Archive for the ‘Truyện Ngắn’ Category

Hồ Đình Nghiêm

thieu_nu_cam-sung

Tôi vẫn đứng chỗ ấy, không dời đổi. Đan Minh muốn tôi chờ cô ở đó và tôi nghe theo. Khá xa cánh cổng Đan Minh sẽ xuất hiện vào lúc mười giờ rưỡi tối. Kín đáo, hơi khuất lấp. Tôi tự hỏi, có phải Đan Minh muốn thế không? Bản thân, tôi cũng chẳng ưa chường mặt ngoài vũng sáng. Bóng tối giam cứng tôi lại bằng sự độ lượng của tàn lá xum xuê trên đầu, buông rủ xuống và như mọi khi nó phả cho tôi chút hơi thở mát lạnh của thứ cây bề thế có tuổi thọ già bằng những trang cổ tích.
(more…)

Mai Thảo

ben_tau_ngay_xua

Hình dung thấy một cái bến tỉnh lẻ. Buổi chiều mùa đông. Những trụ xi măng ướt sương. Ánh đèn dầu le lói hắt ra từ những quán lá thấp. Đám người ngồi chen vai trên những hàng ghế nối liền, xây lưng ra mặt bến. Những đứa con gái mặc quần đen, áo cánh trắng, ngoài khoác áo bông đột chỉ như bàn cờ tướng, áo len xanh đỏ đan hình quả trám, hình tổ ong, hình dây thừng, thoăn thoắt múc đồ ăn từ những chậu sành da hươu vàng đậm ra những cái đĩa quả đào. Thịt ba chỉ kho, nước thịt nâu đậm nhếch nhoáng, sao mỡ nổi dầy trên mặt, đậu nhồi lốm đốm những cuộn hành xanh non, món giả ba ba có ốc ang chuối chát và giềng mẻ quyền quyệt lổn nhổn, cá chép kho sắt từng khoanh mỏng, mỗi khoanh còn nguyên một thỏi trứng vàng. Mưa lất phất ngoài trời. Người mại bản Trung Hoa cởi trần ngồi trong một túp lều dựng ở đầu cầu đi xuống con tàu phì phà thở khói.
(more…)

Tạ Duy Anh
Tặng H.T

thieu_nu_toc_duoi_ga

Suốt đêm qua tôi không ngủ được. Nàng lỡ hẹn với tôi mà không báo trước, không giải thích qua điện thoại để ít nhất tôi cũng được nghe giọng nói đầy ân hận của nàng. Nàng biến mất hoặc giống như một sự biến mất. Tôi đã chờ, đã lồng lộn đi lại, hút hết chẵn một bao thuốc để thề đủ ba ngàn lần rằng, từ nay trở đi nàng hoàn toàn vô nghĩa đối với tôi.

Nhưng rốt cuộc suốt đêm qua tôi đã nghĩ về nàng nhiều hơn cả năm trời chúng tôi quen nhau. Nàng đi đâu, với ai? Ở cái nơi nào đó không có tôi, họ đã làm gì? Họ đã làm gì khi biến tôi thành kẻ ngoài lề? Nàng không chỉ xinh đẹp mà còn mạnh mẽ và quyết đoán. Nếu nàng đã quên tôi thì chắc chắn mọi chuyện sẽ diễn ra với kẻ xa lạ vào đó cũng giống như giữa nàng với tôi. Phải đối mặt với trí tưởng tượng trong trường hợp của tôi quả là không sao chịu nổi. Tôi quyết định đi tìm nàng. Ngay cả khi nàng cặp kè với quỷ sứ dưới địa ngục, tôi vẫn cần phải hỏi nàng rằng tại sao đêm qua nàng lỡ hẹn với tôi.
(more…)

Thanh Tâm Tuyền

thieu_nu_cui_dau

Ông Ba dậy sớm, lúc Ngọc Anh còn ngủ. Sau một đêm trằn trọc với những hồi tưởng miên man, ông chỉ chợp mắt chút xíu hồi gần sáng khi con ngựa của thằng Bảy ở phía sau nhà thuộc xóm Lách đã thức giẫm chân lộp cộp trong buồng và mộng thấy Lệ Thu; đã hèn lâu ông không gặp nàng, nàng không thay đổi, vẫn bận bộ quần áo ngày nàng nhắm mắt lìa trần, dáng điệu lịch sự như ngày ông gặp nàng tại Nam Vang, nàng kêu ông: “Anh Ba, anh Ba, anh còn nhớ tới em không?” Và ông khóc nói: “Em ôi, chị Hai chết rồi”; Lệ Thu gật đầu: “Em mới gặp chị Hai, chị sắp tới đó”; rồi biến mất, ông giật mình mở mắt mồ hôi tháo dầm dề; ông Ba nghe mình già mau thêm nhiều tuổi nữa. Ông tự hỏi bao giờ Lệ Thu trở lại thăm ông nữa, ngày nàng mới chết hầu như đêm nào ông cũng được gặp nàng nhưng bây giờ một hai năm mới thấy lại mặt một lần, nhiều đêm liền ông tơ tưởng hoài đến nàng hy vọng khi ngủ thiếp nàng xuất hiện nhưng vô ích; bây giờ nàng về vào những lúc ông không ngờ, không chờ đợi để lại cho ông những buổi sáng ngơ ngẩn trống trải.
(more…)

Y Uyên

thieu_nu_ao_ba_ba

“Cha mầy vẫn chưa về sao?”

Má anh Kiều Con hỏi.

“Chưa má”.

Hà ngồi thẳng lưng thở một hơi dài. Tay Hà múc từng lon nước đổ đều lên lớp gạo trong lòng cối. Bà già lẩm bẩm điều gì không rõ. Tiếng cối đá xoay tròn rít rít quen tai. Bà đứng doãi chân ở cuối tay cối, hay tay bấu chặt cái then ngang, đẩy lên kéo xuống lầm lì. Hà loay hoay trên cái đầu kê sát cối, chốc chốc lại quay ra sau nhìn bà già. Hai mắt bà khép kín, khuôn mặt nom phẳng lặng.
(more…)

Thanh Tâm Tuyền

thieu_nu_goi_dau

Tia nắng đậu trên gáy bắt đầu đốt nóng. Nước bồ kết nâu váng bọt, mái tóc lật rũ quăn queo lờm xờm. Thành chậu nhôm trắng còn dấu những vết tiện xoay tròn như chỉ đĩa hát. Nửa miếng gạch tàu viền xi măng lồi giữa hai ống quần đen ướt, những ngón chân móng đỏ húp. Bồ kết nồng hắc làm rít những sợi tóc trong răng lược khó gỡ. Lan bóp món tóc xơ xác vuột xuôi nắm chùm quay tròn, mặt nghiêng nghếch: trên đầu bờ tường ghim mảnh chai xanh và những cửa sổ đóng của tòa lầu cao trong nắng. Tóc quật phạch phạch rào rào như cánh quạt máy bay đang khởi động.

Con Năm ở ngoài nhà, đi vào, bước xuống sân, đến ngồi sau lưng, lấy khăn ấp lên gáy.

“Xối nữa cho tao”.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

ho_dinh_nghiem-dinh_truong_chinh
Hồ Đình Nghiêm
qua nét vẽ Đinh Trường Chinh

Rồi sau cùng, hạn kỳ của trông đợi đã điểm, mỗi đứa nắm được trong tay tờ quyết định riêng cho từng số phần. Cuối đường là ngã rẽ hay bức tường án lối? Bạn đi và bạn không có quyền nhìn ra viễn ảnh. Đời sống luôn làm công việc của nó: Xô đẩy con người. Lạnh lùng, nghiêm khắc, chẳng khoan nhượng. Tác động của thứ quy luật kia gây phản ứng: Bạn thi hành, bạn lần khân, hay bạn tránh né? Miếng cơm, manh áo là vật chất. Quan trọng không kém, khi có việc làm, đầu óc bạn nguôi ngoai thứ mặc cảm bị bó tay, nó vỗ về bạn: mình chẳng hề là đứa ăn bám. Hãy ưỡn ngực ra, đi tới.
(more…)

Ngô Tất Tố

thay_lang

Vì cụ quê ở Bần Yên Nhân, nên người quen biết cụ thường gọi là cụ lang Bần. Cụ giữ nghiệp dao cầu thuyền tán cũng là một sự ngẫu nhiên, nhưng về sau các thầy địa lý vì nặng tình cơm rượu đã tán rằng cụ được ăn về ngôi mả tam đại phát danh y. Nguyên trước cụ làm việc phát vé tàu điện, nhân một buổi cụ phải giữ việc dồn toa về nhà máy, bỗng thấy một quyển sách nhỏ, đóng giấy ta bìa cậy, bỏ chơ vơ trên ghế ngồi. Cụ cầm lên xem, tuy không nhận rõ là quyển gì, nhưng cũng đọc lõm bõm được mấy chữ trần bì, cam thảo. Cụ biết ngay là một quyển sách thuốc của một ông hành khách nào bỏ quên. Cụ đem về mượn ông đồ bên cạnh sang xem cho biết quyển sách thuốc ấy thế nào. Ông đồ bảo đấy là quyển sách thuốc gia truyền của họ Đào để lại, các môn thuốc, các chứng bệnh đều đã lập thành cả. Cụ bèn thuê ông đồ mấy đồng để phiên dịch quyển sách ấy ra quốc ngữ. Trước hết hãy làm thử mấy thứ thuốc viên cho vợ bán, như thuốc cam, thuốc sài trẻ con, thuốc khí hư huyết tích đàn bà v.v…
(more…)

Võ Hoàng

nha_ngheo

Sáng mồng hai Tết, Giáo Tuất lén vợ ra ngồi trên miếng đá lớn cạnh đám bông hoàng điệp, hai tay đặt lên đùi, ngó qua ngó lại. Một hồi, động lòng ngâm nho nhỏ:

“Nhập thế cuộc bất khả vô văn tự
Chẳng hay ho cũng phải nghĩ một bài!
Huống chi mình đã đỗ tú tài
Ngày Tết đến cũng phải một hai câu đối
Đối rằng:
Cực nhân gian chi phẩm giá…”
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

ho_dinh_nghiem-trinh_cong_son
Hồ Đình Nghiêm
qua nét vẽ Trịnh Công Sơn

Quà thưởng Tết phát hiện ra hàng giả, anh em công nhân viên đồng loạt mang trả lại. Tôi không thích gây căng thẳng, phản đối hò hét chửi rủa các thứ, tôi ôm quà im re đón xe đi về quê. Tôi chẳng mở lớp bao bì, trong đầu tôi lơ mơ hiện hình đối tượng để chuyển giao. Quê tôi nghèo đói lạc hậu muôn niên, cho dầu là hàng nhái họ cũng lấy làm hoan hỉ xuýt xoa khi được trao tay. Ừ, mang tiếng đi xa mần ăn, người về từ phố phường rậm rật, ba ngày tết phải biết móc hầu bao lì xì thứ gì đó, ngó cho được, cho nở mặt nở mày.
(more…)

Nguyễn Ngọc Tư

con_no

Mấy rày Ba Khía buồn suốt từ tóc tới gót chân, buồn đặc tới mức vẽ ra được dạng hình, hít vào sặc thở ra ho. Bên xóm họ ăn mừng tưng bừng đón nhận bằng chứng nhận vườn có con mương dài nhứt, tiếng đờn ca ong óng vọng qua làm Ba Khía thêm tan nát. Kỷ lục duy nhất mà gia đình Ba Khía nhận cũng đã hai năm, vừa rồi danh hiệu nhà đông con nhứt xóm cũng bị người bên sông lấy mất, khi đứa trẻ thứ mười ba của họ ra đời.

Mà, nhà không có chứng nhận kỷ lục gì thì sao có thể ngẩng mặt lên nhìn thiên hạ. Cổ nhân cũng dạy, làm người trong trời đất phải có kỷ lục gì với núi sông. Đến chùa là chốn vô vi cũng đua nhau tượng phật lớn nhứt, cột chùa chạm nhiều hình rồng nhứt, mái chùa cong nhứt, chỗ tụng niệm mát nhứt.
(more…)

PAP

Posted: 27/02/2015 in Nguyễn Lệ Uyên, Truyện Ngắn

Nguyễn Lệ Uyên
à madame PhuongThao

nguoi_dien

Sau cái vụ nằm mơ thấy mình đùa giỡn với Diêm Vương, thì nửa đêm hôm đó hắn tự biến mất. Mụ tiến sĩ bác sĩ gà ấp và em gái mọi y tá y công phượng hoàng không còn thấy tăm dạng hắn đâu nữa! Cả hai nháo nhào bới tung khắp chốn, từ gầm giường chí đến cầu tiêu nhà tắm, tủ đứng tủ con các thứ… nhưng hắn chỉ để lại cái bóng của hắn trên vách tường thẳng đứng bằng ảo giác chập chờn, hoang mang của hai người.

Mụ tiến sĩ lật cả tấm ga giường, xốc tung lên, như thể hắn chỉ là tờ giấy mỏng. Khuôn mặt mụ tái ngắt như kẻ chết nước, mồ hôi rớt giọt giọt. Sàn gạch bông ướt dầm dề. Cô em gái mọi đứng chết trân một góc phòng, không hiểu nổi đôi mắt trong veo trẻ thơ hồn nhiên biến đi đằng nào. Cô thở dài não nuột trong nỗi thương xót bấn loạn. Nước mắt cô tự dưng chảy xuống, không thể hiểu đó là những giọt nước mắt cảm thương hắn, một con người khốn khổ đọa đày hay cho thân phận mỏng manh của mình trước gió giông bão tố chắc chắn sẽ đổ ập xuống đời cô.
(more…)

Vạc vô ơn

Posted: 25/02/2015 in Hải Miên, Truyện Ngắn

Hải Miên

em_be_que

Bà mất năm Vạc tròn mười bốn tuổi.

Khi Vạc đeo đụt tép bên hông, cõng gió cõng mưa, tím tái môi, nước tuôn ròng qua mặt, trong tay cầm chặt hai lá trầu vàng, bốn miếng trầu khô về lay gọi đưa bà thấy bà lạnh ngắt, bàn tay còn lạnh hơn tay nó, Vạc biết bà đã chết. Nó ngồi run lập cập, biết rằng hơn cả việc bà lặng lẽ ra đi, bỏ mình nó ở lại giữa núi cao đồng thấp, cơ hội để nó chuộc lỗi lầm, để nó giãi bày nỗi ăn năn và nói lên niềm ân hận.

Đất đã ngậm bà vào lòng….
(more…)

Phan Ni Tấn

ngoi_pha_qua_song

Như thường lệ, chuyến tàu Vĩnh Phước chở hành khách chạy từ Rạch Sõi về miệt thứ vừa rời bến trưa nay. Mỗi lần tàu xịt khói chuẩn bị rời bến là lũ trẻ con trên bờ vừa chạy vừa la: “Tàu chạy! Tàu chạy!”. Những cơn gió tháng Sáu mang hơi mát thổi vào boong tàu, thổi tung mái tóc cô Ba ngồi phía trên mui.

Cô Ba là con thứ hai của ông bà Sáu Vĩnh Ký, gồm sáu người con. Năm 1948, ông Sáu Vĩnh Ký ra Rạch Giá cưới một phụ nữ Việt (người Tiều gọi là An-nàm-nán), ở gần chùa Láng Cát. Thím Minh, vợ ông Sáu, tánh tình hiền lành, chất phác, quanh năm tần tảo nuôi con. Trong sáu người con, ba trai, ba gái, ngoài tùa hia Cuôn là anh hai, cô Ba là trưởng nữ trong gia đình. Cô tên Muổi Tiên nhưng người làm trong nhà vốn quí mến cô, thường thân mật gọi cô là cô Ba.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

thieu_nu_nam_vong-duong_quoc_dinh
Ảnh: Dương Quốc Định

Dáng núi mờ chận cuối đường. Nắng hiếm khoanh vùng, chan đổ để nhuộm riêng màu núi sẫm. Lung linh chen cài thứ cảnh sắc của diệu vợi, một báo hiệu ngái xa. Nó sẽ xanh gam diệp lục hồi nào chân bước kề cận, thấy mây quần trên đỉnh và tai có thể vọng nghe tiếng chim kêu vượn hú hoang sơ. Cuối năm đất trời thường bạc nhược, uể oải một nguồn sáng thoi thóp trốn tìm.

Mùi dừng xe khi nhát thấy một người bước đi trên con đê đất đỏ đâm thẳng góc tới giao lộ Mùi chống chân đợi chờ. Kẻ bộ hành đội nón lá sần sùi, chắc không phải nón bài thơ. Quần xắn lên ngang đầu gối, bên vai đeo chiếc túi vải bèo nhèo, dáng đi nhanh nhẹn đang thu ngắn khoảng cách. Đen đúa, rắn chắc, dáng vẻ như người địa phương.

Cho tôi hỏi nhờ đường tới làng Linh Phụng còn bao xa?
(more…)

Nơi sương phủ

Posted: 21/02/2015 in Tru Sa, Truyện Ngắn

Tru Sa

dem_co_don

Giấc ngủ chập chờn ít lâu thì vỡ tung vì tiếng chuông của đồng hồ báo thức. Bữa tiệc tối qua tôi uống nhiều rượu nên tới giờ vẫn thấy nhức đầu. Đáng ra tôi muốn ngủ thêm một lúc, đợi khi cơn nhức đầu dịu hẳn mới rời khỏi giường nhưng tiếng chuông báo thức vẫn inh ỏi. Sau nhiều hồi báo dù tôi không thể tỉnh táo hơn nhưng cũng ngao ngán dần với cảm giác thèm ngủ.

Tôi lật chăn, ngồi dậy, và tắt đồng hồ.

Nhìn ra ngoài khung cửa, tôi thấy rõ màn sương mờ ảo phủ quanh những mái nhà. Những hàng cây xao xác, lắc lư những tán lá đã bắt đầu úa vàng, phố vắng và ngoài chiếc xe bus quen thuộc ra thì tôi không còn trông rõ thứ gì. Nắng chỉ mới thấp thoáng những vệt nhè nhẹ, nho nhỏ như chiếc lá thông nhưng chỉ với chút sắc nắng đó thôi cũng đủ để tôi nhận biết mặt trời đã bắt đầu lên cao và thay vì đứng đây nghĩ ngợi điều không đâu tôi phải bắt đầu công việc của mình.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

montreal_winter

Ra khỏi métro, ôi thôi gió lộng. Trời còn sớm, lắm người đi giữa bao mộng mị quàng xiên. Xe cào tuyết náo động một góc đường, họ thu vén gò đống này để dựng núi băng chốn kia. Hàn khí thênh thang giữa mặt hắc ín trầy trụa, chiếc khăn quàng màu đỏ của cô bán hoa làm ấm con lộ rét mướt tháng hai.

Hoa hồng gói trong giấy kiếng ba đoá mười đồng. Tôi đưa tờ năm nhờ cô chọn cho một nụ ngó thoả thuê. Mẹt-xì bú-cu. Anh cầm khơi khơi cho ra vẻ lãng mạn. Bậy nà, tính tôi mắc cỡ xin vui lòng gói vén khéo trong tờ nhật trình có đặng chăng? Ba mươi giây nghề của nàng. Đôi mắt ướt trông lên xanh màu trùng dương, chiếc khăn quàng làm nhân diện kia au đỏ, những sợi tóc vàng xui nhớ bài học vỡ lòng Je t’aime. Mừng lễ tình nhân. Người bán hoa nói, có đám khói mỏng chóng biến trước môi xinh.
(more…)

Đỗ Xuân Tê
(Chuyện viết theo hư cấu, tác giả không trách nhiệm nếu có trùng hợp.)

xe_do

Những ngày cuối năm theo lệ thường ở quê ta người ta đi lại mua bán sắm sửa có phần tấp nập hơn. Chuyến xe đò về Tân Trụ chẳng còn một chỗ trống. Từ thị xã Long An về đây qua con lộ quê tuy chỉ hơn ba chục cây số nhưng khách trên xe cứ kiên nhẫn trò chuyện vì thời gian có qua mau nhưng tình quê chẳng bao giờ dứt.

Thị trấn này vẫn là địa đầu của một thành phố nửa tỉnh nửa quê, người ta về miền Tây cũng nhanh lên Sài gòn cũng tiện, có đặc điểm thời nào cũng sản sinh ra những người hoạt động cho cả hai bên. Nói hai bên cho tiện chứ thật ra khó phân biệt ranh giới, chẳng qua vì lý tưởng vì hoàn cảnh chứ mỗi lần hưu chiến mấy ông quan giầy sô xe Jeep vẫn ngồi cạnh mấy bác AK chén chú chén anh, súng để ngoài hè hát hò vọng cổ. Hết hưu chiến ai về nhà nấy bắn nhau diệt nhau không thương tiếc vì nói cho cùng trong chiến tranh khi đối thủ là những kẻ thù dấu mặt thì ‘bắn chậm là chết’ chấm hết . com
(more…)

Kim-Chi

Florist shop with colorful spring flowers

Nàng mừng rỡ đậu xe vào chỗ trống ngay trước tiệm hoa, hên quá, nàng thầm nghĩ, chiều thứ sáu tiệm thường đông người, vậy mà mình có đựơc chỗ đậu tốt quá. Rồi hí hửng bước vào trong, niềm vui của mỗi chiều thứ sáu đi làm về là ra tiệm hoa, đứng nhìn ngắm, chọn lựa xong mang về cắm để ngay bàn giữa nhà. Cuối tuần luôn vui vì bắt đầu từ một việc đơn giản như vậy.

Bên trong tiệm, hôm nay cũng thưa thớt người mua hơn mọi lần. Nàng tiến đến quầy nơi có những cành tulip và hoa đâụ xinh tươi. Đang mân mê chọn lựa thì bên cạnh một người đàn ông cũng đang đăm chiêu nhìn quầy hoa, ông ta cầm một bó ngắm nghía, nghĩ sao lại bỏ xuống, chọn bó khác… cứ vậy mà ông ta loay hoay mãi và gương mặt ra chiều suy tư lắm.
(more…)

Phan Trang Hy

nu_sinh_hong_duc

Đang ngồi xem ti vi, điện thoại báo có tin nhắn. Bình nghĩ thầm: Chắc tin khuyến mãi, quảng cáo. Nghĩ thế, nhưng hắn vẫn mở xem. Tin nhắn của thằng Anh, lớp trưởng của hắn hồi còn học trung học đệ nhất cấp. Là thông tin về thời gian, địa điểm họp số bạn ở Đà Nẵng chuẩn bị về tham dự 50 năm ngày thành lập trường. Đọc tin nhắn, hắn nhớ lại tuổi học trò, nhớ lại thời nhỏ trước khi vào học Phan Châu Trinh.

Rồi, ngày họp mặt cũng đến. Chỉ có 14 đứa, cả gái, cả trai ở Đà Nẵng có dịp gặp nhau. Biết bao kỷ niệm của tuổi học trò, của thời ngây ngô, thơ dại hiện về trong buổi gặp mặt.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

pablo_picasso-brigitte_bardot

Trong tấm ảnh chụp vào năm 1956, Pablo Picasso (PP) đang phân trần điều gì đó với Brigitte Bardot (BB), 22 tuổi, ngồi dáng nhu mì tựa một cô người mẫu thực thụ. Nếu bên Mỹ, Marilyn Monroe (MM) là biểu tượng của sex thì ở Pháp, BB cũng đoạt lấy tước hiệu ấy vào những năm đầu, 1960 trở đi. MM chỉ cao 1m66 trong khi BB trội hơn, 1m70 và kém đàn chị MM tám tuổi. Cả hai là diễn viên điện ảnh nổi tiếng và danh hoạ Picasso chưa hề mang chân dung rạng ngời cũng như hình thể bốc lửa của BB vào tranh ông. Ông từ chối vẽ chân dung người đẹp Pháp quốc mà không buồn đưa ra lý do.
(more…)

Trần Mộng Tú

james_foley-dieu_cay-diane_foley
Blogger Điếu Cày với ông bà John và Diane Foley,
cha mẹ của phóng viên James Foley, người đã bị khủng bố
giết chết tại Syria vào tháng 8, 2014
(ảnh DLB)

Cuối năm âm lịch, trời Tây Bắc vẫn còn lạnh lắm vì mùa đông chưa đi qua. Vân sửa soạn bàn thờ đón Xuân, mời ông bà cha mẹ hai bên nội ngoại về ăn Tết với con cháu.

Bánh trái, hoa quả, nhang nến, không dám thiếu một thứ gì trên bàn thờ tổ tiên truyền thống của người Việt Nam. Vân còn nhớ bày lên bàn thờ những món rất riêng tư mà cha mẹ thích khi còn sống.

Vân cố tìm cho được một bó hoa huệ trắng, là loại hoa mẹ thích nhất trưng lên bàn thờ và cái điếu cày cho cha. Cái điếu cày này không phải là cái điếu cha Vân dùng gần một thế kỷ trước ở quê nhà mà là cái điếu Vân mua cách đây mới hơn mười năm, khi Vân về Việt Nam thăm quê ngoại ở Thái Bình. Cái điếu làm bằng tre, một nghệ nhân nào đó đã khéo tay chạm trổ trên cái vỏ tre còn màu xanh hình một con rồng. Vân nghĩ ngay đến cái điếu cày của cha ngày bé Vân được nhìn thấy.
(more…)

Trạch An – Trần Hữu Hội

la_vang-tan_dat
Lá vàng
Tấn Đạt

– Ối trời, mày đi đâu lâu nay?

Đang cặm cụi chăm tỉa cho chậu mai dự định sẽ đem vào chưng trong phòng khách mấy ngày tết, bất chợt Phúc xuất hiện trước mặt, Tấn trợn tròn mắt hỏi, còn Phúc thì nở nụ cười làm sáng lên gương mặt khắc khổ nhăn nheo.

Gần ba mươi năm rồi, từ ngày hắn bỏ nơi này ra đi, nói với Tấn là trở vào trong Sài gòn hay đâu đó, tìm một cuộc sống dễ dàng hơn bởi hắn đã quá chán cái chốn rẫy nương nắng gió này.

Cả hai cùng sinh ra từ Quảng Trị, một tỉnh miền Trung giáp ranh với vĩ tuyến 17. nơi con sông ngăn chia hai miền Nam Bắc, sự kiện lịch sử này xảy ra hai năm trước khi cả hai chào đời. không phải sinh ra cùng một nơi. Tấn ở huyện Triệu Phong, một vùng lúa gần biển còn Phúc ở Cam Lộ, một huyện vùng cao.
(more…)

Nguyễn Viện

nguyen_vien
Nhà văn Nguyễn Viện

1.
Valentine’s day 14 tháng 2. Hắn bước vào cơ quan, nói to: Hôm nay em nào có nhu cầu, giơ tay. Năm phụ nữ gồm ba cô gái chưa chồng và hai bà nạ dòng đồng loạt quay nhìn hắn. Mọi người xì. Trên tay hắn không có hoa hồng và chocolate. Hắn bảo hoa hồng và chocolate chỉ là hình thức. Tình yêu là phạm trù thuộc về nội dung. Hắn gồng tay biểu diễn cơ bắp. Hàng Việt Nam chất lượng cao. Em nào e thẹn thì nhắn tin vào điện thoại di động. Em nào có nhu cầu khẩn cấp thì ra quán café. Nói xong hắn quay ra.

Café sáng bên vỉa hè trước cơ quan hắn lúc nào cũng đông người. Cả hai nước Mỹ và Anh đồng loạt báo động về nguy cơ khủng bố. Một người bảo tụi nó lên giây cót chuẩn bị đánh Iraq. Văn minh nhân loại bị lập trình sai, anh nhà thơ trầm ngâm. Đồng chí nhà văn nói nhỏ vào tai hắn: Con Như này nhiều lông lắm. Đếm rồi à? Nhìn bên ngoài cũng thấy. Nó mặc hai quần làm sao thấy được. Vấn đề không phải ở chỗ nó mặc hai quần hay cởi truồng. Như đứng trước mặt hắn, hỏi anh uống café đen phải không? Đôi mắt hắn ngang tầm với chùm lông của Như. Ừ, đen.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

lotus_girl-dqdinh
Ảnh DQĐịnh

Tuổi mười bốn, tôi bị bứng đi, xanh xao di tản qua Mỹ. Xáo trộn dặm dài muôn điều sấp ngửa, tác hại tâm sinh lý khiến kinh nguyệt không đều hòa. Mỗi khi có tháng, bụng đau thắt tá hỏa, mắt mờ đom đóm bay trêu ngươi. Tôi nghe có người khi sanh con, đau quá phải lôi tên thằng chồng ra chửi cho hạ hỏa, e nên tin.

Chưa tới sinh nhật hai mươi, cây cành nhiều nhựa sống đành đốn xuống, rời khỏi khu vườn chan ngập tiếng động có tên gọi family. Lá reo lời tiễn đưa, đường ra bến xe đò đầy mây giạt trên màu da xanh vĩnh cửu. Mẹ ôm hôn bên má tôi, hình như nụ hôn đầu tiên và cuối cùng dành cho đứa con đủ lông đủ cánh. Tôi nghe dửng dưng, vô cớ mang cảm nhận tôi sẽ chẳng trở lại chốn này. Hoặc lâu thật lâu, năm mười năm, yếu lòng mới hát bản “trở về mái nhà xưa”. Chữ mái nhà xưa nên cho vào ngoặc đơn, bởi căn nhà thuở ấu thời, lâu ba đời vương, đã bị người ta soán đoạt mất rồi, bên kia biển.
(more…)

Võ Hoàng

rot_tra_moi_khach

Buổi sáng sớm, hai tín hữu một nam một nữ đến viếng chùa. Có lẽ họ dạo cảnh bên ngoài cũng khá lâu rồi mới vào trong, thầy Đàm nghe họ nói với nhau những lời phê bình, so sánh giữa hai đám bông hồng ở trước và sau chùa. Thấy thầy, chừng như biết chắc là người ở đây, họ cúi đầu chào ra vẻ kính trọng và xin phép được vào chánh điện lễ Phật.

Người đàn bà có vẻ sành sỏi việc cúng vái. Cứ xem dáng điệu chị nghiêng nghiêng châm đầu nhúm nhang thơm vào ngọn nến đang cháy, xong rụt lại đưa tay trái quạt nhẹ nhẹ, phân ra làm hai phần đưa cho người đàn ông một nửa, thầy Đàm biết không cần nói thêm một lời chỉ dẫn nào nữa.

Lễ xong, thầy mời họ ra phòng ngoài uống chén trà nóng. “Nhà chùa thì không có còn gì quý hơn là chén trà nóng đãi khách.” Họ im lặng đi theo sau.
(more…)

Mất mình

Posted: 23/01/2015 in Truyện Ngắn, Vũ Thi

Vũ Thi

lost_identity-sonia_farquharson
Lost identity
Sonia Farquharson

Ai cũng khuyên hắn nên nhìn ngắm cõi đời vừa phải thôi, mọi thứ chưa làm gì đến nỗi, vết thương đã chết người đâu mà đã u uất làm vậy! Có thể hắn đang nghĩ về thời gian – thời gian của hắn, một dòng thời gian đóng khuôn trong cái đồng hồ hình tròn có kim có vạch! Hắn như hòn gạch được đóng khuôn… chỉ có thế, sáu cạnh là sáu cạnh không làm sao khác được! Đời người chỉ có vậy không làm thế nào khác được nữa! Có cựa quậy mấy đời hắn cũng chỉ là hòn gạch đóng khuôn… hòn gạch biết nhìn, biết thở, mà còn thở dài được nữa – nhưng dứt khoát hắn chỉ là hòn gạch, vợ hắn cũng là hòn gạch, con hắn cũng vậy và tất cả chỉ là những hòn gạch. Mọi người đều giống nhau là phải sống, nên từng hòn một chồng chất lên nhau thành hàng để mà xây cất nên cõi đời thực tại. Từng hàng một liên kết với nhau bằng sự ham muốn khổ đau! Cái thứ vữa bủn xỉn mà cõi đời suy ngẫm ra được. Gắn thằng người nọ dính vào người thằng kia xem ngộ nghĩnh làm sao. Người ta hoà quyện gạch với gạch để mà xây cất nên từng thế hệ. Thế hệ sau đè lên thế hệ trước, từng từng lớp lớp mà hoàn thiện và hoàn thiện ra sao thì khó ai mà biết. Chúng ta tự hào, chúng ta suy ngẫm, rồi ta buồn thảm. Các vị cứ thử nghĩ mà xem, mỗi hòn gạch là một cuộc đời có suy nghĩ thì bức tường kia sẽ ra sao? Cuộc đời đè lên cuộc đời, suy nghĩ đè lên suy nghĩ thì rõ khổ. Vợ tôi thường nói: “Anh phải sống sao cho khuôn khổ” – nhưng tôi xin lỗi, đừng mang hòn gạch đời tôi mà xây vào bức tường ấy mà tốt nhất hãy để tôi là đất, đừng mang đi đóng gạch – tôi sợ mọi loại khuôn vì loại khuôn nào cũng vậy sẽ chỉ đúc ra được một sản phẩm giống nhau đều tăm tắp như ta đẻ ra một đứa con nó phải giống cha từng nét vẻ hình hài, suy tư giống hệt, nó phải là một thằng con tái bản… Để đến một hôm chính ta phải kinh tởm về sự giống nhau đến thế! Mà nếu nó không giống thì cũng thật khổ! Ta sẽ nghi hoặc, lo sợ vì sao nó không giống.
(more…)

Tiểu Tử

sai_gon_1960s

Sau trận Tết Mậu Thân (1968) ở Huế, gia đình ông thầy thuốc Nam đó chết hết, chỉ còn lại có hai cha con. Nhà cửa tiêu tan, sự nghiệp tiêu tan, thầy không muốn ở lại cái vùng đất mà thầy cho là còn gần với quân xâm lăng miền Bắc. Thầy gạt nước mắt, dẫn thằng con trong tuổi quân dịch đi vô Nam. Thầy nói: “Ở trong nớ tuy tứ cố vô thân nhưng chắc chắn là mình được yên ổn lâu dài”.

Trên chuyến xe vào Sài Gòn, ông bắt chuyện với một sư ông lên xe ở trạm Nha Trang. Thì ra sư ông cũng là thầy thuốc Nam nữa. Nhờ vậy, tâm sự được dàn trải dễ dàng. Sư ông trụ trì ở chùa Thiền Lâm Gia Định, vừa làm phật sự vừa bắt mạch vừa bốc thuốc. Sư ông nói:

– Tôi làm không xuể.

– Bịnh nhân có đông không ?

– Tùy mùa. Nói chung chung thì cũng nhiều. Với tôi, phật sự là chánh, còn chữa bịnh là phụ. Vì không đủ thời giờ nên tôi đành từ chối bịnh nhân … Thấy cũng tội nghiệp !
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

female_body_painting

Vua Tự Đức dụng bút: “Tứ thời giai hữu hạ, nhất vũ tiện thành đông”.

Minh quân, cai quản đế đô, ăn dầm ở dề nên hiểu thấu diện mạo nó, ngôn một câu thơ thậm ấn tượng về “tính tình” Huế: Bốn mùa thảy đều hè, chỉ mưa một trộ là biến thành mùa đông.

Vua có nói quá không? Mùa đông hình thành bởi vạn cơn mưa, chí ít. Mưa một trận, chỉ một mà thôi? Vậy thì mưa nọ hẳn rơi triền miên, dầm dề, lê thê, giọt ngắn giọt dài chẳng đứt đoạn ròng rã ngày này qua tuần nọ, hết tuần lại đến tháng. Ướt át sang giêng, hai.

Người xứ Thần kinh, do chịu ơn mưa móc kiểu đó nên lòng dạ úng thuỷ đôi phần, phên dậu ẩm thấp hứng tạt vào nơi sâu khuất chút thâm trầm, hơi bị chảnh. Một ông người Pháp mang tên Jean Hougron viết trong cuốn sách “Soleil au ventre”: Các cô gái Huế kiêu sa, làm ra vẻ khinh khỉnh, bởi chăng họ là đám hậu sinh của các phi tần không bao giờ quên rằng một giọt máu thiên tử đang trôi chảy trong huyết quản mình.
(more…)

Phan Trang Hy

thieu_nu_cho_hoa

Như lệ thường, gần đến Tết, tôi chạy xe vòng quanh phố. Mọi thứ như đang vươn sức xuân. Mảng tường nhà ai đang được sơn lại. Con phố nhỏ ấm và sáng hơn. Cờ hoa rợp phố như thể đất nước được mùa.

Nhìn người ta mua sắm Tết cũng là điều thú vị với tôi. Tưởng chừng như tôi đang sắm Tết. Nào là kẹo mứt ; nào là bánh chưng, bánh tét ; nào là chả giò ; nào là mọi thứ… Hàng hóa như theo người về nhà vui Tết. Một chút rượu làm hân hoan mọi nỗi lòng trong năm mới ; một chút hạt dưa làm hồng môi ngọt của ai ; và cả một chút tờ báo xuấn trải lòng người cùng Tết …

Tôi gửi xe và vào chợ hoa xuân. Đầy hoa ! Hoa ngợp trước mắt tôi. Ngày thường dễ gì thấy hoa như thế ! Ước gì trên những con đường lớn Đà Nẵng cũng có hoa đẹp quanh năm ! Chỉ toàn là cái đẹp, toàn sự tốt lành đang ẩn hiện trên mỗi loài hoa, ai mà chẳng thích ?
(more…)

Thanh Tâm Tuyền

quan_ben_duong

Ba người đàn ông ngồi quây xung quanh cái bàn gỗ tròn trong quán và cùng hướng về phía quốc lộ chạy mất hút vào trong rừng cao su ở hai bên. Quán bằng lá nằm cuối dãy phố mươi lăm chiếc nhà, sát cạnh con đường đất xe hơi có thể vào, ngăn phố với rừng cao su. Đầu trên dãy phố là đồn dân vệ rào ba lần thép gai trên treo lủng lẳng những ống lon rỉ. Người đàn ông ngồi ngoài cùng kế cây cột chống, mặc áo lá và quần xà lỏn, một chân co lên mặt ghế, tay bưng ly cà phê uống từ hớp nhỏ. Người đàn ông liền bên vận quần áo kaki sờn rách, đầu đội nón bẻ vành, chân đi giày không vớ, cầm chiếc muỗng nhỏ xíu gõ nhịp lên bàn. Người ngồi tách riêng một phía già hơn hết, tóc tiêu muối, vận quần lãnh đen bám bụi đỏ, áo túi trắng ngả màu, trước một ly cà phê sữa.
(more…)

Trương Văn Dân

heaven_or_hell-hannah_greer

…Chủ nhật chúng tôi chỉ muốn nằm nhà bên nhau. Quỹ thời gian sống còn được bao lâu? Nhưng bè bạn lại đến chơi. Sao anh lắm bạn thế nhỉ? Anh hiếu khách, nên bạn bè thường đến chơi chuyện trò rôm rả. Ông nào cũng hăng, từ tranh luận đến tranh cãi đủ chuyện trên trời dưới đất, chuyện kinh tế, xã hội, môi trường, từ chuyện hôm nay đến chuyện cả ngàn năm sau.

Hai khách hôm nay,  một là anh vợ, họa sĩ Lâm, một là em rể, thương gia Hưng. Anh vợ em rể, nhưng xưng hô mày tao thoải mái. Họ là bạn thân từ hồi trung học. Hình như anh Hưng vừa đi chơi golf về, trên đường về tiện ghé chở anh Lâm và họ tranh luận điều gì đó trên đường đi chưa đã, nên ghé đây cãi tiếp.

Anh thích những buổi tranh luận như thế, thường kiên nhẫn lắng nghe, đôi khi chen vào…
(more…)

Mai Thảo
Phượng nhìn xuống vực thẳm.
Hà Nội ở dưới ấy.

Từ chỗ anh đứng, Phượng nhìn sang bờ đường bên kia. Những tảng bóng tối đã đặc lại thành khối hình. Từng chiếc một, những hàng mái Hà Nội nhoà dần. Phượng nhìn lên những hàng mái cũ kỹ, đau yếu ấy, giữa một phút giây nhoè nhạt, anh cảm thấy chúng chứa đựng rất nhiều tâm sự, rất nhiều nỗi niềm. Những tâm sự câm lặng. Những nỗi niềm nghẹn uất. Của Hà Nội. Của anh nữa.
(more…)

Màu cổ tích

Posted: 09/01/2015 in Truyện Ngắn, Zulu

Zulu

blue_roses

Trong lớp học, mỗi lần nhìn Kate Stern tôi ngờ ngợ như quen biết, như đã gặp ở đâu. Tôi đến Mỹ hơn một năm, cô gái tóc nâu, mắt xanh, làn da trắng mịn, khuôn mặt rám nắng không phải là người Việt, nhưng sao nhìn Kate tôi cảm thấy thân thiện, gần gủi. Trong dáng đi và nụ cười của nàng, có gì cứ bắt tôi tìm kiếm, nhớ về.

Lớp học chỉ có hai mươi sinh viên, tôi ngồi hàng ghế đầu. Kate thường đi học trễ, cô đứng khom người, gật đầu chào rồi dọt lẹ xuống cuối lớp. Cách chào của Kate làm tôi nhớ lúc nhỏ, thầy giáo năm lớp nhì tập cho chúng tôi chào nhau như thế. Bây giờ, mỗi lần gặp Kate, tôi gật đầu đáp trả, nàng mỉm cười nhìn tôi bằng ánh mắt rất lạ.
(more…)

Nguyễn Đức Nam
Ðể tưởng niệm một người bạn họa sĩ ở Dalat.

suy_tu_trong_hoang_hon

Chỗ này là ven đồi. Phía bên kia thung lũng là nghĩa-địa với những bia đá lố nhố và những bó hoa đã úa. Dưới thung lũng là vườn trồng rau và hoa, những luống rau xanh tươi và những cụm hoa nhiều mầu quấn quít nhau, thật đẹp.

Miếng đất của Thục hình nửa mặt trăng, chạy quanh đồi và có thể đi tắt sang nghĩa-địa bằng một con đường nhỏ.

Nguyên đứng trong nắng mỏng, nhìn xuống thung lũng, thấy thèm cái mầu xanh mát rượi của rau và hoa vô cùng. Lặng ngắm thiên-nhiên một lúc lâu rồi Nguyên mới cười, nói với bạn:

– Tôi thích miếng đất của bạn quá, nhưng gần bãi tha ma thành ra hơi sờ sợ.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

untitled-duong_dinh_sang
Untitled
Dương Đình Sang

Giống chúng ta, những người nằm không ngay ngắn dưới này hầu như đã trải qua bao phiêu dạt mới tìm ra chỗ an nghỉ sau cùng. Khác với thây ma, chúng ta vẫn còn dật dờ chân bước, dời đổi truân chuyên. Họ có địa chỉ thường trú, tôi thì không, sống tạm bợ vất vưởng đó đây, ăn nhờ ở đậu.

Trước, hẳn chú chẳng phải là người coi ngó mộ phần trong nghĩa địa?

Không, tôi là lính chế độ cũ. Tôi bị lãnh đạn vào giờ thứ hai mươi lăm. Không ai xem tôi là thương phế binh, đời tôi tàn phế tự mùa xuân u ám ấy.
(more…)

Nguyễn Quang Lập

giac_ngu_thieu_nu

Mình kém chị Kim tám tuổi, ở cùng xóm với chị. Hai tuổi chị cõng đi bắt chuồn chuồn, đi hái lá me quanh những hàng rào lối xóm. Bốn tuổi chị dắt ra bờ sông, chạy lon ton dọc bờ sông đuổi bắt những con còng gió bé xíu. Thỉnh thoảng chị bế xốc lên trợn mắt nhìn mình, nói cu Lập yêu chị không, mình nói yêu. Chị cười, hôn mình chùn chụt mấy cái liền.

Chị Kim hay hát lại hát hay, hội diễn văn nghệ của huyện năm nào cũng có mặt chị. Đêm nào có hội diễn chị đều dắt mình đi theo, cho ngồi ở cánh gà. Chị múa và hát, thỉnh thoảng còn đóng kịch, lấy nhọ nồi vẽ râu vẽ ria trông rất tức cười. Mỗi lần xong tiết mục chị lại chạy vào cánh gà bẹo má mình, nói răng không vỗ tay hoan hô chị hả hả?

Rồi chiến tranh, nhà mình sơ tán lên làng Đông, nhà chị Kim chạy lối nào không biết. Từ đó không có ai dắt mình đi chơi nữa. Mình cũng quen dần chơi một mình, lối chơi thành nếp cho đến bây giờ. Đôi khi mình cũng nhớ chị Kim, thèm được chị dắt đi chơi nhưng chỉ thoáng qua chút xíu rồi cũng quên luôn. Nhiều đêm mình chiêm bao thấy chị, mừng hết lớn. Tỉnh dậy không thấy chị đâu, buồn ngẩn ngơ. Ngủ một giấc sáng mai thức dậy là quên.
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

cho_dai

Độc đạo quanh co, trước khi dẫn vào huyện lỵ, bày cheo leo bên sườn đồi cô quạnh một mái tranh. Chữ “Hút Gió” viết kiểu thư pháp hiển lộng trên bề mặt một thân gỗ bị xẻ đôi. Vết cắt ngọt tựa hồ nó bị thanh kiếm bén phạt ngang. Hút gió thấm mực đỏ, treo dưới mái tranh, đi qua thương hiệu ấy là chân dẫm vào quán rượu đèo heo thường chẳng đông bọn người dụng tửu giải sầu.

Nó hiện hữu, xắn vào đồi làm vỡ ra, lem nhem màu đất vàng, xâm thực lấy, cào cấu vào mảng màu xanh của cỏ cây vốn bạt ngàn phồn thịnh xuôi đổ về muôn trùng. Do vậy cái góp mặt của nó chẳng hài hoà cùng cảnh sắc, nhưng chính sự phá hoại thiên nhiên kia đâm ra cần thiết cho bọn người giang hồ lấy chân làm bạn đường, đi dong duổi tứ phương mưu cầu một danh lợi, một miếng ăn luôn chồng chất, nặng gánh hành trang. Đi mãi thì phải có lúc dừng, mà hoãn đãi sự di động kia không có chỗ nào thuận lợi bằng bước vào một lữ điếm, một quán nhậu. Buông tấm thân nhuốm bụi đường xuống ghế, đợi ba hồn chín vía trở về cho lòng được thư giãn mới lộ thần sắc của kẻ rổn rảng bạc tiền. Tay đập xuống bàn, nội lực còn dồn ra ở cửa miệng: Tửu bảo, rượu. Ngần ấy thôi, gượm đã. Chờ cái thằng người lưng cong mãi quen phục dịch kia xuất hiện đứng sát bàn mới dóng tiếng đòi hỏi thức nhắm đồ mồi bắt miệng sau.
(more…)

Gặp gỡ

Posted: 01/01/2015 in Song Thao, Truyện Ngắn

Song Thao

chan_dai_lai_honda

Chiếc bao bằng giấy dầu bị bàn tay Phú xách cổ nhăn nhúm ở phía trên tạo hình dáng một chiếc chai được đặt xuống bàn. Anh Ba, anh Tư chôn mắt nhu muốn nhìn thấu qua lớp giấy màu vàng xỉn.

“Anh Ba khui đi!”

Chẳng đợi Phú mời thêm, anh Ba thận trọng kéo mép bao xuống, nắm cổ lôi ra một chai xanh mờ. Anh Tư cười phô ra hai chiếc răng cửa bịt bạc.

“Mèng đéc ơi! Lâu lắm mới ngó thấy lại cái mặt nó.”
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

mua_tren_song_huong_xu_hue

Một.
Trước một chia lìa, một chia tay, đa phần người ta bị đối mặt với những rối trí. Tâm trạng biểu hiện bằng nhiều cách, tuỳ vào mức độ rời xa ấy nghiêm trọng tới tầm cỡ nào. Năm hết Tết đến, vùi sâu năm cũ để dọn lòng đón đợi năm mới, cái cột mốc nọ tuy có chứa niềm vui nỗi buồn nhưng tuyệt không nên bảo sự giao thoa kia là nghiêm trọng. Cuối năm, trời đất buồn, đi vào lòng, thẩm thấu để A bày tỏ:

em vẽ một trái tim trên cửa kính
nhìn tuyết rơi cùng hình vẽ nhạt nhoà
nhớ toa tàu trôi ngày từ giã
khuôn mặt mờ ai chôn lặng sân ga
đường sắt song song như một định nghĩa
xuôi tới vô cùng cái bến đỗ vắng thưa
giờ đứng đây với ngày tháng lạ
mừng tuổi em ngược lối anh quay về.
(more…)