Archive for Tháng Mười, 2012

Trang Y Hạ
Nhớ Tô Kiều Ngân – một thời mê tiếng sáo!

Tô-Kiều nay đã hết Ngân!
thảnh thơi nằm nghĩ mộ phần nghìn thu
tiếng thơ vút tận truông mù
đêm nghe vọng tiếng gió vù vù trôi!
sương rơi hiên vắng một ngồi
câu thơ cúi mặt nghe côi cút lòng
lá vàng khô níu cành cong
sáo không thổi nữa đèn chong làm gì!
-Tiếng Thơ tiễn một người đi
rượu không ấm nổi – tứ chi lạnh đầy
có người xõa tóc kéo mây
nhỏ đôi giọt ướt cho gầy guộc mong
phận người bèo bọt rêu rong
tiếng chim thảng thốt gợn dòng nước non
người đi tiếng trúc mãi còn
ngân lên muôn điệu héo hon nhớ người!

Trang Y Hạ
Nguồn: Tác giả gửi

Phạm Hồng Ân

Chú thương mến,

…..Phải chi cháu có cánh, cháu sẽ bay lên chú, ngay bây giờ. Ðể được ngao du cùng chú khắp biển rộng sông dài. Ðược nghe tận tai những viên sỏi rạo rực dưới bước chân. Ðược thấy sóng vỗ triền miên, trắng xóa trên các cửa sông đâm thấu ra biển khơi…Con gái mới lớn có những mộng mơ lý thú, phải không chú? Thế mà ba mẹ cứ rầy mắng cháu suốt ngày….

Tôi gấp bức thư cháu Thuyên lại, hoảng hốt ngó ra con lộ. Thỉnh thoảng, những chiếc xe nhà binh chạy qua, tung bụi mịt mù. Thỉnh thoảng, vài người lính đi bộ, mồ hôi nhễ nhại. Có người cởi tung cả nút áo, để lộ bộ ngực trần đen mun. Mùa nắng. Nắng quái ác, đổ lửa xuống căn cứ Ðồng Tâm. Nắng như thiêu như đốt. Như điên như dại.
(more…)

Đêm hư vô

Posted: 31/10/2012 in Hoàng Quy, Thơ

Hoàng Quy

Chưa thể quay về cổ mộ
bởi vừng trăng che khuất lộ Đường thi
câu chấm phá,
lụa đau rừng Yên Tử
chiều thênh thang rụng hạt từ bi.   (more…)

Hà Việt Hùng

Nhạc: Hà Việt Hùng; Hòa âm: Đỗ Hải; Tiếng hát: Quốc Duy

[Bản ký âm PDF]

Nguồn: Tác giả gửi bản ký âm nhạc và mp3 file.

Lý Chí Thỏa
Để tưởng nhớ người vợ thân yêu nhất của tôi, Ngô Lý Liên

Đã đăng: Lời nói đầu, chương [1], [2], [3], [4], [5], [6], [7], [8], [9], [10], [11], [12], [13], [14], [15], [16], [17], [18], [19], [20], [21], [22], [23], [24], [25], [26], [27], [28], [29], [30], [31], [32], [33], [34], [35], [36], [37], [38], [39], [40], [41], [42], [43], [44], [45], [46], [47], [48], [49], [50], [51], [52], [53], [54], [55], [56], [57], [58], [59], [60], [61], [62], [63]

Nguyễn HọcLâm Hoàng Mạnh dịch từ bản tiếng Anh The Private Life of Chairman Mao by Li Zhisui

Mao cần Uông Đông Hưng, người phụ trách an ninh bảo vệ Chủ tịch, thiếu Uông, Mao không yên tâm. Càng muốn tóm hết kẻ thù, ông càng cảm thấy không an toàn. Sau khi phát hiện khu Hương Cúc, tư dinh trong Trung Nam Hải bị gài “bọ” nghe lén, Mao giờ đây nghi ngờ tới cả nơi ở của mình, sợ rằng khi vắng mặt, lại có thêm “bọ” mới.

Chẳng bao lâu Mao chuyển sang biệt thự thuộc Building I, đồi Châu Xuân ngoài Bắc Kinh. Tôi sống cùng ông, nhưng một vài ngày sau Mao cho rằng chỗ này nhiễm chất độc, yêu cầu chuyển sang nơi khác.
(more…)

Cõng em

Posted: 31/10/2012 in Phan Thanh Cương, Thơ

Phan Thanh Cương

Thương em tôi cõng qua sông
Nước sông vừa đủ đèo bồng chút thôi
Nửa em dính với nửa tôi
Cõng em – em cõng – lưng trời – cõng mây
Nụ cười em, gió ngang vai
Tiếng chân rẽ nước thành hai nụ cười
Cõng em chồng nắng lên đôi
Nhẹ như lau lách vẫy lời yêu thương
(more…)


 
Nhạc và lời: Việt Khang; Tác giả trình bày
Nguồn: YouTube link trích qua bản tin Nhạc sĩ Việt Khang bị bắt đăng trên Đàn Chim Việt

Văn Quang


Thi sĩ Tô Kiều Ngân (1926-2012)

Lâu lắm rồi, tôi không gặp anh Tô Kiều Ngân, mặc dù chúng tôi cùng ở chung một thành phố Sài Gòn. Được tin anh từ trần vào ngày 20-10 vừa qua khiến tôi ngỡ ngàng. Sau khi xác nhận, tôi gọi điện thoại cho Huy Sơn ở Mỹ trước tiên vì Huy Sơn và Tô Kiều Ngân cùng tôi từng có thời gian dài cùng làm việc trong tòa soạn 3 tờ báo của Quân Đội là Bán nguyệt san Chiến Sĩ Cộng Hòa, Nguyệt san Phụng Sự và tuần báo Thông Tin Chiến Sĩ.
(more…)

Giọng Huế

Posted: 30/10/2012 in Tô Kiều Ngân, Thơ

Tô Kiều Ngân

Tác giả diễn ngâm

Ngắt một chút mây trên lăng Tự Đức
Thả vào mắt em thêm một dáng u hoài
Đôi mắt ấy vốn đã buồn thăm thẳm
Thêm mây vào e tan nát lòng ai
(more…)

Phạm Cao Hoàng


Nhà thơ Chu Trầm Nguyên Minh

Cuối thập niên 1960, những tình khúc lãng mạn của Vũ Thành An xuất hiện ở miền nam như một luồng gió mới, được nhiều người yêu thích, nhất là giới sinh viên học sinh, trí thức và quân đội… Nhạc Vũ Thành An sang trọng, nhẹ nhàng, dễ đi vào lòng người. Chất lãng mạn trong nhạc của ông có một cái gì đó rất gần gũi với tâm trạng của tuổi trẻ lúc bấy giờ: buồn vì chiến tranh , sợ hãi vì phải đối mặt với những hiểm nguy, đau khổ vì chia ly, mất mát. Ngoài những bài không tên và những tình khúc do ông tự viết nhạc và lời, Vũ Thành An còn có một ít ca khúc phổ từ thơ. Một trong nhừng ca khúc phổ từ thơ rất thành công của ông là bài LỜI TÌNH BUỒN.
(more…)

Phùng Thành Chủng

1. Thần phả đền Báo Quốc.

Ở trang Hồng Thị vùng Thượng Hồng thuộc Hồng Châu xứ Hải Dương có một ngôi đền gọi là đền Báo Quốc. Theo thần phả, đền được hưng công xây cất vào năm Kỷ Sửu, niên hiệu Kiến Trung năm thứ 5 (1229) đời Trần Thái Tông. Là nơi thờ bà Nguyễn Thị Niềm, người đã có công Hộ quốc an dân và đặc biệt, là người sinh thời có liên quan đến hai nhân vật nổi tiếng là Đông Hải đại vương Đoàn Thượng và Thái sư Trần Thủ Độ.
(more…)

Tráng sĩ hành

Posted: 29/10/2012 in Kha Tiệm Ly, Thơ

Kha Tiệm Ly
Viết tặng Vĩnh Thuyên


Tráng sĩ – Trần Thanh Châu

Tạm dừng vó ngựa ở nơi đây,
Quán cũ phong sương phủ lớp dày.
Còn ta, nửa kiếp phiêu linh đó,
Gom vào bầu chưa đủ cuộc say!
(more…)

Đỗ Xuân Tê


American Sailor – Lazlo Barta

Có một điều ông ân hận là chưa đặt chân lên đất Saìgon, chưa có dịp thăm Việt nam, mặc dầu biết Việt nam từ khi ông còn rất trẻ. Sống kiếp hải hồ từ  khi học hết trung học, bị hụt đi tu, ông đăng ký Hải quân. Rời California, chiến hạm của ông được điều về vùng biển Thái bình dương nằm trong phạm vi hoạt động của Hạm đội 7.

Kịp lúc chiến trường Việt nam sôi động, Thủy Quân Lục Chiến Mỹ đổ vào Đà nẵng thì tàu của ông được phái đến Biển Đông, ngoài khơi thành phố Đà nẵng, chuyên lo phần tiếp liệu, kể cả yểm trợ hải pháo cho các cánh quân bạn dọc từ Hải lăng đổ vào.
(more…)

Bắc Phong

tôi nhận e-mail của chị Nguyễn Thị Thanh Bình
rủ chơi trò phơi mình đề thơ đòi tự do
lòng vừa thấy ngần ngại
vừa thấy hay hay
đêm nay trong lúc ngồi suy nghĩ
không biết nên chọn phần thân thể nào tốt để phơi
và đề thơ cho xứng
thì tôi nhớ khoảng giữa tháng chín
mình có đọc một tin thời sự nóng
viện lý do chính phủ Nhật hành động khiêu khích
khi quốc hữu hoá quần đảo Senkaku mà Trung Quốc gọi là Điếu Ngư
mấy chục ngàn người dân Trung Quốc
thủ sẵn gậy gộc gạch đá và vỏ chai
rầm rộ xuống đường ở Bắc Kinh
và nhiều thành phố lớn khắp Hoa lục
họ mang rợp ngũ tinh hồng kỳ
hình lãnh tụ Mao Trạch Đông và biểu ngữ
hô hào khẩu hiệu đả đảo nước Nhật
và ký tên đòi chiến tranh
(more…)

Lê Hoàng

Thơ: Anh Vi; Nhạc: Lê Hoàng; Hòa âm: Lý Dũng, Văn Thành; Tiếng hát: Lý Thanh
[Bản ký âm PDF]

Nguồn: Tác giả gửi bản nhạc và mp3 file.

Lý Chí Thỏa
Để tưởng nhớ người vợ thân yêu nhất của tôi, Ngô Lý Liên

Đã đăng: Lời nói đầu, chương [1], [2], [3], [4], [5], [6], [7], [8], [9], [10], [11], [12], [13], [14], [15], [16], [17], [18], [19], [20], [21], [22], [23], [24], [25], [26], [27], [28], [29], [30], [31], [32], [33], [34], [35], [36], [37], [38], [39], [40], [41], [42], [43], [44], [45], [46], [47], [48], [49], [50], [51], [52], [53], [54], [55], [56], [57], [58], [59], [60], [61], [62]

Nguyễn HọcLâm Hoàng Mạnh dịch từ bản tiếng Anh The Private Life of Chairman Mao by Li Zhisui

Được sự ủng hộ của Mao, đám sinh viên nổi loạn trở lên điên cuồng bỏ trường, xuống đường tìm kiếm nhà những người bị tình nghi có khuynh hướng “tư sản”. Khi Hồng vệ binh bắt đầu đổ xô vào những nhà riêng, tra hỏi chủ nhà, cố tìm tòi lục soát tìm bằng chứng “ghét chế độ xã hội chủ nghĩa” thì cuộc sống yên lành của tôi ở đường Quảng Xương cũng bị đạp vỡ.

Ngay từ lúc bắt đầu, mục đích chính của Cách mạng văn hoá đánh vào tầng lớp trên của hệ thống y tế. Các nhà lãnh đạo của Bộ Y tế bị đấu tố liên tục. Trong khu nhà tôi có ba gia đình thứ trưởng. Sau khi Hồng vệ binh và nhân viên phe phái Giang Thanh trong Tiểu tổ Cách mạngg văn hoá nguỵ trang giả làm Hồng vệ binh đi quấy rối, xông vào khám xét, chúng đóng chiếm luôn khu chúng tôi ở, lôi thốc các thứ trưởng ra đường, vào lục soát, khám xét nhà của họ. Tôi chưa phải là mục tiêu nhưng khu tôi trở nên hỗn loạn, từng đoàn thanh niên trẻ tuổi đi khắp nơi, tung tin cáo buộc vô cớ, mọi người đều bị nghi ngờ. Tôi nơm nớp lo sợ bị lôi đi hỏi cung, đấu tố. Lý Liên yêu cầu tôi đừng về nhà, hãy tạm lánh sống trong Trung Nam Hải. Chừng nào tôi ở gần Mao, bọn sinh viên không thể thọc tay kéo tôi ra được.
(more…)

Trần Vấn Lệ

Nhà Sư đi dạo trong rừng
Ông nghe một tiếng nổ “Đùng!”, con nai…
Con nai ngã, ồ ai bắn nó?
Ông đến xem, máu đổ tràn lan…

Một người chạy đến: Thợ Săn
Hai tay ôm súng, miệng nhăn răng cười
Cây lá rừng rụng rời run rẫy
Con nai nằm lẫy bẫy rung rung…
(more…)

Ngô Nguyên Nghiễm


Nhà thơ Chu Ngạn Thư

Thời gian hơn mấy thập niên trở lại đây, nghệ thuật chuyển biến sáng tạo và lập dựng nhiều trường phái tân hoá, cách điệu và đầy trí dũng. Đương nhiên, giữa sự đột biến của một thời văn minh xã hội, đưa khoa học lên hàng kiệt xuất mà cách đây cả thế kỷ trở về trước có ai ngờ một cuộc cách mạng tri thức tuyệt vời, y như nguyên bản của những ước mơ phù thuỷ hay thần thoại của thời cổ tích Phong Thần, Liêu Trai Chí Dị, U Minh Liệt Truyện, Harry Potter…đều trở nên hiện thực. Cái chớp cánh lên không xuyên suốt hàng trăm ngàn cây số, phiêu du trong vũ trụ, đến mọi chuyển biến trong các độ nhạt chuyên ngành khác đều như một giấc mộng phù sinh, thời @ đã đưa thuần phong nhĩ, thiên lý nhãn và những cách điệu truyền âm như một cách phiêu thoát. Đường đời con người không dài, nhìn lại bản thể có được phục nguyên như tư chất tiên thiên lúc mới khai sinh không thì mới thấy cái uyên nguyên của trời đất đã là một bí mật với những kẻ thoát thai lại chìm đắm trong ngõ tối của mọi khuynh loát u mê trong dòng luân lưu của cuộc sống. Người ta có tâm huyết và duyên cơ đi tìm kẻ đạo, vạch mù sương trên ánh đuốc giác ngộ lầm lũi vượt đỉnh thái hư, hầu chấp cánh cho bản lai bước vào cái vô tử vô sinh, dù đó là nghệ thuật hay tâm thức, thì sự diệu kỳ đã giải thoát con người qua khỏi trăm nẻo u mê. Đạo giáo sinh ra khá nhiều, mà bước đi chung vẫn chưa hề có mặt, mỗi hình thái cực đoan và phi đạo vẫn tiếp diễn xảy ra. Cái ác vẫn chập chùng giăng mắc trong kiếp sống lưu sinh của con người, đâu biết đâu hiểu nẻo ra đã lạc lối chưa nào. Càng ngày, càng chất chồng những bất hạnh lên vai nhân loại, bởi đi đôi với cái tạm gọi là Thiện, cái tạm gọi là Ác, vẫn ngang ngửa nhau sức tàn phá và đối kháng như thời Siddhartha chờ bình minh giác ngộ, Ma vương hiện hình đầy rẫy, gieo mọi tư hướng để đẩy lùi nền sáng của ngọn đuốc minh triết đang hùng vĩ soi rọi. Cái đối kháng nhiều lúc thần lực không thua sút nhau, vì mỗi bên đạt ngộ theo cách chuyển bí mật của kẻ hở vũ trụ, của duyên nghiệp thông hành trên ngõ ngách của huyền vi. Đến “Om mani pad me hum”, hoa sen nở trong lòng, thì chân lý là dấu ấn pháp giới cũng chính chiến thắng bản thân mình.
(more…)

Chu Ngạn Thư

Lá thơ

Những chiếc lá úa vàng đừng bao giờ hãnh diện
Vì trận cuồng phong sẽ thổi qua đây
Đừng bao giờ nói
Ta sẽ về dựng lều mây trắng
Và thềm đá rêu sẽ đợi bước chân người
(more…)

Hắn là ai?

Posted: 28/10/2012 in Phan Thành Khương, Thơ

Phan Thành Khương
Tặng két (vẹt) và nhồng (yểng)!

Hắn trói mẹ vào khung sắt cửa sổ,
Hắn buộc con vào chân bàn,
Hắn ràng vợ vào cột gỗ.
Hắn đi, lại nghênh ngang.
(more…)

Thy lệ Trang

Nhạc: Bằng Giang; Hòa âm: Cao Ngọc Dung; Tiếng hát: Thùy An

Như trò chơi cút bắt
Thủa ngày xửa…ngày xưa…
Em đi tìm – anh trốn…
Rất hồn nhiên …ngây thơ
(more…)

Katherine Mansfield
Anne Nguyễn dịch từ nguyện tác Bliss (1918)

Mặc dù đang ở tuổi ba mươi Bertha Young vẫn có những khoảnh khắc như bây giờ đây nàng thích chạy tung tăng thay vì đi bộ, nhảy nhót bước cao bước thấp dọc theo lề đường, chơi đánh vòng, thảy cái gì đó lên không trung rồi đón bắt lấy nó, hay đứng yên và cười khanh khách — chỉ thế thôi, chẳng vì đâu.

Biết làm sao được khi đang ở tuổi ba mươi, rẽ qua lối về nhà, bỗng nhiên bạn bị choáng ngợp bởi một niềm hạnh phúc — hạnh phúc tuyệt vời! — như thể bạn mới vừa nuốt một mảng nắng chiều muộn sáng rực và nó cháy bừng trong lồng ngực bạn, toả chiếu những tia lấp lánh khắp người, khắp từng đầu ngón tay ngón chân?
(more…)

Nguyễn Khôi
Tặng Nguyễn Thanh Nhã & các bạn ở Cali…

“Cần Thơ có bên Ninh Kiều
Có nhiều gái đẹp mỹ miều làm sao”
-Ca dao

Bến Ninh Kiều, em yêu đi biệt xứ
Anh trở về với sông nước Cần Thơ
Cầu dây văng dăng dăng tình dang dở
Ở Cali ai nhớ “Bến sông chờ” ? (1)
(more…)

Tưởng Năng Tiến

“Tôi đến vàm Nhựt Tảo thuộc tỉnh Long An vào một ngày tháng chạp…

Chiều hôm sau, lúc đó đã gần 5 giờ, tôi hỏi đường lên vàm Nhựt Tảo và ‘cái tàu ông Nguyễn Trung Trực đốt của tụi Tây’. Bác xe ôm ở một góc đường thị xã Tân An có vẻ rành, bác chỉ qua cầu Tân An (bắc ngang sông Vàm Cỏ Tây), qua cầu Bến Lức (sông Vàm Cỏ Đông), đến ngã tư Tân Trụ rẻ phải…”

– Chị ơi vàm Nhựt Tảo ở đâu vậy?

– Đây này! Cô gái chỉ ngay dòng sông trước mặt…
(more…)

Sông hồ khép

Posted: 27/10/2012 in Phương Tâm, Thơ

Phương Tâm

Dẫu biết rằng anh luôn nhớ em
Như mái hiên khuya nhớ trăng thềm
Bên anh em là vì sao lạ
Lấp lánh trong hồn gã chăn chiên
(more…)

Nguyễn Bảo Hưng

Đã đăng: Phần [I], [II]

«Il n’est qu’un seul grand luxe, et c’est celui des relations humaines. »
«Chỉ có một sự xa hoa đích thực, và ấy là sự xa hoa tìm được nơi tình người)»
A. de Saint-Exupéry (Œuvres – Terre des hommes, p.158 – Bibiothèque de la Pléïade – Gallimard 1959)

« Ta phải tưởng tượng Sisyphe được hạnh phúc… Ta phải tưởng tượng Sisyphe được hạnh phúc… ». Tôi còn thiêm thiếp với những lời kết này chập chờn trong tiềm thức thì đã vọng lên giục dã hồi kẻng báo thức. Tôi nhỏm dậy, như cái máy lập lại mấy cử chỉ thuộc lòng của một cải tạo viên : gấp mùng mền xếp ngay ngắn trên chỗ gối đầu, lật chiếu phủ lên, lôi lon gô đặt ở chân sạp để chờ được chia phần nước uống tiêu chuẩn. Xong xuôi, tôi phóng ra sân làm công tác thể dục qui định trước khi lo phần vệ sinh cá nhân. Nhưng hôm nay tôi không chỉ có khua chân múa tay làm điệu bộ cho có lệ. Trái lại tôi chăm chú làm đúng từng động tác một và tập thở hít cho thật điều hòa. Bây giờ tôi đã sẵn sàng chờ tập họp điểm danh để lãnh cuốc sẻng đi công tác. Nhưng khác với mọi bữa, hôm nay tôi không cảm thấy phải kéo lê những bước chân nặng chĩu và cũng không phải mang tâm trạng mệt mỏi chán chường. Trên bãi tập họp giờ đây mọi người đã tề tựu hầu như đông đủ. Vẫn những con người đó trong những bộ quần áo đó : những thân hình xanh xao ốm yếu vì lam lũ và thiếu dinh dưỡng trong những bộ trây y tả tơi, vá chằng vá đụp. Nhưng hôm nay tôi mới để ý và thấy họ có vẻ như đang sống cuộc sống bình thường. Tự bao giờ ? Họ, ra trình diện cùng một ngày, cũng phải di chuyển hết trại này qua trại khác. Như tôi. Họ, thuộc đủ thành phần xã hội, động viên hay tình nguyện, nay chỉ là những con chốt thí trong cuộc tranh chấp ý thức hệ giữa hai khối quyền lực quốc tế. Cũng như tôi. Vậy mà nay cuốc, sẻng trên vai, họ bình thản trao đổi với nhau những mẩu chuyện vui nho nhỏ : về thành tich chôm chĩa, về mánh mung qua mặt được mấy anh bộ đội, về một vài bi thuốc lào mới quan hệ được. Họ cũng không quên bàn chuyện nắng mưa, vui vẻ chỉ dẫn cho nhau cách thức lên luống, reo bắp, trồng rau để đạt năng xuất cao như những nông dân thực thụ. Cũng như tôi, họ đã phải trải qua biết bao giờ phút chán nản tuyệt vọng. Và họ đã tự rèn luyện để biết quên đi thân phận của một cải tạo viên mà hòa giải với cảnh sống hiện tại của mình. Tự bao giờ ?…
(more…)

Trần Quang Lộc

>

Thơ: Trần Từ Duy; Trần Quang Lộc phổ nhạc và trình bày
[Bản ký âm PDF]

Nguồn: Tác giả gửi bản nhạc và mp3 file.

Vũ Ngọc Anh

Ngày kia… Đức Phật trở lại núi Linh Thứu mà lòng ngậm ngùi nhìn cảnh vật đìu hiu hoang tàn…

Bổng xa xa có người đang đi đến…định thần nhì kỹ… Ngài bèn hỏi:

Ai đó ?
Bạch thầy…con ạ !
Ai ?
Con là đệ tử thứ 28 của thầy đây.
À…Bồ đề Đạt ma hả ?
Dạ !
Ngươi cũng đến đây nữa sao ?
Nhân lúc nhàn rỗi…con tạt ngang qua đây. Còn thầy, ngọn gió nào đưa thầy đến đây ?
Ta đi bộ đến đây chứ chẳng có gió nào đưa.
Linh Thứu nay tiêu điều quá !
Thời gian ! Thời gian !
Sinh…Trụ Hoại…Diệt.
Bậy ! Thời gian không có Sinh Lão Bệnh Tử…làm gì có Sinh Trụ Hoại Diệt !
Dạ…con hiểu…thời gian thì vô thỉ vô chung.
Biết vậy là ngươi sáng dạ rồi đấy.
Nhưng cái lý Duyện Khởi thì mọi vật cũng đều đến hồi chung cuộc.
“Vật” thì tất yếu rồi…hãy nói đến cái “việc” đi.
Dạ việc gì ạ ?
Ngươi có biết Chánh Pháp của ta đi đến đâu rồi không ?
Dạ thưa đã đi đến Đông Thổ rồi ạ.
Đông Thổ là đâu ?
Ở bên Đông nhìn qua bên Tây gọi là Tây Thiên. Ở Bên Tây nhìn qua bên Đông gọi là Đông Thổ.
Ngươi đang nói chuyện Đông chuyện Tây đó hả ?
Dạ… chuyện Thiên chuyện Địa ạ.
Nghĩa là chuyện trên Trời dưới Đất phải không ?
Chính xác !
Vậy chuyện ấy thế nào ?
Trên có Trời dưới có Đất giữa có Ta… ấy là Thiên Địa Nhân đó thầy ạ !
Nhiều chuyện ! Ta chỉ hỏi có mỗi chuyện Đạo của ta như thế nào thôi.
Thiện tai ! Thiện tai !
Lại lắm chuyện gì nữa đây ! Tắt một lời là ngươi có biết gì không ?
Dạ…Dạ…Có ! Có !
Sao ?
Tốt lắm thầy ạ.
Thế nào là tốt ?
Nó biến hóa vô lường.
“vô lường” là lường không nổi chứ gì ?
Thưa không ạ. Vô lường là thăng hoa ạ.
“Thăng hoa” nghĩa là sao ?
Là…là được sinh sôi nẩy nở, được làm mới hơn…phát triển hơn…vi diệu hơn.
Cụ thể hơn được không ?
Là được phát sinh ra nhiều tông phái. Mỗi tông phái phát tiết ra một hướng. Mỗi hướng tạo tác ra nhiều pháp môn.
Có bao nhiêu pháp môn ?
Dạ…có 84 ngàn pháp môn.
Lắm thế ! Ngươi thuộc về pháp môn nào ?
“Tu nhất kiếp, ngộ nhất thời. (1)
Có giải thoát không ?
Dạ có luôn.
Đạo ta là Đạo Giải Thoát đó thay !
Dạ…Dạ…con đi đúng đường. Cảm ơn thầy quá khen.
Đường nào ?
Đường qua Trung quốc.
Hễ cứ đụng tới chữ “đường” là ngươi nói đến con đường đi. Thôi được, vậy ngươi đã qua Trung quốc chưa ?
Dạ…đã !
Tình hình bên đó thế nào ?
Dạ…đất nước bình yên và đang phát triển rất mạnh…vài ba năm nữa là sẽ đứng đầu thế giới…
Thôi…thôi…ta không hỏi về chuyện đó.
Vậy Như Lai hỏi về gì ?
Ta hỏi về Chánh Pháp của ta.
Lâu nay con chưa trở lại nên chưa nắm được tình hình chính xác.
Ngươi rảnh không ?
Dạ…con lúc nào cũng an bần lạc đạo hết ạ.
Rảnh thì nói rảnh. Bận thì bảo bận.
Thưa Như Lai…con rảnh ạ.
Ngươi có thể dắt ta qua Trung quốc của ngươi được không ?
Dạ…con sẵn lòng làm một chuyến du lịch với thầy.
(more…)

Quỹ thơ

Posted: 27/10/2012 in Hoàng Xuân Sơn, Thơ

Hoàng Xuân Sơn
Ghi vội sau chuyến đi Los với Trần Hiếu Lai và Mẫn Kỳ Ty Đĩnh…

đi với bạn
phía trời cao
nóc nhà dung hợp
cúi chào thiên cư
bọn ta
muôn dặm đếntừ
hát lên bạn hỡi
trùng tu kiếp người
mùa lam lục
biết rong chơi
ôm hồn cố sự
gọi mời tương lai
ta xanh
xanh nước biển. dài
như sao mới mọc
huyền khaibến bờ
mỗi phiến tình
một quỹ thơ

Hoàng Xuân Sơn
21.octobre 2012
Nguồn: Tác giả gửi

Đinh Tấn Lực

Để mô tả một điều hoang tưởng như là có thật, người ta phải bốc phét.
Để bảo vệ điều hoang tưởng đã bị thế giới đào thải, lại càng phải gia tăng nói láo.

Có ai đếm được bao nhiêu lần CSVN nói láo suốt tám thập niên qua?” (ĐTL)

 

Câu trả lời dứt khoát là “Không!”.

Không một ai. Tính từ thời dân số cả nước chỉ tròm trèm phân nửa dân số hiện nay của Việt Nam.

Không bất kỳ một ai có thể đếm được số lần CSVN nói láo, tính từ cấp “thần tượng” ở phủ Chủ tịch xuống đến cấp dân phòng ở phường. Người ta chỉ có thể nhớ một số lần tiêu biểu nào đó mà chính mình có dịp chứng kiến hay nghe người thân kể lại điều họ tận mắt chứng kiến, chứ không thể kể ra hết, chép ra hết được. Câu tổng kết (và cả giải pháp) của một cố tổng thống VNCH về tính nói láo của người CS đã trở thành danh ngôn, thậm chí, trở thành chân lý, cũng là từ đó.
(more…)