Viết từ Sài Gòn

Chúng ta, nói chính xác hơn là người dân Việt Nam đã hoàn toàn đánh mất khả năng cảnh giác cũng như đề kháng trước cái ác, cái xấu. Bởi cái ác, cái xấu đã được chính thống hóa suốt nhiều chục năm nay và nó luôn luôn được ưu tiên trong hành xử của nhà nước, đảng Cộng sản đối với người dân bằng những lộ trình tâm lý.

Những lộ trình tâm lý làm tê liệt mọi khả năng phản kháng, càng lúc càng tinh vi. Câu chuyện Đoàn Ngọc Hải xuống đường dành vỉa hè với nhân dân nhân danh nhân dân và cả nước dành vỉa hè với nhân dân trên danh nghĩa “dành cho nhân dân”, sau đó là có những đội bắt chó, gọi là trật tự trị an chó do nhà nước tổ chức. Thực ra, đây là một công đoạn trong lộ trình tâm lý, mà đích đến của nó là vàng trong dân.
Đọc tiếp »

Bùi Nguyên Phong


Nhà thơ Đồng Đức Bốn (1948-2006)

Trăng thiếu phụ

Hải Phòng có nhà thơ Đồng Đức Bốn.
Viết câu thơ đau đáu cháy lòng
Lời thống thiết… cồn cào tim thiếu phụ
“Em bỏ chồng về ở với tôi không?”

Lời thơ như bùa mê, thuốc lú.
Xiêu lòng thiếu phụ buổi canh tàn.
Vầng trăng đang trôi dừng khựng lại.
Nghe đất trời tha thiết, thở than.
Đọc tiếp »

Trần Thoại Nguyên

Giã từ Hà Nội chiều nay
Biết bao tâm sự vơi đầy người ơi!

Biết bao thắm thiết đất trời
Mùa thu Hà Nội của thời vàng son

Nhớ ba mươi sáu phố phường
Hồ Hoàn Kiếm mộng liễu buồn gương soi

Thăng Long xưa vọng tim người
Hồn sông núi tụ bao đời oai linh!
Đọc tiếp »

Trang Châu
Diễn văn của tác giả trong Buổi ra mắt sách Vượt Tù Vượt Biển của Huỳnh Công Ánh tại Montreal ngày 17/9/2017.

Kính thưa quí vị quan khách
Thưa quí văn hữu

Hôm nay tôi được hân hạnh giới thiệu đến quí vị, quí văn hữu một tác phẩm song ngữ Anh-Việt: cuốn hồi ký Vượt Tù Vượt Biển của một hội viên Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại đến từ Hoa Kỳ, tác giả Huỳnh Công Ánh. Xin thưa ngay, Huỳnh Công Ánh là một người đa tài, đa năng, đã thành đạt trên nhiều lãnh vực như âm nhạc, thơ văn cũng như kinh tế. Vì hôm nay là một buổi sinh hoạt ra mắt sách nên tôi xin đặt trọng tâm vào sự nghiệp văn chương của tác giả. Xin giới thiệu Huỳnh Công Ánh: nhà văn viết hồi ký.

Kể từ khi miền Nam VN rơi vào tay cộng sản, 42 năm sau, cuốn hồi ký Vượt Tù Vượt Biển của Huỳnh Công Ánh mới được xuất bản. Sự chậm trễ nầy có nhiều lý do nhưng một trong những lý do chính, như tác giả trình bày trong phần Cảm Nhận của ông, là: “Nói hết sự thật thì có thể tạo liên lụy cho những người ơn của tôi vẫn sống trong gông cùm cộng sản‘’. Nhưng dù là một sự chậm trễ có lý do, tác giả vẫn có phần lo ngại sự sinh sau đẻ muộn của tác phẩm mình sẽ không được nồng nàn đón nhận. Nhưng cá nhân tôi thì tôi nghĩ khi thăng trầm của một đời người gắn liền với thăng trầm đất nước, của lịch sử thì hồi ký xuất hiện ở bất cứ thời điểm nào, cũng không bao giờ chậm, không bao giờ cũ cả.
Đọc tiếp »

Nguyễn An Bình

Bình minh trên Bãi Xép

Anh đi về phía biển
Nắng sớm qua Gành Ông*
Cỏ xanh dài triền núi
Đỏ mùa hoa xương rồng.

Bình minh trên Bãi Xép*
Ngọn đá đen lạ lùng
Trầm mình nghe biển hát
Sóng bủa vây chập chùng.
Đọc tiếp »

Bình Hòa quê em

Posted: 20/09/2017 in Thơ, Trúc Thanh Tâm

Trúc Thanh Tâm
Kính tặng Anh Lương Thư Trung

An Châu ngày tháng xa nhà
Nhớ em lại nhớ Chắc Cà Đao, xưa
Quen người từ bữa trú mưa
Những cơn mưa cũ như vừa qua đây

Heo may lá rớt vai gầy
Áo em qua ngõ mới hay ta buồn
Lục bình theo nước xa nguồn
Em cô dâu mới về luôn Bình Hòa
Đọc tiếp »

Huy Phương


Nhà thơ Hữu Thỉnh

Những người đọc sách miền Nam và ở hải ngoại ai cũng biết đến nhà văn Phan Nhật Nam nhưng hôm nay những người ở đây, ít ai biết đến cái tên Hữu Thỉnh.

Hữu Thỉnh là bút hiệu của Nguyễn Hữu Thỉnh, y là một nhân vật như thế nào mà lãnh đạo Hội Nhà Văn CSVN suốt 15 năm nay?

Hữu Thỉnh sinh năm 1942 tại Vĩnh Phúc, 10 tuổi phải đi phu, làm đủ mọi thứ lao dịch cho các đồn lính Pháp. Mười hai tuổi mới được đi học. Nhập ngũ, làm lính Trung Đoàn 202, tham gia các công việc như chăn bò, học lái xe tăng. Sau năm 1975, Hữu Thỉnh học Sơ Cấp Thú Y, rồi làm trưởng Ban Chăn Nuôi, phó biên tập của Tạp Chí Thú Y. Đảng đặt để một ông Thừa Cung thời nay, lên làm hội trưởng Nhà Văn Việt Nam, thật là đúng quy cách, đường lối của đảng Cộng Sản đối với văn nghệ sĩ trong chế độ.
Đọc tiếp »

Bán máu

Posted: 19/09/2017 in Thơ, Trần Phù Thế

Trần Phù Thế

máu nào mà chẳng máu hồng
máu nào mà chẳng đỏ lòng thịt da
dân nghèo bán máu mua cà

mua lưng lít gạo cả nhà tạm no
ngày mai cơn đói dằn co
cơm thay nước lã buồn so phận nghèo
Đọc tiếp »

Hoàng Xuân Sơn

Thơ quỳnh. sau chiết mi

người gùi một bóng nâu non
đèo thân tráng bạc hạo tồn lưu ly
người vàng thao đẹp dã quỳ
tòng khuyên bút nhọn trầm mi đọa tình
ngồi. người ở phía lặng thinh
nghe đau rã thấu dạ quỳnh khúc hương
cái bóng cù thân lên đường
mùa an hựu giữa vô thường lục lăng
Đọc tiếp »

Alifa Rifaat
Đỗ Kh. dịch


Nhà văn Alifa Rifaat (1930-1996)

Alifa Rifaat là quả phụ của một viên chức cảnh sát Ai Cập vào tuổi lục tuần. Thuộc giới trung lưu và lập gia đình sớm, bà không có dịp theo đuổi đại học và không thông một ngoại ngữ nào. Trừ những dịp hành hương ở Á Rập Saude, bà cũng chưa bao giờ ra khỏi nước. Có lẽ vì vậy nên Alifa Rifaat khác hẳn với trường phái nữ “văn minh” Beirut (Ghada Samman, Leila Balbaaki, Hanan Shayk) hay  cấp tiến Ai Cập (Nawal al Saddawi ) : không ly khai truyền thống, không phóng đãng cá nhân, không giải phóng tập thể. Có lẽ nhờ thế nên Alifa Rifaat tiêu biểu hơn cho đại chúng thì thầm, những người đàn bà Trung Đông bị giới hạn bởi tấm màn che cửa, tấm màn che bếp nếu không nói đến tấm màn che mặt. Cái tiếng kêu đôi khi có táo bạo của Bà bao giờ cũng nằm trong khuôn khổ của lễ giáo và tập tục. Alifa Rifaat có lẽ là tiếng thở dài của đám đông những người đàn bà còn quen vấn khăn.

Qua đôi mắt hé mở nàng nhìn chồng. Nằm nghiêng bên phía phải, thân hình hắn quận vào người nàng, đầu hắn để dựa vào bên vai. Như mọi lần vào những lúc ấy, nàng có cảm tưởng hắn ở một nơi nào hoàn toàn khác lạ, một thế giới nàng đã bị đuổi ra. Chỉ nhận thức lơ mơ những động tác của thân người đàn ông, nàng quay đầu sang phía kia, ngước mắt để trên trần và tìm ra một cái màng nhện mới. Nàng tự bảo, lại phải lấy cây chổi cán dài ra để mà phủi nó đi.
Đọc tiếp »

Quảng Tánh Trần Cầm

Bâng khuâng

cớ sao nàng lại bâng khuâng?
hạt buồn hé nở
thoát thân cựa mình
dỗi chi mà lại lặng thinh
nồi cơm chưa chín
cuộc tình đang sôi
sông dài cá lội tê môi
chẳng duyên, chẳng nợ
nổi trôi lục bình  Đọc tiếp »

Hồ Chí Bửu

Tàn thu…

Vạt nắng chiều thu bóng nhạt nhòa
Giang hồ còn mỏi dấu chân xa
Gõ thanh kiếm gỗ cười rung gió
Học làm Trang Tử vỗ bồn ca

Ta vẫn còn đây vạt nắng buồn
Người về soi lại tóc mây buông
Có nghe gió nói lời tâm sự
Có thấy tình phai ở cuối đường
Đọc tiếp »

Ngô Nhân Dụng


Nhà văn Phan Nhật nam

Có một câu thơ cũ viết về Phan Nhật Nam, khi anh còn bị cùm trong nhà tù Cộng Sản: “Bút thép, mực máu, trái tim lửa.” Ba mươi năm qua, phải công nhận Phan Nhật Nam vẫn không thay đổi. Đọc bức thư anh mới trả lời Hữu Thỉnh, chủ tịch Hội Nhà Văn Việt Nam ở Hà Nội, thấy vẫn là con người như 50 năm trước.

Ông Hữu Thỉnh viết thư mời ông Phan Nhật Nam về nước, “Trong khuôn khổ một cuộc gặp mặt của Hội Nhà Văn Việt Nam với các nhà văn Việt Nam đang sống và làm việc tại nước ngoài… tại Hà Nội và một số địa phương ở phía Bắc.”

Bức thư mời viết rất ngọt ngào. Ông Hữu Thỉnh còn nêu lên “ý nghĩa cao cả, góp phần làm giàu các giá trị truyền thống của dân tộc,… (để) cùng ngồi lại với nhau trong tình đồng nghiệp…” Quan trọng nhất, ông báo trước, “Ban tổ chức sẽ lo chi phí toàn bộ đi về và thời gian tham gia cuộc gặp mặt.”
Đọc tiếp »

Lê Quang Đông

Niệm khúc thời gian

Và tôi ra đi…
Hà Nội buồn như hơi thở
chiều nghìn năm rưng rưng duyên nợ
tiếng sông Hồng rất nhẹ phía chiêm bao…

Hà Nội và em cổ kính xanh xao
mây rũ bóng đầu ô giá lạnh
những đứa trẻ về qua tượng thánh
liêu xiêu mắt ướt môi buồn…
Đọc tiếp »

Hoàng Minh Châu

Em có niềm vui của em
Anh có nỗi buồn của anh
Cả hai đều biết nhưng không thể nói
Và từ đó …hạnh phúc bắt đầu

Và từ đó nỗi oán hờn chấm dứt
Bằng một dấu chấm than
Đuổi chạy từ trái tim này sang trái tim khác
Ta lạc mất nhau giữa ngày đang sống
Mãi mãi chia lìa khi tay vẫn trong tay
Như dòng sông tím thẫm và hàng cây ven bờ
Anh soi bóng trên em
ôi chúng ta có nhau trong khoảnh khắc đêm tàn
Đêm tan hoang nhưng đêm bí mật
Đọc tiếp »

Trần Văn Nam


Nhà văn Lữ Quỳnh

Đọc những bài thơ và truyện của nhà văn Lữ Quỳnh, độc giả chắc đều chung mang cảm nhận được nghệ thuật thiên về tác dụng gây xúc cảm nghệ thuật trong thơ (những tiếng vang vọng và hình ảnh nghiêng về hội-họa); và nội-dung nếu là truyện về chiến tranh thì đều có tính phản-chiến không mang màu sắc chính trị. Những điều này thật rõ ràng, và cũng chính vì vậy mà khi bàn về thơ truyện của Lữ Quỳnh, người viết bài này ngại có sự trùng lẫn với những bài viết của vài tác giả khác. Bắt gặp những câu thơ nào đắc ý nhất có thể tùy theo từng người, và cũng có thể đều cùng bắt gặp bởi cảm-thức đồng hành, do vậy lời bàn chắc phải bàn bằng những lời lẽ giống nhau, hay gần giống nhau. Văn hóa vốn thuộc truyền thống và cộng đồng, sự tương tự là lẽ tất nhiên.
Đọc tiếp »

Huy Uyên

Phải chi em quay về

Bầy quạ đứng bên bờ
Sông lang thang chảy hoài dòng mắt lệ
Đà-Nẵng vào mưa
Lá vàng chi đến thế.

Em một mình đóng cửa
Chẳng lẽ mùa thu đã về
Tôi quặn lòng tiếc nhớ
Gió đêm sang mùa.
Đọc tiếp »

Bóng hạ đường sen

Posted: 18/09/2017 in Thơ, Viên Dung

Viên Dung

em của tháng hè nóng bức
lụa là đâu chừng bẹo thức mân mê
lá sen khô vành, cuống xệ
mà cánh hương hoa vảnh điệu trăng thề
Đọc tiếp »

Hoàng Xuân Sơn


Quán Văn lúc mới thành lập năm 1967.
Từ trái: Ngô Vương Toại, Hoàng Xuân Giang, Trần Đại Lộc và Hoàng Xuân Sơn
Hình chụp bởi Đỗ Tăng Bí. Tất cả đều là thành viên Quán Văn

Quán Văn trong nỗi tình cờ

Không phải cuộc sống lúc nào cũng suông sẻ. Những ngày thơ mộng rong chơi êm ả rồi cũng dần qua. Tất cả bọn tôi đều ở vào lứa tuổi động viên. Phương chi còn phải chúi đầu vào việc học cố kiếm lấy mảnh bằng để kéo dài cuộc sống dân sự. Chiến tranh rồi cũng lan dần về thành phố. Ngồi quán hôm nay trong nỗi thấp thỏm âu lo. Đại bác đêm đêm dội về thành phố – Người phu quét đường dừng chổi đứng nghe … Cộng thêm những hình ảnh kinh hoàng của sự chết chóc phân ly dần ngự trị trong tâm khảm khiến những chàng thanh niên trong độ tuổi yêu đời phải mang bộ mặt thảm sầu như đá đeo. Những đoàn dân quê rời bỏ ruộng đồng về lánh cư nơi thành thị. Những người lính trận áo còn bạc phếch màu chiến trường hối hả vui chơi hàng quán vài ba ngày phép ngắn ngủi. Thời chiến đọc mới thấy thấm những vần thơ bi tráng của Nguyễn Bắc Sơn Mai ta đụng trận ta còn sống – Về ghé sông Mao phá phách chơi – Chia sớt nỗi sầu cùng gái điếm – Đốt tiền mua vội một ngày vui …
Đọc tiếp »

Nguyễn Hàn Chung

Nếu ôm anh em đừng có ôm lưng
thứ lòn cuối những thằng chức tước
thân nam tử lưng dài sức vóc
đời cam tâm làm phận tôi đòi

Nếu ôm anh em đừng có ôm vai
năm tấc rộng làm chi thêm xấu hổ
nhắm đui mắt trước những người khốn khổ
lại hùa theo dư luận với gian manh
Đọc tiếp »

Nam ai

Posted: 15/09/2017 in Lê Phước Dạ Đăng, Thơ

Lê Phước Dạ Đăng

chữ nghĩa khiêng chạy lòng vòng
đề phòng đánh hôi nên đã rào chắn
nhóm Đạo Tỳ – những kẻ đánh thuê
phóng đòn thù hùng hổ giả vờ hoa mỹ lời dệt trên phông nhạc
văng vẳng tiếng búa đóng đinh từ trước gõ lên tấm thiên
đất lấp xuống  Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm

Sau cuộc đổi đời, túi bụi lùng bùng chuyện mưu sinh đa số mọi người đầu tắt mặt tối trên khắp ba miền đều sử dụng phương tiện đi tàu hoả. Xe đò thì đã “thôi an toàn trên xa lộ làm bà xã thót tim”, chưa kể sức chứa của xe lửa coi bộ thông thoáng hơn, dẫu có bị quang gánh đồ đoàn chèn ép người thì cũng chẳng lấy đó làm điều. Hành khách cắn răng bó gối nhìn mây lờ đờ trôi ngoài cửa thầm nhủ lòng: Qua sông luỵ đò. Trần ai đang là dòng sông trôi qua bể khổ. Kệ đi mà, cứ hồn nhiên nuôi hy vọng: Sông có khúc người có lúc. Lúc này đây xin lầm bầm câu khẩu quyết “ai sao ta vậy”.
Đọc tiếp »

Nguyễn An Bình

Đèo Cả

Đường qua Đèo Cả cua tay áo
Sừng sững chọc trời ngọn Đá Bia
Hảo Sơn đá dựng chim bay mõi
Vực sâu thăm thẳm vực phân lìa.

Cua Hoàng Long nối tiếp Đá Đen
Đèo cao trùng điệp đầy tai ương
Vũng Rô nối tiếp chân Đại Lãnh
Thủy mạc hoang sơ một cung đường.
Đọc tiếp »

Huỳnh Minh Lệ

Bâng quơ

đã lâu không về thăm chốn ấy
nhìn nắng bờ sông ngắm lục bình
phù vân một kiếp soi trong mắt
thấy khói mơ hồ sóng lung linh

đã lâu không hề nghe tiếng ấy
chìm sâu thăm thẳm nhớ không ra
lúc vui réo rắt ngàn cung bậc
khi buồn nửa tiếng cũng xót xa

09.09.2017
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến


Gs Tương lai

Tôi không tán thành chủ trương quay lại Đảng Lao động và tư tưởng HCM của GS Tương Lai, nhưng tôi tôn trọng và hoan nghênh quyết định của ông (nhất là quyết định cắt đứt quan hệ với ĐCSVN). (Tiến Sĩ Nguyễn Quang A)

Tôi than thở với hai ông anh (Bùi Xuân Bách & Phạm Nguyên Trường) là sao mình sống ở Hoa Kỳ rất lâu mà vốn liếng Anh Ngữ vẫn vô cùng nghèo nàn và hạn hẹp, dùng để đi chợ thì dư nhưng đi dậy thì e thiếu. Cả hai vị này đều là những dịch giả thế giá, và đều trả lời y hệt: “Chú lười bỏ mẹ, không chịu mở tự điển tra cứu thường xuyên thì làm sao mà khá được.”
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Phúc

Tâm tình Bá Kiến

sinh ra phải đạo làm người
cũng nên biết khóc biết cười như ta
chơi với bụt mặc cà sa
còn thay áo giấy với ma mặc vào

cái thời ăn xổi… ối chào
thứ gì được cố thò vào mà xơi
nhỡ mai trúng gió đứt hơi
chiêng khua trống gõ không mời cũng đi
Đọc tiếp »

Liên Bình Định

Thơ: Phạm Phan; Nhạc: Liên Bình Định; Tiếng hát: Diệu Hiền
ban_ky_am

Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3

Nguyễn Thạch Giang

Ông Bảo vừa từ Việt Nam mới trở qua, có bịch khô cá sặc và khô cá lóc của người bà con ở dưới quê gởi cho, nhưng gia đình ông không ai thích ăn khô, giờ ông cũng bớt ăn mặn. Ông đem đến quán cà phê Vỉa Hè cho ông bà chủ quán, là bạn quen biết làm ăn qua lại với ông từ bấy lâu nay. Quán có tên Thu Sương là tên ghép của hai vợ chồng, nhưng ai cũng gọi là quán cà phê Vỉa Hè, có lẽ nó là quán cà phê sân vườn độc nhất ở thành phố này, một căn nhà xưa với khu đất rộng được cải tạo thành quán cà phê.
Đọc tiếp »

Sông Cửu

Anh
yêu Em
cây tre xanh
thân em
mảnh mai
lá dài đài các
tóc em
biêng biếc
ngửa mặt nhìn trời
đêm
hứng sương rơi
ngày
vui gió hát…
Đọc tiếp »

Diên Hồng Dương

Không đáp tình anh
nhưng em chẳng lọc lừa…
xưa nay em không hề hứa
đưa anh lên thiên đàng của Beatrice*…
nơi tội lỗi được mưa tình tắm gội
mọi xảo ngôn sẽ hóa bụi hư vô.

Anh đâu biết lòng em là hỏa ngục
rực ánh lửa côn đồ
muốn thiêu rụi đám ruồi nhặng
đang bâu
hình hài xứ sở
lừa người dối ta
đa nhân cách
xây cơ dinh
bằng những nhục hình…
Đọc tiếp »