Archive for Tháng Năm, 2014

Trần Mộng Lâm

co_tq_6_sao

Nhà văn Dương Thu Hương, trong một cuộc phỏng vấn, cho biết năm 1975, khi theo các phụ nữ khác trong đoàn quân của bà vào Sài Gòn, bà đã ngồi khóc trên lề đường của thành phố này. Bà khóc vì, đây là lời bà: “tôi thấy tuổi xuân của tôi đã hy sinh một cách uổng phí”. Sau đó, bà nhận định “Thật chua chát khi nền văn minh đã thua chế độ man rợ. Đó là sự hàm hồ và lầm lẫn của lịch sử”.

Lịch sử thì không lầm lẫn, chỉ có con người lầm lẫn mà thôi.
(more…)

Đinh Cường

Biển hát

gởi Nguyễn Thị Khánh Minh
thay bó hoa mừng thi sĩ

thanh_pho_len_den-dinh_cuong
Thành phố lên đèn
sơn dầu trên canvas 30 x 40 in
đinhcường 5 – 2014

chợt
nghe như trong lòng
biển hát

(Nguyễn Xuân Thiệp)

Nhớ loáng thoáng đọc đâu đó:
em đã đi lại được… sau khi mổ
hình như chị tỏ bày nỗi vui
cùng với bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc

sau một tháng nằm bệnh viện
tôi cũng đã vô ra đó. yêu và sợ
bác sĩ y tá bên này quá dễ thương
nhưng sợ đụng vào mình dao kéo
(more…)

Trần Phù Thế
gởi Lâm Hảo Dũng & Phan Thị Tươi

lovers_over_saint_paul-marc_chagall
Lovers over Saint Paul – Marc Chagall

hãy ôm hạnh phúc vào lòng
hãy hôn cơn gió mặn nồng hương yêu

hãy nghe nắng sớm đang reo
đừng buông sẽ mất đời nhiều rủi may
hãy ôm siết chặt vòng tay
coi như tim đã của hai riêng mình
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

thieu_phu

Bún mắm cô Ba ngon nhức nách, đặc biệt cuối tuần có cháo lòng húp nhức răng. Quán Cây Khế chẳng mấy đông khách, bị con cô Ba đường đột bồng bột nông nỗi dại ngỗ bỏ má đi theo trai. Cô Ba tâm sự với đôi mắt như đang xắt hành, ươn ướt lộ ruột để ngoài da.

Cô làm như thực khách tới quán chỉ để nghía con Tưng. Sáo sổ lồng sang sông thì tình hình eo xèo đâm ế chảy bởi thanh niên trai tráng chẳng thiết vãng lai. Để mần chi, khi lưỡng mục không ngó ra mục tiêu đặng ký gửi một tia nhìn man dại. Ai kia có si tình thì chỉ hát được mỗi điệu “Lý quạ kêu”. Sáo bay mà quạ theo đó cũng tìm cách thăng. Nghe xao xác dật dờ quãng lặng.
(more…)

Chu Thụy Nguyên

ban_khoan

mấy hôm rày tôi liên tục bị hành hạ
bởi chứng gastroesophageal reflux disease
dịch nôm na là chứng trào ngược dạ dày
nghĩa là vui thì ăn nuốt trơn tru
buồn thì trào đờm dộng ngược
(more…)

Phạm Chí Dũng

gian_khoan_trung_quoc

Không phải ngẫu nhiên và cũng chưa có gì chứng tỏ thiện ý khi An Ninh Thủ Đô vừa có bài “Các nghị sĩ hối thúc chính quyền Mỹ cứng rắn trước hành động nguy hiểm của Trung Quốc”.

Trang báo thường chiếm một vị trí xứng đáng trong danh mục bán chỉ định của báo đảng và luôn công kích phong trào dân chủ nhân quyền trong nước cùng “sự can thiệp thô bạo và trắng trợn của Mỹ vào Việt Nam” gần đây đã bộc lộ nỗi âu lo lẫn sốt ruột không thể che giấu: hơn bao giờ hết, giới lãnh đạo Việt Nam lại cần đến “bà con xa” hơn là “láng giềng gần”.
(more…)

Trần Ngọc Hưởng

tuong_hoang_de_quang_trung

Đối kháng từng trang sử thuộc làu,
Đã từ ngàn trước đến ngàn sau
Trải dài năm tháng không ngưng nghỉ,
Muôn thuở cha ông vẫn chống Tàu.

Nhớ mãi ngàn năm cũ đọa đày,
Dân lành xuống biển lặn mò trai
Lên rừng săn kiếm ngà voi quý
Cống nạp thiên triều, kiếp khổ sai
(more…)

Kha Tiệm Ly

coc_bach_dang-le_nang_hien
Cọc Bạch Đằng – Tranh Lê Năng Hiển

Bắc biên địa, hận cũ chẳng nguôi ngoai
Đông lãnh hải, lại giở trò lếu láo.
Kéo dàn khoan ỷ thế nghênh ngang,
Bày thế trận vẫn thói quen hung bạo!

Than ôi!

Đau lòng biết mấy, giặc nuốt rồi mấy dặm Nam Quan,
Ôm hận bao năm, thù chiếm trọn Hoàng Sa hải đảo!
Ngông cuồng vẽ đường chín khúc, không kiêng công ước rạch ròi,
Nghênh ngang kéo cả dàn khoan, để lộ mặt mày ngổ ngáo.
Ỷ mạnh kéo tàu to tàu nhỏ, hiếp ngư thuyền không súng không gươm ,
Thẳng tay dùng cây ngắn cây dài, nện ngư dân chẳng giày chẳng áo!
Thảm sát Đồng Chúc, phụ nữ mang thai mà chúng giết như giết lợn giết bò,
Đánh chiếm Gạc Ma, chiến sĩ tay không mà chúng bắn như bắn cò bắn sáo!
Niềm uất hận chất kín gầm trời,
Biển tang thương đỏ tươi màu máu!
Cho vợ khóc chồng lệ xót lâm li,
Để mẹ nhớ con canh dài áo não!
Câu “Bốn tốt” đã thành lời lẽ yêu ma,
“Mười sáu chữ vàng” nay lòi tim gan chồn cáo!
(more…)

Đinh Cường
để nhớ 5 năm ngày mất Võ Đình

vo_dinh
Võ Đình (1933-2009)

Võ Đình là một tác giả tên tuổi trong văn học nghệ thuật hiện đại Việt Nam. Sang Pháp du học từ năm 1950, học văn chương ở Đại Học Sorbonne, hội họa ở Cao Đẳng Mỹ Thuật Paris và La Grande Chaumière. Sang Mỹ năm 1960, sống tại một vùng ngoại ô miền núi phía Tây Bắc Maryland. Triển lãm cá nhân đầu tiên năm 1961 tại New York. Từ đó tranh anh bày trong nhiều cuộc triển lãm quan trọng khác, vẫn nhiều nhất ở Mỹ. Được giải Christopher Award năm 1975 tại New York. Ngoài vẽ tranh anh còn viết và dịch thuật, cộng tác với các tạp chí Mỹ, Việt, là người viết nhận định về hội họa rất sâu sắc, hóm hỉnh… Lâu đem ra đọc lại Sao Có Tiếng Sóng, do Văn Nghệ xuất bản năm 1991, những suy nghĩ của anh về văn chương nghệ thuật vẫn thâm thúy, ý nhị. Anh là một người giỏi chuyên môn ở cả hai lãnh vực, nên viết về anh thật khó. Tôi chỉ còn biết ghi chút kỷ niệm cùng anh…
(more…)

Maya Angelou (1928—2014)
Anne Nguyễn chuyển ngữ từ nguyên tác Phenomenal Woman

maya_angelou
Thi sĩ Maya Angelou từ trần ngày 28 tháng 5 năm 2014

mấy bà đẹp hổng biết mánh của tui
nói nào ngay, tui sắc nước hương trời gì cho cam
vậy mà họ hổng chịu tin
thì có gì đâu
chỉ là vòng tay quấn quýt
hông nở và môi cong
và ung dung sải bước
tui là đàn bà
người đàn bà tuyệt vời
là tui
(more…)

Trương Đức Thủy
Gởi PK (PCT/ĐN)

nu_sinh1

Trách người sao mãi vô tình thế
Ngày vui chưa trọn đã ra về
Thương dòng mực tím nhòa trang vở
Thuyền tình neo mãi bến sông mê

Năm tháng tàn phai đời mỏi mệt
Xót thương con suối cạn khô dòng
Chơ vơ sỏi đá bờ lau sậy
Chập chờn hư ảo giữa mênh mông
(more…)

Ngô Nhân Dụng

pham_van_dong

Các “đồng chí anh em” bắt đầu tỏ thái độ đối nghịch với nhau. Lần đầu tiên một thủ tướng Cộng Sản Việt Nam (viết tắt là Việt Cộng) dọa rằng sẽ dùng đòn pháp lý để nói chuyện với Cộng Sản Trung Quốc (viết tắt, Trung Cộng).

Chỉ mới nói thôi, chưa đưa đơn kiện, tức là chưa làm gì cả; nhưng dám nói còn hơn không. Thêm vào đó, tờ tạp chí trên mạng, tiếng nói của đảng Cộng Sản Việt Nam đã chỉ đích danh lãnh tụ Trung Cộng tố cáo là theo chủ nghĩa Ðại Hán. Hai chữ này diễn tả một truyền thống kéo dài hơn 2,000 năm, ít nhất kể từ thời Mã Viện. Tất nhiên nói như vậy vẫn chỉ là người Việt nói cho người Việt nghe cho sướng tai; giống như nói chuyện kiện cáo mà không dám đưa đơn kiện, không đụng tới lông chân mấy anh chị Ðại Hán ở Trung Nam Hải. Một bước đi xa hơn nữa là trên tờ báo lề phải còn đăng bài biện minh rằng bức công hàm của Phạm Văn Ðồng ký năm 1958 đồng ý các quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa thuộc lãnh hải Trung Quốc là không có giá trị. Bài báo này có vẻ nhắm đến dư luận quốc tế, trong đó có cả Trung Quốc; chứ không chỉ nhắm người Việt nói với nhau. Nhưng lập luận của bài báo đó cũng không có giá trị nào cả. Muốn chống lại chiến dịch xâm lấn Biển Ðông của Trung Cộng, người Việt Nam phải dùng biện pháp khác, triệt để hơn.
(more…)

Luân Hoán

trang_si_mai_guom

Thưa ngài Đặng Dung

ngài ngồi mài kiếm dưới trăng
nỗi lòng thay lệ dần hoen đá buồn
gió đêm trăn trở quanh vườn
lá cành dần ngấm hơi sương nhạt nhòa

kiếm ngài mài bởi xót xa
bén ngời ánh thép sáng lòa hờn căm
núi sông oằn gót ngoại xâm
mênh mang trời đất dòng tâm sự đầy
(more…)

Lý Thừa Nghiệp

footscray_melbourne

Này em ạ, mùa thu đang xuống phố
Có điều gì ta nhớ đến rưng rưng
Mưa vẫn rắc tư bề đất khổ
Chốn quê hương bưng mặt khóc thầm.
(more…)

Lạc

Posted: 29/05/2014 in Truyện Ngắn, Đặng Kim Côn

Đặng Kim Côn

thieu_phu_ngoi_buon

Phòng mẹ Duy nằm lúc mới vô có một đứa nhỏ chừng mười lăm mười sáu tuổi, được biết là bị tai nạn trong lúc đi đào bới nhôm nhựa trong mấy đống rác Mỹ, bị gãy tay, nhưng đáng lo là sọ não bị chấn thương, nghe nói đã nằm lây lất phòng này mấy ngày rồi mà không được chữa trị. Đứa bé nằm chung một giường. với một bịnh nhân khác, coi bộ nặng quá, rên không thành tiếng, nghe nói là bị đám công tử con quan, “nhỏ không học lớn làm giám đốc” không biết gì trường lớp, (chỉ cần tuần lễ ghé đít đến ngồi nghênh ngang cho có mặt một vài buổi cuối năm cũng tốt nghiệp) hành hung, đập chấn thương đầu sao đó, xô xuống hố rác, vất cả mấy cây xà beng xuống, bất chấp trúng đâu thì trúng, cười ha hả, bỏ đi, có người thương tình chở vào đây cũng đã ba bốn ngày gì đó.
(more…)

HHiếu

tre_tho_vn

cầu nguyện à
tôi chỉ cầu nguyện cho hạnh phúc
nụ cười của hoa và đôi cánh vỗ của bồ câu
tôi không cầu nguyện gì khi chiến tranh đến
tôi không cầu hòa bình
khi hòa bình không cư ngụ ở lề đường khất thực vệ hè mưu sinh
khi hòa bình không quanh quẩn ở chái bếp vương khói nướng vài con khô cá cho bữa cơm chiều
khi hòa bình không cặm cúi ở nhúm đất trồng rau khoai sắn
tôi không cầu nguyện cho cái hòa bình trộn lẫn trong từng ngày bất trắc trong tuần
kể cả thứ bảy ở nhà và chủ nhật trong nhà thờ
tôi không cầu nguyện cho cái thứ hòa bình dùi cui rào chắn kẽm gai dằn mặt niềm tự hào dân tộc và thúc ké lòng kiêu hãnh ái quốc
khi hòa bình chỉ nằm trong trái tim hung hãn cặp mắt tham vọng và đôi tay săn lùng
khi hòa bình chỉ là dăm chữ ký thẳng thắn luồn trôn ở trong văn phòng ở trên bàn giấy của chủ nghĩa hào nhoáng vô tích sự
(more…)

Nguyễn Phương Đình
viết tặng Ngọc Quang

lovers_in_moonlight
Lovers in moonlight – Marc Chagall

Lời đức Phật dạy: “Tất cả những gì trong
thế gian đã là biến đổi, hư hoại, đều là vô thường
”.

vài trăm năm trước
con người đi trên mặt bằng trái đất
ai nói quả đất này tròn
dễ mấy có ai tin

hôm nay, anh nói với em yêu
đường thẳng chưa bao giờ hiện hữu
em cười, anh biết nói giỡn chơi
đố ai tin là sự thật
(more…)

Tưởng Năng Tiến

nguyen_tan_dung_7
“Không đánh đổi chủ quyền lấy ngoại giao viển vông.”
(T.T. Nguyễn Tấn Dũng)

Khi Kim Dung gặp Ian Fleming, cả hai đều hớn hở, tay bắt mặt mừng và hể hả mà rằng: “Chúng ta đã chia nhau độc giả của toàn thể thế giới”. Câu nói nghe tuy hơi cường điệu (và cũng có phần hợm hĩnh) nhưng sự hỉ hả của họ không phải là không có lý do. Số lượng sách in và số tiền tác quyền hậu hĩ dành cho hai tác giả này, chắc chắn, vượt rất xa rất nhiều những cây viết lừng lẫy cùng thời.

Ian Fleming đã qua đời vào năm 1964 nhưng điệp viên James Bond 007 vẫn sống mãi trong sự nghiệp của … giới làm phim và trong … lòng khán giả. Tương tự, nhiều nhân vật trong chuyện kiếm hiệp của Kim Dung sẽ tiếp tục là những “chiếc bóng đậm màu” trong tâm tư của vô số người Việt, kể cả giới lãnh đạo cộng sản hiện nay.Ngôn ngữ hàng ngày của họ (nghe)có “mùi” tiểu thuyết Kim Dung thấy rõ:
(more…)

Lê Thị Hạc Tiên
Cung kính hương hồn bà Lê Thị Tuyết Mai

le_thi_tuyet_mai_tu_thieu

rồi sẽ có ngày
sẽ có người
cho là
nướng

rồi sẽ có ngày
sẽ có người
cho là đã chết
mới khiêng ra…

lòng đố kỵ
tính căm ghét
thật là
khó nói
(more…)

Trần Yên Thảo

thuyen_ben_cu

Chờ thỏ.

Người từ bỉ ngạn qua đây
mộng du chưa biết đời xoay mấy vòng
ôm cây bỏ xác ngoài đồng
mơ gì tắm lại trên dòng nước xưa.

Chỉ là tạm biệt.

Hoá sinh đâu chỉ một lần
đừng lo tử biệt bất cần sinh ly
mặc tình đứng giữa thị phi
chim đâu có tổ từ khi lìa rừng.
(more…)

Nguyễn Tuấn

thieu_phu_hoang_hon

Thơ: Đặng Minh Chấn; Nhạc: Nguyễn Tuấn; Hòa âm, đàn và hát: Hoàng Cung Fa

Bản ký âm PDF

Nguồn: Đặng Minh Chấn gửi nhạc và âm bản mp3

Nhã Thuyên

than_chet

1.
Giữa đám đông đang nở ra ngàn ngạt người, gã đứng im lặng, vừa như dửng dưng vừa bối rối vì thấy mình thừa thãi. Đôi chân trên mặt đất như hai cái cây gầy khẳng, không gió và khắc khổ.

Trong đám tang, gã lạc ra như đứa trẻ không thuộc một nhóm chơi nào, không cười không nói, không biết lộ vẻ buồn đau. Cả trong nỗi buồn đi đưa tiễn một người, người ta cũng cần có nhóm. Không dễ gì sống và biểu lộ cảm xúc của mình thuần giản như một niềm yêu mến.

Gió thổi qua tai nhẹ như một nụ cười, một hơi sương, một tiếng nói vừa vỡ ra. Những tiếng nói ly biệt chỉ là một đảo ngược, một cái bóng của niềm vui gặp gỡ.

Gã thấy phơ phất cái miệng cười của Thần Chết, với chính gã. Tay Thần Chết này chuyên đến các đám tang để đi săn những người mơ, nên chỉ những người mơ mới nghe được tiếng nói của hắn.

Thần Chết nói, chỉ có giấc mơ là đáng kể.
(more…)

Huy Uyên

cau_da_rang

Một lần qua cầu Đà-rằng

Mùa về hoa bằng-lăng tím đỏ
em đi áo mới thoáng Đà-rằng
nơi xa núi đồi từ thưở
nụ cười xưa xoáy bến-đò-ngang.

Chờ ai mà con nước xuôi dòng
tóc quấn quít ngang vai với gió
dốc Đá-đề mòn mỏi bước chân
lối Đập-đồng-cam xuôi Tuy-hòa
nhuộm vàng pha sắc cỏ.
(more…)

Hà Sĩ Phu

xich_xieng_no_le

Buổi sáng 24-7-2014, khi chưa được đọc bài mới nhất của bác Tô Hải, chúng tôi đã ngạc nhiên đến giật mình khi nghe lời Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng “… hòa bình, hữu nghị nhưng phải trên cơ sở bảo đảm độc lập, tự chủ, chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ và nhất định không chấp nhận đánh đổi điều thiêng liêng này để nhận lấy một thứ hòa bình hữu nghị viển vông, lệ thuộc nào đó… ”.

Chữ “viển vông” nghe tưởng nhẹ mà không đơn giản, bởi nói như thế là chọc đúng cái huyệt của tình hình, cái nút của bế tắc, là chống Đảng nữa đấy! Vì bao nhiêu năm nay Đảng vẫn giữ chặt cái nút ấy không cho nó bật ra. Nay kẻ xâm lược đưa một giàn khoan khủng vào ngay thềm nhà Việt Nam là tọng một quả đấm vào mặt, vào miệng cả nước Việt Nam. Trong khi đó, sự đáp lại chính thống của ĐCS Việt Nam là những lời ú ớ và “xin gặp kẻ thù” của ông Tổng Bí thư, là lệnh cho Bộ Công an phải kiên quyết cấm dân chúng biểu tình diễu hành, là những lời đạo đức… bảo lưu “hợp đồng chịu mất nước” của các ông cựu Chánh văn phòng Quốc hội Vũ Mão, ông Bộ trưởng Quốc phòng Phùng Quang Thanh, thậm chí cả ông Phó thủ tướng Vũ Đức Đam [1]…
(more…)

Trần Trung Tá

tuong_nguyen_hue

Mỗi tấm lòng trong triệu tấm lòng! Chúng ta cùng vực dậy trời Đông! Đánh cho Tàu chúng tan từng mảng, như Tân Cương kìa, bạn thấy không!

Đánh cho Tàu phải đi đầu gối như Đẹng Xảo Bình đi Mỹ về! Bài học năm xưa đừng tưởng bở: toàn dân ta giữ vững biên thùy!
(more…)

Đinh Cường

Chiều chủ nhật gặp bạn ở New York về

gởi Lê Thị Hàn và Vinh

trang_tren_thanh_pho-dinh_cuong
Trăng trên thành phố
sơn dầu trên canvas 30 x 30 in
đinhcường

Tôi qua Nữu Ước trời mưa bụi
uống cốc cà phê để nhớ người

(Khi qua Nữu Ước – Trần Hoài Thư)

Hẹn ra Starbucks gặp thăm bạn
từ trên New York lái xe về
đem theo chút gió từ sông lại
nhà bạn bên dòng sông Hudson
(more…)

Nguyễn Đình Chính

the_thinker

Trải qua dòng thời gian loài người học hỏi liên tục trông cậy vào sự tiến bộ và luôn luôn chú ý đến sự đổi mới.

Nghệ thuật Tây phương khoảng hai trăm năm nay nỗ lực vận động phát triển theo con đường đó.

Tuy nhiên đó là một sự lựa chọn nóng vội.

Thật vậy, đáng nhẽ phải trông cậy vào quá trình tự vận hành của sự tiến bộ, thì lại chỉ trông cậy vào kết quả của sự tiến bộ, vì thế nên nghệ thuật phương Tây hiện đang rơi vào tình trạng khá ảm đạm, dần dần mất cái khả năng tiếp cận được với cái hiện tại sống động đang diễn ra.
(more…)

Trúc Thanh Tâm

thieu_nu_ao_ba_ba

Đường đất mưa bùn dơ dính áo
Em qua cầu khỉ gió níu chân
Mấy khóm lục bình trôi rời rạc
Như chở giùm anh nỗi nhớ thầm .

Hết mùa học anh rời phố quận
Giữ nghe em ngày tháng ngọc ngà
Thương sao áo trắng sân trường cũ
Mái tóc dài bay phía trời xa .
(more…)

Trần Huy Sao

thieu_nu_voi_hoa_lan-le_pho
Thiếu nữ với hoa lan – Lê Phổ

Bạn đời

cám ơn cô bạn đời xưa
đời nay vẫn bạn bởi chưa hết đời
vẫn còn chia một chỗ ngồi
đời xưa cho tới tận giờ đời nay
vẫn còn nắm lấy bàn tay
đời xưa đầy đặn đời nay khô gầy
vẫn còn lược giắt trâm cài
đời xưa óng mượt đời nay sưa dày
vẫn còn tình tứ nhìn nhau
đời xưa đen nháy đời nay đục mờ…

đời nào rồi cũng một thời
riêng đời nhau cứ một đời nương nhau !….
(more…)

Đinh Tấn Lực

gian_khoan_hq-981

Trung Quốc và Liên Xô trước giờ vẫn thường là hai nhà nước đầu tiên công nhận nhà nước CSVN hoặc thiết lập quan hệ ngoại giao sớm nhất. Liệu Pu hay Tập sẽ là kẻ đầu tiên công nhận một tân Tổng Thống nước CHXHCNVN?” (ĐTL).

Đất nước loạn sinh lắm thời sự lạc.

Chẳng lý nào 18/01/2014 là cơ hội cuối để khui xâm-banh ăn mừng 62 năm thiết lập quan hệ ngoại giao đẫm tình hữu nghị? Cũng chẳng lý nào 30/4/2014 là dịp lễ (rón rén) sau cùng để treo các thứ băng rôn “vô địch” hay “quang vinh muôn năm”? Bởi, từ bấy đến nay, chỉ vẻn vẹn 3 tuần, mà cả nước …lắm chuyện: Tuyên giáo ngậm tăm xỉa răng, trong khi Lãnh đạo thi đua lên đồng.
(more…)