Archive for Tháng Tư, 2012

Nhất Thắng


Tổ quốc ghi ơn các anh hùng vị quốc vong thân

Nhân sinh tự cổ thùy vô tử
Lưu thủ đan tâm chiếu hãn thanh

(Văn Thiên Tường)

Xưa nay hỏi có ai không chết?
Hãy để lòng son chiếu sử xanh

(Trần Trọng san dịch)

Trên Linh – Án hương trầm ngát toả
Hỡi Hồn Thiêng cao cả uy nghi
Non Sông nghiêng ngửa sá gì
Hiến thân Tổ – Quốc sử ghi đời đời
Gương trung – liệt sáng ngời trời đất
Qúi Ngài tuy đã mất mà còn
Tinh – anh hòa với nước non
Cửu Long sóng vỗ, Trường Sơn gió gầm
Dẫu đến thác còn căm lũ giặc
Quyết không cho chúng bắt nhục thân
Tiết trong giá sạch trắng ngần
Lông hồng xem nhẹ hồn trần qui Tiên
Giương khí phách rọi truyền hậu thế
Muôn ngàn sau… miêu duệ nhà Nam
Bạch Đằng, Nhật Tảo, Non Lam…
Đống Đa lẫm liệt, Hát Giang ngậm ngùi…!!
Ôi!! Trong cuộc dập vùi dâu bể
Thì hình hài thi thể ra chi!!
Trăm năm rồi có đâu gì
Phương danh Liệt Vị lưu di tuyệt vời!!!
(more…)

Đỗ Xuân Tê
Tháng tư nhìn lại…

Nhớ lại vài năm trước nhân ba mươi lăm năm nhìn lại tháng tư đen, hình ảnh gây ấn tượng nhất đối với tôi vẫn là buổi lễ trang trọng được các giới chức Hải quân Mỹ và quan chức địa phương tổ chức trên Hàng không mẫu hạm Midway, một bảo tàng nổi về lịch sử chiến tranh, hiện thả neo cố định tại vùng vịnh San Diego từ nhiều năm nay.
(more…)

Hà Việt Hùng

30 tháng Tư mới hôm qua

Mới hôm qua đó, 30
tháng Tư buông súng ngẩn người nhìn nhau
bốn mươi năm vẫn còn đau
vào tù tự nguyện, rừng sâu nhớ nhà
thời gian xé thịt xót xa
tưởng ngày mất nước mới là hôm qua.
(more…)

Con giòi…

Posted: 30/04/2012 in Hồi Ký, Thiên-Thu

Thiên-Thu

Lại sắp cộng thêm một Tháng Tư Đen! Tôi lại thấy trong lòng như có điều gì không ổn. Lúc nào tôi cũng thấy bứt rứt và cảm thấy trống trải vô cùng. Tôi thường đứng ngồi không yên, làm việc gì cũng hay bỏ giở nửa chừng. Quả thật là tâm tôi không tịnh…

Có lẽ Tháng Tư Đen lại nhắc tôi nhớ đến một quá khứ buồn nhiều hơn vui của tôi. Quá khứ ấy giống như khí hậu theo mùa trở về mỗi năm và gắn liền với hai chữ “TỰ DO” trong tôi. Hai chữ này đã khắc sâu vào tâm khảm ngay từ khi tôi còn rất nhỏ. Nó mang theo nhiều điều không bình thường nhưng tôi cứ giữ mãi trong lòng cho đến hôm nay… Sau ba mươi bẩy năm xảy ra biến cố lịch sử đau buồn của một ngày 30-4-1975 đen tối, tôi quyết định viết lại những gì đã ám ảnh tôi hơn nửa đời người…
(more…)

Tự do

Posted: 30/04/2012 in Khê Kinh Kha, Thơ

Khê Kinh Kha

bao năm rồi tôi đi từng bước một
như trẻ thơ tập bước vào đời
những bước chân vụng về trên đất khách
những bước chân lạnh hồn cỏ xót
tôi phải đi vì lời di chúc của các anh em
tôi phải đi vì lời dặn dò của dân tôi
đã bao nhiêu năm giữa đời hiu quạnh
tôi đi tìm
tìm chút tự do
cho các anh và dân tộc tôi
(more…)

Phan Xuân Sinh

các anh vẫy tay chào Sài Gòn
say sưa niềm vui chiến thắng
nón cối, dép râu. Cờ mặt trận
thêm một chút rừng rú ụp lên đầu nhân dân
(more…)

Phạm Cao Hoàng

Hỡi ơi trời đất vô cùng rộng
Nào biết tìm đâu một mái nhà

(Nguyễn Bính)

bạn ta, áo ngươi sao bạc thếch
chiều nay còn một ngươi với ta
ngươi nhớ gì dưới trời mây trắng
ta nhớ màu hoàng hôn năm xưa
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

Anh em như thủ túc, vợ chồng như y phục
(Ngạn ngữ Trung-hoa)

1.
Ở trang bià hồ sơ nhập viện, người ta ghi chú: Ty, Le Van. 48 tuổi. Phái tính: Nam. Gia cảnh: Độc thân. Địa chỉ nơi cư trú. Số điện thoại nhà và ở sở làm…

Rất nhiều tờ giấy kẹp bên trong: Giấy giới thiệu của các bác sĩ. Giấy chứng thực của trung tâm chuyên khoa phổi. Quang tuyến X. Hình chụp từ CT Scan. Kết quả của hai lần thử nghiệm sự hô hấp. Mẫu máu, nước tiểu. Những xét đoán mơ hồ về căn bệnh ung thư… Tóm tắc, hồ sơ ấy có bề dày bằng bản thảo một cuốn tiểu thuyết khoảng hai trăm trang với những diễn tiến đầy rắc rối xảy ra giữa mười nhân vật: Bốn bác sĩ, năm y tá và một bệnh nhân.
(more…)

 
Nhạc và lời: Chân Phương
Phối âm: Nguyễn Trọng Khôi
Tiếng hát: Bùi Thạch Trường Sơn
Nguồn: Nguyễn Trọng Khôi gửi YouTube link

Vì quá yêu em

Posted: 29/04/2012 in Phạm Đức Nhì, Thơ

Phạm Đức Nhì


Thiếu phụ quàng khăn xanh – Lê Phổ

Một số người sợ bạo lực cường quyền
không dám nói những điều muốn nói
không dám làm những điều muốn làm
họ mất tự do
do áp lực từ thế giới bên ngoài
(more…)

Lê Thương

Dân Việt Nam ta vốn có hồn thơ lai láng nên ngoài những mẩu chuyện châm biếm đả phá chế độ cộng sản, họ còn sáng tác rất nhiều vần thơ và ca dao nói lên những hoàn cảnh sinh hoạt bi ai cũng như tâm tư uất hận của người dân dưới chế độ bạo tàn. Dĩ nhiên những vần thơ “quốc cấm” này đều khuyết danh, chỉ được lén lút học thuộc lòng rồi thì thầm rỉ tai cho nhau nghe nên được gọi là “thơ chui”. Những vần thơ chui đôi khi dí dỏm khiến người nghe phải tủm tỉm cười thầm hay ôm bụng cười sằng sặc hoặc đôi khi não nùng thống thiết bày tỏ tinh thần chống đối chủ nghĩa cộng sản đem lại đói khát, khổ đau, nhục nhã cho người dân sau ngày chúng cưỡng chiếm Miền Nam.
(more…)

Phan Đắc Lữ

Quân đội nhân dân
Công an nhân dân
Chính quyền nhân dân
Sao chĩa súng vào ngực nhân dân
Cướp đất đai cho bọn quan quyền tham nhũng.
(more…)

Bắc Phong

tin tổng hợp ngày 24 tháng 4 năm 2012
từ sáng sớm, dưới sự chỉ đạo trực tiếp tại hiện trường
của bí thư tỉnh ủy và chủ tịch UBND tỉnh Hưng yên
khoảng 2000 công an và cảnh sát cơ động
mặc sắc phục và thường phục
cùng với dân phòng đã dàn trận dày đặc
họ vũ trang lá chắn, dùi cui, súng và đạn khói cay
mang theo chó nghiệp vụ
rà soát khắp mặt bằng để dò mìn, các thiết bị cháy nổ và vũ khí
vận chuyển khoảng 30 máy xúc và xe ủi đất
chuẩn bị cưỡng chế 70 hecta đất nông nghiệp
của hơn 160 hộ dân thuộc huyện Văn Giang tỉnh Hưng Yên
(more…)

Cua Rận

Ở xóm mình có bà tên là Rao.

Bà có 2 con trai, nhỉnh hơn mình vài tuổi. Còn ông chồng thì chết đã lâu.

Ngày cải cách ruộng đất gia đình nhà bà được xếp là cố nông, lại tích cực đấu tố địa chủ phong kiến tay sai đế quốc sài lang, nên thuộc diện thành phần cốt cán của cuộc cách mạng vĩ đại đổi đời để dân cày có ruộng.
(more…)

Đỗ Trung Quân

ta đầu hàng! ta đầu hàng!
ta là dân ta thua tan hoang.
ta làm dân ta đéo nói ngang. ta biết nhục nên ta đầu hàng
đầu hàng bọn ăn sóng nói gió
đầu hàng bọn xem dân thua chó
[ta lại phải xin lỗi con chó. nó trung nghĩa hơn tỉ thằng người]
ta đầu hàng !
Nhưng ta phải công nhân điều này đất nước đâu có độc tài
đảng Hải Phòng phất phới cờ bay.
đảng Tiên Lãng mồm loa mép giải
đảng “riêng nó” đó trăm tay nghìn mắt
đảng “riêng nó” kia xương sắt da đồng
ta là dân! ta là dân!
ta đưa cờ trắng [làm] từ quần vợ ta
ta xin thua! Ta xin tha!
ta xin bẻ bút về nhà bán khoai
ta là ai? ta là ai?
ta là ai cũng chẳng ai ta là!

Đỗ Trung Quân
Nguồn: kwan nhưng là dân! Đỗ Trung Quân blog

Nỗi niềm

Posted: 28/04/2012 in Âm Nhạc, Khê Kinh Kha, Sĩ Phú

 
Nhạc và lời: Khê Kinh Kha
Tiếng hát: Sĩ Phú
Nguồn: Tác giả gửi YouTube link

Phạm Khắc Trung

Lúc tôi mới đến Pulau Galang, trại tỵ nạn có khoảng 15 barrack, nhưng chỉ mới có 12 barrack là có người ở, đại đa số là người Việt gốc Hoa.

Chúng tôi được rải vào barrack 1, điền vào chỗ trống cho những người đã được đi định cư, nên những người đến sau tưởng tôi là một trong 1000 người đầu tiên đặt chân lên đảo.
(more…)

Nguyễn Mạnh Trinh


Rainy night – Liz Wiltzen

Ðêm hôm qua. Mưa lớn. Nằm nghe những hạt mưa rơi trên mái, trong cái ẩm lạnh của đất trời tự nhiên không ngủ được. Thức giấc trong cái không gian mênh mông, thấy cuộc đời qua đi với nỗi bàng hoàng khi nhìn về tháng ngày đã trải. Bao nhiêu cơn mưa trong đời. Ở những nơi chốn nào, tuy xa xôi mà gần gũi. Bao nhiêu tháng tư, từ chiều mưa sấm sét cuồng nộ của Sài Gòn ngày tổng thống Dương Văn Minh lên nhậm chức và cũng là lúc tên phi công phản bội Nguyễn Thành Trung đánh bom căn cứ Tân Sơn Nhất. Bao nhiêu những chiều mưa và bao nhiêu những sáng nắng. Làm sao quên buổi chiều hôm đó, khi cơn giông tối thẳm của bầu trời Sài Gòn, khi quốc gia đang trong những ngày bi đát và tôi đứng trong hangar nhìn những chiếc A37 thả bom phi trường. Buổi sáng tôi vừa tiễn mẹ tôi và gia đình ra đi, trong lòng đang hoang mang giữa đi và ở thì bây giờ tưởng như mình đang đứng giữa cơn giông tố cuộc đời. Mưa, những cơn mưa hay là giọt lệ của trời. Gió, hay là những sợi lạnh buốt làm tê điếng làn da….
(more…)

Trần Thiên Thị

giành đi giật lại
cũng chỉ một mảnh đất này thôi
chỉ có những người nông dân là đổ mô hôi và máu
vẽ nên những ngọn cờ
nhưng ngọn cờ muôn đời phất phới trong bàn tay kẻ khác
(more…)

Nguyễn Đông Giang

Tháng Tư, cột đèn không cẳng đi ra biển

Mặc cho gió mùa , người ra biển
Ở đây cũng chết, chỉ còn liều
Tháng Tư, lùa tù lên núi ở
Thị thành lúc nhúc, cảnh ruồi bu!
(more…)

Hà Việt Hùng


Khóa sinh trường Thiếu Sinh Quân Việt Nam

Xế trưa ngày 29 tháng Tư, 1975, theo lệnh Chỉ Huy Trưởng, toàn thể Trường Thiếu Sinh Quân Việt Nam[1] di chuyển ra bến tàu, gần trung tâm huấn luyện Cảnh Sát Quốc Gia ở Cát Lở, cách ngã tư Bến Đình khoảng một cây số để lên tàu di tản. Từ Trường, tôi đi bộ qua đường Lê Lợi, về nhà ở trại Cô Giang, Phường Thắng Tam. Tôi chỉ kịp trao đổi với mẹ tôi vài lời. Năm đó mẹ tôi đã 55 tuổi, người ốm yếu, còn tôi là SQ trẻ, chưa lập gia đình. Sau khi bị thương lần thứ hai tại Trà Ôn, tôi nhận giấy thuyên chuyển về Trường TSQVN. Tại đây, tôi tạm thời được sắp xếp dạy Anh Văn, khi vết thương ở chân trái chưa lành.
(more…)

Nguyên Nghĩa

Chạy! Chạy! Miễn hồ sao thoát được!
Đằng sau sóng đỏ rượt theo người
Mất đất. Còn mênh mông biển nước
Bỏ hết. Cầu mong mạng sống thôi!
(more…)

Trangđài Glassey-Trầnguyễn

This project “Black April, Bright April” © is produced using oral history, community participation, and lived perspectives. Trangđài Glassey-Trầnguyễn reporting on trauma, loss, and emotional health in the Vietnamese diasporas was undertaken as part of the 2011-12 California Endowment Health Journalism Fellowships (CEHJF), a program of the University of Southern California’s Annenberg School for Communication & Journalism. Visit her blog at: http://www.reportingonhealth.org/users/trangdai-0.

Trangđài Glassey-Trầnguyễn thực hiện Dự án “Tháng Tư Đen, Tháng Tư Sáng” © về những ảnh hưởng của tang thương và mất mát trên đời sống tình cảm của người Việt hải ngoại qua học bổng của tiểu bang California cho Chương trình Báo chí về Y tế Sức khỏe (CEHJF), và do Trường Báo chí và Thông tin Annenberg của Đại học University of Southern California tổ chức. Cô sử dụng phương pháp lịch sử truyền khẩu, cùng kinh nghiệm dấn thân cộng đồng, và tư duy trải nghiệm. Liên lạc: vietamproj@gmail.com.
(more…)

Đinh Cường
Tặng Ann Phong


Hộp nước biển (Acrylic trên bố 48 x 48 in) – Ann Phong

Và những ngày mưa cuối tháng tư
chim bay đen những notes nhạc buồn
bao oan khiên vẫn còn như nặng
tảng đá âm thầm đứng chịu tang
(more…)

Bùi Chí Vinh

Có một con mèo

Quả tình em như một con mèo nguy hiểm
Vừa đanh đá lại vừa dễ thương
Vừa thông minh lại vừa láu cá
Tiếng meo meo hết sức bất thường
(more…)

 
Nhạc và lời: Đăng Khánh
Tiếng hát: Thanh Lam
PPS: Thiên-Thu
Nguồn: Thiên-Thu gửi YouTube link

Hồ Đình Nghiêm

Tôi tắm muộn. Một phần bởi mưa lâu. Phần khác, lỗi ở người khách lạ thường ấy. Anh ta rề rà, chậm lụt, như bước ra đường giờ này là điều không thể. Mẹ tôi thì luôn kiên nhẫn, và bà chẳng đánh mất nụ cười từ chạng vạng cho đến giờ này. Thứ giờ khắc mà anh ta chẳng cho là trái khuấy. “Bác biết không, bên chỗ con, giờ này mới 9 giờ sáng”. Đồ vô duyên! Tôi rủa thầm.
(more…)

Tháng 4. quen

Posted: 26/04/2012 in Hoàng Xuân Sơn, Thơ

Hoàng Xuân Sơn

ra đi
mém hụt thuyền đò
tam cấp 3 bậc
chạy lò dò. theo
quê nhà đâu? chẳng dính. đeo
để cơn gió chướng
thổivèo
đông tây
nước. khi không
rót. trộng. đầy
vào chum vại cũ
ngất ngây hồn chiều
quay về
dỗ bến hoang liêu
chợt nghe lữ thứ
rutiều tụy. quen
nhà ai
lóe
một chun đèn
nằm con dế trũi
than đen. 1 mình
đời. lòn
nửa chặng phong nghinh
thì đi hay ở
cũng bình tịnhtrôi
lạc bên nương
chộ bên đồi
cùng sông cùng núi
vẹn trời hiển linh

Hoàng Xuân Sơn
13 mars 2012
Nguồn: Tác giả gửi

Đêm thầm thì

Posted: 26/04/2012 in Âu Thị Phục An, Thơ

Âu Thị Phục An

trăng ngủ quên đâu đó
trong mông lung đêm
em siết giấc mộng
bàng hoàng nhớ
(more…)

Nhật Tuấn


Nhà văn Tạ Duy Anh và tác giả

Nhật Tuấn : Thưa nhà văn Tạ Duy Anh, theo anh đã có “chuyển giao thế hệ hay phiên đổi gác” giữa các “nhà văn có tuổi” Ma Văn Kháng, Đỗ Chu, Lê Lựu, Thái Bá Lợi… sang các nhà văn trung niên Trần Đức Tiến, Tạ Duy Anh, Bảo Ninh, Nguyễn Bình Phương, Nguyễn Ngọc Tư… chưa?

Tạ Duy Anh : Kính thưa nhà văn Nhật Tuấn, tôi xin phép được nói thẳng những suy nghĩ của mình và nếu anh thấy bức xúc thì cố mà chịu. Chúng ta sinh ra phải thời mọi thứ cứ hay bị lý luận hoá cho nên bất cứ cái gì, bất cứ hành động, hiện tượng nào cũng phải tìm cách thuật ngữ hoá. Thói quen này có xu hướng tìm định nghĩa chung cho cả những thứ chỉ cảm nhận qua giác quan từng cá nhân riêng lẻ, có giá trị mang tính biệt lập. Tôi có thể dẫn chứng ra đây rất nhiều ví dụ nhưng vì anh đang bàn đến văn học nên tôi sẽ khoanh lại và đi thẳng vào vấn đề. Những cụm từ như Đổi gác, Bàn giao…có xuất xứ từ những việc cụ thể, thô sơ như bàn giao ca trực, đổi ca gác… Sau đó, theo thói quen sính khái niệm, nó được chính trị hoá và trở thành những từ có mầu sắc sang trọng, mầu sắc học thuật. Từ đấy cứ mở miệng là họ nói bàn giao, đổi gác, rất hùng hồn và rất thời thượng. Các nhà quản lý văn học nghệ thuật, một vài nhà lý luận thấy những từ này có vẻ đúng đường lối, thuận miệng, được nhiều lãnh đạo chính trị ưa dùng, tức là kiếm ra lợi lộc bèn hùa vào dùng tràn lan và vô lối sang cả những vấn đề chả dính dáng gì đến hành động tương tự. Làm gì có sự bàn giao, đổi ca, đổi gác trong văn học nghệ thuật! Thứ nhất sáng tác văn học không giống với làm việc trong Hợp tác xã hay bất cứ tập thể nào? Nó là nhu cầu cá nhân và chỉ được thực hiện bởi nỗ lực cá nhân. Không bao giờ có cái gọi là sáng tác tập thể thì làm gì có chuyện bàn giao, đổi gác? Bàn giao cái gì, đổi cho ai? Nhưng còn một thực tế đáng quan tâm hơn là, những nhà văn nhiều tuổi, nếu muốn bàn giao cho những nhà văn ít tuổi hơn, thì họ sẽ bàn giao cái gì, cái gì từ họ thì cũng chỉ có giá trị khi gắn với tên của họ. Chưa kể có nhiều thứ họ phải giấu biệt đi, phá huỷ đi trước khi rơi vào tay người khác. Trong khi đó liệu có nhà văn nào sinh sau đẻ muộn lại muốn nhận bàn giao từ người đi trước? Tự trọng nghề nghiệp và tính chất đặc thù của nó không cho phép anh ta hạ mình như vậy. Nếu anh ta cứ hạ mình thì không ai phải mất thời gian quan tâm đến anh ta làm gì nữa.
(more…)