Đoản

Posted: 22/03/2017 in Hồ Đình Nghiêm, Truyện [thật] ngắn

Hồ Đình Nghiêm

Sinh, cổ luôn quàng khăn đỏ, học trò giỏi của trường trung học phổ thông. Xã chỉ có mỗi một trường ấy, rường cột đôi chỗ xiêu vẹo, xuống cấp vì mãi hứng chịu lũ lụt. Trường nằm bên ruộng, khá hẻo lánh, nam nữ chung chạ, đề huề. Trên nói sẽ sửa sang tu chỉnh vào niên học tới và cũng chính trên bảo rằng đang đợi tiền rót về. Sự đợi chừng đã mỏi qua bao mùa lá rụng.

Mấy bữa này trên huyện rộ ra thông tin cực bức xúc, ấy là người lớn lợi dụng tính hồn nhiên của con trẻ để làm chuyện đồi bại. Kẻ có ăn học gọi đó là ấu dâm. Năm bảy vụ chẳng nói gì, nhiều như nấm mọc sau mưa thành thử có ém nhẹm cũng khó bề vùi chôn. Tin tức đồn thổi khó kiểm chứng hư thực, vào miệng dân gian thì kẻ nói này người nói kia, thét đẩy đưa câu chuyện tới mức gần hoang đường. Con nít năm sáu tuổi, có nhiêu lớn mà rách màng trinh hứng đọng nhiều tinh dịch của đờn ông. Hơi bị lạ!

Giáo viên chủ nhiệm môn văn ở xã do bị tác động lây lan đã cầm lòng không đậu ra đề bài: “Các em hiểu gì về ấu dâm? Hãy đưa ra cảm nhận về tệ nạn ấy”. Sinh, vì là học trò giỏi, mặt mày lanh lợi nên em ấy, như mọi lần nộp bài nhậm lẹ trong khi các trò khác đang mãi cắn bút.

Bài làm của Sinh được cả tập thể giáo viên mổ xẻ, họp hội đồng. Thầy cô chuyền tay đọc, không phát tiếng. Câm lặng. Sinh viết chữ đẹp, nắn nót, giòng mực xanh ngay hàng thẳng lối: “Lòng kính trọng của chúng ta dành cho vị cha già dân tộc sâu nặng ra sao thì ai cũng đã biết. Em rất xúc động khi xem những bức ảnh Bác đứng ngồi nựng cằm bẹo má ôm choàng sờ nắn các cháu ngoan, các em bé vị thành niên. Em cực lực phản đối nếu kẻ xấu miệng gọi hành vi của lãnh tụ là đang bốc hốt ấu dâm. Hãy noi gương Bác cứ ôm ấp biểu tỏ lòng thương con trẻ thì chắc xã hội chúng ta sẽ thôi còn nạn ấu dâm”.

Bố mẹ Sinh bán hết nhà cửa ruộng vườn, chỉ giữ lại một con bò. Chúng ta dắt díu nhau qua bên kia núi, dấu mặt về làng ngoại sống qua bữa. Con bò này giao cho mi chăn giữ, cúi đầu mà chí thú cày bừa. Trên đã rộng lòng du di cho gia đình ta, chừa một đường sống. Tiên sư cha nhà mày, chỉ có mỗi việc học mà cũng toe tua đen đúa thế kia. Sách vở ích gì cho buổi ấy!

Chuyến qua bên kia núi bị trì hoãn đôi ngày bởi ông giáo viên chủ nhiệm là người phát hiện ra Sinh treo cổ dưới cành phượng trong sân trường. Giá mà cái khăn quàng đỏ bị thiếu hụt thước tấc thì có là tài thánh Sinh mới thắt được cái thòng lọng.

Lưỡi Sinh lè ra cả gang tay. Đũng quần ướt và đá dăm sân trường ngập một vũng nước đái. Ve sầu thôi hát ca.

Hồ Đình Nghiêm
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.