Archive for the ‘Hồng Tâm’ Category

 
Nhạc: Phan Ni Tấn
Thơ: Hồng Tâm
Hòa âm: Đỗ Hải
Tiếng hát: Kim Dung

ban_ky_am

Nguồn: Tác giả gửi YouTube link và bản nhạc

Hồng Tâm


Together in the storm – Leonid Afremov

Ước mơ

Em và anh
Biến thành nước
Rơi tha thướt
Trong đám mưa rơi
Em và anh
Biến thành mây trắng
Bay về nơi hoang vắng
Chỉ có hai ta
Em và anh
Biến thành hoa
Bên những khóm lá
Xanh mãi yêu thương
Em và anh
Biến thành sương
Tan loãng trong truyện hoang đường cổ tích
Em và anh
Biến thành viên ngọc bích
Được nâng niu thỏa thích
Trong thế giới loài người

Tại sao ta phải biến hóa
Vì những giáo điều hóa đá
Đã ngăn cách chúng ta
(more…)

Hồng Tâm

Chiều chiều,Tuyết và Minh thường rủ nhau đạp xe xuống đồi Kỳ Phú chơi. Tuổi mười bốn đẹp như mơ. Tuyết và Minh còn ngây thơ, chưa biết yêu, chỉ đùa nghịch như con trai. Hai đứa tìm những viên đá và chơi trò làm nhà. Tuyết khuân những viên đá lớn, xếp chồng lên nhau, xây một ngôi nhà giống như trong truyện cổ tích. Hai đứa bẻ cây, hái hoa trang trí cho ngôi nhà. Xây nhà chán, Tuyết và Minh chơi trò cút bắt và đi hái sim. Ngọn đồi Kỳ Phú không phải là một đồi sim như trong bài thơ của nhà thơ Hữu Loan : « Những đồi hoa sim, những đồi hoa sim tím chiều hoang biền biệt. ». Sim chỉ mọc rải rác vài bụi. Nhưng những cây hoa mua nở hoa tím ngát một vùng. Ánh nắng chiều vương vãi trên các lùm cây, trải một màu vàng mỏng như tơ.Tuyết và Minh rủ nhau đi tìm hoa dủ dẻ. Hoa dủ dẻ dễ tìm vì mùi hương ngọt ngào, nồng nàn lan tỏa trong không gian của buổi chiều tà. Hoa dủ dẻ còn được gọi là hoa tịch dương vì khi trời sắp tối, chạng vạng, ánh mặt trời sắp tắt ở phương tây, hoàng hôn bắt đầu dâng lên thì hoa mới tỏa mùi thơm nồng nàn.Hai đứa hái được những chùm hoa mua tím, những chùm trái dủ dẻ chín vàng và hoa dủ dẻ thơm lừng. Tuyết và Minh vui sướng, cười đùa và ra về khi bóng hoàng hôn bao trùm ngọn đồi.
(more…)

Hồng Tâm

Trách Xuân

Mai vàng rực rỡ không gian,
Trời xanh hồng nắng én lang thang về.
Riêng tôi ôm nỗi tái tê,
Sầu đau trĩu nặng lê thê mối sầu.
Một đời rồi sẽ về đâu,
Xuân tươi thắm đẹp có sầu thế gian?
Kiếp người nhiều nỗi gian nan,
Xuân vô tình vẫn miên man sắc màu

Xuân Nhâm Thìn, 26.1.2012
(more…)

Nhớ nhà

Posted: 21/12/2011 in Hồng Tâm, Thơ

Hồng Tâm

Nỗi buồn len nhẹ vào tim
Quanh tôi cây cỏ như chìm trong mơ
Hồn tôi chìm đắm trong thơ
Cỏ cây xanh mướt cơn mơ thiên đường
Ngọt ngào trên lá giọt sương
Hoa thơm ấp ủ mùi hương thuở nào?
Gió về trên lá lao xao
Ngắm hoàng hôn bỗng nôn nao nhớ nhà

Hồng Tâm
Nguồn: Tác giả gửi

Cánh gió

Posted: 08/11/2011 in Hồng Tâm, Truyện Ngắn

Hồng Tâm

Cầu Kì Phú. Chiếc cầu bắt ngang thị xã Tam Kì với vùng đồi có con đường đất đỏ chạy mãi về các vùng biển Tam Thanh, Kì Trung. Những chiều nóng hầm hập nhiều người rủ nhau xuống đứng ở thành cầu hóng mát. Đứng trên cầu tôi được phóng tầm mắt nhìn khắp nơi Cánh đồng xanh hiện ra xa xa như tiếng gọi thiết tha của thời thơ ấu. Những khóm cây lớn như cánh rừng bát ngát một vùng xanh giữa những ngọn đồi thoai thoải. Tôi yêu thiên nhiên. Tôi trải hồn mình trên những đám mây trắng nhã tơ lững lờ khắp bầu trời xanh. Nhung, bạn tôi cũng cùng sở thích. Hai đứa rủ nhau xuống cầu Kì Phú chơi. Chúng tôi đi qua cầu, ngồi trên bờ ruộng, ngắm bao quát cánh đồng lúa xen lẫn những đám đậu phụng Xa xa, dòng sông chảy dọc chia hai miền : đồi Kì Phú và thị xã. Xa hơn nữa là vùng đồng bằng Kì Hưng, dòng sông uốn lượn với những hàng dương, hàng dừa rủ bóng. Hai đứa vừa ngắm cảnh vừa tâm tình. Tôi làm « quân sư quạt mo » cho nó  nên chiều nào nó cũng rủ tôi đi chơi, tát cạn nỗi lòng. Sau đó, hai đứa về ăn nem nướng bà Kí. Món nem nướng này thật hấp dẫn mà chỉ ở những quán của Tam Kì bán ăn mới ngon. Đó là chả sống trộn với thịt heo quết nhuyễn, thêm gia vị hành, tiêu , tỏi rồi nướng trên than hồng. Bánh tráng cuộn thành những cuộn ram chiên vàng, rau sống, chuối chát, khế, xoài xanh, dưa leo cuốn với nem nướng rồi chấm vào nước tương sền sệt mè, đậu phụng, cắn từng miếng, tận hưởng mùi vị vừa beo béo vừa ngòn ngọt…ngon tuyệt vời.
(more…)

Người xưa

Posted: 25/10/2011 in Hồng Tâm, Truyện Ngắn

Hồng Tâm

1.
Chuyến về thăm quê, tôi đã gặp lại người xưa. Anh ấy già dặn và mập mạp hơn nhưng tôi vẫn nhận ra vì những nét trên khuôn mặt anh không hề thay đổi.

Gia đình tôi từ Đại Lộc ra Huế sinh sống. Năm tôi vừa tròn mười lăm tuổi, anh ra Huế cùng với mấy người bạn. Anh họ tôi là bạn học cùng lớp với anh. Đêm ở lại nhà tôi, anh đã thức, viết cho tôi một bức thư dài. Tờ thư làm lay động tâm hồn một cô gái mới lớn. Anh đã biết tôi từ những ngày tôi còn học tiểu học. Anh thường đi theo sau lưng tôi, đá những viên sỏi trên lối đi, hình ảnh tôi đi trước mặt anh chói chan dưới ánh nắng và cũng chói chan trong tâm hồn anh.
(more…)

Chỗ giấu trái tim

Posted: 15/10/2011 in Hồng Tâm, Thơ

Hồng Tâm

Em giấu tim anh nơi ngọn cây cao
Nơi nắng sớm mai vàng ươm ngọn lá
Nơi sương mù thì thầm qua kẻ đá
Nơi quê mình hai đứa đã gặp nhau
(more…)

Hồng Tâm

Lời tác giả: Khi tôi dạy xong văn bản “Chí Phèo”, học sinh hỏi tôi : “Thị Nở có con không cô?“ Câu hỏi của học sinh làm tôi nẩy sinh viết tiếp tuyệt tác “Chí Phèo” của nhà văn lớn Nam Cao. Vì sự ngưỡng mộ đối với cố văn sĩ, tôi viết với văn phong của riêng mình nhưng vẫn cố gắng gìn giữ phong cách nghệ thuật độc đáo của tiền bối, mong độc giả đọc được bỏ qua cho những khiếm khuyết…

Cái váy đụp ! Cái váy đụp ! Chị Tí bế đứa bé đỏ hỏn trên tay, nó được bọc trong một cái váy đụp. Đứa bé vẫn oa oa khóc…Chị Tí là kẻ ăn người ở trong nhà Lí Cường.. Sáng nay chị đi chợ sớm. Khi đi ngang qua lò gạch bỏ hoang ở đầu làng Vũ Đại, chị nghe có tiếng trẻ sơ sinh khóc. Tiếng khóc như xé lòng người ! Chị có việc gấp gáp lắm, muốn bỏ đi luôn nhưng tiếng khóc cấp thiết của đứa bé đã níu chân chị lại.Tiếng khóc oằn oặt, có lúc ré lên như thất thanh, như đau đớn lắm. Tiếng khóc làm xốn xang lòng chị. Tiếng khóc non nớt của trẻ thơ vừa mới chào đời có một âm thanh rất lạ. Nó vừa thiết tha kêu gọi tấm lòng mẫu tử của bất cứ người phụ nữ nào, nó vừa thúc giục vừa nũng nịu đòi hỏi sự dỗ dành.  Ai nghe tiếng khóc của trẻ thơ mà không dừng chân?  Chị Tí bước vội vào lò gạch. Trên tay chị, cậu bé vẫn toát miệng ra khóc. Chị ôm cậu bé trên tay, thủ thỉ:

– Ộ…ộ…ộ ! Tội nghiệp chưa ?  Nín đi !
(more…)

Dại khờ

Posted: 03/10/2011 in Hồng Tâm, Thơ

Hồng Tâm

Trưa nay nằm nhớ anh
Nước mắt rơi trên gối
Em sợ tình mong manh
Lòng ngổn ngang trăm mối
(more…)

Nhớ Huế!

Posted: 23/09/2011 in Hồng Tâm, Thơ

Hồng Tâm

Đường thành nội hai hàng cây nghiêng bóng
Vỗ về nhau bên mái ngói rêu phong
Cửa Thượng tứ, cỏ xanh niềm ước vọng
Chút nắng vàng rơi rớt quá mong manh
Huế thời xưa của tuổi xuân xanh
Vào Đại nội học bài ngày chủ nhật
Bạn bè thân thương kẻ còn người mất
Thả mộng mơ bay bổng với mây trời
Hồ Tịnh Tâm, mùi hoa cỏ chơi vơi
Tôi nhớ quá thời học sinh tuổi ngọc
Tôi đứng mãi sương chiều rơi trên tóc
Nghe trong hồn một nỗi nhớ hoang vu
Bước thời gian ngập cỏ úa mùa thu
Tôi đứng giữa trời chiều dâng nỗi nhớ

Hồng Tâm
Nguồn: Tác giả gửi