Tưởng Năng Tiến

Đề nghị chúng ta hãy làm dân thường một vài giờ thì sẽ thấy tính mạng, nhân phẩm và tài sản của người dân dễ bị xâm hại, dễ bị xúc phạm như thế nào. (Đại biểu Trương Trọng Nghĩa)

Sinh lão bệnh tử là lẽ tự nhiên của kiếp người. Tuy thế, khi còn trẻ, tôi vẫn cứ tưởng rằng đó là chuyện của người nào khác (thôi) chớ không mắc mớ gì ráo tới mình. Tưởng vậy, tất nhiên, là Tưởng Tầm Bậy. Mấy năm nay, những năm cuối đời, tôi phát bệnh tùm lum (suyễn, thống phong, cao huyết áp …) nên mới chợt nhận ra là cái chết – ngó bộ – cũng không còn xa xôi mấy.

Từ đó, tôi bắt đầu nghĩ đến chuyện hậu sự với không ít âu lo. Dù gần cả đời sống ở Hoa Kỳ nhưng tôi nói tiếng Anh không được rành rẽ lắm. Cứ hình dung ra cảnh một đêm trăng ngà, trong cái nghĩa trang toàn là ma (Mỹ) đang chuyện trò rôm rả mà mình lại ngồi thu lu (ở một góc xa) thì buồn bã và cô đơn hết biết luôn.
Đọc tiếp »

Chẳng tham

Posted: 18/07/2019 in Chu Vương Miện, Thơ

Chu Vương Miện

chẳng tham ruộng cả ao liền
chỉ tham cái bút cái nghiên anh đồ
lấy ai chớ lấy học trò
dài lưng tốn vải ăn no lại nằm
“ca dao kèo”
dăm ba chữ chi hồ giả giã
nghêu ngao trích cú tầm chương
nhai văn nhá chữ  Đọc tiếp »

Bùi Nguyên Phong

Vàm Kỳ Hôn có thiệt không ta!
Da trứng gà bóc, nhan như hoa.
Tóc xanh thoáng thoảng mùi hương bưởi.
Nên áo bà ba cũng điệu đà.

Sao em không gội đầu bồ kết
Cho buổi hoàng hôn thêm nồng nàng.
Tiền Giang soi bóng in làn tóc..
Cột chùm mấy gã gió lang thang.
Đọc tiếp »

Ý Ngôn

Lúc mẹ tôi mất cách đây hai năm, anh em tôi có đến chùa xin làm lễ “cúng thất” cho bà. Tổng cộng bảy cái thất, làm lễ cúng vào ngày chúa nhật hàng tuần. Tại đây tôi quen biết chị Lành.

Ngày cuối tuần hay ngày rằm hoặc ngày mồng một đầu tháng (âm lịch), chị Lành đều đến chùa làm công quả. Chị đứng phụ bếp hoặc làm công việc lặt vặt trong bếp, nấu đồ chay để đãi khách viếng chùa. Thỉnh thoảng chồng chị và thằng con trai của chị cũng đến phụ dọn dẹp, bưng bàn ghế, rửa chén hoặc hốt rác đổ rác, trong chùa thì rất nhiều việc làm hoài không hết.

Hỏi ra mới biết trước đây chị ở cùng quê với tôi, nhà chị ở gần “cầu Đốt” gần trường trung học, còn nhà tôi thì ở xóm “cầu Đình”, cũng gần gần đó.
Đọc tiếp »

Đặng Xuân Xuyến

Sân ga

Tặng nhà thơ Như Ý Gialai, chủ nhiệm web Phố Núi Và Bạn Bè

Ông lão ngồi sân ga
Lầm lũi đàn rồi hát
Trời đang mưa nặng hạt
Gió quẩn ngoài phố thưa.

Bà lão ngồi nhìn mưa
Tay lần lần tràng hạt
Tiếng đàn như muối xát
Ai oán từng nốt rung.
Đọc tiếp »

Hồ Chí Bửu

Bất phàm…

Nửa khuya – dưới ánh trăng tà
Nở ra một đóa quỳnh hoa. Dị thường
Hoa còn đẳm ướt hơi sương
Mà bay nhè nhẹ mùa hương. Bất phàm

Đẹp như hổ phách long đàm
Dường như mây, gió, trăng ngàn. Ngẩn ngơ
Yêu hoa – tặng cả hồn thơ
Trăm năm biết có bao giờ. Ngắm hoa ?
Đọc tiếp »

Phan Tấn Hải


Denise Ho

Dàn hàng ngang nơi tuyến đầu biểu tình tại Hồng Kông là giới trẻ hoạt động cho dân chủ. Họ là những người cảm tử, vì tương lai của họ và thế hệ sau của họ nằm trên những bước tiến hay lùi của họ bây giờ. Trong hàng ngũ đó, những người đồng tính luyến ái luôn luôn bước ra hàng đầu kình chống với cảnh sát; những người như họ không có đường lùi, vì trong khi xã hội Hồng Kông kỳ thị họ chỉ một phần, xã hội và chế độ Hồng Kông kỳ thị họ gấp nhiều lần hơn.

Ra trước Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc ở Genève (Thụy Sĩ) tuần qua, vào ngày 8/7/2019, một khuôn mặt đại diện cho những người biểu tình là Denise Ho, một ca sĩ nổi tiếng và cũng là một lãnh đạo đi đầu trong những cuộc biểu tình của phong trào dân chủ Hồng Kông năm 2014. Trước đó hai năm, vào ngày 10 tháng 11/ 2012, Denise Ho công khai tuyên bố là người đồng tính trong cuộc diễn hành Hong Kong Pride Parade thường niên lần thứ tư.
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm

1.
Em bơi như thể kình ngư
lên bờ nghe lạnh mỏi nhừ suối khe
mặt nghiêm hàng lộ không che
ma-dzê-in nọ ai dè china

bá tánh không ngớt kêu la
đặc khu bành trướng mả cha sự đời
một bức ảnh nói ngàn lời
tội danh phảm cảm nắm nhời ninh tinh
Đọc tiếp »

Liên Bình Định

Mẹ và Con – Lê Thị Lựu

Thơ: Lê Thị Bích Vân; Nhạc: Liên Bình Định; Tiếng hát: Diệu Hiền
ban_ky_am

Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3

Sanh nghề

Posted: 17/07/2019 in Tam Thanh, Truyện Ngắn

Tam Thanh

Vào giữa tháng sáu, sau mấy cơn mưa sa bão táp ở miền Bắc Texas, thời tiết thủ đô Austin còn bị ảnh hưởng dây dớt, mây xám nặng chình chịch đầy trời, khí hậu ẩm ướt, dính nhớp, như nồm ở Việt Nam. Cây cối đứng lặng dưới ánh sáng nhờ nhợ.

Cảnh vật hiện lên im lìm dưới mắt bác sĩ Nguyễn, qua khung cửa sổ có lưới sắt, ở lầu tư Khu Nội Thương Viện Tâm Trí Austin, những mái nhà bằng phẳng một tầng ẩn hiện giữa những lùm cây xanh rì, rậm rạp. Xa xa cột lớn bằng nhôm đã han rỉ, ở khu đốt rác, uể oải nhả vài sợi khói rách nát, một con bồ câu hoang lông xám bay từ cửa sổ lầu ba lên nóc nhà.
Đọc tiếp »

Huỳnh Minh Lệ

Bán lu

mỗi nhà sắm một cái lu
giải pháp chống ngập của lù thị xuân
phen này ta thấy sướng rân
đi lên thành phố chuyên cần bán lu

13.07.2019

 

Đọc Tự Lực Văn Đoàn

một đời giấc mộng từ lâm
xa xa là núi đôi chân qui hàng
rồi chiều dưới bóng hoàng lan
trời xanh tan tác bóng chàng lắc lay
vườn xưa cỏ đã mọc dầy
bóng nàng áo trắng tóc đầy vai thon

11.07.2019
Đọc tiếp »

Trần Thoại Nguyên


Từ trái: Lý Thừa Nghiệp, Trần Thoại Nguyên

Về thăm quê xưa

Tặng Lý Thừa Nghiệp

Bao năm lưu lạc xứ người
Về thăm đất Mẹ bồi hồi quê xưa
Lặng hồn trong ngọn gió đưa
Bóng cha mẹ… khói sương mờ, mắt cay!

Quỳ hôn nấm đất thiêng nầy
Tạ ơn đời! Những tháng ngày đã xa!
Tuổi thơ đuổi bướm vườn hoa
Tóc xanh tập tễnh thơ ca yêu người …
Đọc tiếp »

Nguyễn Mạnh Trinh

Giáo sư Phạm Cao Dương vừa xuất bản tác phẩm sử học “Trước khi bão lụt tràn tới, Bảo Ðại Trần Trọng Kim và Ðế Quốc Việt Nam”. Ðây là một cuốn sách viết về những trang sử đẹp của dân tộc Việt Nam. Thế mà vì thời cuộc nên lịch sử đã bị nhiều huyền thoại khiến sự nhận định bị nhìn ngắm một cách không trung thực. Giáo sư Phạm Cao Dương với tâm nguyện viết về người đẹp, việc đẹp với một tác phẩm tưởng nhớ những người thuộc thế hệ trí thức Tây Học đầu tiên của nước Việt Nam mới, còn giữ được tinh thần sĩ phu truyền thống cùng với tuổi trẻ đương thời đã đứng ra làm việc nước và đã ra đi trong nhiều oan khuất. Ông viết về thời của Hoàng Ðế Bảo Ðại, vị hoàng đế cuối cùng của triều đại Nhà Nguyễn và cũng là cuối cùng của thời đại Quân Chủ Việt Nam. Mặt khác đây cũng là thời của Nội Các của nhà giáo kiêm học giả Trần Trọng Kim, một trí thức được rất đông người trong nước biết tiếng và yêu mến qua các bộ sách Giáo Khoa Thư gồm có Quốc Văn Giáo Khoa Thư, Luân Lý Giáo Khoa Thư… dùng cho các bậc tiểu học và bộ Việt Nam Sử Lược – cuốn sử gối đầu giường của nhiều thế hệ người Việt rất lâu về sau này. Ðồng thời, nội các ấy cũng có nhiều người trí thức nổi tiếng đương thời đã đặt được giềng mối cho nhiều ngành chuyên môn của quốc gia Việt Nam.
Đọc tiếp »

Lên Tây Bắc

Posted: 16/07/2019 in Nguyễn An Bình, Thơ

Nguyễn An Bình

Mai Châu mùa em thơm nếp xôi
(Tây Tiến – Quang Dũng)

Đường lên tây bắc đèo thăm thẳm
Qua Lương Sơn xanh biếc núi rừng
Leo Dốc Cun triền cao vực hiểm
Đèo Thung Khe mấy chặng mù sương.

Em thấy gì trên đồi đá trắng
Thơm mùi ngô nướng quán ven đường
Phong lan ngóng núi không buồn nở
Mai xuôi theo người nỗi nhớ thương?
Đọc tiếp »

Cao Hoàng

Chị nắm tay tôi không “đi trên con đường làng dài và hẹp” mà đi trên một con đê vừa cao vừa rộng vừa dài. Chỉ tay xuống xa xa phía dưới chị bảo: sông Hồng đấy, em có thấy nước đỏ ngầu?

Dưới ánh mặt trời đang lên vào buổi sáng tôi thấy một dòng sông bao la sắc hồng vô cùng rực rỡ. Xa hơn nữa là những làng quê mờ mờ với lũy tre xanh, cồn cát, nương dâu mà cơn gió lạnh sáng hôm nay theo sông thổi về vi vu se sắt. Đó cũng là cảm giác đầu tiên khi tôi trông thấy sông Hồng. Sau này đọc văn, có người ví dòng sông nước đỏ như nghiên son và con thuyền như con muỗi chết trên nghiên son ấy. Có người nhìn từ máy bay lại thấy dòng sông như con rắn đỏ đang bò. Lâu về sau đi qua đê Yên Phụ tôi thấy những đứa trẻ con nhà thuyền chài bơi lội dưới sông, khi leo lên thuyền người chúng phủ một mầu hồng phấn và phù sa con sông vương cả lên đầu tóc và mi mắt chúng. Có lẽ mầu đỏ hay hồng hiện ra là tuỳ theo khúc sông, con nước lên xuống, vị trí đứng của người xem và quan trọng là ánh sáng mặt trời lúc ấy.
Đọc tiếp »

Thy An

không thể nhân danh bất cứ điều gì
để giết những người vô tội khác
sự êm đềm của cuộc sống ngày càng đắt giá
kết quả của bao nhiêu năm im lặng và vô cảm
giả dối trên môi miệng hưởng thụ
đạo đức trên giấy nháp ích kỷ
ngôn từ chỉ là những ký hiệu của smartphone
Đọc tiếp »

Tuấn Khanh | Phạm Chí Dũng

Tuấn Khanh: Ngày 4/7/2019 là một ngày đáng nhớ với nhiều người làm báo tự do, có chân trong tổ chức XHDS, dưới cái tên Hội Nhà báo Độc Lập Việt Nam. Đây là tổ chức tập hợp những người bảo vệ quyền tự do ngôn luận, tự do thông tin, lên tiếng cho công lý và vận động cho một xã hội không độc tài cộng sản. Nhân kỷ niệm năm năm của Hội, Tiến sĩ Phạm Chí Dũng, Chủ tịch Hội Nhà báo Độc Lập Việt Nam đã dành ít thời gian để nói về mình, về những anh em trong Hội, đã sống sót như thế nào qua những cuộc đàn áp, sách nhiễu… suốt thời gian qua.

Nhà báo Phạm Chí Dũng: Hội Nhà báo Độc Lập Việt Nam (HNBDLVN) giống như một con thuyền vượt thác, đã suýt chìm trong năm đầu tiên, gượng dậy trong năm thứ hai, tạm bình ổn trong những năm kế và đế năm thứ năm, thì có vẻ đã khởi sắc. Có thể hình dung như vậy.
Đọc tiếp »

Sông Cửu
(Nhân Quốc khánh Cộng Hòa Pháp 14/7/2019)


Storming of The Bastile
Jean-Pierre Houël

Tháng Bảy. Ôi Paris!
Cho tôi nhớ lại
Một ngày
Có nắng vàng
Cuộn chảy
Bụi trắng sương mù
Rầm rập bước chân
Biển người sóng dậy…

Tiếng hát tháng Bảy
Vẫn còn vang mãi
Bài ca mở đầu cho người nô lệ
Đứng lên xóa bỏ thể chế cường quyền
Từ cung điện Louis XVI
Đến ngục Bastille
Dọc sông Sein… cả Paris…
Và vùng xa xôi rừng nho đồng ruộng
“…Allons enfants de la Patrie…”
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm

Từ ngã tư chú Ía đi vô đường cụt, bà con đứng lố nhố, láo liên tụm năm tụm ba luân phiên góp chuyện, chuyện nọ xọ chuyện kia bày ra toàn cả nghi vấn, khó hiểu. Lối đi vốn hẹp té giờ tìm không ra một khoảng hở, thuật ngữ báo chí buổi nọ dùng chữ “sự cố gây ùn tắc giao thông”.

Có đội ngũ công an la hét nhằm giải toả đám đông. Trung tá Mộc, trưởng ban điều tra chuyên án xuống xe, được hai ông bảo vệ dang tay vạch lối vào hiện trường nơi xẩy ra thảm kịch. Một anh mặt non trẻ nhưng đeo lon Đại uý trình bày cho “sếp” nghe chút khái niệm ban đầu: Theo lời khai của bà Hai, ngụ ở căn hộ sát vách thì hôm qua, tầm chín mười giờ tối nghe tiếng cãi lộn…
Đọc tiếp »

Trần Đức Phổ

Thương quê em chốn đèo heo hút gió
Mái lá thưa không che nổi sao trời
Đêm thức giấc nai lạc bầy tác gọi
Nghe nao lòng như điệp khúc à ơi!

Thương em bé ngủ vùi trên lưng mẹ
Giữa trưa hè nắng đổ lửa trên nương
Nơi dốc núi kìa dăm ba đứa trẻ
Mặt buồn xo đi chân đất đến trường
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Thanh


Nhượng Tống (1904-1949)

Lược Sử

Nhượng Tống (1904-1949), tên Hoàng Phạm Trân, bút danh Nhượng Tống, người Nam Định. Ông là nhà văn, nhà báo, dịch giả, nhà cách mạng Việt Nam và là thầy thuốc Bắc.

Thân sinh là ông Hoàng Hồ, đỗ tú tài đời nhà Nguyễn, nổi tiếng chống Pháp. Điều này ảnh hưởng rất lớn đến hoạt động chính trị của Nhượng Tống.

Sinh ra trong một gia đình Nho học, Nhượng Tống được học chữ Hán ngay từ nhỏ. Sau Ông tự học thêm chữ Quốc ngữ và tiếng Pháp. Dù học lực rất uyên bác, nhưng Nhượng Tống không có một mảnh bằng nào cả.

Nhượng Tống tham gia Nam Đồng Thư Xã, nhà xuất bản chuyên phổ biến các sách truyện phát động chủ nghĩa yêu nước và sau đó trở nên thành viên nòng cốt.

Ngày 25 tháng 12 năm 1927, Nhượng Tống cùng với các đồng chí thành lập Việt Nam Quốc dân Đảng tại làng Thể Giao, Hà Nội. Ông là ủy viên trong Trung ương Đảng bộ. Trong vai trò trọng yếu, Nhượng Tống chuyên biên soạn văn thư tuyên truyền và huấn luyện đảng viên.
Đọc tiếp »

Trần Huy Sao


Nhà thơ Hoàng Chúc Linh

Nhớ bạn tri… thơ…

Tưởng nhớ nhà thơ Hoàng Chúc Linh, đoàn viên Thi văn Đoàn SAO DỊ HÌNH, Ban Mê Thuột (1960-1967)

khi Tử Kỳ cột no bó củi
thoảng tiếng đờn “Cao Sơn Lưu Thủy
lòng say cuộn như dòng nước lụy
hồn thăng hoa tựa núi thịnh suy

vội trở dáng lắng nghe lưu thủy
ngó cao sơn thấy kẻ gảy đàn
phong thái an nhiên bờ sông Hán
tiếng đàn thấu tận cõi vô vi
Đọc tiếp »

Nguyễn T. Long

Một bức tranh đáng giá bằng cả ngàn chữ. (Ngạn ngữ cổ)


Họa sĩ biếm họa bị xử bắn bởi The Gray Lady bẳng súng trường trong khi Trump chơi khẩu đại liên Gatling Gun cho “enemy of the people” như ông thường gọi báo giới!
(13/6/2019 Tranh của họa sĩ Pat Bagley – The Salt Lake Tribune, UT)

Tất cả bắt đầu với thông báo vào ngày thứ Ba 11/6/2019 của James Bennet, chủ nhiệm của trang xã luận The New York Times Ấn bản quốc tế, là từ 01 tháng 7 năm nay, báo này sẽ chấm dứt, không đăng tranh biếm họa chính trị nữa.

Có lẽ nó cũng không MỚI gì nếu theo dõi thường xuyên tranh biếm họa trên báo này nhưng nó LẠ là ở chỗ xứ tự do dân chủ như Hoa Kỳ mà Bản tu chính Hiến pháp Thứ nhất từ 1791 đã bảo đảm, trong nhiều quyền khác, còn có quyền tự do ngôn luận và tự do báo chí, vậy mà tờ báo trên lại tự động từ bỏ một truyền thống báo chí có tự lâu đời như tranh biếm họa là làm sao?
Đọc tiếp »

Lê Quang Thông

Tôi yêu hai hàng cây Linden.
Lá dài lục non chen lá to lục đậm.
Tôi yêu đường trinh nguyên sáng sớm.
Hoa dại và chim, đua nhau khoe vui tươi.

Ngày bắt đầu từ mới tinh khôi,
từ những đơn sơ với mắt nhìn tha thiết,
từ băn khoăn chừng như rất ít.
Hân hoan lòng vui, tim tràn ngập thương yêu.
Đọc tiếp »

Trịnh Y Thư

Có người bạn văn, chủ biên một trang mạng văn chương, một hôm kêu gọi tôi đóng góp vào số chủ đề anh đang thực hiện. Chủ đề tình yêu. Anh nói tôi có toàn quyền làm chủ ngòi bút mình, viết gì cũng được – “bạo liệt” càng tốt – miễn sao có nghệ thuật và tương đối mới mẻ một chút. Tôi ậm ừ trả lời anh, chẳng nhận lời mà cũng không từ chối. Tôi hiểu ý anh nhưng đột nhiên tôi cắc cớ tự đặt ra câu hỏi trong đầu với chính mình: Có gì mới lạ nơi tình yêu không?

Thật ra, làm gì có cái mới lạ dưới ánh mặt trời này. Thánh Kinh phán vậy. Và, quả tình, tôi chẳng biết có cách nào dùng văn chương để “làm mới” tình yêu. Đừng bảo tôi cực đoan nếu – nhìn từ góc độ nào đó – tôi bảo tất cả những bài thơ tình đông tây kim cổ chẳng qua chỉ là biến tấu từ mẫu đề

Quan quan thư cưu,
Tại hà chi châu.
Yểu điệu thục nữ,
Quân tử hảo cầu.
Đọc tiếp »

Mặc Phương Tử

Giáp hạt mùa về
Thơm đất mới,
Mầm tươi một thoáng
Gió lên cao.
Cánh chim chở hạt mù sương đến,
Hương núi rừng
Về mộng dưới chiêm bao.

Giáp hạt mùa về
Nghe lá thức,
Trên cành
Còn trĩu giọt sương khuya.
Thênh thang lối cũ
Tình hoa cỏ,
Hạt bụi nằm nghe mỗi bước về.
Đọc tiếp »

Nguyễn Mạnh Trinh

Chân Dung Nhà Văn là một tác phẩm văn học đã gây ra nhiều dư luận không những trong giới cầm bút mà còn trở thành những giai thoại trong dân gian. Trong một xã hội bị bưng bít nghẹt thở về mọi mặt của chế độ xã hội chủ nghĩa, những chân dung nhà văn tượng trưng cho giai cấp kẻ sĩ được nhìn ngắm từ đời thường và tác phẩm đã lột tả được một thế thời điên đảo của một đất nước bị xiết chặt và kiểm soát của một hệ thống thư lại nhiều chất đàn áp con người đến mức vô cảm.

“Chân Dung Nhà Văn” của nhà thơ Xuân Sách viết về 100 khuôn mặt văn chương của văn học trong nước trước 1975 và hiện đại trong nước sau này với sự khắc họa từ tác phẩm và chính cuộc đời họ nhưng không nêu tên tác giả. Nhà văn Nhật Tuấn đã từ những phác họa bằng thơ của Xuân Sách để thành những bài viết nêu đích danh và tiết lộ thêm những chi tiết khá thú vị về những khuôn mặt văn chương ấy?
Đọc tiếp »

Hoa dại

Posted: 12/07/2019 in Nguyễn Văn Gia, Thơ

Nguyễn Văn Gia

Ngơ ngác bên vệ đường
Hoa dại hương rất riêng
Thoảng như không như có
Trong gió sớm chiều sương

Dẫu nắng hạ mưa đông
Đời vui trong gian khó
Chẳng vì này vì nọ
Khơi khơi hoa trổ bông
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

Nếu nói thời của cựu Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã để lại di sản ghê gớm nhất là tham nhũng thì thời của đương kim Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc là giai đoạn mà sự yếu kém của bộ máy bộc lộ rõ nhất về năng lực quản lý và điều hành đất nước từ trên xuống dưới. (Thiên Điểu, VNTB)

Tôi có chút giao tình (chả đậm đà gì cho lắm) với Người Buôn Gió nên không biết rằng đương sự là một người khó tính. Tuần rồi, trên trang FB của ông có hình ảnh của T.T Nguyễn Xuân Phúc ngồi (rìa) giữa Hội Nghị Thượng Đỉnh G 20, cùng với đôi ba lời bình khe khắt:

Thanh Hieu Bui: Chúng ta nhìn thấy nhiều hình ảnh thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc tiếp xúc với các nguyên thủ quốc tế, đặc biệt là bên lề. Vậy thực sự ông ta có khả năng như ghi trong lý lịch là Anh Văn bằng B hay không?
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm

Nắng hung huê héo
đó tề
Huế chưa nóng đít
lề mề
khu xa
Ghế mô
mông toạ bàn tra
Đít lạnh hàn khí mà ra
lộn hồn

Hai mui miếng
ngậm cái
lon
Mô tê noái mãi cũng lờn nết na
Mềnh đi ma bắt quỉ tha
Rứa chơ ngoái lại mạ cha cũng ngầy
ngà thêm vận sự bầy hầy
Đã tra có hột
chưa đầy nhân
sâm
Nắng cực chui tìm bóng dâm
Đứng chặp xớ rớ tà tâm chộ
nghèo.
Đọc tiếp »