Rừng lạnh | Về đâu tuổi 20 | Tuổi xuân đánh mất

Posted: 03/05/2017 in Bùi Nguyên Phong, Thơ

Bùi Nguyên Phong

Rừng lạnh

Đèo Sải Me nắng tràn vách núi.
Hạt Cầu Đường tím ngát bằng lăng.
Lý Thành Phê bữa thèm, bữa khát.
Bốc lăn xe khói ám tay vàng.*

Củ Chi 2 đường lên thăm thẳm.
Dốc Mò O xây xẩm mặt mày.
Căm Xe đỏ bàn tay phồng rộp.
Cũng đôi chiều thèm một lần say…

Rét như run vòng tay quỷ dữ.
Lạnh tim gan, lá lách… Mắt vàng.
Hờn căm căm răng đánh bò cạp
Giữa đôi bờ sáng, tối tìm sang.

Đường vinh quang xác thân tiều tụy.
Ta nhìn em cố dấu ngậm ngùi.
Bát cơm độn vừa xong đã đói.
Môi thâm sì tội nghiệp em tôi.

Tuổi thanh xuân treo nơi đầu rựa.
Sân tiểu đoàn sương lạnh bờ vai.
Đêm kỷ luật người trai cúi mặt.
Về địa phương xơ xác hình hài…

* Bốc lăn xe: Thuốc rê cuốn trên giấy quyến như 1 cái kèn nhỏ hút rất ngon, quyến rũ ngày đó…

 

Về đâu tuổi 20

Đèo Đá Lửa nghiêng người anh hát.
Bước lưu đày thành phố quay lưng.
Đất Sông Cầu héo mòn thân xác.
A Nô Phen nhả nhạc tưng bừng.

Mây về núi ta tìm về núi.
Đất kinh người sốt rét vàng da.
Tuổi 20 đêm dài thăm thẳm.
Rừng bao quanh mờ mịt quê nhà.

Khe Lồ Ô gai cào xước mặt.
Dốc Mù Sương quấn quýt mây rừng*.
Hào giao thông nắng xuyên tầng lá.
Ăn của rừng nước mắt rưng rưng.

Rựa kéo lê người đi mệt mỏi.
Đám tàn quân méo mó rừng chiều.
Hồn tả tơi… Vá chằng vá đụp.
Mắt lạc thần bụng réo… Liu xiu.

* Mây rừng là lọai dây mây rất dai, hái về chẻ nhỏ dùng làm dây buộc rất bền và chắc.

 

Tuổi xuân đánh mất

Tuổi thanh xuân rơi mất… Những cánh rừng.
Thân rúm ró giữa đôi bờ nóng, lạnh.
Đá gục đầu rừng giăng tứ phía.
Nhìn hướng nào cũng tối như bưng.

Cả vạt rừng sặc sụa trong sương.
Trăng đi tuần… đùi non trắng toát.
Em trân người quần săn tới bẹn.
Giữa đêm khuya tay gãi không ngừng.

Suối tóc xanh cứ mãi vơi dần.
Thương thân em lệ rơi ướt gối.
Tuổi 20 lược gương thừa thải.
Cánh môi thâm ai vẽ thêm chì.

Anh ngậm ngùi, rời rã chân đi.
Sương xuống đặt… Đầu hoa mắt nặng.
Đêm đặc quánh lập lòe đóm thuốc.
Miệng đắng ngòm… Cơn sốt sau lưng.

Trăng run run…. Chân cũng run run.
Lạnh tim gan dội về lập cập.
Trạm xá buồn chìm trong sương sớm.
Viên ký ninh rơi vỡ thiên đường.

Anh trở mình lấn cấn sau lưng.
Giường tám tấc chiều nay hóa rộng.
Cong như tôm thu tròn một góc.
Bốn thân gầy một cái giường chung…

Anh nhìn em… Ta lại nhìn nhau.
Mắt trong mắt nghe rừng ái ngại…

Bùi Nguyên Phong
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.