Bất hạnh không ngờ | Ngày Sàigòn đổi tên

Posted: 30/04/2011 in Nguyễn Đông Giang, Thơ
Thẻ:

Nguyễn Đông Giang

Bất hạnh không ngờ

Tưởng nhớ Anh hồn liệt sĩ,Vị quốc vong thân 30-4-75

30 tháng tư – 30 tháng tư đen
Ngày thiên địa báo điềm lành dữ
Ngày dân Việt bị dồn bức tử
Mảnh dư đồ loang loáng một màu tang

30 tháng tư – 30 tháng tư đau
Ngày Quốc nạn , cũng là Quốc hận
Ngày toàn dân lầm than , lận đận
Mỗi con người , nhận lãnh một oan khiên

35 năm rồi – 30 tháng tư
Ta thắp nén hương , nhớ người tiết tháo
Vị quốc vong thân , xem đời hư ảo
Hồn có bay về , như vạc kêu khuya !

Không bao giờ , quên 30 tháng tư
Người người Quốc gia , lên đường tù tội
Cả miền Nam , toàn tên tội lỗi ?
Học tập cho chừa , cho biết khôn ngu !

30 tháng tư , đoạn từ khúc ruột
Triệu triệu người , vượt thoát lưu ly
Hai hàng lệ chảy , ôi ! thảm nhục
Bỏ nước ra đi , kiếm gãy gươm lìa

30 tháng tư , vẫn ngày Quốc tang
Đời phân chia , rã nghé tan đàn
Non nước tiền nhân , nhuộm màu đỏ loét
Muốn giận đất trời , vầy cuộc đa đoan

35 năm buồn , vời trông cố thổ
Một cõi giang sơn , một cõi đời nhau
Muối sát lòng chung , ai cũng mặn
Bên nầy trái đất , mỏi mòn đau

30 tháng tư , bao giờ vĩnh biệt ?
Sao mãi trong tim , những kẻ lưu đày
Đã quá đau lòng , nhưng thân tầm gửi
Bất hạnh không ngờ , trong mỗi chúng ta !

 

Ngày Sài Gòn đổi tên

Thân tặng đồng bào Việt Nam lưu vong

Từ ngày Sài gòn đổi tên
Nỗi đau vật vã , oằn mền trang thơ
Trở tay không kịp ván cờ
Choàng cơn ác mộng , bơ vơ xứ người

Từ ngày Sài gòn mất tên
Thi ca bật dậy, tiếng rền thiên thu
Xưa đi chinh chiến xa mù
Nay đổi di trú , đi tù núi cao
Còn em vượt biển năm nào
Biển xanh đâu nở , mà sao chẳng về ?
Hay là em nặng lời thề
Quê hương đỏ khói , chưa về làm chi

Sài gòn từ thưở mất tên
Bàn dân thiên hạ , trở nên khác thường
Đi thì nhớ ở thì buồn
Đã đi vẫn ở , ở tuồng như đi
Em ơi còn nói được gì
Lỡ tay buông súng , tức thì mất tên

Sài gòn từ thưở đổi tên
Nhặng ruồi đươc bật, đèn xanh bay vào
Cùng ma cùng quỷ lao xao
đỏ trời vì những , vị sao lạ đời
Hỡi ơi vật đổi sao dời
Núi sông xưa lạ mất rồi , sao em ?
Sài gòn , ơi hỡi cái tên
Thơ ta vẫn mãi , gọi em bên trời .

Nguyễn Đông Giang
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.