Cơn mơ dài

Posted: 13/09/2011 in Châu Thạch, Thơ

Châu Thạch

Thành phố cổ một ngày xưa khói lửa
Những người xưa tan tác chạy muôn phương
Sân trường xưa mảnh đạn xới tang thương
Ngôi trường cũ đã thành ngôi gạch vụn.

Ta tìm em mộng du dài năm tháng
Bao nhiêu năm thương nhớ đã đong đầy
Em còn không hay đã biến thành mây?
Chiều buông xuống quãng đời ta tím ngắt!

Ta vẫn đợi mảnh trăng thề được ghép
Ngày lang thang tìm địa chỉ vu vơ
Đêm trở về hò hẹn ở trong mơ
Em hiện, biến theo trăng tròn trăng khuyết.

Bao kỷ niệm ngày xưa ta vẫn nhớ
Vẫn yêu thương ấp ủ ở trong lòng
Tóc đã bạc màu tình vẫn héo hon
Ta vẫn mãi cơn mơ dài thổn thức.

Trong mộng tưởng lơ mơ miền hư, thực
Em vẫn còn e ấp dáng thơ ngây
Thoáng bên hiên hiền dịu bóng cô thầy
Tay cắp sách khoan thai vào bục giảng.

Ta tỉnh giấc nhiều đêm hồn trống loãng
Muốn ôm ngay giấc mộng ngủ vùi say
Níu thời gian lùi lại giữa vòng tay
Để thầm niệm, trường ta ơi tái hiện!

Ngôi trường của một đời ta quyên luyến
Còn mong manh sinh động giữa đêm dài
Khi mộng tàn thì hồn lại chua cay
Có ai nữa cùng ta đang tỉnh thức?

Trường đã biến thành hồn linh ký ức
Gõ trong tim nỗi nhớ của người xưa
Những người xưa tan tác tựa sao thưa
Đêm lấp lánh mơ chung về chốn cũ ./.

Châu Thạch
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.