Từ Thức

Trong khi các nhà lãnh đạo Việt Nam áo quần bảnh bao đứng xếp hàng tưởng niệm Lénine và công đức của cuộc Cách mạng Tháng 10, người Việt nên tìm hiểu về Lénine để biết các cụ, các bác tính dẫn dân tộc vào con đường nào.

Rất nhiều sách báo về Lénine đã ra đời nhân dịp 100 năm Cách mạng Tháng 10. Nếu chỉ cần đọc một cuốn thì cuốn đó là một tác phẩm mới in của Stéphane Courtois: “Lénine, l’inventeur du totalitarisme” (Lénine, người sáng tạo chủ nghĩa toàn trị).

Stéphane Courtois là một nhà nghiên cứu, một sử gia có thẩm quyền nhất về cộng sản, tác giả 30 cuốn sách về chế độ độc tài đỏ. Ông là người điều khiển ban biên soạn cuốn “Le Livre Noir du Communisme” (Cuốn sổ đen của chủ nghĩa cộng sản) cách đây 20 đã gây tiếng vang lớn, đã được dịch ra 26 thứ tiếng, bán trên một triệu bản. Trong một hồ sơ trên 800 trang, các tác giả đã vạch trần, với sự chính xác của các nhà nghiên cứu khoa học và con mắt phân tích của sử gia, những tội ác đối với nhân loại của các chế độ cộng sản.
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Phúc

Viết cho Trương Chi

tài hoa chi hỡi Trương Chi
đêm nằm ôm mộng chết vì tương tư
chung chiêng nhan sắc phù hư
bẽ bàng tiếng sáo mộng người trong mơ

đò khuya buông nhịp đợi chờ
trăng lơ lửng đốt bài thơ gọi tình
rượu cay uống cạn một mình
để con sóng mãi chùng chình không trôi
Đọc tiếp »

Vườn nho chín

Posted: 17/11/2017 in Lý Thừa Nghiệp, Thơ

Lý Thừa Nghiệp

Mười năm vườn nho còn chín đỏ
Ta ngồi đây như thể tự muôn đời
Như thể gió mưa và sâu bọ
Muôn đời ai rót cứ đầy vơi.

Giang hồ theo gió không về nữa
Cố thổ mờ theo con mắt cay
Sầu xưa lay lắt như men rượu
Như người năm cũ như mây bay.
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm


Từ trái: Song Thao & Hồ Đình Nghiêm thuở còn xuân

Có bài hát cũ, lời như thế này: “Khi anh hai mươi, em mới sinh ra đời…” Một bản nhạc tình? Sắt son đắm đuối chẳng nề hà chuyện thời gian. Ngày xưa, theo các cụ cho hay “gái hơn hai trai hơn một”. Cứ theo cẩm nang ấy mà thực hành thì ắt sẽ sắc cầm hoà hợp đầu bạc răng long. Và cực “cổ lai hy” trăm năm mới xẩy ra một là tuổi tác giữa “chàng” sánh cùng “nàng” cách biệt những 20 cuốn lịch. Ôi, hai mươi niên biết bao lá rụng bèo dạt hoa trôi mà anh còn sân si đến bên em thốt lời thề nguyền.
Đọc tiếp »

Trần Thoại Nguyên

Tôi về Quảng Ngãi chiều mưa bay
Sông Trà mênh mông nước dâng đầy
Gió thổi mênh mông trời thơ rượu
Còn thú chi bằng cạn chén say!

Sông Trà chết giấc nay bừng tỉnh
Bạn quê ơi! Nâng chén,đừng than!
Giá phải đêm trăng dòng lấp lánh
Có bờ xe nước múc ánh vàng…
Đọc tiếp »

Quảng Tánh Trần Cầm

Bạch viên

buồn đã đời
nhơi canh nguội, cơm khê
cà phê kho đắng
nằm ngồi mỏi lưng
mênh mang chìm nổi chập chừng
giữa khuya tay bắt mặt mừng ──
gặp tiên
vạch đầu: tóc bạc, bạch viên!
ô hay, nàng vẫn huyên thiên buổi nầy
trải lòng ── ngon, ngọt, đắng, cay
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

 

Buồn tất cả.
Chỉ cái loa là vui!
Nguyễn Chí Thiện

Lịch sử cận đại của nước Việt vừa ghi nhận (thêm) hai lần … Nam Tiến nữa! Lần đầu – vào năm 1954 – gần một triệu người miền Bắc đã di cư vào Nam bằng tầu: tầu bay, tầu hoả, và tầu thủy … Họ mang theo nhiều thứ trông rất quen nhưng tên gọi thì hơi lạ: cái bàn là, cái bát, cái cốc, cái ô, cái môi, cái thìa …

Cuộc chung sống giữa cái bàn là với cái bàn ủi, cái bát với cái chén, cái cốc với cái ly, cái ô với cái dù, cái môi với cái vá, cái thìa với cái muỗm … tuy không toàn hảo nhưng (tương đối) thuận thảo và tốt đẹp. Từ thành thị đến nông thôn – trong mọi ngõ ngách – trẻ con miền Nam đồng lòng đổi lời bản “Khúc Nhạc Đồng Quê” (của Thúc Đăng) từ “Quê hương tôi gió chiều về trong nắng vàng” thành … “Quê hương tôi cái mùng mà kêu cái màn,” với tiếng cười khúc khích.
Đọc tiếp »

Răng. và lưỡi

Posted: 16/11/2017 in Hoàng Xuân Sơn, Thơ

Hoàng Xuân Sơn

chưa thành hình
chỉ trên đà vận động

 
cắncắn. cắn nhằm phải
lưỡi và răng
bên nào lợi thế
chẳng có ma nào thắng cuộc
chỉ có miệng mồm lu loa
đòi ăn vạ

anh cứ xưng tụng đi mình nhà văn nhà báo
mình làm thơ mình có quyền tụ tập có quyền lên án
mình viếtviết.viết lừng khừng tuyên cáo rỉ rả
không trúng đất cũng trúng bùn
đấm văng mạng
sang ao
Đọc tiếp »

Liên Bình Định

Thơ: Trịnh Tây Ninh; Nhạc: Liên Bình Định; Tiếng hát: Diệu Hiền
ban_ky_am

Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3

Võ Phiến

Thơ Ba Mén của Bình Nguyên Lộc, một hôm nhớ lại vài câu khai từ, kẻ bép xép đã trót vui miệng phun ra mấy câu nhảm nhí. [1]

Hôm nay bỗng dưng nhớ ra vài câu khai từ nữa; e không khỏi nhảm nhí thêm nữa.

“Nhìn ghe bỗng chạnh tình quê
Rưng rưng nước mắt: tư bề người dưng.”

Ba Mén thế đấy: ngồi quán uống chơi một cốc cà-phê, trông thấy mấy chiếc ghe thương hồ từ dưới quê mới lên, tự nhiên muốn khóc. Nhớ quê, nhớ quá. Dân là dân Biên Hòa mà lưu lạc tới tận Sài Gòn, xa lạ ôi xa lạ. Cầm lòng sao đặng? Khóc thôi! Khóc về cảnh ngộ tư bề người dưng.
Đọc tiếp »

Trần Vấn Lệ

Lạc hà dữ cô vụ tề phi
Thu thủy cộng trường thiên nhất sắc!

Vương Bột

Con sông Thu chảy miết
Trời mùa Thu trải ra
Một màu Thu bao la
Từng cánh cò bay lẻ…

Đường trời không ngã rẽ
Từng cánh cò cô đơn
Chiều rớt nắng hoàng hôn
Xám lòng người ngắm cảnh…
Đọc tiếp »

Lê Văn Trung

Tôi đang vẽ trái tim mình
Buồn trên chiếc lá chưa đành vàng rơi
Tôi đang vẽ mắt môi người
Lên màu mây bốn phương trời còn bay
Tôi đang vẽ mười ngón tay
Ngón cầm hạt lệ buộc hoài câu thơ
Rồi tôi vẽ nỗi đợi chờ
Sân ga chiều lạnh giọt mưa cuối mùa  Đọc tiếp »

Vũ Thư Hiên

Cháu ở xa, không được đưa bác đến nơi an nghỉ, đành thắp nén hương tưởng niệm, gạt nước mắt nhớ bác nay đã không còn.

Cũng như với bác, khi mẹ cháu qua đời, cháu cũng chẳng được ở bên.

Tôi không có tham vọng viết thêm vào những thông tin đã tràn đầy mạng xã hội trong những ngày này về người yêu nước Hoàng Thị Minh Hồ. Tôi đặc biệt cảm ơn hai nhà báo Quốc Phong và Sơn Kiều Mai đã góp những tư liệu soi sáng về tiểu sử bà Hoàng Thị Minh Hồ liên quan tới lịch sử đáng buồn về một ngôi nhà bị chiếm đoạt.

Nếu có thể nói thêm điều gì đó thì tôi chỉ muốn nói rằng tôi thật buồn khi có những người viết rằng bà Hoàng Thị Minh Hồ là một nhà tư sản đã dại dột và xuẩn ngốc “đầu tư” nhầm chỗ.
Đọc tiếp »

Cổ sơ mặt đá

Posted: 15/11/2017 in Lê Quang Đông, Thơ

Lê Quang Đông

Lá vẫn xanh ngày ấy
Những thần linh lần lượt điêu tàn
Trong mạch máu cơn mê đã chết
Ngực đá buồn uẩn vọng thời gian

Ngực đá buồn lao đao kiếp tượng
Cõi trăm năm ám muội nghìn năm
Chiều tàn phế rú qua bóng lạ
Đớn đau nào cho lệ hồi tâm
Đọc tiếp »

Đàm Trung Pháp


1997 / 289 trang / $84.00
John Benjamins North America P. O. Box 27519 Philadelphia, PA 19118

Được soạn thảo nghiêm túc và tôi luyện kỹ càng trong nhiều thập niên giảng dạy ngôn ngữ Việt tại các đại học Mỹ (khởi thủy tại Columbia vào năm 1953 và kết thúc tại Southern Illinois vào năm 1990), VIETNAMESE / TIẾNG VIỆT KHÔNG SON PHẤN của Giáo sư Nguyễn Đình-Hòa là một cuốn sách giáo khoa thượng đẳng. Với 11 chương sắp xếp theo thứ tự rành mạch, hai phụ bản, một thư tịch liệt kê 210 nguồn khảo cứu của các tác giả khắp năm châu viết về tiếng Việt, và một “index” hơn 13 trang, cuốn sách là một đóng góp uyên bác hiếm quý cho thế giới bên ngoài muốn tìm hiểu về cấu trúc tiếng Việt. Bằng một lối viết trong sáng vui tươi và với những thí dụ đầy tình tự dân tộc, tác giả đã miêu tả những nét chính yếu và đặc thù của âm pháp (phonology), từ pháp (morphology) và cú pháp (syntax) tiếng Việt qua các nguyên lý của khoa ngôn ngữ học hiện đại.
Đọc tiếp »

Đồn côn an

Posted: 15/11/2017 in Hồ Đình Nghiêm, Thơ

Hồ Đình Nghiêm

làm thơ xin tránh vần ồn
tui nào phụ nữ kẹt phải vào đồn bữa nay, đâu ngứa l.

mầy phải thật thà khai báo
chớ dối gian. không nói láo
ông uýnh bỏ mẹ. còn cha?
nội đang yên ngoại toàn âm mưu xấu
xa yên phận hổng ưa
thích về gần gây rối, hở
mười cái răng đếm đủ số
khi nhập kho
nhân thân xấu ưa hô
hoán gửi lại hai răng cửa
chảy máu trước khi tại ngoại.
Đọc tiếp »

Hạc Thành Hoa

Bây giờ ngày nào cũng là chủ nhật
nên quên mất thứ hai thứ ba thứ, thứ tư
thời gian không còn là của mình
mỗi ngày qua là một ngày chờ đợi
đến hạn phải rời căn nhà thân yêu ra đi mãi mãi
với mảnh hồn tơi tả
không cần giấy thông hành
Đọc tiếp »

Người Buôn Gió

Tôi gặp ông một ngôi làng ở Lausanne, người đàn ông Việt Nam 75 tuổi ấy sống trong ngôi nhà rất đẹp nhìn ra ven hồ Lalceman.

Ông kéo tôi ra mảnh vườn đằng sau, đủ thứ cây cối và hoa lá được trồng và chăm sóc rất cầu kỳ. Ông nói phải thuê một công ty chăm sóc mảnh vườn này, hàng tháng có hai người của họ đến xem xét và chăm sóc từng chiếc cây, có hồ sơ theo dõi ghi chép về tình trạng từng cây, kể cả chiếc cây nhỏ.

Tôi hỏi mùa đông đến sẽ thế nào, ông nhún vai.

– Có những cây sẽ chết.
Đọc tiếp »

Hà Duy Phương

tôi đặt bóng mình lên khóm hoa tươi
mong thấy anh cười
nụ môi đáp đền nắng sớm

con suối hiền
người trong
hồn cổ tích
róc rách phương nào
phương ấy phương tôi
Đọc tiếp »

Khaly Chàm


Which poet
Richard Brautigan

cuối đời. cắt máu xem chơi
thót tim. sao bật tiếng cười. mà đau
hỡi em. bao giọt hồng bào
cùng ta luân vũ. nhìn nhau mặt người!
Đọc tiếp »

Phạm Thị Hoài


Hữu Thỉnh, chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam

Cuộc gặp mặt lần thứ nhất “Nhà văn với sứ mệnh đại đoàn kết dân tộc” ở Hà Nội, cuộc hội ngộ được coi là lịch sử của một trăm nhà văn được coi là tiêu biểu ở trong và ngoài nước đã kết thúc như chưa hề diễn ra, một phi sự kiện hoàn hảo. Bầu trời mùa Thu trong xanh, mặt nước Hồ Tây êm đềm, tình văn nghệ đề huề, hồn dân tộc lai láng, gió biển Hạ Long, hương khói Đền Hùng, tất cả như một khóa du lịch tìm về cội nguồn do Đảng và Nhà nước đài thọ. Như ru vào giấc ngủ, không ai mộng du, không ai ngáy khò khò phá tan sự tĩnh lặng an toàn của giới cầm bút. Báo chí chính thống chỉ dành cho nó vài dòng tin vắn. Mạng xã hội những ngày ấy thì sục sôi chuyện âm nhạc Nam Bắc phân tranh, chẳng ai ham chuyện văn học hòa giải.
Đọc tiếp »

Phía sau APEC 2017

Posted: 14/11/2017 in Bùi Chí Vinh, Thơ

Bùi Chí Vinh

Các Tổng Thống siêu cường đến rồi đi
Chỉ dân nhược tiểu da vàng ở lại
Đằng sau ngoại giao yến tiệc triều nghi
Là cơn đói tự do đeo đẳng mãi
Đọc tiếp »

Bắc Phong

Mai Khôi

cô trương tấm bảng đái lên trump
dân mạng lao nhao cãi hà rầm

sao cô lại chọn nhầm đối tượng
không điểm ngay mặt tập cận bình
Đọc tiếp »

Truman Capote
Mặc Đỗ dịch

Cô gái nuôi một con mèo và chơi lục huyền cầm. Những hôm trời nắng gắt, cô gái gội đầu; rồi cùng với con mèo, một con mèo đực cụt đuôi, lông lởm chởm và có vằn, cô gái leo lên ngồi vắt vẻo trên cây thang phòng hỏa hoạn gắn sát tường, đánh đàn chờ hong tóc cho khô. Mỗi khi nghe tiếng đàn tôi lẳng lặng tới ngồi bên cửa sổ. Cô gái chơi đàn rất khá, đôi khi lại cất tiếng hát. Giọng hát vỡ và đục như tiếng trẻ con tới tuổi lớn.

Những bản nhạc nổi tiếng cô gái đều thuộc hết. Cole Porter, Kurt Weill. Cô gái thú nhất những bản trong vở “Oklahoma” mùa hè năm đó đang thịnh hành, ở đâu cũng nghe thấy. Nhưng cũng có hôm cô gái lại chơi những bản khiến cho ta phải tự hỏi cô ta đã học được ở đâu và, đồng thời, cô ta từ đâu tới đây. Những điệu hát phiêu lãng, vừa rắn rỏi vừa dịu dàng, lời ca nức mùi thơm của rừng thông và của cánh đồng cỏ. Chẳng hạn như: “Tôi không muốn nằm ngủ. Tôi không muốn chết. Tôi muốn đi dạo trên những cánh đồng cỏ trên trời…”
Đọc tiếp »

Trần Huy Sao

bão Damrey về du lịch Nha Trang
nhà o Vân gió lật tung hết mái
nhà anh Năm vẫn bình chân như vại
nhờ xóm Ga còn núi đá dựa lưng

Nha-Trang-ngày-về… giờ đây chết sửng
miền-thùy-dương đau thắt nỗi đoạn trường
Phố Biển lao lung vướng vòng nghiệp chướng
Ông Quách Tấn ơi tan (rồi) nát xứ trầm hương
Đọc tiếp »

Bóng chim vọng tộc

Posted: 14/11/2017 in Thơ, Viên Dung

Viên Dung

tới nửa đời
bỗng tôi là lữ khách
từ buổi bỏ nhà đi
có lần cố quận, về thăm

ghẻ lạnh ngó ngang
bức bách
dẫu là hiện thực rách nát nhiều nơi
mọng với ngàm tương lai chèo quay quắt
Đọc tiếp »

Phạm Đình Trọng


Lê Đình Kình

Từ hơn nửa năm nay, người Việt trên cả nước và người Việt trên khắp thế giới đều biết sự thật vụ việc ở xã Đồng Tâm, huyện Mỹ Đức, Hà Nội sáng ngày 15.4.2017. Hai sĩ quan quân đội và viên trung tá phó trưởng công an huyện Mỹ Đức nhờ cụ Lê Đình Kình, 82 tuổi, dẫn ra cánh đồng Sênh chỉ mốc giới đất của dân Mỹ Đức. Ra đến cánh đồng, theo yêu cầu của viên sĩ quan quân đội, cụ Kình quay lại bảo mấy người dân đi theo quay về.

Chỉ còn đám võ biền và mấy cụ già đều ở tuổi ngoài 70 đi đến chỗ chiếc ô tô nhà binh đỗ đợi. Lập tức kịch bản triệt hạ thủ lĩnh, triệt hạ ý chí, linh hồn dân Đồng Tâm được triển khai. Một tên mặc đồ dân sự ôm súng từ trong ô tô nhảy ra xả loạt đạn chát chúa thị uy. Mấy ông già nông dân giật mình, sững sờ, còn đang ngơ ngác chưa biết chuyện gì xảy ra thì viên trung tá công an lao đến cụ Kình, tung cú đá làm cụ già mình hạc bay như chiếc lá khô. Thân già da cóc bị ném lên ô tô, tống giẻ vào mồm. Ô tô rồ máy lao hơn 50 cây số từ Cánh đồng Mỹ Đức đến thẳng cơ quan cảnh sát điều tra phố Thiền Quang, Hà Nội, mặc cho sự đau đớn của cụ già 82 tuổi lãnh trọn cú đá trời giáng của kẻ đã dày công luyện võ thuật trong trường công an. Cú đá làm cho hình hài còm cõi vỡ xương hông, gãy xương đùi.
Đọc tiếp »

Vương Ngọc Minh

Bốn ngày rồi,

Kể từ hôm nhận bộ phim
tài liệu “The Viet Nam War.” mỗi ngày xem
vị chi ba đĩa
thông qua tảng đá lớn trong đầu
tôi tự nhủ “đừng vội
và bỏ ngang không xem tiếp
khi chưa suy nghĩ kĩ càng!”

hôm qua
cũng xem ba đĩa- sáng này- coi như xong
đĩa cuối
Đọc tiếp »

Nguyễn Văn Sâm


GS Lê Hữu Mục (1925-2017)

Anh Mục lớn hơn tôi quá một con giáp. Khoảng cách đó, với số tuổi của chúng tôi ngày nay, không quan trọng lắm, nhưng ngày xưa lúc tôi mới bắt đầu học Tú Tài I (1957-58) thì là vấn đề lớn. Tôi nhìn anh còn hơn cả bậc thầy mình. Anh lúc đó đã có giảng khoa ở Đại Học Huế, đã có sách về Nhất Linh, về Tự Lực Văn Đoàn rất có giá trị mà chính tôi đã nghiền ngẫm để đi thi. Khi tôi mới bước vào ngưỡng cửa của trường Đại Học Văn Khoa thì anh Mục đã có những công trình làm ngẩn ngơ người đọc là bản dịch rất nhuần nhuyễn hai quyển truyện ký viết bằng chữ Hán của người xưa là  Lĩnh Nam Chích QuáiViệt Điện U Linh Tập. Hai tập truyện xưa này anh dịch đã rất tài tình, chính xác và rõ ràng lại thêm tài hoa trong cách hành văn. Phần quan trọng bậc nhất là phần dẫn nhập ở đầu sách, giới thiệu toàn bộ nội dung để người đọc nắm bắt được những gì tác giả muốn chuyển giao cho người đọc. Tôi rất khâm phục hai công trình sáng giá này của anh.
Đọc tiếp »

Lê Hữu Mục

Nhạc và lời: Lê Hữu Mục; Tiếng hát: Hà Thanh
ban_ky_am

Nguồn: Hợp Âm Việt