Lưu trữ cho Tháng Bảy, 2011

Nguyễn Xuân Hoàng

1.
Cuối mùa hè rồi, tôi đem đứa con gái nhỏ xuống Cali. Thật ra, có lẽ tôi phải nói là dọn sang Cali mới đúng. Con tôi năm nay được tám tuổi. Bataan nói với tôi là con nhớ mẹ. Tôi hiểu điều đó nhưng đành chịu, không biết cách nào giải thích cho con.

Bataan là đứa con duy nhất của chúng tôi. Tôi lấy Nga cuối năm bẩy chín sau khi ở trại học tập cải tạo ra. Nga là em gái của một người bạn cùng trại tù với tôi. Anh ấy tên Ðông… Ðầu năm bẩy chín tôi bị đưa về Hàm Tân rồi được thả, còn Ðông bị đẩy ra Bắc.
(more…)

Quá khứ đen

Posted: 11/07/2011 in Thơ, Võ Công Liêm

Võ Công Liêm
Gửi anh Đinh Cường

nỗi đau trong tôi
tràn về quá khứ
nằm lăn giữa chốn phong ba
dao găm lựu đạn đâm thục mạng đời sinh tử long đong
giữa vỉa hè rối ren chữ nghĩa
khốn đốn một thời thất thủ yêu em
(more…)

Rượu dưới trăng

Posted: 11/07/2011 in Châu Thạch, Thơ

Châu Thạch

Dốc ngược chai, rượu long lanh chảy
Ta nâng ly uống cạn cả ngàn trăng
Khà một cái hơi bay mờ mặt đất
Còn một trăng treo mộng ở trên cao.
(more…)

Thụy Khuê


Phùng Cung (1928-1998)

I. Tại sao Phùng Cung bị bắt, bị tù biệt giam 11 năm không có án?

Tư tưởng của Phùng Cung độc đáo và ngược hướng với những người cùng thời, kể cả các thành viên NVGP và thế hệ ngày nay, trên nhiều địa hạt: Bảo tồn văn hoá, lòng ái quốc, cách mạng mùa thu, kháng chiến chống Pháp, chiến tranh Nam-Bắc, tình nước và tình người. Chưa một nhà thơ, nhà văn nào dám đi xa như thế, viết những lời đả phá mãnh liệt như thế về quốc ca, quốc thiều, về cách mạng mùa thu, về chính sách văn hoá của Đảng Cộng Sản, về những tín điều đã mê hoặc người Việt Nam trong suốt thế kỷ qua. Và đó là lý do chính khiến Phùng Cung bị 12 năm tù, không có án. Tìm hiểu Phùng Cung là tìm hiểu nguồn tư tưởng yêu nước đối lập với quan niệm chính thống và đi ngược lại niềm tự hào dân tộc cố hữu, nhưng sẽ là kim chỉ nam cho một con đường dân tộc mới: con đường chuyển giáo dục chiến tranhgiáo dục hận thù thành giáo dục hoà bìnhgiáo dục văn hoá.
(more…)

Trần Nghi Hoàng

Hành trình khúc xạ và triển khai lý lịch thiên nhiên

ngửa mặt hầm cách âm
giấc chiều không đủ muộn
với cánh tay căng về phía mải miết những lần xanh
ai mở lầm vô tâm con đường bất tất
nắm giữ phần hồn không có thật
là phát hiện tương lai
(more…)

 
Thơ: Nguyễn Đình Toàn
Nhạc: Vũ Thành An
Ca sĩ: Thái Hiền
Nguồn: YouTube

Trần Vấn Lệ

Buổi sáng, xe quét đường quét sạch cả mù sương!
Hai lề phố hoa nở đỏ thắm thiết môi hường!

Good Morning dễ thương với ai dù dễ ghét!
Buổi sáng không ai mệt dù đi bộ dài dài…
(more…)

Nguyễn Thị Thụy Vũ

Duy choàng tay qua đôi vai tôi, đôi môi chàng màu tro nặc mùi thuốc lá hờ hững đặt lên môi tôi. Nụ hôn chia tay này không còn nồng nàn như mấy năm về trước. Tôi lách ra khỏi vòng tay ấy, ngoái lại nhìn chàng. Da chàng trắng nhờn nhợt như da bụng con thằn lằn. Mặt chàng sần sùi và thô nặng như một tảng đá không còn làm da thịt tôi nháng lửa nữa. Đôi vai rộng và cái mông tròn của chàng ngày trước đã lôi cuốn sự chú ý của tôi. Bây giờ cuộc yêu đương hờ hững không đem đến cho nhau nhiều rung động nữa. Đàn ông đâu phải chỉ mê hoặc đàn bà ở cái vai và cái mông. Thân thể của chàng đã xa lạ với thân thể tôi từ mấy tháng nay. Tôi muốn tìm ở đàn ông sự dịu dàng ở khuôn mặt, một lời nỉ non, một nụ hôn đơn sơ không cần có kỹ thuật. Tôi đứng nhìn Duy cho đến lúc chàng khuất sau khúc quanh của ngã tư đường rẽ lên chiếc cầu qua thành phố. Trở vào nhà tôi ngồi lại bên cửa sổ cạnh chiếc bàn con. Trên bàn, mẩu thuốc lá hút dở còn bốc khói trong chiếc gạt tàn bằng sứ trắng. Tờ chương trình hát bóng nằm bên cạnh xâu chìa khóa của tôi. Ly cà phê còn vương chút cặn đen ngòm dưới đáy. Tôi đã từ chối không làm một cuộc phiếm du với chàng vào chiều thứ bảy này vì không thích đến những nơi đông người. Tiếng nhạc ầm ĩ ở rạp chớp bóng sẽ làm thần kinh tôi căng thẳng. Tôi thích ngồi một mình ngắm dòng sông vào mùa nước nổi. Mối buồn bâng quơ của tôi dâng lên ăm ắp như nước sông đầy.
(more…)

Boeing

Posted: 10/07/2011 in Hoàng Minh Châu, Thơ

Hoàng Minh Châu
tặng Minh Lan

Mỗi sáng mai thức giấc
không thấy mặt người, không rõ mặt anh
lầm lũi trên đường như vào xa xôi
em ‘gô tu guốc’
(more…)

Đinh Cường
Tưởng nhớ mười một năm ngày mất (7 tháng 7, 2000 – 7 tháng 7, 2011)


Ngọc Dũng, tháng cuối cùng – Đinh Cường ghi

Chị Ngọc Dũng phone nhắn chiều Chủ Nhật 10 tháng 7 đến ăn giỗ anh Ngọc Dũng, hằng năm chị vẫn mời một số bạn quen thân trong gia đình vào tháng này. Tôi thật tình xúc động, nhớ đến hình ảnh anh, mới đó mà đã mười một năm xa khuất. Tro anh như mây xám chiều nay tôi nhìn,  khi trời sắp mưa giông, những cơn mưa giông buồn mùa hè, mặt đường nhựa bốc hơi…
(more…)

Phương án

Posted: 09/07/2011 in Hoàng Xuân Sơn, Thơ

Hoàng Xuân Sơn

mẹ con sói đùm bọc
chỉ còn gấu. và da
bộ trống đồng sơ sẩy
nghìn thu một tiếng khà
(more…)

Thăm Trung Hoa

Posted: 09/07/2011 in Nguyễn Đức Tùng, Thơ

Nguyễn Đức Tùng

Khi mọi chuyện xảy ra
Thì anh không ở đó
Khi anh tới đó
Mọi người đã đi rồi
(more…)

Nguyễn Mộng Giác

Vợ chồng ông Tâm và lũ con lếch thếch đi bộ từ phố về nhà. Con Lan và thằng Vũ hí hửng chạy theo ba mẹ, mừng quá quên cả đoạn đường dài. Con Lan mím môi cố giữ không cho cái mũ ni lông mới bay xuống đường cái lầy lội. Còn thằng Vũ tay xách đôi dép Nhật cũ, cứ chạy một đoạn phải dừng để sửa lại đôi tất mới và đôi giày da hơi rộng. Bà Tâm cười thật tươi, khoe với chồng rằng ký mực bà vừa mua rẻ hơn hôm qua đến ba trăm đồng, bù lại gói bột dưa đắt hơn hôm qua một trăm đồng. Cuối cùng vẫn còn lợi hai trăm, đủ mua hai hộp sữa cho thằng Út. Chỉ có một mình ông Tâm không được vui:

“Lợi đâu không thấy, chỉ thấy cái cảnh cuốc bộ hộc xì dầu mà thôi. Em bắt anh ôm xách đủ thứ lỉnh kỉnh, không còn thấy đường mà đi nữa. Em coi thử có chiếc cyclo nào không, kêu lại chở một lượt về thẳng nhà cho khỏe”.
(more…)

Về lại quê nhà

Posted: 09/07/2011 in Thơ, Trang Y Hạ

Trang Y Hạ

Ta về đây như con diều khát gió
nằm buồn xo trong góc ẩm tối tăm
không ai nhìn – cũng chẳng ai hỏi thăm
người mẹ nhớ đem treo ngoài chái bếp!
(more…)

Mai Thảo

Thế là, giữa một buổi sáng Sài Gòn rực rỡ, tin dữ mà gia đình tôi chờ đợi thấp thỏm suốt mười năm ở bên này vĩ tuyến, đã từ bên kia vĩ tuyến mười bảy bay sang. Bà ngoại tôi, người cuối cùng của dòng họ Nguyễn còn ở lại miền Bắc đã tạ thế.

Hung tin thu gom trong mấy dòng bưu thiếp lời lẽ mơ hồ, ngày giờ và chi tiết cái chết nghìn trùng cách trở không được nói đến tường tận, nhưng tôi, tôi biết bà ngoại đã nằm xuống ở đâu, cặp mắt nhân hậu một đời nhỏ lệ xót thương kẻ khác ấy đã khép lại dưới vòm trời nào, thước đất nào đã được bà lựa chọn gửi nắm xương tàn của một tuổi già cô độc.

Thửa ruộng nhỏ nằm dưới chân một sườn đồi trọc. Đất đỏ rờ rỡ màu máu. Thửa ruộng có một thân cây lớn nghiêng bóng, kế liền với một con đường sỏi đá và cỏ bồng hoang vu, trên đầu là những đám mây trung du và đám mây của một vòm trời trung du trắng xốp như bông nõn ấy nổi chìm ở bên này và bên kia một vùng rậm rì xanh đặc là hai sườn Tam Đảo.
(more…)

Kết cỏ ngậm vành

Posted: 08/07/2011 in Thơ, Uyên Hà

Uyên Hà
Tặng Vợ tôi


Thiếu phụ – Tranh Lương Xuân Nhị

Em cô bé mười chín năm về trước
Đã thầm vui khi ta hỏng tú tài
Chỉ vì sợ khi ta vào đại học
Cổng trường em thiếu bóng một chàng trai
(more…)

 
Thơ: Lãm Thúy
Nhạc: Vĩnh Điện
Ca sĩ: Tâm Thư
Nguồn: Tác giả gửi YouTube link

Đinh Cường


Cy Twombly tại Mentil Collection 2005, Houston (Nguồn: New York Times)

Sáng sớm ra càphê Starbucks thoáng buồn khi đọc tin trang nhất báo The New York Times đăng tin họa sĩ Mỹ Cy Twombly vừa qua đời tại Rome, Ý đại Lợi ngày hôm qua, thứ ba 5 tháng 7, 2011. Tin buồn do Gagosian Gallery nơi đại diện tranh ông loan ra. Ông cùng hai người bạn là Jasper Johns và Robert Rauschenberg là những bóng dáng lớn của hội họa hậu hiện đại, đứng ra ngoài mọi trào lưu nghệ thuật Mỹ sau thế chiến thứ hai .
(more…)

Hư Vô

Lưng Nguyệt

Nửa đêm pha rượu vào nhan sắc
Vườn khuya đã động khúc nguyệt cầm
Mùa thu như thoáng chiêm bao tới
Theo bước em qua lối thăng trầm.
(more…)

Trangđài Glassey-Trầnguyễn


Portrairt of a Chinese Woman by Yan Zhou Xu

Bài này do Nhật báo Người Việt mời tác giả đóng góp cho mục Diễn Đàn để bắt đầu cho cuộc thảo luận trên mạng dành cho độc giả. Cuộc thảo luận xoay quanh đề tài nuôi dạy con cái, trong tương quan với bài viết “Why Chinese Mothers are Superior” của tác giả Amy Chua, đăng trên báo New York Times ngày 8 tháng Giêng, 2011.

Một số lệch điểm

Trước khi trình bày một số suy nghĩ liên quan đến đề tài này, tôi muốn đưa ra một số nhận xét sau đây:

1. Danh bất chánh: Tự nhận mình là người Hoa, nhưng Gs Amy Chua thật ra là người Mỹ gốc Hoa. Thêm vào đó, tôi cho rằng vì bà kết hôn với một người khác sắc tộc, bà cũng chịu ảnh hưởng ít nhiều từ văn hóa của chồng. Nếu không, bà chắc là ‘vợ Cọp,’ nhất cử nhất động đều bắt chồng phải theo ý mình, và hôn nhân của bà sẽ chịu nạn đồng hóa thay vì là một kết hợp tương kính.
(more…)

Trần Vũ

Mỗi thời đại thờ cúng một vị thần. Thần sông Tô Lịch khi dâng nước mênh mông, khi hiền hòa tưới mát các đồng lúa, ở mãi với dân Giao Châu. Cho đến khi Tiết độ sứ Cao Biền sang trấn thủ, bày trò trấn yểm, dìm chúng tôi xuống móng thành Đại La.

Tôi với Tiểu Khanh chết đi ở giấc canh khuya, khi mặt sông đã hóa bùn và nước sông đã đặc tóc. Song tóc Tiểu Khanh làm sông Tô Lịch chảy mềm mại và từ bấy mang màu tóc Tiểu Khanh. Sông xanh tóc con gái ước mơ và kiên nhẫn.
(more…)

Bùi Minh Quốc
Tặng Vũ Thư Hiên, Hà Sĩ Phu, Tiêu Dao Bảo Cự


Freedom in dreams by Mary Theis

Xuân hổn hển ngực đồi cỏ thắm
Ðà Lạt dậy mùa hoa
Anh nghiến răng trong phòng thẩm vấn
Giữa ban ngày mà ngập đêm đen.
(more…)

Quan Dương

Khu chung cư căn phòng ẩm chật
Gã đàn ông đến từ Việt Nam
Có con gián là dân bản gốc
Có ban ngày và có ban đêm
(more…)

Hồn Bản Giốc

Posted: 07/07/2011 in Thơ, Võ Thạnh Văn

Phù Hư Dật Sĩ Võ Thạnh Văn

“Làm trai cho đáng thân trai
Xuống đông, đông tĩnh. Lên đoài, đoài yên!”
(Ca Dao)

1.

Thắp sao mài kiếm vì đời
Nghiêng trăng duyệt sách chí ngời sử thiêng
Từng đêm canh giữ bưng biền
Kêu gào sông núi dậy miền cỏ thơm

Hận sôi ngựa quý dựng bờm
Voi khôn Tượng Quận bạt gươm giặc thù
Mắt ngời rực cháy biên khu
Khí thiêng bãng lãng sa mù hàn quan

Thù xưa dài ngút dặm ngàn
Hận xưa thấp thoáng thêu màn tên reo
Gươm linh múa tít đỉnh đèo
Máu say. Rượu đổ. Vàng gieo. Linh kỳ

Nửa khuya vẳng tiếng trúc ty
Cầm canh trống giục khúc tỳ bà rơi
Hồn cha ông về lưng trời
Luyến từng ngọn cỏ suối đời lãng quên

Sương chiều khê ải buồn tênh
Ngả nghiêng sông núi. Mông mênh đất trời
Thét trong gió rít rã bời
Cha ông tiếc thuở tuyệt vời vàng son

Thác reo thống biệt đôi đường
Rợn hồn thép lạnh ngùi thương giống nòi
Nghiến răng. Vung kiếm. Vạch trời
Chém tan biển hận lưu đời danh vang
(more…)

Phan Đắc Lữ

Một mình ta dạo quanh hồ Than Thở
Không có em còn ai để thở than
Màu dã quỳ ngỡ vàng em tà áo
Liễu Xuân Hương mơ tóc xoã đôi hàng.
(more…)

Mạc Phương Đình

Cám ơn em buổi chiều qua đó
gởi nụ cười sau liếp cửa che
con sáo bay mang câu hát dạo
ta chào em mượn lối đi về
(more…)

Thái Quốc Mưu

Kha Trân, người Hồ Nam, vốn dòng thế phiệt, nghĩa khí hơn người, lại thường hay bố thí kẻ nghèo hoặc kẻ sa cơ lỡ vận. Gặp năm hạn hán, cứ tung gạo kho, bạc tiền ra phát chẩn không chút đắn đo. Giúp người hàng vạn, không hề nghĩ việc đáp ân. Bởi vậy, từ ăn mày cho đến hảo hán anh hùng, kẻ biết Kha thì đầy thiên hạ, còn Kha biết người vốn chẳng bao nhiêu!

Có điều tánh tình phóng đãng, thích gái đẹp, rượu ngon, nên luôn lui tới Bách Hoa Lâu, hay những chỗ tương tự để vui chơi “ngàn vàng đổi lấy trận cười” là chuyện bình thường! Cho nên đã nhiều lần vào trường thi, nhưng chưa hề thấy tên đề bảng hổ.
(more…)

Trần Vấn lệ


Yingluck Shinawatra

Hôm nay, nước Thái Lan có Thủ Tướng Đàn Bà! Toàn dân, trẻ tới già ai cũng đều vui sướng! Nước Thái Lan như lớn vì có sự công bằng. Nước Thái Lan hiên ngang từ nụ cười rất đẹp. Cảm ơn cô Yingluck mở một chương sử hồng! Nước Thái Lan núi rừng và biển sông thức dậy!
(more…)

Trần Văn Nam

Ba truyện ngắn trích trong tập truyện Cát Vàng của Lữ Quỳnh (do Văn Mới xuất bản): Cuộc Chơi – Chỉ Còn Kẻ Ở Lại – Bóng Tối Dưới Hầm.

Cuộc chơi nói về cái chết rủi may của những người lính trong thời chiến. Hai người bày cuộc rút thăm để thi hành một nhiệm vụ, chắc là thám kích hay đi gỡ mìn gì đó. Người trúng thăm phải lên đường ngay trong đêm thì đã không chết, mà người đàn ông may mắn bắt thăm ở lại thì chết một tháng sau vì đạp phải mìn. Truyện ngắn này có thể phân thành ba hồi: cuộc đối thoại để bắt thăm giữa hai người lính một già một trẻ; cuộc đối thoại giữa người ở lại với thiếu nữ (người lính trung niên này có tình yêu đơn phương hướng về thiếu nữ); thứ ba là cuộc đối thoại giữa người lính trẻ với chủ quán (và người thanh niên này thì thờ ơ với thiếu nữ). Một truyện khá ngắn mà gồm ba hồi như vậy, cũng đã là dấu vết cho ta nhận ra tác giả rất chú trọng về kết cấu. Đây là ví dụ khởi đầu làm cho ta thấy kết cấu chặt chẽ khi viết truyện ngắn của Lữ Quỳnh.
(more…)

Hà Sĩ Phu

Cổ thi Trung hoa có câu thơ nổi tiếng :

Ngô đồng nhất diệp lạc ,
Thiên hạ cộng (tận) tri thu (盡)

Thấy một lá ngô đồng rụng , mọi người đều biết mùa thu đã về.

Không chỉ bởi nét đẹp “mùa thu lá rụng”, câu thơ cổ chinh phục các nghệ sĩ và thức giả muôn đời chính bởi nét đẹp triết lý. Ở đây có quan hệ giữa cái cụ thể là chiếc lá rụng với cái trừu tượng là mùa thu, tình thu, hơi thu…! Lại có quan hệ giữa cái “một” đơn chiếc và cái tổng thể , “thiên hạ” , “cộng” hoặc “tận” là yếu tố rộng lớn, bao trùm. Lại có quan hệ giữa cảm giác nhìn thấy lá rụng trước mắt, với “tri” tức tri giác, là bước phân tích và tổng hợp của tư duy trừu tượng bên trong não bộ.
(more…)

Đinh Cường


phố, chim yêu dấu
sơn dầu trên bố 24 x 30 in
đinh cường

Notes, tháng bảy

Tháng bảy mưa giông hè thẳng đứng
nhớ phim hay của trần anh hùng
paris tôi đến thăm lần trước
vẽ vài nét hạnh mẹ yên khê
(more…)

Nguyễn Hàn Chung

Tôi ơi đừng khát sông xa!
Sông quê biết mấy phù sa lở bồi
Sóng sông đâu cũng ít lời
Cũng rơm rạ quấn bèo trôi giạt chiều
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

1.
Nguyễn Hiển Linh nằm trên giường. Giường già tuổi, thọ tương đương với khoảng thời gian Linh ngơ ngác đến sống ở phố Mộng này. Mười hai muà tuyết đổ, không chừng dưới mặt nệm cũng hỏng mất mười hai cái lò xo. Ðộ nhún vẫn còn, có điều nó phát tiếng khi bị oằn thân, giảm êm ái. Nó kháng cự bằng cách riêng của nó, phản ứng ấy làm Hiển Linh đau hai đầu gối, một đôi khi.
(more…)

Võ Công Liêm
Nhớ: những tình khúc một thời.


Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn

xin đừng tuyệt vọng tôi ơi*
anh đi tự hồi nào mà dư âm còn vọng lại
những phiến đá mòn chân mây sao đọa ngoạ lắm thương đau
có phải mình lạc bước chốn hồng trần để thấy trăng là nguyệt ?
(more…)

Bùi Minh Quốc


The Poet – Tranh Egon Schiele

Không biết đã có nhà nghiên cứu nào mò mẫm vào cái phạm trù đặc biệt này : tính thiêng của thơ ?

Phần tôi, bằng sự trải nghiệm của hơn năm mươi năm cầm bút, với tất cả sự dè dặt, chỉ xin giãi bày đôi chút cảm và nghĩ.

Cảm và nghĩ này bắt đầu vụt loé trong tôi vào năm 1992, khi đọc “Chân dung nhà văn” của Xuân Sách. Trước kia chỉ nghe truyền miệng, các “Chân dung” cứ trượt đi trong cái bầu khí bỗ bã cười đùa tếu táo, có bài nghe xong tôi còn thầm trách ông Sách ác khẩu. Giờ thì đọc đến đâu giật mình đến đấy. Và ngộ ra : thơ thiêng lắm ! Năm ấy tôi ghi lại, bằng thơ, cảm nghĩ của mình :

Thơ thiêng lắm người ơi
Phản thơ thì phải chết
Chẳng ai giết mình mà mình tự giết
(more…)

Khổ ca

Posted: 04/07/2011 in Thơ, Trần Văn Sơn

Trần Văn Sơn

Vỗ mạn thuyền hát khúc khổ ca
Năm năm câu mực mủi Kê Gà
Mái chèo tay lái thành ngư phủ
Chiến trận nghinh thù lũ cá ma
(more…)

Quan Dương


Bên kia sông – Tranh Đinh Cường

Mơ giấc kỳ ảo về một thành phố
Em có thanh âm ngọt lịm ái tình
Mây xuống núi tạc hình em xỏa tóc
Ta lạc bên trời ngồi nhớ cố hương
(more…)

 
Thơ: Lê Hân
Nhạc: Vĩnh Điện
Ca sĩ: Hoàng Quân
Nguồn: Tác giả gửi YouTube link

Nguyên Nhung

Tôi đến thành phố Corpus Christi vào một buổi xế trưa, tuy mùa hè nhưng thành phố biển đầy bóng cây xanh, gió từ đại dương thổi vào mát rượi. Việc đầu tiên là tới thăm bà bạn già Enriqueta, bà bạn vong niên người Mỹ gốc Mễ, chúng tôi quen nhau trong một lớp học Anh ngữ ở Houston. Sau khi ông chồng qua đời, Enriqueta đã trở lại thành phố Corpus Christi, nơi bà nói rằng đã coi như chỗ chôn nhau cắt rốn của mình, khi tổ tiên bà từ Mễ Tây Cơ đến định cư ở Hoa Kỳ.
(more…)

Phan xuân Sinh

ở chiến trường như đứa ngu ngơ
nên đạn tìm ta một lần đón ngã
máu không về tim nên xối sả
xui xẻo một lần thành đứa cụt chân
(more…)