Triều Âm
Bí mật của đêm
Buổi sáng
đôi cánh ban mai rũ sạch bóng tối
lau chùi ký ức lên màu nấm
che em vào cuộc sống vần xoay
hãy bước đi trên những bông hoa nắng
đang xuân xanh hát gọi mùa về
Mặc kệ những mảnh vỡ còn nham nhở
biển thời gian sẽ vo tròn gốc cạnh
trầm tích dưới đáy tối đại dương
với hạnh phúc mới là sự lãng quên cạn cùng
mà chúng ta muốn an bày
Điều bí mật của đêm
những miểng nhọn mang tên em
vẫn cắm phập vào từng đêm trắng bệch
tôi, fakir quặn cười
nuốt trộng đêm
vào nỗi đau không còn câm lặng của mình
trên nghiệt ngã bàn chông
Khi mặt trời đi vắng
Mặt trời đi vắng trong ngôi nhà ấy
bóng tối thống trị và điêu khắc lên bốn bức tường câm
những vần thơ siêu thực
ẩn dụ về một mùa giông bão đi qua
để lại những dấu vết đầy sáng tạo của một nghệ sĩ kỳ tài
bức tranh hầm hố
linh hồn tôi
Em ôm buổi hoàng hôn đi tìm một bình minh
màu tím của chiếc áo chiều quệt vào đêm tôi một vết thương
hoan hỉ rướm máu
nỗi nhớ càn quét cánh đồng đêm đen bằng những con mắt trắng
chong chong
Từng giọt dương cầm
tuôn như suối qua những ngón tay em
mái tóc chảy qua bờ vai ngã nghiêng theo cung bậc
vỡ trên bờ môi khô khát men tận thế
lời ca ngục tù
hẽm sâu hun hút linh hồn tôi
gương mặt em bít lối
Sau ngày hôm qua
Ngày mới vẫn lên xanh từ hạt mầm hôm qua lỗ chỗ sẹo
hai con đường chia chân câm lặng ở phía chung
môi chia nhau lời được cho là cuối
con chim sẻ sáng nay thôi hót mủi lòng ngày
nơi đó biển vẫn sóng ôm cuộc người êm ả
trách nhiệm trên lưng bổn phận cầm tay
một mảnh dằm sướt qua đâu gây thương tích
hoa hồng vẫn thơm trên gai nhọn buổi hè
nơi đó đêm có còn lênh đênh xám khói
đã khép chưa con mắt chiêm bao
ô cửa trông ra biển triều âm còn hát
bạt gió thì thầm lời yêu dấu còn bay
ở đây ngày muốn qua nhanh thả sông ký ức
ở đây chiều muốn nghiêng vai vứt nắng trả ngày
ở đây đêm vẫn dựng hình vách hồn đen tối
ở đây em vẫn nhặt buồn không biết trả ai
Triều Âm
Nguồn: Tác giả gửi thơ và hình minh họa














