Archive for Tháng Chín, 2014

Phạm Thanh Nghiên

huynh_anh_tu-tran_hoang_giang-nguyen_bac_truyen
Từ trái: Huỳnh Anh Tú, Trần Hoàng Giang và Nguyễn Bắc Truyển

Nếu bạn thấy cảm động khi nghe câu chuyện về tôi, một người phụ nữ yếu đuối bước vào tù ở tuổi 31 với mức án 4 năm tù giam, 3 năm quản chế thì hẳn bạn không khỏi thảng thốt, xót xa và cảm phục khi biết đến một người tù chính trị khác mang tên Trần Hoàng Giang.

Phải đến khi người tù này trở về vào ngày hôm qua, 26 tháng 9 năm 2014 tôi mới biết đến Giang.

Trần Hoàng Giang sinh năm 1980 tại xã Vĩnh Phước, huyện Tri Tôn, tỉnh An Giang. Bị bắt ngày 28 tháng 2 năm 2000 tại Sài Gòn khi đang rải truyền đơn với nội dung kêu gọi người dân chống lại ách cai trị của cộng sản bằng phương thức đấu tranh ôn hòa bất bạo động. Giang bị bắt và bị kết án 15 năm tù giam với hai tội danh bịa đặt là “Khủng bố” (điều 84) và “Tuyên truyền chống Nhà nước” (điều 88 BLHS).
(more…)

Bắc Phong

thu_tu
Nhà văn Thu Tứ

đọc những gì anh “bất đắc dĩ” viết
trong bài Trường hợp Võ Phiến
tôi vừa buồn vừa giận
một nghịch tử được bố mẹ nuôi cho ăn học thành tài
thay vì đền đáp công ơn sinh thành dưỡng dục
lại táng tận lương tâm
viết như đấu tố văn học cha mình
tôi nghĩ bố anh dù thương con thế mấy
nếu có thể chắc cũng bắt anh nằm sấp xuống
mà đánh năm roi
(more…)

Trần Huy Sao

an_oi

Miếng cắn giòn tan

lâu lắm rồi lạc mất cả đường về
hồi tôi cắn miếng ổi giòn chua ngọt
em ý tứ ghé miếng dầm muối ớt
sợ ham ăn làm sứt mẻ tình yêu

thôi em ơi yêu ít với yêu nhiều
tới nổi gì phải giữ gìn miếng cắn
cắn miếng ổi thèm ngọt-chua-cay-mặn
thì cứ giòn tan ý tứ làm chi
(more…)

Đặng Châu Long

kiet_tan
Nhà văn Kiệt Tấn

“Thiên đàng là cõi tột cùng nghiêm chỉnh nên… cấm cười. Buồn chết luôn! Buồn thúi ruột! Buồn tàn canh gió lạnh. Buồn mút mùa … lệ thuỷ. Mặc cho bất cứ thằng nào nó có cù đến mỏi cả tay cũng… chả chịu cười! Nhất định quạu đeo và nghiêm chỉnh dài dài, dài dài… Bất tận”. (Kiệt Tấn, Sự đời, nghĩ lai rai 19)

Gặp gỡ anh Kiệt Tấn và nghe anh tâm sự cùng mọi người thật đơn sơ. Việc đời dường đến với anh như một cơn gió thoảng, hiu hiu cho mát một chút và không cần e dè. Chỉ một câu chuyện nhỏ thuở học làm thơ cùng cô giáo đã thấy cái hóm hỉnh của anh. “Bận nọ trong lớp học, để dạy cho học trò mình làm thơ, cô giáo đương cử ra một thí dụ: “Ao thu lạnh lẽo nước trong veo / Một chiếc thuyền câu bé tẻo teo. Chữ veo với chữ teo đều thuộc vần eo. Làm thơ cốt nhứt là phải có vần, các em hiểu chưa?” “Dạ hiểu!” Thực tập. Trò thứ nhứt, cũng cảm đề từ cái ao: “Trong một cái ao cóc / Em thấy bơi lội một bầy cá lóc”. Cũng được. Trò thứ hai, cũng lại cái ao: “Trong một cái ao ếch / Em ngó hoài hổng thấy gì hết”. Không hay lắm, nhưng mà có vần, thôi cũng được. Trò thứ ba, cũng vẫn cái ao: “Trong một cái ao nhái / Em bước xuống nước lên tới…” Tới đây em nhỏ bỗng nhợn, bèn nhỏ bước ngập ngừng: “lên tới…, lên tới…” Cô giáo sốt ruột lên tiếng thúc giục: “Nước lên tới đâu em?” “Dạ… dạ… Trong một cái ao nhái / Em bước xuống nước lên tới… đầu gối” Cô tức quá đập thước cây xuống bàn: “Bộ em không thể nào rán thêm một chút nữa cho nó có vần hay sao?” “Dạ thưa cô… thưa cô… em cũng rán lắm, nhưng mà ngặt vì ao nước nó cạn quá!” Và không biết sau đó cô giáo đã hiểu thấu câu thơ “ý tại ngôn ngoại” của anh chưa.
(more…)

Tôn Thất Út

thieu_nu_trang_va_hoa_thach_thao-dinh_cuong
Thiếu nữ, trăng và hoa thạch thảo
dinhcuong

Thơ: Nguyễn An Bình; Nhạc: Tôn Thất Út; Tiếng hát: Quỳnh Dao

Bản ký âm PDF

Nguồn: Nguyễn An Bình gửi nhạc và âm bản mp3

Vọng mỹ nhân

Posted: 30/09/2014 in Nguyễn Minh Thanh, Thơ

Nguyễn Minh Thanh
Viết tặng Ng.V.D. & Ph.T.Ch.

thieu_nu_di_trong_chieu

Vọng cố nhân hề vọng mỹ nhân
Phương buồn thăm thẳm trắng mây Tần
Chia tay ngày ấy mùa thu úa
Chuốc rượu bồ đào biệt mỹ nhân..!!

Mỹ nhân hề nan tái ngộ
Tương tư sầu trăn trở thu phong
Sóng bờ Tây vỗ biển bờ Đông
Bao ngọn sóng, bấy lòng rung cảm..!!
(more…)

Phùng Nguyễn

bai_truong_hop_vo_phien

Bài viết “Trường Hợp Võ Phiến” của Thu Tứ, tức Đoàn Thế Phúc, con trai của nhà văn Võ Phiến mang hơi hướm của một bản cáo trạng trong thời kỳ cải cách ruộng đất ở miền Bắc vào những năm 50 của thế kỷ trước. Khi cú sốc gây ra bởi sự vô luân cao độ của hành động đấu tố văn học này lắng dần, còn lại trong lòng người đọc, đặc biệt những người quan tâm đến Văn Học Miền Nam giai đoạn 54-75, là nỗi chua xót của người bị tình phụ, và đồng thời là nỗi lo âu về những tác phẩm với cái hình thù méo mó, dị dạng của một trong những ngòi bút hàng đầu của nền văn học bị trù dập này sẽ được trưng bày trong các hiệu sách quốc nội.
(more…)

Đinh Cường

Nén hương cho ngày giỗ Thái Tuấn

chim-thai_tuan
Chim – sơn dầu trên canvas 92 x 73 cm
Thái Tuấn – 1992

e- mail Đặng Tiến nói hôm nay
các cháu làm giỗ bố Thái Tuấn
hai người bạn lâu năm ở 0rléans
tôi có qua thăm anh một lần ở đó

mới đó mà anh mất đã bảy năm
mất ở Sài Gòn tại căn nhà thân yêu
lâu đời ở xóm Bến Tắm Ngựa
tôi cũng có ghé thăm anh. trong
căn phòng rất nhỏ trên gác. anh để
hũ tro chị trên chiếc bàn cao
một hai bức tranh treo trên vách
nhớ bức có con chuồn chuồn, anh nói
lấy đi mà tôi không lấy. tôi thương
quý anh vô cùng. hiền hòa. độ lượng
(more…)

Tâm Nhiên

minh_duc_trieu_tam_anh-tam_nhien
Thi sĩ Minh Đức Triều Tâm Ảnh và tác giả

Cõi thơ huyền mộng đó

Kính tặng thi sĩ Minh Đức Triều Tâm Ảnh

Đường lên đó vẳng lời chim lảnh lót
Dọc ven sông hoa nắng trổ mây lồng
Dòng Hương khuất sau cánh rừng cây lá
Qua dốc đồi thoáng hiện bóng Huyền Không

Không mà có khi lòng buông bỏ hết
Thì thong dong là cái được của Huyền
Kinh lời vàng* vọng Ngàn xưa hương bối*
Chợt bừng ra vi diệu nghĩa uyên nguyên
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

thieu_nu_trong_rung

Hắn luôn gọi tôi là anh hai. Hắn là người phục vụ bán nước, cũng có thể là ông chủ quán. Hắn lanh lợi do công việc đòi hỏi thế, và dẻo miệng có thể do thói quen. Già trẻ lớn bé khi bước qua ngạch cửa đều được hắn chào đón bằng những lời có pha đường. Như thông lệ phải không anh hai? Hắn mang cho tôi cốc cà phê sau đó, không lâu. Hắn nói hắn biết gu của tôi nên luôn làm sẵn một cái phin đặc biệt dành riêng cho anh hai. Có cái bàn nhỏ đặt ở chỗ thiếu ánh sáng, khuất lấp. Chỗ ngồi đặc biệt mà mỗi bảy giờ sáng tôi thường trụ trì, hắn nói có chen cài tiếng tây tiếng u, rề-dẹt-vê riêng cho anh hai, nơ pa săn rê.

Có thể hắn biết tôi không phải Việt gian, nhưng do đâu hắn biết tôi là Việt kiều? Tôi đã cố gắng ăn vận lùi xùi rách rưới cẩu thả bụi bặm. Trước khi về ngụ chốn này tôi đã làm cú xuyên Việt trầy vi tróc vảy xơ xác hình hài. Có nghĩa là tôi dễ lẫn trong đám đông, khó bị phát hiện. Người trong nước giờ này chán khối đứa bảnh bao, đẹp giai từ đỉnh đầu cho chí ngón chân mang dép. Tôi là cái thá gì, Việt kiều thôi mà, thứ ấy cũng có năm bảy thành phần, có hạng đôi khi về thăm nhà phải ngửa tay xin bố mẹ tiền vé máy bay, tiền ăn quà sáng, tiền cà pháo cà phê. Hắn cười đểu: Vì sao biết a? Hắn giải thích, vì chỉ riêng có anh hai lọ mọ láo liên quan tâm tới cái thùng rác, chúng sinh ở đây vẫn quen dụt mọi thứ xuống đất, rác ngập mặt thoải mái. Anh hai à, ngẫm kỹ Việt kiều cũng có cái đáng để tuyên dương, nhỉ?
(more…)

Nguyễn Nhựt Hùng

sleeping

Prelude tháng chín

Nơi chúng ta ngồi, những con bướm từ ảo ảnh đập cánh
suốt một chặng bay dài ánh sáng thức dậy
đoàn người hát thánh ca trên con đường phủ đầy tai nạn
những mái tóc rậm rạp trở lại, dấu hiệu của bí tích mùa Thu
những vòm cúc sáng láng qua cuộc ngái ngủ kinh niên
những đám mây trèo mãi lên khuôn mặt chúng ta
(more…)

Ngô Nhân Dụng

to_thuy_yen-dinh_cuong
Tô Thùy Yên
dinhcuong

Tháng Ba năm 1974, hai tháng sau khi Trung Cộng tấn công chiếm quần đảo Hoàng Sa, chính phủ Việt Nam Cộng Hòa đưa một phái đoàn đi thăm một đảo trong quần đảo Trường Sa; chắc để ủy lạo tinh thần các quân nhân đồn trú. Trong số người tham dự chuyến đi có Ðại Úy Ðinh Thành Tiên, lúc đó 36 tuổi.

Ông cũng là thi sĩ nổi danh Tô Thùy Yên từ 20 năm trước, xuất thân từ tạp chí Sáng Tạo.

Khi trở về Tô Thùy Yên viết bài thơ Trường Sa Hành, đăng trên tạp chí Văn, ở Sài Gòn. Trong lúc đó Việt Cộng đang tấn công tỉnh Phước Long, dọn đường cho cuộc tổng tấn công vào năm sau, mặc dù đã ký hiệp định đình chiến ở Paris. Trong không khí chiến tranh bùng trở lại, viện trợ của đồng minh bị cắt đứt, người dân miền Nam ngơ ngác, không ai có thời giờ nghĩ tới Trường Sa, những hòn đảo lẻ loi giữa trùng dương xa tắp. Bài Trường Sa Hành chìm vào đáy sâu kho trí nhớ của những người yêu thơ, yêu tiếng Việt.
(more…)

Viên Dung

luoi_bo_tq

Của để/ sinh từ cổ tích, tim

không có trái tim tổ quốc
quần đảo bao giờ biết tiếng
mang tên

nó, tênh hênh giọt máu
vua, quân bảo quản bao đời
con cháu mới
có, cầm của để

không có trái tim tiền nhân, thế
sao còn ấn tích, để
đến người ngoài ngắm nghé, mở
ờ, ờ, lâu rồi, mắc cầm ghế, nên quên
(more…)

Quốc Toản

nguyen_phuong_uyen-chung_toi_muon_biet

Thơ: Nguyễn Thị Thanh Bình; Nhạc: Quốc Toản; Tiếng hát: Thế Sơn

Bản ký âm PDF

Nguồn: Nguyễn Thị Thanh Bình gửi

Nguyễn Ngọc Hoa

con_chat

Nội nói họ Nguyễn mình đông người nhất làng. Họ có một sào ruộng cho cấy thuê lấy lợi tức dùng sửa sang từ đường (nhà thờ họ) và cúng giỗ. Cúng là dâng lễ vật lên thần thánh tổ tiên và giỗ là lễ kỷ niệm ngày chết của người đã mất. Nếu là kỵ (ngày giỗ) thường, họ làm heo và xuất kho hai thúng nếp, nhưng giỗ tổ thì giết bò và xuất bốn thúng nếp. Nội là tộc trưởng nên việc giỗ họ do nội quyết định.

Trẻ con trong làng hầu như chỉ được ăn thịt ăn xôi vào những ngày giỗ họ. Sau phần cúng vái tế lễ, toàn tộc mâm trên chiếu dưới theo vai vế mà nhập tiệc, ăn uống đồng đều không phân biệt giàu nghèo hay tuổi tác. Đánh chén no nê còn được mang về, mỗi phần là một gói gồm hai chén xôi đầy úp vào nhau giữa kẹp thịt ba chỉ.
(more…)

Hoàng Xuân Sơn

mai_thao-dinh_cuong
Mai Thảo
dinhcuong

Lúc nào tỉnh lúc nào say

Chợt nhớ anh Mai Thảo

tỉnh rượu. lại nhìn ra ủ dột
bộ mặt đêm qua của tưng bừng
rótrót. kệ. tràn ly không đáy
cụngcụng. người điên kết gã khùng

hết biết hết biết. biết chết liền
gục ở nơi nao không nhớ ta?
à phải. in hình. nơi? [không nhớ]
nhớ được thì đâu phải lệ nhòa

26 sept. 2014
(more…)

Huy Uyên

OLYMPUS DIGITAL CAMERA

Trở lại Singapore

Trở lại bên sông quạnh quẽ
một mình sư-tử-biển Merlion lặng buồn
ngậm những dòng nước lên trời pha sắc lệ
bến cảng chiều đầy sương.

Hình như có hai người lặng im
dưới chân Lion-sea màu trời tím
tàu chưa về hoàng hôn chờ đêm
Flyer quay nửa vòng niềm đau vỡ chín.
(more…)

Nguyễn Minh Thanh

vu_hoang_chuong3
Vũ Hoàng Chương (1916-1976)

I. Tóm lược tiểu sử

Thi bá Vũ Hoàng Chương người Nam Định, sinh năm 1916. Tốt nghiệp tú tài 1937. Từng theo học Luật, học Toán không thành. Sau đó đi dạy học và làm thơ, viết kịch. Năm 1944 Ông kết hôn với Đinh Thục Oanh là chị ruột của nhà thơ Đinh Hùng.

Năm 1954, hiệp định Geneve, Ông di cư vào Nam tiếp tục nghề dạy học tại các trưỡng Chu Văn An, các tư thục….và làm thơ, văn…

Năm 1959 Ông đoạt giải Văn Học Nghệ Thuật toàn quốc với tập thơ Hoa Đăng và đi tham dự hội nghị Thi Ca Quốc Tế taị Bỉ… Năm 1972 Ông đoạt giải Văn Chương toàn quốc…
(more…)

Lâm Hảo Dũng
Phóng tác theo Chinh Phụ Ngâm Khúc

bia_chinh_phu_ngam_khuc

Có đêm nào đàn không rời tay?
Thanh âm ấy dật dờ sương khói
Em có nhẽ dáng sầu không nói
Một tâm hồn bẻ vội thành hai
(more…)

Bắc Phong

goi_dui

Chữa bệnh mất ngủ

để máy nhạc bản Ngậm Ngùi
xong nằm xuống ngủ gối đùi cô nương
hắn khoe ngủ mộng bình thường
vì da gối tẩm mùi hương da người
(more…)

Phan Ni Tấn

walking_in_autumn

Thơ: La Toàn Vinh; Nhạc: Phan Ni Tấn; Hòa âm: Phạm Hồng Biển; Tiếng hát: Dzoãn Minh

Bản ký âm PDF

Nguồn: La Toàn Vinh gửi nhạc và âm bản mp3

Người Buôn Gió

nguoi_buon_gio

Cái này ít ai biết, trước kia thỉnh thoảng mình cũng viết báo. Báo giấy hay tập san, tạp chí xuất bản đàng hoàng nhé. Mỗi tội là tác giả do biên tập tuỳ hứng đặt tên gì thì đặt.

Suýt nữa mình đi vào nghề báo thật. Có lần một bà chị là nhà văn thấy mình lông bông, mới bảo mày đi viết báo đi, kiếm tiền nuôi con. Chứ vật vờ này phí. Để chị giới thiệu cho mày lên viết cho một nơi.

Theo giới thiệu chị ấy, đến toà soạn ở Lý Nam Đế, anh chủ bảo. Gì chứ chị… đã giới thiệu thì khỏi cần kiểm tra khả năng, anh có đề tài này em xem viết cho anh. Cứ làm hai tháng thì vào biên chế. Giờ có chương trình sân khấu, ca nhạc gì thì đến đó làm tin, cố gắng khai thác những chuyện sau hậu trường, xem bọn ca sĩ nó ăn, uống hay chơi bời gì cũng thì mình đều viết được hết. Mỗi lần có chương trình thì sẽ có giấy giới thiệu, giấy mời anh đưa cho đi.
(more…)

Giao khúc tháng 9

Posted: 27/09/2014 in Hà Duy Phương, Thơ

Hà Duy Phương

duong_cam_thu

1.
mỗi một lần trở về là mỗi một lần chông chênh
đời nối đời mỏi mệt
đi trong sáng lóa hồn nhau
bằng đôi chân đã ướm vừa bóng tối

2.
nằm chết lặng cùng hoàng hôn bên cửa sổ
tôi ngỡ đời mình đã bốc hơi theo nắng
nhớ đêm qua vành môi ai trăng
lướt thả trên thân tôi những chiếc hôn lưỡi liềm
tình rung sóng máu
vỗ về bờ bến thủy tinh
tôi vàng hơn trăng
vàng lên bình minh cơn say đắng

chiều nay tôi vàng cát bờ phẳng lặng
hoàng hôn chôn vào một mặt trời hấp hối
(more…)

Kiều Phong

bai_truong_hop_vo_phien

Thu Tứ là bút hiệu của Đoàn Thế Phúc, con trai thứ nhà văn Võ Phiến. Anh được cha mẹ và chính phủ Việt Nam Cộng Hòa cho đi du học từ nhỏ, trở thành một khoa học gia ở Mỹ. Anh là nhà văn có tài. Nhưng, như một số sinh viên du học của miền Nam, Thu Tứ đền đáp lại cho miền đất đã nuôi dưỡng mình bằng một quả “thân Cộng” to đùng. Tháng 8 – 2014, cái tâm địa phản phúc, vô ơn, “ăn cơm quốc gia thờ ma Cộng Sản” của Thu Tứ tràn ra đầu ngọn bút, trút lên chính thân phụ của anh. Thu Tứ viết một bài dài mạt sát nhà văn Võ Phiến về tội “chống Cộng”, “làm hại nước”. Sau đây là những lá thư tác giả viết cho Thu Tứ.

Cháu Thu Tứ,

Đây là những sai lầm trong bài: “Trường hợp Võ Phiến”:

1- Cháu lên án những người chống Cộng ở miền Nam là: rước ngoại bang Mỹ về để giữ cho đất nước tiếp tục bị chia đôi! và “nhà văn Võ Phiến đặt việc chống Cộng lên trên việc thống nhất đất nước.”

Không có dân miền nào ngu dại thích chuyện “đất nước bị chia đôi” đến độ hy sinh máu xương để giữ cái “chia đôi” cho bằng được. Quân dân miền Nam và bố cháu đặt việc chống Cộng lên trên hết là để bảo vệ vùng đất cuối cùng của Việt Nam nơi con người còn được sống như nguời, không lọt vào gông cùm của một loại chế độ bị cả loài người kinh tởm.
(more…)

Đinh Cường

Nâng niu bức tranh

thanh_pho_len_den-dinh_cuong
Phố lên đèn
sơn dầu trên canvas 30 x 40 in
dinhcuong
( coll. Dr. Hồ Phan Hà – Houston – Texas )

Trưa đi nằm mà không xong. bấm computer
lên xem thử. gặp bài dài những bức tranh

ai cũng ưa nhạc làm nền trên blog
Phạm Cao Hoàng. dịu êm làm sao

đọc hết bài của Nguyễn Thị Khánh Minh
chao ơi là nhớ Sài Gòn. nhớ từng khuôn mặt
thân quen. nhớ từng góc quán. nhất là Old Friends
thuở nào. đi vào Gia Định về đêm
khuya ra đầu ngõ trăng chìm dưới mây
(more…)

Trần Mộng Lâm

vu_kien
Thi sĩ Vũ Kiện (1944-1998)
Phác họa của Vi Vi

Chúng tôi là anh em họ, và đã cùng nhau trải qua cả một tuổi thơ tại một con đường nhỏ của Hà Nội, gần Hồ Hoàn Kiếm, nơi có một cái tên rất tầm thường là Ngõ Hàng Hành. Bây giờ, nhà đất tại nơi đó lên giá lắm, nhưng trong tâm khảm, tôi vẫn chỉ nhớ thấy những căn nhà chật chội, và cầu tiêu vẫn phải nhờ người ta đi đổ mỗi ngày, chứ không phải loại cầu tiêu giật nước như bây giờ.

Cha mẹ tôi, hai bác Tam Lang, nhà văn nổi tiếng với tác phẩm Tôi Kéo Xe (cha mẹ Vũ Kiện) và hai bác Giáo (cha mẹ GS Nguyễn Văn Phú), có họ với nhau. Mẹ của Vũ Kiện, là em ruột thân phụ GS Nguyễn văn Phú, nên giữa hai người này với nhau, họ hàng gần hơn một chút, nhưng những đứa trẻ cùng trang lứa trong 3 gia đình, coi nhau như anh em một nhà. Chúng tôi nói những người cùng trang lứa, là nói tới anh em anh Nguyễn Ngọc Định, Nguyễn Huy Xương hai người em ruột của GS Phú, hai anh em tôi, và Vũ Kiện. Chúng tôi 5 người, thường chơi với nhau. Còn nhiều anh chị em khác nữa, nhưng khác tuổi, nên không thể cùng chơi đùa. Hồi đó, chúng tôi chỉ mới 11, 12 tuổi, nên khi trời mưa, chạy ra đường tắm mưa cùng nhau, và cùng nhau cưa đẽo, làm những cái súng bằng gỗ, bắn những viên đạn tròn bé xíu người ta bán dưới dạng các cuộn giấy, cũng nổ đì đẹt nghe vui tai. Lâu lâu, một người vai ông của chúng tôi, làm nghề thợ tiện nơi quê ngoại Hà Đông, tiện cho chúng tôi những con quay, hồi đó chúng tôi gọi là con cù, là cả bọn lại sung sướng kiếm những chiếc đinh nhọn gắn vào, và cùng nhau đi «bổ cù», nghĩa là dùng con quay của mình, bổ vỡ con quay của địch thủ, nhiều khi nổi cáu, chửi nhau «tiên sư bố mày», quên hẳn là tiên sư của nó, cũng là tiên sư của mình. Thuở con nít ranh, nhiều khi các cụ gọi về đánh cho mấy roi, hằn đít !!
(more…)

Âu Thị Phục An

thieu_nu_trong_dem

những dòng xanh
chảy trên da phiền muộn
vòng khói trắng
quanh quẩn một nỗi sầu
ngập trong nhau đêm tối
hôn mắt nhau ngàn sau
(more…)

Huỳnh Minh Lệ

Khóc Đức Tả Quân

ta_quan_le_van_duyet

người ta thắp nhang cúng cụ
nói rằng cụ có công với thành phố này
vậy mà có hai con đường mang tên cụ
người ta cũng đổi tuốt
tôi thử hỏi mười em sinh viên
đang ngày ngày
hít thở khói bụi của thành phố
có biết Lê Văn Duyệt là ông nào không
cả mười em
đều lắc đầu trả lời không biết
tội nghiệp cụ

25.09.2014
(more…)

Tưởng Năng Tiến

bia_time-ho_chi_minh

Ta chỉ có thể thanh toán những điều xấu của quá khứ bằng cách thẳng thắn lôi nó ra ánh sáng của hiện tại, để cùng nhau nhận diện nó, lên án nó, để vĩnh viễn không cho nó tái diễn. Mà quá khứ cách mạng của ta thì đã tích tụ quá nặng nề những di sản xấu ấy. (Trần Đức Thảo – Những Lời Trăng Trối)

Bên dưới bài viết (“Giới Thiệu Đèn Cù”) của nhà báo Ngô Nhân Dụng, trên trang Dân Luận, có phản hồi này:

Khách Ngô Văn Gạch (khách viếng thăm) gửi lúc 15:09, 03/09/2014 – mã số 127424

VTV tối qua (2-9) đưa tin có ông cựu chiến binh tên là Suất ở Hà Nội sưu tầm những tư liệu về Hồ và trưng bày tại tư gia, nhiều học sinh ở các trường trung học phổ thông đến đấy tham quan coi như được giáo dục về việc học tập về tư tưởng và đạo đức của Hồ.

Giá ai có điều kiện tặng cho ông Suất một cuốn Đèn cù để bổ sung cho việc sưu tầm của ông ta thì tốt quá. Tôi quả quyết rằng nếu có cuốn đó trong nhà ông ta thì khối người bỏ tiền ra mua vé vào xem để hiểu hơn và sâu sắc về tư tưởng “đạo đức” của vị “cha già đời của dân tộc”.
(more…)

Giã biệt

Posted: 25/09/2014 in Kha Tiệm Ly, Thơ

Kha Tiệm Ly

cheo_thuyen_qua_song_me

Đò vô thường luôn neo bến đợi,
Rồi một mai ta cũng phải đi về.
Bao đắng cay, phủi tay để lại,
Mặc cho người ai tỉnh, ai mê!

Chẳng lợi, chẳng danh, chẳng gì sợ mất,
Chẳng bạn tình chung, chẳng xót xa nhau.
Ta thư thả, dù nắng hong, mưa bấc,
Dù Nại Hà nhịp thấp, nhịp cao!
(more…)