Posts Tagged ‘Nguyệt Lãng’

Trúc Thanh Tâm

gio_bac

Như sợi khói mong manh

Gởi hương hồn Nguyệt Lãng

Thơ thẩn chờ em bên phố hẹn
Gió lùa trong nắng, tóc bay nghiêng
Áo trắng nữ sinh Đoàn Thị Điểm
Cứ kéo chân ta xuống Ngô Quyền

Cái thuở tâm hồn chưa vướng bụi
Bạn bè gặp mặt cứ lai rai
Nhớ bến Ninh Kiều mùi bánh cống
Chảy mãi trong ta giấc mộng dài
(more…)

Phan Minh Châu
Nhân đọc một bài viết của Châu Thạch
về nhà thơ Nguyệt Lãng

hoa_hue

Ngày 1 tháng Tây ngày 1 tháng ta
Năm Giáp Ngọ hai không mười bốn
Qua năm mới chưa kịp mừng năm mới
Những câu thơ anh viết còn tươi rói
Đây tấm lòng… thương gửi bạn xa xôi
Đây tấm lòng khi nghe một tin vui
Mừng cho bạn cũng là buồn …cho bạn.  (more…)

Khóc Nguyệt Lãng

Posted: 03/01/2014 in Châu Thạch, Thơ
Thẻ:

Châu Thạch

nguyet_lang
Nhà thơ Nguyệt Lãng (1947-2014)

Ai đi qua vòm trời?
Trăng đêm nay lạnh lắm
Bạn tôi tên Nguyệt Lãng
Đã đi vào xa xăm

Võng thơ bạn để ai nằm ?
Bút thơ bạn để con tằm nào giăng ?
Bạn về chốn ấy vui chăng
Cởi con hạc trắng mà thăm cõi trời
Đường trần tôi gọi, bạn ơi !
Chỉ nghe nguyệt vỡ sao rơi lạnh lùng
(more…)

Châu Thạch

Một mình vá áo

chiếc áo một ngày không hẹn, rách.
vụng về sợi chỉ mấy đường may
cây kim sứt mũi đâm vào vải
những tiếng buồn thiu giữa ngón tay!

con chim bìm bịp gù trong lá
ai giấu niềm đau ở cuối vườn
ta giấu niềm đau nơi mảnh vá
mảnh vá quàng như một vết thương!…

Nguyệt Lãng

Lời bình: Châu Thạch

Có những bài thơ khi đọc xong, nếu trong ta có vết thương lòng thì bài thơ hình như hàn gắn lại cho vơi bớt nỗi đau, nhưng cũng có những bài thơ đọc xong, dầu trong ta không có vết thương nào cũng thấy lòng nhói đau như có vết, còn nếu trong ta có vết thì bài thơ khơi thêm niềm đau ấy âm ỷ trong lòng ta mãi miết. Cả hai lọai thơ ấy đều là những bài thơ hay mà tác giả của nó phải là những thi sĩ tài hoa, đã từng sâu nhiệm trường đời. Với tôi bài thơ “Một mình vá áo” là bài thơ thuộc lọai thứ hai, nó đã hành hạ tôi chẳng khác chi cây kim sứt mũi đâm vào vết thương mà tôi lầm rằng thời gian đã làm liền da lại. Chỉ với câu thơ đầu tiên của “một mình vá áo” Nguyệt Lãng đã đưa tôi vào cảm giác bất ngờ vì liên tưởng đến biết bao điều bất hạnh đột xuất trong một đời người:
(more…)