Archive for the ‘Phạm Hồng Ân’ Category

Phạm Hồng Ân

Năm mậu thân, 1968, tôi vừa đậu tú tài II, được cô tôi đưa lên Sài Gòn ghi danh vào đại học. Chỉ vài tháng sau, tết đến, nhớ Má nhớ quê, tôi tìm ra bến xe đò, mua vé về Cà Mau, ước ao đón tết với gia đình. Đường từ Sài Gòn về Bạc Liêu xe chạy ngon lành, chỉ trở ngại hai bắc: Mỹ Thuận và Cần Thơ. Hành khách phải chờ phà qua sông, phải đợi xe lên phà, có khi mất vài giờ, xe mới bắt đầu chạy tiếp. Qua khỏi bắc, xe chạy thông thống, chỉ khi đến Bạc Liêu, mới thật sự gay go. Đoạn đường từ Bạc Liêu về Cà Mau ngắn, vỏn vẹn khoảng 60 cây số, nhưng rất vất vả và nguy hiểm. Lúc nào, đoạn đường đó cũng lởm chởm đá cục và ổ gà. Đoạn Hộ Phòng, chỗ nhà thờ Cha Trương Bửu Diệp, sóng làm đất lở ra tới mé đường. Ban đêm, phía bên kia lại lén ra đặt mìn. Vô phước cho chiếc xe nào chạy qua, cán lên, mìn liền nổ tung tóe, chiếc xe sẽ khựng lại, hoặc lật úp, để lại những xác người đầy máu trên mặt đường.
(more…)

Phạm Hồng Ân

Chiếc lá trên ngực thơ

*mùa thu em giấu ở đâu?
hình như trong cánh gió sầu tình tôi
mùa thu nào cất lên trời
vàng trong tôi chiếc lá rơi cuối cùng…(PHA)

1.
nếu không có chiếc lá em
rơi vội vàng lên trang thơ
tôi chưa hay mùa thu trở lại
nhuộm vàng những cuốn sách tôi
buổi sáng chói chang mây trời.

2.
chắc chắn em là chiếc lá rơi đêm
bồng bột cõng mùa thu trên cánh
và tôi là mặt nước ngửa nghiêng
ao hồ tù đọng
em chao động trong tôi
bằng vòng rơi của lá
loang đồng tâm những gợn sóng tình yêu.
(more…)

Phạm Hồng Ân

Cách đây hơn mười năm, lúc nền kinh tế Mỹ xuống dốc một cách thê thảm, tôi bỗng gặp một cô gái Mỹ, dưới dốc một gầm cầu ở góc phố Escondido. Mỗi sáng, cô gái lên đường. Không biết nàng đi đâu? về đâu? trong khu phố lặng lẽ này. Lúc nào, cái ba lô cũng nặng trĩu sau lưng, làm dáng nàng cong xuống theo mỗi bước đi, như sẵn sàng chịu đựng mọi gian khổ cuộc đời. Điểm đập vào mắt tôi, trước tiên, là nàng đẹp. Trên đời này, không có người đàn ông bình thường nào mà không rung động trước sắc đẹp của phụ nữ. Cô gái đang bị nắng táp mưa sa, gió dập mưa vùi. Khuôn mặt nàng lem luốc, ửng đỏ, dưới sức nóng nung người của mùa hè Cali. Quần áo đầy bụi đường, lếch thếch trên vai một ba lô, sáng đi, tối về, tạm trú dưới gầm cầu với nhóm vô gia cư khác.
(more…)

Phạm Hồng Ân

Lời hát rong

Lục bình bông tím
Điên điển bông vàng.
Điên điển mọc ở đất làng
Lục bình trôi nổi như chàng hát rong.

(Ca dao)

chiều phương tây nhớ trời phương nam
nhớ vườn em, điên điển bông vàng
anh, lục bình giạt trôi theo sóng
đời dập vùi, lê kiếp lang thang.

em như cây điên điển bìa làng
đói lòng nhau từng cụm bông hoang
bìm bịp về đồng kêu nước lớn
ngậm ca dao anh hát chầu văn.
(more…)

Phạm Hồng Ân

Sài Gòn mùa thu

Sài Gòn có mùa thu không em?
có co ro từng sợi tóc mềm
có heo may theo tà áo lụa
có lá phai vàng số phận riêng.

Sài Gòn có khác chi Hà Nội?
ngày có mưa hay bão trong lòng
đêm có mơ bình minh nắng chói
xóa tan đi sương khói hoàng hôn.
(more…)

Phạm Hồng Ân

Tôi sống ở San Diego, từ lúc qua Mỹ cho tới giờ. Ngày ngày chí thú mần ăn, ít khi nghĩ đến chuyện đi đó đi đây, “mu” qua “mu” lại. Không phải không thích, nhưng phần vì tuổi lớn, phần vì lười biếng, và cũng phần vì cơm áo, nặng gánh đôi vai. Nơi tôi cư ngụ, chẳng có gì hấp dẫn. Chỉ có mấy ông già lụm cụm, rề rà với nhau, bàn chuyện tào lao, trên cao dưới thấp. Khu chung cư rẻ tiền thuê, có lẽ cũ quá, nên ngày nào cũng có người kêu hư. Hết hư cái này tới hư cái kia. Lúc xì ống nước, lúc cháy máy sưởi, lúc nghẹt bồn cầu… Thợ thầy tấp nập ra vô, đào xuống xới lên, ồn ào hơn cái chợ.

Những lúc như vậy, tôi mới có ý định tìm một nơi nào đó, vui tươi hơn, để tạm quên đi phiền muộn cuộc đời. Thường, tôi phóng một hơi lên Santa Ana, chui vô Phước Lộc Thọ, kiếm cái quán nào thoáng thoáng, mua một ly cà phê, ngồi nhâm nhi, nhìn thiên hạ đi qua đi lại. Hơn hai mươi năm, chui rúc trong khu chung cư xập xệ đó, biết bao phiền muộn xảy đến. Tính ra, tôi ngồi ở Phước Lộc Thọ cũng biết bao, không sao nhớ xiết.
(more…)

Tiễn bạn

Posted: 10/09/2018 in Phạm Hồng Ân, Thơ

Phạm Hồng Ân
(Tiễn mày về Trời, Tuấn “cọp”)

1.
lại thêm thằng nữa chết già
mang theo từng mảng sơn hà trên vai
ba lô vướng nặng đôi tay
ngực kia còn tấm thẻ bài quân nhân
hồn lồng lộng bóng cờ vàng
xác thân gởi chốn bụi trần mông lung.
(more…)

Khi em yêu ta

Posted: 22/08/2018 in Phạm Hồng Ân, Thơ

Phạm Hồng Ân

khi yêu ta, em như thể ngọn dao
lát một nhát thì hồn ta đau buốt
lát nhiều nhát ta thương em đứt ruột
còn hăm he hậu kiếp gặp nhau.

khi yêu ta, em như thể chiếc cầu
gãy nhịp giữa khiến đời ta dừng bước
ngồi buồn xo ngó mây ngó nước
ngó bóng em cười thấp thoáng phương đông.
(more…)

Phạm Hồng Ân


Trái tim hồng
Thanh Trí

Cửa tim

1.
xin em đừng mở cửa tôi
trái tim đã chật chỗ ngồi từ lâu
bên ngoài, tạm đứng chờ nhau
đừng đong đưa những nỗi sầu lỡ mang
xin em cứ đứng xếp hàng
vội chi làm vỡ trăm ngàn cuộc chơi
trái tim tôi khác chi đời
cũng lao đao cũng một thời cô đơn
cũng ngổn ngang chuyện tình buồn
cũng ngông nghênh lúc bất thường nổi điên
xin em tạm đứng ngoài hiên
chờ tôi thu dọn trái tim chật tình.
(more…)

Phạm Hồng Ân

Về Santa Ana, thăm Zulu

mùa hạ theo tôi rót nắng lên vai
cơn đại hạn trên một trăm độ F
trong mắt tôi vẫn còn hình ảnh đẹp
mát làm sao những vòm ngực đáng yêu.

phố Bolsa rực nhan sắc mỹ miều
nhắc tôi nhớ quẹo xuôi về Brookhurst
nhắc tôi dừng trước căn nhà tầng trệt
nơi Zulu ngồi ngắm nắng Colby.
(more…)

Phạm Hồng Ân

1.
cởi trần thơ, hứng gió đêm
sợ cho cái nóng làm rêm ngôn từ
mát chưa từng giọt chữ mù
tiếc câu thơ lỡ vận thu hút người.

2.
cởi trần tôi, hứng khí trời
hạ ai đã đổ lửa đời quanh đây
hình như thơ bị bao vây
trong vô thức giữa một bầy ngụy ngôn.
(more…)

Phạm Hồng Ân

Lung linh Cà Mau

Chiều tan trên chuyến xe lam
đậu trên đuôi áo làm hoàng hôn tôi
nắng ôm góc phố em ngồi
tóc dài như bãi sông bồi chờ đêm
đong đưa một đóa quỳnh mềm
hương lung linh dẫn đường tim tôi về
chuyến xe lam vẫn bên lề
vẫn em, đời chật bốn bề thơ tôi
ly cà phê trọ quán người
đèn chưa soi tỏ bóng trời quanh đây
nhá nhem em một chỗ này
hồn tôi vừa đủ chứa đầy nỗi đau
xôn xao lòng phố Cà Mau
chiều tan trên chuyến xe sau em ngồi.

(06/07/2018)
(more…)

Lệ và máu…

Posted: 14/06/2018 in Phạm Hồng Ân, Thơ

Phạm Hồng Ân

giọt lệ các em ướt khóe mắt tôi
giọt máu các em rớt trúng trái tim tôi
những giọt lệ những giọt máu rơi xuống
cho hồn thiêng sông núi vọng lên trời.

tôi thức suốt đêm lòng dạ bồi hồi
theo gót chân các em vang trên đường phố
bích chương đưa cao các em không hề sợ
phản đối chủ trương giao đất cho Tàu.
(more…)

Phạm Hồng Ân

Chỉ có em, chắp cánh cho thơ

chỉ có em. là cánh diều thơ.
vươn phất phới. trong ngữ ngôn kỳ diệu.
anh là kẻ. buộc dây. cầm thất kiểu.
đành ngẩn ngơ. khi diều đứt dây. bay.

chỉ có em. ngồi dưới chân mây.
nghe góc biển. thì thầm. lời anh gọi.
ôi. góc biển. ngàn năm. u tối.
suốt đời. chưa. gặp giọt sáng. đêm thâu.
(more…)

Phạm Hồng Ân

Nhá nhem Sài Gòn

(tặng những âm ba)

thả theo hương biển về đây
phố Cali nhớ vòng tay Sài Gòn
cái đêm môi ngọt nụ hôn
lịm nhan sắc đắm say hồn người xưa.

về đây xuân đã lạc mùa
thơ ta như vẫn từng thua lỗ tình
trời nam rồng lộn ngược hình
bầy chim xao xác giữa thinh không mù.
(more…)

Phạm Hồng Ân

quấn nhau trong cõi hồng đào
tan nhau giữa ngọn ba đào tình chung.

tự dưng ngồi nhớ Sài Gòn
nhớ ai bỗng rớt vào hồn thơ tôi
tháng tư em đứng ngóng trời
chân mây vừa có người rời cuộc chơi  (more…)

Phạm Hồng Ân

buồn tình ngồi vuốt chòm râu bạc
chợt ngó trong gương: đêm sắp rơi
ta muốn cõng thơ lên núi ở
chán cảnh phồn hoa ngập rác người.

lâu lâu nhớ bậu nghe gió hú
tưởng tiếng bậu ca lồng lộng trời
chỉ tiếc cuộc tình nhanh như khói
cuốn nhẹ hồn ta một chút hơi.
(more…)

Phạm Hồng Ân

Hiên phố

tháng ba ngây ngô rắc hoa
mùi núi thơm nhan sắc rừng thiêng
chiếc quán năm xưa tọa thiền
cái ghế cũ vẫn tươm hương rêu mốc

có lẽ nơi này
phố đã lâm chung
từ lúc nắng trôi
bóng em trồi ra biển
từ lúc hàng hiên nằm gục cổ
trận thảm sát rừng
ngổn ngang đại thụ thơ.
(more…)

Phạm Hồng Ân

Thành phố lạ

Tôi lạc vào một thành phố lạ kỳ
những con đường đầy sắc màu biểu ngữ
những hàng cây xanh thấp hơn dinh thự
che kín xóm nhà mái lá tả tơi
tôi đứng bên này thấy cảnh ăn chơi
trong khi bên kia dân moi thùng rác
giữa đêm khuya bỗng giật mình ngơ ngác
cô gái gõ phòng khêu gợi bán trinh.
(more…)

Phạm Hồng Ân

lũ trời
cộng
với lũ người
đua nhau
đổ xuống quê tôi
điêu tàn.
Mẹ
chìm
giữa
cảnh tan hoang
nghe
trong vận nước
buổi hoàng hôn rơi…

(11.07.2017)
(more…)

Phạm Hồng Ân

Tân-ước-tình

1.
sáng. tôi. nằm thở rét đông
hỗn mang trời núi ngồi cong dáng rừng
thương cho sợi nắng run run
nhớ ai hiu hắt bóng cùng tận tôi
sáng về. tiếc chỗ đêm rơi
gối chăn quấn những vòng đời lao lung.
(more…)

Phạm Hồng Ân

Tháng giêng, hồn ngập đầy trăng

đêm tháng giêng. hồn. ngập. đầy trăng.
những mảnh trăng. cứa. từng phân vuông ký ức.
thứ ký ức. một thời cơ cực.
sâu quắm như vết cứa một đường gươm.

đêm tháng giêng. thơ. phất phới. buồm.
tung gió. giữa. biển tim. hồn thẳm.
ảo giác vẽ. chân dung em. tươi thắm.
một tình yêu. ngất ngưởng. giữa tâm kinh.
(more…)

Phạm Hồng Ân
(Gởi Trần Huy Sao)

sáng thức dậy ngó lá thu ngoài cửa
vàng võ thân nằm chờ gió tung rơi
chợt bay đến tìm vai ta nương tựa
quá giang đi vùng nắng ấm rong chơi.

hôm nay nhớ ngày rước tình về ổ
chưa là xuân sao thấy đẫm hương xuân
có chiếc lá muốn cùng ta thố lộ
thèm lìa cành bên bóng dáng giai nhân.
(more…)

Phạm Hồng Ân


Tranh của Lê Trung

Năm tôi mười lăm. Chị Hường đã mười chín, hai mươi tuổi. Năm đó, tôi chuẩn bị thi trung học đệ nhất cấp. Trong khi chị nghỉ học, ở nhà trông coi sản nghiệp của gia đình. Ba má chị là thợ máy, phải lên Sài Gòn, chạy theo công việc. Chị thui thủi một mình, nên thường ra quán kiếm tôi, nói chuyện dưới đất trên trời. Sản nghiệp gia đình chị, thật ra chỉ có một căn nhà để che gió che mưa, và một thẻo đất chứa đầy những chiếc Peugeot vẹo đầu sứt đuôi thời xa lơ xa lắc. Những chiếc xe rêu phong đã phủ đầy, cỏ dại mọc kín, vậy mà chúng vẫn nằm đó, ngó tuổi thơ chị Hường đi lên, một cách tội nghiệp. Chị càng lớn càng đẹp. Cái đẹp mộc mạc, mặn mà của loài hoa thôn dã. Lúc này, họa sĩ Lê Trung nổi tiếng trên báo chí. Tôi thường “cọp” báo hàng ngày, nên biết rõ về ông. Những bức tranh vẽ thiếu nữ của Lê Trung, thường để lại trong tôi ấn tượng rất đẹp. Chẳng biết ông họa sĩ tài hoa có bao giờ đến Cà Mau chưa? Có gặp chị Hường chưa? Sao mà những bức tranh thiếu nữ nào, cũng giống hệt bóng dáng diễm kiều của chị?
(more…)

Phạm Hồng Ân
(với nhà thơ Trần Huy Sao).


Từ trái: Trần Huy Sao & Phạm Hồng Ân

Lác đác xuân rơi. lác đác rơi.
ngồi đây. hồn bỗng giạt cuối trời.
buổi sáng. đường rừng. treo. chân núi.
nhắc tôi đi. chở bạn. rong chơi.

ừ thì nhấn ga. cũng tới thôi.
hiên trăng. đằng trước mặt ta rồi.
những con cá. lội. trong hồ nước.
ngó dáng tôi vui. chợt. gượng cười.
(more…)

Phạm Hồng Ân
(Tưởng niệm các nạn nhân vô tội chết đêm 01/10/2017, Las Vegas)

Ma quỷ ẩn trong thân xác con người
thuần phục trái tim thành tim thú dữ
đêm Chúa yên lành biến thành đêm bức tử
hàng trăm người vô tội máu hồng loang
tên quỷ cuồng điên hay tham vọng hung tàn
tử vì đạo để mơ về cõi khác
nơi có sẵn muôn vàn cái ác
được bọc nhung, bọc gấm, bọc mật, bọc đường  (more…)

Phạm Hồng Ân

Ở một nơi, trong quán phở

vòng vo
cũng trở về đây
kêu tô phở
đợi
một ngày hẹn em
hồn tôi
lả cọng giá mềm
chưa nêm đã úa nỗi niềm riêng tư
quán người
như một cửa tù
giam tôi
từ mối tương tư vô hình
nghẹn lòng
dăm miếng nạc tình
trôi trong hương xúp
lình bình duyên tôi.

(Escondido, 07/2017)
(more…)

Phạm Hồng Ân

Chiều tàn trên núi

ở đây
núi tiểu thư

hàng mai nở
dưới nắng tà
chiều xuân
mong manh hơi thở
tro tàn
xám ta

bóng mây
tan
cuối rừng  (more…)

Phạm Hồng Ân


Memory lane

Ba bỏ Cà Mau đi, vài năm sau, má tôi sa sút một cách nhanh chóng. Những căn nhà lần lượt bán. Tiền bạc cũng không đủ để nuôi một bầy con và bầy cháu ăn không ngồi rồi. Chị Mau chỉ biết nấu nướng và chăm sóc cho từng đứa, là đã hết thời gian trong ngày. Cuối cùng, chị đành kiếm chồng. Một ông lính trong sư đoàn 21 thương chị, chịu đưa gia đình chị về Chương Thiện sinh sống. Chị Mau đi, má thêm vất vả. Cái quán ế nhệ. Vì những cái quán mới mọc lên, bao vây chung quanh. Vì rạp Huỳnh Long đóng cửa, người chủ rạp xoay qua kinh doanh cho hàng không Air Việt Nam. Thất bại, má bán luôn cái quán, rồi dọn nhà tới sát trại lính, pha cà phê kiếm sống. Khu trại lính này, ngày xưa là khu dinh điền rộng lớn dưới trào Ngô Đình Diệm. Nay, trong chế độ của tướng lãnh, nó biến thành trại địa phương quân, súng ống rợp trời.
(more…)

Phạm Hồng Ân
(Kính dâng hương hồn Ba)


Thân phụ tác giả

Sau khi ba tôi mất, tình cờ sắp xếp lại ngăn tủ trong phòng ông, tôi bắt gặp một quyển nhật ký màu hường, nằm lẫn lộn trong mớ sách chữ Pháp rất xưa. Quyển nhật ký với dòng chữ ngay thẳng, nắn nót, làm lòng tôi se lại, chạnh nhớ đến năm tháng thơ ấu sống bên ba, nơi vùng đất Cà Mau yên lành. Quyển nhật ký ghi lại cuộc đời trôi nổi của ông – một cuộc trôi nổi vạn dặm, từ phương bắc xuống phương nam, xuống tới tận cùng đất nước. Nhật ký ghi lại thời kỳ vua Hàm Nghi, trong đó, ông nội tôi từng là quan chức trong triều đình. Nhật ký viết, khoảng tháng 7 năm 1885, quan phụ chính đại thần Nguyễn văn Tường và Tôn Thất Thuyết nửa đêm đem đại binh tấn công vào đồn Mang Cá của Pháp. Pháp phản công, quân triều Nguyễn thua, đành bỏ kinh thành Huế trốn chạy. Hàm Nghi lưu vong lên Quảng Bình. Ông nội tôi phò vua, đành lưu vong theo. Tại đây, nhà vua ban hịch Cần Vương kêu gọi sĩ phu và dân chúng nổi dậy chống Pháp. Nhưng phong trào tan rã, vì bị hai viên chức phản bội, nửa đêm đem giặc Pháp về vây bắt Hàm Nghi. Sau đó, Hàm Nghi bị dẫn vào Sài Gòn, rồi bị Pháp đưa lên tàu, lưu đày ở vùng Algérie. Sau thời gian này, ông nội tôi treo ấn từ quan, chọn Quảng Bình làm quê hương. Kế đó, lấy vợ. Và chẳng bao lâu, bà nội tôi hạ sinh ba tôi. Như vậy, phần số nổi trôi đã vận vào cuộc đời của ba, ngay từ lúc ông còn là bào thai.
(more…)