Song Thao

Trung Tá Nhảy Dù Bùi Quyền, Lữ Đoàn Phó Lữ Đoàn 3 Nhảy Dù, Đệ Tứ Đẳng Bảo Quốc Huân Chương, vừa mãn phần tại Orange County. Bùi Quyền là đồng môn Chu văn An của tôi. Bài viềt này như một nén hương tiễn chân người bạn mà tôi rất quý phục. (ST)


Trung tá Nhảy dù Bùi Quyền (1937-2020)

Được e-mail của Trần Huy Bích có ghi subject “tin buồn”, tôi nghĩ ngay tới Bùi Quyền. Khoảng một tuần trước, Phạm văn Quảng từ Toronto gọi điện thoại cho biết Bùi Quyền mệt, nóng sốt và ho nhiều. Hai chúng tôi an ủi nhau cầu mong không phải là chuyện lớn trong thời buổi dịch bệnh này. Vậy mà chuyện lớn thiệt. Nhưng không phải do con virus bé chút xíu này gây ra.

Bích không nói được nhiều nên chỉ chuyển e-mail của Trần Minh Công. Công thông báo cho biết Bùi Quyền đã rời anh em vào lúc 3 giờ 23 phút chiều ngày 30 tháng 5 năm 2020. Tôi nghĩ chắc Bích còn chưa hết xúc động. Quyền ở San Jose, mỗi khi xuống Orange County, thường ở nhà Bích. Hai ông thầy đồ này rất hợp nhau trong chuyện tử vi bói toán và văn học Hán Nôm. Quyền đang viết về cuộc chiến Việt Nam nên rất thích kho sách Bích sưu tập được. Từ ngày học xong trung học, Quyền và tôi không có dịp gặp lại nhau nhưng cái nôi lớp Đệ Tam ban C, Chu văn An, ngay trong năm đầu tiên khi trường di cư vào Nam, còn rất êm ái khiến chúng tôi khó mất dấu nhau. Lần tôi gặp lại Bùi Quyền ở nhà Bích là lần đầu từ khi chúng tôi ra trường. Bữa đó, nhằm xuân Kỷ Hợi, năm 2019, tôi qua Cali ăn tết. Bích rủ tôi tới dự buổi họp mặt tân niên của Hội Chu văn An Nam Cali. Quyền cũng từ San Jose lên chơi và ở nhà Bích. Bích lái xe tới đón tôi. Không thấy có Bùi Quyền, tôi hỏi. Bích cho biết Bùi Quyền đang bận tiếp khách nên tới đón tôi, rồi về lại nhà để cùng đi với Quyền. Vậy là tôi gặp lại Quyền. Sau 60 năm!
Đọc tiếp »

Kha Tiệm Ly

Than ôi!

1. Gió dìu mây, mây phủ màu tang,
Sương thức lá, lá rơi nước mắt.

2. Khóc người tuấn kiệt, núi thẳm ngậm ngùi,
Chạnh khúc đoạn trường, dòng sâu man mác!

Nhớ văn hào xưa,

3. Vốn nòi thế phiệt, lời lời hoa thêu gấm dệt, hàng hàng ý ngọc lời châu,
Nhằm cửa danh gia, ngày ngày ngọc dát châu đeo, bữa bữa đũa ngà chén bạc.

4. Hồng Lĩnh đỉnh cao vòi vọi, muôn khí thiên hun đúc bậc anh tài,
Lam Giang bờ rộng thênh thênh, vạn nguồn mạch sản sinh người khoáng dật.
Đọc tiếp »

Trần Yên Thảo


Ẩn mật
dinhcuong

1.
Vườn xuân rực rỡ không cùng
cỏ hoa rung động tưởng chừng như say
trước hoa thần-phách ngất ngây
nào ngờ hoa lại cũng say đắm người.

2.
Ngút ngàn cỏ lạ hoa thơm
theo hoa quên cả chiều hôm gần kề
hốt nhiên đối diện chỗ về
từ khi cất bước chưa hề quay lui.
Đọc tiếp »

Hòa Bình Lê

Trưa thứ Bảy mở thùng thơ, cuốn Radio Mùa Hè, thơ Phan Hiện Hạo, đến đúng lúc tôi đang suy nghĩ ngày mai sẽ đọc gì. Thú thật là bìa và tựa sách đã thấy qua đâu đó có lúc khiến tôi tò mò chú ý, có lẽ vì mình đã đọc và quen thuộc với lối “phát sóng” trên băng tầng này, cũng có lẽ mùa cách ly, con người thèm phiêu lưu đến những vùng miền nhiễu âm.

“Te te… tò tí te…
Good morning, anh chị em thủng nhĩ.
Đây là tiếng nói cô đơn,
Phát thanh từ nước Mỹ,
Giữa đồng bắp miền Trung Tây,
Trên băng tầng lưu vong không hối tiếc.”

Đọc tiếp »

Phan Ni Tấn

Nhạc và lời: Phan Ni Tấn; Tác giả trình bày
ban_ky_am

Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3

Trần Huy Sao

Helo!.
cô Vi đi chưa?…
trùm mền suốt tháng đã bưa muốn chừa
mì gói từ sáng tới trưa
chiều hôm tới tối vẫn lùa mì khô
đi ra rồi lại đi vô
thiệt tình muốn chửi cha cô đó nờ…

hồi giờ có biết chi mô
chừ mới chạm mặt cái cô…cô hồn..
bày chi trống hoát trống huơ
cách li… cách chén…cách tô…cách gì!
sáng trưa tới tối ù lì
một mình với một… gói mì…vui khuây!
Đọc tiếp »

Edgar Wallace
Phạm Đức Thân dịch từ bản Anh ngữ On Getting An Introduction của Edgar Wallace.

Tác giả Edgar Wallace (1875 – 1932) nhà văn Anh, đã viết 170 truyện, 18 kịch diễn, 957 truyện ngắn chưa kể nhiều đóng góp cho màn ảnh về cốt truyện cũng như kịch bản phim, với 160 phim (câm lẫn nói) xây dựng từ các sách và truyện của ông.

Nhân vật Anthony Newton nhập ngũ lúc 16 tuổi và giải ngũ lúc 26 tuổi, cố gắng tìm việc làm lương thiện để sinh nhai mà không gặp may. Anh nhận thấy đầu óc khôn ngoan và mồm mép lanh lợi có thể dùng để mánh mung, lừa bịp cũng sống được nên chuyên tâm vào những phiêu lưu này, mà On Getting An Introduction là một, viết vào năm 1927 và đăng trên tờ The Brigand, Luân Đôn.

oOo

Ăn cướp một cách lịch sự có những khía cạnh mới lạ và những lúc say mê thích thú. Người tầm thường, suy nghĩ nông cạn, có thể dùng võ lực để tìm cách thủ lợi, nhưng cái khéo léo và tinh tế của nghệ thuật ăn cướp một cách nhẹ nhàng đã hấp dẫn người biết đặt cuộc chơi trước giải thưởng, giống như một nhà thơ cố gắng để đạt được hoài bão của mình.

Chuyện xẩy đến với Newton. Anh thấy mình bị rơi vào tình trạng lúng túng khó xử. Hai bánh xe phía bên trái đã ở dưới mương; anh cố gắng lắm mới duy trì được thân người ở tay lái, mặc dù mấy cành cây của bụi cây cao trên đầu ngả sát vào anh khiến anh phải ngoảnh đầu sang một bên. Tuy nhiên anh giữ được dáng vẻ tươm tất khi trèo ra khỏi xe và cặp mắt của anh nhìn vào đôi mắt hoảng hốt của cô gái với một vẻ trách móc nhẹ nhàng.
Đọc tiếp »

Mặc Phương Tử

Một tiếng đàn gieo tự bấy nay
Vẫn rơi nhịp xuống thế gian nầy.
Non sầu đá dựng tình sương khói
Sông vắng chiều nghiêng mộng nước mây.
Ý thoáng, chưa phai mùa dĩ vãng
Đêm tàn, còn thức mộng tương lai.
Tà dương bóng ngả hồn cô tịch,
Thế sự miên man chuyện tháng ngày…
Đọc tiếp »

Phạm Đình Trọng


Bà Nguyễn Thị Năm (Cát Hanh Long) và các con

Công an – Tòa án – Nhà tù, ba thành tố chính làm nên sức mạnh bạo lực chuyên chính vô sản của nhà nước trong tay đảng cộng sản. Vì vậy nhà tù phải trong hệ thống cơ cấu tổ chức của công an chứ không thể trong tổ chức của Tư pháp. Là công cụ chuyên chính vô sản của đảng cộng sản cầm quyền, Công an – Tòa án – Nhà tù là của đảng, do đảng, vì đảng chứ không đời nào là của công lí, do công lí, vì công lí.

Tòa Án Nhân Dân với những quan tòa là mấy ông bà nông dân vừa thoát nạn mù chữ nhờ lớp bình dân học vụ buổi tối, làm án theo lệnh của Đoàn ủy cải cách ruộng đất đã tuyên án tử hình người Mẹ Nuôi vĩ đại của nhà nước cộng sản Việt Nam, Mẹ Nuôi Nguyễn Thị Năm. Khi nhà nước cộng sản Việt Nam còn là đứa trẻ sơ sinh đỏ hỏn, đói khát, Mẹ Nuôi Nguyễn Thị Năm đã vắt sữa nuôi dưỡng, bón cơm chăm bẵm, nghiêng nhà đổ của ra nuôi ăn nuôi mặc cho đứa trẻ sơ sinh, nhà nước cộng sản Việt Nam non trẻ cứng cáp, lớn lên. Nền tư pháp cộng sản xử bắn người Mẹ Nuôi vĩ đại có công ơn trời biển với nhà nước cộng sản là nền tư pháp bất lương, bệnh hoạn từ khi mới ra đời.
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Phúc

Lá rơi mà ngỡ…

như chưa dứt một cơn mưa
như chiều nắng vẫn còn chưa phai màu
em vừa rời khỏi nơi đây
thoảng mùi hương hãy còn ngây ngất hồn

nghe buồn từ chớm hoàng hôn
gió biêng biếc nhớ mây bồn chồn trông
tôi ngồi với những hoài mong
chờ người cuối nẻo chiều mông mênh chiều
Đọc tiếp »

Thứ hai 18 tháng 5

Một trong những cuộc đua Marathon nổi tiếng, và lâu đời nhất thế giới dành cho người tham dự từ nghiệp dư đến chuyên nghiệp từ khắp các quốc gia là Boston Marathon bị hủy bỏ.

Cuộc đua truyền thống dài hơn 26 miles (khoảng 42km) hàng năm chạy qua 8 thành phố của Massachusetts bắt đầu từ năm 1897 chỉ có 15 người tham dự, là một trong 6 cuộc đua Marathon quan trọng nhất thế giới hàng năm.

Lần đầu tiên trong 124 năm, sự kiện thể thao hàng năm – có lúc quy tụ đến nửa triệu người quan sát và hơn 38 ngàn vận động viên – bị hủy bỏ trong năm 2020 vì đại dịch cúm Tàu. Ngay cả trong hai thế chiến (1914-1918 và 1939-1945), Boston Marathon vẫn được tổ chức, và là một truyền thống văn hóa cả trăm năm của Bostonians.
Đọc tiếp »

Babui


Biếm họa của Babui

Nguồn: Tác giả gửi

Ngọc Cân

Đi học về, Tứ buông xe đạp tựa tường nhà, vừa bước vội ngang sân sau vừa hỏi u già:

– U ơi có cơm chưa?

U già đang ngồi nhặt rau muống ở nhà ngang, chưa ngưng tay thì Tứ đã vọt mất lên nhà trên:

– Sao hôm nay mày xấu máu đói thế, chó con. Mẹ mày về mới ăn tối chứ.

Tiếng Tứ vọng từ cửa sổ phòng ngủ:

– U cho con xới một bát ăn để còn đi ngay. Với lại u làm giúp con cốc chanh muối bỏ bịch nhé.

– Ừm… lại thế nữa… có bỏ bữa nào đâu mà vừa đói vừa khát thế.
Đọc tiếp »

Đặng Quang Tâm

Mây vẫn còn bay mây vẫn bay
Người đi/kẻ ở đợi đêm ngày
Núi cao không níu mây quay lại
Sao trách làm chi chuyện đổi thay

Cuối đời cam chịu thân lưu lạc
Trọn kiếp làm quen với đắng cay
Hỏi thử ai kia sao khéo họa
Khói bay hờ hững vẻ thành mây
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

Sống dưới một chế độ xấu xa, hủ bại mà không dám lên tiếng là có lỗi với con cháu. (Phạm Thành)

Trong ký ức thơ ấu của tôi, Đà Lạt không phải là nơi có nhiều chim chóc. Ngoài những bầy sẻ ríu rít đón chào nắng sớm trên mái ngói, và những đàn én bay lượn khắp nơi vào lúc hoàng hôn – thỉnh thoảng – tôi mới nhìn thấy vài chú sáo lò cò giữa sân trường vắng, hay một con chàng làng lẻ loi (và trầm ngâm) trên cọc hàng rào.

Chào mào tuy hơi nhiều nhưng chỉ ồn ào tụ họp, giữa những cành lá rậm ri, khi đã vào hè và trái mai (anh đào) cũng đà chín mọng. Họa hoằn mới thấy được thấy đôi ba con chim lạ, đỏ/vàng rực rỡ (chả biết tên chi) xa tít trên những cành cây cao ngất, giữa đồi thông vi vút.
Đọc tiếp »

Đức Phổ

Tháng tư đại dịch

hôm nay lại tháng tư về
nhìn quanh mây trắng tư bề vương tang.
tâm nhiên bất chợt bàng hoàng
ngùi trong đây đó hàng hàng lệ đau.

xót đồng loại. thương đồng bào
đương đời yên thấm đã ào gió lay!…
lá xanh. bao lá trên cây
vẫn không xanh được tháng ngày thê lương…
Đọc tiếp »

T.Vấn

Chuyện thường ngày

Chuyện kỳ thị chủng tộc ở Mỹ không có gì mới. Nó đã tồn tại hàng nhiều thế kỷ và sẽ còn tồn tại bao lâu còn có sự sống chung giữa các màu da Trắng, Đen, Vàng, Nâu trong cùng một quốc gia có tên gọi Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ. Bất kể luật pháp nước Mỹ đã có và hiện có những biện pháp mạnh mẽ đối phó với vấn nạn kỳ thị. Bất kể các hệ thống truyền thông, các mạng lưới xã hội thường xuyên lên án các hành vi kỳ thị dù xuất hiện dưới bất cứ hình thức nào.

Kỳ thị như con virus tiềm ẩn ở trong mỗi cơ thể người Mỹ, bất kể Mỹ trắng, Mỹ đen (African-American), Mỹ vàng (Asian-American), Mỹ nâu (Hispanic-, Latinos-, Fillipino-Americans)*; không ai được miễn nhiễm, lại càng không có tính miễn nhiễm tập thể (herd immunity), một trong những đặc tính của con virus đáng sợ nhất hiện nay đang hoành hành thế giới Covid-19.
Đọc tiếp »

Nguyễn Hiền

Vì em anh đã thay đổi

căn nhà hôm nay sạch hơn
gọn gàng hơn
không phải do phép lạ
em nói em yêu anh
em nói mai mốt em về
tuổi nào không có tình yêu
tuổi nào không có những ước mơ
anh tin em thật lòng
anh tin em
và anh thay đổi
Đọc tiếp »

Phạm Nga

1.
Một sáng chúa nhật, một anh bạn hẹn tôi uống cà phê gần cổng Nhà Thiếu nhi thành phố mà không phải chỗ nào khác vì trúng bữa anh phải đưa con đến đây học vẽ. Lâu rồi, từ hồi chưa xây tòa nhà mới thật hoành tráng thì cái trung tâm sinh hoạt lớn nhất thành phố  này vẫn đã dành riêng cho trẻ em đến vui chơi, học tập các môn có tính năng khiếu như hội hoạ, âm nhạc, võ thuật.v.v… Có một dạo, dù còn phải kiếm sống khá chật vật, tôi cũng ráng đưa con gái mình đến học vẽ trong dịp hè. Con bé thích học đàn dương cầm hơn nhưng học phí môn này thì cao mà phần thực tập, ngồi vào đàn thì khá ít ỏi. Đành tránh qua một bên môn chơi quí tộc này thôi!
Đọc tiếp »

Nguyễn An Bình

Thuở Đà Lạt, dịu dàng màu phượng tím

Tháng ba sắc nhớ mê người
Chợt bừng phố núi một thời ngẩn ngơ
Dịu dàng phượng tím ven hồ
Và tôi-ngọn gió dại khờ qua đây.

Mây bồng bềnh–Nắng trên vai
Màu hoa phượng tím ngất ngây môi người
Và chim đánh thức tiếng cười
Từ lâu rớt lại bên đời quạnh hiu.
Đọc tiếp »

Người xa người

Posted: 29/05/2020 in Phiếm, Song Thao

Song Thao


Bà cháu xiết chặt nhau tại Riverside, California

Tới nhà con gái, tôi đi thẳng ra vườn sau bằng lối cửa bên cạnh. Hai đứa cháu đang chạy chơi trong vườn. Đứa 4 tuổi, đứa 6 tuổi. Đứa lớn chạy ngay lại, tôi vội nói: “Hai thước!”. Nó khựng lại, cười ngượng ngập. Nhìn cháu cười, tôi vừa thương hại vừa tức cười. Chuyện cháu thường làm trước thời cô Vi đã trở thành như một quán tính nay bỗng bị ngắt, như có cái thắng tốt thắng lại. Nụ cười như một bào chữa cho sự quên lãng. Mẹ cháu đã giảng giải cho cháu hiểu tại sao bây giờ mọi người phải đứng cách nhau hai thước. Nhưng dù hiểu nhưng con nít thấy ông bà tới, quên hết lời dặn. Khi nghe tôi nhắc hai thước mới sực nhớ nên cười ngượng. Phải chi tôi có “dụng cụ” như nhà một bé gái ở Riverside, tiểu bang California.
Đọc tiếp »

Bắc Phong

NGƯỜI MẸ TỬ TÙ

đi tìm công lý cho con
mười hai năm mẹ héo hon từng ngày
thương con án tử oan sai
lệ rơi giọt ngắn giọt dài mỗi đêm
Đọc tiếp »

Trương Văn Dân

 
Tác phẩm của Elena Pucillo Truong được in ở VN năm 2014 và bản in bằng tiếng Ý năm 2019

Mọi năm chúng tôi thường về Ý vào mùa Hè, nhưng năm nay chúng tôi phải về vào mùa đông để để tham dự buổi ra mắt sách “Un Istante di libertà” do nhà xuất bản Calibano tổ chức. Đó là tập truyện “Một Phút Tự Do” vừa được in lại bằng nguyên tác tiếng Ý.

Sống nhiều tháng ở Sài Gòn với cái nóng thường trực 26-32 độ nên về giữa mùa lạnh của Âu Châu thì cũng là một thay đổi thú vị.

Gọi là mùa lạnh vì nhiệt độ trung bình thường từ 0 đến 6 độ nhưng tháng 12 năm nay, (2019) khắp châu Âu nhiệt độ khá cao, như không có mùa đông.

Tuy tuyết cũng có rơi nhưng chỉ vừa đủ phủ trắng thành phố và không kéo dài hơn một buổi sáng vì sau đó mặt trời xuất hiện và nhiệt độ bắt đầu tăng. Khí hậu thay đổi bất thường và nhiều người nói đây là mùa Đông ấm nhất từ ba mươi năm!
Đọc tiếp »

Từ Công Phụng

Nhạc: Từ Công Phụng; Tiếng hát: Lê Mộng Hoan (1939-2020)
ban_ky_am

Nguồn bản ký âm: Hợp Âm Việt; âm bản mp3: amnhac.fm

Nguyễn Lệ Uyên

Trái mìn nổ chậm. Người chết hai lần. Thịt da nát tan
(Trịnh Công Sơn)

Đã gần 400 lần 49 ngày, nhưng tôi chưa được cấp giấy “thông quan” để bước qua bờ bên kia. Vì vậy, tôi mãi chìm lún với cảm giác phấp phỏng phập phồng trồi sụt dây máu trong ống thụt bễ lò rèn từ tháng này qua năm khác, đeo bám.

Những lá đơn viết từ mỡ trăn lên mặt lá chuối khô gửi đi hai nơi sẽ quyết định số phận cuối cùng của tôi, kể ra đến hàng chục tấn. Tất thảy đều bặt vô âm tín.

Tôi không buồn, nhưng khá thất vọng về phong cách hành chánh của hai cơ quan tiếp nhận có quyền lực cao nhất này.
Đọc tiếp »

Phạm Hồng Ân

Khi em ở anh về

(Tặng mây treo đầu núi)

khi soi kiếng bỗng nhớ em chải tóc
nhớ bàn tay còn màu sắc thơ tôi
nhớ đường lược vừa trồi trong mái ngọc
rẽ sợi thương và sợi nhớ song đôi.

khi mặc áo bỗng thấy em gầy ốm
nhẹ hều như một khuê các tiểu thư
áo sẽ chật lúc thơ tôi vừa chớm
nặng tim em từng ngôn ngữ tương tư.
Đọc tiếp »

Phan Ni Tấn

Hồi nhỏ, hồi còn đi học, ông anh tui đã sớm bộc lộ tài năng về vẽ và đờn. Hồi đó cả hai bộ môn nghệ thuật này chẳng có thầy bà nào dạy cho anh mình, ngoài ông trời. Cái cách ổng say sưa ngồi đờn cũng thấy điệu nghệ rồi. Ông anh tui móc guitar nhạc cổ điển hay thầy chạy. Bài Rescuerdos de la Alhambra của Francisco Tárrega đòi hỏi kỹ thuật trémolo khó dàn trời vậy mà mấy ngón tay dài sọc của ổng cứ réo rắc nhuyễn nhừ. Bài Prelude No.4 của Villa Lobos hay Capricho Arabe của F. Tarrega đòi hỏi kỹ thuật chạy ngón khó tổ bà ổng cũng chơi tới bến.

Còn vẽ hả? Mô Phật. Nói thiệt nghen. Hercules (Steve Reeves), John Wayne hay Gary Cooper, Alain Delon, hoặc từ Marilyn Monroe, Silvie Vartan, nghía qua Brigitte Bardot, Gina Lolobrigida gì gì đó mà thấy ông anh tôi trổ tài vẽ chân dung của họ thì có ở tuốt bên Tây hay bên Mỹ mấy người ca sĩ, tài tử nổi tiếng này cũng phải nôn nả bay qua Việt Nam mua về treo tường cho bằng đặng (xem hình vẽ đính kèm).
Đọc tiếp »

Quảng Tánh Trần Cầm

Chiều hạ, bên đầm sen

khi hơi thở tôi vượt qua bên kia đầm sen
tôi nghe âm vọng của mùa hè ngân dài trong gió ấm

từng giọt từng giọt mồ hôi rịn êm ả
buổi chiều bay ngang ngửa thong dong

từng giọt từng giọt mồ hôi ôm ấp quấn quýt
da thịt bùi ngùi ẩn áo mây hồng
đượm mùi hương sen thanh tĩnh trải rộng
Đọc tiếp »

Lê Tất Điều

Thủa nhỏ ham chuyện cổ tích lại mê kiếm hiệp Tầu nên cả đời vương vấn ước mơ một mái lều trên núi. Trẻ thì có chỗ luyện võ mà gặp khi sơn hà nguy biến lại thêm cái thú mài gươm dưới nguyệt, vừa hào hùng vừa thơ mộng hết biết! Rồi khi về già lụm cụm, có ngay gióp mới là tu thành tiên. Và đến ngày tận số, về trời, thì sẵn ở trên cao, chỉ bước lên mấy bước, cũng tiện.

Mộng” lớn nhưng “thực” bé nên chỉ kiếm được căn nhà trên sườn đồi. Lại bị tổ trác, ở cả năm mới biết toàn vùng đồi thấp, núi trọc này nằm trong một thung lũng. Đứng ở bãi đậu xe sân trường Grossmont buổi mai, nhìn về khu xóm nhà, chẳng thấy cái gì lơ lửng trong mây tràn trề thi vị mà nhà cửa, người vật, cỏ cây lại chìm hết trong một hồ sương. Đã thế, khí hậu còn khắc nghiệt, thung lũng luôn nóng hoặc lạnh hơn vùng đất bao quanh mười độ.
Đọc tiếp »

Bùi Nguyên Phong

Công lý mù lòa

(Công lý cho Hồ Duy Hải)

Cần lắm một chiêu “Phá tiễn thức”.*
Như đêm nào trước miếu Dược vương.
Công lý trong đêm dài đen tối.
Lương tri đốm sáng cuối con đường.

Cần lắm một chiêu “Phá tiễn thức”.
Mười bảy đôi mắt mở như đui.
Mười bảy trái tim loài dã thú.
Giữa công đường ngấu nghiến con mồi.
Đọc tiếp »