Archive for the ‘Truyện Ngắn’ Category

Hồ Đình Nghiêm

lotus_girl-dqdinh
Ảnh DQĐịnh

Tuổi mười bốn, tôi bị bứng đi, xanh xao di tản qua Mỹ. Xáo trộn dặm dài muôn điều sấp ngửa, tác hại tâm sinh lý khiến kinh nguyệt không đều hòa. Mỗi khi có tháng, bụng đau thắt tá hỏa, mắt mờ đom đóm bay trêu ngươi. Tôi nghe có người khi sanh con, đau quá phải lôi tên thằng chồng ra chửi cho hạ hỏa, e nên tin.

Chưa tới sinh nhật hai mươi, cây cành nhiều nhựa sống đành đốn xuống, rời khỏi khu vườn chan ngập tiếng động có tên gọi family. Lá reo lời tiễn đưa, đường ra bến xe đò đầy mây giạt trên màu da xanh vĩnh cửu. Mẹ ôm hôn bên má tôi, hình như nụ hôn đầu tiên và cuối cùng dành cho đứa con đủ lông đủ cánh. Tôi nghe dửng dưng, vô cớ mang cảm nhận tôi sẽ chẳng trở lại chốn này. Hoặc lâu thật lâu, năm mười năm, yếu lòng mới hát bản “trở về mái nhà xưa”. Chữ mái nhà xưa nên cho vào ngoặc đơn, bởi căn nhà thuở ấu thời, lâu ba đời vương, đã bị người ta soán đoạt mất rồi, bên kia biển.
(more…)

Võ Hoàng

rot_tra_moi_khach

Buổi sáng sớm, hai tín hữu một nam một nữ đến viếng chùa. Có lẽ họ dạo cảnh bên ngoài cũng khá lâu rồi mới vào trong, thầy Đàm nghe họ nói với nhau những lời phê bình, so sánh giữa hai đám bông hồng ở trước và sau chùa. Thấy thầy, chừng như biết chắc là người ở đây, họ cúi đầu chào ra vẻ kính trọng và xin phép được vào chánh điện lễ Phật.

Người đàn bà có vẻ sành sỏi việc cúng vái. Cứ xem dáng điệu chị nghiêng nghiêng châm đầu nhúm nhang thơm vào ngọn nến đang cháy, xong rụt lại đưa tay trái quạt nhẹ nhẹ, phân ra làm hai phần đưa cho người đàn ông một nửa, thầy Đàm biết không cần nói thêm một lời chỉ dẫn nào nữa.

Lễ xong, thầy mời họ ra phòng ngoài uống chén trà nóng. “Nhà chùa thì không có còn gì quý hơn là chén trà nóng đãi khách.” Họ im lặng đi theo sau.
(more…)

Mất mình

Posted: 23/01/2015 in Truyện Ngắn, Vũ Thi

Vũ Thi

lost_identity-sonia_farquharson
Lost identity
Sonia Farquharson

Ai cũng khuyên hắn nên nhìn ngắm cõi đời vừa phải thôi, mọi thứ chưa làm gì đến nỗi, vết thương đã chết người đâu mà đã u uất làm vậy! Có thể hắn đang nghĩ về thời gian – thời gian của hắn, một dòng thời gian đóng khuôn trong cái đồng hồ hình tròn có kim có vạch! Hắn như hòn gạch được đóng khuôn… chỉ có thế, sáu cạnh là sáu cạnh không làm sao khác được! Đời người chỉ có vậy không làm thế nào khác được nữa! Có cựa quậy mấy đời hắn cũng chỉ là hòn gạch đóng khuôn… hòn gạch biết nhìn, biết thở, mà còn thở dài được nữa – nhưng dứt khoát hắn chỉ là hòn gạch, vợ hắn cũng là hòn gạch, con hắn cũng vậy và tất cả chỉ là những hòn gạch. Mọi người đều giống nhau là phải sống, nên từng hòn một chồng chất lên nhau thành hàng để mà xây cất nên cõi đời thực tại. Từng hàng một liên kết với nhau bằng sự ham muốn khổ đau! Cái thứ vữa bủn xỉn mà cõi đời suy ngẫm ra được. Gắn thằng người nọ dính vào người thằng kia xem ngộ nghĩnh làm sao. Người ta hoà quyện gạch với gạch để mà xây cất nên từng thế hệ. Thế hệ sau đè lên thế hệ trước, từng từng lớp lớp mà hoàn thiện và hoàn thiện ra sao thì khó ai mà biết. Chúng ta tự hào, chúng ta suy ngẫm, rồi ta buồn thảm. Các vị cứ thử nghĩ mà xem, mỗi hòn gạch là một cuộc đời có suy nghĩ thì bức tường kia sẽ ra sao? Cuộc đời đè lên cuộc đời, suy nghĩ đè lên suy nghĩ thì rõ khổ. Vợ tôi thường nói: “Anh phải sống sao cho khuôn khổ” – nhưng tôi xin lỗi, đừng mang hòn gạch đời tôi mà xây vào bức tường ấy mà tốt nhất hãy để tôi là đất, đừng mang đi đóng gạch – tôi sợ mọi loại khuôn vì loại khuôn nào cũng vậy sẽ chỉ đúc ra được một sản phẩm giống nhau đều tăm tắp như ta đẻ ra một đứa con nó phải giống cha từng nét vẻ hình hài, suy tư giống hệt, nó phải là một thằng con tái bản… Để đến một hôm chính ta phải kinh tởm về sự giống nhau đến thế! Mà nếu nó không giống thì cũng thật khổ! Ta sẽ nghi hoặc, lo sợ vì sao nó không giống.
(more…)

Tiểu Tử

sai_gon_1960s

Sau trận Tết Mậu Thân (1968) ở Huế, gia đình ông thầy thuốc Nam đó chết hết, chỉ còn lại có hai cha con. Nhà cửa tiêu tan, sự nghiệp tiêu tan, thầy không muốn ở lại cái vùng đất mà thầy cho là còn gần với quân xâm lăng miền Bắc. Thầy gạt nước mắt, dẫn thằng con trong tuổi quân dịch đi vô Nam. Thầy nói: “Ở trong nớ tuy tứ cố vô thân nhưng chắc chắn là mình được yên ổn lâu dài”.

Trên chuyến xe vào Sài Gòn, ông bắt chuyện với một sư ông lên xe ở trạm Nha Trang. Thì ra sư ông cũng là thầy thuốc Nam nữa. Nhờ vậy, tâm sự được dàn trải dễ dàng. Sư ông trụ trì ở chùa Thiền Lâm Gia Định, vừa làm phật sự vừa bắt mạch vừa bốc thuốc. Sư ông nói:

– Tôi làm không xuể.

– Bịnh nhân có đông không ?

– Tùy mùa. Nói chung chung thì cũng nhiều. Với tôi, phật sự là chánh, còn chữa bịnh là phụ. Vì không đủ thời giờ nên tôi đành từ chối bịnh nhân … Thấy cũng tội nghiệp !
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

female_body_painting

Vua Tự Đức dụng bút: “Tứ thời giai hữu hạ, nhất vũ tiện thành đông”.

Minh quân, cai quản đế đô, ăn dầm ở dề nên hiểu thấu diện mạo nó, ngôn một câu thơ thậm ấn tượng về “tính tình” Huế: Bốn mùa thảy đều hè, chỉ mưa một trộ là biến thành mùa đông.

Vua có nói quá không? Mùa đông hình thành bởi vạn cơn mưa, chí ít. Mưa một trận, chỉ một mà thôi? Vậy thì mưa nọ hẳn rơi triền miên, dầm dề, lê thê, giọt ngắn giọt dài chẳng đứt đoạn ròng rã ngày này qua tuần nọ, hết tuần lại đến tháng. Ướt át sang giêng, hai.

Người xứ Thần kinh, do chịu ơn mưa móc kiểu đó nên lòng dạ úng thuỷ đôi phần, phên dậu ẩm thấp hứng tạt vào nơi sâu khuất chút thâm trầm, hơi bị chảnh. Một ông người Pháp mang tên Jean Hougron viết trong cuốn sách “Soleil au ventre”: Các cô gái Huế kiêu sa, làm ra vẻ khinh khỉnh, bởi chăng họ là đám hậu sinh của các phi tần không bao giờ quên rằng một giọt máu thiên tử đang trôi chảy trong huyết quản mình.
(more…)

Phan Trang Hy

thieu_nu_cho_hoa

Như lệ thường, gần đến Tết, tôi chạy xe vòng quanh phố. Mọi thứ như đang vươn sức xuân. Mảng tường nhà ai đang được sơn lại. Con phố nhỏ ấm và sáng hơn. Cờ hoa rợp phố như thể đất nước được mùa.

Nhìn người ta mua sắm Tết cũng là điều thú vị với tôi. Tưởng chừng như tôi đang sắm Tết. Nào là kẹo mứt ; nào là bánh chưng, bánh tét ; nào là chả giò ; nào là mọi thứ… Hàng hóa như theo người về nhà vui Tết. Một chút rượu làm hân hoan mọi nỗi lòng trong năm mới ; một chút hạt dưa làm hồng môi ngọt của ai ; và cả một chút tờ báo xuấn trải lòng người cùng Tết …

Tôi gửi xe và vào chợ hoa xuân. Đầy hoa ! Hoa ngợp trước mắt tôi. Ngày thường dễ gì thấy hoa như thế ! Ước gì trên những con đường lớn Đà Nẵng cũng có hoa đẹp quanh năm ! Chỉ toàn là cái đẹp, toàn sự tốt lành đang ẩn hiện trên mỗi loài hoa, ai mà chẳng thích ?
(more…)

Thanh Tâm Tuyền

quan_ben_duong

Ba người đàn ông ngồi quây xung quanh cái bàn gỗ tròn trong quán và cùng hướng về phía quốc lộ chạy mất hút vào trong rừng cao su ở hai bên. Quán bằng lá nằm cuối dãy phố mươi lăm chiếc nhà, sát cạnh con đường đất xe hơi có thể vào, ngăn phố với rừng cao su. Đầu trên dãy phố là đồn dân vệ rào ba lần thép gai trên treo lủng lẳng những ống lon rỉ. Người đàn ông ngồi ngoài cùng kế cây cột chống, mặc áo lá và quần xà lỏn, một chân co lên mặt ghế, tay bưng ly cà phê uống từ hớp nhỏ. Người đàn ông liền bên vận quần áo kaki sờn rách, đầu đội nón bẻ vành, chân đi giày không vớ, cầm chiếc muỗng nhỏ xíu gõ nhịp lên bàn. Người ngồi tách riêng một phía già hơn hết, tóc tiêu muối, vận quần lãnh đen bám bụi đỏ, áo túi trắng ngả màu, trước một ly cà phê sữa.
(more…)

Trương Văn Dân

heaven_or_hell-hannah_greer

…Chủ nhật chúng tôi chỉ muốn nằm nhà bên nhau. Quỹ thời gian sống còn được bao lâu? Nhưng bè bạn lại đến chơi. Sao anh lắm bạn thế nhỉ? Anh hiếu khách, nên bạn bè thường đến chơi chuyện trò rôm rả. Ông nào cũng hăng, từ tranh luận đến tranh cãi đủ chuyện trên trời dưới đất, chuyện kinh tế, xã hội, môi trường, từ chuyện hôm nay đến chuyện cả ngàn năm sau.

Hai khách hôm nay,  một là anh vợ, họa sĩ Lâm, một là em rể, thương gia Hưng. Anh vợ em rể, nhưng xưng hô mày tao thoải mái. Họ là bạn thân từ hồi trung học. Hình như anh Hưng vừa đi chơi golf về, trên đường về tiện ghé chở anh Lâm và họ tranh luận điều gì đó trên đường đi chưa đã, nên ghé đây cãi tiếp.

Anh thích những buổi tranh luận như thế, thường kiên nhẫn lắng nghe, đôi khi chen vào…
(more…)

Mai Thảo
Phượng nhìn xuống vực thẳm.
Hà Nội ở dưới ấy.

Từ chỗ anh đứng, Phượng nhìn sang bờ đường bên kia. Những tảng bóng tối đã đặc lại thành khối hình. Từng chiếc một, những hàng mái Hà Nội nhoà dần. Phượng nhìn lên những hàng mái cũ kỹ, đau yếu ấy, giữa một phút giây nhoè nhạt, anh cảm thấy chúng chứa đựng rất nhiều tâm sự, rất nhiều nỗi niềm. Những tâm sự câm lặng. Những nỗi niềm nghẹn uất. Của Hà Nội. Của anh nữa.
(more…)

Màu cổ tích

Posted: 09/01/2015 in Truyện Ngắn, Zulu

Zulu

blue_roses

Trong lớp học, mỗi lần nhìn Kate Stern tôi ngờ ngợ như quen biết, như đã gặp ở đâu. Tôi đến Mỹ hơn một năm, cô gái tóc nâu, mắt xanh, làn da trắng mịn, khuôn mặt rám nắng không phải là người Việt, nhưng sao nhìn Kate tôi cảm thấy thân thiện, gần gủi. Trong dáng đi và nụ cười của nàng, có gì cứ bắt tôi tìm kiếm, nhớ về.

Lớp học chỉ có hai mươi sinh viên, tôi ngồi hàng ghế đầu. Kate thường đi học trễ, cô đứng khom người, gật đầu chào rồi dọt lẹ xuống cuối lớp. Cách chào của Kate làm tôi nhớ lúc nhỏ, thầy giáo năm lớp nhì tập cho chúng tôi chào nhau như thế. Bây giờ, mỗi lần gặp Kate, tôi gật đầu đáp trả, nàng mỉm cười nhìn tôi bằng ánh mắt rất lạ.
(more…)

Nguyễn Đức Nam
Ðể tưởng niệm một người bạn họa sĩ ở Dalat.

suy_tu_trong_hoang_hon

Chỗ này là ven đồi. Phía bên kia thung lũng là nghĩa-địa với những bia đá lố nhố và những bó hoa đã úa. Dưới thung lũng là vườn trồng rau và hoa, những luống rau xanh tươi và những cụm hoa nhiều mầu quấn quít nhau, thật đẹp.

Miếng đất của Thục hình nửa mặt trăng, chạy quanh đồi và có thể đi tắt sang nghĩa-địa bằng một con đường nhỏ.

Nguyên đứng trong nắng mỏng, nhìn xuống thung lũng, thấy thèm cái mầu xanh mát rượi của rau và hoa vô cùng. Lặng ngắm thiên-nhiên một lúc lâu rồi Nguyên mới cười, nói với bạn:

– Tôi thích miếng đất của bạn quá, nhưng gần bãi tha ma thành ra hơi sờ sợ.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

untitled-duong_dinh_sang
Untitled
Dương Đình Sang

Giống chúng ta, những người nằm không ngay ngắn dưới này hầu như đã trải qua bao phiêu dạt mới tìm ra chỗ an nghỉ sau cùng. Khác với thây ma, chúng ta vẫn còn dật dờ chân bước, dời đổi truân chuyên. Họ có địa chỉ thường trú, tôi thì không, sống tạm bợ vất vưởng đó đây, ăn nhờ ở đậu.

Trước, hẳn chú chẳng phải là người coi ngó mộ phần trong nghĩa địa?

Không, tôi là lính chế độ cũ. Tôi bị lãnh đạn vào giờ thứ hai mươi lăm. Không ai xem tôi là thương phế binh, đời tôi tàn phế tự mùa xuân u ám ấy.
(more…)

Nguyễn Quang Lập

giac_ngu_thieu_nu

Mình kém chị Kim tám tuổi, ở cùng xóm với chị. Hai tuổi chị cõng đi bắt chuồn chuồn, đi hái lá me quanh những hàng rào lối xóm. Bốn tuổi chị dắt ra bờ sông, chạy lon ton dọc bờ sông đuổi bắt những con còng gió bé xíu. Thỉnh thoảng chị bế xốc lên trợn mắt nhìn mình, nói cu Lập yêu chị không, mình nói yêu. Chị cười, hôn mình chùn chụt mấy cái liền.

Chị Kim hay hát lại hát hay, hội diễn văn nghệ của huyện năm nào cũng có mặt chị. Đêm nào có hội diễn chị đều dắt mình đi theo, cho ngồi ở cánh gà. Chị múa và hát, thỉnh thoảng còn đóng kịch, lấy nhọ nồi vẽ râu vẽ ria trông rất tức cười. Mỗi lần xong tiết mục chị lại chạy vào cánh gà bẹo má mình, nói răng không vỗ tay hoan hô chị hả hả?

Rồi chiến tranh, nhà mình sơ tán lên làng Đông, nhà chị Kim chạy lối nào không biết. Từ đó không có ai dắt mình đi chơi nữa. Mình cũng quen dần chơi một mình, lối chơi thành nếp cho đến bây giờ. Đôi khi mình cũng nhớ chị Kim, thèm được chị dắt đi chơi nhưng chỉ thoáng qua chút xíu rồi cũng quên luôn. Nhiều đêm mình chiêm bao thấy chị, mừng hết lớn. Tỉnh dậy không thấy chị đâu, buồn ngẩn ngơ. Ngủ một giấc sáng mai thức dậy là quên.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

cho_dai

Độc đạo quanh co, trước khi dẫn vào huyện lỵ, bày cheo leo bên sườn đồi cô quạnh một mái tranh. Chữ “Hút Gió” viết kiểu thư pháp hiển lộng trên bề mặt một thân gỗ bị xẻ đôi. Vết cắt ngọt tựa hồ nó bị thanh kiếm bén phạt ngang. Hút gió thấm mực đỏ, treo dưới mái tranh, đi qua thương hiệu ấy là chân dẫm vào quán rượu đèo heo thường chẳng đông bọn người dụng tửu giải sầu.

Nó hiện hữu, xắn vào đồi làm vỡ ra, lem nhem màu đất vàng, xâm thực lấy, cào cấu vào mảng màu xanh của cỏ cây vốn bạt ngàn phồn thịnh xuôi đổ về muôn trùng. Do vậy cái góp mặt của nó chẳng hài hoà cùng cảnh sắc, nhưng chính sự phá hoại thiên nhiên kia đâm ra cần thiết cho bọn người giang hồ lấy chân làm bạn đường, đi dong duổi tứ phương mưu cầu một danh lợi, một miếng ăn luôn chồng chất, nặng gánh hành trang. Đi mãi thì phải có lúc dừng, mà hoãn đãi sự di động kia không có chỗ nào thuận lợi bằng bước vào một lữ điếm, một quán nhậu. Buông tấm thân nhuốm bụi đường xuống ghế, đợi ba hồn chín vía trở về cho lòng được thư giãn mới lộ thần sắc của kẻ rổn rảng bạc tiền. Tay đập xuống bàn, nội lực còn dồn ra ở cửa miệng: Tửu bảo, rượu. Ngần ấy thôi, gượm đã. Chờ cái thằng người lưng cong mãi quen phục dịch kia xuất hiện đứng sát bàn mới dóng tiếng đòi hỏi thức nhắm đồ mồi bắt miệng sau.
(more…)

Gặp gỡ

Posted: 01/01/2015 in Song Thao, Truyện Ngắn

Song Thao

chan_dai_lai_honda

Chiếc bao bằng giấy dầu bị bàn tay Phú xách cổ nhăn nhúm ở phía trên tạo hình dáng một chiếc chai được đặt xuống bàn. Anh Ba, anh Tư chôn mắt nhu muốn nhìn thấu qua lớp giấy màu vàng xỉn.

“Anh Ba khui đi!”

Chẳng đợi Phú mời thêm, anh Ba thận trọng kéo mép bao xuống, nắm cổ lôi ra một chai xanh mờ. Anh Tư cười phô ra hai chiếc răng cửa bịt bạc.

“Mèng đéc ơi! Lâu lắm mới ngó thấy lại cái mặt nó.”
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

mua_tren_song_huong_xu_hue

Một.
Trước một chia lìa, một chia tay, đa phần người ta bị đối mặt với những rối trí. Tâm trạng biểu hiện bằng nhiều cách, tuỳ vào mức độ rời xa ấy nghiêm trọng tới tầm cỡ nào. Năm hết Tết đến, vùi sâu năm cũ để dọn lòng đón đợi năm mới, cái cột mốc nọ tuy có chứa niềm vui nỗi buồn nhưng tuyệt không nên bảo sự giao thoa kia là nghiêm trọng. Cuối năm, trời đất buồn, đi vào lòng, thẩm thấu để A bày tỏ:

em vẽ một trái tim trên cửa kính
nhìn tuyết rơi cùng hình vẽ nhạt nhoà
nhớ toa tàu trôi ngày từ giã
khuôn mặt mờ ai chôn lặng sân ga
đường sắt song song như một định nghĩa
xuôi tới vô cùng cái bến đỗ vắng thưa
giờ đứng đây với ngày tháng lạ
mừng tuổi em ngược lối anh quay về.
(more…)

Trần Thạch Linh

mam_thit_cho

Sếp của tôi khi tôi còn làm công tác Đoàn, nhà ba đời làm thịt chó. Theo cách anh ấy kể thì mới học hết cấp II (lớp 7 cũ), nhưng vào bộ đội là lính cậu, rồi vào Đảng, thành sĩ quan, chuyển ngành ra làm cán bộ Đoàn… Chỉ bằng với cái nghề thịt chó gia truyền, phục vụ các thủ trưởng…

Ông Bí Thư Quận Ủy nơi tôi làm việc lại rất ưa thịt chó. Thế là Sếp quyết định tổ chức bữa thịt chó đãi Bí Thư. Dạo ấy đói kém kinh niên, nên thịt chó ngoài việc là món đầy chất dinh dưỡng còn đươc coi như là “Ngự thiện”. Tôi được cử đi mời Bí Thư, ông nhận lời ngay, còn nheo mắt tủm tỉm, nhắn nhủ một lời đầy tôn trọng thịt chó:

– Ờ… cái anh thịt chó… ăn nó đen… cơ mà ngon!
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

lovers_embrace-henry_asencio
Lovers embrace
Henry Asencio

Ông ơi, con rất cô đơn, tối ngày lủi thủi mình ên. Vậy thì con muốn quà gì, nói ta nghe. Một món quà đặc biệt. Con muốn có một đứa em, điều ấy mang tới sự khó khăn cho ông không? Dễ thôi con ạ, hãy chóng gửi má con lên đây.

Ông già Nô-en ở tận Bắc cực, chuyện tếu. Hoang đường, nhưng tới 85 phần trăm trẻ em trên thế giới hằng tin, giữa cuộc đời lắm tai ương này vẫn thực sự hiện hữu một ông già hiền từ sẵn lòng vượt ngàn dặm đường trong đêm lạnh để mang quà đến cho chúng, đúng hạn kỳ. Và lòng thơ ngây như trang vở trắng của chúng chẳng hề dợn lên một hoài nghi: Tại sao là ông mà không là bà? Một cô gái, một thiếu phụ, một madame, một lão bà. Coi bộ đàn ông lao động năng nổ hơn đàn bà, coi bộ đàn ông xem trọng chữ tín hơn, coi bộ đàn ông dễ cậy nhờ hơn, coi bộ đàn ông rộng lượng hơn…
(more…)

Bùi Ngọc Tấn


Gánh hàng rong – tranh Thanh Phương

Chị Sợi cho rằng tất cả mọi người trong ngõ Ánh Hồng đều biết rõ công việc của chị. Chị chấp nhận điều ấy. Với chị đó cũng là một nghề, một nghề như những nghề khác dù nó bị mọi người khinh bỉ. Dào ôi. Ai khinh thì cứ việc. Chị có cần người ta trọng đâu. Chị cần tiền. Để nuôi bà mẹ già nằm liệt sáu bảy năm nay. để có cái và vào miệng. Để có tí phấn son bôi lên mặt, giấu đi làn da đen đủi nhăn nheo, cặp môi tái nhợt của mình. Để có thể mua một bộ cánh mới khi bộ cánh chị mặc trên người đã mòn, sờn, bạc, khiến chẳng còn ai muốn nhìn chị.
(more…)

Nguyễn Hoàn Nguyên

thieu_nu_tua_cua

Mỗi năm cứ vào khoảng đầu tháng mười hai, quá khứ lại trở về gõ cửa tâm tưởng tôi. Vỗ về, mơn trớn cũng có, làm tôi bận tâm lo nghĩ cũng có. Nói là quá khứ, thực ra nó cũng là hiện tại và trộn lẫn với cả tương lai. Mới nghe thì có vẻ phức tạp, hỗn độn, thật ra cũng không đến nỗi nào. Ɖể khỏi làm câu chuyện thêm rắc rối, tôi tạm chia quá khứ thành ba khuôn mặt.

Khuôn mặt quá khứ thứ nhất bắt đầu khoảng ba tuần trước Giáng Sinh với câu chúc trên thiệp:

Quỳnh thương,                                                                                                  

Chị và anh Long cùng các cháu chúc em một Giáng Sinh vui vẻ, một năm mới dương lịch luôn được may mắn, hạnh phúc, ngày càng xinh đẹp hơn.
(more…)

Bùi Ngọc Tấn


Autumn rat – Gwendolyn Best

Tối hôm ấy vui thật. Ruổm bắt được một con chuột leo bằng cái chuôi dao. Chuột đực, choai choai. Ruổm rất sát chuột. Nói chung Ruổm sát các loại : chuột, thằn lằn, rắn. Chẳng mấy con thoát khỏi tay Ruổm.

Nhóm nằm gần nhà mét (1), sàn trên phải tán tỉnh mãi Ruổm mới đồng ý cho mượn con chuột ấy. Ruổm sợ mất. Cả nhóm phải bảo đảm với Ruổm nếu xảy ra sự cố gì (mất hay chết) sẽ đền một bao thuốc lá Tam Đảo, một thứ ngoại tệ mạnh trong tù. Trước tiên là chiêu đãi Ruổm tại chỗ hai điếu thuốc lào.
(more…)

Bùi Ngọc Tấn

Cái tay B trưởng* ấy hoặc đã chán mọi chuyện đánh đấm, hoặc có máu hài hước. ông M vừa bị vài cú khai vị tưởng rụng quai hàm thì hắn hét bọn đàn em vây quanh ông đang nổi cơn say đấm đá:

– Thôi.

Hắn bước tới gần ông. Nhìn. Ngắm:

– Trắng.

– …

– Làm nghề gì?

Ông nuốt một bụm máu, nửa cái răng gẫy vào bụng và biết nên nói thật:

– Giám đốc.

B trưởng reo lên:

– Thảo nào. Trắng như con gái.

Rồi thật bất ngờ:

– Cho làm nữ thần Tự Do.

– …

– Tượng nữ thần Tự Do ở bờ biển Nữu Ước. Làm giám đốc mà không biết à?
(more…)

Trạch An – Trần Hữu Hội

nguyen_cau

Trung tỏ vẻ quen thuộc bệnh viện, hắn đưa tay chặn cả đám dừng lại nơi ngã rẽ vào phòng hồi sức, chìa tay nói với ba thằng bạn:

– Có bao nhiêu gom lại đây, tiền xe về có tao lo.

Đứa nào cũng móc sạch túi, thằng Trung đếm cẩn thận mớ tiền chẳn có lẽ có:

– Bảy trăm tư, mẹ kiếp toàn con nhà nghèo, tao thêm hai trăm sáu cho đủ triệu!

– Mai đi rừng vơ tao phải chạy lại tiền mua đồ bới, mua cỏ đem theo cho bò ăn đó mày, lẹ lẹ vào tao nhìn mặt nó chút!

Cả bốn đứa rón rén vào phòng hồi sức. Khanh ngước mắt nhìn đám bạn vào phòng, nước mắt hắn rươm rướm:

-Tụi mày xuống thăm cháu đó à, tưởng đi rừng hết rồi chơ?
(more…)

Trang Châu

Năm nào cũng thế, cứ đến gần Giáng Sinh là vợ chồng chú Chương, chủ tiệm Đông Sơn chuyên bán đồ cổ, bay qua Cali ở với vợ chồng người con trai lớn, ăn lễ Giáng Sinh và Tết Dương Lịch xong mới về. Là cháu ruột, Trọng được chú thím Chương tín cẩn giao trách nhiệm điều hành tiệm trong thời gian ông bà vắng mặt. Điều hành thương nghiệp nầy tương đối nhàn nhã. Khách vào tiệm phần đông là du khách. Xem nhiều, xem lâu mà mua tương đối ít. Đa số mua những thứ đồ cổ nho nhỏ để làm kỷ niệm nhưng thỉnh thoảng tiệm cũng bán được những món đồ cổ lớn như lư đồng, bộ chén xưa, những tượng đúc bằng đồng hay cẩm thạch các loài vật như kỳ lân, ngựa, hổ hoặc tượng Phật. Do đó tiệm vẫn sống được dù không huy hoàng cho lắm. Trọng được vợ chồng chú Chương trọng dụng vì tính tình ngay thẳng và khả năng sinh ngữ Anh, Pháp lưu loát của anh. Sau gần cả năm ôm cái bằng cử nhân về khoa tâm lý đi kiếm việc không được, Trọng tạm an phận làm nghề đứng bán đồ cổ cho vợ chồng ông chú với đồng lương đủ sống.
(more…)

Nguyễn Văn Sâm

hoa_luc_binh-ngoc_anh
Hoa lục bình
ảnh Ngọc Ánh 6875

Nhơn day ra sau pọt-ba-ga kiểm coi cách ngồi của Thương Thương an toàn chưa. Sau khi thấy con bé đã vững vàng, không có chút chéo áo lai quần nào ở gần dây xên hay vè xe lại còn cười như để nói con biết cách ngồi xe đạp mà, anh mới nhấn mạnh pê-đan. Chiếc xe tuy cũ nhưng đồ đạc vẫn còn tốt khiến hai cha con đi đoạn đường qua bên chợ sáng Chủ Nhựt nào cũng đầy hứng thú.

Gió mát lạnh, sương sớm chưa tan, mấy tàu lá chuối trong xóm nhà xa xa phất phơ nhè nhẹ. Đường qua mấy cánh đồng mía bạt ngàn, gió thổi rì rào như những bản nhạc hùng. Thường Nhơn dặn con kéo nón xuống che mặt kẻo rủi có tàu lá mía nào đó chơi trác thò ra xa cắt vô mặt, vô mắt thì khổ suốt đời.
(more…)

Trần Mộng Lâm
Kỷ niệm Noel cuối cùng của tôi tại Cần Thơ

co_be_ban_mia_ghim

Tôi không hiểu cô bé đó bây giờ ra sao, còn sống hay đã chết. Điều tôi biết chắc chắn là những đứa trẻ Việt Nam xấu số như cô có rất nhiều, nhất là sau năm 1975, khi cuộc chiến chấm dứt, đất nước rơi vào tay một bọn chỉ biết một điều là sâu dân, mọt nước.

Cuối năm 1977, sau khi đươc Việt Công thả về từ một trại học tập U Minh, tôi bị cưỡng bách trở lại Cần Thơ tuy gia đình tôi ở Sài Gòn. Căn nhà mà tôi mua để ở tại lộ 20 đã bị một tên cán bộ chiếm mất. Tứ cố vô thân, tôi không còn cách nào hơn là vào nhà anh bạn dược sĩ HLV đã được về trước để ngủ nhờ. Sau một vài ngày, anh bạn tôi nhờ người quen, kiếm được cho tôi một việc làm tạm tại trạm y tế phường Cái Khế. Tôi không có chỗ ở, nên họ cho tôi vào ở tập thể với những nhân viên của trạm y tế này.
(more…)

Ngọc Ánh

hai_me_con-vu_cao_dam
Hai mẹ con
Vũ Cao Đàm

Tôi có hai đứa con mà đứa nào cũng mồ côi cha rất sớm

Khi thằng con trai đầu lòng được hơn một tuổi thì bất hạnh xảy ra, vợ chồng con cái nhà tôi kéo nhau vào trại giam không hẹn ngày về… Thật ra câu chuyện đáng buồn này nếu nhìn theo góc độ nào đó cũng không có gì bi thảm, bụng làm thì dạ ráng chịu vậy. Bất cứ ai còn có tấm lòng với quê hương đất nước khi nhìn thấy cảnh trái tai gay mắt, áp bức bất công xảy ra trong cái gọi là xã hội chủ nghĩa mà cộng sản miền Bắc xâm chiếm và thống trị miền Nam sau ngày 30/4/75 thì cũng làm như chúng tôi thôi, dù sự phản đối được thể hiện bằng cách này hay cách khác. Vợ chồng chúng tôi bị bắt về tội phản động, nhà cửa bị niêm phong và tôi chỉ kịp mang theo mấy gói gạo lức Bích Chi cùng ít khăn tã cho con.. Ngoài ra tất cả đều mất hết, kể cả tính mạng của chồng tôi.
(more…)

Nguyễn Văn Sâm

ngoi_pha_qua_song

Nắng sớm hiền từ soi cảnh vật bằng một màu vàng lợt. Ngoài đường lác đác vài người xách rỗ đi chợ trễ. Bên kia, dọc theo lộ, nhiều gia đình đã bắt đầu vác đội mấy thúng lúa ra trải trên lề rồi thong thả lấy chưn bang mỏng cho vừa đủ khoảng đường mình chiếm cứ. Bụi cám quện lên xuyên qua khe sáng thành hằng triệu triệu hột nhỏ lơ lửng trong không gian.

Nhơn ngồi ngó ra chút nắng ngoài sân quán. Anh mỉm cười lướt mắt theo dõi lằn ánh sáng liếm từ từ vô phía trước thềm. Mới đây còn cách cây gòn giửa sân cả thước Tây bây giờ qua khỏi đã mấy gang tay. Anh nói với mình: Nắng càng đi nhiều là thời gian bữa nay mình đã tiêu dùng nhiều. Anh nghĩ tới số ngày mỗi người dự trữ, số ngày còn lại của đời anh. Nó đang tiêu tan từ từ, giống như mấy tay chơi từ thành phố về nói rằng trữ lượng thời gian đời của từng người như cục nước đá, không xài cũng hết mà xài thì như đem ra dang nắng, càng hết mau! Sớm mơi nào trữ lượng đời của mình cũng tiêu bớt cho những cái ngó bâng quơ chưa chắc đã đem lại chút nào vui buồn của người tiêu thụ nhưng mà sẽ thấy thiếu thiếu khi không xài cách đó.
(more…)

Nguyễn Quang Lập

minh_hoa_xom_gai_hoang-do_duc
Tranh minh họa của Đỗ Đức

1.
Hồi sơ tán ở làng Đông, nhà mình ở đầu làng, từ đấy cứ đi ngược lên phía Tây Bắc, băng qua rặng trâm bầu là gặp một cái bàu sen cực rộng, rộng đến nỗi đứng bên này bờ cứ tưởng mặt trời chui lên từ bờ bên kia. Bàu sen nước đen ngòm, sen và súng mọc tràn lan, chẳng ai chăm sóc. Không mấy khi thấy hoa sen, hễ có cái hoa nào mới nở là con nít vặt liền, đài sen cũng không thấy, chỉ thấy mỗi lá không thôi. Con nít ra đây không phải hái hoa sen, chủ yếu là bắt cá lia thia. Cá lia thia ở đây rất đẹp, to, khoẻ, chọi nhau rất hay. Mình cũng hay ra đây, lọ mọ suốt ngày phục bắt cá lía thia về chọi nhau với cá tụi bạn.

Bên kia bàu là một xóm nhỏ, có mấy túp lều tranh cất tạm, núp dưới rặng trâm bầu, xưa gọi là Xóm Bàu, bây giờ ai cũng gọi là Xóm gái hoang.  Ba người đàn bà ở đấy không phải gái chửa hoang, đấy là những người đàn bà bất trị.

Người nhiều tuổi nhất là mụ Cà, năm 1967 mụ chỉ hơn bốn chục tuổi.
(more…)

Điệp- Mỹ- Linh

tranh_minh_hoa_ba_chau

Dù được sinh ra và lớn lên tại Mỹ, trong một gia đình đổ vỡ, Kate Nguyễn cũng vẫn giữ được sự liên hệ tốt đẹp giữa Ba, Mẹ và “Ba Noi”; nhưng không thể nào Kate chinh phục được tình cảm của Thắm – Mẹ kế của nàng – nhất là sau khi Thắm sinh David. Mỗi lần ghé thăm Ba, Kate thường thấy Thắm nguýt, háy và nói:

– Ối giời! Con giai mới nối dòng nối dõi chứ thứ con gái “đái không qua ngọn cỏ” sinh ra làm đếch gì mà sinh cho lắm vào!

Không thể nào Kate hiểu được, nhưng thấy nét mặt của Ba không vui – vì Ba cũng chỉ hiểu “lỏm bỏm” chứ không hiễu rõ nghĩa – và thái độ khó ưa của Thắm, Kate nghĩ rằng câu nói ấy chắc chắn phải có một ý nghĩa nào đó. Mấy lần sau Kate dùng iPhone thu âm câu nói của Thắm rồi đem qua hỏi “Ba Noi”; vì Mẹ của Kate cũng không thông suốt tiếng Việt. Dù không thông suốt tiếng Việt, Ba Mẹ của Kate cũng vẫn phát âm được danh từ Bà Nội; riêng ba chị em Kate thì không thể phát âm đúng mà phải nói là “Ba Noi”. “Ba Noi” nghe xong iPhone liền bảo Kate xóa ngay đoạn thu âm để khỏi phiền phức về vấn đề pháp lý, rồi “Ba Noi” giải thích:
(more…)

Khiêm Nguyễn

Thương nhớ về Bố tôi. Để tri ân những người dân nghèo tỉnh Bến Tre giàu lòng nhân ái, tri ân chú Sơn, đã quên cả an nguy của gia đình và cứu tôi trong cơn hoạn nạn. Viết cho các con Huân và Uyên để con hiểu thêm tại sao Bố lại đến mảnh đất bình yên này. (K.N.)

vuot_bien

Bị bắt

Gần tờ mờ sáng lúc rạng đông còn ẩn phía chân trời xa tít. Tầm mắt trải dài dõi theo từng đợt sóng thẫm màu nhấp nhô đôi khi bất chợt lóng lánh vì những tia nắng ban mai đầu tiên bắt đầu xuyên qua vầng mây hồng đậm. Làn không khí trong lành mang hơi nước ẩm mát của gió biển tràn đầy hai phổi. Chợt ẩn chợt hiện trong làn sương sớm một đôi ba những chấm đen nhỏ trên con sóng xa xa, cánh buồm của những dân chài lưới. Một phong cảnh tuyệt đẹp nên thơ như tranh vẽ trước mắt cho những khi cuộc đời đang vui tròn hạnh phúc, nhưng cũng có thể là cảnh tượng mang đến bao nỗi chết chóc cho những con người đang trên đường tìm Tự do.
(more…)

Nguyễn Ngọc Già
Dựa trên một câu chuyện có thật

ba_me_chan_que

Mặt Trời chếch bóng quá đỉnh đầu. Cái nắng giao mùa. Từ mùa mưa sang mùa khô. Oi bức và ngột ngạt như chuẩn bị đón những trận mưa cuối mùa. Mưa cuối mùa bao giờ cũng dữ dội.

Mảnh vườn khá rộng nhưng xơ xác và đìu hiu thấy rõ, sau hơn hai năm…

Gần hai giờ chiều.

Bà lững thững bước vào ngôi nhà mang dáng vóc liêu xiêu. Mái fibro, vách ván trông hom hem như hình bóng bà mẹ quê, sau cả đời chèo chống cho đàn con nhỏ, giờ nó đang rệu rã dần…

Một cách mệt nhọc, bà tháo chiếc nón vải cũ, hững hờ bỏ đại lên cái bàn ố vàng. Se sẻ ngồi xuống chiếc ghế ốm yếu, bà với tay lấy ấm nước và khẽ khàng rót một ly đầy…

Tiếng nước róc rách tựa tiếng lòng ai oán…
(more…)

Tạ Duy Anh

shadow_man-philip-saxon
Shadow man
Philip Saxon

Tôi luôn tự nhủ: nhất định sẽ có lúc mình phải cho mọi người biết mình không giống như họ đang nghĩ. Nhưng rồi năm tháng cứ vô tình trôi đi. Vì mưu sinh mà tôi cứ chần chừ giữa việc nói bây giờ hay để chầm chậm một chút. Nỗi dằn vặt rằng mình là người khác cứ ngày một đè nặng lên cuộc sống tinh thần của tôi. Trớ trêu thay khi tôi quyết tâm nói rõ sự thật về mình, thì cái hình ảnh người khác ấy đã ăn quá sâu vào đám đông đến nỗi, trái với mục đích, mỗi lần như vậy tôi lại được gán thêm cho những điều càng khác xa mình.
(more…)

Nguyễn Hữu Khánh

thieu_nu_chieu_ngoai_cua_so_mien_doi_nui-dinh_cuong
Thiếu nữ chiều ngoài cửa sổ miền đồi núi
dinhcuong

– Bao giờ em gặp lại chú?

– Tôi không biết. Điều này đôi lúc tôi sẽ hỏi tôi.

– Nghĩa là em không biết. Hòan toàn không biết đến bao giờ.

– Mà để làm gì? Em có nhận thấy con đường sắt hằng ngày như em đã nhìn thấy không?

– Em hiểu điều chú nói.

Chiều đổ nhanh trên không gian hoang vắng. Ở đây chỉ có buổi chiều, mới luôn gây cho Thùy sự hỏang lọan của tâm trí. Nàng đã bước qua tuổi 25. Buồn rầu và ảm đạm. Như bóng ga nhỏ bé, tồn tại bởi còn những con tàu. Nó khiêm nhường như chính cuộc đời nàng. Một đời sống không tham vọng. Thị trấn co cụm với các khuôn mặt – quen – không quen – nhưng biết. Và không muốn quen. Không cần biết. Nàng thật sự bình an khi nhìn những khuôn mặt trẻ thơ. Học trò của nàng. Những đôi mắt những bộ quần áo. Nàng giúp chúng đi tìm tương lai. Dĩ nhiên một phần nào thôi. Người ta đề nghị nàng đến dạy ở thị trấn này. Nàng nhận. Không một lý do vì cái này hay vì cái nọ. Vì những điều mà đôi lúc nàng cảm thấy nó vừa buồn cười, vừa cường điệu một cách đần độn. Thùy nhớ rõ như mới hôm nào đây. Chuyến xe bỏ nàng xuống ven đường thị trấn. Cũng buổi chiều. Hòang hôn xuống nhanh như thời gian hôm nay. Cái buồn rầu của thị trấn lúc đó cho nàng ý tưởng ngày mai sẽ đón xe ngược về thành phố.
(more…)

Nguyễn Lệ Uyên

lay_chong_ngoai_quoc

Thằng cha thánh vật lù lù xuất hiện trước mặt. Chả gầm ghè mà cố làm bộ tịch nhỏ nhẹ:

– Giờ này ngài đi đâu ngoài đường, mà cớ sao ngài lại ra được chốn này?

– Ta bay.

– Bay? Bay bằng gì?

– Bằng đôi cánh dân tộc xơ xác của ta.

– Thôi, thôi, mong ngài quá bộ về lại chốn cũ cho. Xin mời…

Nói và thằng chả cặp hắn vào nách như lão tiều phu cặp bó củi khô. Những bước chân vững chắc, không vội vã. Thỉnh thoảng thằng cha dòm xuống gã. Xường sườn bị cánh tay rắn như thép ép chặt vào hông làm hắn đau. Tới khung cửa sắt khép hờ, thằng cha ném hắn rơi đánh bịch xuống đất. Mấy thằng gác cổng vây hắn và bầy chó béc giê vây hắn và sủa ầm ĩ và đưa vào gian phòng chỉ có hai chiếc ghế đẩu lỏng chỏng.
(more…)

Phạm Hồng Ân

kind_lady-ylli_haruni
Kind lady
Ylli Haruni

Năm nào cũng vậy, cứ đến ngày lễ Tạ Ơn, sau khi đi nhà thờ, tôi liền phóng xe một hơi đến đường 50, ở tận East-San Diego. Tới căn nhà nhỏ cổ kính, có đám bìm bịp xác xơ thả ngọn phủ kín mái sau, tôi mới tấp vào lề, tắt máy xe, rồi buồn bã ngó vào căn nhà mà trầm ngâm nhớ đến những người ơn, bây giờ đã biệt tăm, không biết chừng nào mới gặp lại.

Tháng Chín năm 1993, gia đình tôi qua Mỹ theo diện HO. Những ngày đầu tiên ở San Diego, trong căn apartment rộng rãi đầy đủ tiện nghi, gia đình tôi có cảm giác như vừa đến một xứ sở thần tiên nào đó. Vài ngày sau, một bà Mỹ già đến gõ cửa. Bà tự nhiên tiến đến bắt tay chúng tôi và ôm từng người một vào lòng.

– Sao? Các con thế nào? Có khỏe không?
(more…)

Nguyễn Ngọc Hoa

mua_sen-dinh_cuong
Mùa sen
dinhcuong

Mẹ tôi nói cha đi lính đánh giặc xa, ít khi được nghỉ phép về thăm con.  Trong ký ức của thằng Bé, cha xuất hiện đầu tiên lúc cậu bé hơn ba tuổi.  Tôi ở nhà ngoại đùa giỡn với con gà cưng thì cha lên đón về.  Cha mặc bộ quần áo bốn túi trắng tinh, đi xe đạp Dura sáng loáng.  Ngoại bồng tôi đặt lên giá mang hành lý, bắt dang rộng hai chân, và dặn phảỉ nắm chặt yên xe cho khỏi té.

Gần về tới nhà, đôi chân mỏi nhừ, tôi sơ ý đút bàn chân phải vào tăm (nơi khác gọi là căm) xe trong lúc cha tiếp tục đạp.  Đau quá, tôi la lên và buông tay ngã đập mặt xuống đường, bất tỉnh.  Lúc tỉnh dậy thì cha đi rồi, tôi chưa có dịp nhìn rõ mặt cha.
(more…)

Thanh Tâm Tuyền

chim_cu

Huệ thức giấc, trời còn tối mù, dường như trước đó cô trải qua một giấc mộng không nhớ lại được bị vùi lấp trong những tiếng động rầu rầu rớt đổ choáng váng. Cô mở mắt nằm im trong mùng đoán chừng giờ khắc, phương hướng, vị trí các đồ vật trong nhà từ trên bộ ngựa. Cái cửa sổ chiếm hết bề ngang mặt trước, trừ cánh cửa ra vào, hiện dần với hàng song đứng vuông, đặt xéo cạnh, bên ngoài là hàng hiên rồi tới khoảng sân tráng xi măng che tôn, chỗ đậu nhờ tắc xi của chú Bảy, đen thui không nhìn thấy trời.

Huệ lơ mơ sắp ngủ trở lại chợt giật mình. Một tiếng kêu khác lạ mơ hồ. Cô dỏng tai nghe ngóng. Tiếng mèo gào gọi đực hung bạo trên nóc nhà rầm rầm, tiếng thở phì phì chống cự khó chịu, những khua động ồn ào làm lãng mất sự chăm chú. Huệ bất chợt rùng mình, xa hơn những tiếng động phiền nhiễu ấy, một tiếng kêu ngắn thoảng. Tiếng chim cú kêu. Mấy con mèo đã đuổi nhau đi mất trả lại sự yên tĩnh, cơn ngủ bay biệt hẳn, Huệ trông đợi. Con chim kêu liền hai ba tiếng trong sự vắng lặng của đêm tràn ngập. Nó đậu ở đâu? Trên cây gòn khô gần giếng nước hay trên hàng cây cao rậm ngoài phố hông trước thành lính? Có khi nó ở tuốt mấy cây ngoài lộ cái không chừng?
(more…)

Nguyễn Ngọc Hoa

chi_em_thieu_nu_ngay_xua

Chú Lam về phép.  Chú là em họ của cha tôi nhưng cha mẹ mất sớm nên chú được ông bà nội đem về nuôi từ thuở bé.  Từ ngày bà nội mất đây là lần đầu tiên chú về thăm nhà.  Ông nội cho làm heo cúng ông bà và mời bà con họ hàng ăn mừng ông quan một oai phong trong bộ quân phục ka-ki trên cầu vai gắn lon mới toanh.

Chị vú kể ngày trước chú học giỏi lắm; học ở trường tỉnh đậu bằng Tiểu Học rồi vô Huế học trường Khải Định.  Cuốn Pháp-Việt Từ Điển và nhiều sách Pháp trên kệ sách là của chú.  Chú thương một cô gái trong làng nhưng bà nội nhất định không tán thành vì chú tuổi Ngọ mà cô ấy tuổi Dậu, Tý Ngọ Mẹo Dậu tứ hành xung.  Hơn nữa, bà nói mua heo chọn nái lấy gái chọn dòng, mẹ cô ấy là người lẵng lơ trắc nết.  Thời con gái tát nước ngoài đồng có lần bà ta hát ghẹo ông nội lúc đó là trai tơ chưa vợ.
(more…)

Phạm Hồng Ân

jesus-mark_thesken
Jesus
Mark Thesken

Từ ngày vợ mất, Ông Quỷnh cảm thấy trống vắng, cô đơn một cách buồn tẻ. Bà đi, bà mang theo tất cả. Mang theo tình yêu của ông dành trọn cho bà, dĩ nhiên, bà còn mang theo tiếng cười đoàn tụ của những buổi họp mặt gia đình, kể cả tiếng khóc hồn nhiên của cháu ngoại, và hầu hết những bữa cơm ngon miệng do chính bàn tay bà săn sóc cho chồng. Ngày xưa, căn nhà này rộn ràng, ấm cúng biết bao. Mỗi lần tết, lễ hay sinh nhật (bất cứ của ai trong gia đình) – các con cháu kéo về rần rần. Chúng đua nhau tranh tài tìm món ngon vật lạ để đãi cha đãi mẹ, tiếp ông tiếp bà. Rồi những nụ hôn ngọt ngào nối theo. Có nụ hôn còn thơm mùi sữa mẹ. Có nụ hôn nồng nàn gừng cay muối mặn. có nụ hôn héo hắt, nhưng đậm đà tình nghĩa gắn bó keo sơn. Những nụ hôn, những cuộc họp mặt thân thương như thế kéo dài nhiều lần trong năm, vì ở Mỹ, ngày vui vô số, ngày vui không bao giờ lụi tàn.
(more…)