Archive for Tháng Hai, 2012

Trần Thị LaiHồng


Hai Bà Trưng – Tranh Võ Đình

Tự thuở hồng hoang, loài người đã tìm cách lưu lại sinh hoạt bằng ngôn ngữ tạo hình, qua những nét vẽ hoặc khắc trên vách đá hang động, thân cây, tảng đá, tấm gỗ, thanh tre … rồi tiến dần văn minh, đẽo gỗ, khắc phù điêu, tạc bia mộ, vẽ tranh, đúc gạch ngói, đúc tượng, đúc trống đồng …
(more…)

Việt Nam

Posted: 29/02/2012 in Bắc Phong, Thơ, Wislawa Szymborska

Wislawa Szymborska
Bắc Phong chuyển ngữ


(Ảnh: Horst Faas)

“Này chị, chị tên gì?” “Tôi không biết.”
“Chị bao nhiêu tuổi? Quê quán ở đâu?” “Tôi không biết.”
“Tại sao chị đào hầm?” “Tôi không biết”
“Chị nấp dưới hầm bao lâu rồi?” “Tôi không biết.”
“Tại sao chị cắn ngón tay tôi?” “Tôi không biết.”
“Chị không biết là chúng tôi sẽ không hại chị à?” “Tôi không biết.”
“Chị thuộc phe nào” “Tôi không biết.”
“Đang chiến tranh mà, chị phải chọn phe chứ.” “Tôi không biết.”
“Làng của chị còn không? “Tôi không biết.”
“Các con của chị đây à?” “Dạ phải”

1967
Wislawa Szymborska
Bắc Phong chuyển ngữ từ bản dịch tiếng Anh của Stanislaw Baranczak and Clare Cavanagh
(more…)

 
Nhạc và lời: Phan Ni Tấn
Ca sĩ: Phi Nhung
Đạo diễn: Hoàng Tuấn Cường
Nguồn: Trung tâm Thúy Nga, YouTube

Nguyễn Văn Sâm

1.
Chiếc ghe chài bành ky lững lờ trôi theo con nước lớn. Cả tháng nay, chưa khi nào công chuyện của những người bạn ghe nhẹ nhàng như bữa nay. Sông lớn, nước chảy chậm, tư bề ít ghe xuôi ngược, chuyện chèo chống chỉ giao cho hai người cầm sào đi dọc từ trước mũi ra sau lái rồi từ lái tới trước mũi sửa hướng cho ngay dòng. Chẳng bù với mấy bữa qua Vàm Nao, phá Đại Ngãi nước xoáy như thác đổ, bạn ghe người nào người nấy vật lộn với sóng, mồ hôi mồ kê như tắm, mệt té ho mà cái ghe cứ xà ninh xà nang lắc la lắc lư như ông tướng thầy ba lúc thầy pháp lên đàn.
(more…)

Đặng Kim Côn

Giữa đồi xuân phai

Vâng, em về, Công chúa!
Biên cương mây trắng trôi
Nếu có gì để nhớ
Chỉ là mây trắng thôi
(more…)

Trần Kiêu Bạc
Viết tặng những tà áo dài trắng trong Đại Hội Ngô Quyền Thế Giới lần 2
tại Nam Cali, July 03, 2011

Hồng Vân diễn ngâm

Gặp lại em xum xoe tà áo trắng
Rất hồn nhiên bơi trong cõi hồn nhiên
Như giấu thơ ngây trong chùm hoa nắng
Ngực trái em cài phù hiệu cười duyên
(more…)

Tụ Vinh Nguyễn Sư Giao

Răng rứa hè?

Hồng Nhị diễn ngâm

Vì răng lỗi hẹn lỗi hò
Bởi do bên nớ dặn dò bên ni
Để chừ mòn mỏi như ri
Hỏi cay đắng để làm chi rứa tề!

Trách mình có biết mô tê
Ấp yêu lời hẹn vỗ về bước gieo
Đến rồi vắng tẻo buồn teo
Sương rơi rớt lạnh gió heo hút sầu

Sóng vồ xô xác thương đau
Buồn vương sông nước dàu dàu thảm thê
Tràng Tiền khuya… bóng ủ ê
Không gian sẫm đục mỏi mê dáng Hằng

Tim lòng ray rức băn khoăn
Mà mô có biết vì răng rứa hè?

Đầu xuân 1972
(more…)

Đỗ Xuân Tê

Chẳng phải ngẫu nhiên cách đây hai mươi năm tôi chọn đọc tác phẩm của Phạm thị Hoài, một nhà văn trẻ, nữ giới, có học thức, sinh ra trong chiến tranh, viết văn trong thời bình, trùng hợp với thời trước và sau ‘mở cửa’. Những năm tháng này (86-92) là những năm tháng ‘ngàn năm một thuở’ cho văn nghệ sĩ khi chính tổng bí thư của đảng tuyên bố ‘cởi trói’, từ đấy nảy sinh những cây viết mang sức đột phá vượt khỏi tầm phong tỏa của dòng văn học chính thống Xã Hội Chủ Nghĩa, không hẳn chỉ mới về nội dung, lạ về ngôn từ, độc đáo trong phong cách thể hiện, mà còn chuyển tải những thông điệp cần ‘gióng lên’ trong tâm thức người đọc về một thời kỳ chuyển mình của đất nước sau chiến tranh.
(more…)

Lâm Hảo Dũng


Bangkok – Brian Simons

Chiến tranh nào đã đưa ta rời khỏi quê hương
Bằng nỗi buồn thê thiết nhất
Như hôm nay ta ở trong lòng thủ đô Bangkok
Để học thêm những chua cay của một thiên đường
Những tuổi trẻ hư không, những thời gian khuất lấp
Đã chôn vùi đêm mộ tối sau lưng
(more…)

 
Nhạc và lời: Tùng Nguyên
Tiếng hát: Minh QuangBạch Trà
Hòa âm: Paul Việt
PPS: Duy Hân
Nguồn: Tác giả gửi YouTube link

Hồng Tâm

Chiều chiều,Tuyết và Minh thường rủ nhau đạp xe xuống đồi Kỳ Phú chơi. Tuổi mười bốn đẹp như mơ. Tuyết và Minh còn ngây thơ, chưa biết yêu, chỉ đùa nghịch như con trai. Hai đứa tìm những viên đá và chơi trò làm nhà. Tuyết khuân những viên đá lớn, xếp chồng lên nhau, xây một ngôi nhà giống như trong truyện cổ tích. Hai đứa bẻ cây, hái hoa trang trí cho ngôi nhà. Xây nhà chán, Tuyết và Minh chơi trò cút bắt và đi hái sim. Ngọn đồi Kỳ Phú không phải là một đồi sim như trong bài thơ của nhà thơ Hữu Loan : « Những đồi hoa sim, những đồi hoa sim tím chiều hoang biền biệt. ». Sim chỉ mọc rải rác vài bụi. Nhưng những cây hoa mua nở hoa tím ngát một vùng. Ánh nắng chiều vương vãi trên các lùm cây, trải một màu vàng mỏng như tơ.Tuyết và Minh rủ nhau đi tìm hoa dủ dẻ. Hoa dủ dẻ dễ tìm vì mùi hương ngọt ngào, nồng nàn lan tỏa trong không gian của buổi chiều tà. Hoa dủ dẻ còn được gọi là hoa tịch dương vì khi trời sắp tối, chạng vạng, ánh mặt trời sắp tắt ở phương tây, hoàng hôn bắt đầu dâng lên thì hoa mới tỏa mùi thơm nồng nàn.Hai đứa hái được những chùm hoa mua tím, những chùm trái dủ dẻ chín vàng và hoa dủ dẻ thơm lừng. Tuyết và Minh vui sướng, cười đùa và ra về khi bóng hoàng hôn bao trùm ngọn đồi.
(more…)

Huỳnh Minh Lệ

Ngày đó là tình nhân

Ngày đó, là tình nhân,
Em hát bao nhiêu lần,
Anh làm thơ gởi biển,
Sóng vỗ về miên man
(more…)

Hà Việt Hùng

Tôi nghe thấy trái tim mình nứt vỡ
và, ơ kìa, ở đó một quê hương
vẫn xác xơ như ngày đầu thế kỷ
vẫn mù loà, lạc hậu, bước sai đường.
(more…)

Từ Khanh


Ma Khin (ảnh: Từ Khanh)

Khin Cho Myint 16 tuổi, đang chuẩn bị thi tốt nghiệp trung học thì Thế Hệ Sinh Viên 88 ở Rangoon phát động cuộc nổi dậy. Hẳn lúc ấy cô là một thiếu nữ xinh đẹp, tràn đầy sức sống, bởi hơn 20 năm sau, giờ đây đang ngồi trước mắt tôi, cô vẫn xinh đẹp, kiêu hãnh, sôi nổi và hồn nhiên như chưa từng đi qua nhiều thứ:

‘Tôi không tham gia Thế Hệ 88. Thấy các anh làm nên phụ. Tôi chỉ tham gia phát truyền đơn giúp các anh lớn.’

Giọng cô trong nhưng ấm. Cô nói hồn nhiên khiến tôi và người cựu cận vệ của bà Aung San Suu Kyi đều bật cười.

‘Phát truyền đơn mà bảo là không tham gia. Quá đi chứ, tội nặng lắm.’
(more…)

Vợ | Cái dằm

Posted: 27/02/2012 in Bùi Chí Vinh, Thơ

Bùi Chí Vinh


Vợ chồng tác giả

Vợ

Khi anh được mọi người tung hô
Em không dám đạp xe ngang tiệm phở
Khi anh đăng quang làm Thành Cát Tư Hãn của nền-thi-ca-thịt-mỡ
Em sợ con trai chúng ta kêu “vạn tuế bánh mì”
(more…)

Theo chân

Posted: 27/02/2012 in Hồ Đình Nghiêm, Thơ

Hồ Đình Nghiêm
Sau khi đọc bài thơ “Một trái tim” của Như Nguyệt


Lovers in moonlight – Marc Chagall

thề với Nguyệt
cuộc đời này
tôi chỉ yêu có một
Nga tin không
tôi chẳng đủ sức yêu hai
Thúy Kiều đẹp
mà Thúy Vân cũng vậy
rù quến cô chị
đường mật cô em
thì rất dễ
chết dưới tay Nguyễn Du
(more…)

 
Nhạc và lời: Nguyễn Trọng Khôi; Tác giả phối âm và trình bày

Nguồn: Tác giả gửi nhạc và YouTube link

Lê Thị Thu Tuyết

Viết cho anh

Bầu trời cao trong xanh
Lang thang làn mây trắng
Về đâu chiều quạnh vắng
Chở hồn em cho anh
(more…)

Ngô Nguyên Nghiễm


Nhà thơ Lê Thị Thu Tuyết (ảnh tư liệu tác giả)

Mang nặng hành trang phiêu bạt vào cõi lãng du của thế giới văn nghệ, chắc hẳn người nghệ sĩ đã đặt nặng một dấu ấn nghiệp chướng trong vai trò sáng tạo đa mang. Tôi luôn luôn giật mình và tâm đắc với phát biểu của nhà thơ Hạc Thành Hoa, xem một người cầm bút tâm huyết với sự lựa chọn một vũ trụ quan nghệ thuật cho chính mình, là một định danh vào sổ đoạn trường. Thật sự, những khinh khoái  của người làm văn nghệ được tôn vinh như thế nào, sáng tác bộc phá có làm cho sự góp mặt với nghệ thuật thay đổi được chân thiện mỹ cuộc sống? Nhưng tất cả say mê như dâng hiến, đã làm rõ ràng một ước vọng hoàn thiện cho tương lai, đến ngôn ngữ dù còn quá hạn hẹp trong trình diễn được hiện diện bằng tất cả tâm huyết, còn chút suy nghĩ lãng du của người phê bình ngoài cuộc. Cái say mê trong sáng tạo, đã lập dựng một thế giới riêng tư cho tâm hướng trong lành của nghệ sĩ. Một thế giới chắc còn nhiều suy nghĩ về dự phóng vĩnh cửu còn nằm khuất trong một con đường trước mặt mù mờ và khá gay go. Nhưng cây bút của kẻ sáng tạo, vẫn hình dung viễn tượng và kẻ vạch cho mình một hướng đi ngang trời, bằng những tạo dựng phi thường của nghệ thuật và sáng tạo.
(more…)

Trần Vấn Lệ

Một thoáng mơ màng hăm ba năm…
Vươn vai đứng dậy nhớ nơi nằm
Mà thôi, vuốt lại drap cho thẳng
Nghe thoảng hơi mình ngỡ cố nhân!
(more…)

Chân Phương


Tĩnh vật ly cà phê (sơn dầu trên bố 14 x 14 in) – Đinh Cường

Gửi cố nhân

Trên nẻo dương cầm lạnh,
Cuối lối thủy mặc phai,
Tôi – thất tán hình hài
Em – hoá làm huyền thoại
(more…)

Hoàng Xuân Sơn

Tatoo 2. [quan niệm]

nàng xâm một bụi hồng trên bả vai
trông chướng mắt như bầy gai nhọn ngoài đời
tôi cực lực lên án [dù biết chắc sẽ bị mắng mỏ] những kẻ đang tâm xóa bỏ màu da
trắng. hồng. nâu vàng bóng
cho dù tái xanh nhễ nhại
cái ngu xuẩn của những hình xâm nguệch ngoạc
khiến mùa màng nổi khùng
thiên nhiên cười khẩy
trẻ thơ giật mình
và những con mắt khóc ré lên
rùng mình ghê sợ [tôi?]
hình xâm trên những bắp đùi búa tạ
lưng trần cánh phản
và chảo rang nóng xà bần
những lọn nắng quái chiều hôm nạm phổi
vân cẩu dị kỳ
trên bệ phóng mùa xưng danh bí rợ
chổi cùn. và áo dơi đen
làm ơn trả bình minh cho áo trắng
và thường hằng
cho nắng mới lên

(tháng giêng mười hai)
(more…)

 
Nhạc: Văn Sơn Trường
Thơ: Phạm Đỗ Hùng
Tiếng hát: Hoàng Tiếp
Nguồn: Tác giả gửi YouTube link

Trangđài Glassey-Trầnguyễn


Hát Bội chi bảo Ngọc Bày

Cuối tháng Hai, 2012 vừa qua, Hội Văn Học Nghệ Thuật Việt Mỹ VAALA đã trình làng một chương trình Múa Rối & Hát Bội ngắn gọn nhưng đặc sắc.

Buổi trình diễn bao gồm 3 tiểu phẩm múa rối, và một trích đoạn của vở San Hậu. Cả hai chương trình đều do các học viên của Lớp Múa Rối và Câu Lạc Bộ Hát Bội VAALA thủ diễn. Lớp Múa Rối (được 1 tuổi) cho nghệ sĩ Trần Tường Nguyên hướng dẫn, và CLB Hát Bội (đã lên ba) do chính nghệ sĩ Ngọc Bày cưu mang. Cả hai lớp học đều miễn phí nhờ sự tài trợ của Kenneth Picerne Foundation tại Quận Cam. Trong lớp Hát Bội, Nghệ sĩ chi bảo Ngọc Bày hướng dẫn học viên từ cách hát, cử điệu, múa may, vẽ mặt, cho đến cách làm trang phục. Học viên Lớp Múa Rối được học những kỹ thuật căn bản, từ việc làm con rối, luyện giọng, viết kịch bản, và thực hiện tiểu phẩm của mình.
(more…)

Hư Vô

Giấc mơ lạ lùng

giọt mưa
rớt xuống chỗ nằm
kéo chăn cho ấm/đắp
nhằm chiêm bao
lăn vào biển cát
cồn dâu
làm sao em biết tôi đau
cỡ nào!!
(more…)

Thụy Khuê

Đã đăng: [Phản xạ phê bình], Chương [1], [2]


Vase with oleanders and books – Vincent van Gogh

Tiền thân của Ngôn ngữ học (Linguistique) là Văn phạm (Grammaire) do người Hy Lạp khai trương và người Pháp tiếp nối.

Thế kỷ 17, các nhà tu dòng Dương thân (Janséniste) ở Port Royal[1] soạn hai cuốn sách cơ bản:

1- Grammaire générale et raisonnée (Văn phạm tổng quát và có suy luận)[2], tìm cách giải thích (kèm theo những kiến giải lịch sử) và cho thí dụ về sự thành lập một tiếng và cách xây dựng (construction) và ngữ điệu (tournure) của một câu.

2- Logique ou Art de penser (Luận lý hay Nghệ thuật suy tưởng)[3], áp dụng luận lý học Descartes vào việc phân tích ngôn ngữ.
(more…)

Khuất Đẩu

Tôi cầm súng như cầm trái tim
hai bàn tay chưa hề vấy máu
tôi đứng trong nắng đỏ và gió cát
giữ từng hạt bụi quê hương
(more…)

Trần Ngọc Hưởng


Cố thi sĩ Vũ Hoàng Chương (1916-1976)

Nhớ Vũ Hoàng Chương

Thuyền say giạt bến mộng du
Đầu thai lầm thế kỷ ư, hỡi người?
Thuyền ơi thuyền nhổ neo rồi
Lênh đênh về tận cuối trời lãng Quên
(more…)

 
Nhạc: Phan Ni Tấn
Thơ: La Toàn Vinh
Tiếng hát: Miên Thảo
Hòa âm: Trần Lê Quang
Nguồn: Tác giả gửi YouTube link

Trần Vũ

Cuộc sống của đám con gái trở nên khó khăn hơn từ khi chúng tôi chuyển sang công tác hầm Mười Một. Cuộc sống? Nếu có thể gọi hai mươi bốn tiếng đồng hồ chui rúc dưới lòng đất của lũ con gái là cuộc sống. Thế kỷ này thật lạ. Ngày xưa chỉ có những kẻ chết rồi mới vào nằm trong đất. Ngày nay những thây ma tranh nhau dành phơi mình trên đất nóng mùi lửa. Bọn sống sót còn thở chúng tôi, còn mang những gân máu dữ dội trong hố mắt, thì bò trườn lê lết trong những đường hầm hun hút thậm thượt. Thế giới đảo lộn từ khi thần chết biết bay, xuống bắt người từ những đám mây xanh an bình, tưởng hiền lành mà bất thần thả lao nỗi chết vỡ vụn. Bọn con gái, những khi rãnh rỗi, ngồi kiểm điểm trao đổi những kinh nghiệm bản thân đã trải qua. Kinh nghiệm? Nếu gọi là kinh nghiệm cảnh tượng tất tả chạy chối chết băng đồng về điểm núp, bàn tay tê liệt không cầm nổi súng trong thứ âm thanh lanh lảnh của đạn đại liên từ máy bay lên thẳng xối ào xuống ruộng. Tôi dường đã đánh mất từ khi chui xuống hầm Mười Một, cái cảm giác nóng bỏng của giọt nắng vỡ òa trên da thịt sợ hãi cháy phỏng lửa xăng. Không phải tôi không biết sợ mỗi khi máy bay địch tập kích. Mỗi khi trần tăng xê của hầm Mười Một vụt rung chuyển, lắc lư bần bật, thuốc đạn, bụi đất tung mù không khí và hơi nóng dồn xuống muốn nung chín mọi người co quắp run rẩy chịu đựng. Những khi ấy dĩ nhiên là tôi biết sợ. Nhưng là nỗi sợ hãi trong bóng tối có màu đất đen quánh ngột ngạt, không phải sự sợ hãi bình thường của một con người đang chạy trốn, bị đe dọa nhưng còn trông thấy mặt trời và tin tưởng vào sức sống của cỏ cây, vạn vật chung quanh. Ở đây – dưới hầm Mười Một– không có cây, không có lá, không có mặt trời, không có mây và không có cả sự tự do chạy trốn. Chỉ có một đám người tê cứng tứ chi thụ động chờ thần chết đem đi. Trong số những chiến sĩ du kích của tỉnh đội Củ Chi sống chui rúc dưới lòng đất, trốn những trận mưa bom không ngớt, liền liền, có bốn đứa con gái là Nhu, Phấn, Huệ và tôi.
(more…)