Nhạc: Trần Quang Lộc; Thơ: Đặng Kim Côn; Tiếng hát: Trần Quang Lộc

Nguồn: tác giả gửi bản nhạc và mp3 file
Lưu trữ cho Tháng Năm, 2012
Đại Nguyên
Xuân thì con gái
Nắng vàng đã vội đi đâu ?
Em còn ngả nón bên cầu đợi anh .
Nghĩ rằng duyên nợ ba sinh ,
Dẫu chưa bác mẹ , phận mình riêng tư .
Lộc vườn nẩy mấy cành tơ ,
Én nghiêng cánh nhỏ thiết tha gọi đàn .
Đường về biếc nụ tầm xuân ,
Lẻ loi chiếc bướm ngại ngần nẻo xa .
Xuân thì con gái mượt mà ,
Mong người quân tử thiết tha lòng này .
Nắng vàng sắp khuất chân mây ,
Cho em níu vội những ngày thanh xuân .
11/02/2011 .
(more…)
Đinh Cường
gởi Minh Quang, các bạn Quế Hương, Hải Phương và Quận
và Nguyễn Xuân Thiệp

Họa sĩ Trương Thị Thịnh và tác giả
Nhớ gói cá hồi hung khói rất ngon
Nguyễn Trí Minh Quang gởi cầm về cho mẹ
cám ơn người hoạ sĩ trẻ tài hoa duyên dáng
nhìn giống chị Thịnh quá, Duy Thanh nói
người con gái mỏng manh ấy
ở giữa lòng phố thị, lên building nhiều tầng
qua mấy cầu thang máy, qua hai khoảng sân vườn
những ly rượu chát trắng buổi trưa trên cao
nhìn xuống thành phố San Francisco
như muôn vàn hình vuông xám lấp lánh
mây như sóng biển trắng đứng im
rất nhiều cánh chim hải âu chao nghiêng
(more…)
Ðọc “Nhà Giáo Một Thời Nhếch Nhác” của nhà văn Nhật Tiến
Posted: 04/05/2012 in Biên Khảo / Phê Bình, Nguyễn Mạnh TrinhThẻ:Nhật Tiến
Nguyễn Mạnh Trinh
Nhà văn vẫn đứng ngoài nắng. Nhà văn Mai Thảo đã nhận định về một chân dung đã có tới hơn 60 năm cầm bút là nhà văn Nhật Tiến như vậy. Trước năm 1975, ông là một khuôn mặt văn học tiêu biểu của 20 năm văn học miền Nam và đã đoạt giải thưởng văn chương toàn quốc năm 1961. Ông là nhà văn của tuổi thơ, của những bức xúc về một cuộc chiến tranh và là một người lưu lạc suy ngẫm về thân phận của mình và của chung một thế hệ phải trải qua những ngày chiến tranh và những ngày hậu chiến tranh mà những bi thảm, những bất toàn của xã hôi lại còn đáng sợ hơn thời còn khói lửa. Ông viết với tâm cảm mà những ý nghĩ trung thực được biểu lộ không e ngại và là tiếng nói được lắng nghe từ công luận. Sau năm 1975, ông lại là chứng nhân của những cuộc đổi thay nghiệt nghã và văn chương ông ghi chép lại những thực tế đáng buồn của một thời đại đảo điên bi thảm của dân tộc Việt Nam.
(more…)
Phạm Đức Nhì
Ai chẳng muốn có một mái nhà êm ấm
khi đã bước qua tuổi ba mươi
một cô vợ
hiền lành
duyên dáng
một, hai đứa con
kháu khỉnh
tươi cười
(more…)
Thơ: Tưởng Dung
Nhạc: Nguyên Phan
Hòa âm: Đỗ Hải
Tiếng hát: Quốc Duy
Nguồn: Tác giả gửi YouTube link
Chốn xưa
Mưa xa nguồn, mưa rơi miên man
Có về qua chốn cũ biệt ngàn
Tôi đứng bên kia đời biển động
Nghe chập chùng nỗi nhớ mênh mông!
(more…)
Nguyễn Ngọc Ngạn
Ðời người, ai cũng có những kỷ niệm, đau thương hay hạnh phúc. Kỷ niệm đôi khi chỉ thoáng qua, mờ nhạt như áng mây bay ngang bầu trời, để lại chút hình ảnh bâng khuâng. Nhưng cũng có khi hết sức sâu đậm, đến nỗi có thể coi là một biến cố, khả dĩ tạo thành khúc rẽ quan trọng cho cuộc đời. Ðó là trường hợp của tôi với câu chuyện xảy ra hơn 20 năm về trước mà giờ này ngồi ghi lại, tôi vẫn thấy hiển hiện như mới hôm qua.
(more…)
Lê Văn Hiếu
Những căn phòng nhỏ
Từ căn phòng này, chuyển sang căn phòng khác,
Vẫn là ô vuông của những bức tường thôi em.
Phía bên kia có khung cửa nhỏ,
Ngó sang con đường chạy, biểu hiện cho sự dừng lại.
(more…)
Trần Kiêu Bạc
Hồng Vân diễn ngâm
Em một mình ôm chiếc cặp nhẹ tênh
Không tập sách, những ngăn đầy tiếng gió
Em một mình ngẩn ngơ nhìn mưa lũ
Trôi hết rồi niềm hy vọng nhỏ nhoi
(more…)
Giữa đêm trăng tiếng mõ chợt rao Sanh vi tướng Tử vi thần
Posted: 03/05/2012 in Ngô Nguyên Nghiễm, ThơNgô Nguyên Nghiễm
Tiếng Mõ rằng:
Những bất hạnh trải dài trên tổ quốc
Năm ngàn năm, dựng sử giữa ngoại xâm
Cổ đại, ngàn xưa biết bao liệt sĩ anh hùng
Bám đất thiêng, dựng cờ lập nước
Đất đá còn khắc ghi hồn tử sĩ
Tiếng Mõ rằng:
Trải thiên niên chuyển luân từ bộ lạc
Biến sử thi đậm nét rồng bay
Biến biển Đông đậm nét Long ngai
Sơn cước, chập chùng khí Tiên lộng lẫy
Nước hình thành, máu tổ tiên hóa hải
Hồn phách Hùng Vương trí não chất chưa đầy
Mười tám đời lập quốc mệnh trời
Bao kỳ tích đậm hình sử sách
Mõ nổi lên trong đêm dồn dập:
Từ Phù Đổng Thiên Vương gậy tre ngựa sắt
Từ Thần nhân truyền hịch Lý Thường Kiệt :
Nam quốc sơn hà Nam đế cư
Tiệt nhiên định phận tại thiên thư
Nhữ hà nghịch lỗ lai xâm phạm
Nhữ đẳng hành khan thủ bại hư
(more…)
Trần Tuấn Kiệt nhìn về thơ Trần Yên Thảo
Posted: 03/05/2012 in Biên Khảo / Phê Bình, Trần Tuấn KiệtThẻ:Trần Yên Thảo
Trần Tuấn Kiệt
Cũng trong đêm nay, sau khi nghe nhạc Trầm Tử Thiêng thì cũng tình cờ sau lưng tôi một tập thơ bạn tặng đã lâu chợt rơi xuống từ trên kệ sách. Vì lúc này tôi đang treo bức họa chân dung của mình do anh Hà Cẩm Tâm vừa mới về phác họa cho, tôi đã đọc các tập thơ, sách dịch và biên khảo của Trần Yên Thảo từ lâu, nhưng lúc này thần kinh căng thẳng, nhiều lần tôi cầm bút viết về anh nhưng vừa nghĩ đến đã bị choáng không viết được. Cái ý định của tôi là viết thật kỹ về Trần Yên Thảo, vì sau khi tôi đọc tập sách “Con Đường Tơ Lụa” của anh dịch, tôi biết anh là một cây bút có tài, có kiến thức và cả tài làm thơ hơn hẳn các bạn đương thời là loại cảm hứng từ Cổ Thi, Đường Thi trước hết là tập”Quà Tặng Người Xưa”, thi phẩm với lời giới thiệu của Bùi Giáng đề tựa như sau:
Dở trang gay cấn
dở càn
Vô duyên là thế
Muộn màng
thế ru?
Mình đi? Để chút
lời chào
Ta ngồi ngắm mãi
đưa vào vi vu.
(more…)
Nguyễn Miên Thảo
Khi những người chiến thắng hân hoan đi khắp phố phường
nói những điều tốt đẹp
Đó là những điều chính đáng đổi bằng máu xương
của những người đã chết
(more…)
Miêng
Vị cố đạo im lặng nhìn mông lung qua cửa sổ. Ngoài trời mới nắng tháng sáu mà đã dữ dội đẩy hơi nóng ngộp thở vào phòng. Không gian đặc quánh lại như từng mảng ny lông úp chụp xuống người ông. Ông lim dim mắt, chập chờn nửa mê nửa tỉnh. Ông quay bên phải bên trái, phất phất hai tay làm quạt, cái nóng ghì chặt làm ông ngầy ngật. Mấy con muỗi ngày vo ve như thỏ thẻ điều gì.
(more…)
Trần Thiên Thị

Couple flying over village – Marc Chagall
và rồi đêm đã muộn phiền
chắp tay mà tạ trích tiên một lần
ngày đôi cánh sáp đằng vân
trời xa cứ tưởng như gần bên nhau
(more…)
Mộ Như
Mỹ Khanh như tôi thấy
người nữ gom thơ về rải lụa
tiêu điều phai nhạt bữa hoàng hôn
nằng hườm chưa tắt bờ môi, mắt
mi nồng hương, vị của nhàu thương
(more…)
Võ Đại Tôn
Viết nhân dịp cùng Cộng Đồng Người Việt Tự Do Úc Châu biểu tình Quốc Hận lần thứ 37 trước tòa đại sứ Cộng Sản Việt Nam tại thủ đô Canberra, Úc Đại Lợi, 28.4.2012
Tòa đại sứ các “Anh”
Dù nguy nga rộng lớn
Nhưng lạnh lùng ghê rợn
Đầy bóng dáng âm hồn.
Vách tường cao vây kín tựa mồ chôn
Lương tâm khóa chặt.
Sau khung cửa sắt
Các “Anh” trốn như đàn dơi
Sợ ánh sáng mặt trời.
(more…)
Tháng Tư đen, Tháng Tư sáng: Thay lời kết
Posted: 02/05/2012 in Tin / Phóng Sự, Trangđài Glassey-TrầnguyễnTrangđài Glassey-Trầnguyễn

Tác giả phỏng vấn Nguyễn Thanh Thủy
Tôi hoàn tất phần bốn, phần cuối cùng cho loạt bài tiếng Việt của Dự án TTĐTTS với tâm trạng vừa nhẹ nhõm, vừa ‘tội lỗi.’ Nhẹ nhõm, vì tôi đã tận lực hoàn tất những công việc mình đã đề ra cho Dự án trong giai đoạn này. ‘Tội lỗi,’ vì trong cả năm trời và nhất là mấy tháng cuối của Dự án, tôi đã dành hết thời gian để lo cho công việc, còn nợ chồng con bao nhiêu cái ’em sẽ’ và ‘mẹ sẽ.’ Đã vậy, trong thời gian đó, tôi lại bắt đầu có một tình trạng sức khỏe đặc biệt, nên hay bị mệt và cần nghỉ ngơi nhiều, mà vẫn phải một mình làm mọi việc cho đến nơi đến chốn. Những ngày phải lo bài vở hay đi phỏng vấn, tôi phải bàn cách với chồng, trốn con để ở trong văn phòng làm việc, hay hẹn với chồng con đến tháng Năm sẽ có sức có giờ để đi công viên chơi, đi sở thú, đi viện bảo tàng. Bây giờ, tôi có thể trở lại thời khóa biểu bình thường, và hất cái chữ “Hẹn” xuống khỏi mặt tôi, nơi nó đã xâm lăng và nằm chình ình trên đó mấy tháng nay. Đánh dẹp được giặc “Hẹn” làm cho cái cảm giác ‘tội lỗi’ của tôi được ‘nhẹ nhàng’ hẳn ra.
(more…)
Phạm Ngọc Lư
Qua chiến trường xưa
Chôn gươm bên cái khe này
Gò kia cởi giáp tụt giày vùi nông
Một đêm muối mặt anh hùng
Anh mang xiềng xích cùm gông tội đồ
Oằn vai làm kiếp trâu bò
Gánh gồng khổ nhục xây mồ thanh xuân
Năm năm khiêng núi vác rừng
Nhiều khi ngó mặt phong trần cười khinh
Mười năm nắng thúi mưa sình
Râu trơn mày trụi giận mình thất cơ
Cam tâm thời vận trở cờ
Cái chân cái ngụy lập lờ lừa nhau
Hai mươi năm tóc trắng đầu
Hỡi ơi biển lặng và dâu xanh rồi !
Khe xưa bùn lấp cát vùi
Gò lau đêm nọ đã trôi xuống đồng
Mình anh đứng ngó mông lung
Hồn xưa binh giáp trận vong chập chờn…
(more…)
Đỗ Xuân Tê
Tháng tư nhìn lại

Lệnh Tha khỏi trại – Tranh: Trần thanh Châu 2006
Trại tù Vĩnh Quang cách đỉnh Tam Đảo chừng ba mươi cây số đường chim bay, nhưng lại nằm ẩn trong phía trũng của một thung lũng hẹp, mà cứ mỗi mùa bão lụt nước sông Lô tràn về làm ngập lụt nguyên vùng. Muốn vô trại khách qua đường phải đi qua một chuyến phà và băng qua một con đường độc đạo. Cái tên Phà Trang trở thành địa điểm thân quen cho cả người nam lẫn kẻ bắc. Nó là đầu mối chuyên chở hàng quà tiếp tế cho các sĩ quan viên chức chế độ cũ từ Sài gòn bị đưa ra cải tạo tại đây. Nó cũng là nơi vợ con họ dùng làm nơi ngủ trọ dừng chân sau khi vất vả trên các chuyến xe lửa, xe đò, xe trâu, xe thồ, xe ngựa đưa họ vượt cả ngàn cây số ra thăm nuôi chồng con tại chốn heo hút này.
(more…)
Dự cảm lúc chia tay | Hoang đường | Không đề | Trăng biển | Cơn lũ
Posted: 02/05/2012 in Hạc Thành Hoa, ThơHạc Thành Hoa
Dự cảm lúc chia tay
Rồi cũng vẫn chia tay nơi đã gặp
Nước mắt vòng theo những bánh xe quay
Ta chết đuối giữa niềm đau xa cách
Tay vẫy gì ? hay với một làn mây !
(more…)
Nguyễn Thị Thanh Bình
Tháng tư của chúng tôi
Như một đám con mồ côi
Lạc lõng cội nguồn quê mẹ
Tháng tư của chúng tôi
Bồng bế nhau vội vã
Oằn trên lưng lịch sử một thế hệ lưu lạc
(more…)
Ly cà phê sáng 30 tháng tư rừng cây lá xanh non | Gặp lại Hoàng Ngọc Biên ở San Jose
Posted: 01/05/2012 in Thơ, Đinh CườngĐinh Cường
Ly cà phê sáng 30 tháng tư rừng cây lá xanh non

Nguyên Minh, Trần Hoài Thư và Phạm Cao Hoàng trong góc basement
nhà Đinh Cường đêm 29 tháng 4 (từ trái qua phải)
Đêm cuối tháng tư
ngồi uống rượu rất ít cùng Nguyên Minh
từ Sài Gòn qua,Trần Hoài Thư và chị Yến
từ New Jersey xuống và Phạm Cao Hoàng
ở Centreville gần chỗ tôi vùng Burke
(more…)
Đinh Tấn Lực
“Có bao nhiêu vô ích làm nên lịch sử”
(Lê Bi – 1990 – Tự thân)
Năm nhuần, theo lịch tây, chỉ thêm mỗi ngày 29 cho tháng Hai. May thay! Bằng không, tính theo lịch ta, năm nhuần nhồi thêm nguyên cả tháng, mà như năm nay, đến những 2 tháng Tư. Chết dở, với biết bao hoài niệm!
Người ta thường nháy mắt pha trò: Bao giờ cho tới tháng Mười? Lại lắm kẻ nghiêm mặt hỏi: Bao giờ cho hết tháng Tư? Nghe thoáng cứ như thêm một vết dao cùn cứa thành sẹo mới, trong tim, hàng năm.
Mọi chữ “nếu” đều có cái giá của nó. Có cái có thể trả ngay bằng tiền tươi. Có cái được trả bằng tương lai (bị nhấn ngược vào quá khứ) của một dân tộc. Thành ra, mơ rằng “Nếu VN chẳng có 30 tháng Tư” thì không khác nào nằm mộng “Nếu Kampuchia chẳng có những cánh đồng sọ người”.
(more…)
Bùi Chí Vinh

Terra fermentation – Jesse Hotchkiss
Phản Tống Biệt Hành
Đi đến với những người hiếu khách
Ngoài ba lô còn một cây đàn
Ba lô để nhớ thời chân đất
Cây đàn nghe sóng vỗ thênh thang
(more…)
Chân Phương
Bất chợt
lại chiều thứ sáu
mây lạc loài khắp trời
xe cộ tứ tán mọi nơi
gió đầu xuân sao buốt lạnh?
(more…)
Hoàng Quy
Ðã ba trăm năm, con đò ngang giờ như chiếc lá. Chiếc lá cuối mùa ngập ngừng trên bến sông xưa, mòn mỏi đợi chờ. Con đò hỏi con nước sao cứ xao xát trên ngọn sóng thời gian hửng hờ đến thế? Con nước hỏi dòng sông trôi về đâu, sao chưa quay về bến cũ. Con đò soi mình trên dòng sông, bóng trăng hẹn hò tương ngộ, trăng bềnh bồng một thuở lai sinh. Rồi trăng non khuất núi, chìm khuất trên bến sông buồn, làm sao đo thời gian trên khói sóng, tìm lại dấu chân chảy dài bên bờ viễn mộng nguyên sơ… Ôi con đò mong manh như chiếc lá, như sợi tơ giăng trên dòng trường lưu mấy thuở tương phùng, biết ai tri ngộ.
(more…)
Vietnam’s boat people – Niệm khúc
Posted: 01/05/2012 in Âm Nhạc, Hương Giang, Quách Vĩnh Thiện, Thèrèse Nguyễn, ThơThơ: Thèrèse Nguyễn
Nhạc: Quách Vĩnh Thiện
Tiếng hát: Hương Giang
Nguồn: Phan Trọng Trí gửi YouTube link
Nguyễn Mạnh Côn
I.
Tôi có người em gái xinh đẹp yêu chồng, trung thành với chồng, không ngớt lo lắng và không ngừng săn sóc cho chồng. Chồng của em tôi là một lính Dù.
II.
Anh em tôi rất ít khi gặp nhau, không những vì xa nhà, mà còn vì chồng của Duyên mắc nhiều công chuyện nặng nhọc, vì tôi luôn luôn bê bối với những cuốn sách đang in dở dang, hoặc những bài báo lòng thòng năm bảy chục ngàn chữ. Còn về phần Duyên thì nó bận với chồng. Cho nên chúng tôi không thấy mặt nhau thường, nhưng hằng nhớ đến nhau luôn. Đó có lẽ là nguyên nhân khiến cho khi em tôi gặp chuyện khó khăn – khó khăn về tinh thần – thì nó chạy thẳng đến tìm tôi, thay vì tìm những người thân khác gần gụi với nó hơn tôi.
(more…)






































