Archive for the ‘Truyện Ngắn’ Category

Nguyễn Ngọc Hoa

chi_em_thieu_nu_ngay_xua

Chú Lam về phép.  Chú là em họ của cha tôi nhưng cha mẹ mất sớm nên chú được ông bà nội đem về nuôi từ thuở bé.  Từ ngày bà nội mất đây là lần đầu tiên chú về thăm nhà.  Ông nội cho làm heo cúng ông bà và mời bà con họ hàng ăn mừng ông quan một oai phong trong bộ quân phục ka-ki trên cầu vai gắn lon mới toanh.

Chị vú kể ngày trước chú học giỏi lắm; học ở trường tỉnh đậu bằng Tiểu Học rồi vô Huế học trường Khải Định.  Cuốn Pháp-Việt Từ Điển và nhiều sách Pháp trên kệ sách là của chú.  Chú thương một cô gái trong làng nhưng bà nội nhất định không tán thành vì chú tuổi Ngọ mà cô ấy tuổi Dậu, Tý Ngọ Mẹo Dậu tứ hành xung.  Hơn nữa, bà nói mua heo chọn nái lấy gái chọn dòng, mẹ cô ấy là người lẵng lơ trắc nết.  Thời con gái tát nước ngoài đồng có lần bà ta hát ghẹo ông nội lúc đó là trai tơ chưa vợ.
(more…)

Phạm Hồng Ân

jesus-mark_thesken
Jesus
Mark Thesken

Từ ngày vợ mất, Ông Quỷnh cảm thấy trống vắng, cô đơn một cách buồn tẻ. Bà đi, bà mang theo tất cả. Mang theo tình yêu của ông dành trọn cho bà, dĩ nhiên, bà còn mang theo tiếng cười đoàn tụ của những buổi họp mặt gia đình, kể cả tiếng khóc hồn nhiên của cháu ngoại, và hầu hết những bữa cơm ngon miệng do chính bàn tay bà săn sóc cho chồng. Ngày xưa, căn nhà này rộn ràng, ấm cúng biết bao. Mỗi lần tết, lễ hay sinh nhật (bất cứ của ai trong gia đình) – các con cháu kéo về rần rần. Chúng đua nhau tranh tài tìm món ngon vật lạ để đãi cha đãi mẹ, tiếp ông tiếp bà. Rồi những nụ hôn ngọt ngào nối theo. Có nụ hôn còn thơm mùi sữa mẹ. Có nụ hôn nồng nàn gừng cay muối mặn. có nụ hôn héo hắt, nhưng đậm đà tình nghĩa gắn bó keo sơn. Những nụ hôn, những cuộc họp mặt thân thương như thế kéo dài nhiều lần trong năm, vì ở Mỹ, ngày vui vô số, ngày vui không bao giờ lụi tàn.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

portrait_of_a_poet-paolo-picasso
Portrait of a Poet
Paolo Picasso

Chúng tôi đoán không lầm hình như thời gian gần đây sức sáng tác của ông có vơi đi?

Vơi nỗi gì? Ngắc ngoải gần chết đấy chứ lị.

Mắc phải bệnh gì mà ghê gớm thế?

Tháng trước, đang đi, chỗ có đặt tượng Lê-nin đấy, vô cớ một thằng dở hơi chạy xe điên nó đâm không khoan nhượng vào người tôi cô ạ. Nằm thẳng cẳng, thấy sao luôn. May phước chẳng theo ông bà, nếu không thì lắm đứa thối mồm lại rêu rao: Ôm chân tượng đài lãnh tụ mà chết.
(more…)

Phạm Hồng Ân

suy_tu_6

Tôi trở lại làm việc cho GA-esi, sau một năm dài ngồi thở dài than vắn. GA-esi sắp tan. Hãng chuẩn bị dọn qua Mississippi, bám víu vô một đơn vị khác để ngáp ngáp. Giống như ngọn đèn leo lét, trước khi tàn lụi, chợt rực lên. Tôi đang gặp giai đoạn này. Trở lại, vì nó rực lên, mặc dù ngắn ngủi.

Công việc không nặng nhọc, nhưng nhem nhuốc quanh năm. CAP (capacitor) được hệ thống arc-spray phun chì ở hai đầu. Muốn test CAP, tôi phải cơi bỏ mảng bột chì dơ bên ngoài lớp plastic. Đó là lý do tại sao thân thể bị dị ứng và ngứa ngáy khó chịu.

Người bạn đồng nghiệp Việt Nam duy nhất bên cạnh tôi, là Vĩnh. Anh cũng nắng dãi mưa dầu, hàng ngày bó mình trong lò chì cực nóng. Tai và đầu lúc nào cũng bị tra tấn bởi hàng tỷ tiếng động quái dị, phát ra từ các cỗ máy Impregnation đua nhau xả hết tốc lực.
(more…)

Dino Buzzati
Trương Văn Dân chuyển ngữ từ nguyên tác Sette piani.

dino_buzzati
Dino Buzzati (1906-1972)

Sau một ngày trên xe lửa, một sáng tháng ba, Giuseppe Corte đến thành phố, nơi có một bệnh viện danh tiếng. Lúc đó dù đang bị sốt nhẹ nhưng anh vẫn muốn tự mang hành lý và đi bộ từ nhà ga đến nơi chữa trị.

Dù rằng căn bệnh của anh chỉ mới phát ở dạng nhẹ nhưng bạn bè đều khuyên anh nên đến chữa trị ở bệnh viện nổi tiếng về chuyên khoa này. Nơi đây ngoài sự hiểu biết của các bác sĩ về căn bệnh còn có sự sắp đặt hợp lý và sử dụng hiệu quả các trang thiết bị y tế.

Khi nhận biết bệnh viện từ xa, trước đó đã thấy hình chụp trên một trang quảng cáo, Giuseppe Corte liền có ngay một ấn tượng tốt. Đó là một tòa nhà bảy tầng, sơn trắng và được kiến trúc bỡi những phần lõm vào đều đặn nên trông hao hao một khách sạn. Xung quanh tòa nhà được bao bao bọc bởi một bờ rào có trồng các cây cao.
(more…)

Kim Tước
(Tên các nhân vật được chuyễn đổi)

dac_cong_viet_cong
SÁT THỦ.

Dưới hốc đá nó thu mình dưới hố chờ đợi toán dò mìn của chi khu Quế Sơn đi qua trên tỉnh lộ 611 nối liền từ Hương An đến khi khu quận Quế Sơn. Nó quan sát mặt đường không còn ai và nhanh chóng ôm trái mìn đến chôn tại hố nhỏ đã bị hư hại trên mặt đường và lấy túi đất đá trong bao cát phủ một lớp ngụy trang lên trên trái mìn xong chạy về nơi trú ẩn chờ đợi, nếu không sai vài tiếng nửa sẽ có xe của bọn lính ngụy chạy trên đường khi hai toán dò mìn gặp nhau, quy luật này nó đã điều nghiên sau những lần thất bại khi nó đặt mìn ban đêm bị toán dò mìn phá nổ. Mặt trời lên cao, nó nghe thấy động cơ từ Hương An chạy vào, nó ngóc đầu lên chờ đợi vì muốn nhìn thấy chiến công của nó, tiếng ì ạch của động cơ mổi lúc lớn dần, nó chợt nhận ra màu xanh của chiếc xe đò chở khách và tiếng nổ của trái mìn vang dội cùng hàng hóa trên mui xe văng ra hai bên đường. Nó kéo nắp hầm ngụy trang lại nằm chờ đêm xuống.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

man_walking_in_the_rain

Dưới bài viết của em hiển thị sáu bình luận, ba khen ba chê, ba chấp nhận ba không thuận lòng. Sao anh không gióng tiếng? Nếu có, bình luận của anh? Em buôn chuyến đầu và em may phước huề vốn. Vậy là bình tài, cứ phóng theo lao biết đâu thắng đậm. Nếu vẫn ba chê ba khen như đã, anh nguyện nhập cuộc làm thay đổi cán cân. Ca ngợi ai xa lạ thì thầm thà thầm thụt đưa tay ra sờ vào ót, nhưng tán dương em chuyện ấy nào khó gì.

Em dự tính viết cái chi ở bận tới? Ôi, gieo cho anh nỗi bất ngờ chẳng phải là điều thậm sướng sao. Hãy nán chờ như anh từng mỏi mòn ngoài cõi viết. Hợp bụng là một chuyện mà đi tới tâm đầu ý hiệp lại phải bàn luận lung tung. Bây giờ em siêng bạch hoá nhưng giấc mơ trên màn hình, sao một cuộc tình chẳng thấy em gõ luôn tay trên bàn phím. Em giú trái cây xanh vào nơi khuất tất, lỡ khuấy quên cái chín rục kia không khéo phải dụt đi. Sống sít chát ngầm chẳng xơi được mà rụng cùi thúi cuống hẳn phí một lần dấu thu.
(more…)

Phạm Hồng Ân

xom_nghia_dia

Hắn vừa thò đầu ra khỏi hốc mả thì một tràng gió bỗng thổi tới, kéo theo những làn mưa lành lạnh, bất thần phụp vào mặt như roi quất. Hắn vội thụt đầu trở lại và rúc thật sâu vào hốc của ngôi mả đá kề bên. Mưa thấm dần. Mưa theo gió rùng rục, xoáy thốc tháo xung quanh hắn. Nước theo mưa tràn xuống khu nhị tỳ, vượt qua các chòm mả, đẩy rạp cỏ cây, róc rách chảy qua chỗ hắn ngồi, ồ ạt tuôn xuống lòng cống đen ngòm. Chật vật quá, hắn co giò đạp tấm bia xuống một góc, rồi ngồi xổm dậy, hai tay ôm lồng ngực, sợ sệt ngó lên bầu trời vần vũ mây đen.
(more…)

Y Uyên

chiec_la_thu_phai

Đêm qua Nại chỉ chợp mắt lúc gần về sáng. Mười hai giờ Kim vẫn còn ở đây. Nàng ngồi trên tấm ghế, Nại bỏ xuống dưới sàn. Kim ngồi trên tấm nệm trên thềm. Kim thực sự muốn chấm dứt. Nàng nói làm con gái thì phải có chồng nên chúng mình không thể thương nhau tiếp. Nại cười cười cho tới lúc Kim giận dữ thực sự. Nàng nói: “Đó, anh vẫn còn cười được. Trước tới giờ lúc nào anh cũng cười. Yêu anh, tôi thành người nói một mình. Anh khinh tôi quá lắm”. Lúc đưa Kim về tới ngã ba, Nại tự dưng ngậm ngùi bảo: “Chúc Kim gặp nhiều may mắn”. Nại biết sớm mai Kim sẽ đi với một sĩ quan ra khỏi tỉnh. Nàng bỏ ta thực sự rồi. Nàng bỏ ta rồi. Ôi… Nại về buông mùng ngủ cười một mình. Hoa sầu đông trên những nền nhà cao bỏ hoang nực mùi thơm. Trời vào hè không khí thực yên thực mát những ngày sau tết còn sót. Nại nhớ một cái xương lá lâu ngày trong đáy một giếng nước nào đã quên. Ôi… ôi… Hai hàm răng Nại bỗng dưng đập vào nhau với âm thanh cười cợt quái dị trong miệng. Nại lục kiếm tấm áo len và vớ. Cơn lạnh buốt xương hoa dầu không kịp. Nại trùm mền xoay trở trên nệm. Cái lạnh như từ dưới sân hắt vô. Nại co người lăn sát vào bức tường ngăn với ngôi nhà phía trước. Nại thấy giận người bạn dạy học quận lỵ ghé chơi đã về quê quá sớm. Khoảng bốn giờ sáng Nại chợp mắt được một lát. Lúc tỉnh dậy người nóng hực. Nại nhoài ra khỏi mùng. Hương hoa sầu đông ngoài mùng thực đậm. Nại trùm lại mền ôm lấy cái đầu phảng phất hương thơm như một bình trà nóng. Mồ hôi nhớp nháp. Nại gắng giữ mình trong mền nhưng có lúc không kìm được tiếng la hét.

“Dưới mái hiên kia có người ta sao mà có tiếng rên dữ vậy?”
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

halloween_costumes

Bá tước Dracula mặc áo choàng đen, có vẻ tự hào khi chôn thân giữa bao luồng sáng. Làm cà phê luôn tay cho bọn người “ngoài hành tinh”. Hắn đâm ít nói vì sợ hai cái răng nanh bằng nhựa rời bỏ vị trí chẳng mấy thuận tiện. Hai đồng rưỡi. Chỉ có vậy rồi ngậm miệng hô. Bạch Tuyết thì khác, cô sẵn lòng chúc bất kỳ ai vào ra đều hưởng được một ngày an lành, cổ trang lùm xùm rối rắm nhiêu khê vật trang sức. Vẻ đẹp tự tại không cần phải có bảy chú lùn đứng vây quanh. Dạo này chú lùn thậm khan hiếm, kiếm ra ba bốn trự là đã giỏi và thường thì ba bốn mạng đó lỡ ký hợp đồng, giao linh hồn cho một gánh xiếc lưu động rày đây mai đó, đa phần quất ngựa về miền nắng ấm để dựng lều bạt. Đất lành chim đậu, lạnh quá thì chú lùn lại phải teo bu-gi chứ được ích gì?
(more…)

Trạch An – Trần Hữu Hội

thieu_nu_boi_roi

Khải chống tay nằm xuống bên Huyền, tay anh bóp nhè nhẹ cánh tay trần của chị, vuốt dọc theo bên hông trái, hai bầu ngực mềm mại, tuy đã vào tuổi trung niên vẫn còn gợi cảm mỗi lần vô tình anh nhìn thấy chị thay áo, rồi dừng lại nơi vùng bụng mát dịu, Khải dừng lại nơi đây thật lâu, anh biết Huyền vẫn còn cảm giác đê mê của cuộc ái ân, những vuốt ve sẽ làm chị dịu dần, thỏa mãn và cảm thấy hạnh phúc.

- Tháng này em về thăm mẹ nhé.

Huyền im lặng nhìn lên trần nhà, ánh đèn ngủ mờ mờ soi lên gương mặt hồng hồng của chị. Mấy tháng nay, nhiều lần Khải thúc dục chị về thăm mẹ, về một mình.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

ho_dinh_nghiem-hue_poster

Tôi là láng giềng xưa của ông ấy vì trước đây nhà tôi ở cạnh nhà ông. Đất ở đó khô cằn nên không có được một dậu mồng tơi xanh dờn ngăn chia. Chỉ có hàng rào kẽm gai, chỉ có cỏ dại sum suê và vô vàn hoa mắc cỡ. Cây gì kỳ cục, chân lại gần chưa đụng tới là chúng run bắn thân cành đồng loạt nhắm mắt. Hổ ngươi một cách quá đáng.

Ông lớn hơn tôi gần cả con giáp, tôi đoán vậy vì lối xóm chẳng ai tường tên tuổi thật của ông. Cán bộ mà, ai cũng sắm riêng cho mình một bí danh, phủ che một bí mật. Hơi sức đâu đi dọ hỏi rước phiền toái, ai kêu sao ta kêu vậy: Ông Tài phó giám đốc. Cơ quan nào? Bù trất. Công ăn việc làm coi bộ thong dong vì giờ hành chánh tôi luôn phát hiện ông, dáng to cao, loay hoay lui tới trên sân, địa phận phía bên kia lằn ranh. Thảng hoặc bắt gặp ông ngó chùng vụng sang biên giới, đặt để đôi mắt vào tấm tồn rỉ sét tôi án che làm chỗ tiêu tiểu rửa ráy. Đôi mắt ông sáng và linh hoạt đến lạ. Dẫu có vật che chắn nhưng tôi ngỡ như ông trông rõ một phần da thịt sởn ốc của tôi, nhột nhạt, nổi hột. Nghe thấy trên báo đài quen dùng thuật ngữ vòng một vòng hai vòng ba, dân dã như tôi thì hoang mang thắc thỏm không biết ôn hàng xóm rắn mắt nớ có chộ rõ bụ rõ khu của tôi không? Thiệt ốt dột!
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

read_head_nude

Chuyện thật, từng xảy ra ở thành phố Montréal. Năm mươi phần trăm là hoang tưởng của đứa thuật lại, nhân ngày Phụ Nữ VN 20 tháng 10.

Câu chuyện bắt đầu chỉ xảy tới riêng cho cá nhân Linda. 29 tuổi, mẹ của đứa con nhỏ vừa tròn bốn tháng tuổi. Linda đẩy xe có thằng cu đang say ngủ vào thương xá, nóng bức tháng bảy bị chận ngay sau cánh cửa gương vừa khép đóng. Những cái máy lạnh có thể đang chạy hết công suất, và diệu kỳ thay, nó lột thật mau những màu da đỏ ké, mồ hôi chóng khô, để sự tươi tỉnh dội ngay xuống thần sắc con người.

Đang mùa sale, những cửa hàng đều dựng bảng giảm giá, tới 75 phần trăm. Linda sẽ tới gian hàng My Angel để lựa mua áo quần cho thằng cu. Nó đã thức giấc, như đa số các thiên thần nhỏ, nó bắt đầu mếu máo và làm trì hoãn chân đi của mẹ nó bằng tiếng khóc. Con đói bụng rồi đó hả? Linda cúi mặt xuống âu yếm hỏi, cô tìm tới băng ghế trống, ở góc khuất và ẳm nó lên. Linda cởi ba hạt nút áo, dùng một tay khai mở một bên ngực, bày biện cái bầu sữa mà thằng cu đang tơ tưởng tới. Dĩ nhiên là nó nín khóc ngay, lim dim mắt thụ hưởng. Môi ướt với dòng sữa mẹ ngọt ngào tuôn chảy, chút chít, mút, nuốt. Không quá năm phút, một gã đàn ông lù lù dẫn xác tới sát hiện trường. Madame, xin lỗi, bà không được phép vạch áo (cho người xem ngực) ở chốn này. Trời đánh tránh bữa ăn, hẳn thằng người không ưa nhìn vú ấy chẳng biết mô tê gì về tầm mức quan trọng nọ. Ngay cả thiên lôi cũng lo mà thu búa sau lưng chờ kẻ xấu số xơi xong tiệc cuối mới hậu tính. Tại sao? Tôi làm điều gì không phải? Linda ngước mặt lên hỏi. Nếu bà cho cháu bú bình thì ok, bằng không xin bà chịu khó ra khỏi chu vi cửa tiệm, nó nằm trong những điều lệ ngăn cấm của bổn hiệu. Xin lỗi nếu tôi nói điều không phải…
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

chu_y

Chị gửi cho em xem tấm ảnh này, gắn trên tường một bệnh viện hoành tráng. Em sẽ vác bụng bầu lặt lè vô tới, bặm môi tái mặt máu mà rặn cục nợ ra. Cái hình nhân dong tay đạp chân chới với oe oe khóc thét vang rân, biết không em ba ký thịt đỏ hỏn ấy giá không dưới năm triệu đồng.

Ôm chặt nó nếu em còn sức lực, thiu thiu ngủ lỏng tay xoẹt một cái nó biến mất tiêu. Một tỉ con mẹ đàn bà vô ra thăm thú, nhanh tay lẹ mắt rất giỏi đóng vai mẹ hiền. Chúng sẵn lòng vạch ngực cho con em bú, bắt xe ôm lăng ba vi bộ thăng một lèo. Em vùng dậy bàng hoàng xây xẩm, có Trời mới biết thiên thần bị đoạ đày chốn mô.
(more…)

Huy Uyên

american_soldier

Người Mỹ nhưng Dâu (Joe) không cao lớn hơn tôi mấy. Vì thế trung tá Fisher thường xếp Dâu đi cạnh tôi mỗi lần hành quân. Từ đó hai đứa tôi như bóng với hình.

Phía mấy ông VC thường hay bắn sẻ và tôi là mục tiêu đầu tiên vì họ cho tôi là tên thông dịch chiến trường có vị trí thứ hai trong đoàn quân. Bao nhiêu đường đi nước bước đều do tôi, tên đồng bào phía Nam theo giặc Mỹ chỉ bày dẫn lối. Mỗi lần nghe “find out the hold” thì chỉ có tôi một mình đứng như trời trồng. Đồng đội tôi mọi người đều nằm úp mặt sát đất cả. Trung tá Fisher la lớn “Trung sĩ Sinh mày điên à!” Tôi mỉm cười mà không trả lời. Trước khi cầm súng ra mặt trận tôi coi chết hay sống mỗi người đều có một số mạng may rủi trong đời. Mặt trận chung quanh quá yên lặng và hụt hẫng. Chỉ có mình tôi và phía bên kia. Tôi vẫn đứng cho đến khi Dâu đạp mạnh vào người làm tôi lăn mấy vòng. Và điều chắc chắn cả tôi và Dâu đều nghe tiếng đạn rít qua đầu mình. Tôi biết ơn Dâu từ đó.
(more…)

Thầy Trân

Posted: 16/10/2014 in Trang Châu, Truyện Ngắn

Trang Châu

nu_sinh1

Đến giờ Sử Địa cả lớp học hổi hộp ngồi chờ. Hôm nay ông hiệu trưởng sẽ đưa giáo sư mới đến dạy, thay thế thầy Tuyên vừa về hưu. Con Chín, ngồi cạnh tôi, đoán già đoán non:

- Tao chắc lại một ông giáo sư già lụm khụm. Môn này không mấy hấp dẫn nên không có nhiều thầy trẻ như bên Việt Văn, Toán hay Sinh Ngữ.

Tự nhiên tôi lạc quan một cách vô cớ:

- Biết đâu kỳ này lớp ta sẽ may mắn rước được một thầy Sử Địa trẻ, đẹp trai lại độc thân cho mà xem.

Con Chín nheo mắt nhìn tôi cười:

- Được như mày nói tao sẽ chớp ngay, không để ông độc thân lâu đâu.
(more…)

Nguyễn Viện

ca_phe_via_he

Trong hẻm nhỏ nhà hắn, vừa đúng chuẩn qui định 4 thước, có 3 chiếc xe gắn máy dựng bất thường chiếm mất 1 thước lối đi, thêm sáu người đàn ông đứng loanh quanh nên nhiều khi lối đi chỉ còn 1 thước.

Vợ hắn bảo: “Chướng. Mỗi khi nhìn thấy chúng, em lại muốn động thai.”

Hắn nói: “Kệ mẹ chúng, đừng quan tâm.”

Tuy nói thế, hắn cũng cảm thấy buổi sáng bị vướng ở đâu đó, như thế có một ai đó làm cho thời gian bị xô lệch, hoặc che chắn mất một góc trời.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

kien_thuc_hue-1963_01

Tôi từng có dịp thất thần lên núi, từng có khi về đứng choáng ngộp trước biển. Bầu trời ở hai chốn đó mang vẻ lạ lẫm khác nhau, nhưng tựu trung chúng váng vất chút hoang dã, mênh mang chút hăm doạ.

Vuông trời trong Đại nội thì khác hẳn, mây bay ngang tự dưng vấn vương sắc tím; trời đang lững lờ xanh trong không dưng phải chịu phủ dụ, tráng lên đó một tí vàng vua chúa một tí lục của rong rêu. Thứ sắc màu trông cũ kỹ, nửa ấm áp nửa kia là thoáng rợn da. Khái niệm sáng trưa chiều luôn bị đánh lừa, thời gian nhích qua đây làm người ta ngờ vực về một vó câu luôn hăm hở trôi bên ngoài cảnh giới. Trôi đi trôi đi, để lại sự hoài cổ lay động trên cây ngô đồng đứng trầm mặc giữa cổng Hiển Nhơn nối tới điện Thái Hoà.
(more…)

Phạm Hồng Ân

song_va_nguoi

Ông tin sông có thịt không? Người đàn bà chỉ tay ra dòng sông, hỏi tôi điều đó. Tôi lắc đầu, ngó bà chằm chặp. Đôi mắt đỏ chạch. Tóc xơ xác xõa dài. Và Khuôn mặt lơ láo, chứng tỏ bà là người không bình thường. Vậy mà có cái gì đó bắt buộc tôi dừng lại, bắt buộc chiếc ghe tôi ghé bến, cột dây, rồi lóc cóc lên bờ.

Mảnh vườn của người đàn bà dài thòng thọc. Cây đâm đất tủa trái. Cành tức nhánh trổ bông. Rễ này luồn rễ kia, bám da vườn trỗi dậy. Nước từ sông đổ vô man mác, chảy ngập mương, lôi theo tôm cá róc rách. Mảnh vườn rộng, người đàn bà lại thu hẹp cuộc sống. Túp lều bình dị, nhỏ nhoi như bóng dáng bà. Tôi phải bắt ghế ra sân, vừa nghe bà nói, vừa uống từng ngụm nước mưa bà múc trong chiếc gàu bằng gáo dừa.
(more…)

Nguyễn Lệ Uyên

nghia_dia

Tàn tro và khói nhang cuộn cơn gió cụt đầu, nhấc bổng hắn lên và ném phịch ngoài nghĩa trang ngoại ô thành phố.

Thoạt tiên, hắn mở mắt và nhìn. Chỉ có màn đêm mịt mùng đen hắc ín. Hắn dỏng tai nghe ngóng. Chỉ có gió vi vút rên rỉ ngân nga và tiếng côn trùng hòa khúc ai ca vô tận.

Chưa bao giờ hắn cảm thấy cô đơn hơn lúc này. Ngọn gió cụt đầu hiu hắt lướt qua. Bầu trời đen vòi vọi. Chỗ hắn vừa rơi xuống, lô nhô những mái nhà địa phủ, một thành phố ma rực rỡ giữa ban ngày và âm u heo hắt về đêm. Những hàng cây săn lẻ, lệ liễu, những ụ mái vòm cắt tỉa hàng dương lù lù mộ địa đội những chiếc nón khổng lồ. Những chiếc nón có chở che cho những người bước qua thế giới bên kia và còn lại bên này? Hắn không biết và không ai biết. Nhưng những gù nón nhấp nhổm chạy hút xa chắc là có chở che những hạnh phúc và đau khổ, lương thiện và lừa đảo… trộn lại như những nốt mụn đỏ li ti trên bộ ngực căng tròn của cô gái thanh tân. Tiếng ê a tụng niệm chẳng thanh tẩy dục vọng. Kim Cang, Bát Nhã Ba La Mật Đa, Chú Đại Bi… không đủ sức dằn cơn thiểu dục thèm muốn đại dục; chân trí bị khỏa lấp mù u. Các kinh các chú bị bọn trọc đầu phát xít hổ đói đẩy ra xa tận cùng rìa mép, vón thành cục những dục lạc; thành một thỏi nam châm hút cốc rượu ngon, hút miếng thớt cá thịt đậm đà mùi vị trần gian, hút da thịt nõn nà ca ve ca sĩ ổ rơm tình tự trên mái ngói uốn cong. Bọn trọc đầu lao vào và hùng hục phàm trần xác thịt cong queo bầy rắn quấn lấy nhau. Mái ngói cong vểnh và bọn chúng cong vểnh. Thật đáng buồn. It’s so sad, it’s so sad!” – Hắn rên rẩm.
(more…)

Miura Tetsuo
Quỳnh Chi dịch từ nguyên tác Tonkatsu

tonkatsu

Sugai Haruyo, 38 tuổi. Nội trợ.

Sugai Naotaro, 15 tuổi. (Đã tốt nghiệp trung học vào mùa xuân năm nay).

Khách ghi vào phiếu trọ của lữ quán như vậy với nét chữ xương xương của phụ nữ. Địa chỉ là tỉnh Aomori, quận San- nohe, làng Shimonomura. Phía dưới địa chỉ có ghi thêm dòng chữ “trong chùa Korin”.

Cho dù là thành phố có ngôi thành cổ ở miền Bắc và gần đấy có danh lam thắng cảnh, nhưng quán trọ kiểu Nhật không có gì đặc sắc và không ở ngoài mặt đường lớn mà có khách từ xa tìm đến trọ, thật là lạ.

Chiều xuống được một lát tôi bèn ra đón khách, mấy cô nhân viên đã bảo đó là hai người khách đi với nhau nên cứ tưởng là một đôi trai gái chỉ đến ngủ trọ suông thôi, nào ngờ đó là một người đàn bà trạc tứ tuần trong bộ áo kimono nhã nhặn, đứng ở chỗ cửa ra vào một mình, mà không thấy người đi cùng.
(more…)

Nguyễn Ngọc Tư

thieu_nu_ao_ba_ba

Một buổi tối của tuổi mười lăm, cô Chín Tím được tìm thấy dưới chân cầu Tân Thạnh. Rách mướp, nhưng tay cô nắm chặt tới mức người ta chỉ có thể mở ra từng ngón một. Giữa lòng tay xanh lạnh, là một cái nút áo.

Tròn, màu trắng đục gợn nâu, vật chứng duy nhất cô Tím tóm được kẻ thủ ác đã chuyền qua tay từng người trong xóm, với hy vọng ai đó từng nhìn thấy nó hoặc anh em còn lại của nó. Cái nút có thể bị bứt ra từ áo trắng học trò, áo xám của anh đò dọc, áo kẻ của ông thầy giáo, áo chim cò của mấy thằng người hay ôm gà nòi đi cáp độ.

Nhưng chỉ có vậy, của bất cứ ai, bằng nhựa, lợn cợn trắng nâu, chỗ đính chỉ vô áo bị gãy, cái nút không nói gì không kể gì thêm. Người có thể kể thì lơ tơ mơ mỗi chuyện mình bị bịt miệng từ phía sau bởi một cánh tay cứng đanh, sau đó ngất luôn không biết chi trời đất.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

thieu_nu_trong_rung

Hắn luôn gọi tôi là anh hai. Hắn là người phục vụ bán nước, cũng có thể là ông chủ quán. Hắn lanh lợi do công việc đòi hỏi thế, và dẻo miệng có thể do thói quen. Già trẻ lớn bé khi bước qua ngạch cửa đều được hắn chào đón bằng những lời có pha đường. Như thông lệ phải không anh hai? Hắn mang cho tôi cốc cà phê sau đó, không lâu. Hắn nói hắn biết gu của tôi nên luôn làm sẵn một cái phin đặc biệt dành riêng cho anh hai. Có cái bàn nhỏ đặt ở chỗ thiếu ánh sáng, khuất lấp. Chỗ ngồi đặc biệt mà mỗi bảy giờ sáng tôi thường trụ trì, hắn nói có chen cài tiếng tây tiếng u, rề-dẹt-vê riêng cho anh hai, nơ pa săn rê.

Có thể hắn biết tôi không phải Việt gian, nhưng do đâu hắn biết tôi là Việt kiều? Tôi đã cố gắng ăn vận lùi xùi rách rưới cẩu thả bụi bặm. Trước khi về ngụ chốn này tôi đã làm cú xuyên Việt trầy vi tróc vảy xơ xác hình hài. Có nghĩa là tôi dễ lẫn trong đám đông, khó bị phát hiện. Người trong nước giờ này chán khối đứa bảnh bao, đẹp giai từ đỉnh đầu cho chí ngón chân mang dép. Tôi là cái thá gì, Việt kiều thôi mà, thứ ấy cũng có năm bảy thành phần, có hạng đôi khi về thăm nhà phải ngửa tay xin bố mẹ tiền vé máy bay, tiền ăn quà sáng, tiền cà pháo cà phê. Hắn cười đểu: Vì sao biết a? Hắn giải thích, vì chỉ riêng có anh hai lọ mọ láo liên quan tâm tới cái thùng rác, chúng sinh ở đây vẫn quen dụt mọi thứ xuống đất, rác ngập mặt thoải mái. Anh hai à, ngẫm kỹ Việt kiều cũng có cái đáng để tuyên dương, nhỉ?
(more…)

Nguyễn Ngọc Hoa

con_chat

Nội nói họ Nguyễn mình đông người nhất làng. Họ có một sào ruộng cho cấy thuê lấy lợi tức dùng sửa sang từ đường (nhà thờ họ) và cúng giỗ. Cúng là dâng lễ vật lên thần thánh tổ tiên và giỗ là lễ kỷ niệm ngày chết của người đã mất. Nếu là kỵ (ngày giỗ) thường, họ làm heo và xuất kho hai thúng nếp, nhưng giỗ tổ thì giết bò và xuất bốn thúng nếp. Nội là tộc trưởng nên việc giỗ họ do nội quyết định.

Trẻ con trong làng hầu như chỉ được ăn thịt ăn xôi vào những ngày giỗ họ. Sau phần cúng vái tế lễ, toàn tộc mâm trên chiếu dưới theo vai vế mà nhập tiệc, ăn uống đồng đều không phân biệt giàu nghèo hay tuổi tác. Đánh chén no nê còn được mang về, mỗi phần là một gói gồm hai chén xôi đầy úp vào nhau giữa kẹp thịt ba chỉ.
(more…)

Trạch An – Trần Hữu Hội

con_suoi

Ba người đàn ông cẩn thận đưa con Hường ra khỏi đám rễ lòa xòa của cây cỗ thụ bên suối, họ gọi to cho trên bờ biết là đã tìm thấy xác, cùng với sự tiếp sức của những người khác, họ dưa lên nằm trên bãi cỏ. Mọi người biết là không còn cách gì có thể làm cho nó sồng lại được bởi đã quá lâu. Từ chiều hôm qua đến trưa nay, ai cũng tưởng đã bị nước cuốn đi xa rồi, ai dè nó bị kẹt lại trong mớ rễ cây cách chổ nó xuống tắm chỉ chừng hai mươi mét!

Chị Lành, mẹ của nó ngất đi bên xác con, hai tay, hai chân chị xoải ra, tóc chị rối bù, đôi mắt nhắm nghiền, bên mép chị dính một lọn tóc…thỉnh thoảng người ta nghe tiếng chị gào thảm thiết, giọng khào như tiếng mèo con:

- Ôi…con..ơi…ơi!
(more…)

Con đen

Posted: 21/09/2014 in Trần Yên Hòa, Truyện Ngắn

Trần Yên Hòa

Tôi nhìn sững vào con bé đen (nên gọi là con bé hay là cô bé đây). Nó đang đứng nói chuyện với một người đàn ông Mỹ lớn tuổi, cũng đen như nó, ở trước cửa phòng ra vào khu tập thể dục. Con bé chừng mười bảy, mười tám tuổi là cùng, nước da đen cáy trông như một pho tượng đồng đen. Thân hình bó sát trong bộ đồ tập thể dục, khoe ra cặp đùi thuôn dài, khoẻ mạnh. Bờ ngực tròn, vun cao, hơi lấp ló ra ngoài chiếc áo che ngực ngắn. Mà tại sao tôi chú ý sững sờ đến con bé nầy vậy cà. Không biết nó là Mỹ đen thiệt, hay đen lai Mễ, Ấn Độ, Phi Luật Tân, hay Việt Nam cũng không chừng. Nhìn nó đang líu lo nói chuyện với người đàn ông Mỹ, tôi không phân biệt được người đàn ông là gì của nó. Nhưng nhìn nhân dáng nó là tôi thoáng hiện trong ý nghĩ, nó có nét Á Đông phản phất trong nụ cười. Mà Á Đông là quê tôi, Việt Nam là quê tôi mà.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

thieu_nu_troi_tren_song

Năm ngoái lên vùng cao, năm nay đổ xuôi về miệt biển. Năm ngoái trú ngụ vùng kinh tế mới vừa khai hoang, đêm nghe vọng tiếng hú lạ thường từ núi rừng ngân nga giữa hun hút bóng tối trùng điệp. Năm nay gửi thân vào làng chài nằm dọc theo một eo biển lặng gió. Chuyến đi thực tế thường kéo dài nguyên tháng, trước kỳ nghỉ hè. Ba mươi ngày tạm biệt phố, đời sống thu hẹp lại với sự chịu đựng những nỗi nhớ, nhớ đèn đường nhớ quán cà phê nhớ con sông đổi màu khi trôi ngang cầu. Nhớ và nhớ. Vụn vặt, lăn tăn. Đi vào đầu những thứ chẳng đáng cất giữ. Bụi bặm của kinh kỳ.

Nhớ chuyến tàu rời sân ga một sáng mưa bụi. Đường sắt song song loáng ướt dẫn vào một quang cảnh tù mù. Tàu chạy, đâm vào những hư ảo. Tiếng còi tàu cũng đâm vào lòng nghe buốt ngọt. Hành trang chẳng nhiều nhặng, một ba lô mua ở chợ trời nhét ba bộ áo quần còn lỏng lẻo, cọ màu nằm chung với gói bột cà phê và nhúm đường cát. Ba lô thì máng sau lưng, tay thì xách một cặp vẽ có bọc bao ny-lông bảo quản chứa những vuông giấy trinh nguyên. Những đứa học trò học bè kỳ dị chậm lụt tìm chỗ giữa bao đồ đoàn của con buôn giàu kinh nghiệm trên chuyến tàu chợ. Họ biết ngang đâu thì sẽ đứng lên để nhận những bao tải từ dưới đất ném vào không sai trật. Họ biết ở khúc quành nào thì sẽ dụt quang gánh xuống. Điểm dừng của họ sẽ bình an, lành lặn tuyến đường băng qua mà không bị bọn thuế vụ gây nhiễu nhương tai hoạ. Nhờ vậy mà họ còn sống thở và con cái họ luôn tô đậm chữ tảo tần, chữ công ơn sinh thành dưỡng dục. Con cái họ sẽ chảy nước mắt khi ngó lên bởi vì họ đã chảy quá nhiều mồ hôi khi cúi xuống.
(more…)

Nguyễn Lệ Uyên

gai_an_suong_2

Hắn không còn ý niệm về thời gian mà bầu trời thì trong xanh, những lọn mây trắng vagabond lang thang trên đầu, chậm rãi như tấm thân thanh tân ngà ngọc thả trôi tự do.

Hắn ngước nhìn chung quanh. Những mái nhà cong vểnh đủ các loại sắc màu uốn éo phố cổ anh Phái Phố. Những hàng săn lẻ, lệ liễu thẳng tắp. Những lối đi trải sỏi thẳng tắp. Những ngôi mộ cao thấp tầng tầng uốn éo quanh một đài tháp cao đặt hình nhân bằng sáp, mắt sâu, má hóp, đầu chụp mê và cằm lưa thưa chòm râu thẳng đuột; chung quanh có đài phun nước, có thảm cỏ và những lùm bụi. Phố Phái là đây, uốn éo choàng khăn phu- la miệng phì phèo điếu thuốc.
(more…)

Nguyễn Xuân Hoàng

Em đừng hỏi giờ này tôi đang làm gì và đang ở đâu. Lúc này đây, khi viết những giòng chữ này cho em, tôi đang ngồi trong tòa soạn của một tạp chí nằm trên con đường Phạm Ngũ Lão. Con đường ấy, khá nhiều nhà in, nhà báo, nhà phát hành, chắc em đã biết, là một con đường nhỏ, đầy bụi và nhiều xe. Trên bàn làm việc của tôi hiện có một lá thư của “nhà-làm-kịch-không-bao-giờ-dựng-kịch” gửi cho tôi, nhưng tôi không hiểu gì cả. Có lẽ ông ta lầm tôi với một người nào khác có một cái tên tương tự. Những cái tên tương tự! Có bao nhiêu cái tên tương tự như tên của tôi, và tên của em trong cõi đời này. Và em, Vy của tôi, tên em phải viết i ngắn hay y dài? Và tại sao phải là y dài mà không là i ngắn?
(more…)

Nguyễn Ngọc Hoa

con_moi_em

Trường làng tôi chỉ có một phòng, học sinh toàn là con trai ngồi chung và học cùng thầy. Thầy dạy từ lớp năm là lớp tôi với thằng Gái vào học cho đến lớp ba. Trái hẳn với lời dọa dẫm của anh tôi, thầy trẻ và hiền, chỉ la mắng mấy thằng nhác học. Đi học sao mà dễ òm; từ học vần, tập viết, tập đọc, học thuộc lòng, cho đến làm toán cọng trừ nhân chia, tôi học một lần là lên trả bài cho thầy và được phép ôm lồng gà ra sân chơi.

Mỗi chiều ông nội đến đón chúng tôi ở cổng trường, anh tôi méc là bị tụi lớn bắt nạt rồi làm nũng bắt nội cõng về. Trái lại, mấy đứa bạn tôi, có đứa lớn hơn anh vài tuổi, làm ngựa cho tôi cuỡi và mang tặng tôi đủ thứ đồ chơi mà bù lại tôi chỉ cần chỉ bài để tụi hắn được thầy cho ra chơi. Tôi mang về khi thì cái ná bắn chim, khi thì con diều tre mới phất, khi thì cái lồng chim, nhưng món quà tôi đắc ý nhất là cái ống bóc. Tương tự như cái bơm nhỏ, ống bóc làm bằng hóp là thứ tre nhỏ và thẳng, một đầu có cây thụt ra vào để ép hơi và đầu kia được nén chặt bằng “đạn” làm bằng khoai lang sống nhai mịn. Khi “bắn” cục đạn khoai, hơi ép thoát ra nghe thành tiếng “bóc.”
(more…)

Xuân Tuynh

ban_gia

Ông Quỳnh đang say sưa bên giá vẽ. Tay đưa những nét bút đầy cảm xúc trên mặt toan. Bức tranh đồng quê thơ mộng đang dần hiện ra thì chuông cổng reo: kính coong!, kính coong!… Tiếng chuông cắt ngang dòng cảm xúc của ông. “Mới sáng ra, ai đến vào giờ này nhỉ?”. Ông thầm nghĩ trong đầu, đứng lên, ra mở cổng.

- Em chào thầy. – Ông Quỳnh chưa kịp nhận ra chàng thanh niên nhỏ nhắn, vận bộ đồ xanh đã nhạt màu là ai. Gỡ cặp kính trắng ra khỏi mắt, đưa tay dụi dụi khóe mắt, ông Quỳnh tiến lại gần chàng thanh niên.

- Thầy không nhận ra em sao. Em là Tùng, học sinh khóa hai. Cậu học trò thường được thầy cho điểm cao trong những tiết học thực hành… – Ông Quỳnh gật đầu.

- Nhận ra, nhận ra rồi. Trông em dạo này khác quá! Cao lớn hẳn lên. Thế còn ông đây là… – Ông chỉ sang người đàn ông trung niên cao lớn, có bộ ria mép vểnh lên, đôi lông mày rậm, bụng bự đứng bên cạnh Tùng.
(more…)

Phạm Hồng Ân

nha_vung_kinh_te_moi

Chiếc xe dừng lại nơi bìa rừng. Hình như đây là rừng Xuyên Mộc hay Xuyên Thổ chi đó ở vùng Bà Rịa. Ðám con tôi loi ngoi xuống xe. Mặt mày mỗi đứa lem luốc quằn quệnh như thoa lọ nồi. Gã tài xế nhảy phóc xuống lề, chạy ra phía sau, la lớn:

- Tới rồi bà con ơi! Làm ơn chuyển lẹ đồ đạc xuống xe. Mẹ, tôi còn phải trở lại thành phố.

Tôi mọp đầu thật thấp, tránh cái bình than đá quái quỉ lúc nào cũng ùng ục ùng ục, bắn ra hàng loạt những tia lửa tia than trong suốt cuộc hành trình. Trong lúc tôi đang loay hoay, gã tài xế bỗng chạy đến, nắm tay tôi lôi mạnh.

- Xuống lẹ dùm con, Má ơi! Ði vùng kinh tế mới mà như đi du lịch…
(more…)

Trương Văn Dân

dung_dien_thoai_di_dong

Sợ trễ, tôi đi làm thủ tục sớm. Trên máy bay tôi đươc xếp ngồi giữa ở dãy ghế nằm bên phải. Như vậy là tôi có thể nói chuyện với cả hai người bên cạnh. Ưu điểm của ghế giữa là vừa được ngắm trời mây, vừa có thể dễ dàng đi lại.

Ngồi trên máy bay tôi chợt nhớ lại đoạn đường từ nhà thằng cháu đến sân bay.

Lúc hai cậu cháu khởi hành thì đã hơn 9 giờ sáng mà trên đường vẫn còn rất đông người. Tuy mồm mũi đứa cháu có bịt khẩu trang mà nó cứ nói đủ thứ chuyện trên trời dưới đất: Từ chuyện giá xăng tăng giữa thời kinh tế khó khăn đến trận đá banh kết quả không như ý, thua một chầu cà phê… Đang nói trời nắng đẹp rồi bỗng dưng bắt qua chuyện bầu cử ở Mỹ rồi nhảy sang chuyện thủ tướng Pháp ban hành cải cách để cứu nền kinh tế. Cái miệng nó huyên thiên, vừa chạy xe vừa giảng giải đủ mọi đề tài.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

hoa_co_chu

Má tôi nói: Hay đi đêm thế nào cũng có ngày gặp ma. Tôi thưa: Ma nó khác người má ạ, những kẻ yếu bóng vía như con, ma hổng hiện ra để doạ dẫm đâu. Con người thì ngược lại, cứ đè mấy đứa hiền lành nhát gan mà ức hiếp bắt nạt cố xá, chả dám đụng tới dân cứng cựa. Má tôi chép miệng, sợ người chứ ai lại đi sợ ma, nhưng mà có cử có kiêng vẫn hơn. Vậy thì má đổi lại lời răn: Năng đi đêm thế nào cũng đụng đầu bọn xấu bụng. Liệu cái thần hồn nghe con!
(more…)

Nguyễn Ngọc Hoa

tre_tho_di_hoc

Mẹ tôi kể khi vừa mới biết đi lẩm chẩm tôi đã được bà con họ hàng ai cũng khen là kháu khỉnh và hiền như cục bột. Anh tôi lớn hơn tôi bốn tuổi, là cháu đích tôn trong một gia đình hiếm hoi.

Ông nội là con một và chỉ có hai người con trai, nhưng người con lớn là bác tôi mất sớm nên chỉ còn một mình cha tôi. Không những ông tôi là trưởng tộc mà gia đình nhiều ruộng đất và giàu có nhất làng; ai nấy đều luôn luôn có chuyện xin xỏ, nhờ vả, hay vay mượn cầm cố. Ông sợ bà như sợ cọp nên bà nội là người cầm quyền sinh sát trong họ ngoài làng.
(more…)

Từ Sâm

tiep_vien_quan_nhau

Mất điện, thành phố như mù. Khách du lịch không dám về khách sạn, họ nằm trên bãi biển đợi trăng lên. Các nhà hàng ven đường Trần Phú, Nha Trang vẫn nườm nượp người ra vào. Thắp đèn măng – sông, nổ máy phát, ánh điện đỏ lòm chỉ đủ khỏi nhầm mặt nhau và gắp lộn món.

Mất điện cũng có cái hay là các em tiếp thị chân trần, ngực căng khi xáp vô bàn nhậu lỡ có anh “tuổi mùi” hăng lên quờ tay lên đùi chẳng ai nhìn thấy. Mà đã hẹn nhau rồi thì mất điện chứ mất nước cũng phải giữ lời hứa, con người lòng tự trọng cao hơn tiền bạc cơ mà.
(more…)

Trần Yên Hòa

vung_kinh_te_moi

Buổi sáng bến xe Tây Ninh đông đúc và ồn ào. Tiếng rao hàng của đám bán hàng rong vang lên inh ỏi, từ bán bánh mì, bán nước trà đá, nước ngọt bỏ bao, đến bọn người bán sách báo dạo, cứ gặp ai cũng chìa hàng đến trước mặt, giọng mời gọi, “mua đi anh, mua dùm em ổ bánh mì, giòn, nóng, thơm ngon hết chỗ chê, uống trà đá đi anh, hai trăm một bao rẻ lắm, anh mua dùm em cuốn sách này đọc chơi, chuyện vụ án đọc say mê rung rợn, vợ ngoại tình âm mưu giết chồng…”.

Tôi phải vất vả lắm mới chen chân bước lên xe được.
(more…)

Phan Trang Hy

tet_trung_thu

Gần đến Trung thu, thằng Quân háo hức chi lạ. Nghe cô nói năm ni các học sinh lớp 6 phải làm lồng đèn để chơi. Cô khuyên, đã lên học trung học rồi, nên làm chớ không nên mua. Có thế mới thấy ý nghĩa của cái Tết Trung thu. Chớ mua dù có đẹp nhưng cũng chẳng có kỷ niệm gì sau này. Nghe cô nói vậy, thằng Quân chỉ biết thế, chứ nó chưa thấy ý nghĩa, kỷ niệm gì cả. Nhưng nó nghe lời cô. Nó phải nhờ ba nó hướng dẫn nó làm mới được.

Mấy năm trước, ba mẹ thương nó nên thường mua lồng đèn bán sẵn. Có khi là lồng đèn xe hơi, con cá, hay thứ gì khác, đều là lồng đèn bằng nhựa có pin… Có thể, một thời hợp mốt đối với trẻ con. Nhưng rồi, vài năm trở lại đây, mốt lồng đèn được sản xuất tại Trung Quốc không còn hợp thời. Xu hướng chọn đồ chơi cho trẻ có khác trước.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

back_of_patient

Ở phố Em bệnh viện trung ương nằm trên đồi cao. Tìm tới nhà thương hoành tráng kia có ba con lộ lớn lòng vòng quanh thân và ơn Chúa, có lắm chuyến xe buýt rậm rật chạy ngang trên những tuyến đường nọ. Hà rầm. Điều chi. Năng nổ. Vượt dốc. Gầm rú. Choáng váng.

Phương tiện vận chuyển công cộng trong thành phố đạt hiệu quả tốt, tổ chức giỏi, lưu tình để quan hoài tới cư dân, giá vé rẻ, mềm, bèo; nói chung chưa nghe ai than thở, hoặc có thở than nhà nước cũng giả bộ điếc. Nước đổ đầu vịt! Quanh khu vực lộng gió lắm khúc quành tử thần kia hai phần ba hành khách ngồi trên xe là học sinh, phu phen lao động. Một phần ba là y tá của nhà thương chen lẫn cùng những kẻ đang gặp sự cố bệnh tình, không lên đồi cao vạch áo cho người ta xem lưng thì coi mòi chẳng êm, bồn chồn thắt thỏm. Một bài toán đố mặt xanh lè muốn biết ngay đáp số.
(more…)

Nguyễn Hữu Khánh

bhutan_woman

Nàng nghe, cảm nhận được sự trở mình của đêm. Tàn thu đã lâu và mùa đông đến thật chậm chạp. Không như cái bắt đầu của hai mùa đông đã qua khi gia đình nàng đặt chân đến xứ sở này. Năm nay thu trôi chậm, hấp hối trong sự nuối tiếc của gió và những rừng cây đã không còn một chiếc lá.

Ba năm bình yên, vất vả với cuộc sống mới đã chiếm hết những suy nghĩ thường tình của nàng. Trước đó cũng chính những tai ương bất hạnh của đất nước xinh đẹp mà nàng sống đã hất bỏ và xua đuổi nàng rời xa cũng đã chiếm hết những suy nghĩ mà nàng cho là thường tình nhất. Thật sự phải đợi đến hôm nay, lần đầu tiên nàng cố tình nghĩ ngơi, không phải vì lý do sức khỏe mệt mỏi, bệnh cảm như bao lần trước, mà thật ra chính cái tan nát không toàn vẹn về một điều đã chi phối toàng bộ sức lưc. Rã rời đôi chân tay. Sự chán nản cho Salmai biết rằng, việc đi làm gắng gượng sẽ đánh gục nàng tại hãng. Nàng sợ rằng đễ điều đó không được xảy ra, nàng phải làm một việc nàng không dám, là có một động thái để xoa dịu điều lãnh đạm đã thật sự quyết liệt trên gương mặt như tượng của người đàn ông đó. Cả hai điều sợ hãi xảy ra mâu thuẫn cuối cùng đã đánh gục sức khỏe nàng. Hơn ai hết Salmai biết rằng nếu không cần chút tỉnh táo để nhìn rõ trò chơi đang đi đến lúc cần phải dừng lại, nàng sẽ là người thua nặng nề nhất. Như những đứa con gái mới lớn, những người phụ nữ đang thời xuân sắc. Họ có thể thua thiệt thuần túy theo định luật của tình yêu. Còn nàng là một sự riêng biệt. Một tai họa không phải mơ hồ. Một hố thẵm chôn vùi không chỉ riêng nàng, thậm chí sẽ kéo theo luôn người đàn ông đó. Người đã làm cho nàng sống lại nỗi xuân thì khi nàng mới mười sáu tuổi. Nàng không thể mang tâm trạng may rủi như một kẻ khi bước vào Casino. Bởi trò chơi này khác. Con trai nàng đã hai mươi mốt tuổi mặc dù nàng đã thừơng không dấu vẻ rạng rỡ khi người ta ngạc nhiên với số tuổi ba mươi bảy của nàng.
(more…)