Lưu trữ cho Tháng Bảy, 2011

Nguyễn Bảo Hưng


Quan họ – Tranh Bùi Xuân Phái

Lời giới thiệu:

«Ngôn ngữ là công cụ của nhà văn, nhà thơ cũng như búa, đục, cây đinh chạm trổ với nhà điêu khắc. Nhà điêu khắc, dẫu thiên tài, nếu thiếu công cụ tinh vi, cũng không thể hiện được tài năng sáng tạo của mình. Ngược lại, một nghệ sĩ nghiệp dư, cho dù có sắm được bộ đồ tinh xảo nhất, cũng chỉ làm ra những tác phẩm tầm tầm mà thôi. » Liệu tiếng Việt có thể là công cụ đắc dụng cho nỗ lực sáng tạo văn học hay không ? Đó là vấn đề cấp thiết mà chúng tôi cho rằng đã đến lúc cần đặt ra và mong được sự tham gia góp ý đông đảo. Tên người viết dường như còn xa lạ ; nhưng xa lạ chưa hẳn đồng nghĩa với non kém vì tác giả, trước 1975, đã từng cộng tác với Đài Tiêng Nói Tự Do tại Sài Gòn và, mới đây, với Ban Việt Ngữ Đài RFI ở Pháp. Bên cạnh những lập luận vững vàng có giải thích, có phân tích, có chứng minh và chỉ thuần dựa trên văn bản, bạn đọc cũng nên để ý tới cách dùng câu chữ của tác giả. Hình thức văn phong ở đây cũng có thể là một dạng biểu hiện cho « thiên tài ngôn ngữ » Việt : hàm súc, hóm hỉnh, ý vị trong cách diễn tả, nhưng cũng có thể rất trí tuệ khi cần diễn ý.

Đỗ Bình

(more…)

Mùa hè Seattle

Posted: 03/07/2011 in Hoàng Minh Châu, Thơ

Hoàng Minh Châu

Buổi sáng …lạnh
như “trăng đã chết trong giòng …nước lạnh”
như …vịt đã không về
như ai không ngừng biện giải về hạnh phúc
phải rồi …
đâu có thể đơn sơ như ly cà-phê vương lá me thời trẻ dại
đâu có thể là món bún bò lối cũ ngày xưa
chỉ chút hương thôi mà quay quắt mãi
hạnh phúc đâu có thể là chút nhớ
(more…)

Trangđài Glassey-Trầnguyễn

khi gia đình mình đoàn tụ trên xứ sở tự do
mười lăm năm cách biệt
Ba muốn chúng con hạnh phúc và có một tương lai, nên…
Ba chẳng bao giờ muốn kể với con
những ngày lênh đênh trên biển đen vô định
sóng cứ gầm
đêm u mãi, và đen
(more…)

Leo Tolstoy
Nguyễn Văn Sâm chuyển ngữ


The Vladimirka (the road convicts travelled down on their way to Siberia) by Isaak Levitan

Thương gia trẻ Ivan Dmitrich Aksionov sống trong thành phố Vladimir. Là người hằng sản, anh có nhà cửa đàng hoàng còn làm chủ hai cửa tiệm nữa.

Đẹp trai, tóc dợn, vui tánh, anh còn thích đờn ca xướng hát. Khi còn trẻ đã có thời say sưa rượu chè, khi tửu nhập thì cũng lạng quạng, nhưng khi vợ con rồi thì từ bỏ thần men, thỉnh thoảng lắm mới chỉ nhấp nháp chút đỉnh thôi.

Mùa Hè nọ Aksionov tính đi lên hội chợ Nizhny. Hôm anh lên đường vợ anh can ngăn: ‘Anh ơi, đừng đi bửa nay nhe anh, em chiêm bao thấy anh bị chuyện xui lắm.’
(more…)

Nhật Hồng Nguyễn-Thanh-Vân

Người lính già… ngậm ngùi nghe nỗi nhớ…
Từ tâm tư… hiện lại chiến trường xưa!
Mấy mươi năm … mà chừng như mới đó,
Đời chiến chinh… đường sinh tử không ngờ!
(more…)

Trang Y Hạ

đêm yên lặng, ngoài trời sương – rất lạnh
thân ly hương dây rún cắt thuở nào!
mở cửa sổ nhìn ra – buồn ảo não
chờ bao lâu… mới thấy ánh trăng sao?
(more…)


Thi sĩ Phan Đắc Lữ

Phan Đắc Lữ – Đời và Thơ

Hà Sĩ Phu (Trích bài tựa tập thơ Bốn mùa tôi)

Ai đã từng chia sẻ với Trịnh Công sơn những nốt nhạc Sầu nhân thế, chắc cũng có thể chia sẻ đối chút với “nhà thơ thế sự” Phan Đắc Lữ một tiếng thơ đau đời. Phan Đắc Lữ đau gì vậy?

Ông mất quê:

Còn quê từ tuổi lên mười
Mất quê từ buổi làm người giữ quê
(more…)

Phan Đắc Lữ

Bốn mùa tôi

Tôi cũng có bốn mùa như trời đất
Cả tin tôi đánh mất tuổi mùa Xuân
Còn lại ba mùa rơi vào ngõ cụt
Đằng sau lưng là quá khứ trầm luân
(more…)

Hoàng Xuân Sơn

Quê chung

nghe núi
đau rần trong xương
nghe sông bơi loạn
xuống đường lưu cư
quê hương tôi
chỗ tuyệt mù
bến nao hồn cũ?
phù hư
nổi
chìm
từ hơ hỏng vụ đồng chiêm
nghe cây lúa rạc giữa điềm vong nô
sẽ về đâu
cuộc thương hồ
niềm đau lãnh hải
trói gô tượng đồng
mai
mùa gặt mới chân không
xin em ruộng mạ
ròng ròng nước lên
bờ quê
nghiệm lại đất phèn
đốt nguyền quỷ dữ
cho đèn rạng khuya
mai
đàn mộ khảy
lời bia
đưa hồn uổng tử
về
chia đá vàng

28 juin 2011
(more…)

Trần Minh Nguyệt

Thủy ngồi đu đưa trên chiếc ghế xích đu giữa sân nhà – mặt trời đã khuất dần sau dãy núi đằng xa,  nhường chỗ cho mặt trăng đêm mười bốn tròn và sáng vằng vặc, đang nhô cao, dạo bước rong chơi ngắm cảnh trần thế. Cho đến tận đêm nay, Thủy mới chợt cảm nhận được vẻ đẹp kì ảo của mây trời, hoa lá, cây cỏ dưới ánh trăng. Trước kia Linh đã từng nói tới ánh trăng dịu hiền, cảnh vật trời đêm kì ảo, lung linh như thế nào nhưng lúc đó Thủy lại cười cô em chồng là mơ mộng, là sống không thực tế. Thời gian trôi nhanh quá, mới đó mà Linh đã ra đi xa một năm rồi – nghĩ đến đó, Thủy thấy cay cay ở sống mũi, nước mắt tràn mi, nhưng cô không buồn lau.
(more…)

Tiêu Dao Bảo Cự

Trong lịch sử Việt Nam, nhiều người đánh giá trí thức chưa được hình thành như một tầng lớp có ảnh hưởng quyết định đến bước tiến của xã hội. Thời phong kiến cũng như các chế độ sau này, sĩ phu ngày xưa và trí thức ngày nay chỉ là tầng lớp thừa hành cho vua chúa và những người cầm quyền. Họ không có tiếng nói quyết định và chỉ đóng vai trò mờ nhạt. Thậm chí còn có người chê bai, dè bỉu là trí thức luôn hèn nhát và chỉ có thân phận tôi đòi, con hát cho các chế độ. Đây là một vấn đề lớn cần phân tích và bình luận thấu đáo.
(more…)

Trần Vấn Lệ

Bạn tôi về Pleiku
Thăm lại người tình cũ
Bốn mươi hai năm lỡ
Bởi vì xa hoài xa…
(more…)

Thụy Khuê


Văn Cao (1923-1995)

Cuộc đời Văn Cao gắn bó với toàn bộ sinh hoạt văn nghệ Việt Nam trước kháng chiến, trong kháng chiến và sau kháng chiến. Văn Cao ở trong cả ba bộ môn: thơ, nhạc, họa, cho nên được giới nghệ thuật ba ngành kính phục. Là tác giả quốc ca, nhưng Văn Cao suốt đời bị chính quyền nghi ngờ, tác phẩm bị trù dập, phân biệt đối xử.

Tìm hiểu cuộc đời của Văn Cao cũng là tìm hiểu giai đoạn lịch sử 45-46, mà các văn nghệ sĩ xuất thân từ nhiều ngành nghệ thuật khác nhau, nhiều thành phần chính trị và phi chính trị khác nhau đã theo Việt Minh để tranh đấu cho một lý tưởng: chống Pháp. Những Văn Cao, Phạm Duy, Tạ Tỵ, Bùi Xuân Phái, Nguyễn Sáng, Nguyễn Đình Thi, Lưu Hữu Phước,… đã có một thời hoạt động chung vai sát cánh, nhưng rồi chính trị sẽ phân lìa mỗi người một con đường, một chiến tuyến.
(more…)

Đinh Cường


ĐàLạt nostagia – Tranh Đinh Cường

Trôi qua mùa lạnh, hoa rừng nở
những bụi hoa gì không biết tên
lái trên xa lộ giờ xe kẹt
hun hút đường xa cũng ngại ngần
(more…)

Đêm lính cũ

Posted: 01/07/2011 in Bùi Chí Vinh, Thơ

Bùi Chí Vinh
Tặng Khánh Trường, Nguyễn Trọng Khôi, Bảo Ninh

“Lội bùn dơ băng lau lách xuyên đêm”
Bài nhạc đầy cải lương nói về người lính
Nam Bắc phân tranh, chiến hào Nguyễn Trịnh
Điệu Habanara nón sắt úp trên đầu
(more…)

Nghề rèn

Posted: 01/07/2011 in Truyện Ngắn, Võ Hoàng

Võ Hoàng

Hơn một tiếng đồng hồ rồi, Tư Huỳnh uống gần hết một bình trà mà than vẫn cứ cháy ngún ngún ở một góc lò. Thằng Mót vẫn chưa thấy tới. Hôm nay làm gì thì cũng phải rồi mấy cái lưỡi búa cho “thằng chả”, xong cái nợ đời, còn phải làm này làm nọ kiếm tiền nữa chứ ! Tư Huỳnh ngẫm nghĩ mà thấy mình vô phước, tưởng rằng làm thợ rèn vào thời buổi này dễ kiếm ăn, ai có ngờ nhiều việc phải làm không công, còn bị lằng nhằng khen chê.
(more…)

Nguyễn Hàn Chung

Hài cốt tàn tro
gọi thế nào cũng vậy
chung quy
tam mụôi chân hỏa bên trời
than lửa cố hương
không còn thấy bức
bụi
lai
khứ
vòng vòng
tụ tụ tan tan
huề cả làng thôi oan khuất
(more…)

Hồ Chí Bửu

Ta chôn kinh, giấu mõ, bỏ ẩn cư
Đốt bí kíp, hạ đài, tịch lạc
Đã là không, có gì mà mất mát
Đã là hư, thiên hạ vốn mang mang
Huyền thư nào chim báo bão mang sang
Bỏ thọ giới, bần tăng đành xuống núi
(more…)