Trăng thiếu phụ | Nhớ

Posted: 20/09/2017 in Bùi Nguyên Phong, Thơ

Bùi Nguyên Phong


Nhà thơ Đồng Đức Bốn (1948-2006)

Trăng thiếu phụ

Hải Phòng có nhà thơ Đồng Đức Bốn.
Viết câu thơ đau đáu cháy lòng
Lời thống thiết… cồn cào tim thiếu phụ
“Em bỏ chồng về ở với tôi không?”

Lời thơ như bùa mê, thuốc lú.
Xiêu lòng thiếu phụ buổi canh tàn.
Vầng trăng đang trôi dừng khựng lại.
Nghe đất trời tha thiết, thở than.

“ĐỒNG ĐỨC BỐN!… ĐỒNG ĐỨC BỐN!…”

Nhân danh pháp luật tôi bắt ông.
Tội danh rù quyến gái có chồng.
Câu thơ ông viết nên bằng chứng.
“Em bỏ chồng về ở với tôi không?”

Chỉ “Nhớ” thôi đủ cấu thành tội phạm.
Huống giờ đây ông thổn thức ra lời.
Lời gan ruột tôi còn chưa dám nói.
Ông nói ra động chạm biết bao người.

Khối kẻ… người yêu đi lấy chồng.
Làm như hoàn cảnh mỗi mình ông.
Ta hãy cùng nhau về lấy vợ.
Cho khỏi nặng lòng kẻ sang sông.

Ông ơi! Tình đẹp… Tình dang dở
Chỉ mỗi mình ông khổ đủ rồi.
Bây giờ liên luỵ thêm người nữa.
Ảo ảnh tan tành khổ cả đôi.

Hãy để tình kia vào dĩ vãng.
Hằng đêm ngồi đếm lá thu vàng.
Nhớ từng tiếng lá, từng hơi thở.
Làn môi lướt nhẹ gót thu sang

Hãy gửi tình ông vào thinh lặng.
Vào ánh trăng khuya những khóc, cười.
Gửi đến ngàn sao ngàn rạo rực.
Đem tình xao xuyến rải muôn nơi

Hãy để bình yên khắp bến sông.
Nơi những cô em bước theo chồng.
Đáy sông vùi chặt người tình lỡ
Vầng trăng kỷ niệm cuốn theo dòng.

Hãy để người đi nhẹ bước chân.
Mười hai bến nước bước bâng khuâng.
Hằng đêm tan chảy vòng tay lạ.
Rồi cũng quên thôi… cũng quen dần…

Hãy chúc người đi đạt ước nguyền.
Tay ngà viết lại chuyện thần tiên
Chăn êm, nệm ấm đời hạnh phúc.
Chuyện cũ xem như mộng ảo huyền..

 

Nhớ

Sáng thức dậy thấy cơ man là nhớ
Nhớ môi, nhớ mắt, nhớ tùm lum
Eo ơi! Nhớ nhất đôi bàn tay.
Làm thức dậy từng tế bào bé nhỏ

Nổi nhớ ùa vào từ cửa chính
Căn phòng tràn ngập bóng hình em
Nổi nhớ len về qua cửa sổ
Ngào ngạt hương thơm thịt da mềm

Nổi nhớ từ miệng em hỗn hển.
Khi nhặt… khi khoan… trái cấm ngọt ngào
Trong say đắm anh mơ mình là lửa.
Cháy phừng phừng thiêu rụi cả trăng sao.

Em ơi em! Mặt trời đã lên cao
nung nổi nhớ làm anh nóng mặt.
Vì em ơi thiên đường quá chật.
Phút thăng hoa nướng chín cả đôi mình.

Anh lặng người giữa những ngón tay xinh.
Trong giông tố chiếc thuyền con vượt sóng.
Và đôi tay như sợi dây thòng lọng.
Trói chặt đời nhau trong êm ái ngục tù.

Bùi Nguyên Phong
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.