Archive for the ‘Cẩm An Sơn’ Category

Cẩm An Sơn

Phượng thức giấc khi trời bên ngoài đã sáng rõ. Gần suốt đêm qua chị thao thức mãi, không ngủ được, cho đến gần sáng, mệt mỏi quá chị mới chợp mắt được một lúc. Phượng quay sang bên cạnh, hai đứa con : thằng Phúc và con Mai vẫn còn đang say trong giấc ngủ, hơi thở chúng phập phồng dưới tấm chăn mỏng. Nhìn khuôn mặt hai đứa con thân yêu đang trong giấc ngủ, gương mặt chúng vô tư, trong sáng như những khuôn mặt trẻ con in trên những tờ lịch, mà có lần chị đã nhìn thấy treo trên từơng của một căn nhà nào đó ở thành phố. Lòng Phượng quặn đau, nghĩ đến người chồng đã khuất và nỗi bơ vơ của mẹ con chị trong những tháng ngày gian khó.
(more…)

Cẩm An Sơn

1.
Gần như suốt đêm qua Phụng không ngủ được chút nào. Chị nằm trăn trở hết nghiêng bên trái, lại nghiêng bên phải, có lúc miệng lâm râm niệm Phật, cố dẹp hết những suy nghĩ lo âu, để lòng thanh tĩnh trôi vào giấc ngủ. Nhưng vẫn không được, chị hết suy nghĩ đến chuyện phỏng vấn vào ngày mai, lại nghĩ đến chuyện sẽ được đi Mỹ hay ở lại, chuyện nhà chuyện cửa, đủ trăm thứ. Điều khiến cho Phụng băn khoăn, ray rứt nhất là chuyện mấy đứa con, chị thầm nhủ giá như thằng Cu Minh còn sống, thì bây giờ nó cũng đã gần hai mươi tuổi rồi, nó có thể sẽ theo gia đình đi định cư ở Mỹ, cùng với chị và em nó.
(more…)

Cẩm An Sơn

1.
Buông chiếc thừng dài cột trên mũi con bò, thằng Lượm đuổi theo con cào cào mỡ vừa bay dọc theo bờ cỏ. Con chim chìa vôi nhỏ trên vai, theo đà chạy của thằng Lượm, cũng xoè cánh bay là là xuống trên ngọn lúa. Chụp được chú cào cào màu xanh, thằng Lượm quay lại bắt con chìa vôi lên, con chim há chiếc mỏ rộng, kêu choét choét, nó ngắt cặp chân cứng của con cào cào rồi đút vào miệng chim. Chú chìa vôi rướn cái cổ trắng lên nuốt mồi, im lặng không kêu nữa.
(more…)

Cẩm An Sơn


Thi sĩ Hà Thượng Nhân

Nói về Cụ Hà Thượng Nhân, nhiều bạn bè tôi nơi đây, có thể tưởng tôi quen biết Hà Chưởng Môn đã lâu rồi, vì thường những lần tham dự những sinh hoạt văn hoá, văn nghệ tại địa phưong San Jose, lúc nào có ông Cụ thì cũng có tôi lè kè theo làm tài xế, hay phải dắt tay, đỡ lưng ông Cụ lúc lên xuống xe, lên xuống lầu, trông giống như bố với con, hay như là bạn vong niên thân thiết. Nhưng thực tế thì lại khác, tôi chỉ mới được quen biết Cụ Hà- cây đại thụ trong làng Thơ mà tôi đã từ lâu ngưỡng mộ – từ hơn mười năm nay, như một cái duyên trong đời, sau khi định cư ở cùng một thành phố với Cụ.
(more…)