Archive for the ‘Truyện Ngắn’ Category

Miura Tetsuo
Quỳnh Chi dịch từ nguyên tác Tonkatsu

tonkatsu

Sugai Haruyo, 38 tuổi. Nội trợ.

Sugai Naotaro, 15 tuổi. (Đã tốt nghiệp trung học vào mùa xuân năm nay).

Khách ghi vào phiếu trọ của lữ quán như vậy với nét chữ xương xương của phụ nữ. Địa chỉ là tỉnh Aomori, quận San- nohe, làng Shimonomura. Phía dưới địa chỉ có ghi thêm dòng chữ “trong chùa Korin”.

Cho dù là thành phố có ngôi thành cổ ở miền Bắc và gần đấy có danh lam thắng cảnh, nhưng quán trọ kiểu Nhật không có gì đặc sắc và không ở ngoài mặt đường lớn mà có khách từ xa tìm đến trọ, thật là lạ.

Chiều xuống được một lát tôi bèn ra đón khách, mấy cô nhân viên đã bảo đó là hai người khách đi với nhau nên cứ tưởng là một đôi trai gái chỉ đến ngủ trọ suông thôi, nào ngờ đó là một người đàn bà trạc tứ tuần trong bộ áo kimono nhã nhặn, đứng ở chỗ cửa ra vào một mình, mà không thấy người đi cùng.
(more…)

Nguyễn Ngọc Tư

thieu_nu_ao_ba_ba

Một buổi tối của tuổi mười lăm, cô Chín Tím được tìm thấy dưới chân cầu Tân Thạnh. Rách mướp, nhưng tay cô nắm chặt tới mức người ta chỉ có thể mở ra từng ngón một. Giữa lòng tay xanh lạnh, là một cái nút áo.

Tròn, màu trắng đục gợn nâu, vật chứng duy nhất cô Tím tóm được kẻ thủ ác đã chuyền qua tay từng người trong xóm, với hy vọng ai đó từng nhìn thấy nó hoặc anh em còn lại của nó. Cái nút có thể bị bứt ra từ áo trắng học trò, áo xám của anh đò dọc, áo kẻ của ông thầy giáo, áo chim cò của mấy thằng người hay ôm gà nòi đi cáp độ.

Nhưng chỉ có vậy, của bất cứ ai, bằng nhựa, lợn cợn trắng nâu, chỗ đính chỉ vô áo bị gãy, cái nút không nói gì không kể gì thêm. Người có thể kể thì lơ tơ mơ mỗi chuyện mình bị bịt miệng từ phía sau bởi một cánh tay cứng đanh, sau đó ngất luôn không biết chi trời đất.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

thieu_nu_trong_rung

Hắn luôn gọi tôi là anh hai. Hắn là người phục vụ bán nước, cũng có thể là ông chủ quán. Hắn lanh lợi do công việc đòi hỏi thế, và dẻo miệng có thể do thói quen. Già trẻ lớn bé khi bước qua ngạch cửa đều được hắn chào đón bằng những lời có pha đường. Như thông lệ phải không anh hai? Hắn mang cho tôi cốc cà phê sau đó, không lâu. Hắn nói hắn biết gu của tôi nên luôn làm sẵn một cái phin đặc biệt dành riêng cho anh hai. Có cái bàn nhỏ đặt ở chỗ thiếu ánh sáng, khuất lấp. Chỗ ngồi đặc biệt mà mỗi bảy giờ sáng tôi thường trụ trì, hắn nói có chen cài tiếng tây tiếng u, rề-dẹt-vê riêng cho anh hai, nơ pa săn rê.

Có thể hắn biết tôi không phải Việt gian, nhưng do đâu hắn biết tôi là Việt kiều? Tôi đã cố gắng ăn vận lùi xùi rách rưới cẩu thả bụi bặm. Trước khi về ngụ chốn này tôi đã làm cú xuyên Việt trầy vi tróc vảy xơ xác hình hài. Có nghĩa là tôi dễ lẫn trong đám đông, khó bị phát hiện. Người trong nước giờ này chán khối đứa bảnh bao, đẹp giai từ đỉnh đầu cho chí ngón chân mang dép. Tôi là cái thá gì, Việt kiều thôi mà, thứ ấy cũng có năm bảy thành phần, có hạng đôi khi về thăm nhà phải ngửa tay xin bố mẹ tiền vé máy bay, tiền ăn quà sáng, tiền cà pháo cà phê. Hắn cười đểu: Vì sao biết a? Hắn giải thích, vì chỉ riêng có anh hai lọ mọ láo liên quan tâm tới cái thùng rác, chúng sinh ở đây vẫn quen dụt mọi thứ xuống đất, rác ngập mặt thoải mái. Anh hai à, ngẫm kỹ Việt kiều cũng có cái đáng để tuyên dương, nhỉ?
(more…)

Nguyễn Ngọc Hoa

con_chat

Nội nói họ Nguyễn mình đông người nhất làng. Họ có một sào ruộng cho cấy thuê lấy lợi tức dùng sửa sang từ đường (nhà thờ họ) và cúng giỗ. Cúng là dâng lễ vật lên thần thánh tổ tiên và giỗ là lễ kỷ niệm ngày chết của người đã mất. Nếu là kỵ (ngày giỗ) thường, họ làm heo và xuất kho hai thúng nếp, nhưng giỗ tổ thì giết bò và xuất bốn thúng nếp. Nội là tộc trưởng nên việc giỗ họ do nội quyết định.

Trẻ con trong làng hầu như chỉ được ăn thịt ăn xôi vào những ngày giỗ họ. Sau phần cúng vái tế lễ, toàn tộc mâm trên chiếu dưới theo vai vế mà nhập tiệc, ăn uống đồng đều không phân biệt giàu nghèo hay tuổi tác. Đánh chén no nê còn được mang về, mỗi phần là một gói gồm hai chén xôi đầy úp vào nhau giữa kẹp thịt ba chỉ.
(more…)

Trạch An – Trần Hữu Hội

con_suoi

Ba người đàn ông cẩn thận đưa con Hường ra khỏi đám rễ lòa xòa của cây cỗ thụ bên suối, họ gọi to cho trên bờ biết là đã tìm thấy xác, cùng với sự tiếp sức của những người khác, họ dưa lên nằm trên bãi cỏ. Mọi người biết là không còn cách gì có thể làm cho nó sồng lại được bởi đã quá lâu. Từ chiều hôm qua đến trưa nay, ai cũng tưởng đã bị nước cuốn đi xa rồi, ai dè nó bị kẹt lại trong mớ rễ cây cách chổ nó xuống tắm chỉ chừng hai mươi mét!

Chị Lành, mẹ của nó ngất đi bên xác con, hai tay, hai chân chị xoải ra, tóc chị rối bù, đôi mắt nhắm nghiền, bên mép chị dính một lọn tóc…thỉnh thoảng người ta nghe tiếng chị gào thảm thiết, giọng khào như tiếng mèo con:

- Ôi…con..ơi…ơi!
(more…)

Con đen

Posted: 21/09/2014 in Trần Yên Hòa, Truyện Ngắn

Trần Yên Hòa

Tôi nhìn sững vào con bé đen (nên gọi là con bé hay là cô bé đây). Nó đang đứng nói chuyện với một người đàn ông Mỹ lớn tuổi, cũng đen như nó, ở trước cửa phòng ra vào khu tập thể dục. Con bé chừng mười bảy, mười tám tuổi là cùng, nước da đen cáy trông như một pho tượng đồng đen. Thân hình bó sát trong bộ đồ tập thể dục, khoe ra cặp đùi thuôn dài, khoẻ mạnh. Bờ ngực tròn, vun cao, hơi lấp ló ra ngoài chiếc áo che ngực ngắn. Mà tại sao tôi chú ý sững sờ đến con bé nầy vậy cà. Không biết nó là Mỹ đen thiệt, hay đen lai Mễ, Ấn Độ, Phi Luật Tân, hay Việt Nam cũng không chừng. Nhìn nó đang líu lo nói chuyện với người đàn ông Mỹ, tôi không phân biệt được người đàn ông là gì của nó. Nhưng nhìn nhân dáng nó là tôi thoáng hiện trong ý nghĩ, nó có nét Á Đông phản phất trong nụ cười. Mà Á Đông là quê tôi, Việt Nam là quê tôi mà.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

thieu_nu_troi_tren_song

Năm ngoái lên vùng cao, năm nay đổ xuôi về miệt biển. Năm ngoái trú ngụ vùng kinh tế mới vừa khai hoang, đêm nghe vọng tiếng hú lạ thường từ núi rừng ngân nga giữa hun hút bóng tối trùng điệp. Năm nay gửi thân vào làng chài nằm dọc theo một eo biển lặng gió. Chuyến đi thực tế thường kéo dài nguyên tháng, trước kỳ nghỉ hè. Ba mươi ngày tạm biệt phố, đời sống thu hẹp lại với sự chịu đựng những nỗi nhớ, nhớ đèn đường nhớ quán cà phê nhớ con sông đổi màu khi trôi ngang cầu. Nhớ và nhớ. Vụn vặt, lăn tăn. Đi vào đầu những thứ chẳng đáng cất giữ. Bụi bặm của kinh kỳ.

Nhớ chuyến tàu rời sân ga một sáng mưa bụi. Đường sắt song song loáng ướt dẫn vào một quang cảnh tù mù. Tàu chạy, đâm vào những hư ảo. Tiếng còi tàu cũng đâm vào lòng nghe buốt ngọt. Hành trang chẳng nhiều nhặng, một ba lô mua ở chợ trời nhét ba bộ áo quần còn lỏng lẻo, cọ màu nằm chung với gói bột cà phê và nhúm đường cát. Ba lô thì máng sau lưng, tay thì xách một cặp vẽ có bọc bao ny-lông bảo quản chứa những vuông giấy trinh nguyên. Những đứa học trò học bè kỳ dị chậm lụt tìm chỗ giữa bao đồ đoàn của con buôn giàu kinh nghiệm trên chuyến tàu chợ. Họ biết ngang đâu thì sẽ đứng lên để nhận những bao tải từ dưới đất ném vào không sai trật. Họ biết ở khúc quành nào thì sẽ dụt quang gánh xuống. Điểm dừng của họ sẽ bình an, lành lặn tuyến đường băng qua mà không bị bọn thuế vụ gây nhiễu nhương tai hoạ. Nhờ vậy mà họ còn sống thở và con cái họ luôn tô đậm chữ tảo tần, chữ công ơn sinh thành dưỡng dục. Con cái họ sẽ chảy nước mắt khi ngó lên bởi vì họ đã chảy quá nhiều mồ hôi khi cúi xuống.
(more…)

Nguyễn Lệ Uyên

gai_an_suong_2

Hắn không còn ý niệm về thời gian mà bầu trời thì trong xanh, những lọn mây trắng vagabond lang thang trên đầu, chậm rãi như tấm thân thanh tân ngà ngọc thả trôi tự do.

Hắn ngước nhìn chung quanh. Những mái nhà cong vểnh đủ các loại sắc màu uốn éo phố cổ anh Phái Phố. Những hàng săn lẻ, lệ liễu thẳng tắp. Những lối đi trải sỏi thẳng tắp. Những ngôi mộ cao thấp tầng tầng uốn éo quanh một đài tháp cao đặt hình nhân bằng sáp, mắt sâu, má hóp, đầu chụp mê và cằm lưa thưa chòm râu thẳng đuột; chung quanh có đài phun nước, có thảm cỏ và những lùm bụi. Phố Phái là đây, uốn éo choàng khăn phu- la miệng phì phèo điếu thuốc.
(more…)

Nguyễn Xuân Hoàng

Em đừng hỏi giờ này tôi đang làm gì và đang ở đâu. Lúc này đây, khi viết những giòng chữ này cho em, tôi đang ngồi trong tòa soạn của một tạp chí nằm trên con đường Phạm Ngũ Lão. Con đường ấy, khá nhiều nhà in, nhà báo, nhà phát hành, chắc em đã biết, là một con đường nhỏ, đầy bụi và nhiều xe. Trên bàn làm việc của tôi hiện có một lá thư của “nhà-làm-kịch-không-bao-giờ-dựng-kịch” gửi cho tôi, nhưng tôi không hiểu gì cả. Có lẽ ông ta lầm tôi với một người nào khác có một cái tên tương tự. Những cái tên tương tự! Có bao nhiêu cái tên tương tự như tên của tôi, và tên của em trong cõi đời này. Và em, Vy của tôi, tên em phải viết i ngắn hay y dài? Và tại sao phải là y dài mà không là i ngắn?
(more…)

Nguyễn Ngọc Hoa

con_moi_em

Trường làng tôi chỉ có một phòng, học sinh toàn là con trai ngồi chung và học cùng thầy. Thầy dạy từ lớp năm là lớp tôi với thằng Gái vào học cho đến lớp ba. Trái hẳn với lời dọa dẫm của anh tôi, thầy trẻ và hiền, chỉ la mắng mấy thằng nhác học. Đi học sao mà dễ òm; từ học vần, tập viết, tập đọc, học thuộc lòng, cho đến làm toán cọng trừ nhân chia, tôi học một lần là lên trả bài cho thầy và được phép ôm lồng gà ra sân chơi.

Mỗi chiều ông nội đến đón chúng tôi ở cổng trường, anh tôi méc là bị tụi lớn bắt nạt rồi làm nũng bắt nội cõng về. Trái lại, mấy đứa bạn tôi, có đứa lớn hơn anh vài tuổi, làm ngựa cho tôi cuỡi và mang tặng tôi đủ thứ đồ chơi mà bù lại tôi chỉ cần chỉ bài để tụi hắn được thầy cho ra chơi. Tôi mang về khi thì cái ná bắn chim, khi thì con diều tre mới phất, khi thì cái lồng chim, nhưng món quà tôi đắc ý nhất là cái ống bóc. Tương tự như cái bơm nhỏ, ống bóc làm bằng hóp là thứ tre nhỏ và thẳng, một đầu có cây thụt ra vào để ép hơi và đầu kia được nén chặt bằng “đạn” làm bằng khoai lang sống nhai mịn. Khi “bắn” cục đạn khoai, hơi ép thoát ra nghe thành tiếng “bóc.”
(more…)

Xuân Tuynh

ban_gia

Ông Quỳnh đang say sưa bên giá vẽ. Tay đưa những nét bút đầy cảm xúc trên mặt toan. Bức tranh đồng quê thơ mộng đang dần hiện ra thì chuông cổng reo: kính coong!, kính coong!… Tiếng chuông cắt ngang dòng cảm xúc của ông. “Mới sáng ra, ai đến vào giờ này nhỉ?”. Ông thầm nghĩ trong đầu, đứng lên, ra mở cổng.

- Em chào thầy. – Ông Quỳnh chưa kịp nhận ra chàng thanh niên nhỏ nhắn, vận bộ đồ xanh đã nhạt màu là ai. Gỡ cặp kính trắng ra khỏi mắt, đưa tay dụi dụi khóe mắt, ông Quỳnh tiến lại gần chàng thanh niên.

- Thầy không nhận ra em sao. Em là Tùng, học sinh khóa hai. Cậu học trò thường được thầy cho điểm cao trong những tiết học thực hành… – Ông Quỳnh gật đầu.

- Nhận ra, nhận ra rồi. Trông em dạo này khác quá! Cao lớn hẳn lên. Thế còn ông đây là… – Ông chỉ sang người đàn ông trung niên cao lớn, có bộ ria mép vểnh lên, đôi lông mày rậm, bụng bự đứng bên cạnh Tùng.
(more…)

Phạm Hồng Ân

nha_vung_kinh_te_moi

Chiếc xe dừng lại nơi bìa rừng. Hình như đây là rừng Xuyên Mộc hay Xuyên Thổ chi đó ở vùng Bà Rịa. Ðám con tôi loi ngoi xuống xe. Mặt mày mỗi đứa lem luốc quằn quệnh như thoa lọ nồi. Gã tài xế nhảy phóc xuống lề, chạy ra phía sau, la lớn:

- Tới rồi bà con ơi! Làm ơn chuyển lẹ đồ đạc xuống xe. Mẹ, tôi còn phải trở lại thành phố.

Tôi mọp đầu thật thấp, tránh cái bình than đá quái quỉ lúc nào cũng ùng ục ùng ục, bắn ra hàng loạt những tia lửa tia than trong suốt cuộc hành trình. Trong lúc tôi đang loay hoay, gã tài xế bỗng chạy đến, nắm tay tôi lôi mạnh.

- Xuống lẹ dùm con, Má ơi! Ði vùng kinh tế mới mà như đi du lịch…
(more…)

Trương Văn Dân

dung_dien_thoai_di_dong

Sợ trễ, tôi đi làm thủ tục sớm. Trên máy bay tôi đươc xếp ngồi giữa ở dãy ghế nằm bên phải. Như vậy là tôi có thể nói chuyện với cả hai người bên cạnh. Ưu điểm của ghế giữa là vừa được ngắm trời mây, vừa có thể dễ dàng đi lại.

Ngồi trên máy bay tôi chợt nhớ lại đoạn đường từ nhà thằng cháu đến sân bay.

Lúc hai cậu cháu khởi hành thì đã hơn 9 giờ sáng mà trên đường vẫn còn rất đông người. Tuy mồm mũi đứa cháu có bịt khẩu trang mà nó cứ nói đủ thứ chuyện trên trời dưới đất: Từ chuyện giá xăng tăng giữa thời kinh tế khó khăn đến trận đá banh kết quả không như ý, thua một chầu cà phê… Đang nói trời nắng đẹp rồi bỗng dưng bắt qua chuyện bầu cử ở Mỹ rồi nhảy sang chuyện thủ tướng Pháp ban hành cải cách để cứu nền kinh tế. Cái miệng nó huyên thiên, vừa chạy xe vừa giảng giải đủ mọi đề tài.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

hoa_co_chu

Má tôi nói: Hay đi đêm thế nào cũng có ngày gặp ma. Tôi thưa: Ma nó khác người má ạ, những kẻ yếu bóng vía như con, ma hổng hiện ra để doạ dẫm đâu. Con người thì ngược lại, cứ đè mấy đứa hiền lành nhát gan mà ức hiếp bắt nạt cố xá, chả dám đụng tới dân cứng cựa. Má tôi chép miệng, sợ người chứ ai lại đi sợ ma, nhưng mà có cử có kiêng vẫn hơn. Vậy thì má đổi lại lời răn: Năng đi đêm thế nào cũng đụng đầu bọn xấu bụng. Liệu cái thần hồn nghe con!
(more…)

Nguyễn Ngọc Hoa

tre_tho_di_hoc

Mẹ tôi kể khi vừa mới biết đi lẩm chẩm tôi đã được bà con họ hàng ai cũng khen là kháu khỉnh và hiền như cục bột. Anh tôi lớn hơn tôi bốn tuổi, là cháu đích tôn trong một gia đình hiếm hoi.

Ông nội là con một và chỉ có hai người con trai, nhưng người con lớn là bác tôi mất sớm nên chỉ còn một mình cha tôi. Không những ông tôi là trưởng tộc mà gia đình nhiều ruộng đất và giàu có nhất làng; ai nấy đều luôn luôn có chuyện xin xỏ, nhờ vả, hay vay mượn cầm cố. Ông sợ bà như sợ cọp nên bà nội là người cầm quyền sinh sát trong họ ngoài làng.
(more…)

Từ Sâm

tiep_vien_quan_nhau

Mất điện, thành phố như mù. Khách du lịch không dám về khách sạn, họ nằm trên bãi biển đợi trăng lên. Các nhà hàng ven đường Trần Phú, Nha Trang vẫn nườm nượp người ra vào. Thắp đèn măng – sông, nổ máy phát, ánh điện đỏ lòm chỉ đủ khỏi nhầm mặt nhau và gắp lộn món.

Mất điện cũng có cái hay là các em tiếp thị chân trần, ngực căng khi xáp vô bàn nhậu lỡ có anh “tuổi mùi” hăng lên quờ tay lên đùi chẳng ai nhìn thấy. Mà đã hẹn nhau rồi thì mất điện chứ mất nước cũng phải giữ lời hứa, con người lòng tự trọng cao hơn tiền bạc cơ mà.
(more…)

Trần Yên Hòa

vung_kinh_te_moi

Buổi sáng bến xe Tây Ninh đông đúc và ồn ào. Tiếng rao hàng của đám bán hàng rong vang lên inh ỏi, từ bán bánh mì, bán nước trà đá, nước ngọt bỏ bao, đến bọn người bán sách báo dạo, cứ gặp ai cũng chìa hàng đến trước mặt, giọng mời gọi, “mua đi anh, mua dùm em ổ bánh mì, giòn, nóng, thơm ngon hết chỗ chê, uống trà đá đi anh, hai trăm một bao rẻ lắm, anh mua dùm em cuốn sách này đọc chơi, chuyện vụ án đọc say mê rung rợn, vợ ngoại tình âm mưu giết chồng…”.

Tôi phải vất vả lắm mới chen chân bước lên xe được.
(more…)

Phan Trang Hy

tet_trung_thu

Gần đến Trung thu, thằng Quân háo hức chi lạ. Nghe cô nói năm ni các học sinh lớp 6 phải làm lồng đèn để chơi. Cô khuyên, đã lên học trung học rồi, nên làm chớ không nên mua. Có thế mới thấy ý nghĩa của cái Tết Trung thu. Chớ mua dù có đẹp nhưng cũng chẳng có kỷ niệm gì sau này. Nghe cô nói vậy, thằng Quân chỉ biết thế, chứ nó chưa thấy ý nghĩa, kỷ niệm gì cả. Nhưng nó nghe lời cô. Nó phải nhờ ba nó hướng dẫn nó làm mới được.

Mấy năm trước, ba mẹ thương nó nên thường mua lồng đèn bán sẵn. Có khi là lồng đèn xe hơi, con cá, hay thứ gì khác, đều là lồng đèn bằng nhựa có pin… Có thể, một thời hợp mốt đối với trẻ con. Nhưng rồi, vài năm trở lại đây, mốt lồng đèn được sản xuất tại Trung Quốc không còn hợp thời. Xu hướng chọn đồ chơi cho trẻ có khác trước.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

back_of_patient

Ở phố Em bệnh viện trung ương nằm trên đồi cao. Tìm tới nhà thương hoành tráng kia có ba con lộ lớn lòng vòng quanh thân và ơn Chúa, có lắm chuyến xe buýt rậm rật chạy ngang trên những tuyến đường nọ. Hà rầm. Điều chi. Năng nổ. Vượt dốc. Gầm rú. Choáng váng.

Phương tiện vận chuyển công cộng trong thành phố đạt hiệu quả tốt, tổ chức giỏi, lưu tình để quan hoài tới cư dân, giá vé rẻ, mềm, bèo; nói chung chưa nghe ai than thở, hoặc có thở than nhà nước cũng giả bộ điếc. Nước đổ đầu vịt! Quanh khu vực lộng gió lắm khúc quành tử thần kia hai phần ba hành khách ngồi trên xe là học sinh, phu phen lao động. Một phần ba là y tá của nhà thương chen lẫn cùng những kẻ đang gặp sự cố bệnh tình, không lên đồi cao vạch áo cho người ta xem lưng thì coi mòi chẳng êm, bồn chồn thắt thỏm. Một bài toán đố mặt xanh lè muốn biết ngay đáp số.
(more…)

Nguyễn Hữu Khánh

bhutan_woman

Nàng nghe, cảm nhận được sự trở mình của đêm. Tàn thu đã lâu và mùa đông đến thật chậm chạp. Không như cái bắt đầu của hai mùa đông đã qua khi gia đình nàng đặt chân đến xứ sở này. Năm nay thu trôi chậm, hấp hối trong sự nuối tiếc của gió và những rừng cây đã không còn một chiếc lá.

Ba năm bình yên, vất vả với cuộc sống mới đã chiếm hết những suy nghĩ thường tình của nàng. Trước đó cũng chính những tai ương bất hạnh của đất nước xinh đẹp mà nàng sống đã hất bỏ và xua đuổi nàng rời xa cũng đã chiếm hết những suy nghĩ mà nàng cho là thường tình nhất. Thật sự phải đợi đến hôm nay, lần đầu tiên nàng cố tình nghĩ ngơi, không phải vì lý do sức khỏe mệt mỏi, bệnh cảm như bao lần trước, mà thật ra chính cái tan nát không toàn vẹn về một điều đã chi phối toàng bộ sức lưc. Rã rời đôi chân tay. Sự chán nản cho Salmai biết rằng, việc đi làm gắng gượng sẽ đánh gục nàng tại hãng. Nàng sợ rằng đễ điều đó không được xảy ra, nàng phải làm một việc nàng không dám, là có một động thái để xoa dịu điều lãnh đạm đã thật sự quyết liệt trên gương mặt như tượng của người đàn ông đó. Cả hai điều sợ hãi xảy ra mâu thuẫn cuối cùng đã đánh gục sức khỏe nàng. Hơn ai hết Salmai biết rằng nếu không cần chút tỉnh táo để nhìn rõ trò chơi đang đi đến lúc cần phải dừng lại, nàng sẽ là người thua nặng nề nhất. Như những đứa con gái mới lớn, những người phụ nữ đang thời xuân sắc. Họ có thể thua thiệt thuần túy theo định luật của tình yêu. Còn nàng là một sự riêng biệt. Một tai họa không phải mơ hồ. Một hố thẵm chôn vùi không chỉ riêng nàng, thậm chí sẽ kéo theo luôn người đàn ông đó. Người đã làm cho nàng sống lại nỗi xuân thì khi nàng mới mười sáu tuổi. Nàng không thể mang tâm trạng may rủi như một kẻ khi bước vào Casino. Bởi trò chơi này khác. Con trai nàng đã hai mươi mốt tuổi mặc dù nàng đã thừơng không dấu vẻ rạng rỡ khi người ta ngạc nhiên với số tuổi ba mươi bảy của nàng.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

lang_thang

Người con gái cao hơn hắn một cái đầu. Mắt hắn nhìn thẳng, đọng ngay giữa ngực. Ngực cô ta sâu một đường khe. Hắn nuốt nước miếng, tô phở đi vào bụng nửa tiếng trước bắt đầu tạo phản ứng? Bột ngọt vị tinh mì chính, thủ thuật gia giảm liều lượng đinh hương đinh hồi. Khô khát cổ họng.

- Một trăm.

Đứa con gái đá lông nheo. Hết tiếng Pháp lại đổi sang tiếng Anh. Giọng khan, môi son đỏ co giãn và hai hàm răng không ngừng nhai kẹo cao su. Hắn ngửi được một mùi thơm, rất đàn bà. Quyến rũ gấp vạn lần xí quách húng quế ngò gai ớt chua tương ăn phở.

- Cần nói thêm là đã tính luôn tiền phòng cộng với bao cao su.
(more…)

Nguyễn Lệ Uyên

nguoi_dien

Cổng mở toang. Đứng bên ngoài hắn nghe có tiếng chuông, tiếng mõ, tiếng hát lên đồng ê a. Có lúc những âm thanh ấy như tiếng kêu của đám ve sầu trên những hàng cây sao chạy dọc từ sân ga ra biển. Đèn sáng trưng mang theo mùi nhang khói cô hồn, các đẳng, mùi của các thánh thần, của tổ tông anh minh và phạm tội. Đèn sáng còn mang theo mùi xác thịt và mùi các thứ kinh tụng cứu vớt sinh linh đang ngoi ngóp như lũ giòi trong ao tù và rớt vào thinh không. Hắn đứng bên ngoài và dỏng tai lắng nghe. Hắn thở và nhớ những cái xác ve sầu rụng dưới đất. Ve sầu kêu ve ve, suốt mùa hè, đến kỳ gió bấc thổi. Hắn bối rối thiệt chớ không phải con ve sầu hay lão La Fontaine chết tiệc làm hắn bị điểm không vì không thuộc lời dịch của cụ Vĩnh Văn Nguyễn.
(more…)

Trương Văn Dân

hoa_hong_heo

…Cùng với sự xuất hiện không được chào mời của cơn ho, tôi vừa được nhắc nhở rằng cái ngày cuối cùng sắp đến. Giây phút hiếm hoi, chỉ xuất hiện một lần duy nhất và cũng là lần cuối cùng của một kiếp người.

Có ai đó nói rằng một người sắp chết thường nhìn thấy toàn bộ cuộc đời của mình trong những phút giây chớp nhoáng cuối cùng. Còn tôi, tôi chẳng nhìn thấy gì rõ rệt. Chỉ thấy những xáo trộn của một chuyển hoá, như những bức ảnh trong một cuốn phim quay nhanh mà không có hình thù nào rõ nét.
(more…)

Trạch An – Trần Hữu Hội

the_wheel_of_life_#3-karma_tsering_lama
The Wheel of Life #3
Karma Tsering Lama

Thức chờ chủ nhà, trong lúc chuyện trò với bà chủ, anh cố hình dung người chồng. Là một nhà giáo, lại dạy Đại học, có lẽ là một người có vóc dáng bệ vệ, gương mặt mập mạp sung túc và tự mãn bởi những gì đạt được trong đời…Khi người đàn ông hiện ra nơi cánh cửa, mọi hình dung cuả anh tan biến, trước mặt anh là một người đàn ông vừa người, có vẻ hơi gầy, cao và gương mặt thì hiền hâu với nụ cười cởi mở.

- Chào anh, đợi có lâu lắm không?

- Không Thầy ạ. Tôi cũng vừa đến thôi.

Bỏ cái cặp da cũ lên chiếc ghế, chủ nhà quay qua người vợ:

- Em làm nước uống nhé, anh không bận gì chứ?

- Vâng,

- Có lẽ chúng ta nên anh em cho tiện, tôi sáu mươi, vừa xong thủ tục hưu, còn anh?

Thức vui vì sự cởi mở thân tình của chủ nhà:

- Vậy là tôi thua anh ba tuổi.
(more…)

Mụ Chó

Posted: 05/08/2014 in Truyện Ngắn, Đỗ Xuân Tê

Đỗ Xuân Tê

hoa_tan

Không biết người ta gọi người đàn bà này là Mụ Chó từ hồi nào. Chỉ biết từ khi chuyển về sống ở cư xá tôi, thì biệt danh này đã phổ biến khá rộng rãi. Từ trẻ con hàng xóm đến các ông già bà cả, kể cả các cụ cao niên vốn nghiêm túc trong lời ăn tiếng nói cũng đều gọi mụ như vậy, tất nhiên cũng chỉ gọi sau lưng với nhau chứ nếu mụ nghe được thì chuyện lại khác và tất nhiên người thua cuộc không thể nào địch lại với cái miệng có gang có thép của mụ.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

thieu_nu_canh_dong_co_may

Buổi ban sơ, tôi có lời bàn ra tán vào. Nghĩ không thuyết phục tôi mang cả mấy câu thơ cũ của Nguyễn Đức Sơn ngâm nga ca kệ cho May nghe: “…làm chi ở thế gian ni, triệu năm đừng có lo đi lấy chồng, rủi ro tay bế tay bồng, sao bằng ôm cả trời hồng đi chơi”.

Nước đổ đầu vịt, ngày đi tháng lại, sông trôi chân cầu, bèo giạt mây xa, tôi về phố cũ, dụi mắt ngó May, bụng không dưng lớn. Lúng ta lúng túng, con vịt bầu xác xơ giao hẹn, chú tuyệt đối chớ hoài nghi đặt dấu hỏi tra vấn, đợi lòng bớt giao động May sẽ nói rõ sự tình. May gọi tôi bằng chú bởi bố May là bạn tù chung nơi cải tạo. Bạn vắn số ra đi trước ngày tại ngoại, tôi dài số xuất dương ôm cả trời rách nát cù bơ cù bất chẳng biết đi đâu. Lời cuối bạn thì thào như gió nhẹ thổi lạnh lưng: Quan tâm giùm đứa con gái tao trơ trọi dại khờ.
(more…)

Hạo Nhiên Nguyễn Tấn Ích

thieu_nu_ao_ba_ba_trang

Giờ giao thừa Tết năm Ngọ, người người tấp nập đến lễ bái Lăng Tả Quân Lê Văn Duyệt. Khu vực quanh Lăng Ông Bà Chiểu, tràn ngập lượng sóng người đi xin lộc đầu năm càng lúc càng đông.

Ý Thảo nắm tay tôi theo dòng người nhích từng bước một vào lăng. Không khí thâm nghiêm và linh hiển trước khu chánh điện sáng rực ánh đèn khiến sắc diện của Ý Thảo biến đổi một cách kỳ lạ. Ánh mắt nàng long lên như kẻ thoát thần, đầy khẩn thiết.

Ý Thảo đốt nhang trao cho tôi, bảo:

- Anh khấn vái điều chúng ta đã ước nguyện .
(more…)

Hu ke

Posted: 21/07/2014 in Hồ Đình Nghiêm, Truyện Ngắn

Hồ Đình Nghiêm

who_cares

Hôm qua tôi mua được hai chai bia Huda xanh mướt xuất khẩu, khoe em hàng hiếm giá rẻ đợt xeo mùa hạ, em rờ một hồi tay ướt: Hu ke.

Bữa nay thu trong giỏ dộng thêm sữa đậu nành ướp lạnh, ra công viên nóng hổi tình tự riu riu cùng em, ngày thoáng rộng. Lựa chỗ nhiều bóng cây nghĩa là nơi hiếm người buồn chân lại, tụi ở đây nhường chỗ dâm cho đứa dại ta khôn ta tìm chốn nắng nôi. Nằm thẳng cẳng phơi nắng người đỏ như con cua luộc, đồ nhắm khoái khẩu đi tàng tàng không oải với bia. Rất bắt.

Nghỉ hè thiếu hụt tiền nên cuốc bộ lia chia sương sương quanh khu vực, em trải chiếu xuống bờ cỏ chẳng mượt lầm bầm: Hu ke. Đẻ đái nhiều lần em không ưa khoe da thịt, áo thun quần đùi kiểu mặc trong nhà, đôi dép nhựa: Hu ke. Tôi phanh ngực ngóc đầu ngó lá phong run quờ quạng, lá sẽ vàng lá sẽ rụng và cây sẽ nhớ lá đến chết trân khi tuyết về. Em vất mấy đứa con ngoài giá thú ở bên nhà chương một, sang chốn lạ lập lại cuộc đời chương hai với vẻ dửng dưng: Hu ke, tiểu thuyết còn dài xem sang hồi sau sẽ rõ.
(more…)

Nguyễn An Bình

xom_ngheo

Lão Cụt đi thủng thẳng về phia quán cô Tư Bông, phía sau là con Còi chạy lẳng quẳng phia sau, lâu lâu kêu lên ư ử như báo cho ông chủ biết tôi đây ông chủ, tôi đang theo sau ông chủ đấy nhé. Tôi sẽ luôn bảo vệ ông, ông đừng lo ông chủ nhé. Lão Cụt chừng như hiểu ý quay lại nheo mắt nhìn nó như muốn nói khổ lắm nói mãi. Đến cửa quán lão mở lời trước:

- Cô Tư ơi, bán thiếu cho tôi mấy món nhé.

Tư Bông xởi lởi:

- Gì thế lão Cụt, thiếu nữa à? Hôm qua sửa xe có chuyện gì sao?

Lão Cụt xua tay:

- Không phải thế đâu cô Tư. Ông trời lúc nầy kỳ quá lúc mưa lúc nắng, hôm qua trời mưa mấy chập xe cộ chạy qua chạy lại mà không thấy ma nào bể vỏ hư xe, tôi lại bị khớp đau chân nên cuốn gói về sớm, mất toi hết một ngày công.
(more…)

Điệp-Mỹ-Linh

ben_pha_pha_lai

Trên con đường từ Hà Nội đi Phả Lại, thân xe vặn vẹo nhiều hay ít, âm thanh cút kít phát ra lớn hay nhỏ là do diện tích và chiều sâu của từng ổ gà và chiều dài của từng đoạn đường đang được sửa chữa. Để sửa chữa, mấy bác phu làm đường gánh từng gánh đá hoặc đất rải lên mặt đường và một toán phu khác dùng xẻng và cào để cào đá và đất cho bằng phẳng. Lúc xe qua những đoạn đường như vậy bụi đỏ phủ trùm cả chiếc xe. Có đoạn hành khách phải xuống xe đi bộ để qua khúc đường quá tệ.

Chính nơi những đoạn đường quá tệ đó, Bảo-Trân thấy nhiều cái bếp dã chiến, do ba viên đá lớn được kê theo hình tam giác, bên dưới lửa cháy phừng phừng, bên trên là một thùng phuy đựng dầu hắc. Mùi khói từ bếp lửa hoà với mùi hắc ín đang sôi trong thùng phuy tạo thành mùi hăng hắc, ngột ngạt khó thở. Một toán phu làm đường dùng một cái gáo nhỏ bằng kim loại, cán bằng gỗ, thật dài, múc hắc ín đổ lên mặt đường mà đá và đất đã được rải sẵn. Nhìn quanh không thấy chiếc xe “hủ-lô” nào cả, Bảo Trân tự hỏi không hiểu mấy bác phu làm đường áp dụng phương pháp nào để nện hắc ín xuống mặt đường?
(more…)

Tô Hoài

vo_chong_a_phu

Ai ở xa về, có việc vào nhà thống lý (1) Pá Tra thường trông thấy có một cô gái ngồi quay sợi gai bên tảng đá trước cửa, cạnh tầu ngựa.

Lúc nào cũng vậy, dù quay sợi, thái cỏ ngựa, dệt vải, chẻ củi hay đi cõng nước dưới khe suối lên, cô ấy cũng cúi mặt, mặt buồn rười rượi. Người ta nói: nhà Pá Tra làm thống lý, ăn của dân nhiều, đồn Tây lại cho muối về bán, giầu lắm, nhà có nhiều nương, nhiều bạc, nhiều thuốc phiện nhất làng. Thế thì con gái nó còn bao giờ phải xem cái khổ mà biết khổ, mà buồn.

Nhưng rồi hỏi ra mới rõ cô ấy không phải con gái thống lý: cô ấy là vợ A Sử, con trai thống lý.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

giac_ngu_binh_an

Anh luôn ngủ không tròn giấc. Căn hộ nhỏ bé, nóng bức, ngột ngạt. Và như sách vở từng chứng minh, về già người ta buộc phải ngủ ít đi. Không mấy khi anh để tâm đến những thứ lẻ tẻ tựa thế, ngay cả một cơn đau dữ dội trong tương lai gần sẽ đón đầu anh, mang anh ra đi lặng câm anh cũng chẳng quan hoài. Anh vô tâm, người thân quen thường nhận xét. Họ ngó vào dáng vẻ đầy sự cam chịu của anh để phán nốt lời bình phẩm: Biết đâu cái an nhiên ấy đã giúp anh thọ tới bảy chục tuổi đầu. Lại có kẻ nói: Về già, người ta sẽ quay lại “đường xưa lối cũ” chứa đầy vụng dại của tuổi thơ. Nếu điều đó đúng, anh là đứa con trai chưa thực sự trưởng thành. Anh cầm cự những ngày cuối đời bằng lòng thương của người chị đứa em mãi là khúc ruột ngoài ngàn dặm cách chia.
(more…)

Từ Sâm

nguoi_doc_sach

Tôi có thằng bạn, lâu không gặp nhau thì nhớ, mà gặp thì chào hỏi, bắt tay, bai bai không sao chứ năm mười phút tâm sự là bắt đầu sinh chuyện.

Y như vợ chồng thường cãi nhau thì sống với nhau cả đời, còn vợ chồng nào không cãi nhau một tiếng, mà đã cãi nhau rồi là to chuyện, có khi cãi nhau trước tòa không chừng. Tôi không bỏ nó, và nó cũng chẳng bỏ tôi. Nó làm ở ban tuyên giáo tỉnh. Đúng là trời sinh voi sinh cỏ. Nó học khoa nuôi, tôi học hàng hải cùng trường Đại học. Những năm tám mươi học nuôi trồng ra trường là thua vì người ta nuôi heo nuôi gà chứ làm gì nuôi tôm nuôi ốc như bây giờ.
(more…)

Đỗ Trường

thieu_phu_ngoi_buon

Tôi quen chị vào một ngày đầu năm Qúy Tỵ, dịp Meister Nam mời đến Võ đường của anh, nhậu nhoẹt và thưởng thức các tiết mục văn nghệ ngẫu hứng, do anh chị em khu vực Leipzig thực hiện. Tôi và ca sỹ Việt Hà đến hơi bị muộn. Bước chân vào Halle, không chỉ tôi mà cả Việt Hà cũng phải sững người lại, bởi một người đàn bà hát, có giọng khàn lạ, đang say sưa thả hồn trên sân khấu. Và nếu không có bàn tay cứng như sắt của Nam Võ, từ phía sau bóp mạnh vào bả vai, có lẽ tôi còn đứng lặng, chắn giữa cửa ra vào cho đến khi chị hát xong.

- Nghệt mặt ra rồi phải không? Hạ, nguyên cô giáo dạy nhạc, cùng quê Bắc Ninh, tôi đã nhiều lần kể với ông…

Vâng! Sự xáo động ấy trong tôi, không hẳn vì đứng trước người đàn bà đằm thắm đang ở độ chín lại. Nhưng nhạc và lời ca chị viết với giọng hát truyền cảm, như kể lại câu chuyện của đời mình, làm tôi xúc động mạnh…
(more…)

Nguyễn Lệ Uyên

nu_sinh1

Ba bức thư điện tử cách nhau ba ngày, cùng một nội dung là những lời thăm hỏi vu vơ không khiến ông phải bận tâm. Nhưng đến thư thứ tư cách thư trước khoảng một tuần thì nội dung giống chiếc đuôi con thằn lằn ngoay ngoáy trên vách tường rình mồi. Cái đuôi ấy lúc cong lên lúc lắc qua lắc lại, vừa xa mà cũng vừa như tóm được con mồi trong chiếc lưỡi dài: “Chào ông, ông có nghĩ rằng thời gian sẽ đẩy con người tới chốn âm u để quên đi tất cả. Trí nhớ sẽ không còn nhạy bén như hồi trẻ. Đi đứng khó khăn. Một vài thứ bệnh xuất hiện… Hẳn nhiên người ta sẽ phải loay hoay với những thứ đó, bận rộn suốt ngày với nó để không còn thời gian mà nhớ…?”.
(more…)

Trần Huy Sao
gởi người cùng xóm đình Đa Cát ( Cây số 4 Đàlạt )

xom_ngheo2

Đố ai mà không nhớ có một thời mình đã sống, nơi nào đó, trong đời. Một nơi chốn rất riêng tư  và rất là thân thuộc. Quê hương đó, phải chăng?. Trong quê hương lớn rộng còn có thầm lén một quê hương nhỏ, không kém phần ray rức bồi hồi. Đi xa thì nhớ quá chừng. Về lại, thì buồn thêm nặng. Bởi lẽ, có gì mà không thay đổi theo thời gian. Nét đổi thay đôi lúc rất tàn nhẫn và, rất là ngỡ ngàng. Ôm cả một quê hương để nhớ, chi bằng nhớ rất nhỏ nhoi thôi, một nơi chốn mình đã gắn bó rất đậm đà thân thuộc.
(more…)

Dương Nghiễm Mậu

ban_thuoc_dao

Tôi buồn nản bảo Năm Sàigòn :

- Cứ thế này mãi sao? Đến lúc anh phải đổi cách khác đi, nó quen thuộc quá rồi, người ta chẳng thèm ngó lại nữa đâu, cả đến trẻ con nữa.

- Làm những gì nữa?

Năm Sàigòn chẳng thèm ngó, hắn cúi lom khom để khoảng lưng lớn vòng lên, tay nhặt chồng ống bơ sữa bò ném loảng xoảng vào cái bao tải, tôi thu nốt cái chậu thau xóc những đồng hào kêu lẻng xẻng. Năm Sàigòn lấy tay phủi bụi, háp miệng thổi thổi vỉa hè rồi xoay người ngồi xuống, hắn móc túi lấy hộp thuốc lá đã đen sì đưa ngón tay chấm nước bọt dính lấy một tờ giấy cuộn điếu thuốc tổ sâu để lên miệng bặt diêm châm hút, hắn thở ra hơi khói đầu dài một cách khoái trá.
(more…)

Tàn Nho

Posted: 25/06/2014 in Truyện Ngắn, Võ Hoàng

Võ Hoàng

sua_soan_le_vu_quy

Khu chung cư này, ai cũng biết ngày mai ông Thiên gả đứa con gái lớn. Hồi chiều tới giờ, có hai ba nhóm ông già bà cả đi vô đi ra liền liền. Bà chị Sáng nhà kế bên nói với chồng:

“Con nhỏ coi vậy mà nó có phước thiệt chớ hổng phải chơi, thằng chồng nó tướng đi hiền khô mà gương mặt sáng sủa lắm. Nghe nói cũng làm chung hãng với con Lương. Tụi nó khá lắm.”

Bà Nghĩa ở căn đối diện thì nói với đứa con gái:

“Tao tưởng ông Thiên ăn ở hiền lành thì trời thương, ai dè cưới nhằm thằng rể không ra gì hết. Người gì mà đoản hậu, thiếu âm đức thấy rõ. Nó đi, tao ngó đằng sau lưng, tao biết thứ này không khá được. Mà thôi, chuyện của người ta mình lo làm gì cho mệt.”
(more…)

Nguyễn Xuân Hoàng

Trong đời sống, mất mát nhiều hơn là thu nhận. Cây lúa sẽ không trổ bông, nếu trước đó nó không chết đi. Hãy sinh động một cách không mệt mỏi, nhìn về tương lai và nuôi dưỡng bằng những nguồn dự trữ sống chất chứa từ trí nhớ và sự lãng quên. It is more important in life to lose than to acquire. The grain will not sprout unless first it dies. One must remain untiringly alive, looking into the future and feeding on the living reserves which memory and oblivion together accumulate. – BORIS PASTERNAK “An Essay in Autobiography”*

Tôi là đứa con thứ mười hai trong một gia đình mười ba anh chị em. Mười ba người con trong một gia đình, con số ấy đâu có nhỏ, phải không? Nhưng biết làm sao! Có ai trên đời này được quyền chọn nơi chốn, gia đình hay dân tộc để chào đời đâu. Tóm lại, tôi là một người Việt Nam ra đời ở miền Trung, trong thời chiến, dưới một mái nhà “đông dân” và “kinh tế gia cảnh” đang hồi sa sút.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

little_italy-montreal

Đó là ngày thứ bảy, vào lúc sáu giờ chiều, trên ti-vi sẽ có phát hình trực tiếp từ Brazil trận đấu giữa hai đội tuyển Ý, Anh.

Tôi đi métro, xuống trạm De Castelnau, lội bộ ra đường một chiều Saint- Laurent. Chỉ mười phút, đủ cháy cụt điếu thuốc với khói phiêu bồng thì chân dẫm ngay trên khu vực “tiểu Ý đại lợi”.

Bình thường, diện mạo nó không loè loẹt như bữa nay. Bây chừ thì cờ xí treo, cắm, cột, cài, giăng loạn xị trước những cửa hàng lưa thưa gió đùa. Tiệm bán xe gắn máy Vespa đóng cửa. Tiệm bán áo quần D&G, Diesel đóng cửa. Tiệm bán kính râm Gucci, Armani đóng cửa… Những gian hàng đó đóng, như muốn khơi rộng lối đi vào các cửa hiệu chuyên trị rượu bia, quán ăn thức nhắm đặc sản Ý. Cửa rộng mở, người ngồi đông vui gái trai đề huề. Nhạc nhiếc, tiếng nói điếc ráy, tiếng cười mãi miết tha hồ vỡ bờ, tràn chảy ra lòng đường. Đường quạnh chẳng khách nhàn du lai vãng ngược xuôi.
(more…)