Archive for the ‘Trần Vấn Lệ’ Category

Trần Vấn Lệ

Thiếu nữ áo trắng khăn quàng xanh
Thiếu nữ áo trắng khăn quàng xanh
Thái Tuấn

Nói với Bạch Hường

Chưa em ạ, chưa mùa Thu em ạ
Vẫn đang là mùa Hạ, tháng Năm!
Có những cơn mưa nhỏ nhẹ âm thầm
như em bước khẽ khàng trong giấc mộng!

Chưa mùa Thu nên lá còn xanh bóng
Lá như em tóc mượt nhung mềm
Anh muốn cầm muốn nắm tay em
Anh muốn được hôn em từng sợi tóc…
(more…)

Trần Vấn Lệ

Hoa Tulip

Ngang qua vườn ai đó
thấy Tulip nở nhiều
tôi nói Hoa Tình Yêu
ai đó cười mỉm mỉm…

Hồn tôi như bị chiếm
hết khoảng không gian vườn
tôi đi băng qua sương
thấy thương mình chi lạ!
(more…)

Trần Vấn Lệ


Nhà văn Y Uyên

Đi ngang qua đồn Cây Táo
không còn gì nữa ngày xưa…
dĩ nhiên tôi biết bây giờ
đã qua nhiều năm chinh chiến…

Dĩ nhiên tôi còn lưu luyến
vì tôi vẫn còn…chiến binh
bốn bốn năm sau chiến tranh
có người lính nào giải ngũ?
(more…)

Trần Vấn Lệ


Nụ hoa vàng
dinhcuong

Hồi đó, tôi yêu cô bé đó
Miệng cười răng khểnh mới xinh sao!
Tình cờ duyên gặp mà thương nhớ
Có lẽ từ xưa cả kiếp sau?

Cô bé dễ thương tin dị đoan
Miếu thờ Ông Cọp nàng đi ngang
Dừng xe, ghé xuống, lâm râm khấn
Không biết khấn gì trong khói nhang?
(more…)

Trần Vấn Lệ

Tám trăm năm trước, chỗ này
Mẹ đứng ở đó, đưa tay với trời
Tám trăm năm sau…mất rồi
Cái hình ảnh Mẹ tuyệt vời…mây bay!

Xưa…xưa, có câu thơ hay
“Bạch Vân Thiên Tải…” (*), ngất ngây, buồn buồn!
Biết rằng có cuộc tang thương
Thì thôi cớ sự vô thường chẳng sao!
(more…)

Trần Vấn Lệ


Thiếu nữ
Nghiêu Đề

Hồi xưa…anh với em
qua Đình, mình ngó trúc
mắt em hình lá trúc
anh nói, em cười duyên!

Em chớp mắt, nghiêng nghiêng
giống lá trúc làm nũng
anh nói, em cảm động
ngả lên vai anh, buồn…
(more…)

Trần Vấn Lệ

Trời không chớp biển với mưa nguồn
Đêm nảo đêm nao tớ cũng buồn…

(Trần Tế Xương)

1.
Trăng chìm. Quạ khóc. Trời sương
Câu thơ âm hưởng Thịnh Đường bỗng hay!
Ngó trời…tráng sĩ buông tay
Quê Hương thôi đến nỗi này…buông xuôi!

2.
Tóc người ta, tóc có đuôi
Em cầm lược chải, em cười dễ thương!
Một mai rồi thiên nhất phuơng
Nhớ đuôi mái tóc mưa nguồn bão sông…
(more…)

Trần Vấn Lệ


Chim
Thái Tuấn

Chim hót tựa chừng mưa bóng mây

Chim đã vì em hót đó em
Em ơi hãy dậy cảm ơn chim!
Vì em chim hót cho hoa nở
Hoa cũng vì em…nở đó em!

Anh đến nhà em không gõ cửa
Nghĩ là em đã dậy chờ anh
Sương mù thức dậy tan hồi tối
Quà sáng mừng em: bóng nguyệt xanh!
(more…)

Trần Vấn Lệ

Tôi về Đà Lạt còn ai nữa / đón đợi tôi về Đà-Lạt-tôi? Tôi hỏi thăm, và, tôi được biết: Không ai còn nữa đợi chờ tôi…

Khổ thơ chút xíu, hai vần điệp! Mở một bài thơ…thế, thật buồn! Hơn bốn mươi năm đời đổi khác…còn chăng Đà Lạt đất-Quê-Hương!

Những người thương mến, ngay con cháu…nay ở đâu rồi hỡi phấn thông? Tôi hỏi rừng thông thưa thớt núi, tôi quay lui mất những khu rừng…
(more…)

Trần Vấn Lệ

Hôm nay nắng đẹp, nắng vô cùng
Valentine mà! Nắng trổ bông!
Anh gửi về em, nhiêu đó nắng
Thương anh trải nhé nắng muôn lòng!

Thương anh…Mặc áo xanh em nhé
Cho nắng nhớ hoài nắng tháng Giêng
Tình đẹp tình chung không biệt nhãn
Chỉ thương chỉ nhớ mới là riêng!
(more…)

Trần Vấn Lệ

Bão đã tan rồi. Bão đã tan…
Tiêu sơ. Thê thảm. Một năm tàn
Người ta vui gượng. Vui vì Tết
Hoa cũng gượng cười, nắng chói chan…

Cửa hiệu bày ra…hàng hóa cũ
Kèm theo cuốn lịch tặng bà con
Người qua, ghé lại, người đi tiếp
Có những người vui, có kẻ buồn…
(more…)

Trần Vấn Lệ


Thiếu nữ chiều ngoài cửa sổ miền đồi núi
dinhcuong

Mây trên đầu và trái tim trên môi
Với em như thế, nhé muôn đời
với em, duy nhất người yêu quý
mây bềnh bồng trái tim thắm tươi…

Thơ bắt được những gì hư ảo
Tự lòng mình hơi thở bay ra
Hãy nghĩ tới tầm xuân đang nở
Hái cài em ngực áo hoa cà…
(more…)

Trần Vấn Lệ


Dalat nostalgia
dinhcuong

Đà Lạt trời ơi tôi đứng khóc

Đà Lạt bây giờ hay bao giờ?
Muôn đời Đà Lạt vẫn là thơ?
Mà o Tôn Nữ đi mô nhỉ
để bóng trăng rơi xuống đáy hồ…

Đà Lạt bao giờ xe với ngựa
Bây giờ không ngựa chỉ toàn xe
Xe đi xuống lũng, xe lên dốc
Xe chở người đi, chẳng kẻ về!
(more…)

Trần Vấn Lệ

Sáu ngày nữa mới hết năm em ạ
bởi hôm nay là lễ Noel!
anh nhắc vậy vì…anh nhớ em
ngôi sao nhỏ ở cuối trời thăm thẳm…

Ngôi sao nhỏ ai đắp mền cho ấm?
suơng mù chăng hay khói hay mây?
kể từ khuya nay năm còn sáu ngày
bàn tay nhỏ của em làm cho anh thêm nhớ…
(more…)

Trần Vấn Lệ


Thiếu nữ và bông quỳ rừng
dinhcuong

Mười năm. Vẫn đó! Trăng, tròn, khuyết
Dẫu khuyết hay tròn: Một Bóng Trăng!
Chỉ sợ mười năm ai mất bóng
Trần gian mất biệt Một Giai Nhân!

Nhớ lại mười năm mà rụng rời
Đất nước, hai mười năm chia đôi
Đất nước, bốn mười năm tứ tán
Bao nhiêu bia mộ dựng bên trời?
(more…)

Trần Vấn Lệ

Chàng từ đi vào nơi gió cát
Đêm trăng này nghỉ mát nơi nao?

Buồn quá. Ngồi xem phim nghĩa địa
Giống như người lính buồn…ngồi nhớ anh em
Nhìn thấy bia đề tên Tôn Thất Thuận
Cảm ơn Trời cho thấy lại người quen…

Tôn Thất Thuận khóa 18 Võ Bị
thường tới nhà tôi vì vợ nó bà con
Nó Phan Thiết và tôi Phan Thiết
Tôi dạy học Đà Lạt, nó hành quân Dam Rong…
(more…)

Je pense

Posted: 12/10/2018 in Thơ, Trần Vấn Lệ

Trần Vấn Lệ

Thường thì chúng ta nói Ngày Mai Tươi Sáng
Thường thì chúng ta vui Cái Chưa Nắm Trong Tay
Mong có cái thường thôi, đôi khi mắt cay
khi chúng ta có nghĩ đến Ngày Mai Ảm Đạm!

Chúa và Phật ở rất gần chúng ta lắm
không bao giờ khuyên chúng ta Làm Việc Cho Ngày Mai
chỉ nói với chúng ta, hình như nói mỗi ngày:
Cầu Cho Có Đủ Để Dùng Cho Đủ!
(more…)

Trần Vấn Lệ

Em ạ, nhìn kia, nắng rất vàng
chắc mừng em đến tự miền Nam?
Áo dài trải lụa phơi nền cỏ
tất cả hoa là Hoa Hướng Dương…

Em ạ, nhìn kia dưới mặt hồ
em và mây trắng nước sầu mơ
giống em chi lạ tròng con mắt
tóc gợn như là con suối thơ…
(more…)

Trần Vấn Lệ

Hà Nội ba mươi sáu phố phường
Lòng chàng còn để một tơ vương…

Một thời Nguyễn Bính làm thơ thế
Chàng để muôn đời thương nhớ thương…

Một lần xe chở tù ngang đó
Hà Nội trời ơi sợi chỉ mành
Chùa Một Cột treo lòng một mảnh
Nắng chiều chiếu rọi thấy long lanh…
(more…)

Tứ tuyệt

Posted: 07/09/2018 in Thơ, Trần Vấn Lệ

Trần Vấn Lệ


Mùa hoa quỳ rừng
dinhcuong

Em giận làm anh cũng héo hon
Chiều Thu đi quét lá trong vườn
Quét anh mà được em mừng lắm?
Thôi nói từ nay em-nhớ-thương!

Em giận, soi gương thấy thế nào?
Thấy em hay thấy một-chiêm-bao?
Đời dang dở mới đời-nên-có (*)
Tình dở dang thì đâu có sao!
(more…)

Trần Vấn Lệ


Nguyệt thực
Nguyên Khai

Tôi thức dậy khi mặt trời còn ngủ
Tôi kéo mền đắp kín mặt-trời-tôi
Tôi ra sân nhìn áo lụa ai phơi
Mù sương trắng một góc vườn nguyệt thực…

Đêm hôm qua, Rằm, mà trăng đâu mất
Áo lụa chờ trăng trái trắng mù sương
Cả thế gian như một cái giường
Sao trống vắng một nàng Tiên diễm lệ?
(more…)

Trần Vấn Lệ

Nhiều khi tôi nghĩ thơ như bụi

Trời trong đến nỗi mây trong vắt
Gió thổi mây, rồi hết thấy mây…
Nắng trắng giống như tròng trắng mắt
Chỉ xanh là lá của hàng cây!

Thơ tôi làm đó, cho em ngắm
Em phẩm em bình, em sẽ vui
Tôi tả một ngày không có phượng
Mùa Hè ở Mỹ hoa là môi!
(more…)

Trần Vấn Lệ


Thiếu nữ trên đồi Đà Lạt
dinhcuong

Dấu tích một giọt nước mắt

Trời trong. Mây mỏng. Gió mơ hồ
Là có là không, Hạ đã mùa
Mà chắc chi là Thu sắp tới
Rồi mùa Xuân tới…đẹp như mơ?

Trời trong. Mây nhạt. Mênh mông nắng
Và nước bao la mặt biển hồng
Ai biết biển kia bao cửa sổ
Ngó về thương nhớ một con sông!
(more…)

Trần Vấn Lệ


Nhà thơ Trần Vàng Sao (1941-2018)

Không ai buồn mà không thấy mình cô đơn.
Không ai bị thương mà không nghe mình đau đớn.
Có người đi làm để hưởng một đời sung sướng
Nhiều người cũng đi làm, sung sướng vẫn chưa!

Nhiều người đi du lịch vì đất nước mình quá dơ
Họ giúp cho đồng bào họ bằng sự thờ ơ “cố hữu”!
Họ kính trọng nước người như một đứa con có hiểu
Họ trở về ca tụng thi sĩ Trần Vàng Sao!
(more…)

Nhớ Hoài Khanh

Posted: 04/05/2018 in Thơ, Trần Vấn Lệ

Trần Vấn Lệ


Nhà hơ Hoài Khanh (1933-2016)

“Giật mình sương rụng trên đê, người đi rồi…chẳng thấy về, chao ôi!”. Thơ Hoài Khanh chẳng của tôi / mà sao tôi nhớ…Ngậm ngùi mười năm! Gặp rồi quen, gặp rồi thân, Hoài Khanh thiên cổ, biết gần mà xa…Người Phan Thiết, cùng quê ta, một dòng nước chảy sông là Cà Ty…

Gặp nhau, anh nói tôi về, Biên Hòa chỗ hẹn ước thề với ai…Hai bàn tay một nắm tay, gặp nhau đã siết, lần này thì xa…Anh về…rồi hóa bóng ma, tôi ra mặt trận, tôi là chiến binh! Gặp nhau một chút cũng tình, gần nhau mãi mãi thì mình ra sao?
(more…)

Trần Vấn Lệ

Tôi đau đớn nhìn trăng

Nhà thơ ấy…nhà quê, thơ người ấy toàn lúa!
Người ấy vẫn hớn hở, thơ toàn nói…nhà quê!

Hai năm trước tôi về, bỏ Sài Gòn ra tỉnh…
thấy có người áo lính, dắt con trâu ra đồng…

Đồng có bớt mênh mông nhưng còn bao la lắm
có nhiều con cò trắng bay trên cánh đồng xanh…
(more…)

Tre đời người

Posted: 09/04/2018 in Thơ, Trần Vấn Lệ

Trần Vấn Lệ

Trăm năm mới trổ một lần hoa, rồi chết vì tre tới tuổi già…Sinh, Tử xưa nay là định luật, tre còn sinh / tử, huống chi ta?

Tre không bám víu thêm ngày tháng, hễ đúng trăm năm thì lụn tàn bằng cách đơm hoa rồi kết trái cho đàn con cháu sống hiên ngang…
(more…)

Trần Vấn Lệ

Tôi gõ tay vào bức tường. Bức tường kêu cộc cộc.
Tôi gõ mạnh cho bức tường đau, bức tường khóc.
Đáp lại tôi vẫn là tiếng cộc cộc.
Bức tường không đau mà tôi đau
Tôi nghĩ có một lúc nào tự nhiên bức tường sập.
Đổ vào tôi nếu tôi đứng đó.
Và tôi…đổ dưới bức tường.
Không ai nhìn thấy tôi, chỉ nhìn thấy cảnh tan hoang.
(more…)

Trần Vấn Lệ


Tĩnh vật hoa phù dung
dinhcuong

Em bụi trần ta cũng bụi trần
chúng mình tương ngộ cõi phù vân…
phù dung sớm tối là duyên kiếp
ta với em rồi ai cố nhân?

Ta với em đây biển với trời
trời gần mà biển lại xa xôi
nhìn lên chỉ thấy trời mây trắng
ngó biển, chừng nào biển mới vơi?
(more…)

Trần Vấn Lệ

Năm nay Đà Lạt hoa đào nở
Sớm quá…và như chẳng muộn màng!
Thành phố vàng tươi hoa thược dược
Ít, nhiều, còn đó chút…mênh mang!

Năm nhuận…hèn chi hoa với mộng
Ngỡ ngàng, đành vậy! Ngỡ ngàng thôi!
Trước sân không thấy hoa đào cũ
Người cũ…hình như cũng vắng rồi?
(more…)