Phan Ni Tấn

nhom_hung_ca-1985

Ngày 28-3-1985, trong kỳ Đại hội Ca nhạc Đấu tranh tại thủ đô Hoa Kỳ – Washington D.C nhằm yểm trợ công cuộc bài trừ hải tặc và bảo vệ thuyền nhân, có sự góp mặt của các nhạc sĩ Hà Thúc Sinh, Nguyệt Ánh, Việt Dzũng, Châu Đình An, Huỳnh Công Ánh và Phan Ni Tấn. Những người bạn này tôi đều quen biết, riêng Huỳnh Công Ánh lần đầu tiên tôi mới gặp mặt. Từ đó, Huỳnh Công Ánh và tôi thỉnh thoảng vẫn gặp nhau, hát với nhau những ca khúc đấu tranh trên cùng một sân khấu.

Năm 1986, qua bài viết xuất sắc của nhà thơ Cao Đông Khánh về cuộc vượt ngục ly kỳ của nhạc sĩ Huỳnh Công Ánh làm nhiều bạn tù xôn xao, riêng tôi càng cảm phục anh hơn.
Đọc tiếp »

Nguyễn Thị Khánh Minh

trinh_y_thu
Nhà thơ, dịch giả Trịnh Y Thư

Nhờ duyên layout sách mà tôi được biết Nhà Thơ, Dịch Giả nổi tiếng Trịnh Y Thư (TYT). Ấn tượng đầu tiên gieo vào ý nghĩ tôi là, cái ông Nhà Thơ này khó quá. Tôi không nhìn qua phong thái Nhà Thơ, cũng không Dịch Giả, mà qua một trí thức, có học vị, nghề nghiệp ổn định, thì đó là một người mà tầm hiểu biết rất thuyết phục người đối diện, nghiêm nghị, ít nói, và cầu toàn – ít ra là trong việc layout mà tôi nhận thấy thế – Tôi thực sự căng thẳng. Hôm nay, xin thú thật với Nhà Thơ rằng, hồi nhận layout sách, tôi chỉ mới vừa tốt nghiệp sau mấy giờ học qua điện thoại do một anh bạn hướng dẫn. Và thế là thực tập ngay bằng Chỉ Là Đồ Chơi (CLĐC) của Trịnh Y Thư. (Có phải để ở đây lời xin lỗi không? Nhưng CLĐC cũng đạt yêu cầu đấy chứ, có điều ở đó tôi có chút buồn riêng. Và cũng xin nói thêm, CLĐC là cuốn thứ hai trong nghề dàn trang của tôi).
Đọc tiếp »

Tôi nghe…

Posted: 23/09/2016 in Thơ, Đặng Xuân Xuyến

Đặng Xuân Xuyến

pham_trong_dat
Phạm Trọng Đạt, Cục trưởng Cục Chống tham nhũng

Lời dẫn: Nhân đọc bài trao đổi của ông Phạm Trọng Đạt, Cục trưởng Cục Chống tham nhũng (Thanh tra Chính phủ) cho rằng, tỉnh Thanh Hóa cần kiểm tra, làm rõ thông tin trên mạng xã hội về những khối tài sản rất lớn của một nữ trưởng phòng thuộc Sở Xây dựng Thanh Hóa với phóng viên báo Dân Trí. Và những thông tin tràn lan trên mạng xã hội về những “nghi vấn tiêu cực” ở một số bộ phận quan chức,… Đặng Xuân Xuyến tôi mượn thơ chép lại và mong những thông tin đó không đúng:

Tôi nghe…
Quan đầu tỉnh xứ Thanh (1)
Cung phụng bồ nhí siêu xe bạc tỉ
Biệt thự rải khắp nơi
Chiếm đất vàng phố thị
Còn ủ mưu đầu cơ chính trị
Bợ gót đưa “nàng” vào cơ cấu
Quan thật giầu!
Quan tính kế thật sâu!
Quan lấy tiền từ đâu?
Từ bòn rút dân đen?
Hay tận vét bằng trò buôn quan bán chức?
Đọc tiếp »

Chử Văn Long

corruption

BẠN QUAN

Bạn cũ lâu ngày gặp lại
Chén rượu quê đưa đẩy tẩy trần
Tao ruột ngựa hỏi câu ngớ ngẩn
Mày làm quan chắc kiếm bộn tiền
Chức ấy rẻ mà sinh lắm lãi
Mày học ngu nhưng thủ đoạn tài
Tao học giỏi nhưng mù thủ đoạn
Mãi long đong chức phó dân quèn
Mày nhăn mặt chửi tao thằng đểu
Quá nửa đời mãi chửa hết ngu…
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Phúc

thieu_nu_hoa_cuc

Mùa hoa cúc vàng

Qua sông khói sóng mịt mùng
Bóng mây và gió ngập ngừng trôi xa
Chìm trong màn mỏng sương nhòa
Em ngồi nhặt cả mùa hoa cúc vàng

Khẽ khàng một giọt sương tan
Rơi bềnh bồng níu ngày sang chập chùng
Nghe mùa in dấu rưng rưng
Mải mê đàn bướm hôn từng nụ hoa
Đọc tiếp »

Trần Ngọc Hưởng

lovers-ernst_ludwig_kirchner-1909
Lovers (1909)
Ernst Ludwig Kirchner

Phiêu linh

Bờ môi quyến chặt bờ môi,
Chênh chao ngỡ cả đất trời ngã nghiêng.
Hàng mi khép lại ngoan hiền,
Tấm thân ôm tấm thân mềm. chơi vơi.

Thời gian ngưng đọng lại thôi,
Thế gian còn chỉ hai người yêu nhau
Kể chi lần cuối lần đầu,
Rong chơi cạn cuộc về đâu xa vời
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

tuong_xe_cho_xac

Tượng đài “bác” chỉ ngàn tư tỷ
Xác dân lành bó chiếu chạy rông
Những tấm hình ngang tầm thế kỷ
“Thời đại Hồ Chí Minh rực rỡ” – điên khùng.

JB Nguyễn Hữu Vinh

Tui hay viết lăng nhăng đủ chuyện nhưng riêng chuyện tình yêu đôi lứa, hay tình cảm lứa đôi thì chưa. Lý do – giản dị – vì không ai chịu yêu tui hết trơn, hết trọi. Tui cũng chả yêu ai cả. Yêu thầm, yêu trộm, yêu lén, yêu mình ên (nghĩa là yêu một chiều, yêu đơn phương, đơn tuyến) cũng miễn có luôn.

Nói tóm lại, và nói cách khác, và nói theo ngôn ngữ đương đại là tôi chưa từng trải nghiệm tình trường nên không đủ tư cách để mà chọc bút vô cái lãnh vực bao la (và mù mịt) mà mình hoàn toàn mù tịt.
Đọc tiếp »

Trần Yên Thảo

thuyen_dau_ben_trang

1.
Lạnh lùng nhịp gõ thời gian
mối đùn khe cửa nhện đan lối vào
phút giây chớ dại cưỡng cầu
đuổi từng sợi tóc trên đầu thiếu niên.

2.
Qua chưa kịp tới bến bờ
chiếc thân xiêu vẹo đón chờ phong ba
nhớ người, chợt thấy chim sa
nhớ nhà, chợt thấy trời pha ráng chiều.
Đọc tiếp »

Nguyễn Lương Vỵ

vo_chan_cuu-nguyen_luong_vy
Từ trái: Võ Chân Cửu và Nguyễn Lương Vỵ

Thi sỹ Võ Chân Cửu biết làm thơ từ khi còn tuổi thiếu niên (13, 14 tuổi). Làm thơ từ rất sớm, nhưng sức thơ lại vượt xa cái tuổi của mình, mà thơ lại hay, thơ thứ thiệt nữa thì thật là hiếm và quý.

Võ Chân Cửu in tập thơ đầu tay, Tinh Sương, năm 1972, cách nay trên 40 năm. Lúc ấy, thi sỹ vừa tròn 20 tuổi. Nay ngồi đọc lại Tinh Sương, tôi vẫn còn niềm rung cảm, xúc động mạnh như thuở nào.

Tinh Sương, đúng như tên gọi, một giòng thơ lung linh, trong veo trong vắt, nhất khí từ bài đầu đến bài cuối. Âm vang, có một chút gì đó hiu hắt, lành lạnh, trầm trầm. Sắc màu, có một chút gì đó vừa ảo diệu, vừa mênh mông. Chữ trong mạch thơ, hình như thi sỹ cố ghìm lại những tiếng nấc thảng thốt của buổi đầu đời, khi bắt đầu cảm nhận được cái cô liêu, côi cút, bơ vơ của kiếp người.
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm

hue_lut

hôm nay con lạc đà thu cánh về đậu trong đại nội
cây sứ trăm tuổi bị quan triều đại mới bứng chôn sân nhà
ngô đồng lẻ bạn buồn vương màu thu quyện
ngọ môn lầu có ai cất giọng nghe quyền uy
muốn điều chỉnh tiếng việt phải giỏi tiếng nước lạ
chữ trung quốc tự nhiên lên ngoại ngữ hàng đầu  Đọc tiếp »

Phan Thành Khương

tuong_linh
Nhà thơ Tường Linh

Nhà thơ Tường Linh sinh ngày 12 tháng 12 năm 1931 tại làng Trung Phước, xã Quế Trung, huyện Nông Sơn, tỉnh Quảng Nam. Năm 23 tuổi (1954), ông ra Huế, Quảng Trị. Năm 25 tuổi (1956), ông vào Sài Gòn và từ đó đến nay, suốt 60 năm qua, ông sống ở Sài Gòn.

Ngày 12 tháng 12 năm 2005, nhân sinh nhật lần thứ 74, ông viết “ Gặp trên đường về” (xem phụ lục) với một chú thích được đặt trong ngoặc đơn “(Dành cho ngày từ biệt tất cả)” Vậy “Gặp trên đường về” là gặp trên đường từ biệt thế gian, từ biệt cõi đời này, là “sống gửi thác về”, là “về” với ông bà.

“Gặp trên đường về” là bài thơ thứ 396 trong tập “Thơ Tường Linh tuyển tập” (NXB Văn học, năm 2011) và cũng là bài thơ cuối cùng của tuyển tập thơ mà tác giả cho rằng “cũng tạm tiêu biểu cho cả đời thơ” của ông như ông đã nói trong “Thư vào tập” ở đầu tuyển tập đồ sộ này.
Đọc tiếp »

Bùi Minh Vũ

thu_vien_dai_hoc

Mùi thơm của tập luận văn

Không cần thời gian học
Sau nữa là đồng bo
Và sự thân thiện
Trong góc tối thư viện
Nơi ít người ngồi
Giống một góc của mồ chôn hạnh phúc
ở đó em cắn hạt dưa
quên biển chết
cuối cùng
chúng ta thỏa mãn với mùi thơm
của tập luận văn sao chép
như chính cuộc sống này
đang đi ngược chiều gió thổi.
Đọc tiếp »

Nguyễn Bảo Hưng

paris_est_une_fete

« Paris est une fête » là tựa một cuốn sách của Ernest Hemingway bình thường chắc ít ai buồn để ý, thậm chí được nghe nhắc tới. Bản thân tôi cũng không ngờ lại có cuốn sách này trong sự nghiệp đồ sộ của nhà văn Mỹ từng được giải Nobel, nếu đã không xảy ra biến cố đó. Cái biến cố thời sự làm tôi chú ý tới cuốn sách, ấy là vụ việc trong đêm thứ sáu 13-11-2015 quân khủng bố hồi giáo IS đã mở một loạt tấn công khủng bố tại bốn địa điểm khác nhau ở Paris, gây thiệt mạng cho 121 người và hơn hai trăm người khác bị thương. Đợt tấn công khủng bố đã làm thế giới bàng hoàng xúc động vì các mục tiêu tấn công đều là những nơi giải trí công cộng, và đối tượng nhắm bắn đều là thường dân vô tội thuộc đủ mọi thành phần xã hội, mọi quốc tịch, mọi tôn giáo. Lỗi duy nhất của họ, các nạn nhân ấy là dám hẹn hò gặp gỡ nhau vào tối thứ sáu để vui chơi giải trí sau một tuần làm việc mệt nhọc. Chỉ riêng tại Bataclan, một sân khấu trình diễn nhạc rock được giới trẻ Paris ưa chuộng, đã có 81 người bị giết trên tổng số 121 người tử thương. Cảnh tượng xác chết nằm la liệt giữa các hàng ghế, trên các lối đi, thậm chí cả trên sân khấu đã làm lên dấy một làn sóng công phẫn trên toàn nước Pháp. Riêng tại Paris, bên cạnh những cuộc biểu tình phản đối còn có nhiều vụ tụ tập đông đảo đặt hoa tưởng niệm các nạn nhân hoặc kêu gọi cần tiếp tục cuộc sống bình thường để trả lời thích đáng thách thức đe dọa của quân khủng bố. Tại một buổi tụ tập này, một phụ nữ hẳn là dân parisienne chính cống, bà Danielle 77 tuổi, đã giơ cao trước ống kính đài truyền hình BFM cuốn sách « Paris est une fête » của Ernest Hemingway và lớn tiếng cổ động : « Rất cần phải đem hoa đến tưởng niệm những người quá cố. Rất cần phải đọc, đọc nhiều lần cuốn « Paris est une fête » của Hemingway. Bởi vì chúng ta là một nền văn minh rất lâu đời và chúng ta cần nêu cao các giá trị của chúng ta. » (« C’est très important d’apporter des fleurs à nos morts. C’est très important de voir, plusieurs fois, le livre d’Hemingway « Paris est une fête ». Parce que nous sommes une civilisation trés ancienne et nous porterons au plus haut nos valeurs ».)
Đọc tiếp »

Nguyễn Thị Hằng

tre_tho_vn

Đất nước có bao giờ như thế nầy đâu?
Người dân chết đi mà bụng còn lép xẹp
Thân bó chiếu nằm xe, đôi chân còn mang dép
Đất nước bốn ngàn năm sao có một ngày này…

Đất nước bây giờ là của ai
Khi tất cả mọi người đều im thin thít
Chín mươi triệu dân bỗng hóa thành con nít
Nghe vẳng đâu đây tiếng hảo lớ bọn Tàu
Đọc tiếp »

Khổng Trung Linh

ca_phe_canh_dieu

Từ lâu nay, Nguyện có thói quen chiều thứ Sáu đi làm về thường ghé vô tiệm tạp hóa cuối phố mua một chai Coca Cola nhỏ và một gói da heo chiên dòn. Ra ngồi trong xe ngay ngắn, Nguyện từ tốn bóc gói tóp mỡ bỏ vào miệng ăn chậm rãi từng miếng một. Nguyện nhắm mắt nhai thật chậm để thưởng thức những vị bùi, mặn và béo ngậy toát ra từ những miếng tóp mỡ. Chờ cho những miếng da heo dòn rụm tan dần trong miệng, Nguyện mới mở nắp chai Coca Cola, đưa lên uống một hơi dài. Chất ngọt, cái lạnh, độ nồng của ‘the real thing’ quyện lấy cái béo ngầy ngậy như một khúc giao hưởng làm Nguyện tỉnh cả người.
Đọc tiếp »

Trần Huy Sao

california-in-autumn

Thu chiều

chiều nay mới thiệt chiều Thu
lạnh se vừa đủ để rù gió qua
nắng vàng mơ chạm hiên nhà
mây trôi rất mỏn về xa cuối trời
ta ngồi nơi chổ thường ngồi
ngắm mùa Thu giữa cảnh trời chiều Thu…
Đọc tiếp »

Trần Thị Nguyệt Mai

bia_tho_quynh-hoang_xuan_son

Cách đây hơn 30 năm tôi mới được dịp xem hoa quỳnh nở, tình cờ trong một ca trực đêm tại cơ quan. Từng cánh quỳnh như chờ đợi kẻ tri âm bung ra tỏa hương thơm dịu nhẹ. Hoa trắng, sang trọng, đẹp. Chỉ nở một lần rồi tàn tạ.

“Thơ Quỳnh” của Hoàng Xuân Sơn có phải cũng như đóa quỳnh kia chỉ dành cho người tri kỷ?

để thơ thấm vào máu
máu nở ra quỳnh hoa
có khi hồn ẩn dã
hương vỡ như khóc òa

(ngọc văn, thơ và quỳnh hương)
Đọc tiếp »

Trần Yên Hòa

thieu_nu_ao_ba_ba_den

Em phương ấy

Em phương ấy mắt có buồn tháng bảy
Lời tình anh buông xuống một câu xàng
Em nhận lấy câu cải lương hồ quảng
Có lời tình nhân ngãi của trăm năm
Đọc tiếp »

Uyên Thao

bia_viet_nam_manh_ho_hay_meo_rung

Phạm Văn Thuyết có thể là cái tên xa lạ với nhiều người Việt Nam ngay lúc này. Nhưng cái tên Phạm Văn Thuyết chắc chắn rất gần gũi với nhiều thế hệ sinh viên Luật Khoa tại Sài Gòn từ thập niên 1960 và cũng quen thuộc với không ít người ngoại quốc tại nhiều quốc gia trên thế giới từ Nam Mỹ qua Đông Âu tới Phi Châu và Á Châu từ sau năm 1975.

Lý do là từ thập niên 1960, Phạm Văn Thuyết là một giảng sư tại đại học Luật Khoa Sài Gòn và từ 1975 tới 2007, Phạm Văn Thuyết là một chuyên gia của Ngân Hàng Thế Giới – World Bank, từng nhận lãnh công tác tại 25 quốc gia Âu – Á – Phi – Mỹ.
Đọc tiếp »

Chu Thụy Nguyên

ca_chet_vung_ang

thoạt đầu
tôi không hiểu ngụ ý của Alfred khi móc lại cá chết vào các lưỡi câu
sau đó cầm cần giựt mạnh
tưởng như lũ cá vẫn còn đang giẫy
cảm giác lý thú đó nay đã thuộc về thì quá khứ
Đọc tiếp »

Huỳnh Minh Lệ

vo_dap_quang_nam

Mùa thu

mùa thu không có lá vàng
mùa thu có một đám tang
một người chết nhà thương thí
xác về lủng lẳng hai chân

mùa thu không có lá vàng
mùa thu vỡ đập quảng nam
lũ về cuồn cuộn bùn đỏ
bao nhà bao cửa tan hoang

16.09.2016
Đọc tiếp »

Trần Văn Nam

I. Nhạc tính vần trắc trong thơ Thanh Tâm Tuyền

chan_dung_thanh_tam_tuyen-dinh_cuong
Thanh Tâm Tuyền
dinhcuong

Lý thuyết về Thơ Tự Do của Thanh Tâm Tuyền đã được đúc kết trong bài “Trèo Lên Cây Bưởi Hái Hoa” đăng trong tạp chí Sáng Tạo vào năm 1956 tại Sài Gòn. Bài ấy tác giả đăng đã lâu, không có sẵn tài liệu để nhớ hết, ta chỉ mang máng hiểu là ông đề ra lý thuyết sáng tạo tứ thơ và nhạc tính. Nhạc tính này do tổng hợp liên kết cả một đoạn thơ, không phải chỉ lộ ra ngay từ hai câu thơ như thường thấy trong luật thơ. Và tứ thơ cũng do tập hợp như vậy qua nhiều hình tượng tưởng như rời rạc không ăn nhập gì với nhau. Giống như trong ca dao với những câu: “Trèo lên cây bưởi hái hoa/Bước xuống vườn cà hái nụ tầm xuân/Nụ tầm xuân nở ra xanh biếc…”, những câu này dường như không liên hệ gì với ý tưởng trong các câu kế tiếp: “Em đã có chồng, anh tiếc lắm thay/Ba đồng một mớ trầu cay/Sao anh không hỏi những ngày còn không…”.
Đọc tiếp »

Vương Ngọc Minh

zen_stones_at_river_side

bỏ qua các trang mạng
dày dặc tin tức
về chuyện bầu cữ tổng thống mỹ
tôi cho trump- coi
kể
đi đứt

(phải tự thuyết phục
mình
đừng xao nhãng đức tin
bằng cách- mỗi hai phút
hà hơi vào đầu máy vi- tính!)
Đọc tiếp »

Nguyễn Lương Vỵ
Để nhớ những lần nói lái với tiên thi Bùi Giáng

nguyen_luong_vy-bui_giang
Tác giả và Bùi Giáng

1.
Tau đố mi liên tồn là chi
Tiên thi Bùi Giáng ngồi cười khì
Nói lái ai bằng dân Xứ Quảng
Báng Giùi chánh hiệu đất Tề Phi
Mần thơ như giỡn ngài thiên cổ
Múa bút mà trêu bọn bá tri
Hữu thời trực thướng cô phong đỉnh (1)
Không Lộ háng vu Giáng háng vi
Đọc tiếp »

Đặng Châu Long
Kỷ niệm 118 năm ngày mất Học giả Jean-Baptiste Pétrus Trương Vĩnh Ký

truong_vinh_ky
Học giả Trương Vĩnh Ký (1837-1898)

Thập niên 1930, ba tôi học trường Pétrus Ký, một ngôi trường được bao bọc bởi bốn con đường: Nguyễn văn Cừ, An Dương Vương, Trần Bình Trọng và Hùng Vương. Năm 17 tuổi, ba tôi mới rời trường vào làm Thư ký ga cho Hỏa xa, đó là năm 1937. Hình ảnh cậu học sinh với bộ áo dài trắng, quần trắng, mũ cối trắng của thời ấy vẫn mãi đọng cùng tôi khi nhớ đến ngôi trường này. Ngày nay, ngôi trường đã thay tên, khu đất rộng mênh mông ngày nào đã thu hẹp lại nhưng trường Pétrus Ký mãi là một trường đầy tự hào cho những học sinh mọi thời. Dù có đổi tên gì thì mọi người vẫn mãi nhớ đến con người tài hoa và đầy nỗi niềm u uẩn này.
Đọc tiếp »

Trần Thạch Linh
Cảm tác hình ảnh người chết bó chiếu, chở sau xe máy đi giữa ban ngày

xe_gan_may_cho_xac_chet

Người ơi về đi.
Về cho nhanh.
Sống gửi thác về.
Thân tứ đại.

Người ơi về đi.
Về qua phố qua làng.
Qua những quán xá.
Qua tượng đài nghìn tỷ.
Sống tối tăm địa ngục.
Chết bó chiếu hở chân.
Đi giữa ngày chói nắng.
Đọc tiếp »

Phan Ni Tấn

musician_with_guitar-pablo_picasso
Musician with guitar
Pablo Picasso

Thơ: La Toàn Vinh; Nhạc: Phan Ni Tấn; Tiếng hát: Thành Đạt

Bản ký âm PDF

Nguồn: La Toàn Vinh gửi nhạc và âm bản mp3

Ngô Thế Vinh

mac_do-ta_ty
Nhà văn Mặc Đỗ (ký hoạ của Tạ Tỵ)

Bài viết “Con Đường Mặc Đỗ Từ Hà Nội – Sài Gòn Tới Trưa Trên Đảo San Hô” hoàn tất ngày 20.06.2015, biết nhà văn Mặc Đỗ không dùng internet, qua priority mail tôi đã gửi ngay tới Anh một bản in, tôi nghĩ Anh cũng đã nhận được và đọc bài viết ấy. Thỉnh thoảng tôi vẫn có dịp nói chuyện điện thoại với anh, vẫn một Mặc Đỗ giọng nói còn sang sảng và tinh thần thì rất ư là minh mẫn.
Đọc tiếp »

Hoàng Xuân Sơn

dom_nang_chieu_thu_vuon_sau_nha-dinh_cuong
Đốm nắng chiều thu sau vườn nhà
dinhcuong

Cứ mặc

đừng níu một chữ rồi kéo. trời
xuống thấp xuống thấp ngang bằng lời
bằng đầu ngọn cỏ li ti nấm
trời sẽ cháy cho đất rạng ngời

ta cùng ở trên đất. phải không?
sương rất êm và nắng rất hồng
thì mưa cứ mặc ô mầu xám
để sợi buồn chạm ngõ không gian
Đọc tiếp »

Viên Dung

suy_tu_7

tôi tìm mơ tôi, từng ước
giấc mơ bị đánh mất
giữa nơi không còn sự thật
hay là thất lạc hồi bảy lăm. giặc

mơ, mất rồi. tôi bỗng khác, vì
phần lớn quanh mình ăn ở bạc, và
phía trên, lợi quyền chia chác
ai người ngơ ngác, khi về chỗ bỏ đi. đổi khác
Đọc tiếp »

Bùi Chí Vinh

xe_gan_may_cho_xac_chet

Đất nước nghèo mạt hạng
Anh bó xác em vào manh chiếu cột sau xe
Bọn quý tộc đỏ tiền muôn bạc vạn
Mở mắt mà coi chân người chết xanh lè

Mở mắt mà coi dân chúng chửi thề
Có đánh bắt xa bờ, cá cũng không ăn được
Vua quan hàng ngày tẩm bổ nhân sâm
Trong khi con nít ốm đau không có thuốc
Đọc tiếp »

J.B Nguyễn Hữu Vinh

trinh_xuan_thanh
Trịnh Xuân Thanh

Như một vở hài kịch được sắp sẵn, nhưng vừa đưa ra diễn bị cháy, vụ việc Trịnh Xuân Thanh đang là tâm điểm dư luận mấy ngày qua tại Việt Nam. Nhiều báo chí và mạng xã hội tập trung vào chủ đề này, thậm chí đến mức quên đi cả điều hết sức lớn lao đang từng ngày gây nhức nhối xã hội như Thảm họa Biển Miền Trung – cho đến nay đã gần nửa năm, người dân vẫn không được đền bù thiệt hại.

Trịnh Xuân Thanh – Một cán bộ là con cựu cán bộ cao cấp, được trung ương chăm bẵm, nâng niu ưu tiên đủ thứ, công danh leo vòn vọt từ chức nọ đến chức kia, con đường quan lộ ít ai so bì được, may ra chỉ có con của Thủ tướng.
Đọc tiếp »

Khaly Chàm

nguyen_phu_trong_cam_co_dang_csvn

mới toanh rồi cũng phải cũ kỹ
mấy thằng vĩ đại như dạy đĩ vậy thôi
chắc gì làm lãnh tụ vĩnh cửu được
bị hạ bệ về nhà làm tủ lạnh
trong ruột chứa tiền đô la và kim cương
khỏi cần phải cắm điện hạ thế
Đọc tiếp »

Trịnh Y Thư

prisoner

Mùa Vu Lan này, có chút thời gian thư thả, tôi lại kệ sách lấy xuống hai cuốn sách cũ ngồi đọc. Đó là hai cuốn hồi kí tù: Ánh sáng và bóng tối của nhà văn Hoàng Liên và Đại học máu của nhà văn Hà Thúc Sinh. Mặc dù đã hơn hai mươi năm trôi qua, khi đọc lại hai tác phẩm với nội dung phơi trần sự thật về chế độ lao tù Cộng sản từng gây nhiều chấn động lúc xuất hiện lần đầu, tôi vẫn thấy có cái gì rất mới hiển hiện trên từng trang sách. Hai mươi năm lẻ, từ khi hai cuốn sách ra đời, là thời gian khá dài để hàn gắn nhiều vết thương, ngoại trừ vết thương của những người tù trong cuộc mà tôi biết họ phải gánh chịu cho đến chặng cuối con đường họ đi. Nhưng, dù sao chăng nữa, tôi chẳng thể nào chối bỏ được giá trị văn học cũng như lịch sử của hai cuốn sách, cảm xúc cũ mới cứ thế tràn về lây lan tâm khảm tôi.
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Phúc

suy_tu4

Một góc trời buồn

Lỡ vận một đời tên cuồng sỹ
Giang hồ ngồi nhớ cõi phương xa
Bến xưa cay mắt chiều mộng mị
Nghe đau từng sợi khói quê nhà

Lục tung hư ảo tìm lại bóng
Chỉ thấy mây trần gian quạnh hiu
Gió thổi tràn qua đời bão động
Mới hay màu nắng đã phai chiều
Đọc tiếp »

Nguyễn Hàn Chung

da_nang

Tôi về Đà Nẵng

Tôi về Đà Nẵng thăm tôi
tìm ngây thơ cũ tìm hồi hộp xưa
Tôi về Đà Nẵng nghe mưa
Nắng như lửa đốt ngày chưa xuống đò

Bạn bè có đứa hay ho
Đứa khô như tép buồn xo hát xàm
Đứa bắt tay ngó lạnh òm
Đứa làm thơ phải diễn tuồng ruồi bu
Đọc tiếp »

Sơn Tùng

hon_tu_si-nghia_trang_quan_doi_bien_hoa

Trước khi qua đời năm 2000 tại California, Học giả Phạm Kim Vinh đã viết 37 cuốn sách (Việt ngữ và Anh ngữ) để đề cao chính nghĩa của người Việt Quốc Gia trong cuộc chiến đấu kéo dài 30 năm (1945-1975) chống lại chủ nghĩa cộng sản do Hồ Chí Minh và đồng đảng đem từ Nga về núp dưới chiêu bài kháng chiến, giải phóng, gây ra hai cuộc chiến tranh khốc liệt gieo rắc bao đau thương, đổ vỡ cho dân tộc Việt Nam.

Trong 37 cuốn sách đã xuất bản tại hải ngoại (1976-1999), ông Phạm Kim Vinh đã dành hai cuốn để viết về người lính Việt Nam Cộng Hòa: cuốn “Thiên Anh Hùng Ca Viết Cho Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa” (1984) và cuốn “Tôn Vinh Cuộc Chiến Đấu Thần Thánh Của Quân Lực VNCH” (1999).
Đọc tiếp »

Vết sẹo cũ

Posted: 15/09/2016 in Chu Thụy Nguyên, Thơ

Chu Thụy Nguyên

co_don_luc_chieu_buong

là cánh cửa đêm mở ra
một màu bình minh khác
tôi vẫn không kịp nhặt đầy túi mình
(như những người đồng hành)
mảnh vụn các tiếng cười
làm thứ hành trang cho từng chuyến du hành
trên quê hương mới
Đọc tiếp »

Trúc Thanh Tâm

le_le

Cây nhà lá vườn

Lâu ngày chiến hữu ghé chơi
Nhà vườn đất trống cứ ngồi khỏe re
Le Le, anh nhốt sau hè
Em ơi, thịt nó đãi bè bạn anh
Đọc tiếp »

Khổng Trung Linh

so_long

Lộc vừa bước vô quán thì một thanh niên ở bàn gần cửa quay sang niềm nở:

– Anh qua ngồi chung cho vui

Lộc thấy vô hại, kéo ghế đến ngồi chung bàn. Người thanh niên bắt chuyện:

– Em thấy anh lâu rồi, hôm nay mới rảnh nói chuyện chơi cho đỡ buồn.

Qua câu chuyện, Lộc biết Mậu mới ở Việt Nam sang. Ông bà già Mậu mất, để lại mấy mẫu đất gần chợ tỉnh. Nhờ gần khu thị tứ nên giá đất càng ngày càng mắc hơn vàng. Nghĩ tới tương lai mấy đứa nhỏ, Mậu bàn với vợ bán hết đất đai qua Mỹ sống. Vợ Mậu nghe qua Mỹ mấy đứa nhỏ có tương lai hơn, rồi sẵn cơ hội đất đai đang có giá liền đồng tình với chồng. Vài tháng sáu hai vợ chồng Mậu và hai đứa con, một trai, một gái đã qua đến Mỹ.
Đọc tiếp »