Archive for the ‘Hoàng Quy’ Category

Hoàng Quy

song_thu_bon

Anh còn có dịp về thăm quê nhà lần nữa hay không ?

Nắng chiều vẫn trôi bên sườn dốc núi Cà Tang. Những vạt nắng mùa xuân thấp thoáng trên những cánh rừng xanh biếc xa xăm. Thời gian như ngậm ngải tìm trầm biền biệt trong không gian vô tận. Con sông Thu Bồn chìm khuất trong bóng núi, nghìn năm còn ở lại bên bờ viễn mộng cỏ hoa.

Trưa hôm ấy, tôi đứng trên cầu Bà Đội. Cây cầu đã khác xưa. Những nà bắp dưới chân cầu đang trổ bông. Trong ngọn gió trưa còn thoảng mùi hoa cải đương xuân. Màu xanh của bắp, của nương dâu, vẫn như ở chốn nầy, phía bên ấy, sau những mảnh vườn xanh lá kia là nhà cô tôi. Ngôi nhà ba gian đầy ắp những tiếng cười, nguồn vui không dứt, tưởng chừng như…Thời gian không dừng lại và cuộc đời cứ trôi đi biền biệt. Rồi các anh không quay về ! Ngôi vườn xưa tan tác. Tôi hỏi ai bây giờ ?“Hỏi tên rằng biển dâu xanh“Thưa rằng ấy mộng ban đầu đã xa” (Bùi Giáng}Phải rồi, chỉ có biển dâu, bờ bắp xanh rì, núi non biên biếc. Hãy thắp ngọn ban đầu tìm chốn nguyên sơ.
(more…)

Hoàng Quy

Nửa chữ cũng là thầy. Cái đạo nghĩa phi thường “Nhứt tự vi sư, bán tự vi sư” ấy, nó lớn vô cùng, nó sâu nặng trong đạo làm người. Thầy tôi. Không phải tôi chỉ học ở thầy có một chữ mà thầy đã trao truyền cho tôi một bụng chữ.

Lớn lên. Tôi biết làm người. Biết hít thở huyền khí để sống. Tôi biết ơn trời đất. Biết vạn hửu, vạn vật, tôi và đất trời đồng thể uyên nguyên. Cái bụng chữ nhỏ nhoi ấy, nó lớn lên, nó đơm hoa nẩy lộc từ lúc nào không biết. Chỉ thấy trong thiên hạ có tôi và trong tôi có thiên hạ. Tôi và thiên hạ như cánh diều no gió giữa hồn nhiên của thiên địa mang mang. Ôi chữ và nghĩa. Thầy và trò. Một đời không nói hết.
(more…)

Buổi bình minh

Posted: 17/11/2012 in Hoàng Quy, Thơ

Hoàng Quy

Thuở dân ca,
cuộn mình măng tre măng trúc
ngơ ngác đồi hoang
ướt cánh ca dao.
Ta đã chờ em chín kiếp
héo hắt khúc dân ca
câu huê tình lả ngọn,
rung bóng chiều xưa
rớt hạt tương tư.   (more…)

Đêm hư vô

Posted: 31/10/2012 in Hoàng Quy, Thơ

Hoàng Quy

Chưa thể quay về cổ mộ
bởi vừng trăng che khuất lộ Đường thi
câu chấm phá,
lụa đau rừng Yên Tử
chiều thênh thang rụng hạt từ bi.   (more…)

Hoàng Quy

Chuyến xe đò về tới ngã ba Hương An lúc 5 giờ sáng. Trời tháng ba ở quê nhà còn mờ sương. Tôi mang hành lý vào quán cà phê mở cứa sớm bên kia đường. Trên quốc lộ một xe cộ đã nhộn nhịp. Ngày mới bắt đầu như ngụm cà phê thơm ngát vừa chạm vào đầu lưởi. Cảm giác ngọt ngào hưng phấn vừa lan tỏa khắp cơ thể, sau gần hai mươi tiếng đồng hồ ngồi bó gối trên xe.
(more…)

Hoàng Quy

“Giờ nào tôi đi cũng được.  Đã 86 tuổi rồi còn chi nữa.  Chỉ lo hai việc cuối cùng tôi chưa làm xong”… Vừa nói, ông Huế Hơn vừa thở hổn hển. Hai gò má chảy xuống. Đôi mắt mất thần, núp dưới hai hàng lông mày dài, rậm và khô như hai chùm râu bắp.
(more…)

Hoàng Quy

Chồng chết, năm Bích chưa đầy bốn mươi tuổi. Cái tuổi hết lớn. Tràn ngập xuân tình. Mẹ góa ôm bốn đứa con nheo nhóc giữa thành phố ngậm ngùi tem phiếu và bo bo.

Thời ấy, ai cũng khổ. Thành phố chùng xuống một màu xám xịt. Trên đường phố rách rưới, má tóp, những đôi mắt mất thần lầm lủi. Rêu và mối ăn ruồng trên  thân gỗ những ngôi nhà cỗ. Những mái ngói âm dương gần như không còn hòa nhịp, còng lưng gánh chịu những nỗi dằn vật của thời gian. Cái đói luôn đe dọa, rình rập trong mỗi căn hộ. Bích tung mấy đứa con lớn ra đường kiếm ăn. Cái đạo làm người chỉ biết dừng ở miếng cơm, manh áo. Tất cả những thứ khác được coi như xa xỉ.  Sau bữa tang chồng, Bích không còn khóc được nữa. Nước mắt đã khô cạn. Đôi mắt ráo hoảnh, chìm sâu trong nỗi cô đơn tuyệt cùng của kiếp người.
(more…)

Hoàng Quy

Ta biết, sẽ có một ngày xa vắng.

Trên chiếc bàn gỗ nầy, ta vẫn ngồi viết ở đây. Những cuốn sách nằm yên như thế. Những con chữ sẽ ngủ vùi trong cơn mê, không ai đánh thức. Mặt trời ngây ngô tiếp tục gửi những thông điệp qua khung cửa sổ lấp lánh màu hy vọng. Ta không chờ đợi, Nhưng mùa thu cứ về. Mây lang thang ngoài đồng vắng. Lá vàng ngổn ngang tâm sự giữa đất trời hư ảo. Những tấm lòng trắc ẩn chìm khuất trong ngọn gió mùa đông bắc như mưa ngâu quay về bến cũ. Trên những nẽo đường ta đã đi qua, thời gian gõ nhịp vô ngôn.Thời gian không hò hẹn để ai thương nhớ một đời.
(more…)

Hoàng Quy

Rằm tháng bảy. Trăng ở quê tôi vàng óng như tơ rải trên cánh đồng lúa vừa đỏ đuôi. Những ngọn đồi hoa sim thoai thoải, trăng phơi bàng bạt, chảy dài theo dòng sông Thu như dãi lụa Trử La dặt dìu sương phụ. Đêm ấy, tôi quỳ trước chánh điện như đứa con hoang trở về nhà. Tiếng chuông rơi đều theo những giọt nước mắt loang ra rồi chảy vào tâm hồn thơ dại. Mùi trầm nhang phảng phất quyện vào hơi thở, mênh mang tận cùng trời đất…
(more…)

Hoàng Quy

Mới chiều thứ năm mà tu viện đã vắng vẻ. Các chức sắc đã quay về nhà trước giờ cúng Dậu như trốn cái lạnh của buổi chiều cuối đông. Chuông báo đàn vẫn vang vọng đều đều, thúc dục như mọi ngày, như bóng dáng âm thầm mong manh của lể Bảy.
(more…)

Đò ngang

Posted: 01/05/2012 in Hoàng Quy, Thơ

Hoàng Quy

Ðã ba trăm năm, con đò ngang giờ như chiếc lá. Chiếc lá cuối mùa ngập ngừng trên bến sông xưa, mòn mỏi đợi chờ. Con đò hỏi con nước sao cứ xao xát trên ngọn sóng thời gian hửng hờ đến thế? Con nước hỏi dòng sông trôi về đâu, sao chưa quay về bến cũ. Con đò soi mình trên dòng sông, bóng trăng hẹn hò tương ngộ, trăng bềnh bồng một thuở lai sinh. Rồi trăng non khuất núi, chìm khuất trên bến sông buồn, làm sao đo thời gian trên khói sóng, tìm lại dấu chân chảy dài bên bờ viễn mộng nguyên sơ… Ôi con đò mong manh như chiếc lá, như sợi tơ giăng trên dòng trường lưu mấy thuở tương phùng, biết ai tri ngộ.
(more…)

Lời giới thiệu của Phan Ni Tấn


Nhạc sĩ Hoàng Quốc Bảo – Phác họa của họa sĩ Võ Đình

Tháng 12 cuối năm 2011 vừa rồi, nhạc sĩ / tu sĩ Hoàng Quốc Bảo có email hỏi thăm và gởi cho tôi bài nhạc Khoác Áo Phù Vân (mp3 file) do anh phổ nhạc và trình bày từ bài thơ Gửi Nhà Bố Đại của nhà thơ Hoàng Quy. Hoàng Quốc Bảo phổ nhạc và hát rất hay, dù như anh nói “Tôi hát chẳng ra gì, cái giọng già lão hết hơi rồi, nhất là sau khi bị stroke, chỉ còn lại chút tấm lòng cho bạn bè thôi“.
(more…)