Posts Tagged ‘Trịnh Công Sơn’

Từ Thức

Những người muôn năm cũ
Hồn ở đâu bây giờ?
(Vũ Đình Liên)


Từ Thức và Trịnh Công Sơn (bên phải, đeo kính),
vài ngày trước năm 2000

Một ngày đầu tháng tư (2001), tôi lên phi trường Charles de Gaulle đón một người bạn từ Việt nam qua. Trên xe về Paris, anh ta hỏi: cậu có nghe tin về Trịnh công Sơn (TCS)? Tôi gật đầu: mấy hôm trước, có người gọi dây nói cho hay Sơn vừa từ trần.

Anh bạn nói đám tang Sơn rất đông. Người ta ở đâu đổ về như kiến, chật cả đường phố. Quen có, lạ có. Không đủ chỗ đặt vòng hoa phúng điếu. Tôi nói với ông bạn: như vậy, cái xứ của ông vẫn còn văn minh, vẫn còn thuốc chữa.

Đó là cái tin lạc quan nhất về Việt nam mà tôi được nghe từ nhiều năm nay. Dostoievski nói: cái đẹp sẽ cứu vãn nhân loại. C’est la beauté qui va sauver le monde. Bỏ công ăn việc làm, đến tiễn đưa một thi sĩ- TCS trước hết là một thi sĩ, tác phẩm TCS là những bài thơ phổ nhạc- chứng tỏ người ta còn nghĩ đến cái đẹp, người ta còn có tâm hồn.
(more…)

Vũ Thư Hiên

ns_trinh_cong_son
Trịnh Công Sơn (1939-2001)

Thế là trên bầu trời nghệ thuật Việt Nam một vì sao sáng đã tắt. Khoảng trống này không có gì lấp được.

Tôi ra tù năm 1976, nhưng còn bị quản thúc bằng lệnh miệng của nhà cầm quyền mãi cho tới mùa thu năm 1980 mới được phép vào Nam. Ở Sài Gòn người đầu tiên tôi tới thăm là Trịnh Công Sơn. Nhà thơ Dương Tường vào trước đã kể về tôi cho Sơn nghe, Sơn đã biết tôi là thế nào nên anh đón tôi không chút e dè. Chúng tôi nói chuyện với nhau cả một buổi sáng. Bên bàn trà, như một cuộc hàn huyên giữa hai người bạn sau thời gian dài xa cách, chúng tôi nói với nhau đủ thứ chuyện, nhiều nhất là về sáng tác, về thiên chức của nghệ sĩ, chỗ đứng của anh ta trong lòng dân tộc… Giữa câu chuyện tôi hỏi Sơn tại sao anh không đi ra nước ngoài, mà ở lại để sống trong kìm kẹp? Sơn trầm ngâm:

– Mình có nghĩ tới chuyện đó chứ. Nhưng mình không thể đi. Người nghệ sĩ không thể sống xa quê hương. Xa nó, anh ta sẽ cạn nguồn cảm hứng, mà cái đó thì chẳng khác gì cái chết.
(more…)

Đặng Châu Long

trinh_cong_son
Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn (1939-2001)

Giòng nhạc phản chiến của Trịnh Công Sơn có số phận thật trớ trêu. Nó như một vòng nguyệt quế vinh quang và đầy gai sắc nhọn. Cả hai miền, trừ người dân, đều không muốn nói tới những bài hát này. Từ quyển Ca khúc Da Vàng khai mào một giòng nhạc nóng bỏng thiêu cháy con tim những thanh niên trong lòng cuộc chiến, đến quyển Kinh Việt Nam đã là một bước chuyển dài. Từ một khát khao bình yên được khơi dậy tháng 5 năm 1968, con tim mọi người miền Nam đã theo dõi từng bước chuyển biến của hội nghị Paris với lòng chờ đợi một viễn cảnh hòa bình.

Cuối năm 1968, Trịnh Công Sơn ra đời quyển Kinh Việt Nam, không lâu sau, nhóm Luân Hoán, Lê Vĩnh Thọ và Phạm Thế Mỹ ra mắt tập thơ nhạc Hòa bình ơi hãy đến, chưa kể đến những nhạc sĩ mọi nơi cũng góp tiếng hân hoan của mình cùng tia sáng yếu ớt của bình minh chưa ló dạng.
(more…)

Đinh Cường

trinh_cong_son-tranh_dinh_cuong
Trịnh Công Sơn
dinhcuong

Nhiều khi bỗng như trẻ nhớ nhà
Từ những phố kia tôi về

( Trịnh Công Sơn )

Tôi biết bạn không thể nào quên
những người bạn của thời chưa đầy
hai mươi tuổi. thời của Ướt mi, Thương
một người
với Hà Thanh con chim sơn ca
Thanh Hải guitare, Đặng Nho clarinette
thời của những tiếng hát tiếng đàn
sao mà say đắm quyến rũ trên
đài phát thanh Huế. thời cứ chiều
chiều đi lên đi xuống hai con đường
chính Ngã Giữa – Trần Hưng Đạo
có lúc cùng nhau qua ngồi cà phê Lạc Sơn,
bên kia đường. nhớ lửa mồi là sợi giây
dừa cháy thường trực, thò đầu ra khỏi
miệng lon
[1] dùng cho khách mồi thuốc…
(more…)

Bùi Chí Vinh

trinh_cong_son
Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn (1939-2001)

Gạt qua một bên nỗi sầu muôn thuở của thi ca để đổi “tông” sang âm nhạc. Tôi vốn là một thằng hay dị ứng với dạng “Xướng ca vô loại” nhưng cũng biết thần tượng một bậc thầy là “phù thủy Phạm Duy” ông vua các bài hát làm phong phú kho tàng dân ca. Ngoài Phạm Duy tôi cũng “ngã mũ” trước các “hoàng thân” Phạm Đình Chương, Văn Phụng, Văn Cao, Đặng Thế Phong, Cung Tiến, Dương Thiệu Tước… Vốn là “trai thời loạn” trước 1975 nên tôi cũng biết đến các dòng nhạc trữ tình có công chúng riêng của các “hoàng tử” Vũ Thành An, Từ Công Phụng, Ngô Thụy Miên, Lê Uyên Phương… và đặc biệt là Trịnh Công Sơn với những ca khúc “Da Vàng” phản chiến.
(more…)

Đỗ Xuân Tê

dinh_cuong-trinh_cong_son
Đinh Cường qua nét vẽ Trịnh Công Sơn

Năm nay Ngày cá tháng tư lại về, điểm báo không thấy có chuyện bịa nào lạ. Trùng hợp người nhạc sĩ tác giả Diễm Xưa ra đi đúng ngày này, mà cách đây 13 năm khi truyền đi tin buồn trao đổi cho nhau chẳng mấy ai tin. Chọn ngày xa trần gian phải nói TCS khá hóm hỉnh khi để bạn bè thân hữu người hâm mộ anh đoán già đóan non biết đâu ‘anh đi rồi anh lại về’ .

Auras-tu jamais le temps de revenir? Sau 13 năm vẫn có người hỏi trong ngày giỗ Sơn, Và có khi nào Sơn trở lại? Gần gũi với Sơn như Đinh Cường lại là người làm bài thơ này gợi hứng từ một lời nhạc Pháp, với bối cảnh, nhân vật, không gian và thời gian gợi lại vùng đất cao nguyên (Dran) và người tình (Dao Ánh), một Diễm xưa bằng xương bằng thịt đã từng đi qua đời Sơn cách đây 50 năm.
(more…)

 
Nhạc và lời: Phạm Ngọc Lân; Tác giả đàn và hát
Slideshow: Bạch Yến
Nguồn: Trần Thị LaiHồng chuyển đường dẫn YouTube (Phạm Ngọc Lân)

Hoàng Xuân Sơn

trinh_cong_son

Bụi phố

…gió ơi gió ơi bay lên
để bụi đường cay lòng mắt…

(Trịnh Công Sơn)

phủi trăng trên áo
bụi đường trên vai bụi phố
cũng dường
hanh hao
vềŠ đây ghé vội trúc đào
mà lan khóc huệ
ngất vào biển dâu
con thuyền
táng mạng
đêm thâu
bao nhiêu hờn tủi qua cầu
bấy nhiêu  (more…)

Đinh Cường
Tưởng nhớ ngày Trịnh Công Sơn mất 1-4-2001

dem_trong_quan_bar-trinh_cong_son
Đêm trong quán bar (tranh chì sáp trên giấy 14 x 18 in) – Trịnh Công Sơn

Còn nhớ rõ, tháng tư khi hoa anh đào bắt đầu nở rực ở Virginia
giữa khuya, Thân Trọng Minh phone từ Sàigòn qua báo tin bạn mất
tôi ngồi im sững, mà bây giờ đã mười hai năm rồi sao…
chao ơi là dâu biển. Năm nào cũng có tổ chức lớn những đêm hát
tưởng niệm bạn, như dạo trước ở Bình Quới nay ở Phú Mỹ Hưng
năm nay thấy còn có cuộc thi viết về nhạc Trịnh trên báo Tuổi Trẻ
bao nhiêu là bài cảm động của những người ở tận đâu xa…
tôi đọc qua mấy cái links do Nguyễn Trung Trực – Trịnh Vĩnh Trinh gởi
(more…)

Hoàng Xuân Sơn

trinh_cong_son-dinh_truong_chinh
Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn – Đinh Trường Chinh

Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn không còn nữa! Người nhạc sĩ tài hoa ấy đã từ bỏ cuộc rong chơi. Không phải là cái chết bình thường ở lâm sàng. Mà là một cuộc chia tay vĩnh viễn để trở về với hư vô cát bụi.

“Hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi
để một mai tôi về làm cát bụi ”…

Vâng! Thiên tài mệnh bạc ấy đã không còn ở cùng chúng ta. Anh lẳng lặng để lại cho đời những tặng phẩm. Rồi lặng lẽ ra đi.

Người bạn nói: Hằng bao năm sao chổi mới quét xuống quả đất một lần. Và giờ đây chuôi sao đã phụt tắt! Gọi TCS là thiên tài cũng không ngoa. Lịch sử âm nhạc Việt Nam hiếm có sáng tác gia nào có dòng nhạc ảnh hưởng sâu đậm đến nhiều lứa tuổi, gắn bó tâm tình với nhiều thế hệ. Ca khúc TCS đồng vọng không cùng trong nhiều thập niên. Và về sau nữa. Tôi tin như thế.

Chúng tôi nghe TCS, hát TCS và sống với nhạc TCS.
(more…)

Lữ Quỳnh
Tưởng niệm 12 năm ngày mất Trịnh Công Sơn

trinh_cong_son-dc
Trịnh Công Sơn – Đinh Cường

anh ra đi ngày cá tháng tư
bạn bè xa cứ ngỡ đó lời đùa
từ huy, mạnh đạt từ Đà Lạt
phôn về bảo phúc mới lặng người
trinh công sơn mất rồi là sự thật

bây giờ bảo phúc, mạnh đạt, từ huy
lần lượt theo anh về bên kia núi
(more…)

Lê Phùng

Trịnh Công Sơn qua đời năm 2001. Người Saigon đưa tiễn ông đông chỉ thua đám tang Phan Chu Trinh. Ảnh hưởng quá lớn của Trịnh Công Sơn không qua khỏi mắt bộ máy tuyên truyền của nhà nước Cộng Sản. Một chiến dịch đối phó với con người nguy hiểm này ra đời.

Bước thứ nhất: Cho phép phổ biến tình khúc Trịnh Công Sơn nhưng cấm ngặt ca khúc Da Vàng.
(more…)

Huyền Chiêu


Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn (1939-2001)

NẮNG THỦY TINH

Năm 1967. Nàng là cô gái mới lớn đầy mộng mơ “qua công viên mắt em ngây tròn”. Trong giấc mơ của nàng có công chúa và hoàng tử. Nàng sống ở một thành phố biển miền trung. Cuối tuần, nàng đi xem phim nói tiếng Pháp có Tony Perkin, Steve Mc Queen, Audrey Hepburn… Đất nước đang có chiến tranh nhưng nàng không quan tâm vì chiến tranh ở quá xa và vì bộ máy tuyên truyền ở miền nam quá yếu. Ở trường, nàng không được học về lịch sử Việt Nam cận đại. Nàng hiểu rất mù mờ về tình trạng của đất nước và không hiểu tại sao anh em lại cầm súng giết nhau. Nàng yếu đuối như con sâu đo, quanh quẩn trong đám cỏ xanh, mặc cho bầu trời sấm chớp báo hiệu một cơn lũ sắp tràn qua nhấn chìm tất cả.
(more…)

Đỗ Xuân Tê


Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn (1939-2001)

Hơn mười năm kể từ ngày mất của Trịnh công Sơn (1-4-2001), người ta nhắc nhiều, viết nhiều, nghe nhiều về huyền thoại TCS và ngày càng được nhân lên theo chiều hướng ngưỡng mộ, cảm thương cho một tài hoa âm nhạc. Nhưng vài năm về sau tên tuổi ông lại được nhắc nhớ và ‘bùng nổ’ theo chiều hướng gây tranh cãi từ khi có bài viết của Trịnh Cung, một người bạn cũng là một tài năng hội họa được coi là khá thân tình với TCS. Bài viết mang tựa đề, “Trịnh Công Sơn & Tham vọng chính trị”.
(more…)

Đinh Cường


Trịnh Công Sơn và Đinh Cường (Làng Báo Chí Thủ Đức 1987)

những đơn dương xưa
nâng chén rượu sương mù

TCS

Tháng tư
hoa rụng
hồ xanh lá[1]
người mới đi đông
mùa hội anh đào

Tháng tư
đêm nhạc[2]
trời mưa nhẹ
hàng ngàn người
ngồi che mưa nghe
(more…)

Khuất Đẩu


Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn (1939-2001) – Tranh sơn dầu của Đinh Cường

Biển sóng biển sóng đừng xô tôi
Đừng xô tôi ngã giữa tim người
(Sóng về đâu? – TCS)

Khi Trịnh Công Sơn, người nhạc sĩ tài hoa nhất mà cũng bất hạnh nhất, suốt một đời dài giữa gió đồng vi vu đã tìm dược một nơi trăng mờ quê cũ, thì cũng là lúc những ồn ào không đáng có, những giành giựt níu kéo, những bè nhóm hơn thua quật đập suốt ngày đêm trên biển đời lao xao sóng vỗ.
(more…)

Đêm da vàng

Posted: 01/04/2011 in Bắc Phong, Thơ
Thẻ:

Bắc Phong

đêm chiến tranh ầm vang đại bác
đêm nhân danh bóng tối hận thù
đêm quê hương thịt xương tan nát
đêm núi sông khói lửa mịt mù
(more…)