Archive for the ‘Trần Kiêu Bạc’ Category

Trần Kiêu Bạc

pleiku_dancers

Một lần xa thử Pleiku

Xin chào tạm biệt cao nguyên
Lẳng lơ cánh thép chao nghiêng bầu trời
Chỗ ngồi riêng chỉ một tôi
Mà như có cả núi đồi Pleiku
Trời chưa vào cõi mùa Thu
Sao làn áo mỏng sương mù sớm giăng
Sắc vàng mơ cũng bâng khuâng
Trộn trong lưới gió thành vầng mây xa
Chào em váy đỏ gùi hoa
Vẫy tay chia khúc đậm đà vui reo
Chào giọt mưa rụng trên đèo
Chào vuông đất đỏ buồn theo dã quỳ
Bây giờ vội bước chân đi
Rồi mai biết có ngày về nữa không
Thơ quay quắt nhớ rừng thông
Văn say theo tiếng chiêng cồng Jarai
Nhìn qua bụi đỏ đường bay
Nghe niềm tâm sự dâng đầy khoang tim
Một lần xa thử cao nguyên
Nhiều lần thấy bóng mình nghiêng qua đời
Chỗ ngồi vẫn chỉ mình tôi
Mà như mang cả núi đồi đi theo.
(more…)

Trần Kiêu Bạc

gambler_wiesbaden-lisa_esherick
The Gambler – Wiesbaden – Lisa Esherick

Những tiếng leng keng xô nhau chạy vào tai mình
Ở mỗi bên chung quanh có nhiều Mỹ đen Mỹ vàng Mỹ trắng
Không ai nhìn ai nhưng nói nhiều trong im lặng
Tưởng một chút thôi vỡ những sợi gân máu trên đầu
(more…)

Trần Kiêu Bạc
Viết nhân 400 năm Chúa Nguyễn Hoàng tạ thế 1613-2013

quan_chua_nguyen_hoang_den_quang_nam_1570

Cùng đi về Nam, phương Nam thôi
Thấy vạt cỏ xanh phủ chân trời
Hạt giống vươn lên chừng bất tận
Nẩy mầm theo những giọt mưa rơi!

Đi về phương ấy, theo phương ấy
Mỗi chặng đường đi vẹt dấu chân
Khai mở non sông tràn sóng dậy
Không cần ngày tháng, chỉ cần năm
(more…)

Trần Kiêu Bạc

thanh_co_quang_tri

Trong nhiều năm lăn lóc tận Sài Gòn
Tôi vẽ vào tay bản đồ Quảng Trị
Bao lần trong đêm như là mộng mị
Mơ về quê nhà xa đã nhiều năm

Quảng Trị ơi! Mới xa chỉ một lần
Mà giọt thời gian lăn không trở lại
Hay xa một lần để rồi xa mãi
Chỉ gặp quê mình qua giấc mơ thôi?
(more…)

Trần Kiêu Bạc

nguoi_thoi_sao-duong_tuan_kiet
Người thổi sáo – Dương Tuấn Kiệt

Giai thoại Thơ Đường Trung Quốc có kể chuyện “Bốn Câu Là Đủ Ý”:

Có một chàng thư sinh trẻ tên Tố Vịnh quê ở Lạc Dương đến Tràng An dự kỳ thi Hội.

Đề thi được ra là “Chung Nam vọng dư tuyết” (dịch nghĩa: Núi Chung Nam ngắm tuyết còn sót lại). Thí sinh phải làm bài thơ năm chữ tả cảnh gồm sáu vần trong mười hai câu.
(more…)

 
Nhạc: Nguyễn Hữu Tân
Thơ: Trần Kiêu Bạc
Giọng ngâm: Hồng Vân
Tiếng hát: Phạm Thị Cúc Vàng
PSS: Mai Thiên Phong
Nguồn: Tác giả gửi YouTube link

Trần Kiêu Bạc

Hồng Vân diễn ngâm

Hồi mình còn ngồi chung lớp chung trường
Cái gì bạn cũng đòi chia hai nửa
Cả tiền xe Lam, bạn cũng đòi ghi sổ
Tính làm đôi, dù nhà bạn gần hơn
(more…)

Trần Kiêu Bạc

Hồng Vân diễn ngâm

Một chút chiều chờ tan vào hư không
Con mơ ước ngày đừng tắt nắng
Xa lộ lạnh lùng phóng theo đường thẳng
Mà lòng con xa xứ chạy loanh quanh
(more…)

Trần Kiêu Bạc


Mẹ con – Lê Phổ

Hồng Vân diễn ngâm

Đêm nhớ Má, tự nhiên con thèm khóc
Thèm như thèm kẹo thuở mới lên ba
Nhưng nước mắt bây giờ khô đâu hết
Còn lại mưa pha lẩn giọt nhớ nhà
(more…)

Trần Kiêu Bạc

Hồng Vân diễn ngâm

Lớn rồi con vẫn nhớ lằn roi
Mẹ dắt con qua ngưỡng cửa đời
Roi đau im lặng con không khóc
Chỉ thấy Mẹ buồn nước mắt rơi
(more…)

Trần Kiêu Bạc

Hồng Vân diễn ngâm

Em một mình ôm chiếc cặp nhẹ tênh
Không tập sách, những ngăn đầy tiếng gió
Em một mình ngẩn ngơ nhìn mưa lũ
Trôi hết rồi niềm hy vọng nhỏ nhoi
(more…)

Trần Kiêu Bạc

Hồng Vân diễn ngâm

Pleiku lớn rồi không phải trẻ thơ
Mà khi xa hình như Pleiku khóc
Cầm tay cao nguyên nhìn vào đôi mắt
Thấy cõi buồn thăm thẳm chảy rưng rưng
(more…)

Trần Kiêu Bạc

Hồng Vân diễn ngâm

Về lại Pleiku không thấy người đâu
Mắt cay đỏ trong mịt mùng bụi đỏ
Cao nguyên mất em, đồi xanh khát gió
Lá thả tình rơi vào sóng Biển Hồ
(more…)

Trần Kiêu Bạc

Hồng Vân diễn ngâm

Đêm nầy mình trở lại Pleiku
Phố mưa phố bụi phố sương mù
Chao ánh đèn khuya đường tối sáng
Phố buồn phố nhớ phố tương tư
(more…)

Núi khóc

Posted: 16/03/2012 in Hồng Vân, Thơ, Trần Kiêu Bạc

Trần Kiêu Bạc

Hồng Vân diễn ngâm

Núi mồ côi đứng im lìm một chỗ
Tiễn Mẹ đi xa núi khóc một mình
Mẹ đi đâu trong cõi trời mây gió
Ngóng Mẹ về, không thấy, núi buồn tênh
(more…)

Trần Kiêu Bạc

Hồng Vân diễn ngâm

Bỗng gặp lại mình trước gương con
Tóc vẫn ung dung nhuộm sắc buồn
Nếp nhăn chạy trốn vào đuôi mắt
Thấy mình như chấm nhỏ cô đơn
(more…)

Trần Kiêu Bạc
Viết tặng những tà áo dài trắng trong Đại Hội Ngô Quyền Thế Giới lần 2
tại Nam Cali, July 03, 2011

Hồng Vân diễn ngâm

Gặp lại em xum xoe tà áo trắng
Rất hồn nhiên bơi trong cõi hồn nhiên
Như giấu thơ ngây trong chùm hoa nắng
Ngực trái em cài phù hiệu cười duyên
(more…)

Phải chi

Posted: 11/02/2012 in Hồng Vân, Thơ, Trần Kiêu Bạc

Trần Kiêu Bạc

Hồng Vân diễn ngâm

Phải chi mưa đổ về sông rộng
Áo em chỉ ướt nửa vạt sau
Mưa đã vô tình ôm áo mỏng
Trách chi vạt trước cũng thay màu
(more…)

 
Thơ: Trần Kiêu Bạc
Diễn ngâm: Hồng Vân
PPS: Mai Thiên Phong
Nguồn: Tác giả gửi YouTube link

 
Thơ: Trần Kiêu Bạc
Diễn ngâm: Hồng Vân
PPS: Mai Thiên Phong
Nguồn: Tác giả gửi YouTube link

Trần Kiêu Bạc

Hồng Vân diễn ngâm

Chưa về thăm được đâu Huế ơi!
Huế của ai, nào phải của tôi
Sắc tím Huế thương rơi vào mắt
Tôi gom tím lại, nhớ một đời
(more…)

Trần Kiêu Bạc

Hồng Vân diễn ngâm

Có thể nào mang mùa đông Cali
Về Sàigòn trong vài giây vài phút
Để phố Bùi Thị Xuân lạnh thêm đôi chút
Mà tiếng dương cầm lại nghe ấm lòng hơn?
(more…)

Trần Kiêu Bạc


Hồng Vân diễn ngâm; Nguyễn Hữu Tân phổ nhạc và hát

Chờ đèn xanh cuối góc ngã tư
Bổng dưng nhớ Mẹ mình quá đỗi
Mẹ hiện ra bồng bềnh sương khói
Mắt ngóng chờ từng cánh chim xa

Ngã tư quen mỗi ngày con qua
Không đếm hết bao lần đèn đỏ
Đợi đèn xanh lắm khi con nhớ
Đường gập ghềnh Mẹ dắt con đi

Ngã ba ngã tư ở vùng quê
Đâu ai chờ đèn xanh vàng đỏ
Không có Mẹ, con đành vấp ngã
Trên nẻo ngược xuôi giữa cuộc đời

Chiều nay về không chút mưa rơi
Mà lạnh lắm lòng con nhớ Mẹ
Đèn xanh không lên không ngại trễ
Sợ chờ hoài không thấy Mẹ đâu!

Trần Kiêu Bạc
Nguồn: Nguyễn Hữu Tân gửi

Thơ Trần Kiêu Bạc; Hồng Vân diễn ngâm

Có một thời gội mái tóc còn xanh
Bàn tay nhỏ ôm đầy hoài bão lớn
Sông không dài muốn vươn ra tới biển
Thuyền vừa ra khơi mơ cá đầy khoang
(more…)

Trần Kiêu Bạc

Vỗ về cơn mưa dài Hà Nội

Sao lại mưa dầm Hà Nội của ai ơi!
Chiếc lá mùa Thu cuối cùng chưa rớt
Để người đi chìm trong cơn nuối tiếc
Cho người về áo còn vướng bụi mưa
(more…)