Luân Hoán

Thời mới lớn, đồng nghĩa với giai đoạn biết có cái gì khác lạ ở con gái, khiến mình ưa nhìn, ưa vẩn vơ suy nghĩ nặng phần mơ mộng. Một thời kỳ đẹp rực rỡ như vậy, nhưng tôi ôm nặng mặc cảm về sự èo uột của mạng sống mình. Tôi sớm có cảm tưởng sẽ chết yểu, chết bất đắc kỳ tử. Chính vì thế, khi lòng dạ nhập chung với thơ, tên gọi các thi phẩm của mình mang đậm sự bi quan này. Một Về Trời chưa đủ, phải thêm Trôi Sông, thậm chí tô đậm rõ nét hơn với Chết Trong Lòng Người vào các năm tiếp sau lênh đênh trên dòng tình si đầu đời…

Nói đến Trôi Sông, hình như nhiều người liên tưởng đến Lạc Chợ – trôi sông lạc chợ – Câu chữ dính liền trong dân gian, để nói lên một kiếp sống nổi trôi không ra gì. Thế nhưng cái “thứ trôi sông lạc chợ” ở đây lấp lánh cái gì rất ư màu mè thi ca. Và tôi hình như đã có chút vịn vào hình ảnh này.
Đọc tiếp »

Martin Niemoller (1892-1984)
Bắc Phong chuyển ngữ từ bản tiếng Anh First They Came… của mục sư Martin Niemoller.

Đầu tiên họ đến bắt những đảng viên Cộng Sản
Tôi không lên tiếng
Tôi đâu phải đảng viên Cộng Sản

Rồi họ đến bắt những đảng viên Xã Hội
Tôi không lên tiếng
Tôi đâu phải đảng viên Xã Hội
Đọc tiếp »

Đỗ Bình


Nhà văn An Khê (1923-1994)

Vào cuối năm 1988 làng văn nghệ Paris rất vui vì được tin nhà văn An Khê, một cây bút lão thành, tính tình hiền hậu, khiêm tốn trong giới cầm bút trước 75 ở Sài Gòn, mới từ Việt Nam qua Pháp định cư. Nhà văn An Khê tên thật là Nguyễn Bính Thinh, sinh 01.09.1923 tại làng Tân An, tỉnh Sa Đéc, nhưng trưởng thành ở Rạch Giá, Kiên Giang. Thời trẻ ông đã tham gia phong trào chống Pháp. Năm 1941 bị thực dân Pháp bắt giam ở Khám Lớn Sài Gòn rồi bị đày ra Côn Đảo. Tháng 8 năm 1945, ông được chính phủ Trần Trọng Kim trả tự do đưa về đất liền cùng 122 chiến sĩ quốc gia khác. Năm 1952 ông vào quân đội Quốc Gia với cấp bậc thiếu tá và năm 1954 ông bị thương vì đụng trận với Việt Minh ở đèo An Khê thuộc tỉnh Bình Định, bị hỏng cánh tay mặt. Từ đó ông lấy bút hiệu An Khê và gõ máy một tay để viết tiểu thuyết Dã Sử VN.
Đọc tiếp »

Babui


Biếm họa của Babui

Nguồn: Tác giả gửi

Lê Phước Dạ Đăng

hòn máu mặn
ghềnh đá xa
chai lì bão tố
tháng năm bạc đầu
Biển
những mùa gió chướng
sấm chớp đông tây
đá ngày sinh sôi
vun dày cương thổ
sừng sững tựa đồng
nắng rán thịt da người ngư phủ.
Đọc tiếp »

Phạm Nga

Nhớ cái thời ‘ăn độn’ thập niên 80, có những cái Tết đầy khó khăn, thiếu thốn đã để lại trong tâm khảm tôi dư vị thật chua chát, nay ngồi chợt nhớ lại mà không khỏi chạnh lòng áy náy, sượng sùng, tội nghiệp cho chính mình…

Khi tôi đi học tập cải tạo về rồi lập gia đình (1977) thì thời thế sau 30 tháng 4 đã chất chồng khó khăn về mọi mặt. Gia đình cha mẹ, anh em tôi thì ở Sài Gòn, gia đình bên vợ tôi thì ở Vũng Tàu, cách nhau hơn 100 cây số, còn tôi thì sau ngày học cải tạo về đã bị chỉ định phải nhận việc ở một nông trường vùng Củ Chi, cách Sài Gòn 45 cây số. Bên nào cũng nghèo, nhất là nhà bên ba má tôi rất chật hẹp, nên vợ tôi cùng hai đứa con phải về nhờ đỡ bên ông bà ngoại ở Vũng Tàu. Ngày thường thì đã phải sống xa vợ con, cha mẹ nên mùa Tết đến là tôi lại đắn đo và thường là tôi chọn (gọi là) ăn Tết ở quê vợ, vì dù sao cũng là gần vợ, gần con mình.
Đọc tiếp »

Lê Quang Thông


Trịnh Công Sơn
dinhcuong

Em rót đây Thầy, thêm ly này nữa
Uống cạn cùng nhau dục phá thành sầu
Uống từng giọt buồn trong đáy mắt sâu
Của thầy và trò mang nhiều tâm sự

Chúng ta đứng giữa khúc quanh lịch sử
Đời quay cuồng theo vinh nhục, áo cơm
Sống từng ngày với cân nhắc thiệt hơn
Bước chênh vênh vì lớn trên đất ngụy.
Đọc tiếp »

Gửi tình theo quê

Posted: 18/01/2019 in Thơ, Đức Phổ

Đức Phổ

sáng nay giống sáng hôm qua
thức dậy. ngồi ngóng xa xa quê tình.
ngóng tin em đến đầu đình
hẹn trăng ngàn núi. hẹn anh phương trời.

mắt buồn theo ngọn lá rơi
thương người xuống vực. lên đồi vẫn thương.
nói chi đời. cuộc vô thường
tử sinh. còn mất. tròn vuông… cũng đành.
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

Họ không sợ và thậm chí không thèm để ý đến cái gọi là “luật an ninh mạng.” Họ vẫn nói, vẫn viết như đã nói và viết vào ngày 31 tháng 12 năm ngoái. (Trần Trung Đạo)

FB Pháp Vân ghi nhận rằng “các vị gặp vận hạn về xe biển xanh có vẻ như tên đều có vần ‘anh’. Đầu tiên là Trịnh Xuân Thanh, đi cái Lexus ‘mượn’ của người tài xế, gắn biển xanh vào để tiện đi công tác. Kế đến là Nguyễn Xuân Anh, đi cái xe được doanh nghiệp biếu, và mấy hôm nay đang rộ lên về xe biển xanh đi đón phu nhân bộ trưởng Trần Tuấn Anh.”

Nếu đúng vậy thì rõ ràng là Luật An Ninh Mạng, có hiệu lực từ ngày đầu năm 2019, hoàn toàn và tuyệt đối chả ảnh hưởng gì ráo trọi đến “vận hạn” của các vị lãnh đạo ấp cao ở Việt Nam cả. Bốn hôm sau, sau khi Bộ Công Thương gặp “nạn” vì đã dùng xe công vào chuyện tư, trên trang fb của Hoàng Huy Vũ xuất hiện một stt ngăn ngắn (nguyên văn) như sau:

Hai vợ chồng quan nằm với nhau.

– Quan bà tỉ tê: Tưởng có chồng làm quan thì được nhờ, ai ngờ điều cái xe đi đón vợ thôi mà thiên hạ nó chửi cho mục cả mả. Biết vậy gọi Grab cho nó lành.
Đọc tiếp »

Trần Vấn Lệ


Thiếu nữ chiều ngoài cửa sổ miền đồi núi
dinhcuong

Mây trên đầu và trái tim trên môi
Với em như thế, nhé muôn đời
với em, duy nhất người yêu quý
mây bềnh bồng trái tim thắm tươi…

Thơ bắt được những gì hư ảo
Tự lòng mình hơi thở bay ra
Hãy nghĩ tới tầm xuân đang nở
Hái cài em ngực áo hoa cà…
Đọc tiếp »

Nguyễn Lệ Uyên
(Truyện này để tặng ông Hữu Thỉnh và các huynh đệ của ông)

Sau trận đau thập tử nhất sinh hồi năm ngoái, anh Hậu buông tất cả công việc làm ăn, giao hẳn cho lũ con cái, không còn ngó ngàng đến tiền bạc, kinh doanh như trước nữa. Anh lui về ở trong căn nhà nhỏ, sâu hút cuối hẻm. Hành động kỳ quặc này đã gây không ít bàn tán, xôn xao trong giới thương nhân một lúc, rồi thôi, ai lo phận nấy, coi như anh không còn tồn tại, không còn cạnh tranh với nhau khốc liệt như trước. Đám thương nhân mừng thầm vì đã loại được một đối thủ đã từng gây cho họ nhiều khó khăn mà không phải tốn đồng xu cắc bạc, lại còn được đến tận nhà để chia sẻ cái đau của anh, cảm thương anh theo đạo lý phường hội.
Đọc tiếp »

Katherine Mansfield (1888—1923)
Yên Nhiên chuyển ngữ từ nguyên tác Winter Song

Bài ca mùa đông

Mưa với gió, và gió với mưa
Rồi đây mùa Hạ có trở lại?
Mưa trên nhà, mưa trên đường phố
Ướt nhẹp chân mọi người
Mặc dù ai nấy chạy thục mạng
Mưa với gió, và gió với mưa
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm


Từ trái, đứng: Nhà văn Lâm Chương, nhà thơ Đức Phổ; ngồi: Nhà văn Phạm Ngũ Yên,
Hồ Đình Nghiêm, nhà thơ Triều Hoa Đại, nhà văn Nguyễn Vĩnh Long
(Boston. 2000)

Người về già thường hay mang tật nhìn lui, vọng tưởng. Có thể để tiếc nuối.

Năm cùng tháng tận, giữa bàng giao chuyển dịch cũ sang mới, ta thường mượn đến bốn chữ “rêu bám” này: Ôn cố tri tân. Cố là quá khứ, tân là hiện tiền. Nhắc chuyện cũ để hiểu thêm chuyện mới. Lâu nay chưa có chữ nào thay thế? Đành lạm dụng cho giản tiện. Ôi, hán với nôm! Nói rêu bám là bởi thế.

Vì sao gọi “ông cố nội”? Cớ sao bảo “kẻ quá cố”? Tựu trung nó thay thế cho một thứ gì được xếp vào hàng cổ vật. Xưa rồi diễm là cụm từ rất đỗi tầm bậy. Năm con Heo xuất hành đúng lối hoàng đạo, thiên thời địa lợi nhân hoà nên cưa đổ được em tên Diễm tuổi tròn trăng, đang cầm tay nhau đôi uyên ương nọ hẵng phật lòng, bất bình khi nghe được. Cái gì xưa, cha nội? Diễm rạng ngời như đoá tường vi vừa bung nở trong đêm giao thừa đấy thôi, sương ướt át còn đọng, mới tinh khôi. Không cứ là tình nhân, Trịnh Công Sơn khi đón nhận, trong dạ cũng chẳng mấy vui. Bá tánh thật lắm chuyện!
Đọc tiếp »

Hoàng Xuân Sơn


Từ trái: Hoàng Xuân Sơn và Vũ Hoàng Thư

Cưa đôi
Cưa đôi
Cưa đôi
Cưa đôi là nết của người
Ở không
Bệnh là bệnh thiệt trong lòng
Cũng ráng gượng dậy
A tòng cho bui  Đọc tiếp »

Đỗ Duy Ngọc


Họa sĩ Đinh Cường (1939-2016)

Hồi còn ở Đà Nẵng thập niên sáu mươi của thế kỷ trước, tui là thằng con trai đang lớn mê vẽ vời, rảnh rỗi là chạy đến phòng vẽ của hoạ sĩ Trần Viết Hậu ở đường Hùng Vương gần đường rầy xe lửa sau chợ Cồn hoặc lên chỗ gần rạp xi nê Kinh Đô đường Độc Lập nơi có phòng tranh của nữ hoạ sĩ Maria Mộng Hoa để xem tranh và học lóm cách thức vẽ các hoạ sĩ này.

Năm 1965, hoạ sĩ Đinh Cường triển lãm lần đầu tiên tại Trung tâm văn hóa Pháp ở Đà Nẵng, tui đến xem và ngỡ ngàng, say đắm, vỡ ra nhiều điều về nghệ thuật. Trước đây, xem tranh của các hoạ sĩ sáng tác theo kiểu trường lớp, màu sắc na ná nhau, vẽ theo lối hiện thực hàn lâm, nay tui choáng ngợp với những bức tranh đầy sáng tạo, đầy ngẫu hứng và màu sắc, đường nét, bố cục rất mới, nội dung tranh phóng túng rất nghệ sĩ. Tôi bắt gặp một chút Marc Chagall, một phong vị Modigliani, những họa sĩ Pháp tui rất mê từ hồi học lycée, lại thêm một chút không gian bàng bạc rất Huế, rất Đông phương trong tranh của họa sĩ Đinh Cường.
Đọc tiếp »

Đức Phổ

19 tháng 1 bảy tư
sóng Hoàng Sa dậy sóng Bạch Đằng
ầm ầm nộ khí
giặc, dòng máu gian tham của ngàn năm trước
lộ mặt hung tàn cướp đảo
hải quân Việt Nam noi gương đức Trần, Ngô… uy mãnh
quyết đánh đuổi ngoại xâm ra khỏi cõi bờ
chiến hạm ta dù không lớn không tân tiến
nhưng khí hùng ngất trời ngát biển…
Đọc tiếp »

Lý Thừa Nghiệp

Xuân xưa

Chừng như tháng chạp nhạt nhòa
Chừng như tháng chạp quê nhà đang mưa
Mịt mờ là những bờ dưa
Những đời vạn thọ cũng thưa thớt người
Còn chăng hạt bụi đầu đời
Treo tôi lơ lững giữa trời xuân xưa.
Đọc tiếp »

Mỵ

Posted: 16/01/2019 in Phạm Hồng Ân, Truyện Ngắn

Phạm Hồng Ân

Tôi gặp Mỵ lúc em vừa tròn 13 tuổi, lúc tôi về tạm trú ở quê vợ, chờ ngày khăn gói vô tù. Ở quê vợ, suốt ngày, tôi chẳng bao giờ yên. Giờ nào cũng có mấy ông việt-cộng-con đến coi mắt. Có thằng nghi ngờ, ngó bộ vó trói gà không chặt của tôi, không tin tôi đã từng là cấp chỉ huy đám lính ngụy. Có thằng hùng hổ mang lít đế đến, thách đố với tôi về tửu lượng. Rồi khi ngà ngà say, đem tôi ra hạch sách tùm lum. Những lúc đó, Mỵ nhào vô, đứng che trước mặt tôi, bênh vực đến tận cùng. Lúc này, tụi nó mới đành hậm hực bỏ đi, vì Mỵ là em vợ của một ông chi bộ đảng, nổi tiếng vùng Bến Tre.
Đọc tiếp »

Nguyễn Vĩnh Long


3 cây nhang
Đinh Trường Chinh

Thắp nén hương xin đưa tiễn thời gian
Đêm cuối năm mịt mù trầm tích cũ
Làn khói tỏa thấp dần theo dấu trũng
Mặt đời cong một vòng kín vội vàng

Nâng ly rượu sao đắng tình xứ lạ
Cũng gật gù mừng năm nữa đã qua
Cứ như thể nhìn gương soi tiều tụy
Mới thấy đời nhiều dáng vẻ kiêu sa!
Đọc tiếp »

Mặc Phương Tử

Như một dòng sông lặng lẽ trôi
Bốn mùa như thế… chuyện đầy vơi.
Non xanh mây nổi hình vân cẩu
Ráng đỏ chiều nghiêng giấc mộng đời
Dâu bể, hay chăng thời gió loạn,
Luân thường, sao để cuộc rong chơi!
Câu thơ còn ướm tình muôn dặm
Là cả màu xuân của đất trời.
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm

Sắp tới Tết. Tết năm nay mang tên Kỷ Hợi. Tết con heo.

Heo là giống vật tạp ăn (ăn như heo). Heo là súc vật quen sống trong điều kiện dơ dáy (bẩn như heo). Heo thường được quý bà quý cô dùng, thay thế cho cụm từ “đồ dê chúa”, là hạng đờn ông cứ chực chờ ghẹo nguyệt giỡn hoa buông lời đường mật rù quến ong bướm. Phụ nữ đa phần đều ghét nhân vật Trư Bát Giới, họ cũng chẳng mặn nồng gì tới Tôn Ngộ Không. Sau “đồ con heo” có lúc họ rầy rà người yêu: Đồ con khỉ! Cứ ưa bày trò rờ rịt người ta! Họ có lí do chính đáng để cạy mặt con khỉ, Tết khỉ Mậu Thân 1968 đã biến thành phố an lành họ đang sống trở thành địa ngục. What the Hell…

Heo là tiếng Việt, phát âm nghe giống tiếng Anh “hell”. Bụt từng nói: Ta không vào địa ngục thì ai vào? Tựa như lời của Winston Churchill: “If you’re going through hell, keep going”.
Đọc tiếp »

Nguyễn Tam Phù Sa

Cụng mốc trăm năm còn đụng cái giật mình
đời sẵn mỏi tát buồn không cạn
ngày giáp Tết, thù dai còn chừa khúc ruột
để bát nhang có chỗ cắm giao thừa

Tìm tới vườn rau không thấy cửa thấy nhà
chỉ thấy tan hoang một màu khói trắng
thời nội chiến nhồi da, thời hòa bình bật khóc
nước mắt không còn đủ sức để vui chơi
Đọc tiếp »

Thy An

từ êm đềm của đất, ngày đầu năm
những ước mơ bắt đầu nẩy mầm
thành phố phương tây vài sợi mây trời lãng đãng
ta nắm tay em ra khu vườn mùa đông
con chim thẹn thùng trên nhánh
tiếng dương cầm thánh thót
một khoảng đời bình yên trên phiến lá màu xanh
Đọc tiếp »

Phan Ni Tấn

Tuần rồi, vợ chồng David Bích Thủy, ở bên nhà đáp chuyến bay du lịch qua Canada ghé Toronto thăm gia đình tôi. Bích Thủy, em của Huỳnh Thị Ngọc Trảng, (bạn đọc đã biết qua trong truyện Gác Xếp của tôi) sau nhiều năm gặp lại cô hoàn toàn thay đổi từ sắc diện tới tánh tình: xinh đẹp, lịch thiệp và khả ái. Không như ngày xưa, sau những giờ học đàn hát, Bích Thủy thấy ông thầy dạy nhạc là tôi, hiền lành, ít nói, hay nhường nhịn nên dễ bề ăn hiếp; hễ đề cập tới bất cứ chuyện gì lớn nhỏ, ngoài âm nhạc, đến hồi gay cấn cô như con nhím xù lông, cô phùng mang, trợn má nhảy chồm chồm y hệt con trai lấn lướt tôi, ăn thua đủ với tôi cho bằng được. Nhiều phen biết mình vô lý rồi đuối lý cô phụng phịu làm mặt giận, cô giãy nẩy đòi tôi phải năn nỉ cô, bắt tôi chở cô bằng xe Honda Dam của cô đi ăn kem tuốt bên Dakao, (dĩ nhiên tôi phải móc hầu bao dù nghèo rớt mùng tơi) trong khi tiệm kem gần nhà ở Cầu Kho thì lắc đầu nguầy nguậy. Chiều cô, tôi phóng xe phom phom trong cơn gió nồng nã. Lúc lạng vòng hồ con rùa tôi bị cô chọt móng tay nhọn liễu vào ba sườn, gắt “răng anh chạy mau dữ rứa?”. Lúc tôi chậm lại cô cũng gắt “răng anh chạy chậm dữ rứa?”, rồi không biết nghĩ gì Bích Thủy chợt phá lên cười ngặt nghẽo, chu mỏ thổi phù phù vào lưng tôi rồi áp má vào. Nghĩ lại tôi mắc cười cho cái tánh trẻ con của cô và cái tật nhát gái của mình từ cái hồi thật xửa thật xưa thân ái đó.
Đọc tiếp »

Viên Dung

Dọc đường tình

chia tình. vết thắt ngang tim
chưa ngừng đập, như ngất lịm
đợi. đương hoàn cảnh. mù tìm thịt da

âu yếm nọ, trớt đôi ta
rượn lên lòng đợi. e già
xuân xanh bước. ngóng mặn mà yêu đương

rời tay anh, còn chút hương
em giấu kỹ suốt dọc đường
đợi anh về lại, rót hương tình đầy
Đọc tiếp »

Cõi lặng im

Posted: 15/01/2019 in Chu Nguyên Thảo, Thơ

Chu Nguyên Thảo

Người bình yên cõi lặng im
Đã thanh âm chia sẻ nỗi niềm
Hai phía mùa đông cùng băng giá
Là tiếng vô cùng của trái tim

Xả buông tôi bỏ bóng tôi luôn
Bỏ mênh mông niềm vui nỗi buồn
Bỏ mặc con sông về biển rộng
Lòng nhẹ nhàng theo gió bay suông
Đọc tiếp »

Phạm Quốc Bảo


Giáo sư Nguyễn Ngọc Bích (1937-2016)

Trong vòng bốn năm năm nay, mỗi lúc càng nhiều websites tổng hợp tin tức việt ngữ trên mạng lưới điện tóan tòan cầu. Theo hiểu biết của cá nhân, tôi thấy rằng mặc dù càng nhiều tin tức thì càng dễ bị lầm lạc nhưng mặt khác, sự kiện này cũng thể hiện lên một bước nỗ lực phát triển đáng kể trong tiến trình thông tin đa chiều của các cộng đồng gốc Việt. Hằng ngày tôi đã thường xuyên bỏ ra độ từ một đến hai tiếng đồng hồ để theo rõi mấy băng tần truyền hình việt ngữ ở địa phương Nam Cali; trong đó họ thường tổng hợp tin và cho chiếu lại vài đọan chương trình việt ngữ của hai đài VOA và RFA.
Đọc tiếp »

Nguyễn Tam Phù Sa

Nỗi niềm đất khóc vườn rau
gạch vôi sắt thép đồng thau đổ nhào
thiên đường mù mịt trăng sao
bụng thường dân, ruột đồng bào xốn xang

Ngày xưa hận giặc tham tàn
ngày nay nhìn đống ngổn ngang sững sờ
chỉ là cõi tạm sống nhờ
đừng trút ai oán xuống tờ huyết thư
Đọc tiếp »

Trần Thụ Ân

Giữa dây đời mong manh

Ẩn dụ của bài thơ
Mập mờ trong trí óc
Tượng hình chỉ thoáng chốc
Rồi thành đám mây bay

Thả tiếng hát trong tay
Lên môi người thánh thót
Qua đỉnh trời chót vót
Về đậu cánh rừng xưa
Đọc tiếp »

Babui


Biếm họa của Babui

Nguồn: Tác giả gửi