Tưởng Năng Tiến

Một đất nước chỉ “được phép” vun trồng chanh thôi thì dễ gì mà tìm được những quả cam. (TNT)

Vài tiếng đồng hồ sau, sau khi Joshua Wong (Hoàng Chi Phong 黃之鋒) ra tù – vào hôm 17 tháng 6 năm 2019 – cô giáo Thảo Dân đã gửi đến cộng đồng mạng một stt ngắn: “Con Nhà Người Ta.” Xin được ghi lại đôi ba đoạn chính:

Hoàng Chí Phong ra tù với một chồng sách trên tay, gương mặt tự tin ngời sáng. Tôi tin, những tù nhân lương tâm trẻ tuổi của chúng ta, nếu không bị tước đoạt quyền được đọc sách báo trong tù, thì khi được trả tự do, họ cũng như vậy…

Hoàng Chi Phong ra tù. Hàng loạt hãng thông tấn quây quanh anh phỏng vấn. Những câu trả lời của anh đầy trí tuệ, nhiệt huyết và dũng cảm. Tôi tin, nếu những tù nhân lương tâm trẻ tuổi của chúng ta được phép tự do tiếp xúc báo chí, họ cũng thể hiện khí chất không kém.

Nhưng. Họ không được thể hiện những gì mà Hoàng Chi Phong thể hiện. Vì sao, ai cũng biết câu trả lời.
Đọc tiếp »

Trần Huy Sao

Tôi còn đem theo tập Nhật Thi

tôi khó quên hồi vui buồn…cắt mạng
vụn vỡ giòn tan từng nếp gấp thời gian
viết tập Nhật Thi vái dài thời hoạn nạn
kể chuyện đời thường kẻo mai rồi mất mốt…

ngôi nhà nắng mưa một thời thương khó
mái lợp giấy dầu vách ngăn ván ép
bếp lửa than tro tứ thời sài đẹn
tới nổi nằm mơ thấy đầy nồi cơm vun!
Đọc tiếp »

No China Extradition

Posted: 19/06/2019 in Babui, Biếm Họa

Babui


Biếm họa của Babui

Nguồn: Tác giả gửi

Nguyên Yên


Ann Phong, Dark Ocean, mixed media, 2014
(Collection of David Hai Goetz)

Đừng đứng trước mộ tôi mà than khóc.
Tôi không ở đó, tôi không ngủ,
tôi là ngàn cơn gió vỗ,
là hạt kim cương óng ánh trong tuyết,
là mặt trời lấp lánh ngọn lúa vàng,
hạt mưa thu nhẹ nhàng lời ru.

Khi người thức giấc trong ban mai tĩnh lặng
tôi xôn xao, xào xạc không trung
nơi bầy chim lặng lẽ nối đuôi khoanh tròn.
Tôi là vì sao dịu ngọt,
tỏa sáng màn trời đêm.

Đừng đứng trước mộ tôi mà giàn giụa.
Tôi không ở đó, tôi không chết.

– Mary Elizabeth Frye

Kể từ ngày nghe tin em, tôi chưa một lần tìm đến thắp nén hương cho Kim Yến. Có lẽ với tôi, em không thật sự ra đi. Hôm nay tình cờ đọc bài thơ này, tôi như nghe tiếng em nói, em cười. Đâu đó trong cuộc đời này, em vẫn hiện diện trong mọi vật thể, và nếu chúng ta có một điều gì đó để tin tưởng, tôi tin rằng em đã không chết.
Đọc tiếp »

Phạm Hồng Ân

ta như con thú xa rừng thẳm
mấy mươi năm mất bóng bầy đàn
mấy mươi năm cách xa vạn dặm
ngó núi mà thương cây cỏ hoang.

ta như đò đưa khách sang sông
nước có xuôi hay có ngược dòng
vẫn kịp về, ghé qua bến đợi
thương mái chèo ôm kiếp long đong.
Đọc tiếp »

Nguyễn An Bình

Mùa sim trên đảo

Gió từ biển thổi về
Ngang qua vườn sim chín
Một trời hoa sắc tím
Nở rộ giữa hồn ta.

Ngỡ lạc giữa đồi hoa
Tím một chiều hoang lạ
Giấu sau từng cánh lá
Mắt môi người đắm say.
Đọc tiếp »

Phạm Đình Trọng

Những kẻ bồi đắp những bãi đá cướp được của Việt Nam ở biển Đông thành đảo nhân tạo, thành sân bay hiện đại, thành căn cứ quân sự bao vây Việt Nam đang bị nước Mỹ xem xét cấm cửa, lại được lãnh đạo nhà nước Cộng Sản Việt Nam rắp tâm đón vào làm đường cao tốc Bắc Nam.

Cuối tháng 5, 2019, lần thứ hai, thượng nghị sĩ cả hai đảng Dân Chủ và Cộng Hòa cùng trình lên thượng nghị viện Mỹ dự thảo luật trừng phạt các công ty và cá nhân Trung Quốc có liên quan đến các hành động “phi pháp và nguy hiểm” ở khu vực Biển Đông và Hoa Đông.

Dự luật yêu cầu Chính phủ Mỹ đóng băng tài sản, hủy bỏ hay từ chối thị thực (visa) đối với bất kỳ chủ thể nào liên quan đến “các hành động hay chính sách đe dọa hòa bình, an ninh và ổn định” của khu vực Biển Đông.
Đọc tiếp »

Về biên cương

Posted: 18/06/2019 in Hoa Nguyên, Thơ

Hoa Nguyên

về biên cương sẵn ghé qua Sa Đéc
Phút độc hành mà lạc giữa kỳ hoa
Tháng giêng tây sa mù còn mướt rét
Có lá me bay bàng bạc kiêu sa

Thành phố có em là dòng sông êm ả
Và con đường hai phía có chờ nhau!
Lát nữa đây đường binh đao chia ngã
Rồi về rừng biết thương nhớ ở đâu!
Đọc tiếp »

Khê Kinh Kha

Nhạc và lời: Khê Kinh Kha; Tiếng hát: Ánh Tuyết
ban_ky_am

Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3

Sayonara

Posted: 18/06/2019 in Babui, Biếm Họa

Babui


Biếm họa của Babui

Nguồn: Tác giả gửi

Ngày giỗ Cha

Posted: 18/06/2019 in Ý Ngôn, Truyện Ngắn

Ý Ngôn

Cậu Tình mở cửa rào bước vào trong, con vàng chạy ra mừng, nó biết người nhà không sủa, cô Năm khen nó khôn. Cô từ nhà sau bước ra điệu bộ lăng xăng mừng thằng em:

“Cậu mợ nó mới về tới hả? Sao không điện cho chị biết, ủa có thằng Hai đi nữa nè! Chà bữa nay cao nhồng, nghe nói mầy sắp lấy vợ phải không?”

Thằng cháu cười hề hề vỗ vai cô nó:

“Dạ, ba má con tính tháng Chạp này, cô Tư cô Năm nhớ đi họ nghe! Cô diện cho đẹp đẹp có quay phim chụp hình nữa đó.”
Đọc tiếp »

Trần Vấn Lệ

Người đi rồi! Đã đi rồi!
Làn sương, cọng khói, tiễn người chân mây!

Mười năm…người trở về đây
Hay trong chớp mắt là ngày-hôm-sau?
Nghĩ mai…nước mắt, đã trào
Nghĩ lâu hơn nữa, chừng nào Thiên Thu?
Ai về rồi giấc ngủ sâu?
Ai hôn lên tóc…cái màu Thanh Xuân!
Đọc tiếp »

Nguyễn Văn Sâm

Trên mạng bỗng nhiên thiên hạ bàn ngang tán dọc về chữ Bậu chữ Qua, thôi thì mình cũng bàn qua chơi theo thiển ý.

Chữ Bậu: Tự điển Nguồn Gốc Tiếng Việt của BS Nguyễn Hy Vọng cho biết Người Nùng có tiếng bậu nghĩa là em, dùng trong cách nói thân mật. Người Thái có tiếng phậu cũng theo nghĩa tương tợ.

Tại sao người VN ở Miền Bắc không có tiếng bậu thân thương như ở Miền Nam?

Có lẽ tiếng phậu của Thái vào ngôn ngữ của người Nùng rồi đứng đó không ảnh hưởng lên ngôn ngữ Viêt Nam. Còn tiếng Phậu theo người Miên, theo quân Xiêm La vào Miền Nam tạo thành tiếng bậu trong Nam Kỳ.
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Phúc

Con sáo

con sáo ấy sổ lồng bay đâu mất
còn một mình tôi nhớ những chiều xưa
ngày em đi đau tình tôi tàn tật
sóng sông xưa còn vọng mãi âm thừa

níu sao được một quãng đời đã mất
nhủ lòng mình em có nhớ tôi không
khi hạnh phúc là điều gì không thật
con sáo kia đã bỏ bạn theo chồng…
Đọc tiếp »

Quảng Tánh Trần Cầm

Nhớ nhung ngày hạ

nàng có vị chua của arabica
nàng có vị đắng chát của robusta
nàng lên men
nàng thơm
nàng tỏa hương hoan lạc
& tôi chết ngây ngất
trong nàng
khi nàng trổ bông ──
nồng & đậm màu
ngào ngạt hôm nay
ngày mai &
nhiều ngày sau nữa của mùa hè ──
như nắng & gió bất tận
như cánh đồng hướng dương
vàng mượt chạy xa mút mắt
vẫn rực rỡ sau cơn mưa vội
& trong âm điệu rì rầm của lũ côn trùng khổ hạnh
nàng cất lời
nhớ nhung bất tận
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm

Không bận tâm ngày Phụ Nữ Quốc Tế đã qua hay chưa tới? Đang tháng 6, lịch in ngày 16 là Father’s Day. Làm cha, ai cũng ít nhiều gặt hái hạnh phúc. Tôi không ngoại lệ, cậu con út âm thầm “đi đêm”, ký hợp đồng với đài TSN để bảo chúng trực tiếp truyền hình toàn bộ các trận đấu Fifa Women’s World Cup 2019 cho bố ngồi mát mà rửa mắt cảnh đờn bà so giày hì hục nguyên tháng. Ngày lễ cha mà được ngắm các loài kỳ hoa dị thảo trên thế giới về khoe sắc, toàn thân ướt đẫm mồ hôi việc vờn bóng kéo áo giật quần tại mọi đấu trường ở Pháp, há chẳng đã con mắt sao? Cho bố cảm ơn con một tiếng gọi là… trọn đạo làm cha (con lo cho tròn chữ hiếu chí ít cũng bằng trái banh da Adidas). Và cha hoài nghi có phải là con đưa ra đấu pháp muốn cột chân cha tại gia, chẳng cho ổng vui chân mò đi xem “đánh ba” ở những tụ điểm bia không ôm rậm rật gái xinh ở khu tiểu Ý Đại Lợi mãi rù quến?
Đọc tiếp »

Trần Đức Phổ

Thơ say

Đêm này em rót cho ta uống
Rượu cũng trong veo tựa mắt người
Từng giọt thơm lừng men cháy bỏng
Dâng từ tay ngọc tuổi đôi mươi

Ta uống cho quên hận tháng ngày
Làm thằng mất nước lạc trời Tây
Kiếm cung xếp xó chờ hoen rỉ
Bám víu cuộc đời sống lất lay!
Đọc tiếp »

Nguyễn Quang Duy

Chủ nhật 2/6/2019, Bắc Kinh cho công bố Bạch Thư đổ lỗi cho Mỹ làm đổ vỡ cuộc đàm phán thương mại song phương. Còn Tập Cận Bình, trước đây ít hôm, phải kêu gọi “Vạn lý trường chinh mới” sửa soạn trường kỳ chống thương mãi Mỹ. Thực hư ra sao? Lỗi tại ai? Cuộc chiến sẽ đưa thế giới, đưa Việt Nam về đâu? Là những câu hỏi đáng được quan tâm.

Cải cách dở dang…

Từ thập niên 1970, Trung cộng được Mỹ trợ giúp cải cách thể chế từ viện trợ, đầu tư vốn, mở cửa thị trường, giúp giáo dục, giúp chuyển giao kiến thức và kỹ thuật, giúp tham gia các tổ chức quốc tế… nhưng uổng công vì kinh tế tự do phải gắn liền với chính trị tự do, ngôn luận tự do và xã hội dân sự.

Ngày 4/6/1989 để “ổn định chính trị”, Bắc Kinh đã nổ súng ở Thiên An Môn đàn áp phong trào sinh viên rồi tự vạch con đường cải cách kinh tế nhưng giữ nguyên bản chất cộng sản. Cải cách vì thế không mang lại kết quả như Đài Loan và Đại Hàn, đã trở thành hai quốc gia tân tiến có GDP thu nhập đầu người cao.

Với mô hình “ổn định chính trị”, Trung cộng trở thành đại công xưởng lắp ráp công nghiệp quốc tế, tăng trưởng nhờ vốn đầu tư nước ngoài và xuất cảng.
Đọc tiếp »

Hoàng Xuân Sơn

Buổi sáng Sài Gòn cũ

sáng sớm ngồi cà phê quán cóc
giọt đen lênh láng biển thần phù
ngụm đời một ngụm chưa tỉnh thức
vẫn còn trong mộng bước du du

ghiền lắm. cái lao xao hàng quán
tiếng kêu ơi ới của thương hồ
và trên tất cả nguồn sinh động
mở cửa an bình nhẹ cổng vô
Đọc tiếp »

Trần Mộng Lâm

Tháng sáu năm nay, ngày của cha là ngày 16. Tôi sanh ra cũng vào tháng này, khi cuộc thế chiến thứ 2 đang ở vào giai đoạn quyết liệt của nó. Khi cuộc chiến tàn, và khi Cộng Sản Việt Nam cướp chính quyền, thì tôi chưa được đi học, và chiến tranh những ngày sau đó khiến gia đình chúng tôi phải rời bỏ thành phố Nam Định và lánh nạn tại quê nhà, cách chừng 20 cây số. Cha tôi theo kháng chiến và phải đi những đâu, tôi cũng không rõ, nhưng mẹ tôi và anh em chúng tôi phải nương náu ông bà nội nơi một cái làng buồn hiu hắt, trong trí nhớ của tôi, tại một nơi mà người ta sống nhờ vào những vụ lúa chiêm và nghề trồng dâu, nuôi tầm.

Dân chúng ở đây dĩ nhiên không thể so sánh được với ruộng đồng trù phú Miền Nam nhưng cũng không đến nỗi quá nghèo đói. Tôi còn nhớ được những vườn đào nở đầy hoa mỗi khi Tết đến, những cây buởi toả ra một mùi hoa rất êm dịu những đêm trăng sáng trong dịp Tết Trung Thu, những buổi tát ao mà mẹ tôi thuê người dân làng đến tát để bắt cá, và nhất là những thỏi kẹo kéo nhân đậu phọng mà người bán đạp chiếc xe đạp mỗi ngày đến với cái chuông vang lên quen thuộc. Ông ta đến bán kẹo cho chúng tôi và hát những câu hát ngô nghê, khôi hài. Đó là tất cả những kỷ niệm của tôi thời thơ ấu nơi quê nhà.
Đọc tiếp »

Bão nổi lên rồi

Posted: 14/06/2019 in Babui, Biếm Họa

Babui


Biếm họa của Babui

Nguồn: Tác giả gửi

Tình cha

Posted: 14/06/2019 in Trang Châu, Truyện Ngắn

Trang Châu

Thăm ông cụ xong, rời bệnh viện, Hương buồn rầu nói với tôi:

– Bố không nhận ra anh em mình nữa thì em nghĩ chắc… không còn bao lâu đâu.

Tôi cũng lắc đầu tán đồng:

– Bác sĩ nói thuốc men đến một lúc nào đó không còn hiệu nghiệm nữa dù có tăng liều lên mức tối đa. Anh cũng nghĩ ngày bố… đi chắc không còn xa.

Nói xong, khoác vai cô em gái, tôi từ tốn mời nó:

– Mình ghé vào quán uống nước, anh có chuyện này muốn nói với em.
Đọc tiếp »

Bùi Nguyên Phong

Sáo ơi!

Thế rồi con sáo sang sông
Mang theo hết cả trời giông bão về.
Windsor sực tỉnh cơn mê
Sáo bay sang Mỹ lời thề còn đây.
Vầng trăng đậu xuống vai gầy.
Lòng như muối sát… Trời hay chăng trời!
Đáy sông quăng quật tơi bời.
Michigan nhốt một đời dối gian.
Windsor mất hút đò ngang *
Trời sầu, đất thảm hoang tàn… Sáo ơi!

(*) Windsor thuộc Canada, Michigan thuộc Mỹ. Đôi bờ dòng sông biên giới.
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

Cây quýt này vốn mọc ở một địa phương nọ thì rất to và ngọt, đem trồng ở một nơi khác, không hợp thủy thổ, thì vừa nhỏ vừa chua. (Bá Dương)

Nhà văn Bá Dương phàn nàn rằng đồng bào của ông bị “dị ứng” với hai chữ cám ơn:

“Tôi nghi rằng để có thể móc trong mồm một người TQ ra cái câu cám ơn ông e rằng nếu không dùng đến cái cào cỏ năm răng của ông bạn Trư Bát Giới của chúng ta thì không thể được.”

Ngoài cái bệnh dị ứng với chuyện ơn nghĩa, vẫn theo như lời của tác giả Người Trung Quốc Xấu Xí (The Ugly Chinaman) dân Tầu còn mắc cái tật hơi lớn tiếng:

“Nói đến ồn ào, cái mồm người Trung Quốc thì to không ai bì kịp.”
Đọc tiếp »

Vượt biển

Posted: 13/06/2019 in Thơ, Đức Phổ

Đức Phổ

thuở khai thiên sóng đã bạc đầu
lớp xô lớp vỗ đến mênh mông
từ trăm sông đổ về biển mộng
mộng cả tan từ cuộc bể dâu.

người từ đất khốn tuôn ra biển
chẳng thiết cơ ngơi dựng một đời
dốc hết sức tàn tìm đất mới
trùng dương vốn chẳng thấy oan khiên.
Đọc tiếp »

Chu Vương Miện

Văn chương hạ giới

văn chương hạ giới
rẻ như bèo1
viết mỏi cả tay lẫn cả chân
rụng rời cả mình
cong cả đuôi
mèo vẫn hoàn mèo
nghèo vẫn hoàn nghèo
có anh xơi cơm bằng tay
có anh đói meo
cứ mãi mãi một kiếp ku li
xưa thời phong kiến
sĩ phu sĩ thê nho sĩ
phủ phịc trước bệ
và chỉ only quỳ
mòn sân tướng phủ huyện  Đọc tiếp »

Ngô Nguyên Dũng

Người Việt thường có tính “phóng đại hoá” trong khi nói. Chuyện một nói thành năm, thành mười. Chuyện nhỏ vẽ vời thành lớn. Nói theo ngôn ngữ bình dân: “Người mình có tính ba hoa, thích nổ.” Hay nói theo ngôn ngữ khoa bảng: “Dân Việt có khuyng hướng thậm ngôn.” Nhưng “thậm ngôn” không phải để khoe khoang hay tự đề cao mình, mà cốt ý thêm mắm dặm muối cho tình tiết câu chuyện thêm ly kỳ, thú vị.

Có lần, đi Sài gòn thăm nhà, tôi ra chợ mua cá thác lác về nấu canh. Tôi nói với chị bán cá:

“Em bán cho chú hai trăm gờ-ram cá thác lác.”

Chị vội vã cân lấy cân để.

“Ủa, sao nhiều vậy em?”, tôi hỏi.

“Dạ, hai trăm ngàn nhiều lắm, chú à!”, chị ngớ mặt.

Tôi lặp lại:

“Chú mua hai trăm gờ-ram, đủ để nấu canh cho một bữa cơm thôi.”

Chị bán hàng xịu mặt ủ ê:

“Vậy mà con tưởng chú muốn mua hai trăm ngàn. Sao chú không nói hai lạng cho dễ hiểu? Làm con mừng muốn chết!”
Đọc tiếp »

Nguyễn Hiền

Một thằng đàn ông

ngủ dậy
tôi không bao giờ cuốn mùng xếp mền
còn gối thì mặc cái nằm ngang cái nằm dọc

nhiều người nói, hay thiệt
không biết mắt nó để đâu
để vậy mà coi được

sao lại coi không được, tôi lẩm bẩm
một thằng đàn ông bê bối
luộm thuộm
ở dơ
là chuyện bình thường
Đọc tiếp »

Ngô Nguyên Nghiễm


Nhà thơ Yên Bằng (1943-2019)

Lúc đó, Yên Bằng cũng có nhiều sáng tác góp mặt trên báo chí, giới thiệu được vài tác phẩm thơ tự xuất bản. Như mọi hôm, thỉnh thoảng đói tin anh em, tôi, Lưu Nhữ Thuỵ và Nguyễn Thành Xuân từ cầu chữ Y, xuôi về chợ Bến Thành, dĩ nhiên đều đáng ghi tâm là ghé chốc lát đến quán sách báo Nga, ký gởi tờ tạp chí Khai Phá số 1 vừa ấn hành, còn thơm phức mùi giấy. Số là, sau nhiều lần thảo luận bàn bạc, anh em văn nghệ đồng bằng Nam Bộ đồng tâm góp mặt liên tay, tạo ra một sinh khí mới cho văn nghệ, là khai sinh tờ tạp chí Khai Phá, phát hành tay rộng rãi hơn 10 tỉnh thành. Để được thông tin sớm nhất khi tờ báo có mặt, đích thân tôi đến nhờ anh Trần Phong Giao giới thiệu ở bán nguyệt san Văn, nhà thơ Viên Linh loan tin dùm ở tuần báo Khởi Hành và dĩ nhiên là tôi không bao giờ quên Khai Trí, và nhất là kiosque quán sách báo cô Nga, vì mọi thông tin sẽ trao truyền một cách cẩn trọng và nghiêm túc.
Đọc tiếp »

Thiên triều luật

Posted: 12/06/2019 in Babui, Biếm Họa

Babui


Biếm họa của Babui

Nguồn: Tác giả gửi