Archive for Tháng Tám, 2011

Trần Vấn Lệ

Ba năm rồi chào em thiên thu

Chiều Ban Mê Thuột. Chiều mưa bay. Người đi…Tiếng súng vọng vang hoài. Ba mươi năm lẻ còn nghe súng mà trước cửa nhà không bóng ai…

Tiếng súng vang về trong chiêm bao, dưới lừng lũng thấp, trên đồi cao, bên đầu tóc bạc ngày thêm bạc, bên nỗi buồn. đau, ai đớn đau?
(more…)

Điệp-Mỹ-Linh
Để biết ơn Người Lính VNCH

Đập mạnh tay vào thành xe để tạo tiếng động lớn, Huân vừa reo vui vừa vẫy tay về phía người bán hàng bên cầu Xóm-Bóng, cạnh bậc cấp dưới chân Tháp Bà và reo lên:

- Má! Má ơi, Má! Con nè, Má!

Mỗi lần nghe tiếng đứa con thân yêu, Hạnh lính quýnh, bỏ quày hàng và bỏ cả khách hàng, chạy ra sát lề đường, vừa che mắt vừa nhìn theo chiếc xe đò để thấy anh chàng “lơ” xe vừa vẫy tay về phía Hạnh vừa cười.
(more…)

Cao Quảng Văn


Thiếu nữ với hoa lan – Tranh Lê Phổ

Tìm nhau

Ta tìm ta giữa mây bay
Ta tìm em cuối một ngày nắng xa
Cuộc tình nào sẽ phôi pha
Bước chân nào
Sẽ la đà khói sương?
(more…)

 
Nhạc và lời: Trịnh Công Sơn
Tiếng hát: Hoàng Xuân Sơn
Thực hiện: Nguyễn Nam SơnPhan Thới Hòa
Nguồn: Hoàng Xuân Sơn gửi YouTube link

Giao Chỉ, San Jose
Hãy cho đi phân nửa, hạnh phúc sẽ nhân đôi

Sống trong đời sống

Ngày xưa, tiền nhân dạy con cháu là sống phải tu nhân, tích đức. Cụ thể là dạy dỗ cho con người làm công việc phước thiện. Ngày nay lời gia huấn qua thi ca có phần bay bướm lãng mạn hơn.

Lời viết bằng chữ thư pháp Việt Nam treo trên vách chùa hay cô ca sĩ véo von trong radio đã hát rằng: “Sống trong đời sống, cần có một tấm lòng, để gió cuốn đi.”

Xem ra như vậy, nếu có của ăn của để, đem chia cho thiên hạ chẳng phải vì danh tiếng mà chỉ để gió cuốn đi.
(more…)

Chém trăng

Posted: 31/08/2011 in Hư Vô, Thơ

Hư Vô
Gửi Lâm Hảo Khôi

Ta vung đường cùng tận
Chém gục một vầng trăng
Rụng vàng đêm nguyệt lộ
Một bóng dáng tình nhân.
(more…)

Blogger Đinh Tấn Lực

Quanh bàn nhậu lâu nay vẫn thường có người say sưa kể chuyện nhà Đường (618-907), từng được coi là đỉnh cao của nền văn minh Trung Hoa. Với Đường Minh Hoàng và Dương Quý Phi, một trong tứ đại mỹ nhân bên Tàu. Chuyện Đường Tăng sang Tây Vực thỉnh kinh (Tây Du Ký). Hoặc chuyện đâm ngang/chận đứng bánh xe lịch sử của thời Võ Chu (690-705) với nữ hoàng đế duy nhất Võ Tắc Thiên lừng danh toàn bộ sử Tàu.
(more…)

72 bài pakâu

Posted: 30/08/2011 in Nguyễn Lãm Thắng, Thơ

Nguyễn Lãm Thắng

1.
áo mưa mỏng bọc áo ấm
nước mắt bọc cơn mưa
trời rộng không bọc nổi con người

2.
câu nói của đứa bé mồ côi
làm chấn động nhân loại
sóng thần lương tâm

3.
đôi tay choàng sóng biển
ví bàn chân là núi lớn
vượt mê

4.
ít nhất có một lần
anh đã nghĩ
mình nằm trong chiếc quan tài và hát
(more…)

Đàm Trung Pháp


Lý Bạch (701- 762)

LỜI PHI LỘ: Vì lý do thực tế, những đoạn trích dẫn thơ Lý Bạch trong bài viết này sẽ được ghi theo lối phát âm Hán Việt quen thuộc của chúng ta, thay vì bằng phương thức “pinyin” (phanh âm) để ghi âm quan thoại. Đây cũng là một điều lợi, vì lối phát âm Hán Việt vốn gần gũi với lối phát âm chữ Hán đời Đường. Để thêm hứng thú cho độc giả, xen kẽ vào giữa các bài hoặc đoạn thơ trích dẫn của Lý Bạch và phần chuyển sang tiếng Anh là những bài hoặc đoạn chuyển sang tiếng Việt của các dịch giả lừng danh. Người Âu-Mỹ thường chỉ đọc thơ Trung Quốc qua các bản dịch sang ngôn ngữ của họ.

***

Trong số các thi hào Trung Quốc, có lẽ Lý Bạch (701-762) đời nhà Đường là người được các dịch giả Anh-Mỹ chiếu cố đến nhiều nhất. Lý do chính của sự thiên tư này rất có thể là vì thơ họ Lý không mang nặng bản chất uyên bác với nhiều điển tích lòng thòng phức tạp. Thực vậy, “giản dị” và “dễ cảm thông” là hai đặc trưng nổi bật nhất trong thơ Lý Bạch, theo nhận định của giáo sư James Hargett, hiện dạy văn chương Á châu tại State University of New York . Trong bài “The Poetry of Li Bo” trong cuốn GREAT LITERATURE OF THE EASTERN WORLD (Ian McGreal hiệu đính, Harper Collins xuất bản năm 1996), Hargett trích bài tuyệt cú “Tĩnh Dạ Tứ”, do Arthur Cooper bên Anh Quốc chuyển ngữ năm 1973, để chứng minh nhận định ấy:
(more…)

 
Nhạc: Phạm Anh Dũng
Thơ: Trần Mộng Tú
Tiếng hát: Quỳnh Lan
Video clip: Vinh Nguyễn
Nguồn: Tác giả gửi YouTube link

Võ Hoàng

Được Cao vác bó tre về tới ngã ba cây chôm thì trời cũng vừa đứng bóng. Anh cảm thấy như cái sống lưng như muốn gẫy cụp lại, một bên ngực đau nhói, đau từng nhịp theo mỗi bước chân. Từ đó tới cây cầu ván bắc ngang đường mương trước nhà đâu khoảng năm bẩy chục thước nhưng biết mình có rán cũng không nổi, Được Cao lầm bầm:

“Nghỉ đã, còn có chút xíu, gấp gáp gì.”
(more…)

Hà Nguyên Dũng

Sen xanh
Sen xanh – Tranh Đinh Cường

Trong thơ anh đầy bóng dáng nhân tình
và giọng điệu nghe ra đầy luyến tiếc
trách giếng cạn mà lòng sao tha thiết
nước đổ rồi lại mong hốt đầy ly…
(more…)

Xích lô hành

Posted: 29/08/2011 in Bùi Chí Vinh, Thơ

Bùi Chí Vinh

Tưởng mình ta đạp xích lô
Nào hay phố xá ngựa thồ như nêm
Buộc cho ta miếng băng đen
Để cho cặp mắt làm quen mù lòa
Xỏ giàm vào mõm nữa cha
Để cho số tuổi ta già theo răng
Giật cương đi hỡi mấy thằng
Ê, sao nước mắt chợt lăn xuống cằm
(more…)

Tưởng Năng Tiến

Từ giờ phút này trở đi các em nhận một nền giáo dục hoàn toàn Việt Nam, một nền giáo dục của một nước độc lập.
Hồ Chí Minh (3 tháng 9 năm 1945)


Nguồn: http://vn.360plus.yahoo.com/cyvee75/article?mid=575

Khi Hồ Chủ Tịch tuyên bố như trên, vào ngày khai trường đầu tiên của nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà (chắc chắn) không ai có thể hình dung ra được là “nền giáo dục của một nước độc lập” nó mắc (tới) cỡ nào? Gần hai phần ba thế kỷ sau, mãi đến ngày 7 tháng 5 năm 2011, cái giá này mới được ghi rõ – trên báo Sài Gòn Tiếp Thị:

Tháng Bảy mới là thời điểm chính thức các trường đầu cấp nhận hồ sơ tuyển sinh, nhưng hiện nay tại Hà Nội, cuộc chạy đua vào lớp 1 đã lên đến đỉnh điểm. Dù không giấy mực hay tuyên bố chính thức ‘giá’ vào trường điểm là bao nhiêu, nhưng các bậc phụ huynh đều hiểu muốn cho con vào trường mình mong muốn đều phải mở hầu bao. Một suất vào trường điểm lên đến cả vài nghìn USD.”
(more…)

Bỏ Đảng

Posted: 29/08/2011 in Bắc Phong, Thơ

Bắc Phong
Kính tặng những người trả thẻ đảng Cộng Sản Việt Nam

anh nói chẳng tiếc gì quyền lợi đảng viên
có tiếc là tháng năm đã mất
làm cán bộ chuyên cần
như một con trâu kéo cày
bị xỏ mũi bằng sợi dây thừng xã hội chủ nghĩa
mấy chục năm học tập giáo điều Mác-xít
tư tưởng cộng sản ngấm sâu vào đầu
nhìn ngang dọc trước sau
chỉ thấy quyền lợi Đảng
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

1.
Tôi bỏ học ngày thứ hai. Có thể luôn thứ ba tư năm. Tuần trước, tôi là kẻ gây nhiều tiếng động trong lớp vì những cơn ho khan. Một người bị ho, cơn bệnh ấy đôi khi dây dưa kéo dài đôi ba tuần lễ là lẽ thường. Và tôi nghĩ, dầu sao mình cũng có được lý do bệnh hoạn để trả lời khi trở lại lớp học. Nga luôn nói với tôi chẳng có sự gian dối nào đáng yêu cả và người ta sẽ phải đối mặt với hối hận, có khi đeo mãi suốt đời niềm dằn vặt khôn nguôi. Có thể Nga nói đúng, nhưng tùy thuộc vào mức độ dối gian mà người ta ngụy tạo, tôi bỏ học một hai hôm, điều đó đâu có nghĩa lý gì khi Nga sẽ phải đi xa; giả như biểu tôi trốn nhà trường đi theo Nga cả năm tháng dài thì tôi chẳng có lòng hối hận nào để đối mặt cả. Tôi không sợ ông hiệu trưởng, mấy vị giáo sư, cùng những kỷ luật buộc họ phải nghiêm khắc đối với kẻ tự tiện bỏ học. Mấy thứ ấy chẳng ngán bằng nỗi trống vắng mà sắp sửa Nga sẽ vất lại cho tôi ôm.
(more…)

 
Nhạc: Mai Phạm
Thơ: Tạ Bá Thanh
Tiếng hát: Thanh Trúc
Hòa âm: Minh Mẫn
Nguồn: Tác giả gửi YouTube link

Chu Ngạn Thư


Thiếu phụ – Tranh Lương Xuân Nhị

Tân chinh phụ

người đi, kẻ cuống chân, trông
màn buông, cửa khép, ngồi mong dáng, rời
bụi mòn mỏi đợi, bụi rơi
nửa vuông chiếu mốc hơi người, cuộn không
buồn soi từng mảng tường long
khép chân, dạng thú hiện trong bóng người

già đời, binh lửa chưa lơi
khuya, mơ xe đổ – ngực phơi, bấc lùa.

1973
(more…)

Chủ nhật lễ lá

Posted: 28/08/2011 in Hà Thúc Sinh, Thơ

Hà Thúc Sinh

Bầy chó đói cắn nhau rên lết trên đất
Mặt trời mỏi mệt leo thang
Khu phố như sau bệnh dịch
Người bước đi không ai muốn ngó ngàng
(more…)

Phạm Đức Nhì


Wild flowers by Mario Zampedroni

Hoa dại

(Tâm sự một nhà thơ)

Tôi là loài hoa dại
mọc bên đường
tỏa sắc hương
dịu lòng những ông bố trên đường đến xưởng
những bà mẹ đi thăm ruộng
trở về
tôi thêm nét vui tươi cho cô gái quê
xách làn đi chợ
(more…)

Võ Hoàng

Ở bên trong nương tiêu có hai con đường mòn dẫn tới chân núi. Cụ Lương biết rằng mình sẽ phải rẽ theo hướng trái và từ đó băng qua cánh đồng tranh nửa cây số, leo lên dốc cả trăm thước nữa, mà trời thì đang nắng chang chang, thấy ngán quá chừng. Cụ gò lưng đạp riết một hồi nữa, qua dốc thì thả, ngẫm nghĩ:

- Đằng nào cũng phải ráng, một lần này nữa thôi.
(more…)

 
Nhạc: Phạm Anh Dũng
Thơ: Hoàng Ngọc Quỳnh Giao
Tiếng hát: Trần Thái Hòa
Hòa Âm: Tùng Châu
Nguồn: Tác giả gửi YouTube link

Tôi và em…

Posted: 28/08/2011 in Thiên-Thu, Thơ

Thiên-Thu


Áo trắng – Tranh Thái Tuấn

Đã có nhiều lần,
hình như, tôi chẳng còn là tôi nữa,
Nghĩ nhiều về Em,
như thuở xa xưa, mới gặp lần đầu,
Thật không thể hiểu,
vì sao, đôi mắt lẩn tránh nhìn lâu,
Cứ theo đuổi tôi,
ngày xưa, hôm nay, và trong giấc ngủ.
(more…)

Nguyễn Ngọc Tư

Không thể một ngày một bữa mà liệt kê hết những khác biệt giữa thế hệ của má và tôi. Cũng như khi hai má con ì ạch trèo lên chiếc xe để chuẩn bị cho chuyến đi xa, tôi chợt nhận ra ngay trong những chuyến đi như thế này, lúc chiếc xe cũ mèm xùng xèng từ từ lăn những vòng bánh đầu tiên, cảm nhận trong lòng mình với má cũng khác. Tôi thấy mình bùi ngùi như chiếc lá bị bứt lìa cành (mỗi lần bước chân ra khỏi nhà tôi luôn có cảm giác kỳ cục đó). Má tôi lại khác, mỗi chuyến đi như thế này, má nôn nao như được về nhà-của-mình, về một cành cội nào đó mà dòng họ má đã bị bứt lìa ra từ lâu lắm. Bởi chuyến đi này, má về Hà Tiên.
(more…)

Nguyễn Lãm Thắng

Anh tặng cho em một đóa hồng
bờ môi hàm tiếu nhụy còn phong
em không muốn cắm vào trong lọ
cứ để hoa khô một góc phòng
(more…)

Lê Văn Trung

Không biết các nhà ngôn ngữ học giải nghĩa “bậu” như thế nào, tôi vẫn đinh ninh rằng dù giải nghĩa thế nào đi nữa cũng không thể lột tả hết ý nghĩa tình cảm sâu đậm thiết tha mà đầy thương cảm của đại danh từ ngôi hai nầy. Bậu là ai? “BẬU” là một thoáng gặp gỡ trong đời nhưng làm ta ngây ngất, và hình bóng”bậu” in mãi trong trái tim dào dạt thương yêu của ta. “BẬU” là ai? “BẬU” là sắc  là hương bừng nở một thời trong đam mê say đắm của ta.”BẬU” là ai?”BẬU” là da là thịt là ái ân nồng thắm một đời vợ chồng. ” BẬU” có thể ở đâu đó trong bẽ bàng ngang trái, đã để lại trong lòng ta trong lòng bậu những vết cào xước đủ làm chảy máu trái tim. “BẬU” có thể đã cùng ta đi trọn cõi trăm năm gian nan cơ cực hạnh phúc khổ đau. Nhưng “bậu” cũng có thể ở đâu đó trong dang dỡ pnân li. Cho dù “bậu” là ai, một khi ta cất tiếng thiết tha gọi “bậu” thì cái nghĩa trăm năm, cái tình vạn kiếp cứ mãi với ta lên thác xuống ghềnh. Không bao giờ ta quên. Không thể nào nguôi quên.
(more…)

Luân Hoán

1.
tôi trở thành thi sĩ
(tạm gọi ẩu vậy đi)
không phải tại nghiệp dĩ
vì dám chơi và lì

nếu không có tạp chí,
nguyệt san, bán nguyệt san,
cùng tuần san, tuần báo
chắc tôi sớm tan hàng
(more…)

 
Thơ: Lữ Quỳnh
Nhạc: Vĩnh Điện
Tiếng hát: Đăng Hiếu
Nguồn: Tác giả gửi YouTube link

Võ Công Liêm
tặng: NTH (VN)

Nghỉ hè năm nay Tường Vi muốn về quê ngoại để thụ hưởng hai tháng hè ở đây. Nhà ngoại nằm sâu trong thôn, xa bến chợ, xa khuất chòm xóm. Ngày đêm vắng tiếng động chỉ còn nghe rì rào của gió và mưa hay mỗi khi chuyển trời, hoặc tiếng cọ mình của thân tre nơi đầu ngõ, cây lớn, cây nhỏ che mất mái tranh nghèo nhà ngoại; tiếng côn trùng, tiếng gà ban sáng, ban trưa làm cho cảnh trí ở đây trở nên hiu quạnh và xa vắng .
(more…)

Châu Thạch

Đêm uống rượu, rừng sâu đêm uống rượu
Giữa thâm u không có tiếng hổ gầm
Vượn không hú và gà không thấy gáy
Chim có nghe rơi rớt mấy thanh âm.
(more…)

Trần Nguyên Đán


Dreamer by Igor Lekomtsev

chuyến bay đêm đưa tôi đi
tôi nhắm mắt ru tôi ngủ trong khoảng không
tiếng rì rầm air conditioning
tiếng mưa nhỏ lộp bộp cửa sổ
tiếng người ngáy thì thào
cả tiếng tôi đang nhai nuốt những ý tưởng
trong tất cả những hỗn hợp đó
tôi cố suy nghĩ đến những điều đơn giản
những sinh vật lặng lẽ
những đền đài cổ xưa
đã bị vùi chôn
tất cả những điều ấy đã vùi chôn tôi vào giấc ngủ
(more…)

 
Thơ: Trần Nguyên Đán
Nhạc: Cao Minh Hưng
Tiếng hát: Quỳnh Lan
Video clip: Cát Biển
Nguồn: Tác giả gửi YouTube link

Nguyễn Hải Bình
Phố núi cao, phố núi đầy sương …

Về Tây Nguyên một sớm thu ươm nắng
Chuyến lữ hành tôi tìm lại Pleiku
Vẫn núi cao, mây trắng phủ đôi bờ
Ven hồ Lak dạ quì lung linh nắng.
Thung lũng mía, nương trà, trong buôn vắng
Áo thổ cầm thấp thoáng dáng em đi
Bẽn lẽn nhẹ nhàng, cô gái Ê-đê
Trong vũ điệu tiếng cồng ru điệu hát
Ngọn lửa hồng soi long lanh ánh mắt
Chút rượu cần lữ khách ngả men say;
Đêm lạnh Pleiku tôi ở lại đây
Ôn dĩ vãng những ngày xưa năm cũ …

Nguyễn Hải Bình
Mang Đen, Tây Nguyên – 11/2010
Nguồn: Tác giả gửi

Mang Viên Long

Nghiễm tình cờ gặp nàng trên chuyến tàu từ Saigon về Nha Trang khi nàng và cô em gái cùng vào chung một toa giường nằm số 16 với anh. Vì vội, anh đã chấp nhận lấy vé của táu SQN 2, bởi nếu chờ SE2 thì phải mất thêm ba ngày nữa!  Nghiễm nghe nói tàu SQN2 là loại tàu “ xe cải tiến “, không có một chút ưu tiên nào trên đường ray, dừng nghỉ nhiều trạm, và phải nằm chờ cho các loại tàu SE chạy qua. Dù biết vậy, nhưng phải nằm lại Saigon thêm ba ngày, cũng thật là nóng ruột. Chẳng thà nằm yên trên tàu còn hơn sáng chiều cứ bị rủ rê níu kéo lai rai hoài nơi các quán nhậu của mấy người bạn học cũ  trong lúc lòng dạ đang hầm hập nóng như lửa ! Công việc ở xưởng vẻ Nghiễm phải tạm gác lại hơn tuần lễ nay rồi, kéo dài thêm ba ngày, thật không an lòng chút nào. Ngày khai trương cuộc triển lãm chung với hai người bạn gần kề, mà Nghiễm phải có số tranh tương đối nhiều hơn hai bạn ở phương xa; ba phát thảo đã thành hình từ hai tháng trước, nhưng chưa được đưa lên giá vẽ!
(more…)

 
Nhạc và lời: Mai Phạm
Tiếng hát: H’ZINA BYA
Hòa âm: Minh Mẫn
Video clip: Nguyệt Phạm
Nguồn: Tác giả gửi YouTube link

Trần Vấn Lệ

Như mưa bất chợt

Lẽ nào nắng sớm mưa khuya
Buồn đi đâu cũng trở về với tôi?

Lẽ nào ngồi đợi nước sôi
Câu thơ vừa bật ra rồi bay xa?
(more…)

Thụy Khuê


Phan Châu Trinh (1872-1926)

Năm 1922 là năm bản lề, đánh dấu ngõ quặt của nhóm Ngũ Long: Bắt đầu về nước tranh đấu. Người đầu tiên là Nguyễn An Ninh.

Về bối cảnh chung, 1922 có một số sự kiện xẩy ra:

Hội chợ đấu xảo Marseille mở cửa ngày 16/4/1922.

Đầu năm1922, Phan Châu Trinh xuống Marseille để làm việc tại hội chợ.

Pháp cử 7 phái viên Bắc Kỳ đi dự đấu xảo. Đại diện quan trường: Tuần phủ Cao Bằng Vi Văn Định và ông huyện Phong Doanh Trần Lưu Vị; đại diện Tư vấn nghị viện: Nguyễn Văn Vĩnh và Phạm Duy Tốn; đại diện thương mại: Hoàng Kim Bảng; đại diện canh nông: Nguyễn Hữu Tiệp, và dại diện Khai Trí Tiến Đức: Phạm Quỳnh. (Phạm Quỳnh, Hành trình nhật ký, Ý Việt, Paris, 1997, trang 208).

Tháng 2/1922, Phan Châu Trinh gửi thư ngỏ cho Nguyễn Ái Quốc.

Tháng 5/ 1922, Phan Châu Trinh gặp gỡ các nhà trí thức sang Pháp dự hội chợ.

Tháng 6/1922, Vua Khải Định tới Pháp. Một phong trào bài kích nhà vua nổi lên với Thất điều thư của Phan Châu Trinh (kể bảy tội của vua Khải Định) với các bài báo và vở kịch Dragon de bambou (Rồng Tre) ký tên Nguyễn Ái Quốc. Nhóm Ngũ Long đả kích vua Khải Định là lẽ tất nhiên, tuy lời lẽ có hơi quá đáng vì sự thực thì nhà vua cũng không còn quyền hành gì cả. Nhưng có hai sự kiện đáng chú ý hơn là việc:

1- Phan Châu Trinh viết bức thư ngỏ gửi Nguyễn Ái Quốc đề ngày 18/2/1922.

2- Phan Châu Trinh gặp gỡ Nguyễn Văn Vĩnh và Phạm Quỳnh.
(more…)

Hoàng Xuân Sơn

tôi hà hơi lên tay khô
chợt sống dậy chút hồ đồ muôn xưa
chút trăng hoa rụng sái mùa
chút trai tráng hẹn
già nua ở cùng
(more…)

Nguyễn Xuân Sử

Về với vô cùng

Một ngày gió đi qua
Trên trí nhớ đã nhòa
Cuốn đi điều còn lại
Xóa mất cánh đồng hoa
(more…)

 
Thơ: Hư Vô
Nhạc: Phạm Quang Ngọc
Tiếng hát: Mai Thiên Vân
Nguồn: Tác giả gửi YouTube link