Archive for the ‘Truyện Ngắn’ Category

Ngọc Cân – trấy Tiểu Đợi

Từ đường cái mới lái vô, thấy khu nhà liên kế, mấy ngõ qua lại thước thợ, những chỗ đậu xe riêng trước từng nhà, Niên tưởng mình lạc. Chưa biết tính sao thì may khi quá đường ngang cuối thấy bảng xây gạch tên “Manorcare” nhô lên bên kia dốc. Thì ra nhà dưỡng lão nằm khuất sau khu gia cư kia. Trên dốc nhìn xuống có vườn hoa cảnh, đây đó mấy băng ghế; nhìn phía trong là cửa chính, lái xuôi dốc vòng sâu qua phải là bãi đậu xe, rộng, bao ra phía sau khu nhà.

Đi bộ ngược ra, Niên không vô thẳng cửa, ngồi xuống băng đá đặt lưng chừng dưới dốc, khoảng giữa cổng và cửa, châm thuốc.
(more…)

Hoàng Quân


Hình minh họa Đỗ Tuấn Huy

Stefan thao thao, say sưa dệt mộng:

– Hãng sản xuất bia này đang phát triển với tốc độ kinh hồn. Năm kia, họ chiếm 15% thị phần nội địa. Sau hai năm họ đã đạt đến 35%. Ngân hàng mình nhận được thương vụ này là bước một bước thật dài vào thị trường Thái Lan. Khu vực Á Châu tụi mình xem như ăn ngon ngủ yên. Không cuống cuồng lo đạt được những con số đã đưa ra. Chẳng cần phải làm ăn với đám khách hàng èo uột của Nam Dương. Khỏi phải quỵ lụy những công ty kênh kiệu của Mã Lai…

Ông xếp Peter quét mắt một vòng đám nhân viên:

– Sao, các vị khác nghĩ thế nào?

Daniel gật gù:

– Ngon quá đi chứ. Mối sộp như vậy, đâu dễ gì gặp hoài.

Rolf tiếp lời:

– Tụi tôi có lời khen Stefan đó. Anh đúng là con gà đẻ trứng vàng cho nhóm Á châu tụi mình.
(more…)

Ngọc Cân – trấy Tiểu Đợi

Bác gái tôi dẫn hai đứa tới chiếc xe đò đề chữ “Nha Trang – Ba Ngòi”. Anh lơ xe vồn vã chào đón, bác tôi nhìn người ta ngồi đầy xe. Anh lơ luôn miệng nói “còn chỗ mà… có ba chỗ tốt cho bà ở hàng trên”. Anh mở cánh cửa của hàng ghế nệm thứ ba, cũng là hàng ghế ngang cuối cùng, phía sau đó là khoang xe có hai ghế gỗ dọc hai bên. Anh la những người kia “ép dzô, ép dzô”. Họ nhìn bác tôi rồi dồn nhau về bên phải. Bác tôi lên trước, anh Hòa lên theo, tới tôi thì rõ ràng là không còn đủ chỗ, dù tôi ốm nhách.

Anh lơ lướt qua sự ước lượng sai của mình, đề nghị liền “hay em ra trước đứng sau lưng tài xế”, nhìn cái giò khẳng khiu của tôi, anh xoay “hay em ra phía sau, có ghế ngồi đàng hoàng”. Bác gái nhìn ra sau, không nói gì; anh tôi ngơ ngác. Tôi lui xuống, đi vòng đầu xe; anh lơ bước theo, mở cửa trước bên phải cho tôi leo lên, chỉ chỗ cho tôi đứng. Chỗ ấy sát bên lưng ghế tài xế, ngay sau cần số; không vướng bận ai, có một cột sắt để vịn rất tiện nghi.
(more…)

Trần Mộng Tú

Anh bước vào giai đoạn lú lẫn (Alzheimer) ở cuối đời. Mấy năm nay anh đã thay đổi rất nhiều. Bắt đầu anh quên quên nhớ nhớ, tiếp đến là anh dễ xúc động, anh hay khóc. Mấy năm trước, nghe cô bạn đọc Thơ của anh, anh cười, anh nhớ lại, đọc tiếp theo, chỉ độ một năm sau đó, anh không đọc theo nữa, anh chỉ nghiêng đầu lắng nghe, rồi bật khóc.

Hình như anh biết được người kia vừa nói ra những câu gì rất thân yêu, rất thân thuộc với mình và điều đó làm anh xúc động, anh khóc rưng rức.

Chị lại nhỏ nhẹ dỗ anh:

– Nín đi, nín đi, Thơ của anh, cô ấy nhớ đấy mà, phải vui chứ.

Anh nghe chị, ngoan như em bé, lau nước mắt, bằng mấy ngón tay, rồi cười, một nụ cười rất thơ trẻ.
(more…)

Ngọc Cân – trấy Tiểu Đợi

Sống ở Bắc Mỹ lái xe nhiều. Hàng ngày từ nửa tiếng tới có khi 3 tiếng hoặc hơn để làm ăn. Lại còn những chuyến đi xa, năm mười tiếng lái một mình hay đổi tài để chạy thâu đêm suốt sáng, một hay vài ngày. Xa lộ chằng chịt, thênh thang; đất trời bao la, cảnh trí hùng vĩ; một ngày đàng một sàng khôn; du hành thích thú nhưng có thể cầm chắc là ai cũng đều cảm thấy thân thuộc, an tâm, khi xe về lại gần thành phố, vùng mình sinh sống, người ta có cảm tưởng như về quê. Ngựa bon chân mỏi chứ quê quán gì. Quê quán thường là chỗ khác.
(more…)

Hoàng Quân


Khung Cửa Hẹp – Tranh Hoàng Thanh Tâm

“Cơ cấu tổ chức” trong bếp gia đình anh chị có vài thay đổi từ khi chính phủ ban hành những biện pháp phòng ngừa bệnh dịch. Trước đây, chị thường đi làm về trễ. Bởi thế, anh đảm trách khâu nấu nướng. Chị lo bày bàn và dọn dẹp. Bây giờ, cả hai vợ chồng cùng đóng đô ở nhà. Cho nên, chị chuyển sang bầu bạn với ông Táo.

Chiều nay, trong khi chị bận rộn bên bếp, anh bày chén đũa ra bàn. Chị đặt dĩa rau xào xuống. Liếc qua hai cái chén anh dọn sẵn, một trắng, một xanh. Chị nghĩ, con cái đã ra riêng, nhà giờ chỉ còn chóc ngóc hai vợ chồng. Làm gì, cũng cố gắng giống nhau, cho ra vẻ… sắt cầm hảo hợp. Chị đổi chén, để cặp chén… đẹp đôi. Anh hỏi trổng:

– Sao vậy?
(more…)

Phạm Thành Châu

Vừa rồi, chúng tôi, những người bạn chí thân từ thời còn đi học ở Việt Nam trước 1975, rủ nhau qua Canada thăm mấy ông bạn khác. Chúng tôi đến thành phố Montreal vào mùa hè nên không lạnh lắm. Ở Mỹ hay Canada, nhà cửa, cách sinh hoạt không khác nhau mấy. Và việc đi thăm bạn bè thì cũng chẳng có gì đáng kể ra đây nếu không có một câu chuyện, mà nếu bạn nghe được, chắc cũng sẽ ngạc nhiên, đặt nhiều câu hỏi. Chuyện hơi dài dòng, xin bạn kiên nhẫn.

Chúng tôi gồm ba cặp vợ chồng, được gia đình người bạn tiếp đón rất thân tình. Ông ta còn gọi các bạn khác ở gần đó, kéo đến, nên buổi họp mặt thật đông vui. Khi bữa cơm gia đình đã mãn, các bà lo dọn dẹp chén bát để pha trà và các ông đang chuyện trò sôi nổi, thì ông bạn chủ nhà đổi đề tài:

“Có một chuyện thực, xảy ra ở Việt Nam, khoảng năm 1982. Một chuyện kỳ lạ mà bà chị tôi vừa là người trong cuộc vừa là nhân chứng. Lúc còn ở Việt Nam, chị tôi dấu kín vì sợ đến tai công an thì sẽ bị tra hỏi, có thể bị tù cũng nên. Nay chị tôi đến xứ tự do, sẽ kể thoải mái. Trong câu chuyện, có gì thắc mắc, xin cứ hỏi chị tôi.”
(more…)

Trần Thế Phong

Năm 1997 người cháu mua đất làm nhà ở con hẻm 76 đường Lê Văn Thọ quận Gò Vấp thì ở đầu hẻm đã có quán càfê Thùy Trang.

Tên quán Thùy Trang nhưng khách quen thường gọi quán bà Ba Quảng. Sở dỉ có tên Ba Quảng vì bà chủ quán thứ ba gốc Quảng Nam. Quán cũng khá đông khách vì càfê ngon, tiếp đãi ân cần, giá cả phải chăng. Ngoài bán càfê, còn bán sinh tố, trà sữa và bánh mì.

Không biết ai trang trí quán, trông cũng khá ấm cúng, thơ mộng, còn giữ được cái hồn Quảng Nam. Trên tường bên trái treo hai bức ảnh thật lớn: Chùa Cầu và dòng sông Thu Bồn lặng lờ trôi. Tường bên phải treo hai bức tranh Mẹ Bồng Con của họa sĩ Bé Ký và Thiếu Nử của họa sĩ Hồ Thành Đức. Phía sau quày tính tiền một bức tường ngăn phần bếp treo một tấm thư họa với chử Tâm và bốn câu thơ:

Chử tâm độc tự thế mà hay
Thành bại nên hư ở chữ nầy
Tuổi trẻ gắng rèn, già cố giữ,
Cuộc đời gắn trọn cả vào đây
(more…)

Cáp Kim
Thận Nhiên dịch từ nguyên tác “A bad joke” trong New Sudden Fiction, do Robert Shapard & James Thomas biên tập (New York, NY: W.W. Norton & Company, 2007).

Cáp Kim (Ha Jin 哈金, tên thật là Kim Tuyết Phi 金雪飛) ra đời ở Liêu Ninh, Trung Quốc. Ông nhập ngũ Quân đội Giải phóng Nhân dân, vào năm 1969, trong thời Cách mạng Văn hoá. Năm 1981, ông tốt nghiệp Cử nhân ngành tiếng Anh, rồi ba năm sau lấy bằng Thạc sĩ về văn học Anh-Mỹ. Cáp Kim được học bổng du học tại Brandeis University (ở Massachusette) khi biến cố Thiên An Môn năm 1989 xảy ra.

Là tác giả của 7 tập thơ, 8 cuốn tiểu thuyết, 4 tập truyện ngắn, và một tập tiểu luận, ông đã được trao tặng nhiều giải thưởng văn chương: Flannery O’Connor Award for Short Fiction (1996), Hemingway Foundation/PEN Award (1997), Guggenheim Fellowship (1999), National Book Award (1999), PEN/Faulkner Award (2000), Asian Fellowship (2000–2002), Townsend Prize for Fiction (2002), PEN/Faulkner Award (2005), Fellow of American Academy of Arts and Sciences (2006), và Dayton Literary Peace Prize (đứng nhì, với tiểu thuyết Nanjing Requiem, 2012). Từ năm 2014, Cáp Kim là thành viên của Hàn lâm viện Văn chương Hoa Kỳ (American Academy of Arts and Letters).

Nhiều truyện ngắn của ông được in trong các tuyển tập truyện ngắn hay nhất của Mỹ và những tạp chí văn chương đương đại.

Ông hiện đang dạy ở đại học Boston.

———————————————————-
GIỠN MẶT CHÍNH QUYỀN

Sau cùng thì hai tay cà rỡn kể chuyện tiếu lâm bị tóm cổ. Họ chưa biết an ninh đang truy tìm mình nên mò vào thành phố mà không ngờ vực gì. Ngay khi vừa bước vào cửa hàng Nhật Thường Ngũ Kim thì một nhóm công an lao tới, đè nghiến họ xuống nền xi-măng, rồi còng tay ra sau lưng. Hai gương mặt lấm lem mạt cưa sững sờ, họ la hoảng, “Bắt nhầm người rồi, các Đồng Chí Công An ơi! Bầy tui có chôm chỉa chi mô!”
(more…)

Ngọc Cân – trấy Tiểu Đợi

Mãi việc, khi ông ngẩng lên văn phòng vắng lặng, mọi người đã về hết. Bấm phôn nhắn “ve chua”, “bận quá chưa”, “ti ghe dua ve”, “ok”. Thu ảm đạm, lại tối sớm; đề xe bật đèn thấy hơi ẩm đậu lấm tấm đầy bên ngoài kiếng trước. Lạnh. Ông đốt thuốc, lái ra khỏi bãi đậu xe.

Đây đó những trái bí, đèn dây trang trí; những hình nộm xương trắng, đầu lâu của thế giới bên kia, những thằng bù nhìn tay cầm lưỡi hái, đi lạc từ cánh đồng xa. Chung vui tượng trưng, đẹp mắt nhưng không gây ghê sợ vì đèn phố sáng. Không thấy trẻ con đi xin kẹo. Văn phòng, cửa tiệm đóng cửa gần hết. Nghỉ sớm về đưa con đi ‘trick or treat’ trong xóm nhà mình.
(more…)

Thu Phong

1.
Phong vô cùng ngạc nhiên khi thấy du hành vào thế giới này dễ dàng đến thế.

Từ nhỏ ông đã biết sau khi chết, con người sẽ lên Thiên đàng hoặc xuống Địa ngục tùy vào nghiệp báo, tu tập của từng cá nhân. Nhiều vị chân tu đã đến được hai thế giới ấy ngay khi còn ở thế gian, mô tả cảnh trí, cuộc sống và điều kiện để vào các nơi ấy. Các vị ấy cho biết có sáu cõi giới cơ bản mà chúng sinh khi chưa tu chứng đạt giải thoát, còn phải luân hồi. Đó là cõi Trời (Thiên đường), cõi A Tu La (các vị Thần), cõi người, cõi Ma Quỉ đói, cõi Súc sinh, và cõi địa ngục. Ông chỉ biết cảnh thiên đàng và địa ngục ngay trên Trần thế.
(more…)

Khổng Trung Linh

“Thật là kinh khiếp khi có điều gì nặng chĩu trong lòng mà không có ai tâm sự. Bạn biết tôi muốn nói gì rồi. Giờ thì tôi tâm sự với cây đàn những gì tôi trải bầy với bạn trước đây.” (Frédéric Chopin)

Hân kêu thêm một chai Black Tower. Chai rượu đầu tiên chưa đủ độ nồng cho đêm dài thêm ấm áp. Trong góc nhà hàng, tiếng nhạc từ máy phát ra những giai điệu êm ả, quen thuộc, loại nhạc thường được nghe để giảm bớt sự căng thẳng nơi những chiếc cầu thang máy. Ở ghế bên kia, Quý, một người bạn thân của Hân, môi cười hồn nhiên, mắt lim dim gật gù theo điệu nhạc. Từ xưa đến giờ Quý vẫn như thế, vẫn an nhiên, tự tại, dù ngoài kia cuộc đời có phong ba, bão táp thế nào, thì trên môi Quý vẫn luôn nở một nụ cười. Hân thường chọc Quý có nụ cười ‘niệm hoa vi tiếu’. Nụ cười của một kẻ đã ngộ đạo!
(more…)

Trương Đình Phượng

Tây hồ sen nở rộ
Thiếu nữ má hây hồng
Tình lang sao chẳng thấy
Chim nhạn lẻ tầng không!

Sương mai bảng lảng, bên mái hiên lợp tranh vàng một nàng thiếu nữ chừng mười sáu mười bảy tuổi đang ngồi thông tâm sen. Thi thoảng gió khuẩy trêu mái tóc, nàng khẽ đưa tay vén, môi hé cười, quả là vẻ đẹp mê hồn đắm nguyệt khiến cho những đóa hoa cũng không dám bung hết sắc hương.
(more…)

Phan Ni Tấn

Hồi nhỏ ông Phan Văn Tôi đã sớm xa nhà thì em của ông, thằng Lộc, mới chừng 3, 4 tuổi. Tưởng mình đi rồi về ai dè một đi không trở lại. Tới khi hai anh em gặp lại nhau nơi xứ người thì thằng Lộc đã có gia đình con cái đùm đề. Điều ngạc nhiên là nó cũng võ nghệ dàn trời như ông thời trai tráng. Có điều so với nó thì hồi xưa ông chỉ là võ sĩ hạng ruồi muỗi; còn thằng Lộc, thằng Phan Văn Lộc với cú đá thôi, cũng đủ liệt nó vào hạng cao thủ.

Khi biết hồi xưa ông anh mình lẹt quẹt ba ngón võ ruồi võ muỗi, thằng Lộc cười cười chìa ra tấm hình kèm theo cái video clip biểu diễn cú đá thần sầu quỷ khóc (quỷ khốc thần hào) của nó. Phải nói cú đá ác liệt của thằng Phan Văn Lộc, không riêng gì cột gẫy, tường xiêu, mà lỡ nó có đá trúng… Trời thì Trời cũng sập.
(more…)

Ngân-Hà

Lần đầu tiên hơn 20 năm biệt xứ, tôi lần theo mùi hoa hướng dương lẫn trong mùi nắng thơm nồng mà về. Ngồi trên hàng ghế mà tôi đã giữ chỗ từ lúc mua vé, một mình tôi bên cửa sổ mà đàng trước không có ai, để tôi được thỏa thê nhìn ngắm hình ảnh mẹ tôi bên ngoài không gian. Giả sử như chiếc phản lực này có lạc hướng bay thì tôi vẫn biết tìm ra đường về vì tôi sẽ lần ra mùi hoa hướng dương mà tìm về cho đến nơi mẹ tôi đang yên nghỉ. Bên ngoài những cơn mưa mù mịt lúc còn dưới đất đã bị chiếc động cơ bỏ lại dưới chân, nó đang cưỡi gió và leo lên vói độ cao ban mươi ngàn bộ để tặng lại cho tôi bầu trời xanh lơ, bầu trời mang tôi trở về tuổi thơ hơn 40 năm về trước, thời đó tôi chưa biết thế nào là mùi hoa hướng dương, nhưng còn mùi nắng? “A, phải rồi mùi nắng thì vẫn như xưa, nó trộn trạo một cách quen thuộc với mùi hoa dã qùy, hương đồng nhà quê và mùi mồ hôi hơi hướm của mẹ tôi mà mỗi khi đi bêu nắng lúc về nhà tôi lại ngã lăn vào lòng bà. Giá mà lúc này đây lại được ngã lăn vào lòng bà mà hít hà cái hơi hướm, cái mùi sữa thơm thì hạnh phúc biết chừng nào.”
(more…)

Lưu An
Viết riêng cho mẹ nhân dịp lễ Vu Lan

Mẹ tôi là một người rất biết tính toán trong việc chi tiêu, nhưng với số lương ít ỏi của bố tôi, ông trung sĩ trong quân đội VNCH vào những năm của thập niên 60, 70 tại Sàigon, không thể nào trang trải đủ cho cuộc sống gia đình với 9 miệng ăn, dù ở mức tối thiểu. Trong khó khăn, thiếu thốn triền miên đó, mẹ tôi đã nhờ một người quen chỉ dẫn lên chợ Cầu Ông Lãnh lấy chuối từ các vựa rồi đem ra bán lẻ trên lề đường chung quanh chợ Chí Hòa, gần nơi gia đình tôi sinh sống.

Trong suốt hơn 12 năm tần tảo kiếm sống đó, mẹ con chúng tôi có biết bao nhiêu chuyện vui buồn để nhớ, để kể lại cho bạn bè, người quen và cho cả chính mình nghe vào những lúc thư nhàn. Chỉ là một cách để tìm vui, hoài niệm về quá khứ nhọc mệt, thấm ướt mồ hôi, nhưng đôi lần vẫn có những cảm xúc rất đẹp, đáng nhớ từ những giao tiếp với những người mà mình mến thương, cảm phục.
(more…)

Khổng Trung Linh

Gã đàn ông đặt mình ngồi xuống trên phiến ghế, sáng thứ Bẩy công viên còn vắng người, chỉ có đàn le le đang rẽ nước kiếm ăn. Hắn mở túi ny lông, lấy ra vài miếng bánh mì cũ ném về phía mé bờ hồ, vài miếng bánh bị hắn vung tay quá trớn bay lên cao, rớt xuống chạm vào mặt nước, tạo thành những vòng sóng tròn nổi lăn tăn.

Bầy ngỗng, lũ vịt xiêm thấy có thức ăn bảo nhau lê những tấm thân dềnh dàng, ì ạch đến gần, miệng kêu quang quác tranh nhau tớp nhanh mấy miếng bánh vụn. Mấy con chim câu trên cành thấy động cũng ùa đến tranh mồi. Chẳng bao lâu, gói bánh mì cạn sạch. Hắn phủi tay, cầm cái bịch không, gấp lại, đứng dậy cẩn thận bỏ vào túi quần lặng lẽ rời xa đám vịt trời ồn ào, huyên náo.
(more…)

Gò trăng

Posted: 02/10/2020 in Sông Cửu, Truyện Ngắn

Sông Cửu

1.
Đêm cuối năm, tại một đô thị nhỏ sát biên giới phía Nam nước Mỹ giáp Mexico; xứ sở bộ phim “Người Giàu Cũng Khóc” là quê hương thứ hai của anh chị Bảy Đậm. Tính tết nầy nữa là mười sáu năm trời xa quê.

Đêm 30, cuối năm âm lịch, anh Bảy lom khom dọn bàn ra sân ngồi uống rượu một mình. Anh mỉm cười ôn lại chuyện đời. Ối cha; ba chìm bảy nổi vô số cái linh đinh… Bỗng dưng anh cảm thấy buồn buồn nên gọi vợ:

– Em ơi! Gần giao thừa rồi, ra uống với tui vài ly đi… Bà lúc nào cũng lu bu…

Chị Bảy bưng ra một dĩa tôm khô củ kiệu trộn lỗ tai heo luộc để lên chiếc bàn con, kế chai rượu Đại Hàn… nhìn chồng cười:

– Hỏng lu bu làm sao có món ăn quê hương mà ông đòi… Cần gì tui, nói đi?

– Nè, hồi mấy năm tui vô tù cải tạo, ở nhà bà làm “vệ tinh” cho người ta. Vệ tinh là cái giống gì vậy?
(more…)

Nguyễn Văn Sâm

1.
‘Ngày mai em lên thành phố làm phụ bếp cho tiệm ăn của dì Sáu. Anh ở đây đừng lộn xộn với cô nào nha. Họ ỏng ẹo, trêu ngươi quá làm em sợ.’

‘Đừng sợ! Anh hứa.’

‘Mấy con nhỏ đú đởn trong cái quán cà phê võng kia phải tránh xa nha.’

‘Ừ! Tánh xa!’

‘Tránh xa suốt đời nha. Họ ma quái lắm, vướng vô là chết đó.’

‘Hứa là tánh xa tới chết.’
(more…)

Ngọc Cân – trấy Tiểu Đợi

Ngày mai thứ Sáu là ngày làm việc cuối của ông ở đây. Ông ta đi lòng vòng kêu mọi người đừng mang thức ăn trưa.

– Tôi sẽ kêu pizza, bao hết, đừng lo.

Cách vách chắn nhưng tiếng ông vang thông qua khung cửa. Có tiếng bàn cãi nhỏ hơn.

– Thôi khỏi đi! Làm có một tháng bày đặt chi tốn kém… khi có việc làm ghé lại cà phê cà pháo thì OK.

– Có lý đa. Lúc đó hẵng tính.

Ông ta giỡn hớt bông đùa, nhưng không chịu lép; coi như xong: trưa mai pizza toàn văn phòng.
(more…)

Trần Thế Phong

Cây thầu đâu của nhà tôi, trước sân, gần cổng đi vào không biết trồng từ lúc nào. Khi tôi lên mười tuổi thì thân cây to hơn một vòng tay ôm của người lớn, chiều cao trên mười lăm thước. Cây thầu đâu đã cho tôi rất nhiều kỷ niệm mà tôi không bao giờ quên được.

Quê tôi Quáng Nam gọi là cây thầu đâu. Danh từ thầu đâu tôi không biết giải nghĩa như thế nào. Tôi có hỏi nhiều người nhưng không ai biết, người xưa gọi người nay gọi theo, thành ra chết tên luôn.

Người miền Bắc gọi cây sầu đông, hay cây soan (hoa soan bên thềm củ).
Nhà thơ Hoàng Anh Tuấn có bốn câu thơ về hoa sầu đông:

Hoa sầu đông vươn đầy vai đầy tóc
Áo mùa thu bay chợt thức bơ vơ
Mình tôi về qua lối nhỏ hoang sơ
Hồn buồn đường Catina chiều chủ nhật
(more…)

Nhật Tiến

Nhà văn Nhật Tiến vừa từ trần ngày 14 tháng 9 năm 2020 tại Irwine, California Hoa Kỳ. Chúng tôi xin đăng lại một truyện ngắn của ông thay cho nén hương tâm thành tưởng tiếc.


Nhà văn Nhật Tiến (1936-2020)

Ba Sinh là một người mê sách. Suốt mười năm ròng rã sống độc thân làm nghề giáo viên tiểu học, tiền dành dụm được, Ba Sinh chỉ dùng để mua sách. Tất nhiên không không thể nào mua đủ được các loại sách, nhưng mỗi tuần đổ đồng cả sách cũ lẫn sách mới chàng cũng đã mua được trên dưới hai chục cuốn sách. Con số đó thật nhỏ nhoi so với cả một rừng sách tràn ngập ở các tiệm sách lớn, các gian hàng trong chợ sách và cả ở những vỉa hè, nơi có người mua bán sách cũ.

Những ngày cuối tuần, Ba Sinh thường tiêu hết thì giờ vào việc đi la cà ở những tiệm sách. Và chỉ cần như vậy, chàng cũng đã nắm rất vững tình hình sinh hoạt sách trong tuần. Tác giả nào có sách mới ra, tác giả nào có sách tái bản. Một nhà xuất bản nào mới ra lò. Nhóm văn nghệ nào chính thức gia nhập sinh hoạt văn học nghệ thuật bằng một tuyển tập. Tuy không phải là người viết sách, nhưng Ba Sinh đã cảm nhận được rất nhiều ý nghĩ xao xuyến, rung động tuỳ theo tình hình xuất bản của thế giới viết sách và in sách. Chàng sung sướng một cách say mê trước một bìa sách mới. Chàng quan sát kỹ lưỡng từng cách trình bày. Chàng so sánh từ kiểu chữ này với kiểu chữ khác, mẫu bìa này với mẫu bìa khác. Chàng cũng thấy lòng dào dạt sung sướng khi mở từng trang sách còn thơm nồng mùi giấy mực, như chàng đã nhìn thấy tấm lòng của từng tác giả dàn trải lên những dòng chữ cả tâm tư, tình cảm của mình trong suốt thời gian thai nghén và hình thành tác phẩm.
(more…)

Ngọc Cân – trấy Tiểu Đợi

Đang chập chờn với các mỹ nhơn, có tiếng động. Vang vọng, rơi rớt, đổ bể. Giấc ngủ ngắt ngang. Không biết dư ảnh trong mắt là mình còn mơ hay những thân xác thỗn thện của kênh 18 trên TV hồi khuya. Chới với một lúc mới tỉnh; biết là mình vừa ngủ dậy mà không nghe tiếng đồng hồ báo thức. Mắt cay, người nóng khan, Niên ngẩng đầu nhìn, 6 giờ; trước khi tắt TV ngủ, đã coi lại là 10 giờ mới reo mà. Tiếng lục đục từ phòng ngoài là sao. À, hắn dậy đi làm. Sao hôm nay ồn ào quái đản!

Kéo mền che tai, Niên nghĩ là sẽ ngủ lại dễ dàng. Về tới nhà 1 giờ, kề cà đến sau 2 giờ mới lên giường, phải ngủ 8 tiếng mới đủ; 1 giờ trưa là ra đi làm. Nhưng hôm nay thứ bảy mà, mình nghỉ. Không, thứ bảy này thì ‘overtime’. Còn Hùng sao phải dậy 6 giờ như ngày thường vậy. Niên đạp tung mền, mở cửa ào ra phòng ngoài, hỏi:

– Ông nội làm gì vậy?
(more…)

Xích lô

Posted: 11/09/2020 in Phan Ni Tấn, Truyện Ngắn

Phan Ni Tấn

– Xích lô!

Từ ngày đi tù Cộng sản về hành nghề đạp xích lô, Hồ Nhượng chưa từng nghe ai gọi “xích lô” dịu dàng đến như thế. Tiếng gọi của cô gái từ bên kia đường nhỏ nhẹ như sợ chạm đến tự ái nghề nghiệp của người xích lô khiến Hồ Nhượng cười thầm. Anh dễ dàng cảm nhận được tiếng gọi đó vừa thoát ra khỏi vành môi đã vội ngậm lại như sự lỡ lời của người biết tự trọng. Thời buổi này gặp được một người lương thiện là điều may mắn cho anh. Hồ Nhượng nghĩ vậy.
(more…)

Khổng Trung Linh

Duy nhìn lại căn phòng một lần cuối trước khi mang thùng rác, và những món lỉnh kỉnh ra để ở chỗ đường luồn bên hông nhà. Căn nhà chứa xe được chủ nhà ngăn đôi làm thêm một phòng cho người độc thân mướn nhìn có vẻ ngăn nắp, ấm cúng hẳn ra.

Phòng tuy hơi chật chội, nhưng cũng vừa đủ chỗ để kê một cái giường đơn, một bàn viết, một tủ lạnh nhỏ, một cái kệ con vừa vặn cho một cái máy truyền hình cỡ trung. Ông chủ nhà chắc sợ mùa hè oi bức, người thuê có thể chết ngộp vì không đủ dưỡng khí, nên đã cẩn thận gắn thêm một cái máy lạnh con gần cửa sổ.
(more…)

Ngọc Cân – trấy Tiểu Đợi

Tan việc Niên đi rửa tay rửa mặt, tay ướt vuốt lại tóc tai, thắt cà-vạt, khoác áo vét, ra lấy xe chạy thẳng tới dạ tiệc Hiệp hội Truyền thông Sắc tộc. Người của 7, 8 chục tờ báo, đài phát thanh, truyền hình các cộng đồng sắc tộc hàng năm gặp nhau. Gây quỹ – vé ngồi bàn ăn, bán đấu giá các thứ; phô trương thanh thế – mời quan khách chính quyền chính trường; chủ yếu là bắt tay trò chuyện làm quen, trao giải thưởng, giới thiệu ban chấp hành nếu mới bầu bán. Với Niên: bia, đấu láo với mấy nhà báo Việt, ăn chơi dằn bụng, vổ tay.

Niên làm một vòng chậm, chào chào gật gật, qua lại vài ba câu; ghé lấy bia, trở ngược ra cửa làm một khói; vô lại chào chào gật gật; tìm đúng bàn để tọa, bắt chuyện với mấy người tới trước. Các vị chủ báo, chủ nhiệm, chủ bút còn đang loanh quanh xã giao, họ sẽ tới “ổn định vị trí” khi có lời mời trên loa. Xoẹt, xoẹt “làm miếng giải khát đi”, “tới lâu chưa”, “coi bộ đông à…”, “coi cái đầu đánh mấy trăm con rít dài tới hông, đều rỉ, đẹp chưa kìa”, “chủ báo Jamaican đó…công phu thật.”…
(more…)

Nguyễn Văn Sâm

Người đàn bà trẻ để nhẹ cái thau đồ giặt xuống kế bên miệng giếng rồi đặt đứa con nhỏ nảy giờ chị xốc nách đứng hơi xa xa một chút. Chị vừa kéo nước vừa ngó chừng con bé. Giặt quần áo dơ của con mà chị nhăn nhăn mũi kiểu tiểu thơ nhà giàu phải săn sóc con so khi chưa quen cực khổ. Đứa nhỏ lẩn quẩn bên mẹ. Con bé chừng 4 tuổi kháu khỉnh, mặt mày rất dễ thương. Thằng Tín nằm dựa lưng vô gốc mít nghỉ trưa tránh nắng thấy hết cảnh tượng. Nó đưa hai ngón tay búng ‘tróc tróc’ con bé để hai đứa cùng cười.  Rồi nó thiu thiu ngủ gà ngủ gật khi một vài cơn gió mát thổi qua.

Trong mơ màng nó cảm giác như ai đó bỏ gàu kéo nước mà nhấp cái gàu gần đầy xuống mặt nước quá mạnh. Nó vẫn chập chờn giửa mê và tỉnh của cơn nắng trưa chói chang muốn làm nổ màn tang người. Rồi nó tỉnh giấc hẵn hòi, mắt ráo hoảnh khi nghe tiếng khóc kể của người đàn bà trẻ. Không cần suy nghĩ nhiều nó cũng biết chuyện gì đã xảy ra. Buổi trưa nắng nóng, quanh giếng không có bao nhiêu người, chắc nịch là chẳng ai có thể giúp gì cho chị ta: vợ chồng ông thầy giác lể thì khỏi nói, yếu nhớt như sên, ba bà cụ quá già người Bắc di cư, mới tới Xóm Giếng không được bao lâu.
(more…)

Đỗ Phương Khanh

Chiếc xe Jeep chồm lên rồi ngừng lại. Ân nhẩy xuống, tay xách va li của Hạnh:

– Tới rồi chị ạ. Đợi tôi một chút tôi trình giấy nhé.

Rồi Ân buông cái va li, đi vùn vụt. Hạnh leo xuống đất. Trời mới hơi hừng sáng. Sương phủ mờ mờ. Xa xa, từng dãy phi cơ nằm im lìm. Cách chỗ nàng đứng chừng hai chục thước là hai chiếc máy bay lớn mầu trắng bạc, thấp thoáng bóng người qua lại. Văng vẳng bên tai Hạnh có tiếng ồn ào, tiếng gọi nhau ơi ới. Một bà mẹ dắt đứa con đứng bên cạnh cửa máy bay cứ vẫy mãi ông chồng đứng dưới đất. Cạnh đó là một cặp vợ chồng coi bộ như mới cưới. Cô vợ trẻ đưa khăn lên lau nước mắt hoài. Còn anh chồng thì cứ nắm lấy bàn tay vợ mà vuốt. Chắc là anh chàng dỗ dành. Bất giác, Hạnh thở dài. Nàng tưởng tượng ra cái anh chàng ấy trong tương lai, sẽ sống trong một căn nhà chật hẹp, với một bầy con nghịch ngợm bẩn thỉu, anh chàng sẽ cau có, hết cả sự dịu dàng âu yếm như lúc này. Hạnh thấy chán nản cùng cực. Nàng chỉ muốn chóng được lên máy bay, chóng ra tới Huế.
(more…)

Võ Hoàng

rot_tra_moi_khach

Buổi sáng sớm, hai tín hữu một nam một nữ đến viếng chùa. Có lẽ họ dạo cảnh bên ngoài cũng khá lâu rồi mới vào trong, thầy Đàm nghe họ nói với nhau những lời phê bình, so sánh giữa hai đám bông hồng ở trước và sau chùa. Thấy thầy, chừng như biết chắc là người ở đây, họ cúi đầu chào ra vẻ kính trọng và xin phép được vào chánh điện lễ Phật.

Người đàn bà có vẻ sành sỏi việc cúng vái. Cứ xem dáng điệu chị nghiêng nghiêng châm đầu nhúm nhang thơm vào ngọn nến đang cháy, xong rụt lại đưa tay trái quạt nhẹ nhẹ, phân ra làm hai phần đưa cho người đàn ông một nửa, thầy Đàm biết không cần nói thêm một lời chỉ dẫn nào nữa.

Lễ xong, thầy mời họ ra phòng ngoài uống chén trà nóng. “Nhà chùa thì không có còn gì quý hơn là chén trà nóng đãi khách.” Họ im lặng đi theo sau.
(more…)

Muộn màng

Posted: 21/08/2020 in Kha Tiệm Ly, Truyện Ngắn

Kha Tiệm Ly
(Viết theo một chuyện được kể lại)

Khi vừa bước vào ngưỡng cửa trung học, tôi tự cảm thấy mình là “người lớn”! Điều tồi tệ hơn nữa là với trình độ văn hóa đang học lớp sáu, tôi đã tự phong mình là một trí thức lớn! Mọi người quanh tôi, nếu ai không đang ngồi ghế nhà trường thì dưới mắt tôi, họ đều là những kẻ dốt nát; qua bộ đồng phục tươm tất của tôi, những người áo quần lam lũ là hạng người dơ bẩn!

Mẹ tôi là một trong số người đó! Dáng quê mùa của bà đã làm cho tôi xấu hổ với bạn bè rồi, đàng nầy bà lại chỉ có một mắt, khiến tôi càng xấu hổ hơn!

Từ khi ba tôi mất, bà càng tiều tụy, càng quê mùa, càng đen đúa, nên trông bà càng dơ bẩn hơn. Con mắt bị “đui” của bà càng sâu hơn, đôi khi có chất gì đó lầy nhầy từ khóe ứa ra trông nó càng gớm ghiết! Bà thường vuốt ve, âu yếm tôi, nhưng những lần như vậy tôi đếu xô bà ra với sự bực bội không cần giấu giếm.
(more…)