Tâm sự cùng Bá Lý Hề

Posted: 07/05/2011 in Hà Nguyên Dũng, Thơ

Hà Nguyên Dũng

Thời của Ông kẻ sỹ không nhiều
Nhưng vẫn hiếm người được đời trọng dụng
Ông đã phải sống trong nghèo túng
Bụng đói mà sôi hay sôi máu kinh bang ?

Thời của tôi kẻ sỹ đâu khan
Thời nào cũng phải nhất thân nhì thế
Tôi tứ cố vô thân giữa đời dâu bể
Không già hùa khó kiếm bữa cơm rau
Tài làm thơ so với tài nuôi trâu
Thì Ông được bát cơm, tôi danh hảo
Thiên hạ mấy người thực vô cầu bảo ?
Đời càng ngày hiếm kẻ trọng văn chương !

Cuộc đời, là đại cuộc thương trường
Tôi vẫn biết là phi thương bất phú
Lại lẫn thẩn đi làm thơ thả nhứ
Chút hư danh không thể gột nên hồ
Một hôm nào ngó thấy đời nghèo khô
Tóa hỏa trước cảnh gạo châu củi quế
Nghĩ nát óckhông lòi mưu kế
Bám vợ – như gà ăn quẩn cối xay…

Đõ Thị của Ông – xưa, Hà Thị của tôi – nay
Cũng tắt mặt tối mày với chồng con đâu khác
Nhưng Ông còn cón ngày hiển đạt
Tôi bao giờ mới tạm gọi hiển danh ?

Đỗ Thị nuôi Ông là nuôi bậc công khanh
Hà Thị nuôi tôi như nuôi tằm lấy kén
Tôi con tằm ăn lên sạch béng
Màu xanh mái tóc vợ tôi, và…

Ngòai cái tài tế thế của Ông ra
Ông còn biết nưôi trâu độ nhựt
Tôi trót lỡ theo đòi nghiên bút
Tay không cầm nổi xẻng – xúc, cưa – cưa

Ăn không cần no là cái phách của người xưa
Tôi quá bữa là đã nghe sôi bụng
Nếu biết làm thơ đời không trọng dụng
Tôi đã tìm người học cách nuôi trâu…

Biển xanh kia còn hóa ruộng dâu
Ai quyêt chắc rằng ai giàu ba họ
Thì dễ mấy ai ba đời ngheo khó
Câu nói kia chỉ cốt dỗ dành…

Lấy chuyện Ông lập được chữ công danh
Ở tuổi bảy mươi để dỗ lòng, mỵ vợ
Nghe tiếng bụng sôi mà tôi xấu hổ
Chẳng như Di, Tề thấy gào Châu lơ

Bụng sôi trào tâm sự ướt mèm thơ !

Hà Nguyên Dũng
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.