Ngô Nguyên Nghiễm
Tặng Lê Triều Điển và tác phẩm Hạc Về
Đảo ánh trăng nghiêng ọc huyết hoa.
Rền vang thiên cổ pháp luân chuyển.
Gói bát tim vàng gieo giếng sâu.
Bùng vỡ trời xanh tia chớp hiện.
Quầy quả trong bầu hoả khí chăng?
Mênh mang rừng cháy nát đêm tận.
Nửa sắc thượng thanh, nửa sắc thiền.
Nương gió đãi vàng về phong ấn.
Hạc ngủ đầy sân lót cỏ thi.
Chừng như thổi khí vào chân mộng.
Cho ngập vàng bay quẻ phục hy.
Thiên nhiên trống vắng vạn hình bóng.
Suốt đời phiêu lãng, gót hài tưa.
Lòng quên hoá bướm mời Trang Tử.
Khúc biệt hoàng hoa nhẹ sắc không.
Vỗ bồn chiêu đãi người lạ xứ.
Bút thiêng điểm mắt hạc hồng bay.
Bỗng nhiên điên đảo trời thu trước
Ngược gió càn khôn cát bụi về
Tầm tả chuông đồng rụng gió lướt.
Mở màn cho trời đất khai hoang.
Hạ huyền trăng cổ nghiêng câu móc.
Đẩy trận kình thiên xuống hình hài.
Lăn lóc ém đầy chân đáy vực.
Bổng dưng nghiêng cánh đạp lưng rùa.
Hoa huyết trời xanh, gieo quẻ quái.
Rách dạ thiên nhiên ,rách hà đồ.
Thỏng tay vào chợ rách lưng đãy.
Nguyệt khuyết nghiêng quanh đám lửa rừng
Mấy cân trí não soi chưa đủ.
Hạc hồng bay vụt khỏi đường trăng.
Thiên cổ vang rền hồn phong vũ…
Đảo cánh nghiêng trăng ọc huyết hoa.
Rền vang thiên cổ, pháp luân chuyển…
Ngô Nguyên Nghiễm
Nguồn: Tác giả gửi














