Thục Quyên

Cuộc bầu cử tổng thống tại Hoa Kỳ 2020 đã đạt tới con số kỷ lục cử tri bỏ phiếu là khoảng 154 triệu người. Không những thế, con số những người bỏ phiếu sớm, bỏ phiếu bằng đường bưu điện, cũng đạt kỷ lục. Và đến ngày bầu cử, thời gian đứng sắp hàng chờ đợi để tới phiên bỏ phiếu vào thùng cũng…kỷ lục nốt, vì có nơi đã lên tới 11 tiếng đồng hồ.

Giữa những giờ phút ngự trị bởi các con số khổng lồ chóng mặt, những tranh cãi dao búa, một câu nói của ông Joe Biden đã nhắc nhở tới chiều sâu của một cuộc bầu cử dân chủ: “Đằng sau mỗi lá phiếu là một con người”.

Câu nói như một công án thiền.
Đọc tiếp »

Nguyễn Thị Khánh Minh

Vào mùa Thanksgiving của năm 2020, trong khí lạnh của những ngày giữa thu, tôi đọc thơ, làm thơ trong cảm xúc tràn trề biết ơn và hân thưởng, với đời, với quê hương, với gia đình, với người. Tất cả đã làm nên tôi, nuôi sống tôi, và đã để lại trong tôi những ký ức đẹp đẽ. Xin gửi đến mọi người, như một lời tạ ơn.

1.

NGHE NGÂM THƠ BUỔI SÁNG
Kính tặng nghệ sĩ Mai Hiên

Hồng trần thảng thốt bên hiên
Lời thơ về giữa giấc thiền sớm mai
Mộng đời bặt tiếng bi ai
Ta hay là giọng ngân dài? – Hư vô…
Đọc tiếp »

Nguyễn Hiền

bao giờ cũng vậy
chút ánh sáng le lói cuối đường hầm
làm sống lại niềm tin

chúng ta đã trải qua gần một năm
sợ sệt, lo âu, buồn bã
thậm chí là trầm cảm
khi bị giam lỏng trong ngôi nhà của mình
khi ra đường phải mang khẩu trang
quên cái bắt tay
giữ khoảng cách 2m
bởi bóng dáng vô hình đáng sợ của con virus vũ hán
Đọc tiếp »

Phan Ngọc Khuê

Thời gian sống ở ATK, tôi (Trần Đức Thảo) bị sai khiến làm mấy việc vơ vẩn như ngồi dịch những tài liệu cũ kỹ, mà rồi sau chẳng dùng được vào việc gì! Hoặc là theo chân mấy phái đoàn Trung ương đi thanh tra này nọ với vai trò của một cây cảnh: đi tới đâu cũng được giới thiệu là trí thức ở bên Tây mới về tham gia cách mạng! Rồi được vỗ tay, hoan hô. Chứ chẳng làm được một việc gì hữu ích cả!

– Sống như thế thì tẻ nhạt quá, làm sao bác chịu nổi?

– Ấy trong quãng thời gian sống ở bên lề chính trị như thế không hẳn là tẻ nhạt đâu. Thinh thoảng cũng có những giây phút rất thú vị, rất vui. Bởi sống ở hậu phương thời kháng chiến, luôn luôn được chứng kiến những ngang trái xảy ra thật là bất ngờ, làm bật cười, cười đến chảy nước mắt. Trong cách mạng mà cũng có lúc ăn chơi lén lút, đáng ghi nhớ về cái “thời bao cấp” ấy. Những thú vui chui lén như vậy cũng làm cho mình phải suy nghĩ, tìm hiểu hiện tượng cách mạng và những khát vọng của con người…
Đọc tiếp »

Phạm Hồng Ân


Cảnh Đồng Quê
Văn Đen

Hãy nhớ đến…

hãy nhớ đến một khung trời
cho tôi hoài niệm
hãy nhớ đến một mái nhà
cho tôi trở về.

hãy nhớ đến cánh đồng làng tôi
cò bay xé gió
mùa nắng lên
chúng tụ lại từng bầy
nằm đẻ trứng trắng đê
mùa mưa xuống
lúa góa nẩy mình
óng ánh vàng
no tròn từng hạt.
Đọc tiếp »

Nguyễn An Bình

Như loài chim di trú

Tháng tám, dõi theo loài chim di trú
Chọn đường bay khắc khoải lối quay về
Cành cây khô xin dung thân tôi đậu
Giữa cuộc hành trình cạn cháy suối khe.

Tháng tám, thương nhành rong trên mái phố
Ngậm chút xanh chờ đêm uống sương buồn
Chút thời gian đem đời mình đánh cược
Số phận chia lìa những kẻ yêu thương.
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

Chắc bạn đã từng nghe – và dám – cũng đã từng nói những câu ngây ngô và dại đột (đại loại) như sau, khi còn thơ ấu:

– Tám à, mày ăn vụng sữa bột của em hả?

– Dạ, đâu có!

– Vậy sao hộp sữa Guigoz mới mở mà lưng liền vậy?

– Chắc con mèo đó má à!

Với thời gian, cùng với trí khôn và ý thức trách nhiệm tăng dần, phần lớn những người trưởng thành sẽ không còn tiếp tục chối bỏ hay đổ thừa một cách rất ngờ ngệch như thưở lên năm/lên bẩy nữa. Nói phần lớn, chứ không phải tất cả, vì đôi khi do hoàn cảnh (hay cá tính) có thể khiến cho một cá nhân không được phát triển bình thường. Xin xem qua vài ba trường hợp cá biệt.
Đọc tiếp »

Trần Yên Thảo

1.
Sớm hôm quét dọn hình hài
chuyên tâm, há kể ngày dài đêm thâu
bảo toàn chân diện bền lâu
môi không cần đỏ má đâu cần hường.

2.
Theo lời đón ý từ xưa
ý còn ẩn dật nên chưa phụ lời.
Lòng không chấp nhặt thói đời
trách chi kẻ chợ tình người bạc đen.
Đọc tiếp »

Nguyễn Trần Diệu Hương

Thứ hai 2 tháng 11


Brittney Woodrum at the peak of Colorado’s Mount Shavano – Courtesy of CNN

Sinh trưởng ở Kentucky nhưng Brittney Woodrum sống ở Colorado, nên cô gái 27 tuổi này yêu thích đời sống cắm trại, hòa nhập với thiên nhiên, đặc biệt là môn thể thao leo núi.

Sau khi tốt nghiệp University of Colorado ở Denver, thay vì tìm việc làm, Brittney dành vài năm đi du lịch nhiều nơi trên thế giới và làm việc cho một số tổ chức không lợi nhuận của tư nhân NGO(non-governmental organization) trước khi trở lại Denver theo đuổi chương trình Cao học.

Khi đại dịch cúm Tàu bùng phát, chuyện đeo ba lô đi du lịch vòng quanh thế giới của Brittney bị hoãn lại. Cô gái hiếu động, và yêu thiên nhiên này không thể đóng cửa ngồi nhà chờ đến ngày Coronavirus bị khống chế. Cô bắt đầu tìm kiếm một tổ chức thiện nguyện có thể bảo trợ việc leo núi của cô để gây quỹ cho những nạn nhân của COVID-19.
Đọc tiếp »

Trần Thị Nguyệt Mai
Cảm hứng từ một nhân vật trong tập truyện song ngữ “Mặt Trận Ở Sài Gòn” của Bác sĩ / Nhà văn Ngô Thế Vinh.
Kính tặng Anh, Người Lính VNCH.

Có thể khi em mở lời để nói:
“Tạ ơn Anh đã cho em
tuổi hoa niên rực rỡ mộng mơ
Những tháng ngày an ổn nên thơ
Cùng đèn sách bên Thầy Cô bè bạn…”
Em tự trách mình ngày xưa lãng mạn
Yêu mây chiều, trời đất, trăng sao
Đã thờ ơ, mơ tưởng đến chốn nào
Mà không nghĩ về cuộc chiến tranh ở
phía xa thành phố
Nơi đạn bom hằng đêm vẫn nổ
Và Anh,
đã đi qua nhiều gian khổ
khó khăn
Lên rừng núi, xuống đồng bằng
Gắng ngăn chận địch, đập tan ý đồ…
Đọc tiếp »

Hoàng Quân


Hình minh họa Đỗ Tuấn Huy

Stefan thao thao, say sưa dệt mộng:

– Hãng sản xuất bia này đang phát triển với tốc độ kinh hồn. Năm kia, họ chiếm 15% thị phần nội địa. Sau hai năm họ đã đạt đến 35%. Ngân hàng mình nhận được thương vụ này là bước một bước thật dài vào thị trường Thái Lan. Khu vực Á Châu tụi mình xem như ăn ngon ngủ yên. Không cuống cuồng lo đạt được những con số đã đưa ra. Chẳng cần phải làm ăn với đám khách hàng èo uột của Nam Dương. Khỏi phải quỵ lụy những công ty kênh kiệu của Mã Lai…

Ông xếp Peter quét mắt một vòng đám nhân viên:

– Sao, các vị khác nghĩ thế nào?

Daniel gật gù:

– Ngon quá đi chứ. Mối sộp như vậy, đâu dễ gì gặp hoài.

Rolf tiếp lời:

– Tụi tôi có lời khen Stefan đó. Anh đúng là con gà đẻ trứng vàng cho nhóm Á châu tụi mình.
Đọc tiếp »

Nguyễn Văn Điều


Thanksgiving Cake
Naya Bricher

Cám ơn đời cám ơn em
Cho tôi một thuở êm đềm buồn vui
Chia nhau tiếng khóc nụ cười
Vòng tay ấm lạnh một thời không quên
Dìu nhau qua mấy thác ghềnh
Dù trong gian khó vẫn bền lòng xưa  Đọc tiếp »

Ngô Nhân Dụng

Trong một tuần lễ, hai thứ thuốc chủng (vaccine) ngăn ngừa Covid-19 được công bố. Trước cuối năm 2020 chắc còn nhiều loại vaccine khác đi qua giai đoạn thử nghiệm được tung vào thị trường. Những liều thuốc chủng đầu tiên phải dành cho những “chiến sĩ tiền tuyến” như nhân viên y tế và phục vụ trong các bệnh viện, nhà thuốc, cho tới những cảnh sát viên và lính cứu hỏa; rồi đến những người không thể “sống ẩn dật” vì phải phục vụ công chúng trong chợ búa, siêu thị các tiệm ăn, tiệm hớt tóc cho tới các cơ xưởng!

Đến Tháng Tư năm 2021 chắc mọi người đều được chủng ngừa, nhất là ở các nước giàu. Bệnh dịch Covid bị ngăn chặn dần dần, không bành trướng nữa. Được chủng ngừa, nhiều người trở lại sinh hoạt trong đám đông mà không sợ hãi, người tiêu thụ chi tiền, kinh tế sẽ bắt đầu hồi phục. Đời sống sẽ bình thường như cũ!
Đọc tiếp »

Khiêm tốn

Posted: 20/11/2020 in Thơ, Trang Châu

Trang Châu

Trong một đời anh chỉ xin một lần:
được yêu không cần đắn đo suy nghĩ
xin một lần thư gửi không đợi hồi âm
xin một lần trái tim cho không chờ đón nhận.

Trong một năm anh chỉ xin một ngày:
cởi bỏ gông cùm nặng nề: công việc
thoát ly nhàm chán cuộc đời, để cùng em
(hỡi người yêu có tên không dám gọi!)
bay đến vùng trời xa.
Ở đó chỉ có cát vàng, biển xanh và đôi ta
với những cơn sóng tình muôn thuở.
Đọc tiếp »

Nguyên Huệ

“Nếu nhờ tọa thiền mà ngươi trở thành Phật…”

Câu viết bỏ lửng trong bức tranh “Ếch” của Sengai Gibon đã từng làm tôi mỉm cười cho sự hóm hỉnh lặng lẽ rất “thiền” của ông.

Sengai Gibon (1750–1837), thiền sư lỗi lạc của Nhật Bản, là họa sĩ nổi tiếng với những bức họa đơn giản, mộc mạc đậm đà thiền vị, pha nét hài hước luôn mang một thông điệp. Trong kho tàng tranh của ông, có hai bức nổi tiếng được nói nhiều đến là bức “Universe” vẽ hình tròn, tam giác và vuông nối vào nhau, và bức “Ếch” với câu “Nếu nhờ tọa thiền mà ngươi trở thành Phật…. Bức “Ếch” được người xem liên tưởng đến câu đáp trả của ếch “Tôi chỉ là con ếch bé nhỏ, nhưng nếu quả thật vậy, tôi đã là Phật từ lâu”.
Đọc tiếp »

Vương Duy (701-761)
Yên Nhiên chuyển ngữ

Nỗi lòng đêm thu

Làn sương thu mờ nhạt
Vầng trăng non hao gầy
Tiếng đàn tranh thổn thức
Áo lụa phai chưa thay
Ngại khuê phòng quạnh vắng
Lần khân nán lại đây
Đọc tiếp »

Ngọc Cân – trấy Tiểu Đợi

Bác gái tôi dẫn hai đứa tới chiếc xe đò đề chữ “Nha Trang – Ba Ngòi”. Anh lơ xe vồn vã chào đón, bác tôi nhìn người ta ngồi đầy xe. Anh lơ luôn miệng nói “còn chỗ mà… có ba chỗ tốt cho bà ở hàng trên”. Anh mở cánh cửa của hàng ghế nệm thứ ba, cũng là hàng ghế ngang cuối cùng, phía sau đó là khoang xe có hai ghế gỗ dọc hai bên. Anh la những người kia “ép dzô, ép dzô”. Họ nhìn bác tôi rồi dồn nhau về bên phải. Bác tôi lên trước, anh Hòa lên theo, tới tôi thì rõ ràng là không còn đủ chỗ, dù tôi ốm nhách.

Anh lơ lướt qua sự ước lượng sai của mình, đề nghị liền “hay em ra trước đứng sau lưng tài xế”, nhìn cái giò khẳng khiu của tôi, anh xoay “hay em ra phía sau, có ghế ngồi đàng hoàng”. Bác gái nhìn ra sau, không nói gì; anh tôi ngơ ngác. Tôi lui xuống, đi vòng đầu xe; anh lơ bước theo, mở cửa trước bên phải cho tôi leo lên, chỉ chỗ cho tôi đứng. Chỗ ấy sát bên lưng ghế tài xế, ngay sau cần số; không vướng bận ai, có một cột sắt để vịn rất tiện nghi.
Đọc tiếp »

Mặc Phương Tử
Nghĩ về bão lụt Miền Trung.

Mưa gió đòi phen
Dòng người hối hả
Thương những cánh cò vội vã bay mau.
Đời hôm sớm, đi-về không kịp sức,
Sắc áo thời gian chốc đã phai màu.

Tất bật đời em quên bao khổ cực
Mơ buổi cơm ngon nhìn khói lam chiều.
Ánh mắt đè lên nỗi niềm ray rứt,
Điếu thuốc canh tàn xua bến cô liêu.
Đọc tiếp »

Ngô Nguyên Nghiễm

Trên lộ vắng, bước di hành vòng quanh mịt mịt trên một không-thời gian hiu quạnh của một kiếp người. Dù muốn thoát thai trở về một bản ngã sáng láng trong một vòng luân hồi, hành giả chắc chắn phải hiểu rằng: Bước đi đốn ngộ chỉ dành cho một bừng ngộ mà a tăng tỳ kiếp mới hạnh ngộ một lần trong sác na đạo pháp.

Thiện căn của thi tập “Tử Sinh Ca” cũng hy vọng khai hóa, không thể gọi là cơ bản thiền hành cho một căn cơ đạo hạnh, vì tâm thức cũng còn vướng víu trong hữu vi. Điều chắc chắn, hành giả có ý niệm rải từng đóa hoa vô ưu trên dọc lộ trình đã bước qua, hy vọng như ngọn mộc đăng le lói trong khu rừng tịch mịch, mà người đi sau có lối bước về.

Chính vậy, khách quen chỉ muốn vén màn trên một quan điểm cổ sơ, về ý niệm Sinh Ca và Tử Ca trong 12 nhân duyên hẹn gặp, dù không biết đến bao giờ thoát được vòng luân chuyển hằng sa?
Đọc tiếp »

Trần Huy Sao

hồi đó mưa trời cầm chỉnh xối
dai dẳng lê thê quá nhiều ngày
bong bóng mưa dập dìu trôi nổi
giọt ngắn dài mưa rớt thày lay…

vẫn cứ cầu trời mưa thoải mái
đặng đầu-cơ-tích-trữ nước xài
lại có dịp xếp con thuyền giấy
thả theo mương nước trước hiên…ai!!!
Đọc tiếp »

Ngô Nguyên Dũng

Cửa tiệm bán dụng cụ học sinh và văn phòng nằm ở đường Trần văn Thạch (*), giáp ranh hai đường Trần Quang Khải và Trần Khắc Chân miệt Tân Định, tuy nhỏ nhưng sạch sẽ và bày biện ngăn nắp. Chủ tiệm người gốc Hoa. Tiệm có tên Thế Giới. Ngay cửa, lúc nào cũng mở toang, bên phải, có dựng một tủ kiếng lau chùi sáng loáng, thấy trưng bày tập vở học trò, viết máy, những vật dụng học sinh lỉnh kỉnh, và nhiều bộ tem thư nước ngoài.

Thuở ấy, giữa thập niên một chín sáu mươi, tôi đã đến tuổi được phép đi học một mình bằng xe gắn máy. Những sáng thứ năm, thời trung học đệ nhất cấp tại trung học tư thục Nguyễn Bá Tòng, chỉ phải học hai tiếng. Trong khi các bạn theo Ky-tô giáo phải ở lại học thêm giờ giáo lý, tôi được ra về thơ thới, hân hoan. Sáng Sài gòn, vào giờ ấy, không còn kẹt xe. Nắng ngày chỉ mới e ấp nóng. Vào những tháng cuối và đầu năm, thời tiết dịu mát, khoan thai bắt đầu một ngày mới. Trước khi về nhà, tôi thường ghé ngang tiệm, dán mắt chiêm ngưỡng những bộ tem trưng bày trong tủ kiếng. Thấy bộ nào ưng ý, tôi xem bảng giá viết bằng tay bên cạnh và nhẩm đếm số tiền nằm trong túi. Thường thì không đủ. Tôi ra về, thầm tiếc rẻ và nhủ lòng sẽ dành dụm để mua cho bằng được.
Đọc tiếp »

Lý Quang Hoàn


Người thổi kèn
dinhcuong

Rồi nàng …
cũng sẽ quên đi những khuôn mặt nhàu nhoè
Để trở về ngật ngừ trong chiếc ghế phủ màu dĩ vãng
Cơn say nàng đêm qua hình như vẫn chưa giã
Những giọt rượu cuối cùng đã tràn một bờ môi
Những tiếng thở dài vút ra từ vòm cổ hao gầy
Sau lưng nàng hình như mùa thu đang bỏ đi …
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

Dù cũng đọc được lõm bõm một hai ngoại ngữ, tôi rất ít khi rớ tới một tờ báo hay một cuốn sách viết bằng tiếng Anh hay tiếng Pháp. Lý do, chả phải là vì tôi có máu bài ngoại hoặc dị ứng với văn hoá thực dân (hay đế quốc) gì ráo trọi mà chỉ tôi chỉ thạo tiếng mẹ đẻ thôi nên rất ngại “đụng” đến tiếng nước ngoài.

Những người cầm bút của nước Việt tuy viết dở hơi nhiều nhưng viết hay cũng đâu có ít. Đọc họ sướng muốn chết, và đọc mệt luôn cũng chưa hết chữ nên bận tâm làm chi đến những tác giả ở tận đâu đâu.

Cả ngày hôm nay tôi xem say mê bút ký Đồng Bằng của nhà văn Nguyên Ngọc. Ông viết như nói vậy đó: lưu loát, tươi cười, bình dị nhưng thâm trầm và lôi cuốn. Thản hoặc, cũng có đôi đoạn hơi cường điệu (hay nói nguyên văn theo cách dùng từ của chính ông là “gồng lên”) nhưng rất ít. Tôi xin phép sẽ đề cập đến sau, khi có dịp.
Đọc tiếp »

Lê Quang Thông

Tôi vẫn viết bài thơ
về những giọt nước mắt em,
đêm chia ly ngày xưa.
Bài thơ về những chiều thu mưa
bay bay,
ấm áp mộng tình say.
Có phải tôi vô tình hỡi ai?

Nhắm mắt trước cảnh nước bạc cuồn cuộn sông Bồ,
lũ lai láng ngập nóc nhà bên bờ Kiến giang,
nước đầm đìa Lệ Thuỷ,
mênh mông sông Nhật Lệ,
nơi tôi đợi phà Quán Hàu, mùa Đông năm 1975.
Lần đầu ra Bắc, dự Hội nghị Toán học toàn miền Bắc.
Dưới cái lạnh khủng khiếp,
người đợi phà không có dép mang, nói chi giày vớ,
co ro dưới tấm áo vá chùm, vá đụp…
Làng xóm xơ xác, tiêu điều dọc theo quốc lộ 1.
Ôi! 45 năm hình ảnh quê hương chưa phai.
Làm sao có thể vô tình hỡi ai?
Đọc tiếp »

Nguyễn Trần Diệu Hương

Thứ hai 26 tháng 10


The Laubach family’s “first meeting” – Courtesy of Jennifer & GMA

Phải mất 20 ngày sau khi sinh, Jennifer Laubach mới được gặp hai con trai song sinh của mình.

Là một Controller, chịu trách nhiệm về kế toán, tài chính cho một Công ty Bảo hiểm, Jennifer có thể làm việc từ nhà. Nhưng chỉ vài ngày sau đó, Jennifer bị sốt, ho, và thở khó khăn. Andre Laubach, cùng tuổi 36 với vợ, cũng bị những triệu chứng y hệt như Jennifer, nhưng nặng hơn, ho nhiều hơn, và khó thở hơn.

Andre có test COVID-19 dương tính, nhưng test của Jennifer là âm tính.

Cả hai vợ chồng cùng cách ly ở nhà. Không lâu sau đó, dù mới có thai ở tháng thứ 8, nhưng Jennifer có triệu chứng chuyển bụng. Nhà chỉ có hai vợ chồng, Andre vốn bị bệnh suyễn, nên càng lúc càng khó thở, và ho nhiều hơn. Jennifer quyết định lái xe để cả hai vợ chồng cùng vào bệnh viện, nhưng Bác sĩ sản khoa của Jennifer không muốn để Andre đi cùng xe với vợ để bảo vệ cho em bé sắp chào đời và cho cả Jennifer.
Đọc tiếp »

Hoàng Xuân Sơn

Lập riêng

Đầu đông se nhịp ngủ hàn
cái huyền trong gió
mênh mang bụi bờ
nghe mình rượi rã
tình
thơ
từng con chữ lấm có chờ được đâu
ý hoang sờn lạnh một mầu
chuyến đi của lá
về sâu bụi lầm
cộng
trừ
nhân một phiến âm
nhìn nhau tuyết cũng vô ngần
thế thôi
Đọc tiếp »

Hoàng Quân

Niềm Biếc


Thơ và tranh thư pháp của thi sĩ Trụ Vũ

Đọc, nghe câu thơ hay, thấy thích, tôi học thuộc ngay, và đưa vào “kho dữ liệu” của mình. Đôi lúc sơ suất, tôi không biết tên tác giả. Bởi thế, khi trích dẫn, tôi đành xem những câu thơ ấy là của kho tàng “văn học dân gian”. Trong cái rủi, có cái may. Do lầm lẫn, ghi sai tên tác giả bài thơ trong một truyện ngắn của tôi, tôi được quen với thi sĩ Trụ Vũ và An Hòa, con gái của ông. Chẳng những thế, sau khi nghe tôi trình bày sự việc đã xảy ra, thi sĩ Trụ Vũ viết bài thơ khoán thủ với họ tên của tôi và tựa đề của truyện ngắn Khi Mười Bảy Tuổi.

Từ đó, tôi liên lạc với thi sĩ Trụ Vũ qua An Hòa. Mối quan hệ của chúng tôi, dù chỉ trong điện thư, ngày càng thắm thiết, đậm đà. Dẫu chưa hề gặp nhau, chưa hề nghe giọng nói của nhau, nhưng chúng tôi cảm thấy rất gần nhau, và có sự đồng cảm rất lớn. An Hòa nhắn, “Ba em nói, truyện của chị, rất ‘ngộ’. Vui duyên dáng và cuốn hút người đọc. Qua những câu chuyện độc giả có thể nhận ra một cây bút dí dỏm, thông minh, trong sáng pha lẫn chút nghịch ngợm.”
Đọc tiếp »

Chu Nguyên Thảo

Trong đó có tâm trạng của mình
Cũng muốn ông ta làm thêm 4 năm nữa để hoàn tất kỹ thuật thi công các sơ phác sơ bộ
rất nhiều ý lạ ngược sóng ngược ngạo ngược đời quái kiệt
Ông ta nắm chính phủ làm phỉ chí tung hết sức hết chiêu
Nhưng đã thất bại?
Ý Trời chỉ cho ông khai phá tới đó để nước Mỹ rà soát tỉnh lại và giao cho người kế nhiệm
Ông đã chia rẽ nước Mỹ chia rẽ người Việt chia rẽ xã hội chia rẽ gia đinh chia rẽ bạn bè
Tạo sóng gió thù hận đố kỵ  Đọc tiếp »

Richard L. Eldredge
(Gởi những người thân trong gia đình đã chọn Trump thay vì tôi)
T.Vấn chuyển ngữ bài báo To my family who chose Trump over me: Was it worth it? (CNN – November 10, 2020)

Lời Dịch Giả: Sớm muộn gì cũng đến lúc Trump phải rời bỏ sân khấu quyền lực. 10 tuần lễ nữa hay 4 năm nữa cũng chỉ khác nhau ở độ dài thời gian. Sự thực là Trump sẽ ra đi, phải ra đi, tự nguyện hay bắt buộc. Để cho cuộc lên đồng tập thể kéo dài đã 4 năm nay được kết thúc. Dù sự kết thúc ấy sẽ để lộ ra một thực tại ê chề: trong 4 năm của cuộc lên đồng tập thể, bao nhiêu bát nước đã hắt đi để không thể nào vớt lại được, – giữa cha mẹ con cái anh chị em trong gia đình, giữa bạn bè chiến hữu đồng cảnh đồng tù đồng hương đồng trường đồng lớp, giữa người trong nước (Việt) người ngoài nước, giữa thế hệ trước thế hệ sau… – Ai đúng ai sai xin hãy để cho mỗi người trong cuộc (có ai là người ngoài cuộc không?) tự nhìn thẳng vào chính mình và trung thực nhận định. Hay cứ để cho lịch sử đời sau công bằng phán xét nếu chúng ta không đủ can đảm buộc tội chính mình. Cũng xin đừng đem con ngáo ộp Trung quốc ra dọa nạt chính mình hay người khác. Ai cũng biết Trump không phải là người muốn diệt Trung quốc, dù cho có muốn, ông ta cũng không phải là người có khả năng làm việc đó.
Đọc tiếp »

Phạm Hồng Ân

Những ngọn chữ trôi theo lũ

tôi thương cọng mì em cắn trên môi
còn ướt nhẹp vài giọt bùn xám ngoét
và phong phanh trên làn da tái mét
chiếc áo choàng chưa đủ ấm châu thân.

tội nghiệp em với đôi mắt thâm quầng
nhấp nháy rèm mi đong đầy nước mắt
lũ cuốn mẹ đi – lòng đau như cắt
còn lại đây là xác của em thơ.
Đọc tiếp »