Cố hương | Tháng tư ngó lên mái tóc

Posted: 29/04/2011 in Quan Dương, Thơ
Thẻ:

Quan Dương

Cố hương

Những đám mây đen từ phương Bắc
Kéo về phủ kín khắp trời Nam
Nả từng tia chớp vô thành phố
Đổ trút lên đầu mưa tang thương

Đàn chim sợ hãi bay ra biển
Rớt lại quê nhà trăm vết thương
Tiếng nấc bật kêu thành thảng thốt
Mỏi cánh bay tìm một quê hương

Kể từ đó điêu linh cuồn cuộn khói, tôi bán tháo thanh xuân lên rừng làm củi, chụm lửa nấu nồi canh giai cấp đỏ lòm, chan nghẹn ngào lên từng vắt cơm . Những củ khoai mì rượt bắt nhau mỗi sáng . Mưa bão gầm trời trút bao điều tức giận , tôi vẫn ngây thơ không hiểu mình đang mắc tội gì đây ? Luật giang hồ muốn trả thì phải có vay, tôi không vay tại sao phải trả ? Tự lừa dối mình bằng những câu định nghĩa , tôi sạch vốn đời mình lại thâm nợ đến đời sau . Má tôi già ngồi lết chợ quặn lòng đau , chắt từng đồng mua gạo lên rừng nuôi thằng con khờ khạo . Mưa trộn nhão những con đường đất đỏ , vác cuốc ra đồng chân đi chàng hảng như mắc bệnh tiêm la .

Ba mươi năm sau những con chim vượt biển ngày xưa , thời gian cũng nguôi ngoai niềm sợ hải . Mang đôi cánh mới những con chim quay trở lại . Có một con chim đến muộn không chịu nhập bầy , vì đôi cánh kia còn rũ rượi ướt đẩm mưa , vì nó tởn những đám mây đen từ phương Bắc

Bán nốt tuổi già trên đất khách
Tôi trồng xuống lỗ hạt tai ương
Thời gian mái tóc đen thành bạc
Hạt nứt trên cành trái cố hương.

 

Tháng tư ngó lên mái tóc

Tháng tư nắng trổ da non
Bao nhiêu năm sẹo vẫn còn dính da
Nhíu nhăn thêm mớ tuổi già
Trời buồn bất quá như ta là cùng

Tháng tư nắng xuống rất gần
Nhón tay là đụng cái thân héo còm
Thời gian sét rỉ sắt mòn
Tuổi chồng như chất đá hòn lên vai
Đôi khi cảm thấy sống dai
Chỉ làm thêm trái đất này chật thôi

Tháng tư sông núi ngậm ngùi
Làm thân chiếc lá cuối trời quá giang
Nhiều năm sau buổi tan hàng
Giờ còn sót lại hai hàng lệ đu
Trong mơ thấy ngọn cỏ sầu
Lả về quê mẹ mà đau dài dài

Tháng tư ta đứng nơi này
Ngó lên mái tóc mỗi ngày bạc thêm

Quan Dương
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.