Huỳnh Minh Lệ
Yêu em như lá sớm
Yêu em như lá sớm,
Trong ngần giọt sương mai,
Anh sợ ngày nắng lớn,
Tan biến một hình hài.
(more…)
Huỳnh Minh Lệ
Yêu em như lá sớm,
Trong ngần giọt sương mai,
Anh sợ ngày nắng lớn,
Tan biến một hình hài.
(more…)
Đinh Cường

Thụy Khuê (viết nguyên tử trên giấy 8,5 x 11 in) – Đinh Cường, 5.2012
Tập biên khảo dày quá nặng quá
dày với bao nhiêu tháng năm làm việc
nặng ở nội dung như những nhát búa
cuốc vỡ đất một thời Nhân Văn Giai Phẩm
và vấn đề Nguyễn Ái Quốc [1]
(more…)
Phan Trang Hy
Kính tặng các chiến sĩ Hoàng Sa, Trường Sa…
Lệ thường, ngày nào cũng vậy, lão Ban lại ra biển. Không nhìn thấy biển là lão cảm thấy sao sao ấy. Lão dễ nổi cáu với vợ. Chỉ cần nhìn thấy biển, nhìn ra ngoài khơi xa là lão mới dịu đi những cáu ghét của cuộc đời. Lão đi biển không phải để nhìn thiên hạ tắm, không phải tập thể dục dưỡng sinh, cũng không phải bông lơn chọc ghẹo những mụ hồi xuân. Lão nhìn biển như thể cho vơi bớt nỗi lòng của mình, khi chẳng biết tỏ cùng ai. Thường là lão đi một mình. Nhưng lần này lại khác. Lão cùng thằng cháu nội ra biển chơi.
(more…)
Trần Văn Sơn
Vui biết mấy khi con tập nói
Tiếng đầu đời con gọi xít-ta-lin
Tố Hữu mửa thơ vô liêm sĩ
Bán linh hồn cho kẻ sát nhân
(more…)
Nguyễn Khôi
“Mười yêu không bằng người tình cũ
Mười nhớ không bằng nhớ bản xưa”
Thôn bản là hình ảnh thu nhỏ của xứ sở. Bản (làng) dân tộc Thái đầu tiên khi tôi đến ở là bản Nà Nghiu bên bờ sông Mã (thượng nguồn). Tiếng Thái có nghĩa là “bãi cây gạo”. Đó là mấy chục ngôi nhà sàn (gỗ, tre, nứa, gianh), mái hình mai Rùa, ở 2 đầu hồi có 2 tia “khau cút” (hoa nhà) sơn vôi, kẻ hoa văn đen như 2 cánh chim đang vẫy bay lên rất điệu đàng và rất bản sắc, không ở đâu có ngoài Tây Bắc Việt Nam.
(more…)
Nguyễn Nhựt Hùng
Tôi chưa từng nhìn thấy mái tóc đen của bà
thời gian hành hương trắng
nụ môi bà khép bằng nhẫn nại tháng năm
Bà trò chuyện với vòng khói trường sinh bằng sự im lặng
những khoảng trống luân hồi ngày thêm chật chội
giọng nói bà chống gậy co ro
Tôi luôn cố tìm sự êm ả trên tay bà
những vec tơ khắc nghiệt
chúng lao về bà những mảng mùa chen lấn đầy xấp đầy xấp nấc tuổi xệ cong
Bà không làm mặt trời nóng nảy và mặt trăng bạc lạnh
bà làm trái đất miệt mài quay quanh vòng đời
đường xích đạo ngày ngày dầy trên đuôi mắt
tia nhìn bà tôi vẫn nhận về xanh
Ngày tháng là trận cuồng phong
bà là cánh buồm và đôi tay mũi neo gỉ hoen phế tích
bão lũ cùng giật giông táp túa chân bà run rẩy
Chiều phơi trong du miên từng khoảnh vàng
bà đốt lá khô cháy dưới tấm gương lửa
tuổi trẻ hỏa hoạn và tuổi già khói tro bỏng nhau loang lỗ
thời gian cháy đỏ đời người.
(13.03.2012)
(more…)
Nhật Tuấn
Cơn mưa chiều phủ trắng vườn, ngoài đó chẳng thấy gì ngoài những tàng cây vật vã, con đường mưa xiên chéo và một giả sơn trơ trọi.
Thảo ngồi sau cửa kính, ái ngại nhìn chú cóc bơ vơ trên vạt cỏ. Đôi mắt nhìn trời, bốn chân khua khua cố nâng cái bụng căng tròn, tuyệt vọng buông xuôi thôi không còn động đậy. Hoá ra Thảo còn sung sướng hơn chú, tha hồ mưa, cô cứ ngồi trong nhà nhìn ra và chẳng nghĩ gì. Vả lại, có gì mà nghĩ ? Chờ đợi cô ở phía trước, có. . . dăm bát cơm nấu sẵn trong nồi điện, tô canh chua còn từ sáng qua, xoong thịt kho trong tủ lạnh, khi ăn sẽ tống hết vào lò microwave. Một bữa cơm như một nghi thức, vừa ăn vừa ghé mắt coi tivi, tới chập tối, bỏ đĩa DVD mới mua vào máy, thường là phim tình cảm pha chút hình sự hoặc phim bộ nhiều tập quẩn quanh ba chuyện yêu, cưới, đẻ và ra toà.
(more…)
Phan Đắc Lữ

Truyền thuyết Mỵ Châu – Tranh Nguyễn Trọng Khôi
Nhìn lên tấm bản đồ Tổ Quốc
Việt Nam như một cánh cung
Dương sẵn chờ tên
Mà đảo Hoàng Sa là lãy nỏ Kim Quy.
(more…)
Hồ Đình Nghiêm

Hồ Đình Nghiêm và Tô Thùy Yên ở phòng triển lãm tranh Đinh Cường
Có người thức bao nhiêu đêm
Những nắm cửa vẫn chờ một xoay mở
Bao lâu thì bài thơ khô mực
Cài vào nơi sẵn gió tạt hư hao
Người đàn ông đi giữa con lộ lớn
Những kỉ niệm bỗng dưng trở mặt thất thần
Đèn đường tủi hổ cúi đầu mỗi thui chột
Hoang vu bóng trải một mình ta
Yên là danh xưng mà lòng ai nổi sóng
Thùy chân dung mị một nết na
Đèo khổ nạn xuống đồng bằng hạn hán
Ra sông dài tự vẫn mộng mỏi mê
Bao giờ Đào Tử về bản trạch
Houston nắng vẫn chẻ thân người
Rượu không uống tráng sĩ rời lưng ngựa
Trăng lẫn trốn thơ như cụm mây trôi
“Tam thập dư niên trần thế mộng
Sổ thanh đề điểu hoán sơ hồi”[1]
“Thôi nói bởi còn chi để nói…
Ta búng văng tàn thuốc xuống sông”[2]
Hồ Đình Nghiêm
Nguồn: Tác giả gửi
[1] thơ Nguyễn Trãi: Hơn ba mươi năm sống trong huyễn mộng, không dưng nghe chim hót lòng những muốn sống lại thuở ấu thơ.
[2] thơ Tô Thùy Yên
Phạm Đức Nhì
Phân biệt Ý và Tứ
Ý: Điều tác giả muốn nói đến
Tứ: Cách để tiếp cận, diễn đạt ý
Khi tác giả chọn cách nói trực tiếp, nói thẳng vảo điều muốn nói, bài thơ có ý và tứ giống nhau. Ý là tứ, tứ là ý, ý với tứ là một.
Thí dụ:
Anh Lái Đò của Nguyễn Bính
Ý và Tứ là một: Anh lái đò nói về mối tình tuyệt vọng của mình.
Hồ Trường của Nguyễn Bá Trác
Ý và Tứ là một: Hào khí của một sĩ phu trước cảnh đất nước điêu linh
(more…)
Vũ Xuân Chinh
Ta trở lại quán em xưa
Tìm một góc vườn yên tĩnh
Góc vườn như không có thực
(Hay em không có thực?)
Giữa mùa thu
Thổn thức
Hoa vàng
Ta không kịp về tiễn em sang ngang
Để quán chiều thiếu em vắng vẻ
Tội nghiệp phin cà phê lặng lẽ
Rơi
Những giọt
Hoang đường
Có cánh chim nào chao nghiêng qua vườn
Hót như là thương nhớ
Cô hàng cà phê ngày nào mắc cỡ
Còn đâu mà hương thơm bâng khuâng
Nghe lá vỡ buồn nức nỡ dưới chân
Trách ai suốt cã đời lỗi hẹn
Chỉ còn ta với chiều thu hoài niệm
Ngồi ở vườn xưa
Tiếc
Ai xưa
(more…)
Cao Xuân Huy
Toàn mơ màng, suy nghĩ. Đã nhiều lần anh chàng tự nhủ, ừ, tại sao lại không, tại sao lại không nghĩ nhỉ. Không có gì quý hơn độc lập tự do, thì tại sao lại không tận hưởng cái quyền độc lập và tự do không giới hạn này, nghĩ. Nghĩ thế, Toàn cứ một mình tiếp tục ung dung suy nghĩ, đố đứa nào báo cáo, chúng mày có giỏi thì kiểm thảo xem. Nghĩ, miên man hết chuyện này sang chuyện khác. Chuyện giày cao gót, chuyện giày saut, chuyện dép râu, rồi thì chuyện củ sắn củ khoai… Kể cả chuyện một mai anh trở về dang dở đời em…
(more…)
Bùi Chí Vinh
Bài thơ làm cách đây hơn 30 năm mà đọc lại thấy tình thế đất nước và văn học nghệ thuật không có gì thay đổi, đáng buồn thay!
Không có một chỗ trú cho chúng ta
Đây là thời đại của những người già cả
Anh muốn đi chơi buổi chiều với em quá xá
Tìm không sao thấy một chỗ ngồi
Anh đã thử ra công viên lựa một chỗ khá tồi
Nhưng vừa đứng dậy lại bị người chiếm mất
Anh đã hung hăng đi lùng trong rạp hát
Chỉ thấy toàn những bộ phim câm
Cuối cùng chúng ta đành âm thầm
Yêu nhau bằng cách khoanh tay bó gối
(more…)
K.Lan
sự im lặng lẫn vào đâu đó trong hàng ngàn tiếng thở
nhịp đập trùng tên thơm mùi của muối
em không thể đóng tên anh vào chiếc khung
bởi có đôi lúc anh cần gập mình
trên vai em
như đứa trẻ và khóc và ngủ quên và thổn thức
(more…)
Đinh Vũ Hoàng Nguyên
Theo tích xưa kể Trọng Cao, Phạm Lang đều lần lượt là chồng của Thị Nhi, vì số kiếp éo le rồi cả ba cùng chết trong lửa. Diêm Vương thương mối oan tình mới cho ba người thành thần, chuyên cai quản bếp của các gia đình. Dân gian gọi họ là Táo Quân.
Chuyện ngày nay kể có một lão làm nghề thầy bói, lão còn kiêm luôn cả nghề thầy cúng, thầy phù thủy… tóm lại là loại cao tay về đường âm. Dân tình đồn lão thầy bói này có bằng tiến sỹ tâm linh của Tây Tạng.
Nhà thầy bói cũng như mọi nhà, có ba Táo Quân, gồm hai Táo ông một Táo bà. Nhờ khả năng giao tiếp với âm thần, nên lão thầy bói có thể trò chuyện với những vị này, thỉnh thoảng còn họp hội với nhau chơi tá lả, tình cảm đôi bên thân mật.
(more…)
Huỳnh Ngọc Tuấn
Tháng hai về, khi những đợt gió mùa Đông Bắc ngắn ngủi nhưng dữ dội mang cái giá rét từ đâu đó rất xa về làm tê buốt đôi tay…khi những đám sương dày đặc buổi sáng làm mờ chân trời và cả hàng cây trước mặt. Khi những cánh mai vàng đã kết trái trên cành, màu trái xanh đã chuyển sang màu đen tuyền như những hạt ngọc trai lóng lánh, đó là lúc cây sầu đông bắt đầu nở hoa.
(more…)
Trần Thị LaiHồng
đêm qua tôi mơ
trở về mái trường xưa hồng tím
như tìm về kỷ niệm tháng năm xưa
thời thơ ấu
dưới bầu trời tháng sáu
lối cỏ rêu phong
còn in dấu gót chân son
(more…)
Khaly Chàm

Truth seeker – Sculpture by Gregory Reade
thằng Bùi Chí Vinh nói: thi ca quốc-doanh đang có các mặt hàng [vấn đề này không có thằng nào dám nói], tao rất mừng! Vì có những thằng [cuội] ngồi gốc cây thơ đang nhìn trăng mơ màng, nhưng con [cặc]… xìu như cách nói của thằng Lý Đợi!
(more…)
Lưu Thuỷ Hương
Mùa hè năm nay làng thời trang nữ đột ngột làm cuộc cách mạng, giã từ mốt quần loe áo bó. Xuống đường. Xuống đường, quần bó áo loe.
Nàng không ưa cái gọi là cách mạng thời trang. Nàng không ưa kiểu diễn tuồng quay về cái cũ cách đây ba mươi năm rồi khua chiêng quảng cáo, gọi là tân trang đổi mới.
Nàng đến công ty với tấm áo cũ, thanh nhã màu nâu đất, có những đường chít thắt chặt vòng eo. Thuở yêu nhau anh thường thì thầm bên tai nàng, em có vòng eo đẹp nhất Hà Thành. Nàng hít một hơi dài, nén giữ làn hơi trong lồng ngực, thót bụng lại để vòng eo thon thả đất Tràng An lại hiện ra lồ lộ trong tấm áo bó. Khuôn mặt nàng ửng hồng như cô thiếu nữ mười tám.
(more…)
Đặng Kim Côn
Vườn cũ có xa như một thủa tình
Lòng ai còn đêm đêm thẩn thơ trước ngõ
Bay vẩn, bay vơ hương quỳnh trong gió
Bay trong vô tình, em không gặp anh.
(more…)
Nguyễn Mạnh Trinh
Hà Thúc Sinh không phải là một tên tuổi xa lạ. Trái lại. Ðó là một tên tuổi tác giả quen thuộc với văn học Việt Nam. Nhưng câu hỏi để định hình một danh tánh văn chương sẽ rất khó trả lời môt cách giản dị bởi trong chân dung nghệ thuật ấy, trong tên tuổi ấy , bao gồm nhiều lãnh vực. Là Nhà thơ? Là nhà văn ? Là nhạc sĩ sáng tác? Là trưởng ca đoàn Hưng ca một thời? Là tác giả viết về ngục tù Cộng sản với tác phẩm nổi bật nhất của văn học Việt nam hải ngoại? Là một nhà báo chuyên nghiệp của nền báo chí Việt nam hải ngoại lúc phôi thai đến khi phát triển? Và bất cứ trên lãnh vực nào, cũng là nổi bật, cũng đầy cá tính và gây cho độc giả những ấn tượng sâu sắc khó mờ phai…
(more…)
Âu Thị Phục An
Tìm chút em đôi bờ thanh xuân
Vì như xa mà vì như gần
Tìm chút nhau chút tình hư ảo
Vì như mơ mà cùng bâng khuâng
(more…)
Đinh Cường
tặng Hồ Đình Nghiêm

Hồ Đình Nghiêm qua nét vẽ Đinh Cường
Mùa hạ Nghiêm xuôi dòng Ngọc Bích
Bao năm dâu biển cũng tang bồng
Bao năm người đã xa Thành Nội
Trăng nội thành như lệ xanh thêm
(more…)
Hồ Chí Bửu
Nhạc: Lê Ngọc Thanh; Tiếng hát: Huy Đức
Biển bao la và tình em trải rộng
Vào đời ta những cay đắng mặn nồng
Biển xôn xao với muôn ngàn cơn sóng
Như tóc em gờn gợn bóng triều dâng
(more…)
Phan Trang Hy
– Được cái con la hán này tạp ăn lắm! – Thắng, em vợ tôi, giọng hồ hởi nói tiếp – Anh biết không, mỗi lần em cho nó ăn, nó lượn lên, lượn xuống ra chiều thích thú lắm. Ăn xong, nó gật gật cái đầu ra vẻ biết ơn. Lạ thật, cái giống này cũng khôn chi lạ!
Tôi nghe chỉ mà nghe. Quả thật, tôi chẳng có cái thú nuôi cá cảnh. Vả lại, thời gian đối với tôi, ngoài chuyện đi dạy ở trường, về nhà, tôi còn phải bươn chải, kiếm tiền lo cho con, cho vợ. Hết đi kèm ở Liên Chiểu, đến Ngũ Hành Sơn, hết Hải Châu tới Cẩm Lệ. Tôi tất bật, nên đâu còn thời gian thưởng thức thú vui cá cảnh. Mặt khác, tôi thú thật là tôi chẳng có tí kinh nghiệm gì về việc nuôi cá cảnh; không có kinh nghiệm thì dễ gì nuôi! Cá cảnh đắt giá lên tới 5, 7 triệu một con, chớ đâu có phải củ sắn luộc đâu. Bằng cả tháng lương của tôi, chớ chẳng chơi đâu. Chưa hết, ngoài chuyện lo cho cá ăn, làm vệ sinh hồ, gắn ống ôxy, lọc nước, còn biết bao công đoạn phức tạp. Mà những việc ấy đối với tôi như là cực hình vì thời gian đâu nhàn nhã.
(more…)
Trần Ngọc Hưởng
Trắng đêm mưa bụi nhạt nhoà
Ta ngồi đối ẩm cùng ta… một mình!
Hình sương bóng khói mong manh
Đưa nhau vào cõi lặng thinh u buồn
(more…)
Lê Hoài Nguyên
Cái giây phút
Anh nhà báo đàng hoàng bấm ảnh cuộc cưỡng chế
Có thể anh vẫn còn tin
vào sự minh bạch của cầm quyền tỉnh Hưng Yên
(những tên như Nguyễn Khắc Hào).
Cái giây phút
Lũ người mặc sắc phục công an, cảnh phục bảo vệ
Xông vào anh đánh hội đồng
Như một bầy chó dữ.
(more…)
Lật Tư
Trần Yên Thảo trích dịch

Trống đá khắc thơ (Nguồn: Confucius Institute Online)
Trong lịch sử văn hoá nghệ thuật Trung Hoa, “Trống đá” (Thạch cổ: 石 鼓) là một tác phẩm nghệ thuật tối cổ (thời Tây Chu), một di vật quí hiếm còn được bảo tồn đến nay. Trống đá được phát hiện thời Sơ Đường trên đường Trần Thương, một vùng thảo nguyên cách phía Nam huyện Thiên Hưng (nay là huyện Phượng Tường, Thiểm Tây) khoảng 20 dặm. Tất cả gồm 10 chiếc có hình dạng chiếc trống. Đường kính mặt trống từ 70-80 phân, cao khoảng 1 thước. Mỗi mặt trống đều chạm khắc một bài thơ 4 chữ, 10 bài ghép thành một trường thi tự sự trên 700 chữ.
(more…)
Hoàng Xuân Sơn
anh hát giùm anh. ké môi em
tiếng hát lềnh khênh. những hòn bi cục cựa
đường thanh tre miễu nguýt dài
cây cọ về chiều đâm đầu rã bọng
(more…)
[Nhạc bản PDF]
Nhạc và lời: Mai Phạm
Tiếng hát: Bích Hảo
Nguồn: Tác giả gửi YouTube link
Minh Nguyễn
Từ phố núi Pleiku tôi mang mù sương xuống tới trung tâm ngã sáu Ban-Mê vào một buổi sáng đẹp trời. Đứng ở giao điểm hai con đường quốc lộ 14, 26 chạy qua thành phố Buôn Ma Thuột, tôi dõi mắt nhìn theo những con đường nối liền khu dân cư người Kinh tới buôn làng Ê-Đê, Ba-Na, Sê-đăng, Stiêng và các tỉnh miền Trung xa xôi dịu vợi; mới thực sự cảm nhận hết vẽ đẹp kỳ vỹ của núi đồi, rừng cao su, nương rẫy cà phê bạt ngàn, sánh vai nhau mọc lên giữa chốn đại ngàn. Chưa hết nỗi ngạc nhiên, tôi bị choáng ngộp trước cái quảng trường thiết kế hài hòa với vô số vòi phun, đang bắn những tia nước trong veo màu thủy tinh vào dưới chân một cái tháp cao, có dựng tượng đài mô phỏng chiếc xe tăng bằng gỗ; mở ra sáu ngã đường dài hun hút Tây Nguyên.
(more…)
Hạc Thành Hoa
1.
Cuối cùng rồi nàng cũng ra đi trên một sợi tơ
Giăng qua hai bờ vực thẳm
Bên kia xa lạ bến bờ
Không kịp quay về phía sau
Nhìn lại lần cuối cùng mảnh trời xanh ngày cũ.
(more…)
Huỳnh Ngọc Tuấn
Tháng 3 lại về với nắng vàng rực rỡ lấp lánh trên những vòm cây xanh, khí trời trong veo và dịu mát, gió mơn man chạy như đuổi nhau trên cánh đồng sắp vào mùa gặt. Ngoài kia biển đã vào mùa cá chuồn, những con cá chuồn biết bay phóng mình rào rào trên mặt biển đã dịu sóng.
Vậy mà đã 37 năm trôi qua rồi kể từ những ngày tháng 3 năm 1975, lúc đó tôi chỉ là một chàng trai vừa mới lớn. Tôi 16 tuổi, tuổi của một thời hoa mộng hồn nhiên, vô tư trong cuộc sống yên ả ở cái thị xã Tam Kỳ nhỏ bé thuộc tỉnh Quảng Tín. Một ngày của tôi đi qua với một buổi đến trường, một buổi rong chơi cùng bè bạn. Chúng tôi rủ nhau về vùng nông thôn để ăn những trái mít chín đầu mùa hoặc “đổ bộ” vào vườn nhà ai đó để mua ổi, vú sữa, mận. Là những thằng “quỷ con” phá làng phá xóm, chúng tôi tha hồ hái vú sữa, ổi, mít mặc cho bà chủ vườn vừa la mắng vừa cười. Bà vui vì chúng tôi trả tiền sòng phẳng, vừa đỡ buồn vì có chúng tôi nên khu vườn yên tĩnh và hơi quạnh quẽ của bà vang lên những tiếng nói cười đùa nghịch.
(more…)
Ngô Nguyên Nghiễm
Ðã mấy năm tiếng núi thét gầm
Tên lãng tử bỏ đằng sau khói bếp
Rạ mới nhóm, chim quyên mới hót
Bước phiêu bồng đeo nặng trời quê
(more…)
Võ Đại Tôn (Hoàng Phong Linh)
Kính dâng lên hương hồn hơn nửa triệu đồng bào đã tử nạn trên biển Đông, mong vượt thoát chế độ cộng sản VN, mưu tìm Tự Do sau cơn Quốc Nạn 30 tháng Tư Đen 1975
1.
Hồn ai đó ?
Chập chờn trên khói sóng
Dòng máu tươi theo nước chẳng hòa tan.
Hồn ai đó ?
Vạn tinh cầu chao bóng
Đảo ghềnh xa còn vọng tiếng kêu than.
Hãy về đây – trên sóng nước dâng tràn
Chung tiếng khóc nghẹn đau cùng Dân Tộc.
Hồn ai đó?
Đã lìa xa Tổ Quốc
Vẫn còn ôm sông núi xuống mồ hoang.
Tiếng oan khiên từ đáy vực còn vang
Hay chìm đắm giữa khơi ngàn sóng dữ ?
Mảnh thuyền tan, bập bềnh trôi viễn xứ
Biết về đâu ? Hồn phiêu bạt nơi đâu ?
Thân cá Hồi tan tác đã chìm sâu
Không tìm thấy lối quay về chốn cũ !
Giữa trùng khơi vang tiếng cười dã thú
Hải tặc giằng co thân xác – kinh hoàng.
Tiếng Mẹ kêu, dòng máu chảy đầy khoang
Tay vời níu đàn con run khiếp sợ.
Biển lạnh chiều hoang, trần gian nín thở,
Vòng tai ương kiếp nạn đến vô cùng.
Hồn ai đó ?
Bờ Tự Do bốn hướng, cõi mông lung
Tìm đâu thấy – giữa muôn trùng đen thẳm ?
Tiếng kêu “Trời!” trước phút giây chìm đắm
Biến tan vào giông bão, thét trùng dương.
Vực mồ sâu thịt rã máu còn vương
San hô trắng hay là xương ai trắng ?
Dòng tóc đen bám ghềnh xa hoang vắng
Thành rong rêu sẫm tím một màu tang.
Hồn ai đó ?
Chiếc thuyền Không Gian
Trôi về Vô Tận.
Bánh xe Thời Gian chuyển ngàn uất hận
Chập chờn mấy cõi U Minh.
Lịch Sử nghìn thu trang giấy rợn mình
Ghi chép lại phút kinh hoàng Vượt Biển !
(more…)
Đỗ Xuân Tê
Nhân đọc bài của Ninh Hạ: Về một bài thơ phổ nhạc: “Màu tím hoa sim” của Hữu Loan
Đất Thanh Hóa gần quê tôi, từ nhỏ tôi đã nghe nhiều về vùng đất này. Bố tôi và các anh con ông bác đã đi “bè” chở nứa từ Thanh hóa về cho mẹ tôi và các chị trong họ làm nghề đan cót, một làng nghề cha truyền con nối mà năm mươi năm sau các bà các cô vẫn cặm cụi ngôì đan. Nghề này không biết du nhập làng tôi từ hồi nào, nhưng một khi lúa gặt về cần quây che, thóc thu hoạch về cần chỗ chứa thì các tấm cót quê tôi vẫn là sản phẩm không thể thiếu trong các làng mạc vùng châu thổ sông Hồng. Tuy số cung ổn định, giá cả phaỉ chăng, nhưng sức lao động bỏ ra so với giá trị sản phẩm thu về thì quả không tương xứng. Bao thân phận từ các cô gaí lứa tuổi mươì hai mười ba đến các bà mẹ quê tuôỉ cổ lai hy cứ vừa qua vụ mùa laị cặm cụi ngày đêm âm thầm mắt ngó xuống, chân tay đan làm các thao tác xem như không mỏi, nhưng nỗi mệt đã ăn sâu trong tâm thức, trong da thịt, trong lục phủ ngũ tạng, để cả một đời không rời xa caí làng nhỏ bé từ đơì này sang đời kia.
(more…)
Hà Việt Hùng
Đám lục bình lao xao chiều nước xuống
ghe em trôi nhè nhẹ chạm lòng anh
sóng lăn tăn làm đôi chân luống cuống
một khoảng đời dừng lại rất trong xanh.
(more…)