Archive for the ‘Thiếu Khanh’ Category

Thiếu Khanh

Trong một bài viết, “Cớ sao gọi người Trung Quốc là “Tàu”!” đăng trên website báo Người Lao Động, tác giả, học giả An Chi cho rằng (trích) “Tàu là một yếu tố Hán cổ và trong tiếng Hán cũng như tiếng Việt còn có nghĩa là “xe”. Tàu (trong tàu bè) là một từ Việt gốc Hán bắt nguồn ở một từ ghi bằng chữ 艚 mà âm Hán Việt hiện đại là tào, có nghĩa là “thuyền”. Chữ tào 艚 này cũng thông với chữ tào 漕, mà theo biện luận của Lưu Quân Kiệt trong Đồng nguyên tự điển tái bổ (Ngữ văn xuất bản xã, Bắc Kinh, 1999) thì đều còn có nghĩa là “xe”. Cái nghĩa “xe” của từ tàu vẫn hiện hành trong tiếng Việt. Cứ so sánh tiếng Bắc, tiếng Nam thì thấy ngay. Cái mà trong Nam gọi là tàu thì ngoài Bắc gọi là thuyền. Rồi ngoài Bắc gọi là tàu hỏa thì trong Nam gọi là xe lửa. Thế là cái nghĩa “xe” đã thấp thoáng trong danh ngữ tàu hỏa (nếu không đi sâu vào từ nguyên thì dễ hiểu lầm đây là cách dùng theo ẩn dụ). Rồi ngược lên đầu thế kỷ XX, cả trong Nam ngoài Bắc đều gọi máy bay là tàu bay. Thế là cái nghĩa “xe”, mở rộng là “phương tiện chuyên chở”, đã nằm ngay trong danh ngữ tàu bay. Cho nên, trong thành ngữ tàu bay tàu bò thì cả hai thứ “tàu” này chẳng qua đều cùng là “xe”. Vậy thì có lẽ ta sẽ biện luận rằng vì ngày xưa Tàu sang ta bằng xe nên tổ tiên ta đã gọi họ là “Tàu” chăng? Nên nhớ rằng họ đã sang ta từ xưa và sang thành nhiều đợt, lẻ tẻ có, thành đoàn có và đây là cả một câu chuyện dài. (ngưng trích)
(more…)

Thiếu Khanh

Mới đây có người đưa lên Facebook bài thơ Xuân Nhật Yết Chiêu Lăng (1) của Vua Trần Nhân Tông và cho rằng nhà vua đạo văn, vì trong bài thơ bốn câu của nhà vua có hai câu cuối giống hai câu thơ trong bài Hành Cung của Nguyên Chẩn, một nhà thơ thời vãn Đường của Trung quốc.

XUÂN NHẬT YẾT CHIÊU LĂNG

Tì hổ thiên môn túc
Y quan thất phẩm thông
Bạch đầu quân sĩ tại
Vãng vãng thuyết Nguyên Phong.
(Trần Nhân Tông)

NGÀY XUÂN THĂM CHIÊU LĂNG

Nghìn cửa đầy tráng sĩ
Áo mũ thảy tinh ròng
Người lính già đầu bạc
Kể mãi chuyện Nguyên Phong (2)

HÀNH CUNG

Liêu lạc cố hành cung
Cung hoa tịch mịch hồng
Bạch đầu cung nữ tại
Nhàn tọa thuyết Huyền Tông.
(Nguyên Chẩn)

HÀNH CUNG

Hoa nở trong quạnh quẽ
Lặng lẽ cố hành cung
Cung nữ già đầu bạc
Ngồi rỗi nhắc Huyền Tông (3)

Người này kết luận rằng: “Nghe nói ngày ấy cũng có nhà nho biết nhưng không dám nói vì sợ vua mất lòng. Không như bi giờ trên sóng người ta nói văng mạng.” (sic)
(more…)

Thiếu Khanh

Nói đến vị Hùng Vương thứ 19 tức là mặc nhiên chấp nhận có 18 vị Hùng Vương trước đó.

Đây là nói về mặt logic chớ hầu như tất cả sử sách của ta đều dành chỗ trang trọng cho các vị hiền nhân minh triết này trong thời kỳ sơ khai khuyết sử của dân tộc. Trong Việt Nam Sử Lược (VNSL), học giả Trần Trọng Kim tỏ ý nghi ngờ tính xác thực của thời đại Hùng Vương trải dài trong 2622 năm với 18 đời “Vua,” bắt đầu từ năm 2879 trước Công nguyên (CN), tức cách đây (năm 2019) 4898 năm, và kết thúc sau khi Thục Phán đánh chiếm nước Văn Lang của Hùng Vương thứ 18 để sáp nhập với nước Tây Âu hay nước Âu Việt lập ra nước Âu Lạc vào năm 258 trước CN.

Có người, không biết dựa vào đâu, đã kể vanh vách tên của 18 vị “Vua” Hùng, như thể ngay từ thời khởi thủy xa xăm đó người Việt đã có tổ chức quốc gia chặt chẽ và đã có sách vở để ghi chép tên mỗi vị “Vua.”

Thật ra, Vương không phải là vua. Hùng Vương không phải là “Vua” Hùng.
(more…)

Thiếu Khanh
(Nhân đọc bài thơ “Chiều Ly Hương Nhớ Núi và Tiếng Lục Lạc” của Ngô Nguyên Nghiễm)

Ngóng mãi quê nhà xa ngút ngút
Chiều sương bóng núi ngã bên kia
Haha! Tráng khí trao cho gió
Nhạc ngựa reo hoài giữa giấc khuya!

Bằng hữu bao nhiêu thằng tuổi ngựa
Bờm rung vó sãi mải bên trời
Tóc xanh môi thắm không còn nữa
Mà vẫn miệt mài với cuộc chơi
(more…)

Thiếu Khanh

Những con cừu chỉ hành động theo con đầu đàn. Thấy con đầu đàn nhảy lên ở chỗ nào thì khi đi đến chỗ đó chúng cũng nhảy lên mà không cần biết tại sao. Nhiều người Việt viết sai tiếng Việt với cùng “hội chứng” như thế.

Trừ những người vì hoàn cảnh xã hội nhất định, không được học hành nhiều, ít chữ nghĩa, nên vô tình họ viết sai chính tả tiếng Việt, bài viết này, đề cập thói quen của những người có học hành, thậm chí những trí thức khoa bảng đã hồn nhiên và cố ý viết sai tiếng Việt – như những con cừu nhảy lên ở chỗ con đầu đàn đã nhảy trước đó.
(more…)

Qui Nhơn

Posted: 19/03/2018 in Thiếu Khanh, Thơ

Thiếu Khanh

Qui Nhơn đẹp quá phảỉ không em?
Qui Nhơn trong vắt nắng hồn nhiên
Qui Nhơn khúc khích nghiêng vành nón
Reo giữa lòng anh những tiếng chim

Qui Nhơn hiền quá phải không em?
Qui Nhơn ngường ngượng nắng chiều êm
Bàn tay mềm nắm bàn tay mạnh
Bước lạ bềnh bồng giữa phố quen
(more…)

Thiếu Khanh


Nhà thơ Phạm Nhã Dự

Sáng nay (2/3/2018) nhà thơ, nhà biên khảo Ngô Nguyên Nghiễm hẹn đi cà phê để anh trao cho tôi tập thơ Ở Phương Đông Có Một Vầng Trăng của nhà thơ Phạm Nhã Dự gởi tặng.

Phạm Nhã Dự (1945 – sống ở Hoa Kỳ) hiện đang ở Việt Nam. Từ chỗ tôi tới nhà Dự gần hơn từ nhà hai đứa tới nhà Ngô Nguyên Nghiễm ở mãi quận 8 Sài Gòn, nhưng tôi và Nghiễm gặp nhau dễ hơn tôi gặp Dự. Phạm Nhã Dự tổ chức ra mắt tập thơ vào ngày Mồng 2 Tết vừa rồi khi tôi đang ở Hà Nội trên đường “phượt” xuyên Việt. Sau Tết, tôi trở về Sài Gòn, Dự còn đang dong ruỗi với bạn bè ở đâu tận miền Tây sông nước.

Phạm Nhã Dự đã có tên tuổi trên văn đàn miền Nam (VNCH) từ những năm 60 của thế kỷ trước, từng cùng cố nhà thơ Tô Đình Sự chủ trương tờ tạp chí Thế Đứng, và có tên trong Ban Biên tập Nguyệt san Bộ Binh Thủ Đức. Là cựu sĩ quan QL VNCH, Phạm Nhã Dự sang Hoa Kỳ định cư theo diện HO từ 1993.
(more…)

Khi em mười bảy

Posted: 25/01/2018 in Thiếu Khanh, Thơ

Thiếu Khanh

Em là cô tú năm mười bảy
Ướm chiếc sừng trâu để thử lòng
Thầm chấp tay em mười ngón dại
Ai ngờ em bẻ dễ như không.

Ai ngờ dợn tóc lay trên má
Mà rối lòng anh suốt buổi chiều
Đà Lạt má hồng môi thắm quá
Tiếng cười trong vắt mắt trong veo
(more…)

Thiếu Khanh


Thiếu nữ áo lục
Thái Tuấn

Ngày em phủi áo theo người
Phủi câu thơ,
phủi cả lời ca dao
Em thà đi tắt về mau
Dẫu không nên chuyện trầu cau
cũng liều…
Tôi chôn chân giữa phố chiều
Lòng không dao cứa sao nhiều xót xa
(more…)

Thiếu Khanh

Người xưa bảy chục là hiếm lắm
Nhiều vị quân vương chỉ hưởng dương
Chúng mình đang sống phần khuyến mãi
Dẫu chẳng là vua cũng chẳng buồn.

Tôi lỡ nhiều phen ra biển lớn
Câu thơ từ đó chẳng nên lời.
Nơi anh tuyết trắng nhiều hơn nắng
Chén rượu đong sầu nhớ bạn chơi?
(more…)

Trăng xa

Posted: 15/05/2017 in Thiếu Khanh, Thơ

Thiếu Khanh

Ta đứng ở bên này đất nước
Nhìn con trăng sáng chợt nao lòng
Chẳng hay người ở bên trời ấy
Có ngước nhìn chung trăng sáng không?

Trăng mới trăng vui trăng rộng quá
Lòng ta đầy rượu mắt đầy trăng
Người xa đang thức hay đang mộng
Có ủ trăng đầy trong gối chăn?
(more…)

Thiếu Khanh

cholon

Tình cờ đọc một bài viết trên trang Wikipedia tiếng Việt, thấy có thông tin ngô nghê này:

Người Việt còn có lệ gọi người Hoa là “người Ngô”. Lệ này bắt nguồn từ lịch sử thời Xuân Thu có “nước Ngô” và “nước Việt”. Điển hình là bản Bình Ngô Đại Cáo của vào thế kỷ 15 sau khi Bình Định Vương Lê Lợi đuổi được giặc nhà Minh..”

Nói “ngô nghê” vì thời Xuân Thu nào mà lại có nước Ngô và nước Việt?
(more…)

Thiếu Khanh
(Thay lời dịch giả)

cover_the_birth_of_vietnam

Năm 1924 một người dân làng Đông Sơn, ngôi làng quê phía trên cầu Hàm Rồng, cách tỉnh lỵ Thanh Hóa vài cây số, đi câu cá, tình cờ nhặt được vài món cổ vật thời tiền sử. Từ đó người ta phát hiện và khai quật một nền văn hóa khảo cổ tại ngôi làng này, và tên Đông Sơn nhanh chóng trở thành một địa danh lừng lẫy trong giới sử học không những ở Việt Nam mà cả quốc tế. Mười năm sau, năm 1934, nhà khảo cổ học người Áo Heine Geldern R, đề xướng gọi nền văn hóa khảo cổ phát hiện ở Đông Sơn là “Văn hóa Đông Sơn.” Chủ nhân của nền văn hóa đó đã sống cách đây trên 3000 năm. Tuy nhận thấy tính bản địa rõ rệt của nền văn hóa này, nhưng hầu hết các học giả thời đó đều không tin đó là một nền văn hóa của người Việt cổ, và cho nó là một nền văn hóa ngoại lai, của Tàu hoặc thậm chí của… châu Âu!.
(more…)

Người đi

Posted: 14/12/2015 in Thiếu Khanh, Thơ

Thiếu Khanh
người đi…
   bóng cũng theo người…

thieu_nu_lang_thang_trong_chieu

Ừ…
thì người đã ra đi
Phất tay hất ngọn tóc thề ngó nghiêng
Ừ…
thì tình đã ra riêng
Trăm vui giữ lại
một phiền xẻ đôi
Bây giờ nói chuyện anh – tôi
Ngày xưa hoa bướm
xa rồi
mất tăm  (more…)

Tên đường

Posted: 27/08/2015 in Bình Luận, Thiếu Khanh

Thiếu Khanh

le_gan_bien_ten_duong_mac_thai_to

Bản tin 19 giờ 25.8.2015, Đài Truyền Hình VT cho biết Hà Nội đã có hai tên đường mới là Mạc Thái Tổ và Mạc Thái Tông.

Có lẽ chẳng ai biết hai ông họ Mạc mà một người tên Tổ, một người tên Tông cùng lót chữ Thái là những cha căng chú kiết nào. Không chừng lại có người liên tưởng đến tên đường Mạc Thị Bưởi ở quận 1 Sài Gòn mà cho rằng ba người này cùng một gia đình có công với cách mạng, cha con hay bà con gì đó với nhau.

Đúng một phần. Hai người trong số họ là cha con. Nhưng tên Tổ với tên Tông của họ chỉ là nickname thôi. Tên thật của họ theo thứ tự cha con, là Mạc Đăng Dung và Mạc Đăng Doanh. Nói tên này ra chắc là nhiều người biết, nhất là lớp người lớn tuổi ở miền Nam, vì lớp người đó thời còn nhỏ ai cũng có học sử. Người ta biết tên Mạc Đăng Dung và Mạc Đăng Doanh, nhưng ít người để ý đến miếu hiệu Thái Tổ và Thái Tông của hai ông hoàng đế ấy, vì theo chính sử truyền thống đó là hai kẻ nghịch thầnphản quốc.
(more…)

Thiếu Khanh

thieu_nu_cheo_xuong

Tiếng nói không những là phương tiện giao tiếp mà còn là một thứ “căn cước” cho biết mình là người miền nào. Nghe tiếng nói người ta phân biệt được người Bình Định với người người Phú Yên, người Gò Công cũng nói không giống người Rạch Giá.

Tuy vậy, không cần phải là một nhà nghiên cứu, ai cũng có thể thấy người Việt, nói chung, có chung một đặc tính kỳ diệu: từ Bắc xuống Nam cùng nói một thứ tiếng Việt phổ thông; sách vở cũng dùng chung một thứ chữ Việt phổ thông. Nếu trong 9 thôn bản của người Mông, Lô Lô, Tày, Pu Péo ở xã Lũng Cú, một xã cực bắc Việt Nam, thuộc huyện Đồng Văn tỉnh Hà Giang, mà có người Việt sinh sống, thì người Việt ở đó, cho đến những người Việt ở Xã Đất Mũi, một xã cực Nam, thuộc Huyện Ngọc Hiển, tỉnh Cà Mau, cùng đọc hiểu chung một thứ chữ viết, nói chung một thứ tiếng Việt.
(more…)

Thiếu Khanh
(Nhân đọc một bản tin về giới thiệu thơ Tân Hình Thức)

which_poet-richard_brautigan
Which poet – Richard Brautigan

Loại thơ “tân hình thức” sớm nhất xuất hiện trên thi đàn Việt Nam có lẽ là cái mà ta quen gọi là Thơ Mới vào khoảng đầu thập niên 30 của thế kỷ 20. Những người chủ trương “phong trào thơ mới” lúc bấy giờ hô hào phá bỏ hình thức thơ “tám câu năm vần” và loại văn biền ngẩu ngâm nga cổ điển mòn sáo (Văn biền ngẫu cũng là một dạng thơ).

Có thể gọi loại “thơ mới” đợt đầu này là thơ “tân hình thức một chấm không. – (1.0) Cuộc cách mạng thơ” đó được hưởng ứng rất mạnh mẽ và kéo dài đến nay.

Từ thơ “tân hình thức một chấm không”, vào cuối thập niên 30 đó đã xuất hiện sự vận động “thơ tân hình thức một chấm một” (1.1) với “trường thơ Bạch Nga” của nhà thơ Nguyễn Vỹ. Chịu ảnh hưởng từ một số nhà thơ Pháp, nhà thơ Nguyễn Vỹ với tập thơ Bạch Nga (Le Cygne, 1939) bị nhà phê bình văn học Hòai Thanh (trong “Thi Nhân Việt Nam”) cho là khua chiêng gióng trống “lùng tùng xòe”. Tuy tập thơ Bạch Nga (thơ tiếng Việt và thơ tiếng Pháp) của Nguyễn Vỹ có một số bài được nhiều người ưa thích, nhưng hình thức thơ đó nói chung không được ai hưởng ứng và nhanh chóng bị quên lãng.
(more…)

Thiếu Khanh

bia_tam_thanh_le_bac

Tâm Thành Lễ Bạc” của Nguyễn Phúc Vĩnh Ba, một nhà thơ ở đất Thần Kinh, là một tác phẩm dạng samizdat – La thanh đường tàng bản.

Cuốn sách 128 trang, gồm 16 bài viết theo lối cổ văn, từ cáo (tức tuyên cáo, tương tự Bình Ngô đại cáo), phú, hịch, văn tế, đến văn bia. Theo mục lục:

  1. Nhất thống sơn hà đại cáo
  2. Văn tế Vua Hàm Nghi
  3. Hịch cứu tế lương dân bị lũ lụt
  4. Văn tế âm hồn thất thủ kinh đô
  5. Văn bia khu tưởng niệm nhà lao An Nam
  6. Văn bia Cố Cả Leopold M. Cadiere
  7. Văn tế Nam Phong chủ bút Phạm Tiên sinh
  8. Văn tế Thac Gougah & Liên Khàng
  9. Phú bạn Vong niên
  10. Văn tế nạn nhân vụ sập cầu Cân Thơ
  11. Tân Mão tân niên phú
  12. Văn tế khóc vợ (viết cho bạn)
  13. Văn tế Nguyễn Tri Phương
  14. Quý Tỵ tân niên phú
  15. Điếu văn bạn học: anh Trần văn Kháng
  16. Văn tế tử sĩ Hoàng Sa

Giá trong sách có thêm hai thể văn “chiếu” và “biểu” nữa là “đủ bộ”. Sự vắng mặt của hai thể văn này cũng dễ hiểu: tác giả chẳng phải một học sĩ Viện Hàn Lâm chuyện soạn chiếu thư cho vua, mà cũng không đang sống trong thời quân chủ để có dịp dâng biểu lên vua về một việc gì đó. Nói chung, đây là các thể loại văn học (genres of literature) cổ điển mà bây giờ hầu như tuyệt chủng, ngoài số di sản quý giá đang dần dần trở thành… hóa thạch. Hiện nay có lẽ còn không bao nhiêu người, ngoài các nhà nghiên cứu cổ văn, thích thưởng thức lối văn biền ngẫu nhiều nhạc điệu rất thú vị này, mà người sáng tác (thành công) thể văn này trong cả nước dễ chừng còn ít hơn nữa – chắc là không đủ đếm trên đầu ngón tay. Sự xuất hiện một tác phẩm loại này là một điều ngạc nhiên lý thú.
(more…)

Sợi tóc

Posted: 30/11/2013 in Thiếu Khanh, Thơ

Thiếu Khanh
Với mình, cho ngày Sapphire 30/11, này Kim.

vo_chong_thieu_khanh
Vợ chồng tác giả

Có gì lạ lùng như sợi tóc
Cứ nhạt dần khi mình vẫn đậm đà thương
Cả những sợi trắng từ khi mới mọc
Mà vẫn dịu dàng chung một mùi hương

Mỗi buổi sáng lẫn trên nền gối trắng
Nhánh mơ xưa trong những khúc tình ca
Như dấu hỏi hồn nhiên nằm lẳng lặng
Anh mềm lòng: hạnh phúc ở đâu xa!
(more…)

Thiếu Khanh

earth_moon

Ngày xưa trái đất còn vuông
Còn hun hút những con đường song song
Cuối đường đụng cái hư không
Trái chân về núi nặng lòng câu thơ
Giật mình tiếng mõ thiền sư
Ngoảnh đầu hỏi lại bến bờ đâu đâu!
Thuộc lòng trăm cuộc bể dâu
Bài thơ còn thiếu nghìn câu không lời…
(more…)

Vu vơ

Posted: 17/04/2013 in Thiếu Khanh, Thơ

Thiếu Khanh

loi_di_duoi_hang_cay

Bữa nay thấy nắng không vàng
Hiu hiu đứng gió hai hàng cây xanh
Dấu giầy thưa ngõ nhà anh
Lá thư viết dở không đành đốt đi
(more…)

Thủ thỉ cùng con

Posted: 10/10/2012 in Thiếu Khanh, Thơ

Thiếu Khanh

Cái chết là một sai lầm tuyệt đối
Chẳng còn chi sửa chữa được nữa rồi
Ba đã ngần này tuổi đời, con cũng không còn cơ hội
Ba vịn bàn thờ con mà khóc, Phước An* ơi!
(more…)

Thiếu Khanh


Cao Bá Quát (1809-1854)

小 酌

拙 妻 不 信 尙 朱 顏
笑 把 菱 花 送 與 看
試 酌 小 杯 還 自 炤
分 明 红 氣 動 眉 端
高伯适

Tiểu chước

Chuyết thê bất tín thượng châu nhan
Tiếu bả lăng hoa tống dữ khan
Thí chước tiểu bôi hoàn tự chiếu
Phân minh hồng khí động mi đoan
(Cao Bá Quát)

Dịch nghĩa:

Người vợ vụng về của ta không tin mình còn nhan sắc mặn mà
Mỉm cười cầm cái bông ấu đưa cho ta cùng xem
Nàng rót cho ta chung rượu nhỏ (trong đó) phản chiếu
Rõ ràng khí sắc hồng nhuận (khiến nàng cũng) nhíu động đôi mày đoan chính.
(more…)

Thiếu Khanh


Phiến đá có khắc tự phù biểu ý của người Lạc Việt cổ được chụp tại huyện Bình Quả – Quảng Tây

Nhân một bài viết của nhà nghiên cứu Hà Văn Thùy phổ biến trên một số trang mạng về sự kiện chữ viết cổ xưa của người Lạc Việt được phát hiện ở Tỉnh Quảng Tây Trung quốc [1], có người đã phản ứng như sau:

“Xã hội có nhà văn, nhà thơ, nhà báo, nhà giáo, nhà toán học, nhà vật lý, nhà khảo cổ . . . Bây giờ, xã hội chúng ta lại có thêm nhà ru (viết ngắn của nhà ru ngủ dân tộc), có mặt khá nhiều trên Net, hay trên sách. Chẳng có gì đáng “vui mừng,” hay “tự hào,” như Hà Văn Thùy nói. Xin nhắc lại, đó chỉ là những ký hiệu, không phải chữ.
(more…)

Thiếu Khanh


Tượng Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn

Người Nhật lãnh 2 trái bom nguyên tử, năm năm lao đao cùng động đất sóng thần, bị người Tàu hù muốn đái trong quần mà vẫn làm được chuyện vĩ đại trên cả vĩ đại. Những con ếch ngồi đáy giếng tự sướng với mấy ngàn năm văn hiến, coi lại mình chút.” (Từ một Email nhân có một clip 10.000 người Nhật hợp xướng Bản giao hưởng số 9 của Beethoven)

Mười ngàn người hợp xường bài nhạc này của Beethoven có nghĩa là có thể có mười triệu người, hoặc toàn thể dân Nhật đều quen thuộc và biết thưởng thức bài nhạc này. Hiển nhiên là trình độ văn hóa của họ thật cao.
(more…)

Thiếu Khanh
Tặng các bạn đồng môn ngày ấy và bây giờ

Ngày ấy

Cái tựa đề bài viết này nghe lớn chuyện vậy chớ thật ra không có gì to tát đâu; tôi chỉ mô phỏng anh Nguyễn Duy Sâm sau khi đọc bài viết “Thầy Vĩnh Giên và Tôi” của anh do nhà thơ nhà biên khảo Mường Giang chuyển tiếp thôi[1].

Trong đời mỗi người có nhiều dịp hoặc nhiều sự kiện để mình nhớ, nhưng tôi cho là mình thường nhớ nhiều nhất những kỷ niệm thời Trung học. Với tôi, đó là quảng thời gian đẹp nhất trong đời tôi được là học sinh của Trường Trung học Phan Bội Châu Phan Thiết.
(more…)

Thiếu Khanh

Lục bình (water hyacinth) có nơi gọi là bèo Nhật Bản, là một loài cây thủy sinh rất phổ biến ở Việt Nam, nhất là các vùng ao hồ sông nước Nam bộ. Cây lục bình sống dập dềnh trên mặt nước, nở những bông hoa tím phơn phớt rất đơn sơ. Rễ lục bình không bám xuống đất nhưng cây có sức sinh sôi phát triển mạnh mẽ kỳ lạ. Một đám lục bình dày đặc dưới chân cầu có thể đội lệch một mố cầu. Ấy vậy mà lục bình lại là một loài cây vô hình. Nó có đó, ở khắp sông suối ao hồ, lặng lẽ có mặt và lặng lẽ trổ bông mà không ai nhìn thấy nó cả. Thậm chí ngay cả các nhà thơ cũng không mấy người nhìn thấy nó. Cho đến một hôm trên thi đàn phương Nam xuất hiện bài thơ “Phương Nam Khúc Ca Trôi Dạt Của Khóm Lục Bình”, trong đó, tác giả, nhà thơ nhạc sĩ Đynh Trầm Ca của xứ Quảng, như một kẻ giang hồ hào sĩ, phất tay áo hô to lời khí khái:
(more…)

Thiếu Khanh

Rất tiếc là con sâu Conficker hại tôi. Khi sửa xong máy tính để có thể vào mạng nhận được tập thơ GỌI KHAN GIỌNG TÌNH của nhà thơ Trần Phù Thế do nhà thơ Uyên Hà chuyển lại lần thứ hai bằng email, thì tôi chỉ còn được hai ngày để nhâm nhi tập thơ. Tuy vậy, ngay những bài thơ lục bát đầu tiên trong tập thơ của Trần Phù Thế đã khiến tôi cảm thấy thú vị, bèn lăn chuột đếm thử số bài thơ trong tập. Trần Phù Thế làm nhiều thơ lục bát. Với sáu mươi tám tựa bài[1] trong tập GỌI KHAN GIỌNG TÌNH của anh, tôi đếm thấy năm mươi hai tựa là thơ lục bát, chỉ có mười sáu bài thể thơ bảy chữ, tám chữ hay phá cách. Có một bài (ĐÊM QUA) chỉ gồm hai câu bảy chữ.
(more…)

Gởi Uyên Hà

Posted: 25/07/2011 in Thiếu Khanh, Thơ

Thiếu Khanh


Nhà thơ Uyên Hà

Bạn đã đi qua nhiều xứ sở
Tung tăng xe mã những kinh thành
Nâng chén tao phùng nơi viễn xứ
Cùng dăm bạn cũ thủa đầu xanh
(more…)

Thiếu Khanh

Anh1 vẫn náu nương thành phố cũ
Tôi từ miền núi khá xa xôi
Gặp nhau chiều mới nghiêng nhè nhẹ
Ắt nắng ngày mai sẽ tốt tươi2
(more…)