Phạm Đình Trọng


Kolinda Grabar Kitarovic, Tổng thống Croatia

Ông thủ lĩnh cộng sản ở nước nào cũng có mộng đế vương, có đầu óc vĩ cuồng, có khẩu khí đại ngôn và có nỗi thèm khát lưu danh sử sách. Ông cộng sản nông dân Lê Duẩn của xứ sở nghèo đói phải cầu cạnh nước ngoài xin từng khẩu súng để giữ chính quyền, ngửa tay nhận từng bao hạt bo bo ở châu Âu chỉ để nuôi gia súc về để nuôi dân, năn nỉ xin từ cái nhà máy gang thép cổ lỗ, công nghệ phế thải để xây dựng nền công nghiệp. Vậy mà sau khi lấy máu của dân làm chiến tranh giành được cả giang sơn, làm chủ được cả dải đất hình chữ S bên bờ biển Đông, ông liền nghĩ ngay đến thâu tóm cả ba nước trên bán đảo Đông Dương thành một liên bang để ông làm hoàng đế cả liên bang Đông Dương.

Đầu óc vĩ cuồng của ông cộng sản xuất thân bên dòng sông ngắn ngủi, nhỏ hẹp như dòng suối Thạch Hãn đã làm ông cộng sản vĩ cuồng đàn anh bên dòng sông cuồn cuộn Dương Tử nổi giận. Ông vĩ cuồng Dương Tử liền tung hơn nửa triệu quân nện cho ông vĩ cuồng Thạch Hãn một đòn dằn mặt ở biên giới. Cái giá của đầu óc vĩ cuồng cộng sản Lê Duẩn đã phải trả bằng máu của hàng trăm ngàn mạng người dân Việt Nam.
Đọc tiếp »

Yên Nhiên

Cho cá ăn

(Nhân xem video clip bà chủ tịch quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân đưa tổng thống Mỹ Barrack Obama đi thăm ao cá bác Hồ)

Cung cách Thị dường bất đắc dĩ
Mặt phấn hoa vô lý cầm xô?
Tay ngà mà vốc cám thô
Vãi nhanh hắt tạt hồ đồ cho xong
Cá với cảnh đừng hòng Thị nựng
Ra cái điều chẳng hứng làm trò:
Nương này chả khoái cầm xô
Đọc tiếp »

Antoine Gérin-Lajoie
Trần Mộng Lâm dịch

Quê hương và dân tộc Việt Nam đang đi vào một giai đoạn cực kỳ đen tối và nguy cơ mất nước trở thành nguy khốn hơn bao giờ hết. Những người Việt Nam vì thời cuộc phải bôn đào ra nước ngoài đề tránh sự cai trị độc tài của đảng Cs với chủ trương bán nước để mưu cầu tiền bạc và địa vị cho phe nhóm tuy ngày nay mang quốc tịch khác và đời sống riêng tư được bảo đảm, không thể nào không khắc khoải vì thảm kịch Việt Nam và những gì đang diễn ra trên cố quốc. Bài thơ dưới đây tuy nói về tâm trạng của một người Canadien trong quá khứ đã phải bỏ quê hương như chúng ta. Tâm trạng người xưa và tâm trạng chúng ta ngày hôm nay, có gì khác?

Kiếp lưu vong

Một người mất nước lang thang.
Từ quê hương đã phũ phàng ra đi.
Lệ tuôn tràn khắp đôi mi.
khắp nơi khắp chốn còn ghi dấu giầy.  Đọc tiếp »

Nguyễn Mạnh Trinh


Nhà văn Lê Thị Diễm Thùy

Có người đặt câu hỏi: Chiến tranh có ảnh hưởng gì tới những thế hệ Việt Nam tị nạn thuộc thế hệ từ một rưỡi trở đi? Nghĩa là những lớp trẻ sinh ở Việt Nam nhưng trưởng thành ở Hoa Kỳ. Có nhiều cách trả lời. Dường như chưa có câu trả lời nào rốt ráo và chính xác cả.

Nhưng nếu đọc trong “Asia American Literature” của giáo sư đại học UC Santa Barbara, Shieley Geok-lin Lim, có trích dẫn bài thơ của le thi diem thuy, thì câu trả lời sẽ khá dễ dàng. Tác giả le thi diem thuy sinh năm 1972 ở Phan Thiết và sang định cư ở Hoa Kỳ khi mới vừa sáu tuổi. Bài thơ viết cho cô em gái Lê Thị Diễm Trinh được trích dẫn là “Shrapnel Shards on Blue Water.”

MẢNH BOM MIỂNG ĐẠN VỠ TRONG NƯỚC XANH.
Về em tôi Lê Thị Diễm Trinh

Mỗi ngày chị đánh vật với con đường để chạy đến với em
Ðánh vật với mặt tuyết đang tan/ tiếng điện thoại bầu cử
Ðã tách rời chúng ta giống như dấu hiệu của thời gian trơn trợt
Và bảng chỉ đường đánh dấu trong ngôn ngữ khác
Lối đi không gió hoặc lộng gió, xoáy tròn về phía em  Đọc tiếp »

Nguyễn Diễm Thùy

Ở một góc quán
Chiếc ghế cao lỏng chỏng
Chàng ngồi
Nhắm mắt nghiêng người – cất giọng ngâm
Lời bi tráng của một kẻ sĩ

“Trượng phu không hay xé gan bẻ cật phù cương thường;
Hà tất tiêu dao bốn bể, luân lạc tha hương” *
Đọc tiếp »

Hoàng Minh Châu

Hoa thủy tiên
Hoa thủy tiên
Phạm Văn Mùi

Bảy cánh hoa mừng tôi sinh nhật
Và muốn chọn được mười bốn người để gởi
(phép chia vẫn trong hữu hạn)
Hãy để tôi mơ những cuộc hẹn hò
Những cánh hoa tôi giữa mùa nắng đổ
(Năm nay thiếu mất một người mừng sinh nhật bạn
Mừng ngày “cát tó rui dê”)
Đọc tiếp »

Nguyễn Mạnh Trinh


Andrew Sean Greer, giải Putlizer Tiểu thuyết 2018

Tháng tư vừa qua, Giải Putlizer đã được công bố với sự tôn vinh nhiều công trình và tác giả của các bộ môn báo chí, văn học, kịch nghệ và âm nhạc. Giải Putlizer là một giải thưởng cao quý nhất của Hoa kỳ do Joseph Putlizer chủ báo New York World đề nghị giải này trong di chúc của ông phổ biến năm 1904 với sự thành lập 13 giải dành 4 cho báo chí, 4 cho văn học, 4 cho sân khấu kịch nghệ và 1 cho giáo dục. Tuy nhiên, chủ trương chú ý đến các sự thay đổi trong sinh hoạt nghệ thuật nên một hội đồng tư vấn được thành lập với trách nhiệm có thể thay đổi nội dung của giải thưởng.
Đọc tiếp »

Hoàng Xuân Sơn

Hát ví

tôi hát. rất lâu. với ngón tay
dưới khe. huyền nhiệm. cỏ lông mày
nước khum. nôn nã. bờ tận tuyệt
một nốt vành khuyên. nhúm nhím. mây

tưởng tượng. hát cùng môi son đỏ
huyền không. ví dặm. trắng ngây người
chiều bày ra một vùng yên tĩnh
có tiếng gì. thầm. như tiếng rơi
Đọc tiếp »

Paul Verlaine
Bắc Phong dịch từ nguyện tác Il pleure dans mon coeur của Paul Verlaine

lệ nhỏ trong tim tôi
như mưa rơi trên phố
nỗi sâu xa buồn khổ
trong tim có nghĩa gì?

tiếng mưa rơi nhẹ hạt
trên mái nhà trên đường
trong trái tim chán chường
như dạo lên sầu khúc
Đọc tiếp »

Hoàng Mai Đạt

Hải đi vòng lại phòng báo chí của thư viện, tới mấy cái ô vuông cá nhân ở trong góc tìm Mỹ Lan. Đây là lần thứ năm Hải trở lại nơi này. Mấy cái ghế trống không. Nắng chiều ở ngoài cửa đang quẹt những mảng nắng nhọn lên trên mặt bàn trắng. Hắn ngồi vào cái ghế Mỹ Lan hay ngồi và thảy cái túi sách vở nhẹ tâng lăn lóc dưới chân bàn. Chạy loanh quanh sáu tầng lầu của thư viện đi tìm Mỹ Lan làm chân hắn mỏi, áo nửa trong nửa ngoài và đầu óc hoang mang.

Chiều nào Hải và Mỹ Lan cũng ngồi học chung ở đây. Chiều nay Mỹ Lan không đến. Đàn nắng dại vẫn ùa chạy đùa giỡn giữa những ghế, leo trèo lên mấy bộ sách im lìm nghiêm khắc, và lăn lộn trên những trang báo thỉnh thoảng nhẹ tung theo gió xuân đang tràn qua cửa sổ. Chiều nay không có tóc Mỹ Lan để nắng đùa giỡn, không có những ngón tay thuôn mềm để gió mơn trớn, cũng không có đôi mắt sao hôm của Mỹ Lan soi sáng tâm hồn đêm ba mươi của hắn.
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm


Kolinda Grabar Kitarovic, Tổng thống Croatia

Có đứa bất bình loạn ngôn
Three Lions thành ba con mèo
đội trưởng Kane bảo chúng tôi
tự hào những gì đã cống hiến
trên cầu trường nhỏ tiếng
bản nhạc It’s coming home
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Phúc

Nỗi lòng Phù Dung

Tiếc cho một dáng khuynh thành
Tình yêu cay đắng lỡ dành cho nhau
Nỗi sầu vọng tới nghìn sau
Gió lay lắt chạm mưa bay ngập trời

Nầy tình nầy mắt nầy môi
Chiều phai giọt nắng xuống đồi tương tư
Đã nghe thao thiết phận người
Bụi phù du cũng nát nhừ hư vô
Đọc tiếp »

Trangđài Glassey-Trầnguyễn

LGT: Sau đây là bài phát biểu của tác giả tại buổi ra mắt sách “Biệt Đội Thiên Nga” của Thiếu tá Nguyễn Thanh Thuỷ, Biệt Đội Trưởng Biệt Đội Thiên Nga thuộc Khối Đặc Biệt Lực Lượng Cảnh Sát Quốc Gia, Việt Nam Cộng Hoà; hiện là Hội trưởng Kế nhiệm của Hội H.O. Cứu Trợ Thương Phế Binh & Quả Phụ Việt Nam Cộng Hòa. Buổi ra mắt sách do Hội Cảnh Sát Quốc Gia VNCH Nam California tổ chức tại Thư Viện Việt Nam, thành phố Westminster, lúc 2 giờ đến 5 giờ chiều thứ Bảy, mồng 7 tháng 7, 2018. Chương trình gồm có phần phát biểu của Đại Tá Trần Minh Công, nguyên Viện Trưởng Viện CSQG; tác giả; Nhà văn Toàn Như – Nhữ Đình Toán, cũng là đồng môn tốt nghiệp Khoá 1 CSQG với Thiếu tá Nguyễn Thanh Thuỷ; và Nhà thơ Trạch Gầm. Để có sách, xin liên lạc Thiếu tá Nguyễn Thanh Thuỷ tại thienngathanhthuy@gmail.com hay 714 837 5998, 714 952 5009.
Đọc tiếp »

Biển lấn

Posted: 12/07/2018 in Thơ, Viên Dung

Viên Dung

chịu đựng thiệt thòi, quen. lì đá
nguyên vị nước mất, cá chết duyên
thuyền úp, ngư dân thiết gì tết
buồn, ngần ngơ trăng, biển khóc nguy

gà gáy hừng đông mời cung hỹ
bãi lặng. thuyền mong bóng khả thi
con hạm nuốt thí mồi dẫn dụ
trời xanh thấu, oán dậy đá lì
Đọc tiếp »

Nguyễn Thạch Giang

Đêm qua đi chơi khuya Mimi ngủ đến mười giờ sáng chưa muốn dậy, nàng uể oải đi tắm cho tỉnh người. Bị thất nghiệp mấy tháng nay nàng không phải thức khuya dậy sớm lo đi cày. Mimi xách xe đi tìm cái gì ăn dằn bụng, ngang quán cà phê donut của chị Hồng nàng ghé vô tán dóc. Chị Hồng là người cùng xóm của nàng hồi còn ở bên Việt Nam. Quán cà phê này trước đây chủ Mỹ bán cà phê donut, chị sang lại bán thêm cà phê đá kiểu Việt Nam, bán thêm bánh ngọt, bánh mì thịt nguội, vé số cùng các món lặt vặt linh tinh khác…bán nhiều món như vậy chớ … chỉ lượm bạc cắc (lời chị nói).

Vừa gặp Mimi là chị khoe liền hai má lúm đồng tiền chị làm hôm đi Việt Nam. Chị là người nghiện thẩm mỹ, trên người chị hầu như chỗ nào cũng sửa, chỉ nội cái mũi mà chị sửa tới sửa lui đôi ba lần.
Đọc tiếp »

Lê Phước Dạ Đăng

sáng sớm đi bộ tập thể dục một mình
Sông, như nàng thiếu phụ tối qua ngủ muộn, khép cửa chờ Trăng hạ tuần
bờ bên kia Phố mù mờ nhân ảnh
Hàng cây xa xa hình như đang chuẩn bị mở lá đón ánh Mặt Trời
Tôi, người con lạc xứ xa xôi
dăm ba thuở lại trở về thăm Huế
về thì vội mà khi đi cũng vội  Đọc tiếp »

Song Thao

Sau khi cộng sản cưỡng chiếm miền Nam Việt Nam vào tháng 4/1975, toàn dân miền Nam, nếu chậm chân không leo được lên tàu di tản, đều sống trong những tháng ngày buồn. Nhưng cô nữ sinh 18 tuổi Ngọc Ánh, hơn mọi người, đã phải chịu cảnh buồn hiu. “Ngày Tháng Buồn Hiu” là tập hồi ký của Ngọc Ánh, con một cán bộ Việt cộng có vai vế, nhưng không chấp nhận được chế độ mà cha chị đã say mê tham gia tranh đấu. “Ba tôi là một người Cộng Sản, ông đã tham gia cách mạng suốt hai cuộc kháng chiến trường kỳ chống Pháp chống Mỹ, các chị em tôi lớn lên ở Sài Gòn, nằm trong lòng “địch” nhưng cả nhà đều là những chiến sĩ xung kích trên khắp các mặt trận ở miền Nam cho tới ngày “giải phóng”. Má thì nuôi giấu cán bộ Việt cộng, các chị em thì làm giao liên. Sau ngày 30/4/75, ba và chị tôi được đón về từ nhà tù Côn Đảo như những người vinh quang nhất trong ngày vui đại thắng, gia đình tôi là một địa chỉ đỏ của thành phố với nhiều huân chương kháng chiến chống Mỹ được treo đầy tường”.
Đọc tiếp »

Nguyễn An Bình

Khi qua đồi Charlie

Tôi nghe lá trên rừng đang chuyển cơn mưa
Khi xe qua đồi Charlie Đắc Tô Tân Cảnh
Màu xanh ngút không giấu đi niềm cô quạnh
Vẫn rợn người hồn tử sĩ lạnh quanh đây.

Súng bên trời có tiếng hát tiễn đưa ai
Người ở lại Charlie trong cơn bão lửa
Pháo tầm nhiệt chớp lòe qua từng khe cửa
Cày xới tung từng thớ đất đỏ máu người.
Đọc tiếp »

Yên Nhiên

Một buổi chiều vàng

(Tặng chị Thanh Hương)

Đồi cỏ chiều nay nhuộm nắng vàng
Bên nhau cùng dạo bước lang thang
Cánh chuồn triền dốc vờn đưa lối
Mây trắng lưng trời đan kết hàng
Gió thoảng vi vu hòa điệu nhạc
Vai nghiêng phơ phất quyện khăn san
Giờ đây giây phút sầu tương biệt
Lưu luyến chia tay ngấn lệ tràn
Đọc tiếp »

Ngự Thuyết
Gởi NTH, LVT

Lại có dịp thăm Oregon. Đúng ra, thăm Portland, thủ phủ của Oregon, một số thị xã lân cận, và mấy thắng cảnh nổi tiếng của tiểu bang êm đềm và hiền hoà này. Hay đúng hơn nữa, có hai người bạn ở đó, Nguyễn Trung Hối và Lưu Văn Thăng, thì hãy thăm người trước, rồi thăm chốn cũ sau. Oregon! Oregon! Nước Mỹ mênh mông. Trở lại một tiểu bang rất xa nơi mình sinh sống, mà mình đã từng đến, cũng thấy dậy lên trong lòng ít nhiều nôn nao, háo hức. Như sắp gặp lại người bạn thuở thiếu thời. Như sắp được nghe lại tiếng rao “Phở, Phở” trong đêm khuya.

Thế là đã gần 20 năm mới trở lại nơi này. Oregon có già đi hay vẫn thế, khó biết quá, nhưng người hai người bạn của tôi, cũng như tôi, đã “sa sút” nhiều lắm. Nguyễn Trung Hối từng chủ trương Tập San Chủ Đề trước 1975 tại Sài Gòn, qua Mỹ tỵ nạn vẫn nỗ lực cho tái tục Chủ Đề được trên mười mấy số, nay đã tỏ ra mệt mỏi, không còn muốn theo đuổi giấc mơ vá trời, lấp biển bằng văn chương, chữ nghĩa. Lưu Văn Thăng, tốt nghiệp trường đào tạo Sỹ Quan Không Quân tại Salon, Pháp, chàng thanh niên hào hoa ấy hẳn đã từng “tung cánh” bay đến nhiều chân trời xa lạ, nay bằng lòng làm một ông già cùng vợ ngày qua tháng lại chăm sóc khu vườn nhà xanh mướt trồng nhiều loại hoa quả của quê xưa. Các thứ rau xanh, rau thơm, bầu, bí, mồng tơi, nhiếp cá, húng quế, húng lủi, ớt … Tôi hỏi đùa, Tươi tốt như thế kia chắc bán được giá lắm đó. Trả lời, Sức mấy, cho mà người ta còn bắt phải mang đến tận nhà.
Đọc tiếp »

Chu Vương Miện

Qua đang nghèo “tức Đèo Ngang”

bước tới đèo Ngang bóng đã tà
nắng nghiêng vách núi mắt quáng gà
mé nước còn tiếng kêu quốc quốc
“nước nước”
chân rừng vọng lại tiếng gia gia
“nhà nhà”
ngàn năm nô lệ người phương Bắc
trăm năm nô lệ xứ Gaulois
sống mãi kéo dài thân nô lệ
1000 năm còn lại xáo thịt nồi da
nhìn trang lịch sử trào nước mắt
gió vẫn lao xao trúc la đà
thương nước cũng đành gào cuốc cuốc
thương nhà mỏi miệng gọi gia gia
tứ hải giang hồ dân lưu lạc
hết nơi sông Đuống lại sông Đà
đèo Ngang bà Huyện đi ngang đó
đèo Dọc nơi này ta ngó ta?
Đọc tiếp »

Ngô Thế Vinh

Tôi mơ về một nước Việt Nam hoà bình, tân tiến trên nền tảng của những giá trị tinh thần mà lịch sử đã nhồi vào nền văn hiến của nước ta. Cả cuộc đời xã hội của tôi là để đóng góp vào sự ước mong ấy. (Trần Ngọc Ninh, Ước Vọng Duy Tân, 2012)

 
Hình 1: trái, đến thăm Gs Trần Ngọc Ninh, Huntington Beach ngày 21 & 29 tháng 06.2018, ở tuổi 95 mà Thầy vẫn còn rất minh mẫn và sắc bén; trên bàn là những số báo Tình Thương (1963-1967) có các bài viết của Thầy; phải, Gs Trần Ngọc Ninh đang ký tặng Ngô Thế Vinh cuốn Làm Gì (1979), bên cạnh là tác phẩm Nuôi Sẹo của Thư Quán Bản Thảo do nhà văn Trần Hoài Thư tặng Gs Trần Ngọc Ninh. [tư liệu Ngô Thế Vinh]

TIỂU SỬ

Trần Ngọc Ninh, tên thật, còn có bút hiệu Kỳ Ngọc, Trần Ngọc, Trần Lê sinh ngày 6 tháng 11 năm 1923 tại Hà Nội, nguyên quán Ninh Bình Bắc Việt, thân phụ là giáo viên nghèo, đôi khi nhà không đủ ăn; vừa đi học vừa viết báo phổ thông y học như với tờ Vui Sống để kiếm sống với bút hiệu Kỳ Ngọc; một số bài báo còn sưu tập được đã đăng lại trong Tuyết Xưa. (2)

1939 học sinh trường Bưởi, sinh viên Khoa học ban Toán cùng với Triều Sơn, rồi chuyển sang học Y khoa

1946-1948 cựu nội trú các bệnh viện Hà Nội

1948 luận án Tiến sĩ Y khoa: “Contribution à la Physiopathologie des Traumatismes Thoraciques”

1948-1952 bác sĩ thường trú bệnh viện Yersin / Phủ Doãn Hà Nội
Đọc tiếp »

Bùi Nguyên Phong

Em ơi! Môt tối Vân Đồn hứng.
Cong cớn thân ngà ghẹo khách Trung
Phú Quốc cuồng lên như động đực
Bắc Vân Phong không kịp mặc quần.

Ngực em đầy hay Phú Quốc cao.
Bờ cát cong lên sóng bổ nhào.
Mặt trời chói lọi giăng nước bạc.
Chú Khách lăm lăm mở động đào.
Đọc tiếp »

Hoàng Xuân Sơn

Cái đầu nằm đâu

đầu dây mối nhợ cũng vì . . .

trong bất cứ tình huống nào
ai biết cái đầu nằm đâu?
cái đầu biết sử dụng cái đầu
sẽ vô cùng lợi hại
đa số những bàn thắng tuyệt đỉnh của môn túc cầu
[bạn thấy đó World Cup 2018]
là những cú đội(đánh) đầu thần tốc
cuộc chơi nào cũng cần đầu óc
thậm chí binh pháp
xưa nay đầu óc vẫn chỉ đường cho sức mạnh  Đọc tiếp »

Nguyễn Văn Sâm


GS Trần Ngọc Ninh

Chúa nhựt 1 tháng Bảy 2018 tôi nghĩ mình đã làm một việc hữu ích cho mình khi tham dự buổi thuyết trình của Giáo sư Trần Ngọc Ninh, cố vấn của Viện Việt-Học, CA về Ngữ học.

Giáo sư Ninh trước quốc nạn 1975 là GS môn giải phẫu tại trường Đại Học Y Khoa Sàigòn và là nhà văn hóa có những sách viết về đạo Phật, Đức Phật giữa chúng ta (Lá Bối, Sg, 1972), về cấu trúc của tiếng Việt, Cơ cấu Việt ngữ (Lửa Thiêng, Sg, 1972, 1975) theo cái nhìn mới mẻ về hai vấn đề này mà nay gần nửa thế kỷ sau chưa thấy có quyển sách nào cùng loại vượt được.
Đọc tiếp »

Emily Dickinson (1830—1886)
Yên Nhiên chuyển ngữ nguyên tác If you were coming in the Fall

Chờ anh, chờ đến bao giờ?

Giả thử mùa thu này anh tới
Em sẽ phủi mùa hạ qua mau
Nửa gượng cười nửa trề môi hờn dỗi
Như người nội trợ đuổi nhặng ruồi

Nếu em được gặp anh năm sau
Em sẽ bện từng nùi tháng
Cất riêng rẽ vào từng ngăn tủ
Kẻo nhỡ chúng quyện rối vào nhau
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

Việt Nam là tội phạm có tổ chức và trở thành mối đe dọa an ninh quốc gia hàng đầu. (Lubomir Zaoralek – Chủ Tịch Uỷ Ban Đối Ngoại Hạ Viện Czech)

Vào khoảng thời gian này năm ngoái, hôm 26 tháng 7 năm 2017, nhà báo Vi Yên đã lên tiếng phàn nàn:

“Quan sát vụ việc ở Đồng Tâm, có lẽ không ít người cảm thấy lạ kỳ khi chẳng thấy đâu bóng dáng của những ông bà nghị. Rốt cuộc thì, những người mà dân Đồng Tâm đã bầu lên từ đợt bầu cử năm ngoái, họ đã ở đâu và đã làm gì trong suốt ba tháng vừa qua?”

Nào có riêng gì “vụ việc ở Đồng Tâm,” ở Đồng Nai (hay bất cứ nơi đâu) cũng vậy thôi mà. Bởi vậy, vài tháng sau (hôm 31 tháng 10) nhà báo Bạch Hoàn lại đặt vấn đề: “Tôi tự hỏi, hàng triệu người nông dân trên khắp đất nước này có thấy đau đớn không khi đã bầu ra những đại biểu như thế?”
Đọc tiếp »

Ai về Tây Nguyên

Posted: 09/07/2018 in Thái Huy Long, Thơ

Thái Huy Long

Bài “Giấc Mơ Chapi”
Chapi, ôi Chapi
Nhớ gì trong quá khứ
Tôi ở đâu bây chừ?!

Cảm ơn anh Trần Tiến
Ai viếng mộ Y Moan?!
Cảm xúc tan vào hồn
Đời sóng cồn dâu biển
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm
Viết tặng chị tôi.

Ngày 27 tháng 6, công an quận Bình Tân, Sài Gòn bắt giữ Nguyễn Minh Hồ, 38 tuổi can tội trộm xe cứu thương của bệnh viện Triều An. Mặc áo sọc đặc thù của tù nhân, còng số 8 khoá chặt hai tay, đương sự thật thà khai báo: Lái đi chiếc xe không còi hụ tìm cách bán… do thua độ bóng đá.

Khuya hôm 29 tháng 6, Lê Minh Trọng, 29 tuổi, nhảy xuống cầu Mỹ Thuận ở Vĩnh Long tự tử (hai hôm sau xác nổi lên) để lại lá thư tuyệt mạng: Vì thua độ bóng đá.

Nạn trộm cắp xe gắn máy gia tăng, nếu bị phát hiện, khi thúc thủ bị trói dẫn vào đồn công an, tất cả tội đồ đều khai nhận: Đang nợ như chúa chổm. Cần tiền để chung độ bóng đá.
Đọc tiếp »

Quảng Tánh Trần Cầm
(cho nhung)

rạng đông đẩm ướt mù sương
ký ức ngờ nghệch, chểnh mảng
mùi ô mai − ngai ngái
phung phí một thời ngọt, chua quấn quýt
ôi đùi non con gái
thèm cắn em − điên. dại
Đọc tiếp »