Lưu trữ cho Tháng Bảy, 2011
Thơ: Bắc Phong
Nhạc: Vĩnh Điện
Ca sĩ: Kim Khánh
Nguồn: Tác giả gửi YouTube link
Nguyễn Thị Thanh Dương
Từ phi trường Tân Sơn Nhất, Khoa được gia đình chú Tuyên đón về nhà ở Bà Chiểu chơi mấy hôm.
Hôm nay Khoa mới xách va ly trở về xóm cũ Gò Vấp. Mới rời xa Việt Nam 6 năm mà đường phố thay đổi lạ hoắc, cũng may vẫn còn những dấu vết hay chi tiết quang cảnh cụ thể khác để anh không đi lạc.
Cổng vào chùa Thiền Quang đây rồi, cũng là ngõ chính dẫn vào nhà anh, phải đi qua một khu mả bằng đá ong, những tảng đá ong nằm có, đứng có, cao hơn đầu người, người ta đồn rằng của người Pháp xây hồi xưa, nên lối xóm quen gọi là khu mả Tây. Trẻ con khu xóm vẫn chơi đùa ở đó, leo trèo lên những ngôi mộ. Nay khu mả Tây không còn, nên trông cái ngõ như rộng ra.
Gặp anh, nhận ra anh, ai cũng cất tiếng hỏi han thân mật, bù cho những tháng năm sống ở Mỹ hàng xóm lạnh lùng như người tình đang trong cơn hờn dỗi.
(more…)
Lưu Nguyễn
Những căn nhà rong rêu tựa vai nhau
nhìn những bước chân qua
như đã từ trăm năm trước
trong con mắt nâu đen
lấp ló bên cửa
thẹn thùng đôi má xanh xao
đã lùi vào tĩnh mịch lòng người
mùa thu đang chín mọng
đầu tường lá vàng đong đưa
phố cổ hư hao mòn mỏi
trông đợi một người về.
Lưu Nguyễn
Trích thi tập Trái tim người biết yêu
Nguồn: Tác giả gửi
Phan Thị Trọng Tuyến
Gửi On.
Mặt trời vừa khuất sau chòm cây dày đặc, chân trời hồng cam rực rỡ, đoàn người tù trở về trại. Những người đàn ông ốm nhom, áo quần tả tơi, mặt mày lem nhem u ám như bóng chiều đang dâng lên hai bên con đường đất đỏ. Những bóng ma lặng lẽ, ngậm ngùi, những tiếng đếm rời rạc, mỏi mệt như lời kinh đệm cho một mộ khúc câm. Một..hai..ba…bốn…Những con người chỉ còn là những thân xác thờ thẫn rã rời, những tiếng thở dài theo con số ra khỏi những buồng phổi tong teo đầy bụi đỏ. ..Bảy…tám chín…Ðất cát, cây lá im tiếng thẩm thấu các âm khô rời rạc đều đều. Như tôi đang đứng lặng nghe ngóng và đón nhận. Tìm một chút thân quen. Ðoán biết trước khúc quành đầu tiên, ngã tư thứ nhất, thứ hai, rồi khu vườn cuối xã ngay trước bìa rừng thưa. Khi người tù cuối cùng và tên lính giữ tù đoạn hậu đã khuất, tiếng đếm còn mơ hồ vọng đến, tan loãng trên khoảng mây vừa hết nắng. Ðôi lúc, tôi muốn hàng tường gạch hoặc một đoạn dây kẽm rào chợt mở ra, tầng mây xanh bỗng hé cửa, cuốn hút đoàn người rồi đóng lại thật nhanh, cho ngừng bặt những tiếng đếm ! Ðôi lúc, tôi muốn bay theo họ về đến ngôi trại xa xôi, nghe thấy họ nói chuyện, thở than hay ca hát… Nghe bất cứ âm thanh nào, khác hơn là tiếng đếm.
(more…)
Đỗ Trung Quân
Tháng này Sài Gòn mưa ngâu
Nhưng thôi, miễn bàn vể thơ thẩn
Tôi nói thẳng
Cho mau
Đồng bào tôi ngoài biển vẫn bị nó cướp tàu
Đồng bào tôi ngoài biển vẫn bị nó túm đầu
Cướp cơm chim
(more…)
Trang Y Hạ
Theo vận nước xác thân hòa lòng biển
dạ sắt son lưu luyến quyện con tàu
biển dậy sóng, hồn anh linh – hiển hiện
ôm khí thiêng hội tụ mãi ngàn sau.
(more…)
Bùi Chí Vinh
Một bài thơ chơi chữ thuần túy bằng tiếng lái thu lượm từ dân gian nói về đề tài thời sự hiện đại
Hành đảo ngữ kể từ GIẢI PHÓNG
Thi ca làm PHỎNG DÁI niêm vần
Muốn in báo phải làm đầy tớ
Nhưng ta nào phải kẻ lòn trôn
Ta nào phải là ông Hàn Tín
Phò Lưu Bang phản bạn lừa thầy
KỸ SƯ vì thế thành CƯ SĨ
THẦY GIÁO từ đây chịu THÁO GIÀY
(more…)
Điểm sách Cơ-cấu Việt-ngữ (Quyển I) của Giáo Sư Trần Ngọc Ninh
Posted: 17/07/2011 in Biên Khảo / Phê Bình, Đàm Trung PhápĐàm Trung Pháp
Theo tác giả Trần Ngọc Ninh thì CƠ-CẤU VIỆT-NGỮ (Quyển I) đã ra đời hơn 40 năm tại quê nhà, mới đây được cập nhật hóa và tái xuất bản tại Mỹ với sự trợ lực của anh chị em trong Viện Việt Học (VVH), nhất là ông Vương Huê. Đây là cuốn đầu tiên (chủ đề: Sự thụ đắc ngôn ngữ) trong toàn bộ gồm bảy quyển. Quyển II (Từ N (danh từ) và các dạng vị phụ thuộc tiền-N: dạng vị q) cũng đã được VVH tái xuất bản năm 2009. Quyển III (Từ V (diễn thuật từ) và các dạng s, t, đ phụ thuộc tiền-V) đang được VVH chuẩn bị tái xuất bản. Được biết cơ quan văn hóa này cũng có dự định xuất bản các quyển còn lại trong tương lai, gồm Quyển IV (Từ A (cận từ): AA, AV, và AA), Quyển V (Từ PRO-X (đại từ): PRO-N, PRO-V, và PRO-A), Quyển VI (Đoạn dạng u, v, x, y, z), và Quyển VII (Cú pháp học).
(more…)
Hoàng Ngọc Tuấn
Bà ngoại gỡ cặp kính lão ra khỏi mắt, tay gấp lại cuồn truyện tàu “Nhạc Phi diễn nghĩa”. Mưa xối xả ngập cả vườn, thỉnh thoảng gió thổi hắt vào nhà qua khung cửa sổ. Bà lo âu nhìn ra ngoài trời xám dầy đặc, đằng hắng một tiếng rồi gọi xuống nhà dưới:
– Út ơi!
Cô Út dạ nhỏ rồi chạy từ duới bếp lên, cô đem theo một cái lồng ấp chứa đầy nước sôi. Cô ngồi xuống sập gụ, âu yếm ngã vào lòng mẹ như muốn được chia hơi nóng hừng hực tỏa ra từ lồng ấp.
(more…)
Nhớ người bạn cứ lủi thủi đi bộ | Chiều xuống trạm métro Clarendon
Posted: 16/07/2011 in Thơ, Đinh CườngĐinh Cường
Nhớ người bạn cứ lủi thủi đi bộ

Hoàng Ngọc Tuấn và Đinh Cường – Sàigòn 2002
Chị nói nhà chị có nhiều hoa tím
hoa gì đó chị Hoà Bình quên tên rồi
uổng quá không ghé được hôm chị nhắn
mà nay đã giữa mùa hè
chờ mùa xuân sang năm hoa chị nhắn
đến xem lại nở mong như vậy…
(more…)
Trần Trung Tá
Thứ Trưởng Ngoại Giao
Nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, Hồ Xuân Sơn
Ngày 25 tháng 6 năm 2011
Qua Bắc Kinh nói về chủ quyền của nước Việt Nam.
Ông là người yêu nước
Ông ôm khư khư trong lòng Tổ Quốc của ông
Khi trở về Hà Nội
Tại phi trường Nội Bài
Hai tay ông vẫn ôm khư khư trước ngực
Ông không bắt tay ai
Chỉ cúi đầu chào các Đồng Chí.
(more…)
Thơ: Hư Vô
Nhạc: Phạm Quang Ngọc
Ca sĩ: Lã Anh Dũng
Nguồn: Hư Vô gửi YouTube link
Trần Nguyên Đán
tôi chờ em trong buổi tối di tản
là lúc không còn ai
là lúc chỉ còn tôi, và em
là lúc chỉ còn hai con người chờ chết
(more…)
Trangđài Glassey-Trầnguyễn
Chị ngồi xuống, mở cái giỏ vốn luôn nằm trong cốp xe của Chị, lấy ra bình xịt và giấy lau, rồi chùi rửa mặt mũi cho Anh. Anh cười thật tươi. Di ảnh nằm trên mộ bia, phảng phất một khuôn mặt bình thản và thân thiện. Những trưa hè, Chị về thăm Anh, lái xe một tiếng rưỡi đồng hồ. Chị trải khăn, nằm xuống bên cạnh bia mộ Anh, đọc sách. Và như vậy, tuần này qua tuần nọ, Chị về thăm Bố Mẹ chồng, chăm sóc cho gia đình Anh, đưa Bà đi chúc Tết họ hàng.
(more…)
Hồ Đình Nghiêm
Chưa tới trưa mà nắng thiệt dữ. Nắng ghìm cây cối gục đầu chết trân. Sắc lửa trải thảm trên con đường nhựa, hừng hực lung linh bốc hơi quáng gà. Không ngóng ra ngoài thì thôi, ngó xong quay đầu vô con mắt như có phủ tấm màn đen, đồ vật trong quán biết trò trốn tìm, chạy nhảy giây lát mới chịu đứng yên chường rõ mặt. Hơn cả nhức mắt, nắng muốn nổ con ngươi.
Ông Chu than trời oán đất nãy giờ mà chẳng nghe Mạnh góp lời hưởng ứng, buồn tình dẹp mấy cái ly dơ mang đi rửa. Điệu bộ hằn học như thể giận ai, những cái ly thủy tinh kêu rít rát khi bị kỳ cọ. Con chó thủy chung vẫn nằm xuội lơ ở ngạch cửa, le lưỡi, mắt lim dim, bụng dạ thoi thóp theo nhịp thở.
(more…)
Phạm Đức Nhì
Vì thế tôi ra đi 1
Bước chân xuống thuyền
coi như ngồi vào chiếu bạc
một còn một mất
tôi đặt cả cuộc đời mình
(more…)
Thơ: Luân Hoán
Nhạc: Vĩnh Điện
Ca sĩ: Đăng Hiếu
Nguồn: Tác giả gửi YouTube link
PS [sánhphạm]
Biển đêm khao khát vầng trăng
Biển khuya, lòng chạnh… hằng mong trăng về!
Biển khơi, ước hẹn lời thề,
Cho dù bão táp cũng chờ đợi trăng!!!
(more…)
Nhạc sĩ Trương Thìn và “Dạ Khúc Trăng Thơm”
Posted: 15/07/2011 in Mang Viên Long, Tùy Bút / Tản Văn / Ký SựThẻ:Trương Thìn
Mang Viên Long
Sáng ngày 23 tháng 6/2011 vừa qua, tôi được quý bạn văn “rủ rê“ đến café Bros đường Nguyễn Văn Thủ – quận 1, để tham dự buổi giới thiệu & phát hành tuyển tập truyện ngắn của 12 thân hữu trong và ngoài nước. Và, 18 ca khúc của Bác sĩ – Nhạc sĩ Trương Thìn, phổ thơ của hai nhà thơ mệnh bạc & tài danh là Hàn Mặc Tử & Bích Khê (mỗi tác giả 9 ca khúc).
Đúng như lời nhà thơ VTQ đã “rỉ tai“ với tôi trước đó ở quán Nghệ Sĩ, đến Bros – tôi đã được gặp lại một số anh em mà đã rất lâu – từ 40 năm đến vài chục năm, chưa có dịp gặp lại: Anh Dương Nghiễm Mậu, Đỗ Hồng Ngọc, Lữ Kiều, Mường Mán, Đoàn Thạch Biền, Khuất Đấu, Nguyên Minh, Trần Hữu Dũng, Trần Duy Phiên (…)/ và những anh em mới được quen trên VCV như Đinh Kim Phúc, Hiếu Tân, Quyên Di (…) cùng số đông anh chị em văn nghệ sĩ thành phố….
(more…)
Phan Minh Châu

Trận Bạch Đằng Giang – Tranh Lê Năng Hiển
Có phải giờ này con đang ngồi trong lớp
Đang tập đánh vần hai chữ VIỆT NAM
Tổ Quốc mình một dải đất yêu thương
Nằm thao thức bao đêm chờ Bão dữ
(more…)
Bùi Chí Vinh

Half Past Three (The Poet), 1911 – Marc Chagall
Mới đầu ta định làm thơ
Sau cùng cảm thấy giặt đồ hay hơn
Sống như Hàn Tín lòn trôn
Hăm bốn chữ cái nuôi mồm không xong
Ra đường sạch giữa đám đông
Về nhà đóng kín thư phòng thấy dơ
(more…)
Trần Yên Hòa
Hồi ở thành ông Năm, Huân được sắp nằm cạnh Luận. Căn nhà của tù cải tạo lợp bằng tôn, trần thấp, mùa hè thì nóng hừng hực, nên nằm trên nền xi măng anh em tù đều cởi trần trùng trục cho mát. Như bọn Huân, đám tập trung cải tạo đã qua nhiều trại, từ trại Trãng Lớn đến Long Khánh rồi Long Giao. Đây là trại thứ tư anh ở.
Lần đầu tiên, khi đặt cái bao cát xuống sàn nhà, bên cạnh Luận. Cái bao cát đựng mấy bộ đồ tù rách, cái mền, cái mùng, thế thôi. Luận nhìn Huân rồi hỏi trống không:
– Ở đâu về?
Huân cũng trả lời trống không:
– Long Giao.
Rồi ai lo công việc nấy. Huân cũng không hỏi lại Luận từ đâu về, có thể từ Bù Gia Mập hay từ Tống Lê Chân gì đây. Lúc ấy, tụi Miên hay đánh qua biên giới, nên các trại tập trung ở gần biên giới đều dồn về đây.
(more…)
Hoàng Minh Châu

Midnight Cake by Manic Street Preacher
Thức giấc nửa đêm
Trăng lặng lẽ đâu đó
Bóng rải trên mình
Hốt hoảng tưởng đang mơ
Trên nệm ấm thoáng nghe mùi cỏ
Sinh nhật của tôi ư?
Ừ, sinh nhật của tôi
(more…)
Nhạc và lời: Phù Chí Phát
Ca sĩ: Duy Thủy
Hòa âm: Tuấn Khanh
Nguồn: Tác giả gửi YouTube link
Trường phái Ấn tượng hay là ngôn ngữ hội họa sáng tạo
Posted: 14/07/2011 in Biên Khảo / Phê Bình, Nguyễn Bảo HưngNguyễn Bảo Hưng

Soleil levant [1872; huile sur toile; 48 × 63 cm.]
Claude Monet (1840-1926)
Ngày 15-4-1874 tại cơ sở của nhiếp ảnh gia Nadar số 35 đại lộ Capucines – Paris đã khánh thành cuộc triển lãm tranh của một nhóm họa sĩ ly khai khoảng 30 người trong đó có Monet, Renoir, Degas, Berthe, Morisot, Pissarot… Gọi là ly khai (dissidents) nghe cho xôm tụ, chứ thời bấy giờ họ bị liệt vào nhóm họa sĩ bị khước từ (les refusés) vì tranh của họ không được nhận trưng bày tại Phòng Triển lãm chính thức. Phòng Triển lãm chính thức, được biết dưới tên gọi Le Salon officiel và đặt trụ sở tại Viện bảo tàng Louvre, là nơi hàng năm tổ chức trưng bày các tác phẩm nghệ thuật hội họa hoặc điêu khắc được đánh giá là có mỹ thuật. Đây chính là cơ hội để tác giả được quần chúng biết đến và đem lại cho họ danh vọng tiền tài. Nhưng muốn vậy họ phải có tác phẩm lọt được vào mắt xanh của một Ban Giám Khảo mà thành viên hầu hết đều là hội viên của Học Viện Mỹ Nghệ (Académie des Beaux-Arts). Tiêu chuẩn đánh giá và chọn lựa, cho tới giữa thế kỷ 19, vẫn là dựa trên mỹ học kinh viện (académique) và truyền thống Phục Hưng La Mã (La Renaissance romaine). Bởi lẽ cách sử dụng màu sắc và đường nét cách tân của nhóm không hợp nhãn Ban tuyển trạch nên tranh họ đã bi loại bỏ. Đó cũng là lý do khiến bọn họ đứng ra tổ chức riêng cuộc triển lãm từ 15-4 đến 15-5-1874 đúng hai tuần trước ngày khai mạc Phòng Triển lãm chính thức. Với kỳ vọng sẽ cạnh tranh được với Phòng triển lãm kỳ cựu, một thành viên đã không ngần ngại phát biểu một câu xanh rờn : « Cuộc triển lãm lưu vong này là một thắng lợi lớn và tranh của bọn ta sẽ là một cạnh tranh chí tử với đám khứa lão đui chột ngốc nghếch ấy… ». Nhưng cuộc trưng bày của họ lại hầu như là một thất bại. Suốt một tháng trời mở cửa chỉ có khoảng 3500 khách vãng lai, chưa bằng một phần mười tổng số người kéo đến coi Phòng Triển lãm chính thức. Về phần giới phê bình chính thức cũng chỉ bình phẩm qua loa hoặc nhắc chiếu lệ về phòng tranh mà thôi. May thay, một vài nhà phê bình thuộc loại nghiệp dư, không mấy tiếng tăm lại « đánh hơi » được tính khai phá cách tân của đường lối hội họa mới này, như nhận xét của nhà phê bình nào đó trên tờ RAPPEL : « Bạn hỡi, khi tới đây bạn hãy vứt bỏ mọi thành kiến cổ lỗ sĩ đi. Hẳn một thời đã có những họa sĩ khờ khạo cứ tưởng rằng khi muốn cho ta ý niệm về một cái cây là phải vẽ đúng một cái cây đủ cả thân lẫn cành và lá. Tội nghiệp thay, họ đâu biết răng hội họa phải đem lại cho ta trước hết « ấn tượng » về các sự vật, chứ không phải cái chúng là hiện thực. » (… Vous qui entrez, laissez tout préjugé ancien. Il fut un temps sans doute où des peintres naïfs, lorsqu’ils voulaient donner l’idée d’un arbre, peignaient un arbre en effet avec un tronc, ses branches et ses feuilles. Ils ignoraient que la peinture doit donner avant tout « l’impression » des choses, non leur réalité même .» Theo J.J LÉVÊQUES – Les Années Impressionnistes _ 1870 – 1889, ACR Éditions Internationales 1990, tr. 284)
(more…)
Thương Tử Tâm
Người đi
tích xưa vó ngựa từ phương Bắc
hung hãn trời Nam quá ngàn năm
những hồn uổng tử còn quanh quẩn
che chắn sơn hà hận chưa tan
(more…)
Nguyễn Hữu Thụy
Đã từng khổ hai chân bị cùm
Giữa núi rừng từng bầy muỗi đói
Đã từng đau hai tay bị trói
Đâu nghĩ ngày nay lại nhảy đầm
(more…)
Thái Quốc Mưu
Ông Ba định nhấp hớp rượu, nhưng lại để ly xuống, bảo tôi:
– Nữa! tui đã nói với chú bao nhiêu lần rồi! Ðừng gọi tui bằng bác nữa. Gọi bằng anh đi! Anh, a…anh, có gì thiệt thòi cho chú đâu? Bộ tui hổng đáng làm anh chú sao?
Tôi cười cười. Ông Ba nhỏ hơn cha tôi con giáp và chỉ lớn hơn chị Hai tôi năm bảy tuổi. Nếu là con trưởng, tôi gọi ông Ba bằng anh chẳng có gì đáng nói. Ðàng nầy, tôi lại là đứa con thứ mười hai trong gia đình, tính ra tôi nhỏ hơn ông Ba gần đến ba mươi tuổi và, con gái đầu lòng của ông Ba còn lớn hơn tuổi tôi, lại có con cái đùm đề. Tôi gọi bằng anh coi sao được? Lẽ ra, tôi gọi ông Ba bằng chú là hợp lý nhất. Nhưng tôi vẫn ngại, vì đã gọi ông Ba bằng bác từ lâu rồi, nó đã thành “cái lệ”. Ðổi lại cách xưng hô coi nó thật kỳ khôi!
(more…)
Hà Nguyên Dũng
Tặng họa sỹ Từ Duy
Năm mươi năm ăn mặn chát lòng
cuộc sống dường như dầm ớt hiểm
dù không giả dại khum người liếm
vẫn biết cuộc đời dủ vị: chua, …
(more…)
Thơ: Huỳnh Nguyễn Thanh Tâm
Nhạc: Phạm Anh Dũng
Ca sĩ: Quỳnh Lan
Hòa âm: Nguyễn Quang
Video: Vinh Nguyễn
Nguồn: Tác giả gửi YouTube link
Châu Thạch
Gởi Phx.Hoài Hương
Em đang ở phía bên kia bờ bể
Gởi thơ về tặng tôi một vầng trăng
Mắt không tật nhưng tâm tôi chắc khuyết
Thấy trăng em còn lại nửa cung Hằng.
(more…)
Song Thao

Silent Sorrow by Maud Earl, 1910
Viết mãi về người đâm ra chán, muốn thay đổi viết về những cái không phải là người. Viết gì bây giờ? Loài vật nghe? Tại sao không? các bạn tôi đều yêu thú vật. Người thì thích heo, bò, dê. Người thì thích gà, vịt, chim chóc. Người lại thích tôm, cua, cá, mực. Có người lại thích nghêu, sò, ốc, hến. Với một điều kiện. Luôn luôn phải có một chai rượu bên cạnh. Nói chuyện thú vật nằm trên đĩa như vậy chắc chẳng thuận tai các ngài trong Hội Bảo Vệ Súc Vật. Nhảm! Vậy thì nói chuyện loài vật một cách nghiêm chỉnh vậy. Năm nay năm chó chẳng gì bằng nói chuyện chó. Thôi đi ông ơi, chuyện chó người ta đã nói chán chê từ hồi báo xuân lận! Rồi sao? Tôi cầm tinh con rùa nên việc gì cũng cứ nhẩn nha. Còn năm chó thì còn có quyền nói chuyện chó!
(more…)
Trần Văn Sơn
Tặng Trang Luân
Viên đạn bắn ra từ nòng súng địch quân
Ghim vào lưng anh nằm im trong cột sống
Viên đạn và anh là bạn đồng hành
Chung số phận
Tù đày
Và khổ nạn
(more…)
Đinh Cường

Khung cửa hẹp; sơn dầu trên giấy 18 x 24 in; tranh Đinh Cường
Lò than thua lổ bạn ơi
bỏ huế đi lửa tắt rồi rượu khô
bây chừ ngó núi dòm mô
cũng không thấy nữa bến đò năm xưa
bạn còn đạp cuộc chiều mưa?
Virginia, 8 Jul 2011
(more…)
Kim-Chi
Từ chợ Ninh Hòa, môt quận lỵ thuộc tỉnh Khánh Hòa, người ta có thể đi xe ngựa về hướng tây chừng 3 cây số sẽ là làng Bình Thành, một làng nằm dọc theo đường quốc lộ rất hiền hòa và phì nhiêu ruộng lúa. Đến đầu cầu Bình Gành, bỏ đường cái quan đi vào một đọan người ta sẽ thấy một căn nhà khá khang trang, chung quanh nhà là vườn cây ăn trái, nhiều nhất là xoài, có đôi ba cây ổi và khế…
Ông chủ căn nhà đó là ông Cửu, có lẻ người ta gọi theo chức vị của ông ngày trước chứ đó không phải là tên thật của ông ta. Người ở vùng này ít gọi ai bằng tên thật sợ là vô phép, họ gọi nhau bằng tên thứ, để tránh lầm lẫn thì đôi khi đi kèm theo tên của đứa con đầu lòng…
(more…)
Nhạc và lời: Vĩnh Điện
Ca sĩ: Thụy Long
Nguồn: Tác giả gửi YouTube link
Hoàng Xuân Sơn

Portrait of a Poet by Diego Rivera
Thơ bạn
tặng các nhà máy than!
nỏ cần màu mè khuôn sáo
mần thơ rủ rỉ rù rì
bạn ta đinh cường luân hoán
mỗi người ôm một quận thi
(more…)
Phạm Đức Nhì
Trong Thơ Đến Từ Đâu của Nguyễn Đức Tùng, do tên ở vần B, Nguyễn Thị Hoàng Bắc được xuất hiện ngay ở phần đầu cuốn sách. Khi được hỏi “cái gì là quan trọng nhất trong thơ?” câu trả lời của chị dứt khoát và gây ấn tượng:
“Sự tự khai….. Lúc nào tôi nói thật, nói thẳng được, nổi điên lên mà nói, nói mặc kệ thiên hạ sự, nói cóc sợ ai, không ‘quan trên ngó xuống người ta trông vào’ thì tôi viết được mấy lời kha khá.” Bài Ngọn Cỏ được chị viết ra trong tinh thần đó. Một số người bảo thủ thì mỉa mai là chị đã “đái ra thơ”. Nhưng cũng có nhiều người khen trong đó có Đinh Linh (đã dịch bài thơ sang tiếng Anh) và nhà phê bình văn học Nguyễn Hưng Quốc. Tôi cũng thích Ngọn Cỏ và hôm nay có hứng đưa ra mấy lời bình phẩm.
(more…)
Đọc lại Truyện Kiều để yêu thêm tiếng Việt
Posted: 11/07/2011 in Biên Khảo / Phê Bình, Đàm Trung PhápĐàm Trung Pháp
Thi hào Nguyễn Du ra đời trong hậu bán thế kỷ 18. Tôi thường tự hỏi có phải trong thời điểm ấy Thượng Đế đã nổi hứng rộng lượng và công bình mà ban cho nhân loại những thiên tài văn chương xuất chúng chăng? Như Goethe sinh năm 1749 tại Đức Quốc, Nguyễn Du sinh năm 1765 tại đất nước chúng ta, Chateaubriand sinh năm 1768 tại Pháp Quốc, và Wordsworth sinh năm 1770 tại Anh Quốc. Goethe, đệ nhất văn hào dân tộc Đức, năm mới 25 tuổi đã viết cuốn truyện tình bi đát mang tên DIE LEIDEN DES JUNGEN WERTHERS (Những nỗi ưu sầu của chàng trai trẻ Werther) để nói về mối ưu sầu thực sự của chính ông: Goethe đã gặp và yêu say đắm trong tuyệt vọng một phụ nữ đã đính hôn với người khác. Câu chuyện lãng mạn và bi thảm ấy khiến ông lẫy lừng danh tiếng khắp Âu Châu và cũng làm cho một vài giai nhân đa sầu đa cảm đang thất tình giống người trong truyện nhảy xuống hồ tự tử mà trong tay còn nắm chặt cuốn tiểu thuyết kia! Chateaubriand có thể được coi là nhà văn tiên khởi của trào lưu văn chương lãng mạn nước Pháp qua cuốn tiểu thuyết ATALA, một câu chuyện vừa buồn vừa mãnh liệt đam mê trong khung cảnh thiên nhiên rực rỡ của rừng núi Bắc Mỹ, một nơi mà Chateaubriand chưa từng thăm viếng và chỉ được làm quen với các sắc dân da đỏ qua sách vở. Và Wordsworth, đệ nhất thi nhân bên trời Anh Quốc, năm chưa đến 30 tuổi đã cùng Coleridge xuất bản tập thơ LYRICAL BALLADS, mở đầu cho thời đại thi ca lãng mạn trong văn học quốc gia ấy. Wordsworth say mê thiên nhiên và có biệt tài dùng ngôn ngữ bình dị dễ hiểu để diễn tả những cảm xúc tràn bờ trước vẻ đẹp của rừng, của núi, của giai nhân. Tôi nhớ mãi những câu thơ sau đây của Wordsworth để tả một kiều nữ bí mật sống giữa thiên nhiên mang tên Lucy mà thi nhân ví như một bông hoa đổng thảo:
A violet by a mossy stone
Half-hidden from the eye
Fair as a star, when only one
Is shining in the sky
(more…)
Lê Văn Hiếu
Âm vọng rừng
Sống trong rừng, chết trong rừng
Tưởng chừng không âm không giọng.
Nói trong rừng, hát trong rừng
Mình nghe tiếng mình vọng lại.
(more…)












































