Lưu trữ cho Tháng Mười Hai, 2011

Tay anh chị

Posted: 20/12/2011 in Trang Châu, Truyện Ngắn

Trang Châu
Ðây là sản phẩm của tưởng tượng, mọi trùng hợp ngoài đời đều ngoài ý muốn của tác giả.

Trong phòng đợi chỉ còn hai người bệnh, một bà cụ quen mặt, nhìn là Tri nhớ ngay tên, bà Julie, đến để đo áp huyết và xin thuốc cho bệnh khớp xương và một thanh niên lạ mặt. Khi cầm hồ sơ của bà Julie, nhìn con số của hồ sơ còn lại, Tri biết là một hồ sơ mới. Anh ngửng mặt đưa mắt nhìn người bệnh đang ngồi chờ. Ðó là một thanh niên cao lớn có bộ ria trên lưa thưa màu râu ngô. Anh ta mặc chiếc áo sơ mi xanh nhạt, tay dài được xắn lên và chiếc quần jeans xanh đậm. Người thanh niên trả lại cái nhìn của Tri bằng một ánh mắt nửa làm thân nửa dò xét.
(more…)

Nhạc và lời: Trần Quang Lộc; Tác giả trình bày

Thơ bán cá | Ngộ

Posted: 20/12/2011 in Bùi Chí Vinh, Thơ

Bùi Chí Vinh

Thơ bán cá

(Bài viết tặng Bùi Đại Bằng, Lưu Ngũ, Trần Mạnh Hảo và các huynh đệ bán cá bán kẹo khu Ông Tạ, Sài Gòn)

Đến nhà gặp bạn hiền bán cá
Cá rô, cá sặc, cá thòi lòi
Mà ta thì vốn thằng láu cá
Thấy cá là chỉ muốn nướng trui
(more…)

Trangđài Glassey-Trầnguyễn

“Có nhớ Chú không?”

Cái giọng Bắc rất nhẹ này, cái khuôn mặt gầy gầy có nụ cười rất hóm hỉnh này – dĩ nhiên là tôi nhớ chứ! Tôi nhanh nhẩu trả lời:

– Nhớ chứ! Cháu học chung lớp ESL của Thầy Duane với Chú. Hồi đó, Chú nói tiếng Anh nhiều hơn cháu. Bây giờ, cháu viết tiếng Việt nhiều hơn Chú.
(more…)

Minh Nguyễn

Từ lâu, không chỉ có giới văn nghệ sĩ mới yêu mùa thu nên, chọn lấy đề tài này để sáng tác các tác phẩm nghệ thuật độc đáo cho riêng mình; không ngờ, khi làm cuộc phỏng vấn với nhiều người, hỏi: “mùa nào đẹp nhất trong năm – Mùa thu – Mùa thu đi đâu – Người có tiền nói sẽ đi ra nước ngoài, ngắm cánh rừng phong đổi màu xanh sang vàng rồi đỏ bên từng chiếc lá tượng hình dấu chân chim. Người it tiền hơn, chọn cung đường đi lên Tây Bắc hít hà hương thơm mùa lúa chín hoặc để được đắm chìm trong sắc màu vàng rộm dậy lên từ những cánh đồng trãi dài tới tận chân núi, trước khi leo từng bậc ruộng thang lên tới đỉnh trời, cảm nhận ra chút cảm giác như đang lạc vào chốn thiên thai”?
(more…)

Nguyễn Minh Thanh
Trân trọng chia sẻ niềm đau của anh chị TBC

Kiều Kha
Con của Ba
Kiều Kha
Con gái của Ba
Thảm thay khúc ruột chia xa dãi dầu
Bây giờ con ở nơi đâu?!
Trời ôi,
Làm sao được biết con tôi thể nào?!
(more…)

 
Nhạc: Ngô Thụy Miên
Thơ: Nguyên Sa
Tiếng hát: Như Ly
Nguồn: Như Ly gửi YouTube link

Mang Viên Long

Tại X. tôi được Linh Mục Hiệu trưởng cho giữ chức giám thị của trường trung học S. Trường S. là một ngôi trường tư thục lớn vào bực nhất nhì của X. Trường gồm hai dãy lầu, dãy bên phải dành cho học sinh đệ nhất cấp, cũng là khu cho nam sinh. Dãy trái, tầng trên là các lớp đệ nhị cấp chung cho cả nam nữ, và các lớp đệ nhất cấp nữ sinh. Dưới lầu, ở phòng tiền đường trống, kế bên phải là phòng của Giám học, phòng Hiệu trưởng, cũng dãy này, phòng dành cho giáo sư được xây thêm bên cạnh. Phía sau, giữa hai dãy lầu, là Văn phòng. Một dãy hàng rào gỗ ngăn chia khu vực học sinh và nhân viên làm việc. Tổng giám thị, giám thị, thu ngân, sổ sách, được chia ra từng ngăn riêng. Học sinh có thể liên lạc với từng phần hành bên này hàng rào gỗ, và cũng có thể từ cửa phía sau nếu cổng trường phía sau đã đóng. Trường có hai lối ra vào riêng. Cửa trước dành cho nữ sinh và giáo sư, cửa sau dành cho nam sinh. Trong giờ học, các cánh cửa đều được đóng. Có người gác coi sóc mở đóng khi đổi giờ học. Chỗ tôi làm việc cạnh bàn của Tổng giám thị. Thường thì tôi thay thế Tổng giám thị, giải quyết hết mọi việc. Theo Linh Mục Hiệu trưởng, tôi phải quán xuyến như vậy, để niên khóa tới, tôi sẽ thay thế vị Tổng giám thị của trường, bởi vị này bận dạy.
(more…)

Cao Quảng Văn
Tặng các bạn tôi ở khắp bốn phương trời

Trên bàn tay thời gian
Những vết chai in dấu
Trên mái tóc chiều hôm
Còn đọng nỗi niềm
Mới mai sớm tươi xanh
Chợt đã chiều héo úa
Bản tình ca cuối ngày
Ai còn nhớ ai quên?
(more…)

Âu Thị Phục An
gửi Bố

tay thẩn thờ khép vời cúc áo
tháng mười hai sao còn gió mưa
không biết ai có về lối cũ
tìm dấu ai giờ đã phai chưa
(more…)

Ngô Nguyên Nghiễm


Nhà thơ Âu Thị Phục An

Chui ra từ nẻo càn khôn hiu quạnh, hình ảnh mặc khải đầy vẻ hoang vu của bước đầu đi vào cửa ngõ luân hồi, để chập chững đứng lên trong một quá trình làm người. Nẻo đi trước mặt chưa có một định hướng, và suốt con đường hóa sinh còn vấp phải bao nhiêu lớp cát bụi ngăn cách tâm thức, đâu dễ tạo dựng hoàn mỹ hình tượng vững chãi cho kiếp người. Nguyên lý hầu như bất di bất dịch, suốt mấy ngàn năm mà ý thức con người vẫn trần trụi hoang sơ giữa vũ trụ thiên nhiên. Nhà thơ Âu Thị Phục An bày tỏ sự có mặt bản thể,  bằng câu thơ chui ra từ một nẻo càn khôn hiu quạnh,  lập dựng bối cảnh sân khấu lộ thiên hoang dại, thần bí cho một kiếp hóa sinh. Quá khứ từ đâu hiện hữu, ôm một tiền căn không rõ rệt, mông lung mờ mịt từ cõi vô hạn nào, hiu quạnh xuất hiện như một định kiếp. Giữa mênh mông lẻ loi hóa hiện như giọt tinh quang rơi rụng, từ kẽ hở của một đêm trăng, của đêm Nguyệt Thực. Thơ Phục An, nhiều lúc có nét sáng hóa kỳ quái và huyền bí như vậy, tạo dựng một khuynh hướng thi ca có nét sống mãnh liệt, đầy dương tính, pha trộn ý thức hóa sinh đầy rẫy hơi thở tiềm phục. Mở ngõ tử sinh cho gió bốn phương tràn ngập, mang âm sắc thinh lặng ngàn xưa lang thang về cõi sống… Mê đắm trong từng nét thở dài, mà vẽ lên bóng chiều xưa, sức sống tinh khôi cựa mình chồm lên cơn đau lạnh lẽo từ năm tháng nào. Vang dội thanh âm khát khao, kỳ vọng tụ hình, phá chấp và lập dựng, trong nẻo đời hư tạm là sự tự do trên cõi đi – về. Mặc ảo ảnh phù du phủ kín kiếp người lẻ loi, mặc lối du hành đang hủy diệt hay không hề tồn tại, người kỵ sĩ vẫn cỡi ngựa đen điên cuồng / chạy ngược tìm bóng… Thơ Phục An đầy rẫy những hình ảnh lập dựng sáng hóa một cách kỳ diệu, tức khắc giữa từng hơi thở, dù bình thản hay đang chơi vơi… Sự nắm bắt dòng thơ, không thể dễ dàng, vì sự đột biến trong thơ Âu Thị Phục An, nhiều lúc hóa hiện một cách kỳ lạ, giữa đạo và đời không tách biệt, hòa nắn nhào trộn tạo thành một sinh khí diệu hoặc, đầy hình tượng lập dựng một thế giới ảo giác, khác nẻo thường hằng: Phất lá cờ màu trắng / Đi trong im thinh… cái âm tính phục trang rõ ràng trong tiềm thức, thì tức khắc Cơn mơ tái sinh giục / ngày bừng lên hơi thở… hai dòng thơ chỉ cách nhau một câu chuyển hướng Phơi ngoài lồng ngực mở kế cận, để xuống hàng đầy nét phục sinh. Chính vậy, sự bay nhảy trong không gian sáng tạo của nhà thơ, hình như sự trộn lẫn tư thức và định mệnh thành một khối hoa cương ép chặt từng phẩn tử li ti, không thể phân chia. Dù trong đó, còn nhiều tư tưởng đối lập phải sống chung sinh tử cùng nhau, một loài thực vật thượng đẳng và một loài cộng sinh cần thiết trong một thế giới thai sinh bất khả kháng không thể tách rời, để tạo lập một vũ trụ riêng mình.
(more…)

 
Nhạc và lời: Ngô Hữu Hùng
Tiếng hát: Lê Nguyên
Hòa âm: Việt Cường
Slideshow: Trần Nhật Trí
Nguồn: Tác giả gửi YouTube link

Hà Thúc Sinh

Lừng lững trông như lộn giống đười
Người ta đồn đại cũng là nòi
Ăn cơm Tàu ít mê riêng món
Uống rượu Tây nhiều thích đẫm hơi
Sáu chín tóc đen quăn rất giống
Bảy năm lè lưỡi kiểu thèm sơi
Biển đông một khúc xương hầm với
Nuốt xuống khạc ra khổ phát lòi

Hà Thúc Sinh
11-11
Nguồn: Tác giả gửi thơ và biếm họa

Tiêu Dao Bảo Cự


Dalat nostalgia – Đinh Cường

Vị linh mục dẫn ông và nàng vào nhà thờ và đi ra khép cửa, để hai người tĩnh tâm một lúc trong lúc chờ đợi linh mục trở lại.

Chưa bao giờ ông ở trong nhà thờ vắng lặng như thế này. Nàng ngồi xuống ghế nhắm mắt lại trầm tư. Ông nhẹ nhàng đi một vòng ngắm cách cấu trúc và trang trí trong nhà thờ.
(more…)

Phan Đắc Lữ
Tặng Chinh Văn – Nguyễn Thanh – Lê Minh Châu
bạn đồng hành ngược sông Thu

Bỏ lại bình minh sau cửa Ðại
Con thuyền cưỡi sóng ngược sông Thu
Ta cưỡi thời gian ngược về quá khứ
Tìm tuổi thơ qua cuộc lãng du.

Bỏ lại sau lưng hàng xóm cũ
Bảo An -– quê cắt rốn chôn nhau
Bến Ðường vực lở sau mùa lũ
Bãi bồi cát sỏi lấp biền dâu

Bến Ðường xưa thuyền bè tấp nập
Gạo đường tơ lụa khách giao thương
Bảo An xưa trai thanh gái lịch
Nay người đi phiêu bạt mười phương.

Bến Vân Ly giữa hai dòng nước
Mây trắng bay về cuối trời xa
Ngày chớp bể mưa nguồn lũ lụt
Mây xám giăng lợp kín quê nhà.
(more…)

Trần Minh Nguyệt

Có những chuyện không thể nhưng thành ra có thể, có những chuyện khó tin nhất lại trở thành sự thật hiển nhiên hiện hữu như mặt trăng ngày rằm tròn đầy và sáng vằng vặc giữa trời không gợn chút mây vậy. Câu chuyện của tôi sắp kể ra đây bắt đầu vào một ngày hè trời chuyển mưa giông cách đây ba năm ….

Mưa giông ngày hè vốn rất đỏng đảnh, đang nắng gắt bỗng dưng trời sầm lại và đổ mưa xối xả, mưa đột ngột và chấm dứt cũng rất đột ngột. Những hành khách đang lưu thông trên đường thường là tấp vào hai bên tìm chỗ trú mưa dưới mái hiên hay vĩa hè của một ai đó nếu không muốn mình bị ướt nhẹp. Hôm đó tôi đi thư viện về với nhiều sách báo mượn đem vế nhà để đọc trong những thời gian nhàn rỗi, vì vậy tôi vội vã tránh mưa dưới mái hiên của một ngôi nhà bên đường, để khỏi ướt mấy quyển sách đang bỏ nằm trống trải trong giỏ xe. Người thanh niên nhanh chân vào trú mưa trước tôi cứ nhìn tôi chằm chằm khiến tôi cảm thấy rất khó chịu. Tôi lén nhìn lại anh ta – anh hơi thấp, nhỏ và nét mặt không điển trai một chút nào. Nước da ngăm ngăm đen, gương mặt khắc khổ, mái tóc bù xù và ướt nhẹp vì nước mưa. Nói thật là tôi không có chút thiện cảm nào với người cùng trú mưa ấy, mà còn cảm thấy khó chịu vì sự hiện diện của anh ta lúc nầy. Tôi nép mình vào sát tường, và chăm chú nhìn lại những cuốn sách mà cả buổi chiều tôi vất vả lắm mới moi tìm ra để mượn được. Ba quyển Tam Quốc, và cuối cùng là Việt Nam sử lược của Trần Trọng Kim. Tôi đang mê mải xem chương “ Nước Việt Nam thời Thượng cổ đại “ thì người thanh niên đang đứng bên cạnh tôi nói bâng quơ bắt chuyện. Tôi hơi khó chịu, nhưng cũng thờ ơ – ngập ngừng trả lời…
(more…)

Nhạc và lời: Nguyễn Trọng Khôi; Tác giả trình bày


Nguồn: Tác giả gửi bản nhạc và mp3 file.

Lữ Quỳnh
Tặng Đỗ Nghê


Lữ Quỳnh qua nét vẽ Đinh Cường

Tôi có thể làm tiếp bạn
bài La Ngà đến thứ một trăm
bắt đầu một buổi sáng
ở con hẻm đường Phan Đình Phùng
đông bạn bè ngồi quanh chiếc bàn
với ấm trà và những tách nước
nước trà hay nước mắt
mà sao mọi người ngồi im không uống được
(more…)

Nguyên Nghĩa

Bạt thường được viết như một lời giới thiệu trang trọng cho một tác phẩm cần có cái bề thế. Trường hợp tập thơ này có lẽ khác hơn. Thi sĩ Lâm Hảo Khôi lớn tuổi hơn tôi, bắt đầu cầm bút trước tôi và sáng tác đều hơn tôi. Chúng tôi từng đứng chung trong nhóm thơ Hồn Trẻ 20 bên nhà từ những năm 1960. Khoảng 1993 cho đến gần đây, tôi thường đăng thơ Lâm Hảo Khôi trên tạp chí Tự Do xuất bản tại Canada. Đặt bút viết lời bạt này, tôi hi vọng làm đẹp thêm đôi chút cho tập thơ Lâm Hảo Khôi vốn có sẵn những bài thơ rất đẹp rồi.
(more…)

Nguyễn Hữu Thụy


Thiếu nữ áo tím – Đỗ Duy Tuấn

Cảm một nàng thơ được dịp làm thơ
Thơm thảo hương hoa khắp trời gió thoảng
Thời gian đi qua chỉ còn là bạn
Ơn đất trời cho hơi thở hồi sinh
(more…)

Đỗ Xuân Tê


Old Vietnamese man – James Pollock

Bài hát với âm điệu của thể nhạc tiền chiến vẫn dỗ ông vào giấc ngủ hàng đêm. Ông thích loại nhạc này vì nó gợi nhớ cho ông thời còn mặc aó the, đi guốc mộc của Hà Nội hồi thập niên ba mươi. Nay ở thập niên đầu của thế kỷ hai mươi mốt, ông đang ngụ trong một cư xá dành cho người già gần khu tượng đài Việt Mỹ, thành phố Westminster. Khi ông mới dọn đến đây khoảng hai chục năm trước thì chưa có tượng đài, phố xá còn yên tĩnh, xe cộ không đông đúc như bây giờ. Nhưng mấy năm gần đây, cảnh quan có thay đổi, tất nhiên sinh hoạt có phần nhuận sắc, khiến cuộc sống của ông cũng vui lây.
(more…)

Trần Kiêu Bạc

Hồng Vân diễn ngâm

Có một thời gội mái tóc còn xanh
Bàn tay nhỏ ôm đầy hoài bão lớn
Sông không dài muốn vươn ra tới biển
Thuyền vừa ra khơi mơ cá đầy khoang
(more…)

Đàm Trung Pháp


Thiếu nữ, chim và hoa hồng – Dương Tuấn Kiệt

Tài liệu giáo khoa tại các quốc gia sử dụng tiếng Anh phân biệt hai phương cách ví von trong ngôn ngữ. Cách thứ nhất là sự ví von gián tiếp giữa hai yếu tố qua môi giới của các chữ hoặc nhóm chữ dùng để so sánh như like, as, than, seem, similar to. Cách ví von gián tiếp này được mệnh danh là simile (ví von). Cách thứ hai so sánh trực tiếp, không cần môi giới chi cả, mang tên là metaphor (ẩn dụ). Theo các định nghĩa này, câu thơ dưới đây của Robert Burns là một ví von:

O my love’s like a red, red rose!

Ôi, người yêu tôi như một bông hồng thật đỏ!
(more…)

Phan Ni Tấn

Nhạc và lời: Phan Ni Tấn; Tiếng hát: Hải Phương

Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3

Nguyễn Hải Bình

Một sớm vào thu rừng xưa ngập nắng
Bước độc hành tôi khoác áo Thiền sinh
Bỡ ngỡ trên đường tâm thức vô minh
Tìm bờ giác chân Phật đài cổ tự.
(more…)

Trangđài Glassey-Trầnguyễn
Riêng tặng ‘Cậu bé con’ của tôi

Học ăn, học nói, học gói, học mở

Hỡi các cậu bé con
Tuổi các cậu còn son
Các cậu hãy chăm học
Có học mới nên khôn

Có hai cái học khác nhau: học ở trường đời, và học ở trường lớp.  Có những điều, thầy cô và phụ huynh có cố công hướng dẫn đi nữa, nhưng chính các thiếu niên phải trải qua những kinh nghiệm tùy theo lứa tuổi của mình để thành nhân.  Trong xã hội hôm nay, bài học nhân bản đôi khi phải đi ăn mày trên một mảnh đất thu hẹp vì thế giới tuổi thơ hiện đại đã bị máy móc hóa nhiều.  Nhiều trường hợp báo động về trẻ em nghiện ngập internet và trò chơi điện tử đã khiến cho các bậc phụ huynh lo sợ cho tình trạng sức khỏe tinh thần và tâm trí của con em.
(more…)

Mai Kim Ngọc

Giáo sư David Kaiser nghĩ là ông đã nắm được vấn đề. Trà Mi cần tất cả hai năm rưỡi nữa thì xong chứng chỉ điện toán. Phòng học vụ cũng cho biết phí tổn ăn ở cũng như học phí, và ông đã sắp xếp xong trong đầu ngân khoản cần thiết để trang trải. Ông sẽ lấy tiền nhuận bút cuốn Y Học Nhập Môn vừa xuất bản để chi phí cho vụ này. Tiền bán sách nói chung khiêm tốn và bất thường, như bông hoa thơm trong đời nhà giáo. Nhưng ông thích thú với ý nghĩa lấy bông hoa văn hóa này để giúp con gái nuôi đi học trở lại. Ngoài ra Trà Mi còn có thể làm thêm một số giờ tại phòng thí nghiệm để kiếm chút tiền tiêu vặt… Cô gái cho đến bây giờ không may một cách bất thường.
(more…)

Âu Thị Phục An

tiếng hát bỗng trôi từ đâu đó
em hôm qua ngơ ngác đi về
tháng bấc gió gieo từng nỗi nhớ
mùa nầy còn mưa gió lê thê
(more…)

Nguyễn Thị Thanh Dương


Park City một resort đẹp và nổi tiếng của Utah

Đã xa rồi thành phố Park City,
Mùa đông tuyết trải đầy trên ngọn núi,
Mùa trượt tuyết mà bao người mong đợi,
Trên núi cao như lướt giữa trời mây.
(more…)

 

Để rồi từng giọt lệ cũng tan
Để rồi những vương vấn còn đây
Để rồi nụ cười sẽ tươi thắm
Để rồi cơn hạnh phúc mênh mông.

Cho tôi xin hằng ngày bình yên
Cho tôi mang nụ hồng trên môi
Cho tôi đan gối mộng tràn đầy
Cho tôi đi xây mộng mê say.

Tất cả để cho tình yêu

Tình được trọn cho nhau đi nhé
Tình đắm say trong lúc hoàng hôn
Tình bát ngát lên cao lộng gió
Tình thì thầm gọi nhỏ sóng lên

Yêu hết cả hồn đang mở rộng
Yêu tràn mộng đêm khuya thức giấc
Yêu tha thiết rồi không nghỉ ngơi
Yêu mặn nồng yêu mãi khôn nguôi.

Tất cả để cho tình yêu

Nhạc và lời: Minh Bò; Tác giả trình bày
Nguồn: Trang Cốc Chủ gửi lời nhạc và YouTube link

Anh hùng Mỹ

Posted: 02/12/2011 in Hà Thúc Sinh, Phiếm

Hà Thúc Sinh

Không có anh hùng chẳng có lịch sử. Nhưng một đất nước nhiều anh hùng quá dân cũng đâm kẹt… hộ khẩu. Ở Bắc Hàn, Trung Cộng, Cuba, và Việt Nam đến nay việc được phong anh hùng vẫn còn đòi hỏi phải có tính đảng, tính giai cấp, duy tính người có thể du di. Một khi có đòi hỏi tất đã có giới hạn, đã có giới hạn mà vẫn lâm tình trạng ra ngõ gặp anh hùng thì thử hỏi ở các nước tư bản vốn tự do dân chủ thả cửa, ai muốn phong ai cái gì tùy ý thì ta đừng ngạc nhiên nếu thấy anh hùng lắm khi bò lổn ngổn ngoài đường.
(more…)

Hà Việt Hùng

Phế tích

Ta nghe đêm vỡ choang thành tiếng
mộng nát nhừ thêm vạn nỗi đau
khắc khoải một thời cung kiếm cũ
nghìn năm vó ngựa xót xa nhau.
(more…)

Thơ: Trần Trung Đạo; Nhạc: Ái Hoa; Tiếng hát: Quốc Duy; Hòa âm: Võ Công Diên

Nguồn: Tác giả gửi

Sờ sợ | Sợ [2]

Posted: 02/12/2011 in Sử Mặc, Thơ

Sử Mặc

Sờ sợ

núi đồi
chìm xuống vai. lưng
từ trăng khuya mọc
chiếc sừng non tơ
thưa em. buổi sáng lò dò
bữa trưa trầy trật
đâm lo buổi chiều
sợ mình. cùng với hoang liêu
là hai nhập một
mang điều trớ trăn
sợ đêm hôm
đứng giữa lằn
bóng đêm ma mị
và nhăng nhít
đời
(more…)

Trần Đạt Nhân


Bác sĩ Trần Nguơn Phiêu (1927-2011)

Anh hơn tám mươi tuổi,
Còn cặm cụi gõ máy mỗi ngày
Viết về niềm đau quá khứ
Những kẻ giết người chỉ vì người khác khác đường đi
Dầu trước đây họ từng là bạn,
Kẻ giết từng sống như một đàn em
Dưới sự dẫn dắt của người mình ra lịnh giết.
Những Tạ Thu Thâu, Phan Văn Hùm
Ngã xuống dưới tay Giàu, Trấn…
Chỉ kịp nói lên lời tha thiết:
Cứ giết nhưng không được gán tội Việt gian,
Câu nói đau đớn ngút ngàn,
Đâm tim người đọc sau mấy thập niên bưng bít
Lịch sử càng xa thì càng mù mịt
Chính sử cần những cây bút như thế,
Một Tư Mã Thiên của thời đại.
Sao nỡ vội ra đi?
Bỏ lại những công trình dang dở,
Mặc quá khứ cho thiên hạ trát chấu bôi son?

Trần Đạt Nhân
CA, Nov. 07-2011
Nguồn: Tác giả gửi

Võ Hoàng

Bà Tám Niệm chết hai ngày rồi, nhà chưa lo được đủ bộ ván hòm. Thằng con Út ở nông trường về chiều hôm qua đã không biết làm gì để tiếp giúp mọi người, chỉ ngồi đầu giường mà khóc. Ðầu hôm, có người này người nọ, đi ra đi vô cũng đỡ trống lạnh. Khuya lại, âm u thấy mà ghê.

Nhà ngoài còn hai người, ông Xã Miễng và thằng Cu Ngọng ngồi đánh cờ tướng. Cái chái lợp bằng tàu dừa, không có vách vừng, gió thổi u u mà bốn năm đứa nhỏ nằm trên bàn ngủ ngon lành.

Trong này nhìn ra, thằng Út rùng mình.
(more…)

Sinh nghi hành

Sinh nghi ta viết một bài hành
Vợ nghi chồng, em út nghi anh
Cha nghi con cái, bè nghi bạn
Thủ trưởng thì nghi hết ban ngành
Láng giềng dòm ngó nghi hàng xóm
Ngoài đường nghi phố chứa lưu manh
Ngay ta khi viết bài in báo
Cũng nghi mình kiếm chác công danh
Trời ơi, mọi chuyện sinh nghi thiệt
Chén kiểu thường nghi kỵ chén sành
(more…)

Mưa nhớ

Posted: 01/12/2011 in Âm Nhạc, Phạm Ngọc Lân

 
Nhạc và lời: Phạm Ngọc Lân; Tác giả đàn và hát
Slide Show: BY
Nguồn: Tiêu Dao Bảo Cự giới thiệu và gửi YouTube link

Đinh Cường
Ta thử qua cầu nghe gió sớm
mới hay mùa lạnh đã vô cùng

(Hoàng Lộc)


Người đàn ông mù chơi đàn bầu (sơn dầu trên carton 100 x 110 cm) – Bửu Chỉ, 1995
Viện Bảo Tàng Mỹ Thuật Singapore

Tháng chạp có vầng trăng mỏng lắm
nhìn lên mây xám một màu mây
chim bay đơn lẻ bay mãi miết
về đậu rừng thưa nào tối nay
(more…)

Phù Sa Lộc


Lăng Nguyễn Đình Chiểu

Trời hửng sáng, chúng tôi rời trung tâm thành phố Bến Tre, theo con đường Nguyễn Đình Chiểu bon bon trên Tỉnh lộ 885 đi về phía cuối biển tỉnh Bến Tre. Qua cầu Chẹt Sậy, “chạm mặt” những giàn phơi bánh tráng dầy đặc hai bên đường. Đó là “lãnh địa” bánh tráng Mỹ Lồng. Con dâu bà Nguyễn Thị Mẫu Đơn đang đập dừa khô cho nước dừa vô thau rồi cạy cơm dừa để trong cái thau khác. Cô cho biết cơm dừa nạo lấy nước cốt hòa bột tráng bánh, nước dừa bán người ta nấu thạch dừa. Cô nói mẹ chồng cô đang tráng bánh phía sau bếp, mời chúng tôi vô coi.
(more…)