Đêm mùa đông khó ngủ

Posted: 09/01/2019 in Thy An, Thơ

Thy An


Mùa Đông
dinhcuong

trên những trăn trở của đêm khó ngủ
ý tưởng âm binh hiện nguyên hình như những con cờ
có đủ tướng sĩ và quân thí
dàn trên tâm thức chênh vênh
như một trận chiến giả
chẳng biết ai là bạn, là thù
tiến, lùi, đi, ở
như người và em cũng tiến, lùi, đi, ở, trong ta

nằm trong chăn ấm
nghe bên kia rừng có tiếng chim kêu trốn lạnh
mùa đông chập chờn ma quái
những ẩn dụ văng vẳng bên tai
ngụ ngôn của thời đại sơn lên cờ xí
trát lên tượng đài với những anh hùng giả tạo
con lân múa ngoài phố
con rồng nhảy trong chợ
hình như lịch sử chuyển mình
một cách bỡn cợt phù phiếm
trong gang tấc của những bàn tay bạo lực tham ngu

nhìn vào gương, thấy mặt dài ra
như những nhục nhã trải dài theo nhịp sống
quyển sách chẳng dày thêm theo thời gian
mớ tri thức bòng bong hiu hắt
chỉ thấy tay run run nắm những tượng hình
đã một thời xưng tụng
như cuộc đời và trăm người nhân thế
đừng hỏi dòng sông tại sao buồn:
nước thật đen vì chở bao dơ bẩn
đừng hỏi cánh rừng tại sao khóc:
cây trụi lá vì hứng bao tàn phá
đừng hỏi tim người sao yên lặng:
nỗi vô cảm là nguồn an ủi cuối cùng

mùa đông hình như tình yêu thiết tha hơn
bên rìa thành phố mới hôm qua thăm người bạn già
uống chai rượu đỏ từ lâu trong xó kẹt
có điều gì hối tiếc kể cho nhau
hay chỉ ngồi im nghe tiếng dương cầm
mông lung chuyện cổ tích một thời xa lắm

đêm trở về, khó ngủ trầm ngâm
ánh đèn khuya âm thầm
không đủ soi sáng chồng sách
cạnh khung ảnh những người đã quen rồi đã mất
que diêm nhóm lửa sớm tàn
như trăng sao trời khuya
sống theo chu kỳ của đêm
chiếu lên những tượng thần huyễn ảo và tráo trở
những âm binh mặt dài
trét bằng nỗi nhục mất giang sơn
hát ca bên xác thân đồng loại…

có khi nào mùa đông
tay ta sẽ dài ra nắm lấy ước mơ :
con đò mang khách sang sông
chiếc xe chở củi về rừng
chỉ một lần thôi cũng đủ
để đêm khó ngủ trở thành dễ ngủ
với tiếng nhạc lòng rất nhỏ
đem về một nỗi bình yên
thật hiền và thật bao dung…

Thy An
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.