Archive for the ‘Truyện Ngắn’ Category

Trương Đình Phượng

an_may_va_cho

Chiều. Những chiếc lá vàng lặng lẽ chao xuống vệ đường nằm trơ tấm thân da bọc xương, những bàn chân ngang qua dẫm tan tành xác lá. Một con chó ghẻ lê la đi tìm miếng ăn. Đã ba hôm rồi nó không có cái gì vào bụng. Tai nó vểnh lên chừng như nghe ngóng, hai chiếc mũi hểnh lên hít hít.

Nó mon men vào quán phở. Buổi chiều khá thưa khách. Nó len dưới những gầm bàn mong tìm thấy chút thức ăn thừa. Một lão nhà giàu đang sì soạp húp nước lèo trông thấy con chó ghẻ lão vội ngừng ăn xì xằng:

– Chó ghẻ… kinh quá!

Mụ chủ quán béo phúng phính vội vã chạy tới xin lỗi rối rít và xách gậy xua đuổi con chó. Con chó ghẻ hốt hoảng cong chiếc đuôi nhớp nháp chạy chối chết…
(more…)

Hồ Đình Nghiêm
tặng Chị Hàn Song Tường

thieu_nu_ngoi_chong_cam-dinh_cuong
Thiếu nữ ngồi chống cằm
dinhcuong

Ở ngoài siêu thị Kim Mã có dán tờ giấy. Gần tầm mắt, tôi đọc hàng chữ hoàn toàn viết bằng Việt ngữ trong khi đợi Nhài lái xe lại đón: Đi thăm thú Q. hai ngày bằng xe đò hạng sang. Bao ăn và ngủ một đêm ở khách sạn. Đi thứ bảy về chủ nhật. Giá 150 Gia kim cho mỗi đầu người. Liên lạc với cô Tám ở điện thoại số…

Tôi nói với Nhài trên đường về, có lẽ mình nên đổi không khí, mình đi Q. Hồi nào? Xe hơi chậm lại trong khi Nhài hỏi. Nhài chẳng ngó qua tôi. Nhài luôn nghiêm chỉnh mỗi bận ngồi trước tay lái, phóng mắt tới trước hoặc nhìn vào kính chiếu hậu. Mai mình đi mốt mình về. Nhài đạp chân thắng trước ngọn đèn vừa đổi màu. Sao không nói sớm? Mua ê hề những thịt những cá. Rồi bữa tiệc ngày mai… Nào anh Trí nào anh Dũng nào Mạnh nào Tráng. Một mình Nhài lo sao xuể! Chiều nay mình sẽ làm sẵn một ít món ăn chính cho Nhài, thế nào cô Công chị Dung chị Hạnh cũng vào bếp phụ đỡ một tay. Mấy anh kia chẳng gặp bữa nay thì gặp bữa khác. Có được một long-weekend như thế này hãy cho mình làm chuyến du lịch ngắn ngày.
(more…)

Kiều Miên

Posted: 26/06/2015 in Cao Hoàng, Truyện Ngắn

Cao Hoàng

kieu_mien-ava_lam
Tranh minh họa của bé Ava Lam

Đôi khi nàng nhờ anh vặn hộ mấy sợi dây đồng để làm sườn cho con búp bê, bắt hộ mấy con vít vào cái bệ nặng để búp bê có thể đứng vững. Nàng bảo anh hãy thử làm một đứa đi, anh cũng muốn lắm, nhưng vẫn chưa thấy một hứng thú nào.

Nhiều đêm thức giấc nửa khuya, anh đi quanh các phòng mà thấy rờn rợn vì những dáng hình kỳ dị. Trong nhà bếp một bà mập mạp đứng gần lò ga, trông giống như một bà Đông Âu hay Liên Xô gì đó, tuy mập mà nét u buồn. Nguyệt thật là tài khi để bà vào vị trí nhà bếp. Có dân tộc nào đau khổ bằng dân Nga: bao năm lầm than đói khát phục vụ bọn Sa hoàng hoang phí, lại còn thảm thương hơn với non thế kỷ trong tay cách mạng. Rồi còn cái bà già ngồi trên ghế dựa, đặt trên lò sưởi đốt gỗ nữa chứ; dáng bà thật an nhàn, một tay cầm quạt phe phẩy mấy sợi tóc bạc lòa xòa trên trán nhăn nheo. Đôi mắt tinh anh đang nhìn anh, tay kia cầm một chén trà như mời anh: “uống trà đi con, mẹ mới bỏ trong bình trà mấy bông Cúc đấy.” (more…)

Hồ Đình Nghiêm

ben_do_thua_phu

Chính quyền cắm cọc sở hữu một khu đất rộng, tương lai sẽ hiện diện ra ở đó nhà máy thu hoạch sàng lọc cát dưới sông. Vì thế họ xua đuổi bến đò đi chỗ khác. Có tấm bìa máng ngoài hàng rào lưới chắn viết chữ cẩu thả: Địa điểm tập trung ở cây đa già tuổi. Người ta cho hay, chỉ ngần ấy. Không một tên gọi nào khác. Sẽ thừa thải bởi suốt bờ sông này hiện hữu duy chỉ mình cây đa, lẻ bóng đổ thân để thu cất dưới lòng nó bao thâm u bóng tối. Có cái miếu nhỏ hoang phế tàn lạnh trú ẩn khiêm nhượng và sóng mãi vỗ về vào làm dung mạo nó thêm tồi tàn. Không cọng khói nhang, cô tịch ba chiếc lá khô bầu bạn cùng gió lùa lao xao trên mái sồi sụt gạch ngói. Cây đa và am miếu dường như luôn là đôi bạn hài hoà. Đa mọc trước miếu hay miếu già đầu hơn đa, có thể bộ sậu kia sẽ đòi một song hành cùng thời điểm. Phong ba, chiến tranh, bão tố, lụt lội vẫn không thể cướp đi mối tình son sắc kia. Muôn đời nó chẳng lẻ bóng. Chúng an phận đứng đó, nhằm đánh đổ một hoài nghi: Cuộc đời này luôn hữu hạn?
(more…)

Đoàn Xuân Thu

may_danh_chu

Năm 1961, thằng em thứ sáu, vừa lên 5 của tôi, bị viêm màng não rồi chết, Thân phụ tôi đang làm Trưởng Ty Bưu Điện Rạch Giá buồn bã quá, xin đổi về Sài Gòn làm ở Bưu Điện Trung Tâm gần Vương Cung Thánh Đường dắt cả gia đình chạy trốn một kỷ niệm buồn đau!

Nhà thì chính phủ cho một căn, ở lầu hai cư xá Bưu Điện trên đường Hai Bà Trưng, nằm trong con hẻm lớn, đối diện nhà thờ Tân Định.

Rồi năm 63, cuộc đảo chánh 1/11 của các tướng lãnh. Tổng Thống Ngô Đình Diệm và bào đệ là Cố Vấn Ngô Đình Nhu bị giết. Cái chết của Tổng Thống Diệm đã chấm dứt luôn cuộc sống tương đối dễ thở của các công chức bậc trung.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

Vợ chồng anh có được một cậu con trai. Nó chào đời ở bệnh viện L’Hôtel-Dieu.

Dạo đó vợ chồng anh vừa bỏ xứ sang tới. Đen đúa, xác xơ lấm bụi trần, hai đứa chưa học hỏi những điều khác biệt giữa văn minh và lạc hậu nhưng nhìn nhận ra ngay, đâu là thấm đẫm tình người phương này và đâu là ác đức bất nhân phương kia.

Khi vợ đau đẻ chuyển bụng, anh gọi taxi và cả hai chạy u vào nhà thương nhờ tài nghệ lòn lách cực giỏi của một ông già bạc tóc cầm lái. Đó là bệnh viện mà anh luôn hộ tống vợ đến để theo dõi tiến trình phát triển của thai nhi. Để nghe họ tận tuỵ bày vẽ mọi phương thức nhằm bảo vệ giọt máu đang tượng hình trong bụng bầu. Giải đáp chi li mọi thắc mắc với tấm lòng thành y như ruột thịt. Hơn cả bà con xa, hơn cả láng giềng gần, hơn vạn lần xã hội mà anh vừa từ bỏ.
(more…)

Phạm Hồng Ân

thieu_phu_khan_tang

Lần đầu tiên ngồi trên xe đò Hoàng đi một mạch từ Santa Ana đến San Jose, tôi cảm thấy thú vị biết bao. Thú vị vì phong cảnh rất lạ mắt ở hai bên đường. Nào là đồi núi chập chùng với những nông trại nuôi bò sữa bao la. Nào là bình nguyên trải rộng một màu xanh ngút ngàn với những vườn cây mơn mởn oằn trái. Nhìn hình ảnh thanh bình đó, tôi phải công nhận nước Mỹ quá đồ sộ, đất Mỹ quá phì nhiêu, và ở bất cứ nơi đâu hơi hướm tự do cũng bàng bạc trong không gian, trong từng vị trí của các vật hiện hữu.

Ðiều thú vị chính đáng nhất là tôi sẽ được gặp lại các bạn học ngày xưa, thời còn Trung Học. 43 năm rồi, từ ngày  bỏ xứ tha hương, tôi không có dịp gặp lại các bạn đồng môn đó. 43 năm trôi nhanh như một giấc mộng, từ những cô nữ sinh những cậu nam sinh chỉ vừa tròn 18 tuổi, đến nay…đã vụt trở thành những ông cụ bà cụ quá tuổi lục tuần. Ðiều thú vị hơn nữa là tôi sẽ chạm mặt với Mỹ Miều, mối tình học trò trong trắng, nhưng cũng gay go và đầy huyền thoại. Ðiều thú vị sau cùng là chúng tôi hội ngộ trên đất Mỹ, một vùng đất mơ ước tuyệt vời mà thuở học trò ai ai cũng đều khát khao có được một lần đặt chân đến.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

betrayal_friendship

Má tôi mất ở quê nhà. Đường quá xa xôi, công việc bù đầu, tôi tính không về chịu tang nhưng bị Hữu mắng: Mày làm con kiểu gì kì vậy? Tại sao tao lại có thứ bạn cà chớn như vậy! Hắn vọc laptop một hồi, xong nói cho tôi biết hãng hàng không, lộ trình chuyến bay và số tiền phải trả cho cái vé khứ hồi. Liệu mà sắp xếp ra đi cho phải đạo. Hắn nói. Nhanh lẹ và sốt sắng tới độ ngờ vực.

Mười giờ, tôi đi đón Hiền. Giờ ấy cô thôi việc ở quán ăn “Hương Xưa” luôn đông khách. Chẳng ưa thích công việc thu ngân hoặc chạy bàn nhưng Hiền chưa có ý định đổi việc. Cô cho hay cô ngại một đổi thay, đã thành nếp mất rồi, hơn nữa lợi tức thu nhập cũng chả có gì phải kêu ca. Đó là nơi chốn mà Hiền biểu tôi hứa với cô là đừng vác mặt tới, nếu muốn chung đũa cùng nhau cô sẽ dắt tôi đến một hàng quán khác, vắng tẻ, tình tứ, thức ăn đậm đà hơn.
(more…)

Nguyễn Hữu Khánh

chim_bo_cau_sai_gon

John ít cười – không dễ dãi để cười. Khi tôi xuống ca đêm, John đã làm việc trước đó rồi. Không như những người khác, John luôn đứng yên lặng một mình. Như tôi. Chính điều đó làm tôi lưu ý đến John. Lặng lẽ quan sát. Không có gì để nói ở nơi đây ngoài công việc. Không có gì mới mẽ để phải cười.

Cười lăn lộn một cách cố tình. Những câu chuyện khôi hài ở bất cứ nơi đâu cũng đều giống nhau trong suy nghĩ. Nó khác bởi vì cách diễn đạt của người này khác người kia. Có những câu chuyện không đáng cười. Lại được trình diễn bởi những anh hề đôi lúc nhạt nhẽo, vô duyên thậm chí thô bỉ một cách trắng trợn. Thiên hạ vẫn cười. Cười cầu tài, cười phụ họa. Đôi khi thấy mọi người cùng cười, vẫn cười theo một cách đần độn. Người ta không biết rằng người ta đang bị đánh lừa bởi vì người ta đã quá bận rộn cười vào một thằng ngu đang cố kiếm tiền bằng cách hiếp dâm ngôn ngữ mẹ đẻ trước bao đứa trẻ. Vì bận cười người ta không có thời gian để nghĩ rằng mình đang bị đánh lừa, bị bịp (phim Cars 2). Cái phẩn uất, cái cay đắng của một ngày tranh sống đã được nhấn chìm trước khi đi vào giấc ngủ với bao câu chuyện cười cả tỷ kênh truyền hình và mỗi ngày luôn được lặp lại theo suốt thời gian gần nữa thế kỷ. Luôn luôn tôi nhìn thấy ở những con người tội nghiệp trên các chặn đường đời tôi bước qua ở quê nhà và tại đây trong cái đám đông nhập cư đủ sắc màu của da thịt, điều đó luôn luôn xảy ra.
(more…)

Dương Nghiễm Mậu

thoi_sao

Về tới đầu ngõ, người anh cả nghe thấy tiếng sáo, anh nhận ra tiếng sáo của người em út, tiếng sáo không còn thô mộc, non nớt, chập chững những bước đầu đời mà nay tiếng sáo đã chín, âm thanh đã trau chuốt và ở đó nghe một nỗi bồi hồi của tâm sự. Người anh cả đứng im lắng nghe. Bỗng tiếng sáo như reo vui làm người anh nhảy chân sáo bước vào nhà. Cánh cổng nhà mở rộng, vào tới sân người anh cả thấy em mình ngồi dựa cột hiên, đôi mắt như nhắm lại và tiếng sáo vẫn rộn rã. Người anh bước chậm và nhẹ tới hiên nhà rồi ngồi xuống bên. Thật lâu tiếng sáo mới ngừng lại:

– Anh đã về.

Người anh phác một nụ cười:

– Khúc nhạc của em sao hân hoan, anh nghe và thấy lòng vui.
(more…)

Võ Hoàng

nha_choi

MỘT

Năm Thuật dựng một căn chòi và lập miếng vườn nhỏ ở sát cánh đồng tràm. Ba bốn năm, ngó lại chưa thấy huê lợi nào đáng kể. Cái thứ dễ trồng nhứt là khoai mì, mà hễ cây lên cao tới thắt lưng là lá bắt đầu vàng khè rồi dường như càng ngày càng thấp xuống. Người ta giải thích rằng tại đất còn phèn nhiều quá. Năm Thuật cũng biết như vậy, mà cứ rán. Có mấy tháng nắng, nhắn thằng cháu vô tính mượn nó tiếp sức móc cái mương dài cắt ngang đám bòng bong, từ cây tràm gãy ra tới suối cạn, mà năm lần bảy lượt, nó cứ hẹn ít bữa, ít bữa… Rốt cuộc, trời vừa trở mùa, nghe nó với mấy thằng bạn cướp ghe người ta vượt biên mất biệt. Đống tràm con, Năm Thuật tính dành để đóng cừ còn nằm chình ình đó, cả năm nay rồi.
(more…)

Phạm Hồng Ân

cau_nguyen

Tiếng chuông cửa reo vang, tôi chưa kịp đứng lên, chợt thấy bóng người đàn ông dán sát bên tấm cửa sắt từ lúc nào. Triều lật đật quay ngược tấm bìa xuống bàn, rồi chạy ào ra hướng cửa, mở khóa cót két.

– Ê, Thuần. Khỏe không? Ma quỉ nào chỉ lối dẫn đường, hôm nay lại đi lạc xuống khu bình dân này vậy?

Người đàn ông cười hề hề.

– Đi mời đám cưới. Còn có đứa con gái út, xin mời ông bà đến tham dự đưa cháu về nhà chồng. Mấy hôm nay cháu buồn rười rượi. Con gái mà…lần đầu xa cha mẹ…
(more…)

Mu

Posted: 01/06/2015 in Hồ Đình Nghiêm, Truyện Ngắn

Hồ Đình Nghiêm

thieu_nu_ngoi_ho_henh

Biệt thự có lối kiến trúc chẳng giống ai, nên tự thân nó hiển lộ điều bất thường. Giới bình dân có từ để gọi đích danh: Hàng độc. Theo nghĩa thường, độc là độc nhất vô nhị, nhưng biệt thự kia dường như sở hữu thêm cái độc ác. Độc vật hay độc địa cũng rứa cả.

Quần chúng đồn thổi, từ ngôi biệt thự ấy đêm khuya thanh vắng luôn phát ra nhiều âm thanh lạ, có khi nghe như bước chân quân hành rậm rật, có khi nghe tiếng rao giảng của một kẻ có tài hùng biện, có khi liên tu bất tận là những tiếng oán than, rên siết kèm gửi bao sụt sùi nước mắt.

Dĩ nhiên biệt thự kín cổng cao tường kia chẳng có người ở. Ai mà ở được với ngần ấy thứ âm khí kia? Quần chúng lại mau miệng: Nhà có ma. Căn nhà ma chê quỉ hờn nọ được một tập đoàn Trung quốc mua lại, công ty họ tính toan đầu tư vào việc kinh doanh gì thì chả ai hiểu, chỉ rộ lên thông tin là họ tuyển người gan dạ vào đó ngủ qua đêm để làm một cuộc thanh tẩy: Êm hay không êm. Có quỉ sứ hiện hình hay chỉ là tin đồn nhảm.
(more…)

Trần Thạch Linh

chuot_binh_csvn

Những năm học phổ thông, dưới mái trường XHCN, lớp chúng tôi rất may mắn vì được học văn từ người thầy từng đạt danh hiệu “Dạy giỏi ” toàn thành phố. Thầy là Hiệu Phó của trường và vẫn đứng lớp dạy chúng tôi. Thầy không có gì đặc biệt cho lắm, nhưng, có giọng nói luôn trầm bổng đầy hùng biện và một phong cách giảng văn rất diễn cảm…

Hôm ấy trong giờ giảng văn, khi giảng về một bài văn cách mạng. Thầy trở nên xúc động khi bình một câu văn, hình như là của “Bác”. Ở đoạn cao trào, thầy đặt bàn tay lên ngực, giọng thầy vút lên cao, để rồi hạ xuống ở cuối câu… “Đảng ta vĩ đại thật !”…
(more…)

Trần Thạch Linh

ban_do_viet_nam_bien_dong

Từ năm ngoái, vào cái đận giá cả cứ lên vòn vọt, túng thiếu quá, bế tắc quá , thế rồi giữa đêm thanh vắng tôi hét to lên với chính mình “Tiền ơi, mi là con quái vật… mi là tiên là phật!… không!.. không phải… mi là đảng và nhà nước…”

Tuồng như hét to lên giữa đêm thanh vắng mà vẫn không hạ được cơn bí bách trong lòng, sáng hôm sau tôi lấy tấm vải tráng nhựa cũ, dùng ít sơn viết vào mặt sau mấy dòng: “Tiền ơi… mi là đảng và nhà nước” Rồi dùng cặp sắt, căng treo sát ngay trên cửa sổ căn hộ của mình.  Không ngờ là rắc rối lại đến với tôi cũng chính từ đây.
(more…)

Trạch An – Trần Hữu Hội

prisoner

Ô cửa sáo mở ra đột ngột, một gương mặt nghiêm khắc của cán bộ biệt giam nhìn chòng chọc vào tôi và phạm nhân chung phòng, cuối cùng một ngón tay chỉ đúng vào tôi:

-Chuẩn bị đồ đạc.

Khẩu lệnh này đã quá quen thuộc với tôi vì đã hơn hai năm nằm biệt giam, chuyển phòng không biết bao nhiêu lần. tuy vậy lần nào cũng hồi hộp lo âu vì không biết là chuyển phòng hay chuyển trại.

Lần này thì tôi biết chắc là chuyển phòng, bởi sáng nay, cán bộ phát hiện “ chậu hoa” trên ô cửa phòng tôi và lập tức tịch thu với ánh mắt ngờ vực, đe dọa.
(more…)

Nguyễn Ngọc Tư

flashlight_beam

Chỉ ba mươi giây là mình chạy khỏi đồng diều, Trọng nghĩ vậy, nghe dòng mồ hôi trườn chậm rãi men theo sóng lưng xuống xương cụt. Rủi gặp bầy bò ăn rong dềnh dạng trên đường, nhiều lắm là vài phút chiếc xe máy cũng bỏ chỗ ấy lại phía sau. Vậy là xong, như chưa từng xảy ra chuyện gì.

Lúc đó thiệp cưới đã gửi đi gần hết, Trọng về Vĩnh Hòa để đưa cho bà con bên ngoại mấy cái thiệp còn sót lại. Không có đường nào khác đi Vĩnh Hòa ngoài con lộ ngang qua đồng diều. Không ai thay Trọng mang xấp giấy báo cưới này đi, và cũng chẳng còn bao nhiêu thời gian cho nó trì hoãn, “để mai”.

Qua khỏi khu vườn chùa là tới bãi cát của một dự án đô thị bỏ hoang. Mùa hè cư dân thành phố đổ ra ngửa cổ, vô vọng kết nối con diều với bầu trời bằng một sợi dây. Giờ gió thổi phồng áo Trọng. Gió đến ngộp thở. Gió như bữa Trọng hít hà da thịt Lê trên cỏ rạ đồng diều.
(more…)

Điệp Mỹ Linh

students_protest_china

Người phụ trách giới thiệu chương trình Đêm Văn Nghệ Liên Trường do sinh viên Việt- Nam toàn tiểu ban tổ chức đến cạnh, báo cho Pete biết sắp đến mục đơn ca của chàng. Pete cảm thấy hơi khớp; vì đây là lần đầu tiên Pete xuất hiện trước đám đông. Nhưng, vì bất ngờ bị Dana Nguyễn cắt đứt liên lạc, Pete nghĩ chàng nên nhân cơ hội này, mượn lời ca để thể hiện tình cảm của chàng dành cho nàng. Ý nghĩ này giúp Pete trở nên bỉnh tĩnh.

Mấy câu đầu Pete hát rất bình thường, phát âm rõ và ngân dài. Nhưng đến đoạn điệp khúc, Pete chợt cảm thấy xúc động vì nhớ những buổi chiều Dana đàn, tập cho chàng hát. Nét mặt của Pete trở nên buồn vô cùng: “…Tell me, tell me that your sweet love hasn’t died…Maybe I didn’t hold you all those lonely, lonely times…If I make you feel second best, girl, I’m sorry I was blind. You were always on my mind…” (1)
(more…)

Đỗ Duy Ngọc

bo_doi-1975

Tui biết anh ta khi tham gia vào chiến dịch X1, chiến dịch đánh tư sản đầu tiên của chính quyền Cộng Sản tại miền Nam sau 1975. Tui hồi đó chẳng làm chi ra tiền, đói nhăn răng nên khi được gợi ý tham gia là ghi tên ngay. Bọn tui bị tập trung vào tối 9.9.1975, xe đưa đến trường Pétrus Ký. Ngồi chờ dài cổ mà không biết tập trung để làm gì? Đến nửa đêm thì được chia thành từng nhóm nhỏ, có xe chở đi. Nhóm của tui có tui với Lượng là gốc sinh viên Đại học Vạn Hạnh, bổ sung thêm một tên ở Đại Học Khoa Học tên Trung, thêm hai người nữa đến giờ chẳng nhớ tên. Tổ trưởng của toán là anh ta, một sĩ quan quân đội Bắc Việt. Anh ta nói tiếng Bắc giọng nhà quê, tụi tui nghe tiếng được tiếng mất. Lại thêm có nhiều từ nghe hơi lạ tai như khắc phục, tranh thủ, phấn đấu…nên nhiều khi tụi tui đoán ra yêu cầu của anh ta mà thực hiện. Tổ của tụi tui đóng quân ở trên lầu của một khách sạn của người Hoa ở đường Đồng Khánh, nhiệm vụ giữ một điện đài liên lạc, nhưng cũng ít khi thấy có ai gọi hoặc nhắn nhủ chi. Công việc chẳng có gì, chỉ quanh quẩn trong phòng, rồi chia nhau đi lang thang mấy căn phố đìu hiu, những hàng quán chắc hẳn ngày xưa rất nhộn nhịp.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

cua_tin_con_mot_chut_nay-hoang_xuan_son
Của tin còn một chút này
Hoàng Xuân Sơn

Không cứ chỉ người mới biết đội nón. Đồ vật từng đội, muông thú gia cầm cũng lần lượt đội nón ra đi. Mấy bận tiếc nuối nhủ lòng thu cất nón lại, tiền nhà khó như gió vào nhà trống, rồi cả tơi lẫn nón biết chọn ngày lành lạnh lùng biến bay, như một định luật tất yếu.

Khi gặp hạn chạy trời không khỏi nắng, tai ương đón đầu bằng còng số 8, dẫn về đồn bao uẩn khúc phơi bày trong cuộc hỏi cung. Bố xoắn hai bàn tay thật thà khai báo, cán bộ bảo phải nghiêm túc trình bày mới mong tại ngoại thôi lao lung.

Kể từ ngoại bán trâu đi, con trôi phố thị thiên di phận nghèo, độc lập tự do đi vèo, bán luôn hạnh phúc kì kèo hơn thua. Không văn tự, bán trời cao, lòng như tư lự thấy sao bay mòng. Dẫu ăn hột gạo phượng hoàng, thân hôi như cú cũng xoàng nguồn cơn, diều hâu lượn sáng đến chiều, chim xao xác tổ người điều tra tông.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

nha_thuyen

Huỳnh Tạ sinh trưởng ở làng Phú Mỹ. Danh xưng nghe hay nhưng làng này chỉ là rẻo đất hẹp, mọc lên giữa sông nước bao la. Dân làng đa phần không bám trụ vào đất bởi quan niệm đất ấy chẳng màu mỡ gì, khai khẩn hoài cũng cạn kiệt trong khi sóng nước chập chùng vây bủa kia, bản thân chúng không ngừng luân lưu hoán chuyển. Nó dấu tận đáy lòng biết bao sinh vật trú thân, vét mãi một đời cũng còn cái ăn.

Gia đình Tạ có một con đò, làm mái ấm gia cư, trôi nổi vật vờ trên sông. Tạ là con đầu, trai trưởng. Dưới Tạ nheo nhóc bốn đứa em thơ. Tuy chưa lớn khôn, trong đầu Tạ đã sớm gieo mầm nghi vấn: Cớ sao những kẻ khốn cùng chẳng đủ cơm ăn áo mặc lại ưa vầy cuộc ong bướm, thích chuyện mây mưa để sinh đẻ cho cố xá? Đẻ năm một, đẻ chuyên cần, không nao núng sợ hãi, rồi lại trơ mắt ốc ngó lên cao xanh mà than thở cho số kiếp luôn gặp tình hình gay cấn. Tâm tính theo đó mà bẳn gắt, lòng dạ vì thế mà nóng nảy; suốt cuộc đời chỉ mưu cầu ngày hai bữa được ăn đầy chén cơm mà không phải cực lòng san sẻ cho một ai khác. Tạ có nhiều điều buồn bực chẳng biết nhờ ai hoá giải cho rốt ráo. Uẩn khúc dồn nén sinh lòng phẫn hận đấng sinh thành.

– Thời buổi nào cũng cần phải cắp sách đi học chữ, hãy thu xếp cho tui được đến trường, như thế mai hậu mới cất đầu lên được với đời.
(more…)

Trangđài Glasssey-Trầnguyễn

vietnamese_buffalo

Sáng sớm, Bà Ngoại đội nón ra khỏi nhà. Ngoại đi kiếm người mua trâu.

Bước chân Ngoại chậm hơn mọi ngày. Dáng Ngoại dong dỏng cao, gầy guộc. Ngoại cao hơn Ông Ngoại nửa cái đầu, nhưng càng lớn tuổi, thì gánh nặng của cuộc đời đã kéo lưng Ngoại xuống, nên khi đứng gần, hai người cũng cao xấp xỉ nhau.

Mới trung tuần, mà Ngoại đã sống qua không biết bao cuộc chiến. Mỗi lần ngồi võng chơi, nói chuyện với con cháu, Ngoại hay kể chuyện chạy loạn. Giặc Bình Tây. Giặc Pháp. Ngoại đã sanh biết bao đứa con trong lúc chạy loạn. Thời của Ngoại, ở miệt ruộng, nhà nào cũng có chí ít năm bảy con. Ngoại sanh mười mấy lần. Cậu Năm chết non hồi nhỏ. Ngoại còn được bảy người con.
(more…)

Hoàng Thy Trần Triệu Đông

Driving in the rain

Thắng ghé qua nhà trọ lấy món quà mà chàng đã mua từ mấy hôm trước. Chàng cứ hình dung ra khuôn mặt rạng rỡ của thằng Huân khi được món đồ chơi “transformer” này trong ngày Sinh nhật thứ tám của cu cậu, cu cậu khoái chí lắm đây.

Đã cả gần năm nay, từ hồi kinh tế xuống, “department” mà chàng đang làm “shutdown”, chàng được cho biết và chọn một trong hai cách: hoặc chịu đi xa, sang “department” khác, cách nhà 4 tiếng lái xe, hoặc tạm nghỉ. Chàng đã chọn cách thứ nhất, bởi bây giờ công việc cũng hơi khó kiếm. Vả lại, ở đây cũng quen rồi, nhàn hạ chán, còn hơn là đi kiếm chỗ khác lại phải tạo “credit” từ đầu mà cũng chẳng biết sẽ được bao lâu. Vậy nên chàng đành phải “share” phòng ở gần chỗ làm cho tiện, đến chiều thứ Sáu thì lại lên đường về với vợ con. Tuần này đặc biệt hơn vì vào ngày sinh nhật của cu Huân, con trai chàng.
(more…)

Y Uyên

thieu_nu_toc_duoi_ga

Người con trai đứng dậy đóng sập cửa. Không khí trong nhà chìm theo tiếng mưa gió ầm ĩ bên ngoài. Bích vẫn mó đầu nắm từng quân bài. Người con trai như vừa cất tiếng nói, Bích không nghe rõ. Bích nói mà không chắc anh ta nghe:

“Nếu ngớt mưa, có lẽ em về. Đứa bạn em nó hẹn tối nay lại nhà nó có câu chuyện”.

Người con trai như cất tiếng cười bước lại gần Bích. Hai tay anh ta đặt lên thành ghế Bích ngồi. Bích chắc anh ta đang cúi xuống nhìn cái gáy trần của mình.
(more…)

Trần Huy Sao

tre_gia_mang_moc

Hồi chiều, đi ngang qua nhà lớn định bụng bán mấy con dế cho chú Tơ chơi. Tình cờ thấy O Huê đang ngồi phục dưới đất, mặt mũi ràn rụa nước mắt, nói với Ôn:

– Ôn thương tình bỏ qua cho cháu. Hắn nhỏ dại có biết chi mô. Để tui về phạt hắn, cho hắn chừa.

Rồi hai tay O quơ quào quanh mặt, làm như có kiến đậu ruồi bu chi hung dữ lắm. O rền rĩ, giọng nghe mà não nuột:

– Thiệt là ốt dột quá chừng. Tui mà có ngờ chuyện là rứa đâu Ôn!

O trợn mắt, nghiến răng đay nghiến:

– Cái thằng ni. Tao giết mi chưa đáng..
(more…)

Trần Huy Sao

nghia_dia_hoang_tan

bây giờ thôn Thiện Chí còn không
hay đã chạy rông thời dâu bể
bây giờ chị Tư Cẩm nhớ không
hay đã ra sông lạc biển rồi !

Mọi việc đã chuẩn bị phân công rõ ràng, ông Mẹo yên tâm vô giường nằm. Trời hừng hực như có hơi than. Cơn bão chi mà quái ác, ảnh hưởng tới toàn thế giới chớ phải chơi đâu! Ông vừa quạt mát, vừa suy nghĩ coi còn có gì chưa kịp tính ra. Không còn gì nữa, nhưng mà hơi khó chịu một chút với thằng cha Nẫm. Rõ ràng hồi chiều hắn bắt chẹt mình, đòi hỏi có hơi quá đáng. Mộ chôn hơn hai chục năm rồi chớ có mới mẻ gì! Ông định làm tới, không thèm thuê mướn mất công. Bắt mấy thằng cháu tự đào tự bốc cũng được. Nhưng mà nghĩ tới vong hồn của chú nó chắc sẽ không vui, với lại thằng Thẻo nó gởi tiền về, nó nhờ cậy. Trong thơ có dặn là phải chụp hình rồi gởi qua cho nó. Kẹt cái vụ phim ảnh cho nên phải nghiêm chỉnh, không thể đơn sơ được.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

tree_of_death

Hướng Tây Bắc mây mù quần tụ trên những ngọn đồi trọc. Âm u đè nặng một vùng không nắng, cô lại cái im sững điếng người. Tĩnh lặng bị xé toạt ba chừng bảy đỗi bằng chuỗi tiếng nổ lục bục bên kia núi vọng về, cơ hồ đó là sấm sét ấm ức ho sau trần mây đục, báo hiệu một cơn giông, gần kề. Nháng lửa.

Hướng Đông gió yếu hơi chẳng tải về mùi muối mặn biển. Sóng tuồng cũng hấp hối thôi hăm hở vào bờ vỗ về. Tuy xa, nhưng muôn năm đụn cát trắng chập chùng làm biên giới kia vẫn làm đau mắt khi nhìn ra, nó tựa một tấm gương nằm ngửa mình để thu cất ánh mặt trời rồi phản quang, cay nghiệt giữa những trưa hè có gió Lào sạm mặt thổi qua. Đôi khi bất bình điều gì, dù trời yên biển lặng, cát trắng ngoài đó vẫn luôn tuồng vào rãi cái bạc màu của nó lấm lem con lộ hắc ín mỏi mòn trong hoang vu.
(more…)

Hải Hạc

thien_loi

Thiên Lôi đang nằm buồn bỗng nghe vọng lên từ phía trần gian nhiều tiếng xầm xì. Họ nói rỉ vào tai nhau. Ông ta bèn vẫn hết thần phép từ đôi tai để lắng nghe mà không thể nghe rõ được. Chả là thời gian gần đây dân chơi rượu rỉ tai nhau về công năng thần kỳ của một loại rượu có kèm “biệt dược” được gọi với cái tên rất mỹ miều ‘Tiên tửu’, nghĩa là càng uống vào càng được như tiên. Thiên Lôi tò mò, một hôm cải trang thành một lão tiều phu ghé lại một buôn làng nhỏ dỏng tai nghe ngóng. Suốt một ngày mệt mỏi, lão mới biết được gốc tích của những loại biệt dược kia, đó là loại rượu ngâm cây thuốc rất đặc biệt. Đó là thần dược giảm đau và mang lại cảm giác phiêu bồng. Một điều đặc biệt là khi uống rượu này vào, con người ta thường có được thứ khoái vị như đang ở thiên đường. Tất cả như đang bay bổng, cả vũ trụ nhỏ bé nằm gọn trong đôi cánh. Chúng được bày bán khắp nơi, chỉ cần hỏi bất cứ quán ăn nào nơi đây là muốn mua bao nhiêu cũng có. Nhiều người rành rõi trong giới uống rượu cũng phải tấm tắc: “không có loại nào có thể so được với tiên tửu, chỉ có chúng mới làm mình nổi cơn điên”. Thế là rượu vào, từng cơn điên hứng chí vô cùng. Từng đám thanh niên rú xe ga lao vùn vụt giữa xa lộ, chỉ cần ai đó liếc mắt không thẳng cũng bị chúng rút dao bầu đâm xéo qua bụng lòi ruột giữa ban ngày.
(more…)

Minh Nguyễn

hien_mau

Mấy sáng nay gió chuyển mùa, thổi từ cánh đồng đang mùa giáp hạt, tới chỗ tôi một mùi hương nghe rất lạ, vô tình đánh thức tôi ngồi bật dậy, rời khỏi giường, bước ra khoảng sân truớc nhà, chứng kiến biển lúa vàng ươm thả hương trong gió. Tôi khoan khoái hít căng lồng ngực mùi hương từ những bông lúa ngậm sữa, sau đó men theo con đường đất đỏ đi ra quốc lộ, đến với quán cà phê mà mỗi sáng sớm không ai hẹn ai, cùng bước tới ngồi quanh chiếc bàn nhô ra trên mặt sông, nói dăm ba chuyện văn nghệ rồi mạnh ai đi về nhà nấy.

Từ xa, bên thứ ánh sáng mờ ảo đầu ngày quán cà phê với những hàng cột xi măng đâm từ dưới mặt nước lên, trông chẳng khác gì túm chân cao lêu nghêu nơi loài dã tràng đang bò đi. Chẳng vì thế, bạn bè gọi luôn nó bằng cái tên dân dã: “quán cà phê nhà sàn”, nghe hợp tình hợp cảnh hơn “Diễm Xưa” đặc sệt T.C.S.
(more…)

Trangđài Glasssey-Trầnguyễn

ngay_cs_chiem_mien_nam

Tôi mới hai tuần tuổi.

Mẹ đem tôi theo trên chuyến xe buýt liên tỉnh để đi từ quê tôi tới chỗ dạy mới. Đi cả nửa ngày mới tới. Cái lệnh đổi trường này là cách chính quyền mới trừng phạt người thân của những quân nhân miền Nam.

Mẹ gói tôi trong miếng vải tốt nhất kiếm được ở nhà. Trước cuộc đổi đời, Mẹ thường mua vải cô-tông tốt nhất và mướn người may áo quần cho anh chị tôi. Mẹ móc vớ, nón, và áo lạnh trắng thật đẹp cho mỗi đứa mặc lúc mới sanh. Mẹ khéo lắm, và lúc nào cũng dồn sự sáng tạo của mình cho con cái.
(more…)

Hải Hạc

ca_ngua

Thời thế đã thay đổi – những con cá ngựa đang ngo ngoe trong cái chậu lớn. Chúng đang tiếc nuối về những móng vó và những bắp chân khỏe – sức dai – hí vang – phi nhanh. Tại thủ phủ ở xứ trầm hương, thành phố nằm dọc bờ biển người ta bày bán la liệt đủ mọi hình thức: sống, vừa chết còn tươi, khô và có cả dạng đã tán nghiền thành bột mịn. Ở những nhà hàng đặc sản người ta còn chưng cả loài cá ngựa chễm chệ trên danh sách thực đơn với các món chiên giòn, hấp cuộn rau sống hay chưng thuốc bắc…Bàn dân thiên hạ đã thi nhau ùa về rất đông đúc: quốc nội có, quốc ngoại có. Tất cả như đang chơi trò súc sắc cá ngựa trên cái mặt giấy nhỏ xíu. Chúng đua chen nhau về đích. Người ta đã gán cho thành phố có cái tên rất đặc biệt: “vương quốc cá ngựa”. Người đua chen cùng với đủ vị của đồ ăn thức uống đầy men say mang thân xác biến dị của loài yên hùng thất thế.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

may_danh_chu_xua

Tuyết vừa tan đâu chừng non tháng, nắng vàng lên lộng lẫy khoảng mươi hôm. Xuân cựa mình trong đôi chân em bước, chiếc váy hoa xô động một hương mùi.

Đông khiến ta nguỵ trang những y phục, lâu hơn một mùa lạnh mãn nhãn thịt da em bày nuột nà. Váy chỉ cốt đậy đằng vùng chí tử, rộng lượng khúc đưới “lộ hàng” dễ xúi ai “tâm tư”. Từ đầu gối xuống ngón chân lạ lẫm, quen chộ thuở nào áo dài đồng phục hiền hơn cả ma-xơ. Da bầng quân là của con yêu bánh nậm, chớ còn em, ui, trắng quá nhìn không ra.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

old_man_on_bus

Jean thích ăn chả giò, tôi tính bữa nào mời ông tô bún bò. Tôi không biết dịch sang tiếng Pháp chữ tâm hồn ăn uống, thức ăn Việt hình như thứ gì ông cũng muốn thử qua, có vẻ hợp khẩu vị, khen rối rít.

Tạng người Jean nhỏ thó, ngó không ra Tây. Đứng thấp thua tôi, nhưng hơn ở chỗ ông sở hữu một cơ thể ngó rắn rỏi. Tôi chẳng mặn bơ sữa vậy mà “phát tướng”. Hợp phong thổ, cây trồng đúng đất mầu mỡ, cứ nghĩ vậy. Jean phát biểu, rồi thêm: Tại toa ít vận động chăng?

Jean độ sáu chục, là hạng tuổi chưa được nghỉ hưu, cứ như con gà sớm tối vòng vo sân trước vườn sau. Làm concierge cho chung cư kề cận nơi tôi mướn, khoảng cách là vuông sân mà cỏ ở đó rất chóng mọc cao. Hoặc nó chưa mấy phồn thịnh thì đã nghe tiếng máy cắt cỏ dày xéo gầm thét tới lui. Jean ưa vận động mà hình như ông rất chuộng việc cày bừa trên khoảng sân nọ. Xét ra, đó là thứ công việc ồn ào bắt mọi người phải chú ý. Những ai muốn tu tâm dưỡng tánh ngồi diện bích với thế kiết già hẳn sẽ lầm bầm nguyền rủa thằng cha chuyên viên âm thanh say sưa gây nhiễu loạn kia. Tôi đồ rằng ông muốn kêu gọi tôi bằng cách thức ấy, chứ đứng quét lá rụng hoặc cầm vòi phun nước lai láng hai hàng hoa thì có vẻ tịch lặng, chả ai hay biết.
(more…)

Trạch An -Trần Hữu Hội

linh_vnch_vac_xac_dong_doi

Nhiều năm sau khi anh tôi mất, mẹ tôi vẫn thường kể về chuyện ấy, bà kể rằng:

– Năm ấy là năm Nhâm ngọ, mẹ tôi cùng một người trong làng có việc phải ra Đông Hà, chiều lại, khi đi bộ về ngang chùa Sắc Tứ. Một ngôi chùa nằm phía bắc tỉnh Quảng trị, tọa lạc trên một vùng cát trắng mà sau này khi chiến tranh tràn lan, vùng này mọc lên một căn cứ quân sự của Mỹ, bao quanh ngôi chùa chỉ trừ một lối vào vừa đủ cho Phật tử trong vùng vãn chùa, đảnh lể. Khi bà cùng người làng ghé chùa, sư trụ trì cùng các sãi đang đạp lúa trước sân, mẹ tôi vái thầy rồi tỏ ý muốn xin xăm. Một chú tiểu tóc để chỏm nhanh nhạy theo lời sai của thầy, dẫn mẹ tôi vào chính điện, mẹ tôi đặt bó nhang lớn mua từ Đông Hà, đặt thêm một đồng bạc làm lễ vật rồi khấn vái, sau đó qua bên một chiếc bàn khấn lại, rút một thẻ tre gọi là xăm, đem ra cho sư trụ trì xem, Sư ngừng đạp lúa, nhìn vào xăm rất lâu rồi nói chậm rãi:

– Mợ đang mang thai, một nam nhưng mạng này lại vắn số!
(more…)

Đỗ Xuân Tê

thieu_phu_quang_khan_xanh-le_pho
Thiếu phụ quàng khăn xanh
Lê Phổ

Gọi bà Kim cho tiện vì cư xá tôi ai cũng biết bà, gọi tên thật có khi phiền phức cho người viết dù câu chuyện hư cấu và không ác ý. Cư xá này vẫn là bối cảnh của một loạt chuyện tôi hay viết, mà cư dân của nó có cả ông cộng sản nằm vùng sau trở thành phó TBT của một tờ báo lớn đến ông tập kết ở rừng về sau là một hàng xóm sát cạnh căn hộ tôi; chuyện một người đàn bà chuyên đi tố người khác, thùng thư tố giác gửi cả hai nơi trước là cảnh sát bên ta sau là công an bên nớ; đến một ông trung tá có vợ bé sau ‘giải phóng’ mới biết ông là người đeo lon giả, đi trình diện học tập cùng nhóm hạ sĩ quan, xong 7 ngày ông biến mất.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm
Một đoá trăng tàn lẩn lút bay – Thanh Tâm Tuyền

dem_trang_luoi_liem

Một “nữ độc giả xin được giấu tên” viết e-mail gửi mình:

Tôi biết anh đã hai mươi năm, không sớm không muộn. Tôi đọc gần hết những gì anh viết, chẳng khen chẳng chê. Tôi chỉ là một người đọc bình thường, nghĩa là tôi không quan tâm tới những quan niệm của anh về cõi riêng: Viết làm gì? Viết cho ai? Tại sao viết? Vân vân và vê vê. Tôi nghĩ ngợi, xem đó chẳng qua là một phương tiện dùng trải lòng và cách anh trải lòng khiến tôi bất chợt vui bất chợt buồn khi đối mặt. Và như vậy, với chút ấn tượng đó, gieo cho tôi sự kiên nhẫn để tìm đọc những sáng tác của anh. Tôi thực sự hối tiếc khi biết anh đã từ bỏ con đường tạo hình, nếu anh còn vẽ vời, biết đâu chừng sẽ có bức tranh đẹp. Và thật dễ dàng cho tôi khi đề nghị dùng tiền để mua lấy nó, sở hữu cái thành quả hội hoạ có ký tên anh. Một hoạ sĩ, họ có dễ bị thuyết phục không anh?
(more…)

Nguyễn Viện

thieu_nu_cui_dau

1.
Cô gái đứng trước mộ người cha. Chiều đang tắt. Những tán lá trong nghĩa trang dần sẫm lại. Cơn gió của bóng tối đã bắt đầu dấy lên từ xa. Không một tiếng động nào vẳng đến ngoài tiếng cục cựa mỏi mệt trong hầm mộ. Cô thầm khấn vái. Bó hương đã cháy hơn một nửa và tàn của nó rơi vãi lả tả. Cô buồn bã nghĩ, lời khấn vái của cô không được người cha vui lòng.

Cái tĩnh đựng hài cốt quá nhỏ so với thân xác hắn, mặc dù với nắm xương tàn tro thì cái tĩnh vẫn thừa chỗ cho cả một tiểu đội hắn trú ngụ. Hắn ao ước được bay ra ngoài. Lúc sinh tiền, hắn vẫn nghe người ta nói về những linh hồn vất vưởng, những con ma không nhà. Hắn nghĩ, làm ma không nhà có khi lại thú vị hơn chui vào trong cái tĩnh ngạt thở này.Điều an ủi duy nhất là những nén hương của cô gái thắp trước mộ hắn, dù hắn biết đấy là một ngộ nhận trớ trêu. Chẳng biết thế nào người ta lại đặt cho hắn cái bia lẫm liệt của một anh hùng, trong khi hắn chỉ là thằng đào ngũ. Tội nghiệp cô gái, tuần nào cũng một lần đến thắp hương. Quả thật, hắn cũng thương cảm và muốn độ trì cho cô, nhưng những điều cô cầu xin phù hộ thì hắn bất khả đáp đền.
(more…)

Đất lạ

Posted: 31/03/2015 in Truyện Ngắn, Võ Hoàng

Võ Hoàng

settlement_of_vietnamese_refugees

Qua hết hai tuần lễ khù khù khờ khờ trên xứ người thì cũng phải tới lúc thằng Thài bắt đầu thấy được nhiều vấn đề trong cuộc sống. Trước hết, nó nói mà gần như ra lệnh cho em, con Lài, mười bốn tuổi:

“Kể từ bây giờ trở đi, mầy nói chuyện với tao, mà nói bằng tiếng Mỹ thì đừng có hòng tao trả lời mầy.”

Con nhỏ chỉ liếc xéo một cái rồi thôi. Thằng Thài tiếp tục:

“Còn mỗi khi anh Phước mở nhạc, mầy làm ơn nói với ảnh là mở nho nhỏ một chút. Tao ghét nhứt là cái vụ đó. Nhạc gì mà mở ì ì như khùng như điên, nghe làm sao được!”
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

thieu_nu_cam-sung

Tôi vẫn đứng chỗ ấy, không dời đổi. Đan Minh muốn tôi chờ cô ở đó và tôi nghe theo. Khá xa cánh cổng Đan Minh sẽ xuất hiện vào lúc mười giờ rưỡi tối. Kín đáo, hơi khuất lấp. Tôi tự hỏi, có phải Đan Minh muốn thế không? Bản thân, tôi cũng chẳng ưa chường mặt ngoài vũng sáng. Bóng tối giam cứng tôi lại bằng sự độ lượng của tàn lá xum xuê trên đầu, buông rủ xuống và như mọi khi nó phả cho tôi chút hơi thở mát lạnh của thứ cây bề thế có tuổi thọ già bằng những trang cổ tích.
(more…)

Mai Thảo

ben_tau_ngay_xua

Hình dung thấy một cái bến tỉnh lẻ. Buổi chiều mùa đông. Những trụ xi măng ướt sương. Ánh đèn dầu le lói hắt ra từ những quán lá thấp. Đám người ngồi chen vai trên những hàng ghế nối liền, xây lưng ra mặt bến. Những đứa con gái mặc quần đen, áo cánh trắng, ngoài khoác áo bông đột chỉ như bàn cờ tướng, áo len xanh đỏ đan hình quả trám, hình tổ ong, hình dây thừng, thoăn thoắt múc đồ ăn từ những chậu sành da hươu vàng đậm ra những cái đĩa quả đào. Thịt ba chỉ kho, nước thịt nâu đậm nhếch nhoáng, sao mỡ nổi dầy trên mặt, đậu nhồi lốm đốm những cuộn hành xanh non, món giả ba ba có ốc ang chuối chát và giềng mẻ quyền quyệt lổn nhổn, cá chép kho sắt từng khoanh mỏng, mỗi khoanh còn nguyên một thỏi trứng vàng. Mưa lất phất ngoài trời. Người mại bản Trung Hoa cởi trần ngồi trong một túp lều dựng ở đầu cầu đi xuống con tàu phì phà thở khói.
(more…)