Cám ơn. Người Đà Lạt | Dạ khúc bên hồ

Posted: 06/08/2019 in Nguyễn An Bình, Thơ

Nguyễn An Bình


Thiếu nữ trên đồi Đà Lạt
dinhcuong

Cám ơn. Người Đà Lạt

Lại nhớ rồi. Em, một sớm mai
Tóc người – ngái ngủ ở trên vai
Mấy chiếc lá. Bay, tràn qua ngõ
Chắc tím sương hồ – vào tối nay.

Đường nào đưa đến nhà em nhỉ
Tôi mơ thấy cả – một rừng hoa
Tôi mơ thấy cả – tà áo mỏng
Bay giữa trời. Đà Lạt mộng mơ.

Vượt thác lên rừng. Để chiêm bao
Dốc núi lưng đèo – có gặp nhau?
Vẳng nghe trong gió – lời cầu nguyện
Bóng tháp nghiêng mình. Chuyện bể dâu.

Chim non bắt nhịp cùng tôi nhé
Hát một bài vui. Đón mặt trời
Thác cứ reo. Tầng tầng đá xám
Có tiếng em cười. Khói sương thôi.

Em cho tôi. Được nắm bàn tay
Người hãy rong chơi – suốt dốc dài
Bao lần phố núi thầm lên tiếng
Hãy yêu người. Yêu thật đắm say.

Cho tôi cám ơn. Người Đà Lạt
Đến giữa đời nhau. Thật bao dung
Núi đồi. Cứ giữ tình tôi nhé
Dù mới xa rời. Mấy bước chân.

Phố núi, 18/7/2019

 

Dạ khúc bên hồ

Ngẫu hứng bên bờ Hồ Xuân Hương

Ngồi nhìn rụng bóng chiều buông
Chợt thương vó ngựa còn bon dốc dài
Gió ngàn xao xác hàng cây
Dấu chim về núi lạc loài trong sương.

Ngắt chùm hoa dại ven đường
Phù dung còn thoảng mùi hương thuở nào
Long lanh ánh bạc muôn màu
Hồ gương vát dải lụa đào tinh mơ

Phút trầm tư, phút đợi chờ
Quán khuya phố có hẹn hò trong mưa
Lênh đênh tiếng nhạc lạ chưa
Mà thương ghế đá lạnh vừa đêm nay.

Em ngồi se lạnh bàn tay
Khăn len ủ ấm tình đầy nhau không?
Khoai lùi ngô nướng thơm nồng
Bập bùng bếp lửa má hồng em tôi.

Thiên nga vỗ cánh lên trời
Bên hồ biết có ai ngồi đợi tôi
Vẫy tay chào nhé tình ơi
Mai xa phố núi tôi ngồi đợi ai?

Nguyễn An Bình
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.