Tưởng Năng Tiến

rong_giay

Tuy bề ngoài có vẻ rất vẻ hùng mạnh nhưng Mỹ chỉ là một con cọp giấy. (Mao Trạch Đông – 1956)

Có bữa – bên bàn nhậu – tôi nghe một cha nói (y như thiệt) rằng hồi năm 1941 Nhà Nước Thuộc Địa trao tặng giải thưởng và cấp bằng tưởng lục cho một người dân Việt vì đã chế ra cái đèn dầu Hoa Kỳ rất tiện dụng, và hiện vẫn còn được lưu dụng ở nhiều nơi (*).

Cùng thời điểm này, chính xác là vào ngày 7 tháng 12 năm 1941, xẩy ra vụ Trân Châu Cảng:

“Cuộc tấn công bao gồm hai đợt không kích với tổng cộng 353 máy bay xuất phát từ 6 tàu sân bay Nhật Bản. Trận tấn công đã đánh chìm 4 thiết giáp hạm Hoa Kỳ (2 chiếc trong số đó sau này được vớt lên và đưa trở lại hoạt động), và gây hư hỏng cho 4 chiếc khác. Quân Nhật còn đánh chìm hoặc phá hoại 3 tàu tuần dương, 3 tàu khu trục và 1 tàu thả mìn, phá hủy 188 máy bay ….”

Những hàng không mẫu hạm xử dụng trong trận Pearl Habor đều được người Nhật làm vào hồi đầu thế kỷ XX: Kaga: hạ thuỷ ngày 17 tháng 11 năm 1921. Akagi: hạ thuỷ vào ngày 22 tháng 4 năm 1925…
Đọc tiếp »

Nguyễn Xuân Nghĩa
(Kính viếng hương hồn 74 người lính hải quân VNCH đã hy sinh tại Hoàng Sa ngày 19/1/1974.)

tinh_than_hai_chien_hoang_sa_bat_diet
Ảnh: lấy từ Fb của chị Vân Lê – dân oan Hải Phòng

Ngày 19 tháng 1 năm 1974,
khi ngã xuống…
Các anh của phía bên kia
Sau 30/4/1975,
Chúng tôi cùng các anh một phía.

Chúng tôi đi đến tượng đài anh hùng dân tộc
Chúng tôi đi vào nghĩa trang người lính VNCH
Chúng tôi đi ra biển,
Nơi mỗi con sóng có hồn.
Nỗi đau mất đảo,
Nỗi đau mất đất liền.
Ngày 19/1/1974 các anh không đầu hàng;
sau 1975, bọn vong nô bán đứt…
Đọc tiếp »

Hồ Ông

bia_cd_nguoi_em_quan_cam

Cận ngày Giáng Sinh, tôi nhận được món quà từ Mỹ – tập nhạc Lạy Em Mênh Mông và CD Người Em Quận Cam của Hà Thúc Sinh. Mừng và bất ngờ trước món quà tinh thần từ bạn thân còn nghĩ rằng một người bịnh ngặt đến như tôi mà còn đủ tinh thần để thưởng thức điều vi diệu của nghệ thuật.

Thật sự, từ ngày bệnh, cảm nhận của tôi về âm nhạc khá dễ dãi. Nằm một chỗ làm bạn với iPad, có cả một kho các loại nhạc Việt chứa trong YouTube. Cần nghe, tôi nhấn tay rồi lim dim bước vào cõi âm thanh đủ loại, từ loại sang, tới làng nhàng, sến sẩm. Mỗi loại nhạc mang đến cho tôi một hiệu ứng khác nhau, hoặc cho sống lại một đoạn đời nào đó lãng mạn tình tứ, hay gợi nhớ một thời tán gái vu vơ, thời thất tình làm thơ, thậm chí có loại chỉ dùng để dỗ ngủ…
Đọc tiếp »

Hà Thúc Sinh

thieu_nu_va_sen-do_duy_tuan
Thiếu nữ và sen
Đỗ Duy Tuấn

Nhạc và lời: Hà Thúc Sinh; Tiếng hát: Hồng Hạnh

Bản ký âm

Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3

Hoàng Xuân Sơn

nuoc_lut_uot_sach

Cơn ngất

tặng tnt

nơi mặt phẳng của hình vẽ
chiếc đinh thòi ra từ đôi mắt ốc
của loài sinh ký
đính chặt hà nàm các thứ
tôi vẽ một dấu huyền tai tượng
[từ câu trả lời của một huyền tượng]
rồi khóc trên dây đu
gió bay gió cuốn
suối lũ. và mùa hung cùng lũ
những cuốn tập vô hồn thuyền giấy ra khơi
làm thế nào những em bé mình trần
nuốt i. o. a vào bụng đói  Đọc tiếp »

Trạch An – Trần Hữu Hội

nguoi_dan_ong_buon

Từ ngày chị Tích, vợ anh qua đời vì tai nạn, ông anh vợ rời Việt Nam đến định cư ở Hoa Kỳ, Thuyết trở thành người thừa hưởng cái cơ ngơi gồm một căn nhà khá rộng và một khu đất mênh mông, cỏ mọc um tùm quanh năm bởi anh không phải là người làm nông chuyên nghiệp! Thỉnh thoảng, anh thuê người làm cỏ, thường là trước tết âm lịch hàng năm,

Năm nay, những ngày giáp tết đã gần kề, anh khỏi làm vì hôm tháng mười một dương lịch, ngày lễ các Thánh, anh đi thăm mộ vợ ở nghĩa trang về, thấy khu đất um tùm, nhớ đến hai ngôi mộ của người chủ trước, bán lại cho ông anh rồi biệt tăm ba năm năm nay… anh thuê người làm cỏ, vun nền, thắp nhang cho ngôi mộ, anh cũng gởi lễ cầu hồn cho họ dù không biết tên thánh là gì!

Ánh nắng đã tắt, trong cái chập choạng của buổi chiều, Thuyết rờn rợn người khi thấy một bóng người ngồi ủ rũ nơi mé trái hàng hiên.
Đọc tiếp »

Mặc Phương Tử

mua_xuan_di_le_chua

Mùa Xuân Phật hiện

Phật vẫn thường hằng khắp thế gian
Từ Bi vô lượng, Đức vô vàn
Là Xuân, đây với mùa xuân Phật
Khắp cả muôn loài toả Phật quang.

Phật hiện mùa xuân khắp mọi nơi
Không riêng kiều diễm cánh hoa tươi
Lệ sầu ai đã hoen đôi mắt
Và chốn lầm than có Phật rồi. !
Đọc tiếp »

Trần Huy Sao

gia_dinh_tran_huy_sao_choi_tuyet

ở riết đồng bằng u ám gió mưa
chạy lên núi giởn đùa vui tuyết trắng
đường vòng vo lên cao rồi cao tận
lạnh một hồi mới cám cảnh đông

vui cùng con của Ba cháu của Ôn
ngồi dọn bàn món bò kho Mệ nấu
cậu(chú)Đào khui chai rượu chát
nâng ly cho cô(dì) Quyên chụp tấm hình
Đọc tiếp »

Trangđài Glassey-Trầnguyễn

tranh-ga-hoa_hong

Gió thổi bần bật. Tôi nhìn từ cửa sổ thông khói ở nhà bếp, thấy mấy ngọn tre gần đìa lạng ngụp lặn liên hồi. Tôi cứ sợ gió mạnh quá, sẽ thổi tung những lớp lá dừa nước và những sợi lạt lên trời, để sườn nhà đứng trơ trụi. Cả căn nhà sẽ hóa vào vũ điệu không tên trong ngày đầu năm này. Cái nhà bếp cũng sẽ bay lên, mang theo những hòn than đỏ hồng, và tấm đan nặng mà Ngoại kê lên cao, trên đặt bếp đất, dưới chất củi. Gió lớn quá, làm tôi sợ vẩn vơ, chứ căn nhà lá của Ngoại tuy đơn sơ, nhưng khang trang, vững chắc. Cột và xà đều làm bằng gỗ tốt, trụ đổ xi măng, không dễ gì ‘bay’ theo gió. Vách và mái đều được lợp bằng lá dừa nước đã chẻ đôi, phơi khô. Lợp khít và dày, nên nhà chắc chắn, lại mát mẻ, thoáng khí. Sườn nhà làm bằng gỗ bạch đàn do Ông Ngoại trồng quanh nhà từ mấy năm trước, đốn xuống, ngâm dưới ao cho chắc và tiệt mối, rồi mới đem xây nhà.
Đọc tiếp »

Nguyễn Khôi

bia_bao_van_nghe

Lời dẫn: Theo “trannhuong.com” thì Nhà thơ Hữu Thỉnh & BCH Hội nhà văn ta đã quyết định “từ sau tết Đinh Dậu- 2017 Hội sẽ không mua báo Văn Nghệ để phát không cho 1000 Hội viên nữa…” Báo muốn tồn tại thì phải “tự sống” bằng kinh doanh văn thơ của mình…NK rất vui, có đôi vần chia sẻ:

Đã bao năm Nhà văn ta sống đời “bao cấp”
Tiền thuế của dân nuôi “mập” các Nhà
Viết “minh họa” chẳng ma nào đọc
Báo ế, nợ nần, “hội nhập”… chào thua !
Đọc tiếp »

Trần Phù Thế
(Gởi hồn Lưu Vân Tăng Quang Duyên – Giỗ đầu ngày 29 tháng chạp năm Bính Thân).

nen_nhang

kể từ mây lạc lưu vân
mây bay về chốn mê lầm văn chương
hồn say mộng ảo miên trường
hắt hiu mầy vốn coi thường tử sinh

tuồi hai mươi miệng cười khinh
từng đem mạng sống của mình giỡn chơi
tử thần từ chối không mời
duyên ơi, mầy nhớ một thời sóc trăng
Đọc tiếp »

Vương Ngọc Minh

ladder_to_the_moon-george_o_keefe
Ladder to the Moon, 1958
Georgia O’Keeffe (1887- 1986)

tôi trèo lên ngó dáo dác vội tuột xuống đúng lúc nhiều người khác dành nhau trèo lên chân chạm đất phát giác còn mỗi cô gái lạ đứng xớ rớ giơ hai tay chỉ chực bám chân thang trèo lên tôi ngó cô dò xét cô nhìn lom lom vào mắt tôi nhận ra vẻ ủy mị một cách hết sức thờ ơ nơi gương mặt cô gái lạ tôi hỏi em tên gì? cô nói anh giống người sài gòn mới tới (!) tôi hỏi em sống ở đây? cô nói anh là nhà thơ đúng không? giời ạ (!) tôi hỏi em có bị bức xúc? khoảng trời rộng mênh mông trên đầu vẫn còn kia (!) cô báo tháng tới em bước qua tuổi ba mươi đấy còn anh? tôi nhìn quanh buộc miệng từng tiếng phát ra cứ nổ “lách tách” tôi giờ như hổ bị nhốt trong cũi ấy (!) cô bảo tôi còn biết làm gì chứ (!) kì lạ là thang dựng kín cả tường mỗi thang tôi người ta cứ tranh giành trèo lên hết người trên đạp người dưới cứ thế hễ người này rơi xuống liền người khác bám đu lên (!) bây giờ đang mùa đông (rồi thì mùa xuân mùa hạ mùa thu) khí lạnh và sương gía trùm phủ nhưng cái khốn nạn ở đây (i had to tell you) tôi đã chặt cơ man chân thang và cũng đã phải trả giá nào saxophone (!) hoa đánh đổi cả vòm tử cung trời đất (!) thấy cô gái tỏ vẻ không hiểu nổi và sau một loạt tiếng chắc lưỡi nho nhỏ tôi ngửi thấy mùi sữa con so từ thân thể cô. mùi thơm đến ngạt!
..
Đọc tiếp »

Mưa

Posted: 18/01/2017 in Lưu Na, Truyện Ngắn

Lưu Na

garden_rain

Những sợi tơ trời nghiêng nghiêng trong gió
Êm phủ cành gầy tưới mát hồn khô
Ghi nếp nhăn mờ lên từng mây xám
Gieo mũi kim buồn lòng giếng cạn trơ
Trời buồn chăng giăng giăng tơ lạnh
Đất mừng chăng hứng nặng giọt sầu
Những sợi tơ trời xiêu giạt về đâu
Hồn cây cỏ vẫn ôm lòng ngóng đợi

Trời xám nặng những giọt nước. Mụ Tám Sề ra vườn trước thu những chậu cây nhỏ sát vào tường nhà kẻo gió làm gẫy đổ cành non. Những cây cao hơn một chút thì mụ cắm cọc cho tựa cành. Gấp gấp, kẻo mưa xuống thì lỡ việc… mụ đang chăm chú với lũ chậu lớn nhỏ những cành mập ốm thì nghe tiếng bánh xe thắng rít trước sân.
Đọc tiếp »

Thời gian

Posted: 18/01/2017 in Thơ, Đức Phổ

Đức Phổ

lan_khue

vẫn con đường mỗi sáng anh đi
sương không hiểu cớ gì vai lạnh
em không hiểu
mấy khi lòng hẳn tạnh
ba mươi năm cẳng nhạt
mối yêu vì.

và vẫn thời gian không thể nào
trôi ngược
khi đời anh vốn vẫn nổi trôi
một thoáng gió Thượng Thành ngày đi học
mãi theo anh
theo suốt cuộc chơi.
Đọc tiếp »

Hồ Chí Bửu

lang_thang_3

Xuân – độc hành !

Cho TiTi.

Phố khuya – gõ nhịp một mình
Bơ vơ như một mối tình đã phai
Biết Xuân về bởi hoa mai
Biết em phố lạ còn ai đợi chờ ?

Đêm dài – Rớt lại câu thơ
Mới hay trời đất hững hờ Xuân trôi
Đêm dài – Sót lại mình tôi
Thoáng nghe một chút lạnh đời tha hương
Đọc tiếp »

Đỗ Trường

nguyen_van_gia
Nhà thơ Nguyễn Văn Gia

Có lẽ, không chỉ riêng tôi, mà dường như còn nhiều người sống xa quê vào những này xuân, ngày tết này, thường tìm đọc những bài viết, câu thơ về quê hương, đất nước và gia đình. Và từ trong cái hương hoa đồng nội ấy, như mong tìm lại được một chút của hương xưa. Qui Y, và Mơ của Nguyễn Văn Gia là những bài thơ, tôi tìm thấy và được đọc trong hoàn cảnh, tâm trạng như vậy.

Tôi biết và đọc thơ của Nguyễn Văn Gia đã khá lâu. Có thể nói, ông viết, in ấn chưa thật nhiều, nhưng là một trong những cây bút tài năng, có nội lực ở Đà Nẵng, xứ Quảng miền Trung hiện nay. Xuất thân từ nhà giáo, do vậy thơ ông nhẹ nhàng, không đao to búa lớn, dù đó là những bài thơ thế sự xã hội bức xúc. Nguyễn Văn Gia viết đủ các đề tài, với nhiều thể thơ khác nhau. Nhưng, thơ Lục bát và Ngũ ngôn của ông để lại nhiều ấn tượng trong tôi. Bởi, nó gần với Đạo giáo, gắn liền với những triết lý nhân sinh.
Đọc tiếp »

Tết mất gốc

Posted: 17/01/2017 in Bùi Chí Vinh, Thơ

Bùi Chí Vinh

nguyen_phu_trong-chinese_boss-babui

Những ngày cuối năm hầm hập hơi người
Không ai quan tâm đến Thông cáo chung giữa Việt Nam và Trung Quốc
Không ai quan tâm đến lúc nào thì nước mất
Thiên hạ cuống cuồng rượt đuổi mùa xuân
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm

freedom_of_speech

Tôi thích thơ Bùi Chí Vinh.
Tôi thích Sổ tay thường dân Tưởng Năng Tiến.
Tôi thích thơ Bắc Phong…
Những người cùng trang lứa, những kẻ dị sàng đồng mộng.
Tôi nghĩ họ sẽ bỏ đũa thôi ăn khi nghe chuyện buồn ập tới. Ngữa mặt lên trời cười
khan ba tiếng.  Đọc tiếp »

Phạm Hồng Ân

trash

Tôi thật sự về hưu, sau 23 năm làm việc cho các hãng Mỹ. Tôi như vừa trút bỏ gánh nặng trên vai, như vừa bước qua một lối sống khác, thoát khỏi mọi ràng buộc đời thường. Nhưng lối sống khác là lối sống thế nào? Có phải là trở về quê hương hưởng thú điền viên chăng? Về quê hương trầm đời dưới chế độ mà tôi đã từ bỏ ra đi, có nghịch lý lắm không? Với lại, chẳng có cục đất chọi chim bên đó, khả năng đâu để mua nổi tấc đất tấc vàng mà đòi điền viên hưởng thú? Vài bạn già khác khuyên nên lên núi cao tìm căn nhà nhỏ ngắm cảnh trời mây uốn lượn. Sáng sáng lòng vòng ngao du sơn thủy, tối tối vác cần câu ra bờ hồ chờ sao rơi trăng rụng. Rồi cõi lòng trộn lẫn với thiên nhiên… để nghe tâm thân an lạc, hồn sẽ liêu phiêu về hướng vô cùng. Ôi cha! Với một ông già sắp sửa “chầu Trời”, liệu cơ quan nào có điên cho mượn nợ 30 năm để mua căn nhà tuốt trên đỉnh cao mà đòi hái sao hứng trăng?
Đọc tiếp »

Giọt hối

Posted: 17/01/2017 in Chu Thụy Nguyên, Thơ

Chu Thụy Nguyên

mask_2

con thuyền đêm. hẳn là thuyền nan
hay chiếc lá ? mượn vai đời lá bối
đời buông tấm lưới mồi chài. cuộn đứt từng mảng ngợi ca
nhập thời kinh tụng muộn. ngờ đâu xổ tung gió tơi bời
Đọc tiếp »

Khổng thị Thanh-Hương

khong_thi_thanh_huong

Những ngày không tình nguyện tại Viện Dưỡng Lão, chúng tôi rủ nhau đi bộ sau khi uống xong ly cà phê. Sáng nay chàng hỏi, “Mauka hay makai/Lên núi hay xuống biển?” Rút bàn tay khỏi túi áo ấm, tôi chỉ về phía trái. Thế là hai đứa đi bộ lên phía đỉnh đồi con đường làng Ka’ie’ie. Trời mùa đông bên Đảo Lớn năm nay lạnh hơn năm ngoái, lạnh đủ để dân hải đảo giở áo ấm ra mặc. Chiếc áo len mầu đỏ có mũ tôi mang theo gần hai năm trước, nay chỉ đã xoạc vài đoạn nơi cổ áo và mầu bên ngoài đã nhạt hơn bên trong.
Đọc tiếp »

Chu Nguyên Thảo

chu_nguyen_thao_va_me

Mẹ già như chuối ba hương
Như xôi nếp một như đường mía lau

Mẹ thích khen mẹ đẹp
Mẹ thích mặc áo mới
Mẹ thích kép cải lương trẻ
Mẹ nhận Kim Tiểu Long làm con nuôi
Hôm đi xem văn nghệ thằng Mười làm kế gì
mà Kim Tiểu Long chạy xuống
ôm Mẹ và nói “con là con của mẹ”
Mẹ tự hào với mấy người chung quanh
Suốt ngày Mẹ nhắc câu Kim Tiểu Long thủ thỉ
“Con là con của mẹ
Mẹ là mẹ của con”
Đọc tiếp »

Viên Dung

di_o_buon_vuong-vien_dung

a.
hận đời khó. em bỏ đi. thuyền tình vỡ
dấu mới yêu trên mảnh ván sóng sánh
trôi hướng mặt trời ấy
nắng chiều xúi tôi nôn nả đứng dậy
cố làm phần vẫn chưa xong
em đi, chừng nỗi buồn đong đầy chỗ vắng
nhắn thế sự phiền bất kham
tôi đuổi theo em giữa sợ huốt bóng
có em, con chim gắp bỏ sợi buồn
nếu như níu em lại
nỗi buồn sẽ không may rụng xuống
và, tôi cố băng qua rừng truông, chạy trối chết
vì lòng trót yêu em
Đọc tiếp »

Nhật Tiến

nhat_tien
Nhà văn Nhật Tiến

Gần cuối năm 2016, tôi có biên soạn và cho ấn hành cuốn “Từ Nhóm Bút Việt đến Trung Tâm Văn Bút Việt Nam 1957-1975” nhằm mục đích lưu trữ lại cho các thế hệ sau những hoạt động văn hóa của các bậc tiền bối như Nhất Linh, Đỗ Đức Thu, Vũ Hoàng Chương, Vương Hồng Sển, Đào Đăng Vỹ, Hồ Hữu Tường, Tam Lang Vũ đình Chí, LM Thanh Lãng, Phạm Việt Tuyền …cùng hàng trăm hội viên Văn Bút khác.

Trong khi đi tìm tài liệu cho cuốn sách này tôi phát hiện là ông Viên Linh đã tiết lộ hai chuyện động trời trong bài viết của ông, in trong cuốn “Chiêu Niệm Văn Chương – Vũ Hoàng Chương Lịch Sử Thơ” do báo Khởi Hành ấn hành năm 2000. Hai chuyện ấy là:

1) Trung Tâm Văn Bút Việt Nam đã do Việt Cộng điều hành, qua bàn tay Thanh Lãng, Phạm Việt Tuyền.

2) GS Phạm Việt Tuyền, Tổng Thư Ký Văn Bút sau 1975 bận rộn đặt bàn giấy đăng ký các “nhà văn Ngụy”, trước khi chịu đói không nổi, phải bỏ Sài Gòn chạy qua Pháp.
Đọc tiếp »

Hà Thúc Sinh

Gió Xuân

gio_xuan

Đến nhẹ như là nỗi nhớ thương
Ghé qua cửa đó ngó qua song
Dừng chân chừng để lưu hình bóng
Lướt tới rồi thôi mất dấu hồng
Là gió mùa xuân nơi đất mới
Thổi hơi tết nhất chốn tha hương
Gai gai da thịt rồi sau đó
Thấm thía ngờ đâu tận đáy lòng

12-2016
Đọc tiếp »

Phan Tấn Hải

bia_nuoc_non_nghin_dam-huy_phuong

Đó là những trang giấy rất buồn… Đó cũng là những dòng văn rất đẹp, viết từ một người đã trải qua những chặng đường cực kỳ gian nan của lịch sử quê nhà, một chiến binh may mắn sống sót sau một cuộc chiến mà tác giả gọi là “Ván cờ dở cuộc” (trang 236, tuyển tập Nước Non Nghìn Dặm, tác giả Huy Phương)… và rồi qua nhiều năm tù cải tạo trong một không gian “Tháng tư… thù hận” (trang 81) nơi ông chứng kiến và nhiều sĩ quan tình báo VNCH bị cai tù CS ám sát… và rồi tới “Cuộc tháo chạy khỏi quê hương” (trang 230)…

Tuy viết từ một giọng văn rất buồn, tuyển tập tạp bút “Nước Non Nghìn Dặm” của Huy Phương vẫn nồng thắm tình yêu thương con người và quê hương, đầy sức mạnh thu hút sự chú ý của người đọc.
Đọc tiếp »

HHiếu

rong_bien_bao_ninh

– cần
nhiều mô hình bóng cao su rồng-lộn-pikachu-lãnh-đạo-hải-phòng thu nhỏ lại
tốn phí khoảng vài chục ngàn việt-nam-nhân-dân-tệ
càng nhiều càng tốt nghệ sỹ trình diễn
trần truồng bọc cao su rồng-lộn của lãnh-đạo-hải-phòng
vào biểu-tượng-tự-do-trung-tá-vũ-văn-hiển
để trình diễn cái ý-tưởng-lủng-lẳng
trước trụ-sở-ủy-ban-nhăn-răng-thành-hồ
Đọc tiếp »

Phan Ni Tấn
Ghi lại từ người kể

thieu_nu_troi_tren_song

Năm đó, tôi và Nhược Thủy ăn Giao Thừa tại nhà vợ chồng người bạn vui đến độ say khướt hồi nào tôi không hay. Khi tiếng pháo Giao Thừa đua nhau nổ giòn khắp các đường phố Sài Gòn, tôi giựt mình, ngơ ngác nhìn quanh mới hay mình đang ngồi trước sân nhà Nhược Thủy và ngạc nhiên bắt gặp mình đang… khóc nức nở trong vòng tay người yêu. Tiếng khóc say rượu lúc đó, anh ơi – nghe sao mà tỉ tê, thê thiết. Tiếng khóc vật vã, kể lể sự tình chẳng hề giống ai trên cái cõi đời ô trược này. Rõ ràng là tiếng khóc sụt sùi dụi đầu vào ngực Nhược Thủy nên âm thanh như bị… gói kín trong chiếc áo màu hoàng kim người yêu tôi hay mặc.
Đọc tiếp »

Trần Vấn Lệ

homeless_asian

Còn mấy hôm thôi là đến Tết
Một ngày thôi, cũng mấy bâng khuâng!
Mình không còn nhỏ mà mong ngóng
Cái bao lì xì không trống không…

Còn mấy hôm thôi…mình biết chớ
Ngày nào Năm Mới ngày nào vui?
Dẫu buồn cho mấy, không ai khóc
Hoa đó! Còn khoe những nụ cười!
Đọc tiếp »

Sông Cửu

indian_teen

Tuổi mười sáu
những câu thơ tình đầu tiên
tôi viết trên lưng Swapna
khi đó em đã mười bốn

Bữa ấy cả nhà đi vắng
em như con bướm
nhẹ nhàng lượn vào nhà tôi
tôi nắm tay em
dìu nằm lên giường
tôi vuốt chiếc váy nhiều màu
rực rỡ và hôn em tới tắp
Đọc tiếp »