Ngô Nhân Dụng

Dân Hồng Kông mới gửi một thông điệp hình ảnh cho dân chúng Trung Hoa lục địa: Vô Úy! Không có gì phải sợ hãi.

Sau hơn hai tháng biểu tình và xung đột với lực lượng cảnh sát dùng dùi cui và hơi cay, dân biểu tình đã khiến phi trường phải đóng cửa suốt ngày Thứ Hai. Đây là lần đầu tiên một phi trường thuộc lãnh thổ Trung Quốc phải đóng cửa, vì dân Hồng Kông tỏ thái độ phản đối hành động của cảnh sát tại sân ga xe lửa ngày Chủ Nhật. Họ tiếp tục chống cự cảnh sát trong ngày Thứ Ba với những chai nước bằng plastic.

Nhiều người đã lo lắng chính quyền Cộng Sản Trung Quốc sẽ mạnh tay. Quân đội Trung Cộng đồn trú còn bất động nhưng đã thị uy, tuyên bố có thể can thiệp ngay sau ngày 21 Tháng Bảy khi dân biểu tình ném bùn vào huy hiệu nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa ở trụ sở. Họ còn cho chiếu video cảnh lính tráng đàn áp một đám người đóng trò biểu tình.
Đọc tiếp »

Hoàng Xuân Sơn

Nước. Tam đoạn

[với Bắc Phong, Nguyễn Hàn Chung, Trần Trung Đạo, Vương Ngọc Minh…]

Tôi chơi ngôn ngữ thời đại như ăn cơm nắm
Vậy mà có kẻ mon men đánh đắm thuyền đò
Nước. Là một chất gì không thể phân tích
Chết đi rồi ai gáy được ò o

Đừng xúi dại tôi ra tay phản đòn
Khi em ví tôi nơi chốn chỉ tuyền cò và khỉ
Nước nước. Nước đâu rồi tôi chạy lon ton
Cu tí bảo đứng lại ông nội chảy hết cả rồi. Bề gì?
Đọc tiếp »

Bữa sáng

Posted: 16/08/2019 in Bắc Phong, Jacques Prévert, Thơ

Jacques Prévert (1900-1977)
Bắc Phong chuyển ngữ từ nguyên tác Déjeuner du matin của Jacques Prévert

anh rót cà phê
vào tách
anh đổ sữa
vào tách cà phê
anh bỏ đường
vào tách cà phê sữa
với chiếc muỗng nhỏ
anh quậy
và uống cà phê sữa
xong anh đặt tách xuống
chẳng nói gì với tôi
Đọc tiếp »

Cung Tích Biền


Nhà văn Cung Tích Biền

“Con ai đem bỏ nơi đây,
Thế gian đâu chỉ một này mà thôi”

[CTB]

1.
Hồ sơ về Kỷ vật:

Thư của Manh Manh:

“Chị Mành Mành thân yêu,

Kỷ vật là con của chị? Em biết.

Chị say đắm trong một tình thương hiếm có của tình mẹ con? Em biết.

Nhưng em phải viết ra/ ghi lại những dòng này, vì quanh đây còn ánh mặt trời. Kỷ vật phải được soi sáng, rõ thực là từ đâu tới.

Ngoài thương yêu, dâng hiến cho đứa con từ tình mẹ, chị không có một quyền năng gì để thay đổi được sinh mệnh của cháu.

Kỷ vật chỉ là một Hậu quả, không là một Tương lai. Hôm nay, xã hội người đã một mực đi tới tương lai, quên những gì đã tạo, và để lại, từ quá khứ.
Đọc tiếp »

Quảng Tánh Trần Cầm


Biếm họa của Babui

Ngàn năm đô hộ

guồng máy xoay vòng
tít mù như con vụ
ai nấy đều chóng mặt ù tai

đôi khi muốn bịt tai che mắt
phó mặc tương lai
cho tập đoàn khôn nhà dại chợ

nhưng não lòng cho con cháu
làm hạng cùng đinh trên quê cha đất tổ
phận tôi đòi ngàn năm trước
Đọc tiếp »

Khaly Chàm
.tự thú #5

tháng bảy ăm lịch, lũ bướm đêm yếm thế
nhìn đám cô hồn sống đi lang thang không thấy bàn chân
cô hồn ma yểu mệnh ngửi mùi hương khói vàng mã
bọn mang mặt nạ người
đang nghẹn thở bị tiền dollars sóc cổ họng
quỳ lạy miếng vải đỏ tươi màu máu
lảm nhảm thì thầm thứ ngữ âm có thể là tiếng của nước lào
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

Hãy cho anh khóc bằng mắt em
Những cuộc tình duyên Budapest

(Thanh Tâm Tuyền)

Ngày qua, trên trang FB của Ngô Nhật Đăng có ghi lại đôi dòng chữ ngắn về “một linh mục người Hungary bị bắt đưa đi Siberia năm ông 90 tuổi thì Liên Xô sụp đổ ông mới được thả và quay về Budapest, một nhà báo hỏi về những người Soviet, ông trả lời: Tôi đang ở đây mà họ thì đâu rồi.”

Vị linh mục này, có lẽ, bị bắt trong “Cuộc Nổi Dậy 1956 Ở Hungary” – The Hungarian Revolution of 1956. Về sự kiện này, nhà báo Trần Khải có đôi câu tóm lược:
Đọc tiếp »

Bùi Chí Vinh


Trận Bạch Đằng Giang
Lê Năng Hiển

Vấn đề không phải là giàn khoan Hải Dương 8 quay lại bãi Tư Chính
Người Việt Nam không quen thói thập thò
Từ bãi Tư Chính nói về điều công chính
Là tất cả những gì dán nhãn Tàu phải bị nhập kho

Tụi bay không có quyền gì đi tước đoạt tự do
Của một dân tộc hơn 20 năm nội chiến
Tụi bay không có quyền le chiếc lưỡi bò
Dưới sự toa rập của lũ tay sai đê tiện
Đọc tiếp »

Cung Tích Biền


Nhà văn Cung Tích Biền

1.
Nhiều đêm không ngủ, nằm hoang trống trong bóng đêm, lòng buồn nhớ nổi trôi. Lá trong vườn cũ, cỏ may quanh bia mộ, nhớ ngọn gió đầu mùa gợi cho ta cái khang khác chờ mong một đổi mùa, nhớ đôi mắt một người điên, nhớ chuột.

Thay vì dùng cái bẫy chuột cồng kềnh, lại tốn công lắp miếng mồi, ngày nay người dùng tấm keo dính chuột, để giết chuột.

Tôi từng ngồi rất lâu một sớm mai nhìn con chuột vùng vẫy trên tấm keo dính chuột, lúc nó còn sức vẫy vùng. Bi kịch ấy không quá một ngày, nhưng cực là dằn dai, đúng điệu nghệ của cách tạ từ.
Đọc tiếp »

Vĩnh Điện

Thơ: Phạm Phan Lang; Nhạc: Vĩnh Điện; Hòa âm: Quang Đạt; Tiếng hát: Ngọc Quy
ban_ky_am

Nguồn: Trang Web nhạc sĩ Vĩnh Điện

Hồ Đình Nghiêm

Ở xứ lạnh dai dẳng ai cũng mong hè về, thế rồi khi nó tới, như chân đi một lữ khách đã mỏi mòn cần tìm nơi ngồi nghỉ. Nó ở tạm chẳng lâu, hiện ra mà không cần phải đón nghe những thành tâm đưa lời cầu xin quá bộ. Nó nóng quắt quay và khiến lắm kẻ lại manh tâm quay mặt khước từ. Họ bày ra những chia tay, họ đi xa, họ bảo cần thay đổi không khí.

Như vậy, nghỉ hè mang ý nghĩa của những cuộc lên đường. Vé máy bay lên giá, lập luận rằng tại rơi vào mùa cao điểm. Người ở núi cao bay về vùng biển, người ở phố phường tìm ra bình nguyên vắng tiếng động. Sống nơi cô quạnh bèn vượt biên mong quây quần chung đụng tiếng cười hiền hữu. Tựu trung họ tìm nhặt sự quân bình, bồi đắp những thiếu hụt, hoán đổi một môi trường, một cảnh sắc. Quen, lạ.
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Phúc


3 cây nhang
Đinh Trường Chinh

Viết trong ngày giỗ đầu của mẹ

ngày tôi về tới đầu làng
mẹ đâu còn nữa… nắng vàng chiều quê
mùi rơm rạ chợt theo về
bâng khuâng mùi đất …tái tê mùi bùn

quê nhà sương chập chùng buông
bờ lau nhuộm trắng nỗi buồn giăng tơ
dáng me trong ánh chiều mờ
bạc phơ mái tóc chơ vơ cuối vườn
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

Có thể nói không quá đáng tất cả những căn bệnh trầm trọng về đạo đức nghề nghiệp: gian dối, tiêu cực, lãng phí, quan liêu… đã tàn phá giáo dục trong nhiều năm đều có nguồn gốc sâu xa liên quan tới cái lỗi hệ thống cơ bản này. (G.S Hoàng Tụy)

Tôi đến Thái Lan, lần đầu, khi còn là một thanh niên chưa đến tuổi ba mươi. Ở đất nước này nhìn đâu cũng thấy hình ảnh của đức vua và hoàng hậu khiến tôi không khỏi “chau mày” và cảm thấy hơi khó chịu. Xứ sở còn nghèo, ngân qũi quốc gia nên dùng vào những việc khác, cấp thiết hơn (cải thiện cơ sở hạ tầng hay đời sống của dân nghèo, chả hạn) thay vì chi phí quá nhiều vào việc “phấn son/trang điểm” cho hoàng gia như vậy.

Vài chục năm sau, tôi lại có dịp ghé qua đất Thái thêm nhiều lần nữa. Hình ảnh đức vua và hoàng hậu vẫn hiển hiện khắp nơi nhưng tôi (thôi) không “chau mày” và “khó chịu” như xưa nữa. Nhờ thời gian, mãi đến lúc đời đã xế chiều, tôi mới suy nghĩ và suy xét hơn – chút xíu!
Đọc tiếp »

Chu Vương Miện

nước yếu quân thua phải cống Hồ
đời phiền hơn những miếng cau khô
mấy mái lầu cong thềm cung lạnh
tàn đời theo hạ nắng thu mưa

ai biết hồng nhan thường bạc mệnh
giai nhân đỏng đảnh kiếp tài nhân
lãnh cung vĩnh viễn thua láng hết
oan nghiệt đeo theo đũng hồng quần
Đọc tiếp »

Ngô Nguyên Dũng

trốn cái nắng trưa nhiệt đới
và tiếng giao thông nhốn nháo
trong một quán cà phê ở tầng ba.
trong góc phố trung hoa
ở Sài gòn. hít thở những vết tích
và uống nỗi tĩnh lặng của thời gian. vướng vất
trong những nhánh trà
trong tách sứ.
xưa cũ và hư hao
những ký ức.
Đọc tiếp »

Cung Tích Biền


Nhà văn Cung Tích Biền

Truyện ngắn dưới đây là truyện được sáng tác gần đây nhất [2015] trong chùm 3 truyện liên hoàn, nhân 40 năm sau Biến cố Tháng 4-75, khi Tác giả sắp bước vào thềm của tuổi 80. Truyện, một cưu mang khí hậu của hiện thực huyền ảo, đứa con sinh đôi của một dòng thời sự dai dẳng, dài dặc quái đản được gọi chung, là lịch sử.

1.
Bát tiên là tám vị tiên, trong đó có một tiên Bà. Mỗi người ở một động đá trong đảo Bồng Lai, nơi của trường sinh bất tử. Trương Quả Lão là một trong tám vị tiên. Trương có một cái trống cơm và một con lừa. Lúc cỡi lừa Lão tiên thường quay mặt về phía đuôi con lừa. Con lừa đi tới, Lão nhìn lui. Lúc không cỡi, Trương Quả Lão thu nhỏ con lừa bỏ vào cái bị cói, rồi mang kè kè.

Câu chuyện thần tiên ấy đã mấy nghìn năm trôi. Tôi thì hiểu theo một cách khác: “Phép thuật không do nơi Thuật sĩ Trương Quả Lão. Chỉ là do con lừa biết tự thu nhỏ để rúc vào cái bị cói mà thôi”.
Đọc tiếp »

Nhật Quang

Ta tựa lưng vào hoàng hôn
nghe cuối chiều nhạt nắng
thả hồn theo khúc hát đồng dao
một thoáng bình yên rất lạ
năm tháng xuôi ngược, bôn ba
ta trở về, ghì chặt những ký ức thương yêu òa vỡ…
còn đó đồng lúa mênh mông
chấp chới cánh cò theo vầng mây trắng xa tít chân trời  Đọc tiếp »

Lương Nguyên Hiền
(Nhân đi thăm ngôi nhà thơ ấu của đại thi hào Đức)


Johann Wolfgang von Goethe (1749-1832)
(Ảnh Internet)

Vào một buổi chiều cuối tuần đầu tháng tư, khi cái lạnh lẽo của mùa đông vẫn còn vương vấn chưa chịu dứt khoát ra đi, khi những tia nắng trên cao đổ xuống không đủ sưởi ấm cho loài người và những cơn mưa nặng hạt kéo dài dai dẳng không ngớt, từ ngày này qua ngày khác, như nhà thơ Nguyên Sa đã gọi là mưa bong bóng, “mưa tôi chả về bong bóng vỡ đầy tay”. Quá đẹp và quá thi vị, nhưng nó lại có bộ mặt trái của nó, cái cảnh “trời sầu đất thảm” ấy dễ làm ta buồn lòng, nản chí. Chúng tôi rủ nhau đi thăm ngôi nhà của Johann Wolfgang von Goethe tại thành phố Frankfurt am Main. Một công mà hai chuyện, thứ nhất để tránh cái cảnh trời đất “mang mang sầu” này và thứ hai nữa là tôi đã có ý định từ lâu lắm rồi đi thăm “nơi chôn nhau cắt rún” của Goethe, một đại thi hào của nước Đức.
Đọc tiếp »

Nguyễn An Bình

Chim trên tường tu viện cũ

Tiếng chim hót trên tường tu viện cũ
Trơ tháp chuông hoang phế tự bao giờ
Màu mây xám một ngày mưa tháng bảy
Ngơ ngác nhìn sóc gậm hạt thông khô.

Cây thập giá chơ vơ cùng rêu mốc
Gánh lên mình bao phế tích trầm luân
Mái vòm cong chứa bao điều bí mật
Đưa tôi về bao thế kỷ hồng hoang.
Đọc tiếp »

Trần Đức Phổ

Tự thú

Một đời nắng lửa, mưa sương
Có em ấm lạnh bước đường trần ai
Từ khi tóc vấn, lược cài
Dẫu mòn sỏi đá chửa phai tình nồng

Đời ta một kẻ lông bông
May thay kết sợi tơ hồng với em
Lật tung ngày tháng mà xem
Bao nhiêu mơ ước đã lem nhem rồi!
Đọc tiếp »

Thuyên Huy
Để nhớ HTN – người lẻ loi mang theo những gì muốn nói nhưng chưa nói được xuống lòng mộ lạnh.

Giữa tháng giêng, cuối hạ, buổi sáng, trời vẫn nắng như những ngày đầu mùa, vài ba cơn gió bắc gay gắt nóng hậm hực tụ nhau về rồi lửng thửng bỏ đi không chào không hỏi, chủ nhật, nghĩa trang Altona vắng tanh, không bao nhiêu người thăm, dọc theo mấy hàng mộ bia, cùng kích thước vuông, lớn cở hai gang tay, cùng loại đá, đặt nằm thẳng, cách đều nhau, trên cái đồng cỏ xanh trải đầy xác hoa phượng tím, sâu hút phía trong cùng, lác đác đôi ba người đứng ngồi ở cuối đường. Ngồi đó lâu rồi, trước mộ, nói là mộ nhưng ở đây, mộ là những khoảnh đất xanh cỏ, bằng phẳng, tro cốt chôn bên dưới, chính giữa phía trên, người ta đặt một cái bình đựng hoa bằng sứ đen, mộ nào cũng như mộ nào, chỉ khác nhau ở chỗ là hàng chữ khắc trên bia và loại hoa cắm trong bình, Đạm chưa nói được trọn những gì mình muốn nói, hơn năm năm gặp lại nơi xứ người, cùng cảnh đời lẻ loi, vui buồn có nhau, vậy mà cuối cùng, ngày anh Huỳnh mất, Đạm đã không tiễn anh lần đi sau cùng, không như lần tiễn nhau tại một góc quán cà phê, ở chợ Nancy, đêm chờ khuya ra biển, hẹn ngày gặp lại, tay vuốt nhẹ mộ bia, khắc vỏn vẹn tên người và ngày sinh ngày chết, chợt dưng Đạm nức nghẹn, thì thầm, rấm rứt khóc “vậy mà em đã thất hẹn với anh rồi”.
Đọc tiếp »

Bức tường trổ hoa

Posted: 13/08/2019 in Sông Cửu, Thơ

Sông Cửu
(Tặng LNQA và những yêu thương còn ngăn cách)

Tường thành sừng sững ôm mây
che kín trong ngoài mời gọi
nắng vẫn chói và tình yêu vẫn đợi…
Tiếng dế vườn bên vẫn gáy
Ve sầu cuối bãi cứ mãi gọi tình
Hoàng hôn trở mình… mở cửa bình minh.

Em yêu anh! Yêu bầu trời xanh
yêu đàn chim bay trong nắng gió
yêu cánh dều chao nghiêng đồng cỏ
bông dừa rụng trắng trước ngỏ sau nhà
em nhớ ngày hè theo mẹ lên chùa
theo cha bắt cua đặt lờ thăm ruộng
sáng sớm ra vườn chầm lá che chòi
chiều chiều xuống sông ôm bè tập lội…
Đọc tiếp »

Lê Phước Dạ Đăng

em thay lòng đổi dạ
hay đến thời … mãn kinh?
nhăn nhăn rồi nhó nhó
chẳng có gì phân minh

phải chăng “anh hai” giựt
cây kem ngậm, rã tan
hắn be sông làm đập
ngăn dòng chảy uốn bờ?
Đọc tiếp »

Phạm Đình Trọng
(Đôi điều với Văn Việt)

1.
Những giải thưởng văn chương theo chủ đề, theo đề tài như giải thưởng văn chương viết về công nhân, giải thưởng văn chương viết về sinh đẻ có kế hoạch… thì tiêu chí đề tài là hàng đầu. Còn với văn chương chung của nhân loại, giải văn chương nào cũng chỉ có hai tiêu chí để xem xét trao giải và chỉ hai tiêu chí mà thôi.

Một. Phát hiện cho nền văn học những tài năng mới có cá tính sáng tạo, có giọng điệu mới, có sức vóc để sẽ có một đời thơ, đời văn khỏe khoắn. Giải thưởng Tự Lực Văn Đoàn phát hiện cho văn chương Việt Nam những tên tuổi, những đời thơ, đời văn bền bỉ, sang trọng Anh Thơ, Nguyên Hồng, Tế Hanh. Giải Prix des Critiques của các nhà phê bình văn học Pháp phát hiện ra Françoise Sagan qua việc trao giải thưởng cho cuốn tiểu thuyết đầu tay của bà, Bonjour Tristesse (Chào Nhé, Nỗi Buồn).

Hai. Khuyến khích khuynh hướng tìm tòi sáng tạo. Trao giải thưởng cho tác phẩm nào là ban giám khảo nhằm khẳng định giá trị phong cách nghệ thuật của tác phẩm đó, khuyến khích khuynh hướng tìm tòi của tác giả đó.

Nhưng dường như giải thưởng thơ Văn Việt của Văn Đoàn Độc Lập Việt Nam không cần, không chấp hai tiêu chí này.
Đọc tiếp »

Luân Hoán

thời đi lính ta làm thơ lạng quạng
có, đương nhiên súng đạn máu me
chạm sự thật lẽ nào nói nhảm
tình ý trong lòng khuân hết ra khoe

chuyện đánh đấm không cần hư cấu
thơ tháp tùng theo bước hành quân
thơ cũng dán lung tung nhiều chỗ
những chi chi ẩn nấp trong quần
Đọc tiếp »

Trần Vấn Lệ

Sau những ngày mưa như trút.
Đà Lạt đứng dậy lom khom…
giống như những cây thông
bật gốc, lòm còm đứng dậy…

Quang cảnh đang được nhìn thấy:
Đà Lạt, cảnh trí điêu tàn!
Những công nhân đi lang thang
trên đống nhà kính tan vỡ…
Đọc tiếp »

Phạm Nga

1.
Sau biến cố 30 tháng 4, gặp thời thất nghiệp tôi đi phụ hồ, phụ mộc, phụ chạy ống nước… kiếm sống thì quen anh A Chúng, gốc người Quảng Đông, cũng dân học tập cải tạo, từng ở trại hơn chục năm bởi làm bên ngành ANQĐ. Trong đám thợ đi sửa nhà, cất nhà, anh cựu “mất dạy” là tôi khi làm thợ phụ, thợ vịn cho công việc nào đó thì phải mất một ít thời gian mới thạo việc. Còn anh Chúng, cũng gốc lính tráng chứ nào phải thợ thuyền nhưng đã tỏ ra là thợ chuyên nghiệp thật sự khi chúng tôi lãnh chạy ống nước. Đó là anh đã có thể vẽ ra giấy nhanh, gọn các sơ đồ hệ thống nước sinh hoạt sẽ làm và tính luôn ra sẽ cần bao nhiêu thước ống nhựa với kích cỡ nào, bao nhiêu cái cút, măng-xông, rôbinê, tê… (1).

Có lần, khi cà phê cà pháo, tôi nức nở khen tài nghề của anh Chúng:

“Nhà lầu mà anh vẽ sơ đồ chạy ống một hơi ba tầng, phân minh, đâu ra đó ngon lành thì anh đúng là ông thầy!”

Anh Chúng cười:

“Ông thầy gì, nhờ hồi trước khi vô lính, tôi có đi phụ ông chú làm thầu khoán nên biết cái vụ chạy ống nước thôi. Còn anh, hồi trước dạy học mới đúng là sư phụ.”
Đọc tiếp »

Trần Huy Sao

Cancun (cùng) Trần gia…

những ngày vui quá cảnh, mau…

ngồi hiên mát ngó người qua kẻ lại
ngó ly champagne nhảy nhót xủi tăm
nghe tiếng đàn sắc-sô ướt đẫm
rớt xuống từng hột nhạc đắm chìm

lâu lắm rồi hồn dạng kho rim
tưởng khét đắng tới đang khô kiệt
không ai biết chỉ riêng ta biết
chiều lặng thầm dáng ngồi Cancun
Đọc tiếp »

Tháng Sáu lặng lẽ

Posted: 12/08/2019 in Thy An, Thơ

Thy An

tháng sáu vẽ vòng tròn bao quanh nhiều điểm
mỗi điểm là ngọn nến thắp lên từ những bàn tay khô
da nhăn, gân nổi
soi nỗi buồn của những người nhọc mệt
vừa trở về từ cuộc viễn du thất vọng

tháng sáu thèm ngọn gió thổi ngang đầu
có chiếc lá mang theo mùi rơm rạ cũ xưa
quê người, đất lạ, bình yên
chiều sâu của trái tim hiển lộ những bông hoa kỳ diệu
bài thơ giấu trong môi chưa bao giờ nói ra
Đọc tiếp »

Cát Linh


Nhà nghiên cứu lịch sử Biển Đông Trần Đức Anh Sơn.
(Hình: Facebook Trần Đức Anh Sơn)

Lời Tòa Soạn Người Việt: Cuộc đối đầu giữa tầu hải cảnh Trung Quốc và Việt Nam tại bãi Tư Chính trên Biển Đông đang trở nên ngày càng căng thẳng hơn. Diễn biến mới nhất, đã có tới 80 tàu Hải Cảnh và các loại tàu khác của Trung Quốc đang hiện diện ở bãi Tư Chính kể từ cuối Tháng Năm, 2019 đến nay. Liên quan đến sự kiện này, nhật báo Người Việt đã có cuộc phỏng vấn với Tiến Sĩ sử học Trần Đức Anh Sơn, người có hơn 10 năm nghiên cứu về Biển Đông, và hiện sống tại Đà Nẵng.

Qua việc phân tích lịch sử tranh chấp chủ quyền và nguyên nhân chính dẫn tới tình hình tranh chấp hiện nay tại bãi Tư Chính, ông Trần Đức Anh Sơn khẳng định “bãi Tư Chính hoàn toàn của Việt Nam!”

Nhà nghiên cứu lịch sử Trần Đức Anh Sơn cho biết: Bãi Tư Chính nằm trên thềm lục địa phía nam của Việt Nam, nhưng có lúc đã bị xếp nhầm vào quần đảo Trường Sa của Việt Nam. Sau này người ta đã điều chỉnh và bãi Tư Chính là một trong sáu bãi ngầm Việt Nam đang làm chủ. Trên đó Việt Nam đã xây dựng các outspots để bảo vệ chủ quyền của Việt Nam trên vùng biển có các bãi ngầm này. Bãi Tư Chính hoàn toàn nằm trong phạm vi 350 hải lý trên thềm lục địa Việt Nam và nằm trong vùng đặc quyền kinh tế (EEZ) 200 hải lý của Việt nam. Nghĩa là theo luật biển quốc tế, bãi Tư Chính không phải là khu vực đang có tranh chấp chủ quyền giữa các bên có liên quan ở trên Biển Đông là Việt Nam, Trung Quốc, Philippines, Malaysia, Brunei và Đài Loan. Việt Nam có quyền chủ quyền và quyền tài phán về Bãi Tư Chính. Bất cứ hoạt động nào của một quốc gia kể cả thăm dò hoặc nghiên cứu khoa học ở trên các khu vực vùng biển kể cả Bãi Tư Chính cũng đều phải được sự đồng ý của nhà nước Việt Nam. Đó là về mặt pháp lý.
Đọc tiếp »