Maximilian Steinbeis | Trương Thiên Phàm
Phạm Thị Hoài dịch nguyên bản tiếng Đức: “Die dritte – föderale – Republik China wird irgendwann kommen“, Köpfe und Ideen, Ausgabe 13, Januar 2018, Wissenschaftskolleg zu Berlin


Giáo sư Trương Thiên Phàm

Phỏng vấn sau đây đăng trong tạp chí trực tuyến Nhân vật và Ý tưởng của Học viện Khoa học Berlin. Giáo sư Trương Thiên Phàm (Zhang Qianfan, 张千帆) của Đại học Bắc Kinh là học giả hàng đầu về luật hiến pháp ở Trung Quốc. Gần đây nhất, khi bác sĩ Lí Văn Lượng qua đời vì nhiễm virus Covid-19, ông đã đồng ký tên trong Thư ngỏ gửi Quốc hội và Ủy ban Thường vụ yêu cầu thực thi tự do ngôn luận. Phỏng vấn do nhà báo, người sáng lập và chủ biên Blog Hiến Pháp, Maximilian Steinbeis thực hiện. Bản dịch được sự đồng ý của Học viện Khoa học Berlin. (Người dịch)

Maximilian Steinbeis: Thưa giáo sư Trương, ông đến Học viện Khoa học để nghiên cứu cách hoạt động của mô hình liên bang tại Đức, trước đây ông cũng từng sang Hoa Kỳ nghiên cứu đề tài này. Trung Quốc có trên 2000 năm kinh nghiệm cai quản một lãnh thổ khổng lồ với hàng trăm triệu cư dân từ một trung tâm quyền lực duy nhất. Vì sao sau một thời gian dài như vậy, mô hình liên bang lại thú vị đối với Trung Quốc?

Trương Thiên Phàm: Tôi chỉ có thể nói rằng mô hình liên bang được một số trí thức Trung Quốc quan tâm nghiêm túc, trong khi chính quyền thì chưa bao giờ chấp nhận. Nhưng một lúc nào đó trong tương lai, rồi Trung Quốc sẽ ra một hiến pháp liên bang và áp dụng thể chế liên bang, vì hệ thống hiện nay không thể hoạt động. Vì vậy, kinh nghiệm của Đức với thể chế liên bang rất quan trọng với Trung Quốc.
Đọc tiếp »

Trần Huy Sao

Ba Mạ chừ đi xa…
con mần Thơ, nhớ lại…

nhớ ra rồi, Mạ o gái thôn Vỹ Dạ
ưng Cau Nam Phổ ghém Vôi Trầu chợ Dinh
thèm vấn điếu sâu kèn khói Cẫm Lệ nặng tình
răng đen nhánh hạt huyền môi đỏ thắm hồn nhiên

nhớ ra rồi, Ba trai tơ huyện Quảng Điền
thôn Bác Vọng Tây lạc hồn thôn Vỹ Dạ
hai đấng sinh thành có một thời trai gái
vầy cuộc tình tang tình tự tình quê
Đọc tiếp »

Duyên

Posted: 21/02/2020 in Thơ, Trần Vấn Lệ

Trần Vấn Lệ

Tôi đứng chỗ này, cổng nghĩa trang
không nghe mùi khói, chẳng mùi nhang
không ai dừng lại, không ai viếng…
Những nấm mồ không ai nhớ thương?

Những hàng hoa tím rưng rưng nở
những nụ hoa rưng rức mắt người
gió thổi đó, đây, vài lá rụng
vài bông hoa héo lạnh lùng rơi!
Đọc tiếp »

Miroslav Penkov (Bungari)
Hiếu Tân dịch
(Tặng các bạn tôi ở Vinh. HT)

Khi ông nội biết tôi sắp sang Mỹ học, ông viết cho tôi mấy dòng tạm biệt: “Mày thằng tư bản thối nát. Thượng lộ bình an. Thân yêu. Ông nội” Nó được viết trên một lá phiếu bầu màu đỏ đã nhàu, từ những cuộc bầu cử năm 1991, tờ phiếu quan trọng nhất trong bộ sưu tập phiếu bầu cộng sản của ông nội, và nó mang chữ ký của mọi người trong làng Leningrad.

Tôi xúc động khi được nhận một vinh dự như thế, nên ngồi xuống, lấy ra tờ một đô la, và viết cho ông nội mấy dòng trả lời sau đây: “Ông nội – người cộng sản bị bịp. Cám ơn ông về lá thư. Cháu sẽ bay ngày mai, và sang đến đó cháu sẽ cưới một cô vợ người Mỹ ngay khi có thể. Cháu sẽ cố gắng có một đàn con Mỹ. Yêu ông. Cháu của ông”
Đọc tiếp »

Mặt thật

Posted: 21/02/2020 in Hoàng Xuân Sơn, Thơ

Hoàng Xuân Sơn

Khuôn mặt người nám tuyết
chiếm hết một nửa hồn thiêng
ngày tháng làm một cử chỉ
tước đoạt tự do những kẻ đi trên đường
Đọc tiếp »

Quả cầu

Posted: 21/02/2020 in Lê Phước Dạ Đăng, Thơ

Lê Phước Dạ Đăng

thời gian chững lại
trời trồng
đám virus cầu gai
lăn bên nầy lật bên kia
reo hò
rên khóc
cầu nguyện  Đọc tiếp »

Nguyễn Văn Sâm


Nhà văn Nguyễn Mạnh An Dân (1945-2019)

Mồng 5 Tết Canh Tý 2020, một người bạn viết lách bên Houston điện thoại qua nói đương tụ họp bạn bè làm lễ trăm ngày cho Nguyễn Mạnh An Dân. Lạ quá, như một thần giao cách cảm, lúc đó cái tựa bài mới vừa được đánh máy xong trên computer, người viết đương nhẫm trong trí coi mình sẽ viết gì về bạn văn nầy. Không có đầy đủ tác phẩm của anh, nghĩ rồi lúc nào đó cũng sẽ thủ đắc được thôi nên chỉ mới làng nhàng viết được mấy dòng, còn đương tìm ý. Lời báo tin khiến tôi hăn hái hơn trong việc hoàn thành dự định viết về một người thơ mới mất. Những đóng góp văn chương trước đó của anh rất có ý nghĩa, nói gì về anh cũng là đem về sự công bình cần thiết cho người sanh ra đã lỡ cầm trong tay lá bài xấu.
Đọc tiếp »

Bùi Nguyên Phong
(Hãy tự bão vệ mình vì virus COVID-19 không từ một ai)

Nếu một mai quê hương thành ổ dịch.
Họ sẽ cách ly em và anh.
Các nẻo đường sẽ bị phong toả.
Thiết quân lực như hồi chiến tranh.

Tiếng quạ kêu át tiếng thùy dương.
Tiếng ai oán đè im tiếng sóng.
Những điểm du lịch lạnh tanh
Chùa, nhà thờ vắng ngắt.
Chợ, đò thưa bóng người đi.
Đọc tiếp »

Vũ Uyên Giang

Lời nói đầu: Ðây là một câu chuyện có thật xảy ra tại Thái Lan năm 1982. Tác giả ghi lại theo ký ức của mình. Những đối thoại, cách nói và nhân vật đều được viết một cách trung thực như tác giả được biết khi phụ trách việc điều tra trong vai trò một Sĩ quan An ninh thuộc Toà Ðại sứ Hoa Kỳ ở Bangkok. Các tài liệu này thuộc loại TUYỆT MẬT của Tòa Đại sứ Hoa Kỳ, nay đã được giải mật sau hơn 30 năm nên tác giả mới ghi lại thành truyện ngắn. – VUG

Chuyến bay bí mật

Chiếc phi cơ hai cánh quạt Antonov 26 do Nga sô chế tạo từ từ tiến ra phi đạo, chuẩn bị cất cánh. Lái chính (1) Ðại úy Lương Xuân Chương phối kiểm với Ðài kiểm báo và chờ lệnh. Hôm nay bầu trời phi trường Pochentong trong xanh, không gợn một áng mây. Ðài khí tượng cho biết thời tiết rất tốt, không có mưa. Chương đưa mắt nhìn lái phụ (1) Thiếu úy Nguyễn Văn Minh, nói trong ống liên hợp: “Ðồng chí sẵn sàng chưa?”. Minh gật đầu: “Báo cáo thủ trưởng sẵn sàng”. Tiếng rè rè phát ra từ radio rồi có lệnh của Ðài kiểm báo cho phép cất cánh. Chương cho phi cơ chạy vào phi đạo… Chiếc phi cơ tăng dần tốc độ rồi cất đầu lên cao, bay vào không trung. Chương cho phi cơ bay lượn vòng về phía tây của phi trường quốc tế Pochentong. Thành phố Nam Vang nhấp nhô phía dưới bụng chiếc máy bay những mái ngói mầu đỏ chói chang dưới ánh nắng, những tàn cây như đan vào nhau thành từng mảng màu xanh thẫm. Các con đường ngoằn ngoèo lúc ẩn lúc hiện vì bị che khuất bởi những hàng cây dọc theo các đường lộ. Tòa Hoàng Cung (The Royal Palace), nơi Vua Norodom Shihanouk ở là dinh thự đồ sộ nổi bật giữa thủ đô Nam Vang và ngôi chùa danh tiếng Wat Phnom rộng thênh thang với những vòm cây cổ thụ có hàng đàn khỉ nhảy nhót trên cành cùng những thớt voi nhẩn nha đi trên những thảm cỏ xanh nhìn thấy rõ mồn một từ trên phi cơ. Dẫn đường (2) Trung úy Hoàng văn Chính ngồi trước la bàn điện phía sau hai người hoa tiêu đang theo dõi hướng bay của phi cơ để hướng dẫn cho hai viên hoa tiêu.
Đọc tiếp »

Nhớ cái thuở

Posted: 20/02/2020 in Nguyễn Hiền, Thơ

Nguyễn Hiền

nhớ cái thuở lượm cục đất vo tròn tuổi thơ
thấy thằng nhóc con mình trần
xà lỏn
đầu không nón mũ
trưa hè
ngồi rình dưới gốc ổi
giương chiếc ná cao su chờ con chốc quạch bay tới
kiếm ăn
bắn chơi
Đọc tiếp »

Phạm Đình Trọng

Ngày 17.2.2020, bốn mươi mốt năm khởi đầu cuộc chiến tranh mười năm 1979 – 1989 bảo vệ biên cương phía Bắc. Hàng chục ngàn chiến sĩ, đồng bào đã ngã xuống trong cuộc chiến đẫm máu giành đi giật lại từng tấc đất biên cương kéo dài suốt mười năm.

Trên suốt 1400 kilomet đất biên cương phía Bắc thì những mỏm núi đá vôi thuộc xã Thanh Thủy, huyện Vị Xuyên, Hà Giang là nơi những người lính Việt Nam giữ đất của tổ tiên phải giành giật với bọn Tàu Cộng cướp nước ác liệt nhất, dai dẳng nhất, đẫm máu nhất.

Sau trận đánh của một đại đội đặc công giành lại một mỏm đá vôi có kí hiệu là C3 trên bản đồ tác chiến, tôi đã đến Thanh Thủy. Tôi đã bám vào đá tai mèo, đạp lên bột vôi trắng xóa do đạn pháo nung đá thành vôi, leo lên mỏn C3, đã gặp những người lính vừa giành lại C3.
Đọc tiếp »

Huỳnh Minh Lệ

Tài xỉu

thằng dưa hấu lâu lâu bị bóp cổ
phải than trời cầu cứu phải kêu la
làm nông nghiệp mà giống như tài xỉu
may thì nhờ rủi chịu úm ba la!

chơi tài xỉu chẳng may gặp tuấn khỉ
nơi thành đồng đất thép xứ củ chi
con bò đó một thời là lối thoát
bị mạng vong oan uổng lúc cấp kỳ!
Đọc tiếp »

Phan Tấn Hải

Cứ mỗi tháng 2 dương lịch, Hoa Kỳ lại đón mừng Tháng Lịch Sử Da Đen (Black History Month), nhằm vinh danh thành quả của người da đen Hoa Kỳ, một truyền thống lần đầu tổ chức vào năm 1926 bởi sử gia Carter G. Woodson và kéo dài tới bây giờ.

Đặc biệt trong năm 2020, Tháng Lịch Sử Da Đen mang thêm một ý nghĩa là kỷ niệm 150 năm Tu Chánh Án Thứ 15 (Fifteenth Amendment), nội dung cho người đàn ông da đen quyền đi bầu cử, cũng như kỷ niệm 100 năm Tu Chánh Án Thứ 19, nội dung cho phụ nữ quyền đi bầu cử.

Bên cạnh các hoạt động văn hóa, như phim ảnh, triển lãm, kịch nghệ, diễn hành… trong Tháng Lịch Sử Da Đen có một truyền thống lặng lẽ, nhưng đầy chiều sâu: đọc sách. Bạn có thể đề nghị giới trẻ trong cộng đồng Việt một tác phẩm nào để các em đọc, để ý thức rằng sự kỳ thị màu da là có thực và rất đau đớn, và Phật Giáo đã trở thành nơi nương tựa của rất nhiều người da đen Hoa Kỳ hiện nay.
Đọc tiếp »

Tiễn bạn

Posted: 19/02/2020 in Lê Quang Thông, Thơ

Lê Quang Thông

Buồn thê lương! mùa Đông nghĩa trang.
Buồn tiễn bạn, vĩnh biệt trần gian.
Ngơ ngác chơ vơ hàng cây trụi.
Gió vù rát mặt bão chưa tàn.

Tiếng kinh cầu, não nuột ngân nga,
tiễn một người xa cõi Ta bà.
Vật vờ hương khói đường siêu thoát,
luyến lưu chi, lượn mãi là đà?
Đọc tiếp »

Song Chi

“PARASITE” VÀ ĐẠO DIỄN BONG JOON-HO

Oscars lần thứ 92 đã qua đi đúng một tuần. Nhưng có lẽ với đoàn làm phim “Parasite” nói riêng và những người dân Hàn Quốc nói chung, niềm hạnh phúc và tự hào sẽ còn đọng lại khá lâu, khi bộ phim cùng lúc đoạt 4 giải quan trọng: Best Original Screenplay, Best Director, Best International Feature Film và Best Picture.

Lần đầu tiên điện ảnh Hàn Quốc đoạt giải Oscars, cũng là lần đầu tiên trong lịch sử Oscars, một bộ phim không nói tiếng Anh đã đoạt giải Best Picture.

Trước đó bộ phim đã giành được hàng loạt giải thưởng lớn: là bộ phim Hàn Quốc đầu tiên đoạt Cành Cọ Vàng (Palme d’Or) tại Liên hoan phim Cannes tháng 5.2019, Quả cầu vàng cho Phim nói tiếng nước ngoài hay nhất (the Golden Globe Award for Best Foreign Language Film), Giải thưởng BAFTA cho Phim hay nhất không phải bằng tiếng Anh (the BAFTA Award for Best Film Not in the English Language).
Đọc tiếp »

Phan Ni Tấn

Thơ: Doãn Quốc Vinh; Nhạc: Phan Ni Tấn; Tiếng hát: Doãn Hương
ban_ky_am

Nguồn: Tác giả gửi nhạc, âm bản mp3 và tranh

Một sáng cà phê

Posted: 18/02/2020 in Thơ, Trần Huy Sao

Trần Huy Sao

hôm nay ra phố người đông quá
vô quán cà phê quá đông người
yên chí nơi đây vẫn nói cười
thoải mái không hề vướng khẩu trang

vậy là xa ngái đàng Vũ Hán
cứ cà phê đen sữa tha hồ
an tâm không láo liêng liếc ngó
cà thẻ xong chờ ly cà phê
Đọc tiếp »

Thu Phong

Quán cà phê của ông lão không xa, cũng không quá gần chân cầu. Lữ khách vượt cầu có thể ghé lại nghỉ chân, uống cà phê hoặc ăn bánh uống trà, hóng gió, ngắm cảnh. Nơi đây sạch sẽ, thoáng mát, cà phê thơm ngon giá cả phải chăng, miễn phí cho người nghèo.

Nhiều người đã ghé lại quán. Họ thuộc đủ thành phần, giai cấp khác nhau: công nhân bốc xếp, nhân viên văn phòng, sinh viên, nông dân, thương gia. Họ, người giàu, kẻ nghèo. Người sang trọng, kẻ hạ tiện. Người đi bộ, kẻ đi xe.

Bao giờ cũng vậy, ông lão thăm hỏi xã giao sức khỏe, nghề nghiệp. Rồi chuyển ngay sang đề tài ông ưa thích.
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Phúc

Đi giữa mùa giêng

Giêng hai vừa nhẹ gót hài
Tóc em thả gió làm phai nắng chiều
Chân trần dẵm nhẹ hương yêu
Và bàn tay ngọc yêu kiều tinh khôi

Ơi em tình thắp một đời
Mùa xuân qua ngõ trao lời yêu nhau
Ngoài vườn hương cúc hương cau
Ru hồn lãng đãng cơn say đầu mùa
Đọc tiếp »

Nguyệt Quỳnh
Để tưởng niệm cụ Lê Đình Kình, một lão nông của thôn Hoành, người mở lại cho tôi ký ức về bóng dáng của những sĩ phu trong lịch sử VN

Nhà danh hoạ Leonardo Da Vinci có câu nói nổi tiếng: “Nếu bạn gắn được lộ trình của mình lên một vì sao, bạn sẽ có thể điều khiển được bất kỳ cơn bão nào.”

Câu nói của ông làm tôi hình dung đến những cơn bão trong lịch sử VN, đến bóng dáng những con người đã điểu khiển những cơn bão ấy. Họ mặc áo nâu, đi chân đất, bình dị, đơn sơ nhưng mạnh mẽ. Cùng với họ, biết bao nhiêu triều đại, biết bao nhiêu thế hệ đã vượt buổi can qua.

Hãy nghe về cuộc gặp gỡ của một danh tướng và một nho sinh ở làng Hàm Châu.

Vào thế kỷ thứ 13, khi Đại Việt đang phải đương đầu với quân Mông cổ. Một ngày nọ, Chiêu Văn Vương Trần Nhật Duật tình cờ kéo quân qua làng. Đoàn quân đang đi thì gặp phải một người đứng nghênh ngang giữa lộ. Quân lính thét la bảo tránh đường, thì người ấy quay mặt lại mà mắng rằng: “Chưa đuổi được giặc phương Bắc mà đã đuổi người Nam thì lấy ai mà chống giặc?”
Đọc tiếp »

Trần Thoại Nguyên

Đêm hồn trăng vỡ
Mùa tang khốc trần gian!
Những hồn người ngợp thở
Run rẫy kêu than
Cả thế giới trăng úa
Cả nhân loại bàng hoàng
Tôi lặng ngồi xó núi
Ôi! Mùa Đại dịch cúm lây lan!
Đọc tiếp »

Nơi ấy…

Posted: 17/02/2020 in Thy An, Thơ

Thy An

nơi ấy có con đường xuyên qua màn đêm
với trăm ngàn mông lung phía trước
trên chuyến độc hành trở về đất nước
(dù là trong hoài niệm)
ta vẫn nghe từng nỗi đau lóe sáng
từng ngọn đèn mờ lung lạc…
nơi ấy, hắt hiu bài thơ im lìm
viết ra lúc sương mù vội vã
nghiệm rõ cuộc đời
qua những phút giây xao xuyến yêu thương.
Đọc tiếp »

Nguyễn Vy Khanh


Nhà văn Nguyễn Văn Sâm

Tìm hiểu hành trình văn nghệ của một số nhà văn thế kỷ XX, chúng tôi thích thú khám phá Nguyễn Tuân, Xuân Diệu viết phê bình văn học đặc sắc không thua gì thơ văn của họ: Nguyễn Tuân độc đáo khi viết tổng luận về Tản Đà, Vũ Trọng Phụng, Nguyên Hồng, Nguyễn Du, cũng như Xuân Diệu khi viết về Nguyễn Du, Hồ Xuân Hương. Đó là những văn nghệ sĩ đi từ sáng tác đến thể loại phê bình, khảo cứu. Nguyễn Văn Sâm là một trường hợp ngược lại, có thể do hoàn cảnh phải sống xa quê hương, ông khởi đầu sự nghiệp với những công trình nghiên cứu nghiêm túc về văn học trước khi sáng tác, viết truyện. Các biên khảo của ông đều lấy chủ đề là văn học miền Nam (Văn Học Nam Hà, Văn Chương Tranh Đấu Miền Nam, Văn Chương Nam Bộ) là những đóng góp độc đáo cho mảng văn học thường không được đánh giá đúng mức này. Ông đã đi xa hơn hai cuốn Văn Học Miền Nam của Phạm Việt Tuyền và Đông Hồ và đã đưa vào văn học sử mảng văn học yêu nước và kháng chiến của miền Nam, phần nào “chính danh” lại cho những văn nghệ sĩ miền Nam vốn vẫn bị đảng cộng sản sử-dụng cho chiêu bài “yêu nước” của họ. Về sự chuyển hướng, chính tác giả đã cho người đọc biết: “qua Mỹ viết truyện ngắn vì những thôi thúc phải nói lên sự suy nghĩ của mình về quê hương và thân phận người Việt ngay trên quê hương hay lạc loài tha hương” (1). Về sáng tác, Nguyễn Văn Sâm đã xuất bản Câu Hò Vân Tiên (1985), Ngày Tháng Bồng Bềnh (1987). Trong bài này chúng tôi viết về tập Khói Sóng Trên Sông mới do tạp chí Văn (CA) xuất bản đầu năm 2000, đúng ra là một vài cảm tưởng về thể loại truyện ngắn và văn chương miền Nam, qua chữ nghĩa của Nguyễn Văn Sâm.
Đọc tiếp »

Vì tôi sẽ nói

Posted: 17/02/2020 in Cao Hoàng, Thơ

Cao Hoàng


Lovers over Saint Paul
Marc Chagall

Lời gió vi vu mời nàng bước tới
Cây khoe lá thắm ngập nắng xuân xanh
Chờ bàn chân quen là rừng rất đẹp
Xôn xao áo mới mái tóc cài hoa
Nụ hồng hôn em thì đừng chớp mắt
Gió dang tay lớn ôm em vào lòng  Đọc tiếp »

Huỳnh Minh Lệ

Cuộc đời

tôi chạy mướt mồ hôi
lá xanh dưới chân đồi
đã nhuốm vàng tuyệt vọng
tôi chỉ nhìn thấy tôi

tôi mệt gần đứt hơi
ngồi bệt dưới chân đồi
trên trời cao mây trắng
vẫn cứ bềnh bồng trôi
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

Ngày ngắn đêm dài đêm lại sáng
Đêm qua ai có bạc đầu không?

(Tản Đà)

Tôi nghe nhà báo Du Uyên kể chuyện pháo từ hôm trong Tết mà mãi tới bữa nay vẫn còn hơi bị ù tai:

“Nguyễn Đức Khánh, 31 tuổi, quê ở Nghệ An, làm việc tại một công ty kính cường lực ở Saigon hơn 10 năm nay. Vài năm nay, kinh tế vợ chồng anh ổn định hơn, nhất là khi mua được căn chung cư trả góp 15 năm. Để gia đình tự hào, anh hay… ‘chém gió’ vui vui mình lương cao, vài ba lần lỡ lời mình là giám đốc kinh doanh của công ty.

Tiền vé đắt đỏ, năm rồi gia đình đi tàu lửa về quê, anh phải chống chế với mẹ ‘Con lu bu không đặt kịp nên vé máy bay hết sạch’. Anh nhờ mẹ đặt xe ra ga đón mình. Anh nghĩ là xe khách như trước đây, không ngờ mẹ lo con cháu mệt, có tiền phải sướng tấm thân, nhất là ‘oai’ với hàng xóm nên đặt hẳn taxi đón con cho đoạn đường về quê hơn 120 cây số.
Đọc tiếp »

Vũ Hán, cố lên!

Posted: 14/02/2020 in Bắc Phong, Thơ

Bắc Phong

VŨ HÁN, CỐ LÊN!

bệnh dịch là khổ nạn chung
người ốm người chết vô cùng thảm thương
đừng tuyệt vọng nghĩ vô phương
hỡi dân Vũ Hán can trường, cố lên!
Đọc tiếp »

Trầm Hương

Mi ngăn sông đắp đập trên thượng nguồn
Dòng Mêkong khô hạn
Cửu Long Giang thành chín con sâu
húp hoài nước mặn
Lồng lộn đau lòng
Cả ngàn mẫu ruộng mất trắng
Nông dân tha phương cầu thực
Bữa đói bữa no  Đọc tiếp »

Nguyễn Hiền

Thêm một ngày tuổi

giữa vòng vây đại dịch corona
nghe từ tứ phía tiếng gà gáy sáng
tiếng chó sủa hụt hơi
mới biết đêm đã đi qua

mới biết tuổi mình vừa cộng thêm một ngày
Đọc tiếp »

Phạm Đức Thân

Lễ Tình Nhân (Valentine) người ta nói nhiều về tình yêu, nhất là của tài tử giai nhân, nam thanh nữ tú. Người già bị bỏ quên vì cho là hết thời rồi, yếu đuối, nghỉ đi là phải.

Có thực già là chấm hết, thôi sex? Hay là với dinh dưỡng và y khoa tân tiến, già bây giờ sống dai, lại càng phải nên tận hưởng lạc thú quãng đời còn lại, nhất là một khi không còn bị bận tâm bởi sinh đẻ, con cái, công việc, tiền bạc…

Á Đông chưa cởi mở tình dục, lại thêm số người già không nhiều (thất thập cổ lai hy) và Âu Tây còn chịu ảnh hưởng của thời đại Victoria trọng đạo đức, cũng như ảnh hưởng của Thiên Chúa Giáo với cái nhìn tiêu cực về sex, cho nên xã hội hầu như không để ý đến sex của người già; và nếu có thì thường là với thái độ khắt khe thiếu thông cảm.
Đọc tiếp »