Lưu trữ cho Tháng Sáu, 2013

Đinh Cường

mot_hai_net-dinh_cuong
Một hai nét trên vết màu loang nâu – dinhcuong

Những ngày nghỉ hè, con hay đem các cháu về gởi. Vui đùa, trông nom các cháu là niềm hạnh phúc. Khi nào Như Thơ, Như Tranh cũng đòi xuống basement… painting. Đâu khoảng chưa tới tiếng đồng hồ, bao nhiêu là tranh. Thường vẫn mặt trời, hoa, chim, núi và biển. Tôi giữ lại không biết bao nhiêu nét bút ngộ nghĩnh. Như ngày xưa dạy vẽ ở trường Đồng Khánh và trường Nữ Trung học Thành Nội – Huế, trong một lần tổ chức triển lãm tranh của các em tại Phòng Thông Tin Huế vào năm 1967, tôi đã viết một đoạn in trong vựng tập: (cám ơn anh Nguyễn Hữu Châu Phan còn giữ cho đến nay, trong một lần về thăm Huế anh cho lại)
(more…)

Phạm Khắc Trung

thap_nhang

Gia đình tôi di cư vào Nam trong chuyến tàu chót gồm có bà ngoại, bố mẹ và 2 chị Nhung, Châu, lúc đó mẹ tôi mang thai tôi được 5 tháng. Vô Nam, bố tôi tiếp tục phục vụ trong lực lượng Hiến Binh (tôi đoán là tiền thân của Quân Cảnh), chức vụ Trung Sĩ hành chánh, đóng ở trại Quán Tre. Cả xóm có mình bố tôi đi làm mặc bộ kaki vàng ủi hồ thẳng tắp, chân đi giầy da đen bóng lộn, đầu đội mũ kết (mũ có vành bằng mủ cứng che mắt giống mũ đại lễ của Sĩ Quan), trong khi những quân nhân khác lại mặc đồ xanh lá cây rừng, chân đi giầy vải, đầu đội mũ xếp… Không hiểu sao hồi ấy tôi chưa đầy 2 tuổi, mà hình ảnh mỗi chiều mẹ ẵm tôi ra hiên nhà đón bố đi làm về lại khắc ghi rõ nét trong đầu tôi. Tôi nhớ mỗi lần ẵm tôi từ tay mẹ, bố đều dở chiếc mũ kết đội lên đầu tôi trước khi bước vô nhà.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

du_tu_le-ho_dinh_nghiem
Nhà thơ Du Tử Lê và tác giả

như cơn gió mùa thu hao trầy cũ
mang thầm tiếng Hà-nội xưa về
áo khoác lính trông nguyên cự phách
cơ thể nhẹ dường thất lạc số quân
dẫu di tản vẫn nguyên vẹn thường trú
suối nguồn thơ giữa lau sậy bãi bồi
(more…)


 
Nhạc: Phan Ni Tấn
Thơ: La Toàn Vinh
Hòa âm: Phạm Hồng Biển
Tiếng hát: Tố My
Nguồn: La Toàn Vinh gửi đường dẫn YouTube.

Hà Thúc Sinh
Chuyện kể về 1685 ngày tù dưới chế độ Cộng sản Việt Nam

Đã đăng: [Vào truyện], Chương [1], [2], [3], [4], [5], [6], [7], [8], [9], [10], [11], [12], [13], [14], [15], [16], [17], [18], [19], [20], [21], [22], [23], [24], [25], [26], [27], [28], [29], [30], [31]

trai_tu_cai_tao

Sau gần một tháng cật lực chỉnh trang, tất cả những hàng rào ngăn cách giữa các đội, tất cả những giàn mướp trước mỗi phòng, tất cả những dãy phuy xếp lộn xộn quanh các bờ giếng, tất cả những gian bếp nhỏ sau mỗi dãy nhà ngủ… đều bị dọn sạch. Hệ thống đường mương cũ đã bị lấp lại, thay vào đó là một hệ thống mới “đàng hoàng hơn, to đẹp hơn” nói theo kiểu bác Hồ. Những cột điện trồng lẻ loi đều bị hạ xuống. Những hàng cột điện mới được trồng lên dọc theo những con lộ mới đắp trong trại. Đây cũng là một dịp để cho bọn tù toáy những ống sành cách điện đem về phòng dấu làm ròng rọc kéo nước cho cả tổ.
(more…)

Hà Duy Phương

poetry-monika_degan
Poetry – Monika Degan

Phút giây tôi yêu Thơ

người ta hay triết lý về Thơ
bằng những ảo hình siêu thực
tôi làm Thơ như con chó đực
bấu cào bản năng
mùa trăng động dục
(more…)

Trang Luân

pham_quoc_bao
Nhà văn Phạm Quốc Bảo

Có tiếng chuông điện thoại reo vang ở dưới nhà, làm cho tôi giật mình choàng tỉnh giấc. Tôi vội vàng ngồi bật dậy, chẳng khác nào như chiếc lò xo, không hơn, không kém. Bước ra khỏi chiếc giường ngủ, tôi đẩy nhẹ cánh cửa, hấp tấp, hối hả tiến thẳng xuống cầu thang. Bên ngoài, bầu trời vẫn xám xịt, nặng nề, đậu thật thấp và chẳng có chút ánh sáng nào, le lói, báo hiệu ở cuối đường hầm. Cơn mưa lại ồ ạt, bất thần kéo tới, gầm thét, giận dữ, trút xuống như thác đổ. Mưa liên tiếp suốt cả tuần lễ nay. Ngày nào trời cũng mưa gió, bão bùng. Mưa quét lên bộ mặt thành phố bằng lớp sơn dầu thật ảm đạm, u tối và thê lương lạ thường. Nhiều ngã tư bị mất điện trầm trọng. Hệ thống đèn báo trở nên vô dụng, đồng thời gây trở ngại cho việc giao thông rất nhiều. Theo dự báo thời tiết cho biết, thì miền Nam Cali. còn phải gánh chịu cơn giông bão tệ hại này thêm dăm ba ngày nữa! Mưa gợi lên ở trong tôi cả nỗi nhớ nhung vời vợi, xao xuyến, buồn da diết. Tôi ném tầm mắt nhìn sang phía phòng khách. Căn nhà trở nên vắng vẻ, trống trải lạ thường. Cả nhà tôi đều ra đi ngay từ lúc còn sáng sớm. Hôm nay là sinh nhật của đứa cháu gái tôi ở dưới San Bernadino. Tôi đổi ý, không đi vào giờ chót! Nhà tôi cùng mấy đứa con đều tỏ vẻ khó chịu về sự thay đổi bất thường này. Tôi gượng gạo giải thích: “Tự nhiên, sáng nay thức dạy thấy trong người không được khỏe! Nói dùm với tụi nó, tôi thành thật cáo lỗi.”
(more…)

Chu Thụy Nguyên

les_demoiselles_d'avignon-pablo_picasso
Les demoiselles d’avignon – Pablo Picasso

Bên trời hư không

Có lúc các cô gái chẳng thể nào ngờ
mình còn có thể đem một thứ cuối cùng ra bán
Nhân phẩm
Tiếng chim hót nghe vời vợi đau.
(more…)

Đỗ Trường

linh_kho_do

Thời tiết Châu Âu năm nay, dường như hơi đỏng đảnh. Đã đầu tháng sáu, trời vẫn còn se lạnh. Mưa dầm mưa dề, không thối đất thối cát như ở quê nhà, nhưng đủ làm nước sông Elber dâng cao, tàn phá nhiều thành phố làng mạc của Đức và những nước có chung dòng chảy. Những ngày này, lại làm tôi nhớ đến Monaco và câu nói của Michal Bui: “Mưa bão, lụt lội, chiến tranh bom đạn, dù xảy ra ở nơi nào, đất nước nào, thì cũng vô cùng tàn khốc. Nhưng chiến tranh mâu thuẫn trong lòng người còn tàn khốc, nguy hiểm hơn ngàn lần…”
(more…)

Chu Trầm Nguyên Minh

bateau_mouche_sur_la_seine_paris

Đã cuối Xuân rồi Paris ơi
Sao trời vẫn thấp, sương vẫn rơi
Lung linh mây khói mờ hư ảo
Lạnh lắm lòng ta ở nơi này
(more…)

Hà Thúc Sinh
Chuyện kể về 1685 ngày tù dưới chế độ Cộng sản Việt Nam

Đã đăng: [Vào truyện], Chương [1], [2], [3], [4], [5], [6], [7], [8], [9], [10], [11], [12], [13], [14], [15], [16], [17], [18], [19], [20], [21], [22], [23], [24], [25], [26], [27], [28], [29], [30]

trai_tu_cai_tao

Gần một tuần lễ sau bọn Vĩnh đã hoàn toàn làm quen được với nếp sống mới thì một hiện tượng mới lại xảy ra. Từng đợt Molotova lần lượt kéo đến đổ những đám tù mới khác xuống con lộ bên hông trại.

Buổi trưa lao động về, Vĩnh cùng các bạn đứng nơi một góc sân quan sát sự việc. Bọn vệ binh và quản giáo cũ mới lồng lộn chạy tới chạy lui để điểm danh và bàn giao cho nhau. Bọn tù thì mệt mỏi, rũ rượi, ngơ ngác và cuống cuồng… Hoạt cảnh này y hệt hoạt cảnh đã xảy ra cho đám Vĩnh một tuần lễ trước đây!
(more…)

Cô giáo nhà trẻ

Posted: 29/06/2013 in Châu Thạch, Thơ

Châu Thạch

co_giao_nha_tre

Có một vì sao không ở trên trời
Có một đóa hoa không tàn úa
Hay ông Bụt hóa thân từ Di Lặc
Biến thành cô giáo trẻ thanh cao.

Ta nhìn em lòng cảm thấy nao nao
Không phải yêu đâu mà vô cùng xúc động
Em múa hát giữa bầu trời cao rộng
Có cây xanh, có đàn trẻ làm theo.
(more…)

Nguyễn Lệ Uyên

nguyen_vien
Nhà văn Nguyễn Viện (ảnh Trần Tiến Dũng)

Truyện Kiều của Nguyễn Du, sau khi được khắc bản in, lập tức có sức lan toả rộng rãi trong quần chúng. Tính phổ quát của truyện Kiều hơn hẳn những tác phẩm trước và sau nó để, từ tầng lớp bình dân cho chí các trí thức khoa bảng đều có các đánh giá khác nhau qua mỗi thời đại. Bởi ở đó, từ những nhân vật trong truyện, mỗi người có thể tìm ra những vấn đề tương đồng, những cá tính từng nhân vật như một phiên bản luôn có mặt như những thực thể sinh động trong mọi thời đại.

Đó cũng là lý do tại sao, kể từ khi có chữ viết riêng (quốc ngữ), có báo chí, truyện Kiều được mang ra mổ xẻ khá kỹ, với nhiều luồng trái ngược nhau. Dưới con mắt các nhà nho luôn ôm Luận Ngữ, Đại học… làm sách gối đầu như Ngô Đức Kế, Huỳnh Thúc Kháng thì truyện Kiều chỉ là loại dâm thư không hơn kém: “Nói cho đúng ra Truyện Kiều chỉ là một dâm thư, rõ ràng không có ích gì mà có hại”.  Trong khi đó, những Phạm Quỳnh, Chu Mạnh Trinh thì lại hết lòng ca ngợi truyện Kiều, xem Kiều như một loại “ngọc tỉ” truyền quốc: “Truyện Kiều còn thì tiếng ta còn. Tiếng ta còn thì nước ta còn”- (Phạm Quỳnh).
(more…)

Bắc Phong
Nhặt ý văn Người Buôn Gió về dân khí, tác giả dựng nhân vật kể chuyện thơ

hut_thuoc_lao

tối khuya mà trời vẫn nóng
hai bố con ra sân trước ngồi uống trà
hút thuốc lào ăn kẹo lạc và nói chuyện vãn
đủ thứ đề tài thời sự
ông bố là nhà giáo về hưu
anh con đang sống nghề biên tập
trăng treo vằng vặc trên đầu
(more…)

Hạo Nhiên Nguyễn Tấn Ích

nguoi_di_tim_tram

Thời kỳ Bắc thuộc, bọn quan lại Trung Hoa bắt dân ta xuống biển mò ngọc trai, lên rừng tìm trầm hương, ngà voi, sừng tê giác phải chịu trăm điều gian nguy, khổ ải. Có kẻ ra đi bỏ xác trên rừng. Người được trở về thì mang bệnh tật suốt đời.

Thời đại ngày nay, sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, cuộc sống của dân ta mỗi ngày mỗi thêm kham khổ. Dân quê phải cào bới trên đồi hoang trồng sắn trồng khoai để có cái ăn. Người ta bắt đầu đào xới dưới đất để tìm vàng. Dọc bờ suối, trên sườn đồi, trong rừng sâu, nơi nào nghi ngờ có quặng vàng là người người bu vào xới tung lên. Có kẻ sập hầm bị chôn sống. Không ít người chết vì bệnh sốt rét vàng da, chết vì sơn lam chướng khí… Chưa kể cảnh đâm chém, giành giựt, thanh toán nhau vì vàng. Trong cảnh khốn cùng ấy, nghề tìm trầm hương nổi lên cùng lúc. Nhưng là một nghề đầy hiểm nguy trực diện với thú dữ, nước độc, bệnh tật và muôn vàn cái chết chực chờ .
(more…)

Châu Đình An

thieu_nu_cam_hoa

Nhạc và lời: Châu Đình An; Tác giả trình bày
[Bản ký âm PDF]

Nguồn: Tác giả gửi bản nhạc và âm bản mp3.

Hà Thúc Sinh
Chuyện kể về 1685 ngày tù dưới chế độ Cộng sản Việt Nam

Đã đăng: [Vào truyện], Chương [1], [2], [3], [4], [5], [6], [7], [8], [9], [10], [11], [12], [13], [14], [15], [16], [17], [18], [19], [20], [21], [22], [23], [24], [25], [26], [27], [28], [29]

trai_tu_cai_tao

Hơn một trăm tù mới được bổ sung cho trại 1, được gài vào năm đội. Đội 5 có lẽ được gài nhiều nhất, vì từ B1 đến B5, B nào cũng thấy có người mới. Những dãy A, C, D và E ít hơn. Và như thế, xét theo tâm lý thông thường, những anh chàng bị gài một cách lẻ loi vào các đội khác chắc phải buồn và cô độc lắm! Nhưng dù ở đội nào, 8 giờ sáng tất cả lại được gặp nhau trên hội trường. Hội trường ở đây quả không “hùng vĩ” như hội trường bên Trảng Lớn, vì nó không do mồ hôi nước mắt của bọn tù dựng lên; nó là một dãy nhà tiền chế – có thể là dãy nhà kho trước kia – của Mỹ kiến tạo để lại.
(more…)

Trương Nghĩa Kỳ

linh_vnch_khieng_xac_dong_doi

Ng An Lộc…Mày bây chừ bóng quế, mày hồn ma…tao nói với ai đây? Tao nói với mây bay, tao gọi mày, tao nhớ!

Ng An Lộc, mày bây chừ là cỏ, cỏ nghĩa trang vàng Chạp Mộ cuối năm. Tao không ở quê nhà. Tao đang ở rất xa xăm / một chiến trường tao thấy mày nằm xuống…Mấy mươi năm rồi tao có nhiều lần sung sướng, tao gọi mày chia sẻ, mày mô?
(more…)

Nhi Nguyên

thieu_nu_lang_thang

Em đi một đằng, trời trong một nẻo

em đi một đằng
trời trong một nẻo
này em xinh theo
ghềnh đá cheo leo

mây eo ngọ nguậy
đổ trời mưa thâu
em ơi thơ ấu
ta giấu cho nhau
(more…)

Tưởng Năng Tiến

duong_ha_va_hinh_cu_huy_ha_vu
Luật sư Nguyễn Thị Dương Hà và chân dung chồng, TS Cù Huy Hà Vũ

Phạm nhân Vũ được ưu ái hơn người khác.” (Đại Tá Lê Duy Sáu)

Tuần rồi, trang Bauxite Việt Nam đi tin:

“Sáng nay 21/6/2013, sau khi gặp chồng mình tại Trại giam số 5, Thanh Hóa, bà Nguyễn Thị Dương Hà cho biết do Trại giam số 5 Bộ Công an cuối cùng đã phải ra văn bản giải quyết đơn của Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ, nên từ 9 giờ sáng hôm nay ông đã kết thúc tuyệt thực. Từ nhà tù, Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ gửi thư cảm ơn đến tất cả mọi người đã ủng hộ cuộc đấu tranh của ông.”

Dù có “hụ hợ” chút đỉnh trong “cuộc đấu tranh” nói trên, tôi thực tình không dám nhận lời “cảm ơn” này. Lý do, giản dị, chỉ vì tôi hoàn toàn không bận tâm gì ráo đến tình trạng sức khoẻ, cũng như sự ngược đãi (nếu có) mà ông phải chịu đựng trong trại giam K5.
(more…)

Nguyễn Tấn Lực

cheo_thuyen

Ngày nào đó em không còn thương nữa
Xin trả anh dìa… cho má anh
Đừng lạnh lùng cũng đừng hất hủi
Phận trai buồn… dạt bến nước… mười ba ! ?
(more…)

Đinh Cường

ho_dinh_nam-ho_dinh_nghiem
Hồ Đình Nam – Hồ Đình Nghiêm
Montreal – Canada, 1988

12 giờ khuya ngủ, khoảng 3 giờ sáng dậy, thường hay bật lướt qua computer.
Đọc được đoạn ghi của Hồ Đình Nghiêm …sáng ra tôi lại đi bộ qua
Starbucks ngồi một mình. Mùa hè cha mẹ hay dẫn thêm các con theo,
không khí nhộn nhịp hơn, đôi khi không có chỗ ngồi, bưng ly cà phê
ra ngồi ở băng ghế để bên ngoài cho người hút thuốc lá. Tôi hút thuốc lá dữ lắm
mà qua đây phải bỏ, vì tánh hay sợ phiền, hay trời tuyết lạnh mà ra đứng
ngoài hút thì cũng …không phải. nên con gái nói thôi ba bỏ thuốc là tôi bỏ.
như vậy là hai chục năm. Tôi qua đây mới đó tính đến nay đã hai mươi bốn năm.
(more…)

Thôi Hiệu
Vũ Hoàng Chương dịch

hoang_hac

Nhạc: Cung Tiến; Tiếng hát: Quỳnh Giao

Xưa Hạc Vàng bay vút bóng người,
Nay lầu Hoàng Hạc chút thơm rơi.
Vàng tung cánh hạc đi đi mãi,
Trắng một màu mây vạn vạn đời.
Cây bến Hán Dương còn nắng chiếu,
Cỏ bờ Anh Vũ chẳng ai chơi.
Gần xa, chiều xuống, đâu quê quán?
Đừng giục cơn sầu nữa sóng ơi!

Thôi Hiệu
Vũ Hoàng Chương dịch
(more…)

Hà Thúc Sinh
Chuyện kể về 1685 ngày tù dưới chế độ Cộng sản Việt Nam

Đã đăng: [Vào truyện], Chương [1], [2], [3], [4], [5], [6], [7], [8], [9], [10], [11], [12], [13], [14], [15], [16], [17], [18], [19], [20], [21], [22], [23], [24], [25], [26], [27], [28]

trai_tu_cai_tao

Cả lũ luống cuống như gái về nhà chồng. Không, đúng hơn như lũ tân binh quân dịch đang thất kinh dưới sự hò hét của một cán bộ quân trường: Đi thẳng vào phòng. Cấm nhìn ngang liếc dọc. Chập chờn gần hàng rào các anh vệ binh bắn bỏ. Liên hệ linh tinh bắn bỏ…

Vĩnh vừa bước theo anh em vào phòng vừa cố ngoái nhìn kẻ đang hò hét. Hơn một năm xa cách ánh điện, bỗng dưng rơi vào một môi trường có đầy những ngọn điện 200 watts, đôi mắt người ta không vì thế mà được sáng hơn, ngược lại tối hơn, tối sầm là đàng khác. Ánh đèn sáng quá làm Vĩnh chỉ nhìn ra được kẻ hò hét như một quả dưa hấu. Vâng, chỉ nhìn thấy cái trán hói bóng nhẵn của hắn.
(more…)

Trần Ngọc Hưởng

song_cua_tieu

Bóng nắng chiều tan

Tôi trở về ngắm lại bến sông xưa,
Dòng Cửa Tiểu đong đưa mùa trở gió
Chiếc phà lớn đã thay con đò nhỏ
Vẫn miệt mài đưa đón khách sang sông
Dải cù lao thành huyện Tân Phú Đông,
Chiếc nôi lớn bập bềnh trên sóng nước,
Cả một cõi đi về, tôi xuôi ngược
Thả hồn mình lẽo đẽo… đã bao năm
(more…)

Nguyễn Văn Gia

lang_thang_2

Ngày về

Tặng các thân hữu đã một thuở đi tìm cái – không – có

Vẫn còn đó khu vườn xưa ngóng đợi
Cỏ và cây cùng nắng gió mong chờ
Chim vẫn hót như lời ai thầm gọi
Kẻ lưu vong khi gót mỏi quay về

Cõi nhân gian có phải quá tù mù
Nên thánh triết cũng có lần lỡ bước
Phận bọt bèo dễ gì trôi ngược nước
Chẳng hỏi lòng dòng đục với dòng trong
(more…)

Trần Kiêu Bạc
Viết nhân 400 năm Chúa Nguyễn Hoàng tạ thế 1613-2013

quan_chua_nguyen_hoang_den_quang_nam_1570

Cùng đi về Nam, phương Nam thôi
Thấy vạt cỏ xanh phủ chân trời
Hạt giống vươn lên chừng bất tận
Nẩy mầm theo những giọt mưa rơi!

Đi về phương ấy, theo phương ấy
Mỗi chặng đường đi vẹt dấu chân
Khai mở non sông tràn sóng dậy
Không cần ngày tháng, chỉ cần năm
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

dinh_cuong_ve_truoc_garage
Họa sĩ Đinh Cường

Ở Montréal tìm không ra
chìm ngập cõi thâm u
những con đường đầy bóng lá
như Virginia như vùng Burke
có người-ngồi-cũ-kỹ
trầm mặc màu sắc lên men
tấm bố căng chùng những ý tưởng
thin thít nằm ngửa mình đón nhận
đường dao đặc biệt xẻ thịt cắt da
sơn dầu nặn ra trên palette
gió len cào thầm âm nghi hoặc
gửi tiếng còi tàu nghe vọng ở đâu xa
ở Bình Dương ở Đơn Dương?
Lăng Cô, Nam Ô, Nong, Truồi
hay vô tuốt xứ Huế
có Đại nội chiều vàng lẫn khuất
tiếng dương cầm xanh ẻo lã
từ trường Quốc gia âm nhạc
rót qua khuôn viên Cao đẳng Mỹ thuật
chen tiếng kèn đồng của một nhạc sinh
ngoài giờ vụng thổi bài Hạ Trắng
tựa đàn chim non réo bên vườn hoang
(more…)

Trạch An – Trần Hữu Hội

gian_muop

Phận lại thức giấc. Nhiều đêm nay, từ cái ngày ấy,  anh bị thức giấc nhiều lần trong đêm.  Anh quơ tay bên cạnh, không đụng vợ. Anh chợt nhớ, cũng từ dạo ấy, đêm khuya thức giấc, thường không có chị bên cạnh …

Phận lại thao thức tiếc xót và rủa sả mình thậm tệ!

Hồi đi nghĩa vụ quân sự, anh đóng quân tận Vĩnh Long, gặp Lài và lấy làm vợ. Mồ côi từ nhỏ, anh nghe chốn này có ông chú  ruột nên tìm về, nào dè vế tới nơi thì ông chú đã chuyển đi làm ăn đâu trong Xuyên Mộc, Bà Rịa!
(more…)


 
Thơ: Hoàng Minh Châu
Nhạc: Phan Ni Tấn
Hòa âm: Đỗ Thất Kinh
Tiếng hát: Ngọc Huy
Nguồn: Đỗ Thất Kinh gửi đường dẫn YouTube.

Hà Thúc Sinh
Chuyện kể về 1685 ngày tù dưới chế độ Cộng sản Việt Nam

Đã đăng: [Vào truyện], Chương [1], [2], [3], [4], [5], [6], [7], [8], [9], [10], [11], [12], [13], [14], [15], [16], [17], [18], [19], [20], [21], [22], [23], [24], [25], [26], [27]

trai_tu_cai_tao

Tất cả hố to kỳ này. Mọi suy diễn chủ quan của mọi người về việc các trại đồng loạt thả người ra khỏi các connex là vì áp lực của thế giới Tự Do, vì Mỹ đã chịu chi tiền tái thiết, vì 17 tấn vàng Thiệu đem theo đã bị CIA lừa lấy lại trao cho ngân khố Hà Nội… đều sai bét bè be!

Tất cả chỉ vì … chuyển trại.

Lệnh chuyển trại ban ra quá gấp rút và thình lình. Một cuộc khám đồ quy mô tại các trại được thực hiện trong cùng một buổi sáng đầu tháng Bảy. Bọn quản giáo vệ binh thẳng tay vứt bỏ cái gia sản góp nhặt của bọn tù. Lon cóng, dao kéo, búa kìm… những thứ mà mười thằng tù thì hết chín thằng đều thu nhập để đầy trong những sắc cá nhân hầu có chút phương tiện xử dụng trong đời sống hàng ngày. Vĩnh chẳng có gì để phải lo âu hay bực dọc. Gia sản của anh, nếu có, chỉ là những pô ảnh tuyệt vời mà anh đã chụp được, nhưng chụp được bằng óc và tích trữ nó trong tim. Chỉ có thần chết mới tịch thu được những món đó. Nhưng ông thầy xuất Nguyễn Thành Đính thì khác. Ông ta vẫn bận rộn với những món đồ quốc cấm của ông như những lần kiểm tra khám đồ trước đó. Một lần nữa, Đính lại hốt hoảng tìm cách dấu đi quyển Kinh Thánh, cỗ tràng hạt và tượng Thánh Giá nhỏ xíu.
(more…)

Trần Thị LaiHồng

Hạ Chí

summer_solstice-bjarkileach
Summer Solstice – Bjarkileach

Trưa đứng bóng
nóng
có tiếng gà tre điểm mặt thời gian
vì hôm nay ngày dài hơn đêm
đất trời thêm ánh sáng
nắng chang chang
tôi dẫm chân lên chính đầu mình
trong thinh không yên ắng
ngộ ra rằng
chẳng cần nói chi có nói chi không
thấy không lẫn vào có
và có trộn cùng không
hình tôi trộn với bóng
chỉ còn một nhất nguyên
và còn mãi nhất nguyên uyên áo
(more…)

Chu Nguyên Thảo

chu_nguyen_thao

vợ tôi hiền!
giữ nhà cho tôi đi chơi
tôi lên đỉnh trời
Sapa mây phủ
dốc sương mù
ruộng lúa bậc thang
dân tộc Hà Nhì, Dao đỏ, H’mong đen…
gùi trên lưng vác trên vai
tủa ra khắp bản làng
từ trưa tới chiều
từ khuya tới sáng
họ sống như mây trời lãng đãng
thả cuộc đời chìm trong cỏ cây
(more…)

Bùi Chí Vinh

sap_cau_can_tho

(Cách đây gần 6 năm cụ thể là ngày 26-9-2007 cầu Cần Thơ sụp đổ làm 55 người chết, 80 người bị thương. Tại thời điểm đó tôi đã viết bài thơ LỜI AI ĐIẾU CHO CẦU CẦN THƠ gửi đến một tờ báo đông độc giả nhất nước nhưng bị gỡ xuống vào giờ chót. Cũng may tuần báo CÔNG GIÁO VÀ DÂN TỘC dám đăng và đăng kịp thời, dù bị cấp trên ngành dọc khuyến cáo… Nhân dịp báo Tuổi Trẻ số ra ngày 24-6-2013 trang 8 nhắc về sự kiện bi thương này, tôi xin đăng lại bài thơ gây xôn xao dư luận thời ấy)

Cầu Cần Thơ không phải cầu sông Kwai
Không phải cây cầu xây trong thời chiến
Không bị dội bom, không có súng kề đầu
Chỉ có những bản hợp đồng khổng lồ tiền bảo hiểm

Khi tôi viết dòng chữ này thì người thứ 50 đã lìa đời ngay bệnh viện
Những người tiếp theo đang vật lộn với tử thần
Những nông dân ký giao kèo bằng miệng
Nuôi mẹ già, nuôi con dại, nuôi thân
(more…)

Trần Mộng Lâm

cafe_philo

Tôi viết bài này sau khi có dịp sang Cali, ngồi uống cà phê với các bạn ở San Jose và Little Sài Gòn. Người Việt Nam rất thích ngồi đấu láo với bạn bè tại các tiệm cà phê. Sài Gòn hiện nay, người ta có cà phê ôm, cà phê thư dãn, cà phê tình nhân…. Người bình dân uống cà phê tại các quán ngoài đường, uống cà phê pha bằng túi, cà phê đổ ra trên một chiếc đĩa, thay vì bằng tách. Công ty Starbucks coffee thấy thị trường Việt Nam béo bở, người Việt Nam thích loại nước uống này, nên nhào sang Việt Nam làm ăn, cạnh tranh với Cà Phê Trung Nguyên vốn đã hiện diện đã lâu ở đây. Không hiểu với sự làm ăn chân phương của mình, công ty này có cạnh tranh nổi với các quán cà phê mà trong đó, những con buôn vô lương tâm tìm cách pha vào cà phê đủ loại hóa chất nhiều khi nguy hiểm chết người hay không, chúng ta hãy chờ xem, tuy hiện nay, với tâm lý vọng ngoại, thích Mỹ, thanh niên Sài Gòn vẫn xếp hàng để được vào uống cà phê trong một tiệm mang bảng hiệu Starbucks, có vẻ sang, có vẻ là dân chơi cầu ba cẳng.

Bài viết này trình bầy một cách uống cà phê của người Pháp. Đó là Cà Phê Philo.
(more…)

Hoàng Xuân Sơn

dream_cloud

Theo mây một ngày

mây
nghiêng
một áng rồitrôi
nhà núp sau núi
người ngồi giữa
trưa
bao nhiêu dòng sống xô bồ
chỉ riêng một tiếng buồn đưa
tột cùng
sao đời không gõ nhịp chung
để mưa xạ trị
nghe lùng bùngquen
bắn con sâu
chết muội đèn
hàm oan lượng giải
mặt đen thui
cùm

mồng ba tết quý tỵ
(more…)

Phạm Hồng Ân

nau_com

Bà Bốn vừa thiếp đi một chút…thì tiếng khóc của đứa cháu nội lại ré lên, thét lên…vang dội khắp gian phòng. Bà tất bật ngồi dậy,  sửa cho đứa nhỏ nằm ngay ngắn, thuận tay kiếm cái tu-ti đưa vào miệng nó, cuối cùng mới nắm đầu võng lắc tới lắc lui, rồi cố rống giọng khàn khàn cất lên bài hát ru – mà bốn mươi năm trước, bà đã từng lãnh lót ru thằng cha của nó ngủ. Bà Bốn càng ru, đứa nhỏ càng hét. Hình như cái giọng khàn khàn yếu ớt của bà không đủ sức lôi cuốn, không đủ truyền cảm để dỗ nó ngủ lại. Bây giờ, đồng hồ trên tường chỉ đúng 9 giờ đêm, cha mẹ đứa nhỏ vẫn chưa về. Ngày nào cũng vậy, cứ 8 giờ sáng, hai vợ chồng kéo nhau lên xe đi…cho tới gần 10 giờ tối mới lê nhau về. Bà ở nhà phải trông coi và săn sóc lũ trẻ gồm ba đứa. Đứa nhỏ nhất vừa tròn 4 tháng. Đứa lớn nhất đã gần 5 tuổi.
(more…)

Từ Công Phụng

dot_diem

Nhạc và lời: Từ Công Phụng; Tiếng hát: Tuấn Ngọc
[Bản ký âm PDF]

Nguồn bản ký âm: saigon ocean; âm bản mp3: nct

Hà Thúc Sinh
Chuyện kể về 1685 ngày tù dưới chế độ Cộng sản Việt Nam

Đã đăng: [Vào truyện], Chương [1], [2], [3], [4], [5], [6], [7], [8], [9], [10], [11], [12], [13], [14], [15], [16], [17], [18], [19], [20], [21], [22], [23], [24], [25], [26]

trai_tu_cai_tao

Cái Tết đầu tiên trong tù đã qua đi và dần dần xa mãi. Những lời chửi bới Phạm Văn Dự, một trung úy đại đội trưởng Địa Phương Quân của vùng 4, đã cho anh em ăn một bữa cơm nếp sống nhăn sống nhở vào trưa mùng 1 Tết cũng đã phai dần trong trí nhớ mọi người. Tiếng gào la suốt ngày đêm của Tỷ và Non, những tiếng thét rùng rợn phát ra đêm đêm từ những dãy connex kê dọc con lộ trước mặt L4T1, L4T2 dần dà cũng không còn gây nổi xúc động trong lòng mọi người nữa.
(more…)

Lâm Hảo Dũng

pine_trees_in_winter

Trên chuyến xe về miền Oregon
Tôi ngồi bên cửa kính
Chuyến xe lướt qua những cánh đồng
Những cánh rừng thông đầy tuyết
Tôi có nghe gì không ?
Mùa tuyết xưa ở Winnipeg
Thảo nguyên dài buồn rơi mênh mông
Đời lữ thứ
(more…)