Archive for Tháng Mười Một, 2011

Ngô Nguyên Nghiễm

Mã lộ mất dấu không phương hướng
Mây đùn ngơ ngác bên thiên tượng
Lạ lùng cố thổ hoàng điệp rơi
Đầy sân nhểu thắm cơn gió chướng.
(more…)

Phạm Thị Hoài

Man Nương, tôi gọi em như vậy những buổi chiều bốn mét nhân bốn mét rưỡi nhân hai mét tám màu xanh lơ trong căn phòng trống rỗng tầng ba có hai nhành xanh một thứ cây nào đó tôi không bao giờ biết tên.

Man Nương, em không rón rén nhưng cũng không thật đàng hoàng băng qua một hành lang dài bếp dầu xô chậu và guốc dép vãi như kẹo trước mỗi cửa phòng nào cũng bốn mét nhân bốn mét rưỡi nhân hai mét tám màu xanh lơ.
(more…)

Trần Kiêu Bạc

Vỗ về cơn mưa dài Hà Nội

Sao lại mưa dầm Hà Nội của ai ơi!
Chiếc lá mùa Thu cuối cùng chưa rớt
Để người đi chìm trong cơn nuối tiếc
Cho người về áo còn vướng bụi mưa
(more…)

 
Nhạc và lời: Phạm Anh Dũng
Tiếng hát: Mai Hương
Hòa âm: Quốc Dũng
Video: Sóng Biển
trích từ CD Tình Yêu Lên Ngôi – 17 Tình Khúc Phạm Anh Dũng
Nguồn: Tác giả gửi YouTube link

Phạm Đức Nhì
Viết sau khi đọc Bùi Tín & Tôi của Đỗ Xuân Tê trên Thư Viện Sáng Tạo

Làm đĩ như Con Tư Gò Vấp
mỗi lần đi khách
được chia tiền chỉ vừa đủ tô bún riêu
làm đĩ như Thúy Kiều
“Đĩ có tàn, có tán
đĩ có hương án thờ vua.” (1)
khi bỏ nghề
cũng đều có tiếng là đã từng làm đĩ
(more…)

Lê Thương

Khi đề cập đến phụ nữ Việt Nam, ai ai cũng đều thừa nhận rằng từ ngàn xưa cho đến nay họ là những người đàn bà dịu hiền, thùy mị, đoan trang, đảm đang, trung trinh tiết hạnh, giàu lòng hy sinh. Trong gia đình thì hiếu thảo với cha mẹ, tảo tần lo cho chồng con, ra ngoài là những bậc anh thư liệt nữ. Chính những đức tính đẹp nầy đã nâng cao phẩm giá của người phụ nữ Việt Nam:

Phụ nữ Việt Nam trung trinh tiết hạnh,
Trang điểm cuộc đời muôn cánh hoa thơm.
Ra ngoài giúp nước, giúp non,
Về nhà tận tụy chồng con một lòng.
(more…)

Phạm Lê Phan


Cố Thiếu tá Hải Quân Ngụy Văn Thà, Hạm trưởng Hộ tống hạm Nhật Tảo HQ 10,
hy sinh vì tổ quốc trong trận hải chiến Hoàng Sa năm 1974.

Lời biển gọi cuối năm
Hờn căm trừng mắt lửa
– Hỡi Hoàng Sa, hỡi Hoàng Sa …

Mẹ Ðứng mũi Sơn Chà
Gửi hồn ra Ðông Hải
Ðảo nổi giận nên biển cuồn sống dậy
Ôi, đất nước ông cha: tay đứt lòng đau
Súng thét khơi xa, sao lửa đốt trong đầu
Lòng mẹ bời bời: ruột mềm máu chảy
Mắt mẹ trông vời, triền môi run rẩy:
– Hỡi Hoàng Sa, hỡi các cháu con ta?
(more…)

Mười giờ

Posted: 29/11/2011 in Truyện Ngắn, Võ Phiến

Võ Phiến
Gửi Võ Đình

Cây sweet pea — người Tàu gọi là đậu tuyết hay đậu xạ hương gì đó — màu sắc thật là sặc sỡ. Ở đây người ta chỉ trồng lấy màu, lấy hoa, lấy hương (xạ hương?). Người láng giềng gieo hạt hồi mùa đông, đầu xuân đã có hoa nở rộ trên hàng dậu ngăn cách hai khoảnh vườn. Tháng ba dương lịch, bà láng giềng thông báo cho ông về chuyện phá lũ dây đậu để gieo hạt anh túc. Cũng lại một hoa sặc sỡ nữa. Bà ta có cái thú làm nở ra những đóa hoa cánh mỏng dính có sắc màu lòe loẹt. Bà ta dự tính như thế, ông tán thành ngay. Mà hình như lũ bướm cũng tán thưởng lắm.
(more…)

Hư Vô

Đâu phải một mình em biết khóc
Biển tôi ngọn sóng cũng ngậm ngùi
Nếu như được khóc chung con mắt
Thì trong buồn còn có chút vui.
(more…)

 
Nhạc: Văn Sơn Trường
Thơ: Hồng Thủy
Tiếng hát: Phương Anh
PPS: Phạm Huy Chương
Nguồn: Tác giả gửi YouTube link

Đàm Trung Pháp


Diễn giả Đàm Trung Pháp

Lai lịch bài viết: Nhằm nâng cao phẩm chất giảng dạy cho hàng chục ngàn học sinh trung học mà tiếng mẹ đẻ không phải là tiếng Anh đang gặp khó khăn về học vấn, nhất là cho các em sắp bước qua ngưỡng cửa đại học, Bộ Giáo Dục tiểu bang Texas (Texas Education Agency) trong hai ngày 28 và 29 tháng 6 năm 2001 đã tổ chức một hội nghị về giáo dục ngôn ngữ mệnh danh Making connections for academic success tại thủ phủ Austin. Hơn 500 chuyên viên về giáo dục song ngữ (bilingual education) và Anh ngữ như một sinh ngữ thứ hai (English as a second language) từ các khu học chánh và các viện đại học đã về tham dự hội nghị này để cùng nhau chia xẻ kinh nghiệm trong nghề. Với tư cách là một giáo sư thực thụ về môn ngữ học giáo dục (tenured professor of educational linguistics) tại Texas Woman’s University, tôi đã được mời làm diễn giả chủ đề (key-note speaker) cho hội nghị với đề tài thuyết trình là Hindsight of an English language learner. Tôi xin gửi đến độc giả bốn phương bản dịch bài nói chuyện này của tôi sang tiếng Việt.
(more…)

Nôi xứ

Posted: 29/11/2011 in Hoàng Xuân Sơn, Thơ

Hoàng Xuân Sơn

hở vai nghe lưng cười
buổi chiều đeo sau từng nhón nắng
thấu thị bằng lăng tím viền kẽ mắt
đi như trẩy tha thướt. bồng
tóc an phi đường nga
(more…)

Tưởng Năng Tiến

Tác giả còn có những tên gọi khác: Ông Lái Gió, hay (thân mật hơn, chút xíu) là Thằng Phải Gió. Ông tên thật là Bùi Thanh Hiếu, hiện đang sinh sống tại Hà Nội.

Tôi chưa có dịp đặt chân đến Hà Nội. Và cũng chưa bao giờ có ý định phiêu lưu đến một nơi xa xôi (và lôi thôi) như thế. Đường thì xa, vé tầu thì mắc, thủ tục nhập cảnh thì lôi thôi rườm rà, và lỡ mà kẹt luôn (ở đó) thì chết mẹ!

Giữa tôi và N.B.G – rõ ràng – có một khoảng cách khá xa về không gian, cũng như thời gian, sinh sống. Khi ông chào đời, tôi đã đi vào lính. Sau khi đi lính, tôi đi tù. Ở tù ra, tôi đi vượt biển.

Vì hay “đi” như vậy nên tôi không có cơ dịp nào để được gặp gỡ hay quen biết với N.B.G. Tôi chỉ phải lòng ông – qua những bài viết (hết sức) duyên dáng, sắc xảo và thắm đặm tình người – thôi. N.B.G là người của một thế hệ mới, với quan niệm và thái độ (hoàn toàn) mới khi phải đối đầu với chuyện giam cầm hay bắt bớ – đang xẩy ra thường xuyên – ở Việt Nam.
(more…)

Thu đời người

Posted: 28/11/2011 in Khảo Mai, Thơ

Khảo Mai

Gió heo may thổi lạnh lùng lên nhan sắc,
Mùa Thu đời người lác đác lá vàng rơi,
Gió thu ơi, khẽ thôi, từng lá một,
Để Thu vàng dài mãi chẳng mùa Đông.
(more…)

Võ Thạnh Văn
“Chín tầng gươm báu trao tay
Nửa đêm truyền hịch định ngày xuất chinh”
(Chinh Phụ Ngâm)

Buổi khai đao. Thuở dựng cờ
Lũy phơi máu hận. Thành trơ gan liền
Đăng đàn. Bái tướng. Cáo thiên
Vua ban rượu tiễn. Lệnh truyền xuất quân
(more…)

 
Nhạc: Vĩnh Điện
Thơ: Lữ Quỳnh
Tiếng hát: Đăng Hiếu
Nguồn: Tác giả gửi YouTube link

Tiêu Dao Bảo Cự

Chỉ sau vài năm đổi mới, thị xã nhỏ bé này nhanh chóng phát triển về mọi mặt. Dễ thấy nhất là nhà cửa mọc lên khắp nơi, chỉ cao hai, ba tầng nhưng đủ kiểu đông tây kim cổ giao duyên theo sở thích của các nhà giàu mới phất. Ðường sá cũng được mở rộng, chỗ này đào, chỗ kia lấp, đá, cát, nhựa đường chất đống khắp nơi. Các cửa hàng bề thế, sang trọng, đầy ắp hàng hóa bắt đầu xuất hiện. Ðặc biệt là các nhà hàng ăn nhậu, các quán karaoke bắt chước phong cách những thành phố lớn. Ngay cả các chùa và nhà thờ cũng thi đua xây dựng với quy mô lớn nhất, đẹp đẽ bề thế nhất từ xưa chưa hề có.
(more…)

Văn Công Mỹ

Hương trần

Thoảng mùi thiếu nữ hôm xưa
Mù đêm nguyệt tận gió lùa liếp hiên
Liếc màu da trắng em nghiêng
Một tôi vô đạo bỗng hiền như kinh.
(more…)

Cao Quảng Văn
Vọng cố hương hề thiên nhất phương…

Trông mây viễn xứ

Mây nổi ngang trời
Mây viễn xứ
Gió dìu Xuân lại
Bến –
Chiều qua

Bềnh bồng
Xanh mãi
Bao niềm nhớ
Huế ở trong lòng người phương xa…

1995
(more…)

 
Họa sĩ: Nguyễn Trọng Khôi
Nhạc nền: Breisleach ( Capercaillie )
Nguồn: Tác giả gửi YouTube link

Thơ tự sự

Posted: 27/11/2011 in Bùi Chí Vinh, Thơ

Bùi Chí Vinh


Tác giả

Yêu phụ nữ nào ta yêu
Ghét vua chúa nào ta ghét
Hoặc giả là ta mất hết
Nhưng làm ơn đừng lừa mình
(more…)

Chờ nhau

Posted: 27/11/2011 in Âm Nhạc, Trần Quang Lộc

 
Nhạc và lời: Trần Quang Lộc; Tác giả trình bày;
Nguồn: Tác giả gửi YouTube link

Dương Thu Hương

Khi tôi chuyển đến N, một thị trấn nhỏ vùng biên giới, bà cô ruột của tôi lại từ đó rời về Hà Nội với đứa con gái duy nhất vừa lấy chồng. Bởi thế, bà để lại cho tôi, với giá rất rẻ, hầu như việc lấy tiền chỉ là một sự tượng trưng.

Nhà của cô tôi là một trong sáu căn nhà xây áp tường nhau, kéo một vệt dài ven phố bờ sống. Cô tôi bảo dãy nhà này của một Hoa kiều làm nghề thầu khoán xây vào cuối thời kháng Pháp rồi bán lại cho các chủ, mỗi căn giá bốn lạng vàng. Sáu căn nhà giống nhau như sáu giọt nước. Tất cả đều là nhà một tầng, lợp ngói máng rất cao. Mái trước dốc, mái sau thoải thoải kéo dài cho tới sân nhà bếp. Nhà nào cũng có một cửa ra vào và hai cửa sổ lớn cánh bằng gỗ lắp có thể mở cửa bán hàng. Mỗi nhà có hai buồng và một gian gác xép bằng gỗ lim. Trên khoảng tường cao áp mái, người ta đục một lỗ cửa đắp hình hoa thị. Do lỗ cửa này, những câu chuyện trong nhà không thể che giấu người bên cạnh. Khi tôi dọn đến, ô cửa bên trái đã bị trát kín từ lâu. Lớp vữa khô còn in rõ những nhát bay vụng về. Ô cửa tường bên phải vẫn để ngỏ. Cô tôi giải thích :

– Cái cửa kia thông sang gian gác nhà Lý Ung nên phải trát kín đi. Lão ấy mặt dơi tai chuột, gian giảo lắm. Còn cái cửa này cứ để nguyên cũng được. Bên ấy là nhà chú Lý Xuân. Chú ấy là người hiền lành, ngay thật…
(more…)

Cá Hoàng Sa

Posted: 27/11/2011 in Bắc Phong, Thơ

Bắc Phong


Tranh Cá mòi của Đỗ Dũng

anh ra chợ
mua mẻ cá mòi
tính gọi bạn
chiều ghé nhậu chơi
chủ nhật
không biểu tình chống đối
bờ hồ Gươm
nhớ bước chân người
(more…)

Phạm Thị Nhung


Thi sĩ Vũ Hoàng Chương (1916-1976)

Tình yêu là một nguồn thi hứng vô tận của loài người, bất luận ở phương trời nào và ở thời điểm nào. Chẳng thế ông cha chúng ta, từ thuở xa xưa, khi chưa có chữ viết đã biết bày tỏ tình yêu qua những câu ca dao truyền khẩu, tuy đơn sơ nhưng đã vô cùng thơ mộng và thắm thiết như:

Một yêu là sự đã liều
Mưa mai cũng chịu, nắng chiều cũng cam.

hay:
Tóc mai sợi vắn sợi dài,
Lấy nhau chẳng đặng, thương hoài ngàn năm
.

Trong văn chương bác học của chúng ta cũng không thiếu những bài thơ tình diễm tuyệt, như những bài thơ tình của Nguyễn Trãi, Phạm Thái, Hồ Xuân Hương, Nguyễn Du, Dực Tông, nhưng dù sao phải đợi đến giữa thế kỷ XX, khi phong trào thơ văn lãng mạn ở nước ta bộc phát và lên cao, trong khoảng thời gian 1925-1943, thơ mới chiếm ưu thế trên thi đàn, thơ tình yêu mới thực sự trăm hoa đua nở.
(more…)

Trần Văn Sơn


Ký giả Dzoãn Bình (1931-1985)

Ngờ đâu gặp bác trong tù
Gia Trung nhận rõ bạn thù phân minh
Quí nhau còn lại chút tình
Văn thơ ngày ấy nhục hình hôm nay
Cõi dương vắng bóng từ đây
Bác thiên cổ hận chưa ngày vui chung
Nhớ xưa tôi bác cùng phòng
Khoai sùng sắn độc một lòng nước non
Bác đi tôi ở ngậm hờn
Quê hương ngàn dặm mất còn khó thăm
Nén hương khóc bác âm thầm
Hồn sông núi gọi trăm năm bác về

Trần Văn Sơn
Nguồn: Tác giả gửi thơ

Nguyễn Văn Sâm


Ly rượu cạn – Thân trọng Minh

Nước mắt ly rượu

Rượu trong ly sóng sánh,
Theo từng tiếng thở dài.
Rượu ngoài ly đong lạnh,
Giọt nước mắt quan hoài.

(NVS)

Nốc nữa bạn, thỏa nam nhi chi chí,
Kỳ vô phong, xệ lắm chớ ủ ê.
Mượn nước đắng nuốt trôi sầu vạn kỷ,
Dùng âm thanh tiêu diệt những ê chề.
(more…)

 
Nhạc và lời: Phạm Anh Dũng
Tiếng hát: Hiếu Tâm
Đàn piano: Hùng
Thực hiện video: Vinh Nguyễn
Nguồn: Tác giả gửi YouTube link

Phan Nhật Nam

Kẻ hành nhân qua đó chạnh thương…
(Chinh Phụ Ngâm – Đoàn Thị Điểm)

Dọc theo chiều dài Tiểu Bang California có những thành phố lớn, địa danh quan trọng không chỉ riêng đối với nước Mỹ, nhưng mang tầm vóc của thế giới – Một thế giới thu nhỏ, với những khu vực điển hình khác biệt môi trường, khí hậu, sinh thái, địa thế đa dạng, phong phú.. Vùng bờ biển phía Nam với thành phố San Diégo, địa vực có khí hậu tốt nhất thế giới; Los Angeles phi trường lớn, rộng với mực độ phi cơ lên xuống bận rộn liên tục, để không thể gọi là một phi trường, nhưng phải hình dung đấy là một thành phố phi cảng với Xa Lộ 105 “Xa Lộ Thế Kỷ” chạy song song với Đại Lộ Thế Kỷ, “Century Boulevard” chuyên chở lượng xe luôn ở mức trì chậm, tắc nghẻn cho dầu đang lúc nửa đêm về sáng. Tiếp miền sa mạc Mojave đông Đường Số 5 với những khu quân sự ẩn mật mà chắc đa số người Mỹ bản địa cũng chưa hề đi đến, nghe tới; địa danh Bakerfield, trung tâm động đất toàn thế giới; và nơi San Francisco với những cầu treo nổi danh, Golden Gate, Bay Bridge xuyên vịnh cảng nối Châu Mỹ với miền Viễn Đông; Thủ Đô Sacramento tiếp vùng rừng sát các Tiểu Bang Oregon, Washington bắc đường Số 5, nơi có mực độ mưa cao quanh năm gây mây mù, không khí ẩm ướt. Cuối cùng, cũng Tiểu Bang Cali: Vùng đất tập trung hơn hai-trăm ngàn người Việt với hai thủ phủ người tỵ nạn, Orange County phía Nam và San José phía Bắc.

Có những chuyến xe đò do người Việt khai thác chạy đường Nam-Bắc trên: Xe Đò Hoàng, Xe Khách Việt Nam.. Người viết do một xếp đặt tự nhiên đã có mặt trong những chuyến xe đầu tiên kia (chỉ là một chiếc van gia đình mười-hai chỗ ngồi do chính chủ nhân Công Ty Xe Đò Hoàng sau nầy cầm tay lái) khi mới đến nước Mỹ, 1993. Nay, hơn mười-hai năm sau, vì lớn tuổi phản ứng lão hóa trì chậm, phần do sức khỏe suy kém sau cuộc đại phẫu nên không thể lái xe, phải thường có mặt trên những chuyến xe mang đặc thù Việt Nam, hiện diện bền bỉ một cách tự nhiên nơi đất Mỹ theo lộ trình vừa kể. Từ đó, có cơ hội tiếp xúc, nghe ra những câu chuyện của nhiều người, nhiều giới người, nhiều lứa tuổi trao gởi trên đường xa.. Những câu chuyện bình thường, đơn giản của mỗi người Việt, của mỗi cá nhân thuộc nhiều sắc dân của Bán Đảo Đông Dương, những người hằng sống qua, rời bỏ những nơi chốn gọi là Sài Gòn, Mỹ Tho, Nam Vang, Đà Nẵng, Quảng Ninh, Hải Phòng.. trong những tình huống khác biệt. Câu chuyện về những người đã qua ngưỡng cửa tử-sinh một cách lặng lẽ, tự nhiên như đã sống, như đã chết. Người viết tường thuật lại với tính trung trực hẳn có đối với công việc của một người dụng văn. Và nếu cần thiết, chỉ thay đổi phương danh, địa danh căn bản để tránh những ám chỉ, đụng chạm vô tình có thể xẩy ra.

Bắt đầu từ Nam Cali, USA
(more…)

Lê Văn Hiếu

Ngồi lặng…

Anh ngồi lặng trước em
Và ngắm
Này đôi mắt đó cười
Này đôi má ửng
Mái tóc dài chảy xuôi.
(more…)