Archive for the ‘Phạm Hồng Ân’ Category

Phạm Hồng Ân

Những ngày ở San Jose

(Tặng các em và các bạn Cà Mau ở San Jose)

lòng như vạt nắng chiều hiu quạnh
le lói góc trời nam Cali
chợt đâu bừng sáng đêm nguyệt lạnh
giữa rừng màu sắc bắc Cali.

tà áo dài đài các dáng em
lộng lẫy vô cùng đêm tất niên
mấy mươi năm chim bay biển bắc
làm dấy hồn tôi thuở hoa niên.
(more…)

Phạm Hồng Ân


Poetry Reading
Irene Sheri

Dấu chấm cho một dòng thơ

với em, chấm dấu tận cùng
một dòng thơ đã lâm chung mệnh phần
với ta, chữ nghĩa xuống hàng
mở sinh lộ mới cho vần điệu reo
vọc nhau một ý thơ nghèo
vô duyên đành phải eo xèo chia tay
em nằm phương đó ngó mây
mây trôi ra biển, hồn đầy bão giông
thơ sầu như một nhánh sông
sóng mong đục bến, lòng mong sạch tình
còn ta ôm bóng vác hình
lửng lơ đi giữa hành trình cô đơn
thì thôi ta chấm dấu tròn
xuống hàng từ giã nỗi buồn thơ em.
(more…)

Phạm Hồng Ân

Chiếc bóng Trần Đề

chỉ là
chiếc bóng Trần Đề
lăn theo ta
một vòng quê hương sầu
chỉ là
sợi tóc bạc màu
viền quanh em
những ngày đầu
quen ta
chỉ là
vài giọt sương sa
rơi long lanh
ướt
đóa hoa Trần Đề
buồn ta
một gã nhà quê
lòng bia mộ
muốn
lăm le thương thầm.
(more…)

Phạm Hồng Ân

Em đi bão

đêm qua em đi bão về
rớt tiêu cái dáng nhà quê thật thà
cũng không còn nét đàn bà
xưa ru con ngủ bằng ca dao tình
em về xa bóng lạ hình
lắc lư như lũ yêu tinh lên đồng
em quên em đã có chồng
tự nhiên cởi áo giữa đường hò reo
em quên đất nước đói nghèo
núi, sông, biển, đảo…đang teo dần dần
em quên hàng triệu dân oan
che lều vất vưởng lầm than không nhà
đêm qua có kẻ thành ma
hy sinh cho cái…chỉ là cuộc chơi.
(more…)

Phạm Hồng Ân

thoáng mười hai gió bấc mưa phùn
rét thổi lạnh đêm dài ngày ngắn
ta ngồi ngó mùa đông vắng lặng
thương bầy chim núp gió ngoài hiên.

ngồi im lìm, bó gối như thiền
luyện tâm trí bay lên lặn xuống
mới biết lòng vẫn còn ham muốn
vọc ngữ ngôn trêu chọc cuộc đời.
(more…)

Phạm Hồng Ân

Tại em, tôi biết làm thơ

ngày xưa dưới mái trường quê
khi không em thả tóc thề buông vai
tóc thề phơ phất hồn ai
bâng khuâng từng buổi chiều phai nhạt buồn
từ khi tôi biết nhớ thương
bài chưa thuộc, chỉ thuộc đường em đi
thuộc lòng cái dáng nhu mì
cái răng ngậm bút ngày thi ra trường  (more…)

Phạm Hồng Ân


Quán cà phê
Thanh Châu

Ý nghĩ chiều

bởi em gọi là nhà thơ
nên ta vẫn mãi ngẩn ngơ suốt đời.

(PHA)

1.
chiều nay thứ sáu mười ba
ngồi trong quán cóc la cà với em
kêu ly nhỏ, khát môi mềm
hồn đào hoa vội bon chen kiếm tình
cái thân ở lại một mình
nghe rêm từng mảng bóng hình trôi qua.
(more…)

Phạm Hồng Ân

sáng nay tôi nhớ một dòng sông
dòng sông mang tên chín con rồng
vẫy vùng đưa nước ra biển mẹ
biểu tượng Rồng Tiên: tên Cửu Long.

sáng nay tôi nhớ mùa nước nổi
tôm cá theo sông, tràn ngập dòng
phù sa trườn sóng nằm phơi phới
bồi những phì nhiêu xuống ruộng đồng.
(more…)

Phạm Hồng Ân

Tôi chuẩn bị đi gặp cô tư vấn về đất, bỗng nghe chuông điện thoại reo lên. Tiếng Búc thánh thót trong máy. Anh nhớ ngày hôm nay là ngày gì không? Tôi lục soát trí nhớ trong giây lát. Sinh nhật em, đúng không? Trật lất. Tôi lại lướt qua ký ức. Ngày giỗ chồng em? Tiếng Búc bực bội. Anh chẳng nhớ chi hết. Chán anh ghê! Vậy là ngày em lên xe hoa với lão già móm, chứ gì? Lần này, điện thoại tôi rung mạnh, sắp văng khỏi tay. Búc hét lớn. Lớn như một luồng sét dữ tợn, từ trời rớt xuống, bửa thẳng vào đầu tôi. Anh nghe em nói nè, hôm nay là ngày gia đình anh và em đặt chân đầu tiên lên đất Mỹ. Em muốn gia đình chúng ta sẽ họp mặt nơi nào đó, kỷ niệm ngày đặc biệt này. Anh có đồng ý với em không?
(more…)

Phạm Hồng Ân

những đôi mắt đen quanh tôi lóng lánh
trong trần đêm của chiếc quán bên đường
có đôi mắt nhuộm thơ tôi đặc quánh
xám vô cùng huyền ảo một chân dung.

những đôi mắt mơ màng thời chữ nghĩa
ràn rụa nhau trôi giạt giữa lòng thơ
có đôi mắt bỏ sầu tôi nằm lại
phiêu bồng theo từng ngọn gió bơ vơ.
(more…)

Phạm Hồng Ân

Thăm đồi Lilac, với Khéo

mùa hạ lên thăm đồi Lilac
chiều quanh co đua với nắng trời
thơ trôi mơ màng chòm mây bạc
rớt lang thang theo những tiếng cười

đỉnh đồi chót vót vườn trút lá
xanh rờn em nhan sắc liêu xiêu
với tôi giữa đất rừng xa lạ
một Cà Mau trải rộng phì nhiêu
(more…)

Phạm Hồng Ân

đêm nghe núi thở
mùi đồng bằng nồng nặc phố phường
ta ôm xác thân rệu rạo
những múi xương lăn trên đồi nương
trằn trọc từng giấc mơ
mang cánh đá nặng nề
khuya
mười hai giờ ngủ dật dờ
vừa tới ba giờ đã đáp xuống Việt Nam
đứng quanh ta
những cái bóng chưa bao giờ tượng hình.
(more…)

Phạm Hồng Ân

Tình Bậu

Ví dầu tình Bậu muốn thôi
Bậu gieo tiếng dữ cho rời Bậu ra
Bậu ra Bậu lấy ông câu
Bậu câu cá bống chặt đầu kho tiêu.

(ca dao)

nước ròng bìm bịp chưa kêu
bậu theo con nước lêu bêu ra đồng
lắc lư qua thả chút lòng
câu con cá lội lòng vòng kiếm ăn
ví dầu bìm bịp kêu trăng
trăng rơi xuống nước, trăng lăn theo chèo
bậu ơi, trăng của làng nghèo
soi chưa đủ sáng cánh bèo trên sông  (more…)

Phạm Hồng Ân

Về lại Long Khốt

về lại Vàm Cỏ Tây biên giới
nghe sương đêm rơi ướt hiên chùa
ta hớp lời kinh tan theo khói
lòng chợt quặn lòng nhớ cõi xưa.

ngó trăng vằng vặc làng Long Khốt
thương chiếc xuồng em vội vã bơi
thương cánh dơi đêm bay hoảng hốt
giặc đã qua sông, lửa ngút trời.
(more…)

Phạm Hồng Ân
(Thân tặng cháu nội Golden)

cháu đến trường, ông cũng đến trường
cháu học chữ, ông học cách thương
chữ và thương, học hoài không tận
suốt trăm năm, đời vẫn là trường.

đưa cháu đi, từ thời mẫu giáo
lúc gặp thầy, cháu quậy đòi về
ông xuống nước, cháu càng đại náo
sân trường rền bởi tiếng khóc oe.
(more…)

Phạm Hồng Ân
Tặng em dấu yêu…ở núi, ở phố và ở biển

1.
ta về núi ở qua đêm
nghe sương rơi lạnh từng viên đá buồn
nghe cây lót ổ chim muông
nghe rừng thánh thót tiếng cồng chiêng xưa
nghe trong u uẩn lòng ta
tiếng mưa hay tiếng khóc òa của ai?
(more…)

Phạm Hồng Ân

ta như con thú xa rừng thẳm
mấy mươi năm mất bóng bầy đàn
mấy mươi năm cách xa vạn dặm
ngó núi mà thương cây cỏ hoang.

ta như đò đưa khách sang sông
nước có xuôi hay có ngược dòng
vẫn kịp về, ghé qua bến đợi
thương mái chèo ôm kiếp long đong.
(more…)

Phạm Hồng Ân

Cuộc tình

1.
sáng nay giữa tiếng mưa reo
bỗng nghe vang tiếng mái chèo em khua
hồn tôi trên đỉnh sóng thưa
lả lơi theo ngọn nước đưa em về
bàn tay năm ngón nhà quê
nghiêng nghiêng chiếc nón lá che má đào
trái tim dù chẳng lối vào
khoan thai em thử mở rào thăm anh.
(more…)

Khi ra tù

Posted: 06/06/2019 in Phạm Hồng Ân, Thơ

Phạm Hồng Ân
(sau bảy năm tù cộng sản)

mai này tụi nó thả tau ra
sẵn còn lại đây một chút quà
tặng mày để đỡ đần khi túng
để nhớ tau, thằng lính quốc gia.

tau tặng mày cái lon gui-gô
có tấm hình tau khắc con bồ
chiếc lon tuy cũ nhưng có ích
tiện để nấu rau hoặc đựng đồ.
(more…)

Ngồi quán

Posted: 03/06/2019 in Phạm Hồng Ân, Thơ

Phạm Hồng Ân

em về trú ẩn hiên tôi
hiền như những giọt mưa rơi cuối mùa

(PHA)

1.
tôi vô quán – kéo ghế ngồi
ngó quanh chẳng thấy có người nào quen
giờ này phố đã lên đèn
vỉa hè đã có bóng em chập chờn
ngó quanh lòng bỗng buồn buồn
ghế trên, ghế dưới – trống trơn bạn bè.
(more…)

Phạm Hồng Ân

Giấc mơ Điện Thọ

Sáng ra hồ chợt nhớ Điện Hồng
Mây xanh bay vòm trời mênh mông
Anh mơ thấy hồn thiêng sông núi
Lững lờ trên tận đỉnh hư không.

Ôi, vương quốc Chăm Pa còn lại
Nét Huyền Trân lồng lộng dáng em
Dáng em ủ dột trời Điện Thọ
Khi bước lên xe về cõi riêng.
(more…)

Phạm Hồng Ân

Cảnh nghèo

nằm nghe cá ruộng đớp mồi
chim kêu đứt quãng giữa trời phong ba
dơi buồn vỗ cánh bay xa
thương bầy chuột nhỏ vừa sa miệng mèo
đò trôi, con sáo khua chèo
sang sông đành bỏ cảnh nghèo quê tôi.
(more…)

Phạm Hồng Ân

Khi buông súng

nghe lệnh rút lui về cửa Tiểu
lòng ta bấn loạn trước ba quân
đạn đã lên nòng chờ khai hỏa
từ trên ban xuống lệnh đầu hàng.

chong súng lên trời rồi ngó lính
hai hàng nước mắt bỗng tuôn rơi
ta ôm đầu đợi lời bất kính
từ những làn môi khinh bạc đời.
(more…)

Phạm Hồng Ân

Khi gã lãng tử già nhớ sông

ta là kẻ khuấy sông vọc nước
lấy trời làm màn ngủ qua đêm
đất là chiếu khi chân lỡ bước
gối thơ nằm, ép nhạc trỗi lên.

trong chiến tranh có thời làm lính
có thời thương một ả giang hồ
thương em vì thấy em bịn rịn
khóc một người yêu đã xuống mồ.
(more…)

Phạm Hồng Ân

Nhớ Hàn Lệ Cung Thy

(Tặng mày, Bình nhướng)

lúc về, tau chợt nhớ đến mày
cái thằng giống hệt mây trắng bay
lúc đi, vọc nước sông gạo chợ
mới biết mày hay, đáng bậc thầy.

phù phép đâu, mày mãi vạn năng
múa kiếm rừng gươm vẫn sống nhăn
lửa binh thiêu trụi giang hồ mộng
mài bút làm thơ, ngâm với trăng.
(more…)

Phạm Hồng Ân

Cõng thơ về quê

ta cõng thơ từ núi đồi châu mỹ
về phương nam tìm chỗ ngủ cho thơ
hồn đại lục những mùa tình hoang phí
làm thơ ta già yếu đến bơ phờ.

ta đâu biết đồng bằng xưa đã khóc
từng cánh chim đói khát kéo nhau bay
đá cũng tự nẩy mầm trong hang hốc
nuôi rong rêu khổ nạn giữa đêm dài.
(more…)

Mỵ

Posted: 16/01/2019 in Phạm Hồng Ân, Truyện Ngắn

Phạm Hồng Ân

Tôi gặp Mỵ lúc em vừa tròn 13 tuổi, lúc tôi về tạm trú ở quê vợ, chờ ngày khăn gói vô tù. Ở quê vợ, suốt ngày, tôi chẳng bao giờ yên. Giờ nào cũng có mấy ông việt-cộng-con đến coi mắt. Có thằng nghi ngờ, ngó bộ vó trói gà không chặt của tôi, không tin tôi đã từng là cấp chỉ huy đám lính ngụy. Có thằng hùng hổ mang lít đế đến, thách đố với tôi về tửu lượng. Rồi khi ngà ngà say, đem tôi ra hạch sách tùm lum. Những lúc đó, Mỵ nhào vô, đứng che trước mặt tôi, bênh vực đến tận cùng. Lúc này, tụi nó mới đành hậm hực bỏ đi, vì Mỵ là em vợ của một ông chi bộ đảng, nổi tiếng vùng Bến Tre.
(more…)

Phạm Hồng Ân

Đêm cuối năm

em đi
đường thẳng hóa cong
cong cong
như những cái vòng ly tâm
em đi
ngày rụng âm thầm
đêm hun hút
giữa chỗ nằm cách nhau
đã xa
nửa trái địa cầu
còn xa thêm
một khoảng sầu chia phôi
cuối năm
tờ lịch vừa rơi
vừa
thơ tôi bỗng tơi bời ngữ ngôn…

(12/31/2018)
(more…)

Phạm Hồng Ân

Mắt bão

tôi theo nước. đổ. về lòng phố
trời đưa mây. xóa. dấu chân đêm
gió réo hồn linh. cây nức nở
về. trăm cây số. gọi tên em.

Sài Gòn trói ngược. sinh lực tôi
gặp nhau trong mắt bão. chơi vơi
khóc tôi. em khóc bằng tiếng sấm
rền vang từ lúc lửa xé trời.
(more…)

Phạm Hồng Ân

Một ngày bình an

em về Nhơn Trạch sáng nay
tung tăng một thời áo trắng
hồn như mây xanh vờn nắng
háo hức mùa tình bay cao.

tôi xòe đôi cánh chào mào
hót đưa em qua Nhơn Trạch
tiếng hót có riêng âm phách
ngọt ngào đuổi mãi theo em.
(more…)