Người đàn bà thắp đèn đêm | Người đàn bà vẽ | Bữa tối của người đàn bà đơn thân | Người không thể khóc

Posted: 09/08/2019 in Thơ, Vũ Thị Tuyết Nhung

Vũ Thị Tuyết Nhung

Người đàn bà thắp đèn đêm

Ngôi nhà này đã lâu chìm trong bóng tối
Người đàn ông bận với thế giới ban ngày
Không trở về đây
Người đàn bà buông xuôi

Con chim bay mỏi cánh con ngựa chạy mỏi chân
Những cuộc du hành đã lấy đi tuổi trẻ
Mỏi mệt muốn về mà xung quanh không nhà nào còn thức
Để nhờ ánh đèn le lói
men theo

Người đàn bà quyết định đi mua dầu
Mua cả bấc vì lâu không dùng đèn đã hết
Ánh sáng thi nhau ca hát
Còn người đàn bà thì im lặng
Cứ thắp đèn lên cho ra dáng căn nhà
Cho người đàn ông ở cuối đường xa
Giữa tăm tối còn biết đường mà về vì quanh năm suốt tháng
Trọ nhà người ta quên đường đến nhà mình

Người đàn ông trở về lại ngắm đất quê hương
Cảm ơn trời vì đã không đi lạc bước như trước khi tìm ra ánh sáng
Và huênh hoang hát lên trong vui sướng
Còn người đàn bà vẫn lặng lẽ thắp đèn đêm

 

Người đàn bà vẽ

Người đàn bà trong bốn bức tường
Ngắm trần nhà với giàn đèn treo nhấp nháy
Ngoài kia sông vẫn chảy
Hoa vẫn thơm và người vẫn đi về

Người đàn bà nhìn bốn bức tường
Tất cả lặng im trắng toát
Bà vẽ lên bức tường thứ nhất
Tuổi xuân son rạng rỡ nụ cười

Bà vẽ lên bức tường thứ hai
Niềm vui ngô nghê tiếng cười con trẻ
Và những vòng tròn Trên cổ người mẹ
Thêm vòng khăn tang Người vợ đội đầu

Bức tường thứ ba cảnh đón đưa dâu
Đón con người về tiễn con mình sang nhà họ
Một ngôi nhà, một con đường xa ngái
Người mẹ nằm ngẩn với cơn mê

Bức tường thứ tư cũng là bức cuối cùng
Nơi mở cửa sẽ dẫn ra đường lớn
Mực đã hết hay hồn đã kiệt
Mà bức này bà lại để trống trơn?

 

Bữa tối của người đàn bà đơn thân

Người đàn bà đã nấu ăn xong
Trải chiếu sắp bát dọn mâm
Bát của bà và bát bao người khác
Những người đi xa chưa về

Nhìn đồng hồ đã quá giờ ăn
Bà dọn ra chia bát cho mọi người
Bát của cây, của hoa và của gió
Bát của con mèo đang ngủ

Bát của bóng và của mình
Tất cả quây quần đầm ấm chung mâm
Thiếu một bát của người bạn tốt
Bà đứng dậy đi lấy thêm
Bát của tiếng thở dài

 

Người không thể khóc

Em không buồn như anh nghĩ đâu
dù cuối đường chỉ là khói nhạt
dù đêm qua mưa giăng sương ướt át
dù mùa đông vĩnh cửu luôn kề

đã quen rrooif đau đớn tái tê
thì có gì một cơn gió buốt ?
trói chân em bằng nỗi buồn quen thuộc
nghĩa gì đâu một dây trói ven đường ?

em chẳng buồn như anh nghĩ đâu
rơi vực thẳm còn tương lai phía trước
thử thách số phận em hiểu được
chẳng là gì một mình với mênh mông

quá quen những tím sẫm chiều đông
yên tâm nhé -em-người đàn bà không thể khóc
lệ cuối giọt sầu đã ở cuối ngày qua

anh cứ yên tâm đến với người ta
một mình em ngắm hoàng hôn là đủ
em ở lại với những điều đã cũ
anh thuộc tuýp người lỗi mốt là thay

chẳng nhạt nhòa như anh nghĩ nơi đây
tối em đã thắp đèn treo đầu ngõ
tìm niềm vui nơi hoang vu cây cỏ
giữ niềm tin gió sẽ hết một ngày

nên anh cứ yên tâm buông tay
đừng tội nghiệp em mà thêm lần lữa
bởi xa quá những điều ta ddax hứa
em -người đàn bà không thể khóc lần thêm !

Vũ Thị Tuyết Nhung
13/02/2019
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.