Đêm bướm ma

Posted: 01/05/2011 in Truyện Ngắn, Võ Thị Hảo

Võ Thị Hảo

Riêng Thuận trông thấy nó. Đó là một con bướm to cỡ bàn tay. Đôi cánh đen điểm vằn nâu và xanh biếc của nó xõa im lìm trên bậc thềm mé lối đi.

Đoàn người dự Hội nghị ở Tây Nguyên đi qua rầm rập. Vậy mà không ai bắt gặp con bướm. Thuận lại gần ngần ngại chạm tay vào. Cánh bướm khẽ động đậy. Thuận lập tức rụt tay lại. Một luồng ớn lạnh người lên ngực. Từ bé Thuận vẫn vừa sợ vừa thích những con bướm ma. Chúng đẹp một cách rầu rĩ, huyền bí, thách đố. Và thông thường chẳng bao giờ gặp chúng, trừ phi chúng sắp chết. Như hôm nay chẳng hạn. Con bướm ma này không biết từ đâu đến, nằm xập xệ bên đường dưới gốc cây ngọc lan trong biệt điện. Nơi đây, xưa kia đã in gót sen của các phi tần. Thuận ngước lên những vòm cây cổ thụ xanh thẫm tuyệt đẹp và tự hỏi: Ngày xưa, mỹ nhân nào đã được vua dìu trên cánh tay đưa về động phòng trong biệt điện thênh thang này? Bao năm trôi qua. Ông vua cuối cùng giờ đã sống nốt những ngày tháng cuối đời tại một chung cư ở Pháp. Song biệt điện này vẫn phảng phất mùi đế vương. Trong vẻ hoang phế vẫn có chút gì đó thiêng liêng và thành kính. Lìa bỏ cõi đời trong một chung cư, biết đâu hồn ông ta đã tìm về lơ lửng đêm nay trong biệt điện và phả vào buổi chiều xám sẫm này một nỗi buồn lạnh lẽo bể dâu?

Sợ người qua lại xéo lên con bướm, Thuận cố nén sợ hãi, run run nâng cánh bướm ma đặt vào tờ báo nàng vừa mua đang cầm tay, mang về phòng đặt bên cửa sổ. Nàng hé cửa. Cửa sổ được chắn bằng những song sắt uốn hoa lá mầu xanh. Có lẽ đêm nay con bướm sẽ hồi lại, và nếu nó hồi lại nó sẽ bay đi. Nàng để con bướm trên bậc cửa, rồi quay ra bàn pha trà. Cảm thấy như có ai nhìn mình chằm chằm từ phía sau, nàng quay phắt lại. Nhưng không thấy gì khác. Trời đã tối. Cây ngoài vườn đứng lặng. Cánh bướm vẫn nằm im trên tờ báo. Nàng thở phào quay lại, rót nước ra cái chén sứ rẻ tiền trông thấy nhan nhản khắp hè phố, thong thả nhấm nháp thỏi kẹo mè xửng một người bạn ở Huế vừa cho.

Rồi Thuận buông rèm cửa sổ. Tấm rèm xanh thẫm nặng nề vung ra một làn bụi lưu cữu khiến nàng hắt hơi. Theo thói quen, Thuận trút bỏ quần áo bước lên giường. Tấm gương lớn ngang dọc những đường rỉ đặt cuối phòng in mồn một thân thể nàng. Bộ ngực trĩu nặng thùy mị dịu ngọt. Đôi vai dìu dịu chảy xuôi tôn cao chiếc cổ có ba nốt ruồi xếp thành chuỗi hạt đỏ luôn chuyển động theo hơi thở. Làn da bụng qua ba lần sinh nở vẫn không gợn vết nhăn. Đôi chân duỗi dài với những đường lượn cong nhẹ nhàng phủ mơn man một lượt lông tơ mượt mà làm dịu bớt mầu trắng muốt của làn da. Lâu lắm rồi nàng mới có dịp ngắm kỹ thân mình, thoáng buồn vì nhận rằng, theo tuổi tác, bộ ngực đã trĩu xuống hơn xưa kia. Rồi với tay tắt đèn, nàng chui vào chiếc chăn mà cô bồi buồng thề sống thề chết rằng mới giặt. Vậy mà chăn vẫn sực mùi ẩm mốc. Mặc kệ, nàng định làm một giấc cho đã mấy ngày đi đường vất vả.

Nàng chìm rất nhanh vào giấc ngủ không mộng mị. Cỡ hai tiếng đồng hồ thốt nhiên nàng tỉnh giấc. Xung quanh vẫn im phắc không tiếng động. Nàng chợt nhận ra hơi thở mình ngắn và gấp gáp hơn bình thường và chợt mơ hồ lo sợ. Nàng bật đèn lên tìm con bướm ma. Đôi cánh to lớn lạ thường của nó vẫn trải rộng trên bậu cửa sổ. Con bướm đôi mắt giương to nhìn nàng. Cái nhìn của con bướm bỗng khiến Thuận bối rối. Nàng cúi xuống, nhận ra mình vẫn chưa mặc quần áo. Nàng hối hả chui thật nhanh vào chiếc váy ngủ lùng thùng mầu tím, nhảy đại lên giường, kéo chăn ngang cằm, cố nhắm mắt lại nhưng không dám tắt đèn nữa.

Bỗng có tiếng sột soạt mơ hồ. Thuận khẽ hé mắt. Và cái nhìn đầu tiên của nàng vẫn bị hút về bậu cửa. Con bướm không còn ở đó. Nàng bỗng cảm thấy lo sợ liền bật dậy, nhảy chồm tới bên cửa sổ nhìn ra ngoài. Đêm vẫn sẫm tối, le lói vài ánh sao mờ. Hương hoa ngọc lan mờ mờ choàng lên biệt điện. Biệt điện hào hoa nay đã biến thành khách sạn xoàng đẫm mùi son phấn. Nhưng hương hoa ngọc lan như hơi thở của một người đàn bà sang cả và nồng nhiệt phả dài dọc khắp khu vườn, trả lại cho biệt điện vẻ hào sảng thuở nào. Làn hương nồng nàn ban đêm ấy quyến rũ nàng mở cửa phòng, bước dần dà theo mấy chục bậc tam cấp xuống vườn. Nàng đi nhanh tới đám cỏ tóc tiên trồng bên dưới bậu cửa sổ để tìm con bướm. Nàng muốn xem nó đã bay đi hay đã rơi từ tầng hai xuống với một đôi cánh nát. Nhưng đám cỏ với những bông hoa thiêm thiếp trắng đẫm sương vẫn ngủ yên. Con bướm đã biệt tăm.

Sương và cái lạnh dìu dịu ban đêm ở cao nguyên làm nàng run rẩy vì trên người chỉ có chiếc váy ngủ bằng lụa mỏng. Nàng rùng mình nhìn ra xung quanh. Những gốc cây với tán đen sẫm hình như bắt đầu cựa quậy. Một cơn gió lạnh buốt thổi đến như tiếng than thê thiết. Nàng chợt nghĩ đến phim “Ma cây” của Mỹ, nhớ đến hình ảnh của cả rừng cây bỗng rùng rùng săn đuổi và nhập vào con người làm biến dạng khuôn mặt, nàng run bắn, tóc gáy dựng ngược, chân nàng khuỵu xuống, rồi nàng gục xuống bậc tam cấp.

Tất cả mọi cái sau đó diễn ra lờ mờ như trong sương.

Hình như có ai đó bế nàng vào phòng. Hình như nàng được ẵm trên một cánh tay đàn ông trong nhịp bước đu đưa tình tứ. Hình như người đó mặc áo choàng lụa và những nếp nhàu rên lên êm ái dưới sức nặng thân mình nàng. Hình như có một bàn tay vuốt dài từ trán xuống ngực, qua bụng, qua đùi và dừng lại ở gót chân tái nhợt của nàng khiến chúng ửng hồng. Có một mùi đàn ông mặn, đắng cuồng si pha lẫn mùi ngọc lan nồng nàn đang chảy ào từ cánh cửa sổ mở rộng vào khiến nàng ngây ngất. Có một đôi mắt đàn ông đang đăm đăm nhìn nàng từ bên trên. Đôi mắt ấy lặng lờ, không nài xin, con ngươi nửa nâu nửa đen. Nửa nâu rầu rĩ, nửa đen ngả xanh. Rồi đôi mắt nâng lên, cao dần xa dần. Như bị hút theo, nàng từ từ nâng người lên khỏi gối và bừng tỉnh.

Quả thực trong phòng, cạnh giường nàng đang có một người đàn ông. Anh ta chăm chăm nhìn nàng một cách thèm khát. Đôi mắt cháy rừng rực dưới đôi mày rậm. Anh ta bước lại phía nàng tay vươn dài. Đôi cánh tay ôm thít lấy nàng như trăn quấn. Anh ta hộc lên một tiếng và đẩy nàng ngã xuống giường chặn tấm thân lực lưỡng đang giật lên một cách kỳ cục xuống người nàng. Đôi môi của anh ta mở rộng trong cơn thèm khát ghé gần mặt nàng. Nàng bị nghẹt thở, không cựa nổi, những tiếng gào rú tắc nghẹn trong cổ họng.

Bỗng có cái gì rơi rất êm, rất nhẹ trên mặt Thuận. Và hình như gã đàn ông lỏng người ra.

Đó là con bướm ma.

Con bướm ma từ đâu bay tới. Nó sải dài đôi cánh to dị thường trên mặt Thuận, che khuất đôi môi và gương mặt nàng. Khi môi của gã đàn ông ham hố dập xuống, mồm hắn lập tức nghẹn phấn bướm.

Gã đàn ông cáu tiết gạt phắt con bướm ra khỏi mặt Thuận. Con bướm rụng xuống giường nhưng lại lập tức phủ ngay lên mặt nàng. Ba bốn lần như vậy.

Nó giương đôi mắt nhìn chòng chọc vào gã đàn ông. Đôi cánh vẫy vẫy một cách ma quái. Đôi cánh như đôi tay dẫn dụ hắn xuống địa ngục.

Gã đàn ông nhìn con bướm. Nhìn gương mặt người thiếu phụ bây giờ nâu đen loang lổ như một chiếc mặt nạ dữ dằn đe dọa. Gió đập vào cánh cửa rồi đi qua như một tiếng rên dài ảo não. Gã cảm thấy ở đây có gì quái đản. Dục vọng của gã chùng xuống, người bải hoải. Gã trân trân nhìn con bướm. Ngoài hành lang như có tiếng chân bước. Gã đi giật lùi không dám rời con bướm kì dị cho đến tận lúc gót chân đập vào cửa. Gã co giò phóng vút ra ngoài, lẫn vào vườn cây.

Thuận đã hết nghẹt thở. Nàng gào lên một tiếng lớn như tiếng mèo hoang và lật người dậy, mồ hôi toát đầm đìa.

Bên gối, con bướm ma đã chết. Cánh nát vụn. Đôi mắt nó vẫn giương to lặng lẽ.

Nàng nhìn vào trong gương. Giật mình thấy má in hai quầng nâu nhạt. Hai quầng nâu đó hệt đôi cánh bướm.

Võ Thị Hảo
Nguồn: Văn Tuyển

Đã đóng bình luận.