdelight. Lần đầu tiên Vincent hẹn gặp Nice ở quán Blackcat nằm trên đường phố chính Pasteur. Tuy Blackcat tọa lạc ngay trung tâm nhưng lại nằm sâu hút phía sau với các dãy nhà  tiền  chế mỹ thuật nên rất yên tĩnh với nhiều cây cảnh bày biện mát mắt. Lần đó, Nice ngồi với Vincent suốt buổi sáng trong khu biệt thự tĩnh lặng và ấm cúng. Cả hai đều dùng café đen và sau đó là trà Blanch để chuyện trò về hội hoa và nghe nhạc Chopin.
(more…)

Nguyễn Xuân Thiệp

anh trở lại đồi cao
nhặt trái thông. trong nắng
tưởng bài thơ buổi nào
bỗng. đầu cành. chín rụng

trái thông. trái thông khô
bằn bặt ngọn lửa nhỏ
của một ngày hồng trăng
(more…)

Kim-Chi

Năm nay hình như Cali mưa nhiều hơn mọi năm, tôi nói với đứa bạn thì nó lại cằn nhằn, cho là tôi lẩm cẩm, mùa mưa thì phải mưa… nhiều với ít gì! Tôi cười cho qua chuyện. Không biết tôi lẩm cẩm hay là bạn tôi bắt đầu… già nên khó tính! Tuy nhiên chúng tôi vẫn thích la cà với nhau, ăn uống, tán dóc và nhất là nhắc chuyện… xưa.

Nhớ những đêm chúng tôi thức thật khuya, nằm lê la mà nói chuyện không biết mệt, thôi thì kể đủ chuyện. Gay cấn nhất vẫn là chuyện “những cây si biết đi…” của chúng tôi. Tôi thích nghe chúng nó kể hơn là kể chuyện của mình, đêm càng khuya, giọng chúng nó trầm bỗng và tôi thì nửa tỉnh nửa mê, câu chuyện lại càng ly kỳ gay cấn. Thấy tôi trầm ngâm mơ màng, đôi khi cũng là đề tài để xuyên tạc:

- À, còn “em” này nằm mơ màng nhớ bồ… chưa chịu kể chuyện “tâm sự đời tôi”!

Tôi ranh mãnh trả lời:

- Em không có chuyện gì để kể hết… ngày xưa dại dột đi chơi toàn với người đẹp, nên mình thành ngôi sao lu mờ…
(more…)

Đỗ Quý Toàn


Nguyễn Đức Quang (1944-2011)

“Đường Việt Nam ôi vô cùng vô tận!” Đó là câu đầu một bài hát thời rất trẻ. Nguyễn Đức Quang kể đã đặt bài ca Đường Việt Nam trong lúc đang đi, trên con đường từ Đà Lạt xuống Sài Gòn. Đi một mình, vừa ngắm cảnh núi đồi, làng mạc, vừa hát lên từng câu, sửa, chọn từng tiếng, cho đến khi hoàn thành ca khúc, trên chiếc xe đạp cũ, chiếc xe đi học không phải loại xe leo núi. Vừa đi vừa hát, gọi đúng tên là du ca. “Đi dựng lấy thiên đường! Giống da vàng này là vua đấu tranh!” Bài hát kết thúc như vậy.
(more…)