Paul Nguyễn Hoàng Đức
(Chân dung văn học E.Pucillo qua cuốn “Vàng trên biển đá đen”)


Elena Truong
dinhcuong

Nữ nhà văn Italia, Elena Pucillo không chỉ độc đáo khi lặn lội từ Ý, theo nhà văn Trương Văn Dân về quê hương hình chữ S làm dâu dòng họ Trương “thuyền theo lái/gái theo chồng”, mà bà còn là nàng dâu độc đáo của dân tộc Việt Nam, đặc biệt trên bình diện văn hóa.

Elena Pucillo là một quí bà tóc vàng mắt xanh rất đặc trưng của miền Địa Trung Hải nơi nước Ý đã từng là một đế quốc hùng mạnh bá chủ cả thế giới mà dấu tích cả quá khứ và hiện tại vẫn còn in dấu lừng lững, đấu trường Colosseum, và đền thánh Vatican do chính tay thiên tài Mikenlangelo thiết kế và chỉ đạo xây dựng…
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Thanh

Xuống đường
Xuống đường
Đồng loạt Xuống đường
Xuống đường
Xuống đường
Chen vai Xuống đường

Xuống đường
Xuống đường
Đồng loạt
Ta đáp lời Tổ Quốc
Xuống đường
Xuống đường
Chen vai
Ta bảo vệ Núi Sông
Đọc tiếp »

Tô Hải

Chúng tôi nhận được tin buồn nhạc sĩ Tô Hải đã qua đời tại quê nhà ngày 11/8/2018. Xin đăng lại một ca khúc nổi tiếng của ông để tưởng niệm người nhạc sĩ tài hoa. (Sáng Tạo)

Nhạc và lời: Tô Hải; Tiếng hát: Sĩ Phú
ban_ky_am

Nguồn nhạc và âm bản mp3: Hợp Âm Việt

Phạm Hoa

Quê hương tôi, từ xưa thường có câu: trai núi Để, gái làng Đông. Các cụ chỉ nói vắn tắt: con gái ở đó đĩ thoã. Tôi không đồng tình với cái nhìn dân dã đó. Thực chất là nhựa sống tràn trề trong cơ thể các thiếu nữ – bản năng sinh tồn của họ. Ở cái làng thật lạ. Cô gái nào cũng xinh đẹp, đẫy đà, hấp dẫn một cách gợi tình.

Tôi có quen Loan, một cô gái làng Đông điển hình. Từ những ngày nhỏ, cô đã trội hẳn so với bọn con gái cùng lứa. Hình hài cân đối, trắng trẻo, cô còn hơn đứt bạn ở đôi mắt xanh nhìn mãi không tới đáy! Con bé sẽ sung sướng. Nhiều người nghĩ như vậy. Cũng không ít người ngờ vực. Hình như cái gì “quá” cũng hỏng! Mặc cho mọi lời bàn bạc, Loan vẫn lớn lên, xinh đẹp, tự nhiên, bình dị như cỏ cây. Mẹ cô nhiều lúc nghe ngóng qua thiên hạ, mà nghi ngại. Con bé nó làm sao ấy! Có lần nó ra thị xã bà còn lấy than bôi vào mặt. Cô Loan cười rất tươi, nhưng trong bụng thì chê mẹ lẩm cẩm. Ai lại thế! Nhưng bà cương quyết hơn trong việc bắt con bé mặc quần áo vá khi đi dân công đắp đê.
Đọc tiếp »

Đỗ Quyên

Hỡi ôi! Những kẻ lên đường
Đang tâm để cả cô đơn lại nhà

Nguyễn Bính (1918 – 1966)

Nhậu Việt Nam

(Gửi bạn văn bạn báo ở Đức và hải ngoại)

Ngày này tháng trước những cuộc nhậu hai nhăm năm

Vỉa hè Đức quốc
Bia Đức quốc
Chân giò heo Đức quốc
Khoai tây Đức quốc
Nhạc jazz Đức quốc
Hoa vườn Đức quốc
Sách Đức quốc
Bóng đá Đức quốc

Mấy tá bạn còn
Dăm ba bạn mất
Người chồng vừa vận nạn
Người con đậu tiến sĩ Humboldt hạng nhất
Đọc tiếp »

Đỗ Phủ (712—770)
Ngô Đình Chương & Yên Nhiên chuyển ngữ từ nguyên tác các bài Thu hứng I, II, III và IV

Buồn thu I

Đó đây sương nhẹ giữa rừng phong
Mờ đỉnh Vu sơn chạnh nỗi lòng
Sông nước sóng xao tha thiết nhớ
Lưng trời mây lượn ngậm ngùi trông
Hương thu hai bận cúc vàng đã
Quan tái muôn trùng bạn tác không
Áo ấm nhà nhà lo tiết lạnh
Thành cao Bạch-đế mắt lưng tròng

Ngô Đình Chương (phỏng dịch)
Đọc tiếp »

Đạp

Posted: 17/08/2018 in Phiếm, Song Thao

Song Thao


Học sinh Chu văn An biểu tình bằng xe đạp năm 1954

Chúng ta hầu như ai cũng có những kỷ niệm với xe đạp. Tôi cứ nói đại như vậy, trúng được phần nào hay phần đó. Nhưng nếu hỏi ai không có kỷ niệm với xe đạp, coi bộ không có ai giơ tay. Thôi thì tôi kể kỷ niệm của tôi trước.

Ngay sau khi di cư vào Nam, năm 1954, trường Chu văn An mở lại tại Sài Gòn, chỉ có đệ nhị cấp, từ lớp Đệ Tam tới Đệ Nhất. Tình hình lúc đó rất lộn xộn. Thủ Tướng Ngô Đình Diệm vừa chấp chánh, phải lo ổn định đời sống của trên một triệu đồng bào di cư từ Bắc vào Nam, lại phải lo thù trong giặc ngoài. Lớp học sinh di cư chúng tôi hồi đó, từ 16 tới 18 tuổi, phải tiếp tay chính quyền. Chúng tôi thường xuyên tổ chức những cuộc biểu tình mỗi khi có biến cố xảy ra để ủng hộ Thủ Tướng Diệm. Biểu tình toàn bằng xe đạp. Ai chưa có xe đạp thì đèo nhau, xe hai người, xe ba người. Cuộc biểu tình khí thế nhất là đi bắt tên tướng cộng sản Văn Tiến Dũng tại khách sạn Majestic. Chúng tôi xuất phát từ trường tới khách sạn ở bờ sông Sài Gòn. Biểu ngữ lớn nhỏ rợp trời. Nhỏ thì do các bạn ngồi ở tay ngang xe đạp cầm. Lớn thì giăng ngang do người được đèo trên hai xe đạp song song nhau vác. Khi tới nơi, chúng tôi tập trung phía bên ngoài, hô khẩu hiệu rất khí thế. Khi nộ khí của chúng tôi lên cao, chúng tôi vứt xe đạp ngổn ngang ngoài đường, xông vào khách sạn, tìm phòng của tên tướng cộng sản. Tôi cùng vài bạn xông lên các tầng cao. Khách trọ tại khách sạn hoảng hốt chạy ra hành lang. Có các ông tây chạy thục mạng. Có các bà đầm không kịp mặc quần áo, quấn khăn tắm hoảng hốt chạy ra hành lang. Chúng tôi trấn an các khách của khách sạn và cho họ biết chúng tôi chỉ tìm cộng sản. Xe cứu hỏa tới phun nước dẹp, cảnh sát tung lựu đạn cay. Cuối cùng đám biểu tình tan. Bên phía học sinh chỉ có  một anh bạn cùng lớp Đệ Tam C với tôi bị kíp lựu đạn văng trúng mắt, sau bị hư luôn một con mắt. Chúng tôi vội tìm xe ra về. Không một chiếc xe nào lạc chủ!
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Phúc
Kính gửi mẹ mấy bài thơ nhớ ngày mẹ mất (9/8/2018)

Ru mẹ chiều nay

À ơi mẹ ngủ đi thôi
Con ru mẹ ngủ bồi hồi ca dao
…Cái cò lộn cổ xuống ao…
Bài ru của mẹ thuở nào nằm nôi

Ơi à mẹ ngủ đi nào
Cơn đau thôi nhé cấu cào mẹ thêm
À ơi… cò đậu cành mềm
Vì con nên ngã xuống triền ao sâu
Đọc tiếp »

Nguyễn Mạnh Trinh


Họa sĩ Nguyễn Đình Thuần

Một buổi chiều cuối tuần giữa mùa hạ nắng đỏ, tôi lạc vào giữa những sắc mầu lung linh, không phải bốc hơi vì cái nóng thường lệ của một thời tiết đã cũ, mà vì những cảm giác chợt có ập đến từ những khung canvas trên những vỉ tường của phòng triển lãm. Họa sĩ Nguyễn Đình Thuần, một cây cọ đã có nhiều lần triển lãm tranh thành công và cũng là một nghệ sĩ luôn mở rộng vòng tay tiếp đón bằng hữu. Nhưng hôm nay, tôi đến phòng tranh với một ý định có vẻ hơi ngông cuồng và không khiêm tốn. Tôi đến để tìm thơ nhạc trong tranh…

Vương Duy thời Đường đã hòa nhập thơ và họa để có những bài như Vị Thành Khúc- Tống Nguyên nhị sứ An Tây đầy sắc màu hội họa và những bức tranh như Giang Sơn Tuyết Tế Đồ hay Võng Xuyên Đồ vẽ phong cảnh nơi ông sống ẩn dật có tuyết trắng non cao đầy chất thi ca.
Đọc tiếp »

Trần Huy Sao
gởi Yên Sơn

Yên Sơn chạy nóng Houston về San Diego
ai dè ở đây nắng [cứ nóng] kêu trời kêu khổ
may mà có bạn (không bè) chia nhau mát gió
mới đặng ngồi nhau yên-sơn-lạc-thủy

chụp thời cơ chụp tấm hình [mai này] cất kỷ
niệm nghĩa thơ văn-kỳ-thanh-bất-kiến-kỳ-hình
buổi gặp nhau rất [quá đỗi] thình lình
ta chưa kịp cười ông bạn nào đã nháy
Đọc tiếp »

Phạm Hồng Ân


Trái tim hồng
Thanh Trí

Cửa tim

1.
xin em đừng mở cửa tôi
trái tim đã chật chỗ ngồi từ lâu
bên ngoài, tạm đứng chờ nhau
đừng đong đưa những nỗi sầu lỡ mang
xin em cứ đứng xếp hàng
vội chi làm vỡ trăm ngàn cuộc chơi
trái tim tôi khác chi đời
cũng lao đao cũng một thời cô đơn
cũng ngổn ngang chuyện tình buồn
cũng ngông nghênh lúc bất thường nổi điên
xin em tạm đứng ngoài hiên
chờ tôi thu dọn trái tim chật tình.
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

Nói thiệt, sau này khi cộng sản VN sụp đổ, chỉ riêng với việc đốt hết những biểu ngữ và bích chương về đảng và những sách báo láo toét của đảng cũng đủ khiến chỉ số ô nhiễm môi trường của Việt Nam sẽ đứng đầu thế giới. (Hoàng Ngọc Diêu)

Wikipedia (tiếng Việt) có cả trang viết về một nhân vật tên Nguyễn Văn Thương, xin ghi lại đôi ba đoạn chính:

Sinh năm 1938 là thiếu tá tình báo, Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân Việt Nam … Trong 10 năm hoạt động chiến đấu từ năm 1959 đến tháng 2.1969 Nguyễn Văn Thương được giao nhiệm vụ giao liên tình báo ở khu vực Bắc Sài Gòn (Sài Gòn – Bến Cát – Bình Dương) đây là thời điểm khó khăn, bởi quân đội Mỹ và Việt Nam Cộng hoà luôn tỏ ra thận trọng thường xuyên kiểm soát gắt gao trên tuyến hành lang xung yếu này.
Đọc tiếp »

Luân Hoán


Luân Hoán
dinhcuong

Lê Văn Phúc, một nhà văn
với một ngòi bút trẻ măng yêu đời
ông không viết chuyện ăn chơi
chuyện ân ái của một thời thanh xuân
không vẽ lại những lẫy lừng
một thời binh nghiệp tưng bừng chiến công
câu văn đầu nghiệp có lòng
chân thành cảm tạ núi sông nước nhà
can đảm nhận tội thật thà
“Tôi Làm Tôi Mất Nước” và lưu vong
Đọc tiếp »

Mộc Thiêng

Thơ: Nguyễn An Bình; Nhạc: Mộc Thiêng; Tiếng hát: Duy Linh
ban_ky_am

Nguồn: Nhà thơ Nguyễn An Bình gửi nhạc và âm bản mp3

Nguyễn Văn Sâm

Mưa phất phới buồn. Cái buồn của một địa phương đìu hiu với những căn nhà rải rác xa xa. Bất động mờ mờ trong làn nước mỏng. Trời trong vắt những cơn mưa quái dị cứ rả rít, lê thê. Con đường đất, bao nhiêu ngàn người khổ công nện đắp mấy tháng trước, gặp cơn mưa nhão ra, sình đỏ kẹo sệt dính vô bánh xe đóng một lớp dày dưới vè làm Tuấn còng lưng hơn dưới sức cản. Tôi áy náy vịn tay lên hông Tuấn vấn đề từ lúc xuống xe đò tới giờ như một thắc mắc liên tục trong trí nhỏ nhẹ đề nghị:

“Tuấn này, hay mình tạt vô đâu đó đụt đỡ,”

“Chuyện! Có cơn mưa này mới dễ bán mua.”
Đọc tiếp »

Không chừng…

Posted: 16/08/2018 in Thơ, Vương Ngọc Minh

Vương Ngọc Minh

cứ theo nhà phật mọi
vật/ sự- đều vô tướng
nghe báo bất kì ai
chết tôi cho- chết chỉ

có nghĩa ngủ rồi không
dậy nữa là người luôn
dửng dưng trước cái chết
vậy mà liền hai ngày

hai cái chết đều do
già cả lú lẩn lại
khiến tôi nguyên ngày trời
đứng ngồi- ở đâu (mồm)
Đọc tiếp »

Lưu Na

Ngày 11 tháng 8 năm 2018, tại San Diego đã có buổi ra mắt sách Vớt Người Biển Đông của tác giả Phan Lạc Tiếp trong vòng thân mật của gia đình và bạn hữu. Buổi ra mắt sách cũng là dịp mừng thượng thọ cho hai nhân vật chủ chốt của chương trình Vớt Người Biển Đông năm xưa: Giáo sư Nguyễn Hữu Xương, chủ tịch Ủy Ban Báo Nguy Giúp Người Vượt Biển, và nhà văn Phan Lạc Tiếp, Tổng Thư Ký và Điều Hành của Ủy Ban. Chương trình còn có sự góp mặt của nhân vật chủ chốt thứ ba trong Ủy Ban Báo Nguy Giúp Người Vượt Biển: bác sĩ Đinh Xuân Anh Tuấn từ Pháp Quốc, người tiên phong đưa thuyền đi vớt người biển Đông và trở nên cầu nối để hiện thực công việc ý nghĩa ấy trên bình diện toàn cầu. Tiếc thiếu sự hiện diện của nhà văn Nhật Tiến và nhà thơ Trương Anh Thụy. Bằng những lá thư từ trại tị nạn Songkla, Nhật Tiến đã cất tiếng kêu đến thế giới về thảm cảnh của người vượt biển. Với những lời tố cáo mạnh mẽ sắc bén cho tệ nạn hải tặc nhưng lại đầy thiết tha trang trọng cho những nạn nhân, Nhật Tiến chính là nhân tố đầu tiên đưa đến việc hình thành Ủy Ban Báo Nguy Giúp Người Vượt Biển. Khi việc vớt người biển Đông không còn có thể tiếp tục, Trương Anh Thụy là người cầm đuốc chạy đoạn đường chót của công cuộc cứu người vượt biển.
Đọc tiếp »

Chu Vương Miện

chính khách là vì dân vì nước
vì dân tộc vì đồng bào
chính khứa là vì cài hầu bao
là ba phải
dựa thế để kiếm chác kiếm ăn
chế độ nào thì cũng bám vào
ăn hại
đái nát
Đọc tiếp »

Đạt Giả Dương Thanh Lương

Chưa bao giờ nước nầy đầy chuyện lạ,
Dân coi quan như lũ sói nội thù.
Chuyên dối trá phường côn an, khuyển mã,
Mặt nọng heo mồm lếu láo tinh ma.

Nước thải độc cá nằm phơi trắng dã
Dân làng chày tơi tả rầu đứng trông.
Chúng mồm phịa nước hãy còn tắm đã,
Nhìn trò hề ta đau đớn khóc ròng.
Đọc tiếp »

Nguyễn Thạch Giang

Thị Đầm là trẻ lang thang đầu đường xó chợ trôi giạt về làng Tân Quy này ăn xin lòng thương hại của mọi người. Ngày đầu mới tới đây, nó là một đứa trẻ bẩn thỉu gầy nhom mình mẩy đầy ghẻ chốc. Hỏi nó cha mẹ mầy đâu, nó chẳng biết. Hỏi nó tên gì, nó lắc đầu, nó không có tên. Nó sinh ra trên cõi đời này không được ai thừa nhận. Bà hội đồng Khiêm thấy nó bơ vơ côi cút tội nghiệp đem về nuôi, đặt cho nó cái tên Đầm, vì bà thấy nó có đôi mắt to đen sóng mũi cao như mấy cô đầm.

Trong làng Tân Quy này ai cũng biết gia đình ông hội đồng Khiêm. Cha ông vốn là một địa chủ, nhưng anh em ông theo Tây học, con cái ông đều đi học bên Pháp từ lâu sống luôn bên đó không về. Ông hội đồng Khiêm chết sớm khi vừa mới sáu mươi, bà Khiêm sống cô quạnh trong căn nhà rộng lớn cùng cô Năm là đứa em gái của bà không có chồng. Hai ông bà hội đồng không nuôi đầy tớ, chỉ nuôi cháu trai cháu gái, tuy họ cũng làm công việc nhà như người ăn kẻ ở, nhưng ông bà đối xử như con cháu, cũng cho đi học, đến tuổi trưởng thành cũng dựng vợ gả chồng cho họ. Thị Đầm sống trong căn nhà dưới bếp cùng họ phụ giúp dọn dẹp lo cơm nước rồi nương theo đó mà khôn lớn.
Đọc tiếp »

Ngô Đình Chương | Yên Nhiên

Vòng tay Huế

(vài vần thô thiển tặng người văn chương Hồ Đình Nghiêm, Người Gia Nã Đại gốc Huế)

Lưu vong hề…
cúi mặt làm thinh
Gặp nhau hề…
huynh đệ giao tình
Mươi chén chưa say đời Đỗ Phủ
Mấy ngày sao hết chuyện Trang Sinh
Vương vấn hương hoa dài mộng ảo
Phút giây tu dưỡng chút an bình
Xin mời… thí chủ vào am tự
Nhắp chén thiền trà nhớ Đế kinh

Ngô Đình Chương
(Thiền Sư Xóm Núi)
Đọc tiếp »

Trần Thoại Nguyên

Nha Trang ơi! Anh lại trở về
Trời vào thu gió biển se se
Biển êm ru xanh màu tình nhớ
Anh lang thang lặng lẽ bước đi…

Em giờ đâu mùa thu mắt biếc
Tóc ngắn ơi! Nhớ quán nhà dù
Hàng dừa biển cùng em mất tích
Chuyện chúng mình giờ sóng biển ru!
Đọc tiếp »

Đỗ Bình

Thời gian như gió thoảng. Mới ngày nào tóc còn xanh, hồn mộng mơ đầy hoa bướm, chớp mắt tóc đã phai màu, từng thế hệ trong chiến tranh đã lần lượt lặng lẽ ra đi! Thế giới ngày nay có nhiều thay đổi, nhiều phát minh khoa học mới đã thay dần những cái cũ, tư duy của con người cũng đổi thay. Nhưng có những điều không thể thay đổi được, kể cả những tiến bộ vượt bực của khoa học hiện tại, dù tỏa sáng đầy hào quang và đã mang lại nhiều phúc lợi cho nhân loại vẫn không thể thay đổi được lịch sử và trong ký ức dân gian! Vì trong đó có những kỷ niệm vui buồn về những biến cố thời đại, có liên quan tới vận mệnh đất nước, dân tộc. Dù có muốn quên hay cố tình xoá đi, nó vẫn lưu tồn trong ký ức dân gian và trong những trang sách sử cùng những cuốn phim làm ‘‘nhân chứng’’. Việt Nam đất nước dân số tuy đông, nhưng vẫn là một nước nhược tiểu, nằm sát bên một nước Trung Quốc cực lớn, luôn có mộng bá quyền. Vận mệnh quốc gia lại nằm trong tay một nhóm bè phái độc đảng độc quyền nên thân phận người dân có khác chi những món hàng?!
Đọc tiếp »

NP phan

Biến khúc thời gian

sẽ có một lúc nào đó
chúng ta sẽ phải tìm về con đường đã từng qua
ở đó có dấu chân thời gian
cơn gió màu xanh lá
thổi qua nửa chừng xuân
bỗng hốt hoảng ngoái nhìn
bầu trời phía sau lưng
đã rực lên một màu hoang dã

bằng cách nào đó
có thể em sẽ nhặt được
tiếng ca đã từng rơi trên thảm cỏ hồng
bình minh thì rất vội
dòng sông đã bỏ đi rất xa
chỉ còn lại cây cầu
chơ vơ cùng tháng năm rời rã
Đọc tiếp »

Khê Kinh Kha


Thiếu nữ áo tím
Đỗ Duy Tuấn

Nhạc và lời: Khê Kinh Kha; Tiếng hát: Quỳnh Lan
ban_ky_am

Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3

Núm ruột

Posted: 14/08/2018 in Hồ Đình Nghiêm, Thơ

Hồ Đình Nghiêm

1.
Ai đứng thu lu ngoài vườn đen như cột nhà cháy?

Gần tàn canh mi không ngủ được hay răng?

Nghe nói đất ni nhiều hồn oan chưa siêu thoát?

Tầm bậy nà, người như mình ma không doạ mô.

Trăng chẳng hiện vì cơn giông sắp đổ. Mưa cho rồi, trời nóng muốn điên.

Sau chái bếp có nguyên lu nước, ưa tắm táp thì đốt ngọn nến lên, khỏi mày mò.
Đọc tiếp »

Hà Duy Phương

tay người áp vào tay ta
thắp ngọn trầm hương lòng tay lửa cháy
óng ánh thời gian linh ngời hy vọng
mắt ai sâu
ngón tay nâu
thuở ngày xanh chưa miết phím sầu…

một lần ẩm vùi sương hạ
ta bỏ hoang ta độ nào
một lần trái cấm chia nhau
một lần một làn mưa khói…

tay người áp vào mong mỏi
một lần nắng úa trên da
thiên di dấu vùi cỏ lạ
ngang đời một bóng chim qua…
Đọc tiếp »

Gặp nhau

Posted: 14/08/2018 in Sông Cửu, Thơ

Sông Cửu

Lâu ngày nhận ra bạn cũ
Rủ vào quán vắng cà phê
Ngồi ngắm giọt dài giọt ngắn
Một trời dĩ vãng hiện về…

Cuộc đời tái tê dâu bể
Hồi nhỏ bạn bè thân thương
Miếng đường chùm dâu trái ổi
Chia đôi mỗi ngày đến trường
Đọc tiếp »

Phạm Đình Trọng

 
Nhà báo Bùi Tín (1927-2018)Nhạc sĩ Tô Hải (1927-2018)

Cùng đang học trung học chuẩn bị thi tú tài. Người sinh tháng chín, người sinh tháng mười hai, cùng năm 1927. Cùng 18 tuổi khi cuộc cách mạng tháng tám, 1945 nổ ra. Cùng bị cuốn hút bởi tiêu chí say đắm ngất ngây của cuộc cách mạng tháng tám: Đập tan xiềng xích nô lệ, giành tự do cho nhân dân, giành độc lập cho đất nước. Nhờ tài năng và nền tảng văn hóa của một nền giáo dục nhân văn, cả hai đều trở thành những tên tuổi, những gương mặt văn hóa sáng giá, đóng góp lớn cho cuộc cách mạng, để lại cho lịch sử và nền văn hóa đất nước những giá trị văn hóa bền vững. Hai tên tuổi đó là nhà báo Bùi Tín và nhạc sĩ Tô Hải.
Đọc tiếp »

Mơ hồ một nỗi đau

Posted: 13/08/2018 in Thơ, Viên Dung

Viên Dung

tận trong huyết quản
ngộ chứ, âm thầm theo truyền thống
chừng xa xôi mà gần gũi
từ cổ tích đến hiện tiền
nghìn năm bắc thuộc còn nguyên
đã bao uy quyền chống chỏi

em giáp mặt hiện thời vấy bóng
đè tự nghìn năm ấy răn đe
núi rừng nghe sóng biển muộn phiền
ven nhà, biển rền đau vô tận
sóng hận tràn, khiếp nhược làm thinh
buồn cơ man! giấu ươn hèn giả nhịn
Đọc tiếp »