Nguyễn Trần Diệu Hương

Thứ hai 28 tháng 9


Courtesy of Breaunna Ross

Các hành khách trên chuyến máy bay ngày 27 tháng 9 của American Airlines (AA) từ Jacksonville, Florida đến Dallas, Texas đã có dịp hiếm có, nghe lời chào tạm biệt rất khác thường, có pha nỗi nghẹn ngào của cô tiếp viên hàng không Breaunna Ross, 29 tuổi, là nhân viên của AA từ hơn hai năm qua. Cùng vời mười chín ngàn nhân viên của American Airlines(trong đó có hơn tám ngàn tiếp viên hàng không, và 1,600 phi công) cô bị mất việc vì hậu quả của đại dịch cúm Tàu.

Sau chuyến bay này, Cô sẽ trả lại tất cả thẻ ra vào phi trường, thẻ nhân viên cho văn phòng của AA ở Dallas.
Đọc tiếp »

Trần Đức Phổ

Mỗi sáng vào trang Facebook
Đọc tin đất nước, quê nhà
Miền Trung hôm nay lũ lụt
Miền Bắc bão tố hôm qua

Tre em đu dây đi học
Băng rừng, lội suối mỗi ngày
Ghế bàn hư hao, đổ nát
Mùa về lạnh buốt heo may.
Đọc tiếp »

Cà cuống

Posted: 19/10/2020 in Phiếm, Song Thao

Song Thao

Tôi phải cám ơn ông bạn đã chuyển cho tôi bài viết về cà cuống của tác giả Vũ Thị Tuyết Nhung. Vừa đọc được hai chữ “cà cuống” là đầu óc tôi cuống cả lên. Cả một thời nhỏ dại ùn ùn trở về. Nhưng đọc bài “Cà Cuống” của Vũ Thị Tuyết Nhung trước đã. “Tôi còn nhớ, mẹ tôi thuở sinh thời, cứ vào cữ tháng Bảy mùa thu trở ra đến tháng Mười chớm đông, lúc Người đi chợ Hàng Bè, thi thoảng lại được mấy bà hàng tôm hàng cá quen gọi vào, thầm thì giúi riêng cho mấy con cà cuống mà các bà thường chỉ để dành cho khách ruột sành ăn”. Tác giả Vũ Tuyết Nhung còn nhớ “mùa” cà cuống, tôi thì chịu. Ngày nhỏ ý niệm thời gian chưa vướng vào đầu óc, tôi chỉ nhớ bất chợt vào những buổi tối liên tiếp, cà cuống bay bổ vào những ngọn đèn đường là lúc chúng tôi chạy đuổi theo bắt cà cuống. Cà cuống là con gián cồ, lớn gấp nhiều lần. Vậy mà gián thì chúng tôi sợ mà cà cuống thì chúng tôi…thương, thi nhau chạy theo chộp bằng tay không. Chộp xong, kiếm mấy cành cây khô, nổi lửa, nướng ăn ngay tại chỗ, thơm cách chi!
Đọc tiếp »

Hoàng Xuân Sơn

Sáu, chưa rền chữ

Định đề

Vẫn luôn có em trong đó
hỡi người yêu hay d(r)ỗi hờn
thơ là phụ gia của một
cuộc vui buồn chẳng kém hơn

Ân từ

Cám ơn em đã khai thông
đường mương lâu ngày khô quạch
ô hay cuộc chạy lòng vòng
sao hồn vẫn mang áo rách
Đọc tiếp »

Khổng Trung Linh

“Thật là kinh khiếp khi có điều gì nặng chĩu trong lòng mà không có ai tâm sự. Bạn biết tôi muốn nói gì rồi. Giờ thì tôi tâm sự với cây đàn những gì tôi trải bầy với bạn trước đây.” (Frédéric Chopin)

Hân kêu thêm một chai Black Tower. Chai rượu đầu tiên chưa đủ độ nồng cho đêm dài thêm ấm áp. Trong góc nhà hàng, tiếng nhạc từ máy phát ra những giai điệu êm ả, quen thuộc, loại nhạc thường được nghe để giảm bớt sự căng thẳng nơi những chiếc cầu thang máy. Ở ghế bên kia, Quý, một người bạn thân của Hân, môi cười hồn nhiên, mắt lim dim gật gù theo điệu nhạc. Từ xưa đến giờ Quý vẫn như thế, vẫn an nhiên, tự tại, dù ngoài kia cuộc đời có phong ba, bão táp thế nào, thì trên môi Quý vẫn luôn nở một nụ cười. Hân thường chọc Quý có nụ cười ‘niệm hoa vi tiếu’. Nụ cười của một kẻ đã ngộ đạo!
Đọc tiếp »

Yên Nhiên

Độc ẩm

Pha ấm trà độc ẩm
Nhấm nháp chút hương sen
Đêm rằm không ánh nguyệt
Trung thu thiếu hoa đèn

 
Drinking tea alone

Brew a pot of tea
Savor the lotus fragrance
Full moon night without moonlight
Mid-Autumn Festival lacks of flowers and lights
Đọc tiếp »

Phạm Đình Trọng


Nguyễn Thiện Nhân

Chỉ là thành phố phương Nam nhưng Sài Gòn là nơi tụ nghĩa của những khí phách đi mở cõi. Nơi kẻ chợ phồn hoa của vùng đất mới, trẻ trung, giầu có và năng động để một thời được mang danh Hòn Ngọc Viễn Đông, hòn ngọc của phương Đông xa xôi so với phương Tây tràn đầy ánh sáng. Với thế lực chính trị, với sức mạnh kinh tế và đặc thù văn hóa độc đáo, riêng biệt, Sài Gòn thực sự là một cõi riêng. Người đứng đầu cõi riêng Sài Gòn với cá tính mạnh mẽ của người mở đất sẽ tạo ra một triều đại riêng mang dấu ấn của lãnh chúa phương Nam.
Đọc tiếp »

Bùi Chí Vinh

Đáng lẽ không bao giờ xảy ra vụ thủy điện Rào Trăng
Phái đoàn tìm kiếm công nhân mất tích lại tự mình… mất tích
Đáng lẽ chỉ cần vài chiếc trực thăng
Là việc cứu người trong sạt lở không rơi vào bi kịch

Đáng lẽ trẻ con vùng núi đến trường không đu dây qua sông như diễn xiếc
Người chồng đáng thương không phát điên khi vợ đi đẻ bị chìm xuồng
Đáng lẽ chỉ cần một chiếc cầu cho học sinh và một chiếc ca nô trong bão lũ
Là cuộc đời sẽ bớt những tang thương
Đọc tiếp »

Nguyễn-Khắc Tiến-Tùng

1.
Thế kỷ trước qua đi
Có người làm thơ
Đợi chờ sao mệt mỏi,
Nếu không đâu cần nói:
Phút linh cầu mãi không về,
Bâng khuâng giấy trắng chưa nề mực đen…
” (1)
Khát khao vần thơ chậm tới!
Chan hòa hàm chứa nét trang nghiêm,
Âm hưởng…
Gần xa…
Những nỗi niềm.
Ý thơ mát rượi
Vượt thoát nhân sinh chĩu nặng vẻ tầm thường.
Người thơ nhìn xuống từ cao đinh
Thoảng qua gợn nhẹ chút lòng thương …
Ngại ngần thầm nghĩ trong tâm tưởng:
Nhân gian e cũng tiêu điều dưới kia?” (2)
Đọc tiếp »

Babui


Biếm họa của Babui

Nguồn: Tác giả gửi

Louise Glück (Giải Văn chương Nobel 2020)
Bắc Phong phỏng dịch bài thơ Snowdrops của tác giả

bạn biết tôi là gì, đã sống như thế nào?
và từng biết tuyệt vọng;
lúc đó bạn sẽ hiểu mùa đông có nghĩa gì.

tôi không mong sống sót,
bị đất đè lên trên. tôi hết mong dậy nữa,  Đọc tiếp »

Trương Đình Phượng

Tây hồ sen nở rộ
Thiếu nữ má hây hồng
Tình lang sao chẳng thấy
Chim nhạn lẻ tầng không!

Sương mai bảng lảng, bên mái hiên lợp tranh vàng một nàng thiếu nữ chừng mười sáu mười bảy tuổi đang ngồi thông tâm sen. Thi thoảng gió khuẩy trêu mái tóc, nàng khẽ đưa tay vén, môi hé cười, quả là vẻ đẹp mê hồn đắm nguyệt khiến cho những đóa hoa cũng không dám bung hết sắc hương.
Đọc tiếp »

Nguyễn Hàn Chung

Mẹ quỳ lạy dưới tượng đài
nhô lên hụp xuống bờ vai cố cùng
van xin những đấng anh hùng
mà sao ai cũng dửng dưng ngẩng đầu

Nơi đâu ở đâu tới đâu
màu cờ sắc tượng nhiệm màu linh thiêng
mà sao biết mấy oan khiên
úp lên chụp xuống nỗi niềm tang thương
Đọc tiếp »

Anh nợ tình em

Posted: 16/10/2020 in Nguyễn Hiền, Thơ

Nguyễn Hiền

anh nợ tình em
nợ em giữa dòng đời một mình lầm lũi
ngày dửng dưng
cuốc vác thênh thang mảnh vườn
mòn vai áo
cỏ dưới chân
lạc lối đi về
căn nhà không có tiếng cười tiếng nói
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

Người khuyết tật cần một cơ hội ngang bằng chứ không (chỉ/thể) cần sự bù đắp, vì bù đắp tạo ra gánh nặng lên cả người cho và người nhận. (FB Lương Thế Huy)

Cuối thế kỷ trước, báo Nhân Dân – số ra ngày 7 tháng 8 năm 1999 – đã đăng mẩu tin ngăn ngắn (“Khen Thưởng Hai Em Nhỏ Mười Năm Cõng Bạn Ðến Trường”) và được nhiều người tán thưởng:

“Em Huỳnh Duy Tài vì bị phế tật nên phải nhờ hai bạn là Bùi Ngọc Nha và Nguyễn Qúi cõng đi học liên tiếp trong vòng muời năm qua. Tại Ðại Hội Cháu Ngoan Bác Hồ, huyện Núi Thành tỉnh Quảng Nam, các em đã nhận được những tràng pháo tay nồng nhiệt nhất.”

Mẩu tin thượng dẫn khiến tôi không khỏi băn khoăn trộm nghĩ thêm rằng: “Thay vì nhận được những tràng pháo tay nồng nhiệt nhất, nếu Huỳnh Duy Tài được cấp phát một đôi nạng gỗ (hay một chiếc xe lăn) thì đỡ cho chính thân em và bạn bè biết chừng nào?”
Đọc tiếp »

Bùi Chí Vinh

Đất nước bước vào thời kỳ suy đồi toàn diện
Giáo dục đầu đời cho trẻ con được biểu trưng bằng “bốn cái làn”
“Bốn cái làn” là gì hả một “đàn thằng ngọng”
Chúng mày “bán cái l…” sao lại chị Hồ Xuân Hương ?

Đúng là một “đàn thằng ngọng” đứng xem chuông
Chúng bảo nhau rằng “ấy ái uông” rồi đưa vô trường học
Chúng triển khai mẫu tự Đ thành “đĩ”, “đụ” gái đứng đường
Rồi trút xuống tuổi thơ toàn nọc độc
Đọc tiếp »

Thiếu Khanh

Gần một tuần nay không khoẻ, không ngồi làm việc được, bèn nhân đó nghỉ ngơi và đọc hết cuốn sách Chính Sách Giáo Dục Tại Nam Kỳ Cuối Thế Kỷ 19 do anh Lại Như Bằng vừa gởi tặng.

Cuốn sách là bản dịch các tập tài liệu: “Tiếng Pháp và Nền Học Chính taị Đông Dương (La langue française et l’enseignement en Indo-chine), gồm những “thông tri” của Etienne Francois Aymonier, Giám đốc Trường Thuộc địa tại Paris được đọc trong hai Hội nghị Thuộc địa tổ chức tại Paris vào hai năm 1889 và 1890, và bài phản biện của Emile Roucoules, hiệu trưởng Trừờng Trung học Chasseloup-Laubat ở Sài Gỏn: “Tiếng Pháp, chữ quốc ngữ và nền học chính tại Đông Dương – trả lời ông Aymonier” (La langue française, le quốc ngữ et l’enseignement en Indo-chineRéponse à M. Aymonie, R” và một bài viết khác cũng của Emile Roucoules, “Nghiên cứu về giáo dục công ở Nam Kỳ (Etude sur l’instruction publique en Cochinchine.
Đọc tiếp »

Lê Quang Thông

Tối mù, vô Kinh Cùng, Tà Ben.
Xưa dạy toán tìm lời giải, quen.
Giờ tìm bến, chao ôi lạng quạng.
Bần bụi nào, khó thấy trong đêm.

Chong mắt tìm cây thốt nốt cao.
Ơi cây! trời tối đứng phương nao?
Tiếng chuông công phu chùa ông Lục.
Đây rồi: nhà, tịnh xá gần nhau.
Đọc tiếp »

Phan Ni Tấn

Hồi nhỏ ông Phan Văn Tôi đã sớm xa nhà thì em của ông, thằng Lộc, mới chừng 3, 4 tuổi. Tưởng mình đi rồi về ai dè một đi không trở lại. Tới khi hai anh em gặp lại nhau nơi xứ người thì thằng Lộc đã có gia đình con cái đùm đề. Điều ngạc nhiên là nó cũng võ nghệ dàn trời như ông thời trai tráng. Có điều so với nó thì hồi xưa ông chỉ là võ sĩ hạng ruồi muỗi; còn thằng Lộc, thằng Phan Văn Lộc với cú đá thôi, cũng đủ liệt nó vào hạng cao thủ.

Khi biết hồi xưa ông anh mình lẹt quẹt ba ngón võ ruồi võ muỗi, thằng Lộc cười cười chìa ra tấm hình kèm theo cái video clip biểu diễn cú đá thần sầu quỷ khóc (quỷ khốc thần hào) của nó. Phải nói cú đá ác liệt của thằng Phan Văn Lộc, không riêng gì cột gẫy, tường xiêu, mà lỡ nó có đá trúng… Trời thì Trời cũng sập.
Đọc tiếp »

Phạm Hồng Ân

Từ một đóa quỳnh đêm

bóng trăng
ôm ấp
bóng tôi
từ trong nguyệt động
tôi ngồi
chờ
hoa
khuyết cành
phơi
chỗ nứt da
quỳnh
xoe
cánh nõn
trắng lòa mắt đêm  Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

“Trải qua hàng ngàn năm, làng Sher, một cái làng nhỏ tí ở Tây Tạng, vẫn bám lấy cái sống dù ở một vị thế sinh tồn khắc nghiệt, một thềm đất hẹp nằm chênh vênh trên một sườn núi dựng đứng. Ở vị thế khô cằn này của cao nguyên Tây Tạng, lượng nước mưa hàng năm chỉ được khoảng dưới 10cm.

Nhưng từng giọt nước đều được thu giữ trong một hệ thống tưới tiêu có từ thời thượng cổ. Nhiệt độ trung bình hàng năm luôn gần ở mức đóng băng (Zero độ Celsius) còn từ tháng Chạp đến tháng Hai thì hàn thử biểu bao giờ cũng lơ lửng trong khoảng – 6 đến 10 °C.
Đọc tiếp »

Biển

Posted: 12/10/2020 in Luân Hoán, Thơ

Luân Hoán

mỗi sáng sớm ta nằm ngắm biển
non non nửa giờ thành một thói quen
thời gian ngắn nhưng vừa đủ nhớ
một đoạn trong đời ngày nắng đêm trăng

thời kỳ ấy bắt đầu thích thích
những bé xinh tóc chạm mí vai
có đôi mắt đong đưa dại dại
hai nhánh môi nhí nhánh cười hoài
Đọc tiếp »

Nguyễn Trần Diệu Hương

Thứ hai 21 tháng 9

 
Courtesy of Pete Gimre

Đó là một tiệm giày nhỏ kiểu “pop and mom store” ở thành phố ven biển miền Tây, Astoria, Oregon đã được truyền qua bốn thế hệ, đã sống còn sau 128 năm. Năm 1892, ông cố của Pete Gimre từ Na Uy, di cư sang Mỹ và mở tiệm giày Gimre’s shoes. Hết đời ông, tiệm giày truyền lại cho ông nội, rồi đến cha của Pete.

Pete bắt đầu ra tiệm giày làm việc, phụ giúp cha lúc vừa bước vào tuổi 16. Năm 1984, cha ông quyết định về hưu, truyền lại tiệm giày cho Pete, lúc đó vừa bước vào tuổi 24, nhưng đã có tám năm gắn bó với Gimre’s shoes.
Đọc tiếp »

Nguyễn An Bình

Mảnh vỡ

Chẳng thể nào giấu nỗi buồn sâu thẳm
Bởi em là hoa cỏ ngủ trong tôi
Trong ký ức chợt thấy mình trong đó
Tìm thấy nhau trong giấc mộng không rời.

Chẳng thể nào quên nụ hoa vừa chớm
Thơm mùa trăng mười sáu tuổi xuân thì
Suối tóc mượt của một thời thiếu nữ
Chảy xuôi về dòng biển cũ mỗi khi.
Đọc tiếp »

Ngân-Hà

Lần đầu tiên hơn 20 năm biệt xứ, tôi lần theo mùi hoa hướng dương lẫn trong mùi nắng thơm nồng mà về. Ngồi trên hàng ghế mà tôi đã giữ chỗ từ lúc mua vé, một mình tôi bên cửa sổ mà đàng trước không có ai, để tôi được thỏa thê nhìn ngắm hình ảnh mẹ tôi bên ngoài không gian. Giả sử như chiếc phản lực này có lạc hướng bay thì tôi vẫn biết tìm ra đường về vì tôi sẽ lần ra mùi hoa hướng dương mà tìm về cho đến nơi mẹ tôi đang yên nghỉ. Bên ngoài những cơn mưa mù mịt lúc còn dưới đất đã bị chiếc động cơ bỏ lại dưới chân, nó đang cưỡi gió và leo lên vói độ cao ban mươi ngàn bộ để tặng lại cho tôi bầu trời xanh lơ, bầu trời mang tôi trở về tuổi thơ hơn 40 năm về trước, thời đó tôi chưa biết thế nào là mùi hoa hướng dương, nhưng còn mùi nắng? “A, phải rồi mùi nắng thì vẫn như xưa, nó trộn trạo một cách quen thuộc với mùi hoa dã qùy, hương đồng nhà quê và mùi mồ hôi hơi hướm của mẹ tôi mà mỗi khi đi bêu nắng lúc về nhà tôi lại ngã lăn vào lòng bà. Giá mà lúc này đây lại được ngã lăn vào lòng bà mà hít hà cái hơi hướm, cái mùi sữa thơm thì hạnh phúc biết chừng nào.”
Đọc tiếp »

Lê Văn Trung

Câu chuyện mười năm

Mười năm dâu biển lỡ bồi
Chút hương sắc cũ bên trời phôi pha
Mười năm lưu lạc không nhà
Thà như hạt bụi bay qua cõi đời
Dẫu trong chua xót ngậm ngùi
Mười năm giọt lệ mi người còn xanh.
Đọc tiếp »

Phạm Đoan Trang


Phạm Đoan Trang và bản Báo Cáo Đồng Tâm

Gửi các anh chị em, bạn bè thân yêu của tôi.

Không ai mong muốn phải ngồi tù, nhưng nếu nhà tù là chỗ tất yếu ai đấu tranh cho tự do cũng phải đến, và nếu vào tù là để thực hiện một mục đích nào đó ta đã định trước, thì ta nên đi tù.

Tôi có một số mục đích định trước như vậy. Thế nhưng đi tù chỉ là bước đầu để thực hiện các mục đích này, còn muốn hoàn thành thì rất, rất cần sự tiếp sức của các bạn.

Tôi trông cậy vào các bạn. Xin giúp tôi hoàn thành các mục đích sau, nếu tôi có phải vào tù. Trân trọng cảm ơn tất cả.
Đọc tiếp »

Bùi Chí Vinh


Nhà báo độc lập Phạm Đoan Trang

Không ai có thể chống lại nhân loại
Bằng cách bắt bớ nhân loại giam vào tù
Nhân loại không phải một, hai người mà là bình phương, là lủy thừa, là sự nhân lên cực đại
Chặt đứt một cái đầu còn triệu triệu đầu khác lắc lư

Không ai ban phép màu hoài cho một thể chế chính trị bị ung thư
Bằng bạo lực xích xiềng, xà lim và song sắt
Không ai có thể khép cửa tự do dân chủ nhân quyền bằng địa ngục âm u
Khi tiếng gào của nhân dân là suối nguồn nước mắt
Đọc tiếp »

Babui


Biếm họa của Babui

Nguồn: Tác giả gửi

Nguyễn Tuấn Huy


Giáo sư, nhà văn Nguyễn Văn Sâm

Tôi không phải là học sinh của Giáo Sư Nguyễn Khắc Kham. Tôi là hậu sinh đẻ sau ông 62 năm tức là gần ba thế hệ sau. Thí dụ, GS. Kham là thầy của GS. Lưu Khôn. GS. Lưu Khôn là thầy của GS. Đỗ Chiêu Đức. GS. Đỗ Chiêu Đức là người mà tôi kính trọng như một bậc thầy trong lĩnh vực Hán văn. Thầy của tôi cũng là đệ tử của GS. Kham. Khi thấy thầy mình và các đồng môn viết những bài biên khảo kính tặng GS. Kham như những nén hương dâng Thầy trong ngày giỗ làm tôi suy nghĩ về con người và sự nghiệp của GS. Kham. Ông đã làm gì để có được sự kính trọng của nhiều người và đặc biệt là của các môn sinh đã thành đạt sau này.
Đọc tiếp »