Archive for the ‘Nguyễn Thị Thanh Dương’ Category


 
Nhạc: Vĩnh Điện [bản ký âm PDF]
Thơ: Nguyễn thị Thanh Dương
Tiếng hát: Kim Khánh
Nguồn: Tác giả gửi đường dẫn YouTube

Nguyễn Thị Thanh Dương

Khi tôi làm thơ,
Tôi đi khắp nơi trong cuộc sống,
Là cánh buồm khát vọng,
Giữa biển khơi.
Tôi biết đường chân trời không bao giờ đến,
Góc biển chỉ là địa chỉ hư vô.
Nhưng tôi vẫn muốn đi xa.
(more…)

 
Nhạc: Vĩnh Điện
Thơ: Nguyễn thị Thanh Dương
Tiếng hát: Kim Khánh
Nguồn: Tác giả gửi YouTube link

Nguyễn Thị Thanh Dương

Tôi đến phi trường với tấm lòng chĩu nặng lo buồn, mặc dù đã biết trước những điều này sẽ đến. Ba tôi bị ung thư gan, khi phát hiện ra thì căn bệnh phát triển theo chiều hướng xấu rất mau lẹ, mỗi ngày gia đình nhận thêm vài thông tin buồn từ các bác sĩ, không còn hi vọng gì…
(more…)

Nguyễn Thị Thanh Dương
Viết tặng tất cả những người vợ đã thăm chồng tại Z30C

Thăm anh, đường vào Z30C,
Trại tù “cải tạo” ở nơi Rừng Lá,
Hàm Tân, Thuận Hải sao mà lắm gió,
Có phải gió từ Phan Thiết thổi vể?
(more…)

 
Nhạc: Văn Sơn Trường
Thơ: Nguyễn Thị Thanh Dương
Tiếng hát: Trần Ngọc Thanh Tuyền
Nguồn: Tác giả gửi YouTube link

Nguyễn Thị Thanh Dương

Tôi đã gặp anh, một người lính già,
Tại những nơi của cộng đồng người Việt,
Đâu có gì lạ mái tóc anh đã bạc,
Mà giữa đám đông tôi vẫn nhận ra anh.
(more…)

Nguyễn Thị Thanh Dương

Ôi, kỳ diệu trong những ngày sắp Tết,
Cuộc sống như ngừng lại đón mùa vui,
Đêm ba mươi thời khắc hãy chậm trôi,
Để dài mãi đêm cuối cùng, năm tận.
(more…)

Nguyễn Thị Thanh Dương

Chuyến bay dừng lại ở Chicago,
Khi ngoài kia bắt đầu cơn bão tuyết,
Người ta tạm hoãn chuyến bay nối tiếp,
Đêm cuối cùng, đêm cuối tháng Mười Hai.
(more…)

 
Nhạc: Văn Sơn Trường
Thơ: Nguyễn Thị Thanh Dương
Tiếng hát: Hiếu Trang
PPS: Phạm Huy Chương
Nguồn: Tác giả gửi YouTube link

Nguyễn Thị Thanh Dương


Park City một resort đẹp và nổi tiếng của Utah

Đã xa rồi thành phố Park City,
Mùa đông tuyết trải đầy trên ngọn núi,
Mùa trượt tuyết mà bao người mong đợi,
Trên núi cao như lướt giữa trời mây.
(more…)

Nguyễn Thị Thanh Dương
Cảm tác từ bài thơ “Ly Biển” của Phan Ni Tấn

Anh múc ly nước biển để trong phòng,
Vì lòng anh bỗng dưng thương nhớ biển,
Biển trước mặt khi anh ngồi làm việc,
Biển bao la đang nằm ở trong ly.
(more…)

Nguyễn Thị Thanh Dương
(Theo tin tức ngày 16 tháng 10- 2011 TP Huế đang ngập lụt)

Không hẹn, không chờ mưa gió vẫn đến,
Như bao lần làm cho Huế tang thương,
Mưa xuống từ trời, gió từ muôn phương,
Và những dòng sông dâng đầy nước lũ.
(more…)

Nguyễn Thị Thanh Dương
Cảm tác từ bài viết “Pleiku nắng bụi mưa bùn” của Nguyễn Dân và những hình ảnh về Pleiku của Hoa Pham

Pleiku của anh những ngày nắng bụi,
Trên con đường dài vắng chuyến xe qua,
Đường đất hoang sơ không phố, không nhà,
Chỉ có trời mây, hàng cây rất thấp.
(more…)

Nguyễn Thị Thanh Dương

Tiếng nói bên kia đầu dây điện thoại xa lạ, làm cho tôi ngỡ ngàng:

– Xin lỗi, chị là ai nhỉ?

– Chị Nhuận đây, Nhuận Ngã Ba Ông Tạ đây, xưa ở cùng trại tị nạn Thái Lan với em, nhớ ra chưa?
Tôi thảng thốt reo lên:

– Trời ơi, bây giờ thì em nhận ra giọng nói Bắc Kỳ di cư 54 của chị rồi, bao nhiêu năm xa cách chứ ít gì!

– Chính xác là 16 năm. Thật khủng khiếp, bước chân thời gian qúa dài.

Hai người ríu rít kể và hỏi thăm cuộc đời nhau cũng như của những bạn bè cùng ở trại tị nạn trước kia. Tôi rời khỏi trại tị nạn Thái Lan sang Mỹ định cư ngày 8 tháng 12 năm 1993, chị Nhuận đậu thanh lọc và qua Mỹ sau tôi một năm. Người phỏng vấn chị là một anh luật sư trẻ đã kín đáo thiết tha nhờ chị một chuyện là sang Mỹ tìm hỏi tin tức, địa chỉ của tôi để cho anh liên lạc. Anh tên Piyawat.
(more…)

Nguyễn Thị Thanh Dương

Sông Dakbla chiều mưa [Nhạc: Huỳnh Trọng Tâm; Giọng hát: Lan Anh]

Có một chiều mưa trên sông Dakbla,
Dòng sông em qua một thời con gái,
Mười bẩy tuổi hồn em xanh phố núi,
Mưa mịt mùng làm lạnh cả núi non.
(more…)

Nguyễn Thị Thanh Dương

Từ phi trường Tân Sơn Nhất, Khoa được gia đình chú Tuyên đón về nhà ở Bà Chiểu chơi mấy hôm.

Hôm nay Khoa mới xách va ly trở về xóm cũ Gò Vấp. Mới rời xa Việt Nam 6 năm mà đường phố thay đổi lạ hoắc, cũng may vẫn còn những dấu vết hay chi tiết quang cảnh cụ thể khác để anh không đi lạc.

Cổng vào chùa Thiền Quang đây rồi, cũng là ngõ chính dẫn vào nhà anh, phải đi qua một khu mả bằng đá ong, những tảng đá ong nằm có, đứng có, cao hơn đầu người, người ta đồn rằng của người Pháp xây hồi xưa, nên lối xóm quen gọi là khu mả Tây. Trẻ con khu xóm vẫn chơi đùa ở đó, leo trèo lên những ngôi mộ. Nay khu mả Tây không còn, nên trông cái ngõ như rộng ra.

Gặp anh, nhận ra anh, ai cũng cất tiếng hỏi han thân mật, bù cho những tháng năm sống ở Mỹ hàng xóm lạnh lùng như người tình đang trong cơn hờn dỗi.
(more…)

Nguyễn Thị Thanh Dương

Mùa Hạ.

Những ngày nắng nóng, tôi ngồi trong xe mở máy lạnh, cánh tay bên trái vẫn cẩn thận quấn thêm tấm khăn, sợ…nắng xuyên qua cửa kính, cháy da.Thế mà mỗi lần xe ngừng lại ở ngã tư, trước khi qua gầm cầu highway, tôi thường thấy người đàn ông và người đàn bà này, mà tôi đoán là hai vợ chồng, họ ngồi đó, với vài túi, gói, lỉnh kỉnh bên cạnh.
(more…)

Nguyễn Thị Thanh Dương

Khi tôi về đến ngã ba đường,
Đường rẽ về quê tôi không xa lắm,
Ga Đồng Văn lần đầu tiên tôi gặp,
Phủ Lý, Hà Nam tôi chỉ nghe tên.

Tôi về Kim Bảng xa lạ chưa quen,
Phố huyện quê tôi một vùng phương Bắc,
Huyện Kim Bảng tôi nghe tên và thuộc,
Trong giấy khai sinh khi tôi mới lọt lòng.
(more…)

Nguyễn Thị Thanh Dương

Tôi coi lại va ly quần áo và túi xách tay của mẹ chồng một lần nữa, rồi tôi lảnh lót gọi với lên lầu cho thằng con trai:

– Cu Tí ơi, cu Tí à, con sẵn sàng chưa ?

Mẹ chồng tôi không hài lòng, trách tôi:

– Con trai lớn tướng mà cứ gọi Cu Tí như thằng bé lên 3 ấy.

– Mẹ ơi, con biết rồi, chỉ gọi giỡn “anh chàng” một chút cho vui mà. Andrew ơi, xong chưa con, chúng ta đi thôi?.

Con trai tôi đã đến bên tôi, anh chàng nhìn bà nội âu yếm :

– Cháu cám ơn bà đã nhắc nhở mẹ cháu.
(more…)