Chiều nay | Trang bị

Posted: 13/09/2011 in Hồ Chí Bửu, Thơ

Hồ Chí Bửu

Chiều nay

Em không trở lại thăm Tây Ninh nữa sao ?
Núi bà vẫn hiên ngang chiều ráng đỏ
Hôm mình đến núi bà nhiều lộng gió
Em nép vào anh bâng khuâng, bâng khuâng..
Không nói ra nhưng anh thấy được nỗi mừng
In nơi mắt em long lanh sung sướng
Anh cũng thế, vui hơn mình tưởng tượng
Núi một bên và em ở một bên

Đường lên chùa bà như rực rở hơn lên
Khi bước chân em khua vui, hào phóng
Choàng vai em nhưng lòng anh cháy bõng
Tia nhìn mọi người đang xuyên suốt vào em
Anh muốn hét lên : em của tôi nghen..
Đừng chia sẻ dù cái nhìn mẫn cảm..
Chỉ mình tôi và chỉ mình tôi dám
Dìu em đi qua dốc núi chân đèo
Thật rồi, họ ngưỡng mộ nhìn theo
Chép miệng, đúng là trời sinh một cặp..

Nhưng chiều nay.. có một người cúi mặt..
Vắng em rồi – rừng núi lạnh.. Chiều nay..

 

Trang bị

em dìu tôi đứng lên
bước tới, bước tới
trang bị cho tôi mọi thứ cần thiết trên hành trình
tìm kiếm, khám phá và chiếm hữu.
khi chất cháy dự trử trong kho tâm hồn tôi đầy ắp
thì chính em là ngọn lửa làm bùng lên.

em làm rào cản khi thấy tôi sắp bước đến bờ vực
phát tín hiệu an toàn cho tôi dừng lại
em hiện hữu và có thật
để tôi không còn nghi ngờ khi thấy điều gì cũng ảo
em hùng hỗ kéo tôi chạy, chạy và chạy
em xúi giục, kích động tôi tôi lao vào trận
hỗn chiến sanh tử
em mong tôi bị thương để lo lắng săn sóc
băng bó dỗ dành rồi nũng nịu
cuối cùng tặng cho tôi cái vòng kim cô

em là vậy đó
chúa chịu đóng đinh trên thập tự vì nhân loại
anh nhỏ nhoi hơn nên xin được đóng đinh tâm hồn vì em.

Hồ Chí Bửu
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.