Trần Trung Đạo


Nhạc sĩ Nguyễn Đức Quang (1944-2011)
Tạ Tỵ

Nếu phải xếp hạng những bài hát được sinh ra và lớn lên cùng với thăng trầm của đất nước, với thao thức của thanh niên, sinh viên, học sinh, với tâm trạng của những người lính trẻ trong cuộc chiến tranh tự vệ đầy gian khổ ở miền Nam trước đây, tôi tin, Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ của nhạc sĩ du ca Nguyễn Đức Quang sẽ là một trong những bài ca được xếp hàng đầu.

Không giống như một số hành khúc quen thuộc trong giới trẻ trước 1975 như Dậy Mà Đi của Nguyễn Xuân Tân, Tổ Quốc Ơi Ta Đã Nghe của La Hữu Vang thiết tha, mạnh mẽ nhưng chỉ giới hạn trong các phong trào sinh viên tranh đấu và ngay khi ra đời đã bị Đảng sử dụng cho mục đích tuyên truyền trong các trường đại học, các đô thị miền Nam, hay Việt Nam Việt Nam của Phạm Duy chan chứa tình dân tộc, kêu gọi người người thương mến nhau nhưng thiếu đi cái hùng khí, sôi nổi của tuổi trẻ, Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ của Nguyễn Đức Quang không dừng lại ở nỗi đau của đất nước mà còn nói lên cả những bi thương, công phẫn, thách đố của tuổi trẻ Việt Nam trước những tàn phá của chiến tranh và tham vọng của con người. Trong vườn hoa âm nhạc Việt Nam, Việt Nam quê hương ngạo nghễ nổi bật lên như một biểu tượng cho khát vọng của một dân tộc đã vượt qua bao nhiêu gian nan khốn khó để tồn tại và vươn lên cùng các dân tộc khác trên mặt đất nầy.
Đọc tiếp »

Nguyễn Đức Quang


Tưởng niệm nhạc sĩ Nguyễn Đức Quang mất ngày 27-3-2011

Nhạc và lời: Nguyễn Đức Quang; Trình bày: Ban hợp xướng Ngàn Khơi
ban_ky_am

Nguồn: Du Ca Việt Nam

Vương Ngọc Minh

Gửi các cái đã xong trong quan tài.

gửi anh bùi ngọc tô.

tôi bóc bao mì sống
bẻ miếng lớn nhai rạo rạo
con mèo nhà ai đi hoang- về
phóng ngang cửa sổ

căn buồng đối diện vừa bật đèn
sáng
tôi bỏ trứng gà luộc tối qua vô microwave
ấn một phút
mới ba mươi giây trứng gà nổ tanh bành
Đọc tiếp »

Hoàng Xuân Sơn


Nhạc sĩ Phạm Duy (1921-2013)

Bạn thân mến,

Khi bạn yêu cầu tôi viết một bài về nhạc sĩ Phạm Duy cho một số báo đặc biệt, thật tình tôi rất phân vân và e ngại (*).

Phân vân là vì với nhạc sĩ Phạm Duy, tôi rất nễ phục về tài năng nhưng lại thiếu lòng say mê về những ca khúc ông đã viết ra cho dù đó là những ca khúc được nhiều người xưng tụng. E ngại là vì tự biết mình không có khả năng chuyên môn về nhạc học để viết nên một bài nhận định nghiêm túc về một sự nghiệp âm nhạc đồ sộ. Thôi thì tạm mượn hình thức lá thư này để chia sẻ với bạn một vài cảm nghĩ của một người thưỏng ngoạn bình thường về những soạn phẩm của một nhạc sĩ nổi tiếng nhiều mặt.
Đọc tiếp »

Bùi Nguyên Phong

Tìm em Khâu Vai

Anh lên chợ tình Khâu vai.
Cái vai rách rưới từ ngày biết em.
Mèo Vạc thổn thức tàn đêm.
Vạc đi, vạc lại mà đêm vẫn dài….

Khâu Vai mèo lại vạc rồi.
Chợ tình hoang vắng đâu người lần khân.
Đêm qua có gã tâm thần.
Vai khâu mèo vạc…tần ngần trong sương..
Đọc tiếp »

Nguyễn Thị Khánh Minh

Làm người – quá đã!

Gửi Chương Chương yêu dấu

Làm cỏ. Làm cây. Thật thú vị
Nhưng sao bằng làm gió. Chạm vào khắp nơi. Nơi bao la trời nơi phên nhà nhỏ nơi khoảng cách long lanh hai chiếc lá nơi xôn xao mái tóc mà cô gái tưởng chỉ dành riêng thôi người yêu dấu.

Có cảm giác mình đã là con kiến bước đi bầy đàn êm ả. Đã là con ong chăm chỉ say mật ngọt mùa xuân quyến rũ. Đã là cánh chiền chiện liệng thơm đồng lúa quê nhà. Đã là họa mi gọi nắng tinh mơ trên từng ngõ nhân gian.
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

Hoá ra thời thực dân Pháp ranh giới thù địch giữa nhà nước thuộc địa với người dân không chia thành chiến tuyến quyết liệt như hiện nay giữa Đảng Cộng sản với người dân … (Đến Già Mới Chợt Tỉnh – Hồi ký Tống Văn Công)

Nhiều người, hay nói cho chính xác hơn là tất cả mọi người, thường tưởng rằng bác sĩ Yersin là người đã tìm ra Đà Lạt – vào năm 1891. Tưởng như vậy là tưởng tầm bậy, hay tưởng năng thối! Nghe tôi kể đầu đuôi (ngọn ngành) nè.

Vào một buổi chiều hè năm 1891, Yersin vừa lò dò bước chân đến thành phố Ðà Lạt thì ổng hết hồn hết vía – mặt mũi xanh lè, cắt không còn giọt máu – khi chợt thấy vợ chồng tôi đang ngồi (lù lù) câu cá ở hồ Xuân Hương. Kể ra nghe cũng hơi mắc cở nhưng thiệt tình thì lúc đó tụi tui đang cãi lộn, và hơi lớn tiếng. Thay vì ngồi im thưởng thức một buổi chiều vàng, đang rơi mênh man trên hồ vắng – giữa cao nguyên hoang vu và tĩnh lặng – vợ tôi cứ lải nhải nói không ngừng chỉ vì tôi đã lỡ làm xẩy một con cá chép.
Đọc tiếp »

Huy Uyên

Gió thổi hồn khuất chìm nghĩa-địa
anh từ hai mươi biệt sông nước Cửu-long
anh cao nguyên rừng đồi cháy đỏ
anh Tuy-hòa, Long-khánh, An-giang .

Từ anh chết đi người đem trái tim đàn bà
dấu kín tận đại-dương thăm thẳm
bốn mươi năm cuộc chiến đi qua
sao chưa về
còn ở lại chi nơi miền gió Lào cát trắng .
Đọc tiếp »

Ngô Thị Kim Cúc


Nhà văn Nguyễn Thị Thụy Vũ ký sách cho độc giả

Cuộc “Trò chuyện với nhà văn Nguyễn Thị Thụy Vũ” diễn ra vào lúc 17 giờ, chiều chủ nhật 19 tháng 3/2017, ở Bookcafe Phương Nam – Đường Sách Sài Gòn.

Trời lắc rắc mưa vào lúc sắp bắt đầu nhưng sau đó, không rõ do tốt bụng hay vì cũng ưng hóng chuyện văn chương, mà ông trời bỗng dưng ngưng hột.

Ngay từ lúc xuất hiện, nhà văn Nguyễn Thị Thụy Vũ đã phải đảm đương một trọng trách mà không ai có thể làm thay chị: ký trên các bản sách mà độc giả mua ngay tại bookcafe.

Điều rất vui là không chỉ có người lớn tuổi, độc giả trung thành của chị từ trước 1975, mà rất nhiều các em tuổi hai mươi cũng có mặt, cũng ôm cả chồng sách xếp hàng xin chữ ký.
Đọc tiếp »

Nguyễn Thị Thụy Vũ

Con đê dài rộng, hai bên trồng dừa Tam Quan cao hơn đầu người thẳng hàng, đều khoảng. Những quày dừa màu hỏa hoàng oằn trái. Bóng dừa chìm dưới đáy nước của hai đầm sen – bên trái đầm sen trắng, còn bên phải đầm sen hồng. Từ con đê đi vào khoảng ba trăm thước, một ngôi chùa nằm im lìm giữa hai hàng dương.

Chùa này vì ít thiện nam tín nữ lui tới nên càng thêm vẻ đìu hiu, lạnh ngắt. Từ đường cái nhìn vào, ít khi người ta nhìn thấy bóng dáng những nhà tu. Chỉ nhìn thấy chiếc tháp cao trơ vơ với rêu bám nham nhở và vài viên gạch mục rớt ra lở lói. Mái chùa thấp ẩm ướt và bóng tối đặc quánh. tiếng kêu vo ve của đám muỗi đói lẫn tiếng chí chóe của đàn chuột dưới những bàn thờ và tiếng vỗ cánh của đàn dơi hoang. Cao hứng chúng bài tiết bừa bãi không vị nể các ông Phật đang ngồi trang nghiêm nhìn ánh đèn chong leo lét. Bình hoa huệ sắp tàn, chỉ còn vài búp gắng gượng trên chót nhánh. Những cánh trắng héo hắt rớt tả tơi trên bàn thờ không mấy ai buồn dọn quét chăm sóc.
Đọc tiếp »

Diên Hồng Dương

Lần đầu em biết say

Em là người tửu lượng không tệ như anh chàng
Lý Bạch
em cam đoan
chưa say xỉn trước mặt đàn ông
và chưa ôm trăng khóc ròng trong đêm trăng chết
đơn giản:
ngày còn bé, mẹ đã tắm em trong men say tình yêu
thế nên chỉ có tình yêu mới làm em say.
Đọc tiếp »

Quỳnh Mây

100 năm trường cũ

Ta về
gặp lại mùa hương hỏa
Ngọc nát vàng phai
đá nhuộm màu
Nắng hỏi ta
đầu đã bạc trắng
ta cười với tuyết
lạnh đường mây
con đường đi qua
bầy áo tím
Ngơ ngác hồn xưa
vẩy nón nhìn
quên nhớ vu vơ
tình khách trọ
Người về đằng đẵng
ngõ xa xuôi Đọc tiếp »

Phạm Đình Trọng

1.
Kiên trì theo đuổi một học thuyết sai trái, phản dân tộc, phản tiến bộ, nhà nước cộng sản Việt Nam không thu hút, không tập hợp được người có tài năng và nhân cách. Chốn quan trường ngày càng thưa vắng người tử tế, nhường chỗ cho những kẻ bất tài, thiếu nhân cách. Đó là những con ông cháu cha nòi cộng sản và những kẻ vô lại chạy chức chạy quyền mà thành quan.

Con ông cháu cha nòi khoa bảng, học được chữ thánh hiền, biết giữ đạo làm người, biết bổn phận làm quan, lo trước thiên hạ, vui sau thiên hạ, dân còn được nhờ. Con ông cháu cha nòi cộng sản chỉ biết kiên trì học thuyết sắt máu chuyên chính vô sản, coi lẽ sống là làm cách mạng và chiến tranh giết dân lành, li tán dân tộc, tàn phá tan hoang đất nước như lời thơ của ông nhà thơ cộng sản lão làng Tố Hữu: “Giết! Giết nữa! Bàn tay không ngơi nghỉ / Cho ruộng đồng lúa tốt, thuế mau xong / Cho Đảng bền lâu / Cùng rập bước chung lòng / Thờ Mao Chủ tịch, thờ Xít-ta-lin bất diệt!”. Chỉ có giết, giết dân nữa đảng mới bền lâu. Loại con ông cháu cha nòi đảng đó là di họa nặng căn của dân tộc vốn tồn tại bằng thương yêu, đùm bọc: Nhiễu điều phủ lấy giá gương / Người trong một nước phải thương nhau cùng.
Đọc tiếp »

Nguyễn Tam Phù Sa

Xích lô ơi!

Không biết người phu xe đã đến từ đâu
Xích lô đạp có tự bao giờ
Chỉ biết mồ hôi nước mắt của họ cũng mặn
Như cha ra đồng lấm tấm nắng trưa
Như mẹ qua đò chòng chành gió bạt
Đọc tiếp »

Cọp rằn

Posted: 23/03/2017 in Phan Ni Tấn, Truyện Ngắn

Phan Ni Tấn

Chiếc Molotova chở người tù cải tạo và ba tên cảnh vệ đi chợ Quảng Nhiêu về gần tới trại tù Méval thì xe chết máy. Xế trưa trời không mưa nhưng mây thấp và gió buốt. Con đường đất, rừng cây, những ngọn đồi thấp như co lại vì cái lạnh cuối năm.

Molotova là loại xe vận tải từng vượt Trường Sơn vào Nam, sau chiến tranh vẫn dùng làm phương tiện di chuyển, như hàng tuần xe vẫn dùng để chuyên chở thực phẩm mua từ chợ Quảng Nhiêu vào trại. Chuyện trung úy Ban, tù cải tạo kiêm anh nuôi cứ cách tuần theo xe ra Quảng Nhiêu đi chợ đã quá quen thuộc với toàn trại.
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Phúc

Tháng ba cao nguyên

gửi chút nhớ vào mây trời ngầy ngật
tháng ba nầy tôi về với cao nguyên
mùa con ong bay vào rừng lấy mật
mùa con chim sải cánh giữa đại ngàn

phong lan nở vàng lưng trời tím thẳm
tiếng thác reo ngỡ chiêng trống bập bùng
mây ngàn trôi sương chập chùng ướt đẫm
cao nguyên chìm sương khói chạm thinh không
Đọc tiếp »

Khổng thị Thanh-Hương

Vài tháng sau khi thuê căn apartment này, hai đứa tui hỏi thử ông chủ nhà coi có thể biến nền hồ chứa nước cũ (lúc đó đang đầy sỏi và đá vụn) thành cái vườn trồng rau. Ông Ken chịu liền. Tụi tui bỏ ra mấy ngày rẩy cát, lược sỏi và đá vụn rồi ghé Home Depot mua khoảng chục bao đất, đổ vô căn vườn tí hon và bắt đầu trồng trọt.

Kêu là trồng trọt cho có vẻ nhà nông với người ta, chứ mảnh vườn sáu góc nhỏ xiú, vì mỗi góc khoảng 12 gang tay. Vậy mà hai đứa cũng trồng được gần chục loại rau khác nhau, chưa kể hai ba loại hoa nữa. Đậu đũa, dưa leo, mướp đắng và mồng tơi chen chúc trên hai giàn Adam kết bằng tre, lượm từ sân nhà. Các loại rau như Collard green, rau thơm, hoa vạn thọ, hoa gerber (Đồng Tiền), nastursium (sen cạn) củ cải trắng, cà chua, rau húng lủi, arugula (ông chủ nhà rất mê rau xà lách có vị the the này, không biết tên Việt kêu là gì). Đứa nào mạnh thì tươi tốt. Đứa nào không đủ sức dành quyền sống thì ráng cầm cự loe ngoe vài lá, vài cánh hoa rồi lặng lẽ chào thua.
Đọc tiếp »

Trần Vấn Lệ

Ngắm lại mình một bóng mây trôi

Bạn tôi vừa có chuyến thăm quê
Xa xứ bao năm một bữa về…
Đứng ngó Quê Hương như cái quán
Vĩa hè ngồi mãi hết đường đi!

Người chi chen chúc như bầy kiến
Xe cộ thôi thì như rác sông
Hai chữ môi trường nghe ngộ ngộ
Mồ hôi trên mặt, nắng trên lưng…
Đọc tiếp »

Tuấn Khanh


Trường Lương Thế Vinh (Courtesy of baomoi.com).

Trong buổi chiều ngày 16/3, tôi được nhìn thấy một chị bạn thoát trở về từ đồn công an. Gương mặt của chị đầy nét mệt mỏi. Chị bị bắt giữ và giam nhiều tiếng đồng hồ, sau khi đã đứng giơ khẩu hiệu đòi minh bạch nghi án ấu dâm ở trường Lương Thế Vinh (số 1 Dân chủ, Phường Bình Thọ, Quận Thủ Đức).

Nghi án ấu dâm ở trường Lương Thế Vinh đã qua nhiều ngày, với những điều ngày càng được phơi bày sáng tỏ hơn. Ngay trong buổi sáng mà những người phụ nữ bị xua đuổi, giải tán và thậm chí bị bắt giam, giới phụ huynh giận dữ chuyền tay nhau bản video phỏng vấn của Báo Thanh niên, trong đó xác định bé gái học lớp một đã bị lạm dụng đến chảy máu đẫm chiếc quần lót, bởi đã chứng cứ xét nghiệm cho thấy có tế bào nam trong dịch âm đạo của bé.
Đọc tiếp »

Trần Huy Sao

Tiễn biệt mùa [ngày, tháng] Đông

vái một vái rập khuôn đời lễ nghĩa
tiễn biệt [ngày, tháng] mùa Đông qua
áo ấm mền bông lần hồi bỏ quá
chuẩn bị nám da giữa trời nắng chang

Đông quá thời đi khơi dòng tản mạn
không co ro chẳng cúm rúm chi trơn
Xuân nắng về từ sáng tận chiều hôm
khách khí chi cứ vui mời Xuân tới
Đọc tiếp »

Phạm Hồng Ân
(Kính dâng hương hồn Ba)


Thân phụ tác giả

Sau khi ba tôi mất, tình cờ sắp xếp lại ngăn tủ trong phòng ông, tôi bắt gặp một quyển nhật ký màu hường, nằm lẫn lộn trong mớ sách chữ Pháp rất xưa. Quyển nhật ký với dòng chữ ngay thẳng, nắn nót, làm lòng tôi se lại, chạnh nhớ đến năm tháng thơ ấu sống bên ba, nơi vùng đất Cà Mau yên lành. Quyển nhật ký ghi lại cuộc đời trôi nổi của ông – một cuộc trôi nổi vạn dặm, từ phương bắc xuống phương nam, xuống tới tận cùng đất nước. Nhật ký ghi lại thời kỳ vua Hàm Nghi, trong đó, ông nội tôi từng là quan chức trong triều đình. Nhật ký viết, khoảng tháng 7 năm 1885, quan phụ chính đại thần Nguyễn văn Tường và Tôn Thất Thuyết nửa đêm đem đại binh tấn công vào đồn Mang Cá của Pháp. Pháp phản công, quân triều Nguyễn thua, đành bỏ kinh thành Huế trốn chạy. Hàm Nghi lưu vong lên Quảng Bình. Ông nội tôi phò vua, đành lưu vong theo. Tại đây, nhà vua ban hịch Cần Vương kêu gọi sĩ phu và dân chúng nổi dậy chống Pháp. Nhưng phong trào tan rã, vì bị hai viên chức phản bội, nửa đêm đem giặc Pháp về vây bắt Hàm Nghi. Sau đó, Hàm Nghi bị dẫn vào Sài Gòn, rồi bị Pháp đưa lên tàu, lưu đày ở vùng Algérie. Sau thời gian này, ông nội tôi treo ấn từ quan, chọn Quảng Bình làm quê hương. Kế đó, lấy vợ. Và chẳng bao lâu, bà nội tôi hạ sinh ba tôi. Như vậy, phần số nổi trôi đã vận vào cuộc đời của ba, ngay từ lúc ông còn là bào thai.
Đọc tiếp »

Phạm Đình Chương


Tưởng niệm thi sĩ Thanh Tâm Tuyền mất ngày 22/3/2006

Thơ: Thanh tâm Tuyền; Nhạc: Phạm Đình Chương; Tiếng hát: Trần Thái Hòa
ban_ky_am

Nguồn bản ký âm: VN Guitar; âm bản mp3: NCT

Hồ Đình Nghiêm

Sinh, cổ luôn quàng khăn đỏ, học trò giỏi của trường trung học phổ thông. Xã chỉ có mỗi một trường ấy, rường cột đôi chỗ xiêu vẹo, xuống cấp vì mãi hứng chịu lũ lụt. Trường nằm bên ruộng, khá hẻo lánh, nam nữ chung chạ, đề huề. Trên nói sẽ sửa sang tu chỉnh vào niên học tới và cũng chính trên bảo rằng đang đợi tiền rót về. Sự đợi chừng đã mỏi qua bao mùa lá rụng.

Mấy bữa này trên huyện rộ ra thông tin cực bức xúc, ấy là người lớn lợi dụng tính hồn nhiên của con trẻ để làm chuyện đồi bại. Kẻ có ăn học gọi đó là ấu dâm. Năm bảy vụ chẳng nói gì, nhiều như nấm mọc sau mưa thành thử có ém nhẹm cũng khó bề vùi chôn. Tin tức đồn thổi khó kiểm chứng hư thực, vào miệng dân gian thì kẻ nói này người nói kia, thét đẩy đưa câu chuyện tới mức gần hoang đường. Con nít năm sáu tuổi, có nhiêu lớn mà rách màng trinh hứng đọng nhiều tinh dịch của đờn ông. Hơi bị lạ!
Đọc tiếp »

Nguyễn An Bình

Tiếng dế trong sân trường

Nhớ về Trường Phan Thanh Giản – Cần Thơ

Còn đâu nữa hình hài ngôi trường cũ
Tuổi trăm năm thôi những bước đi về
Bao vạt nắng in trên màu rêu phủ
Tiếng thở dài chạy trong gió lê thê.

Bạn ra đi vào mùa hè đỏ lửa
Không hẹn về trong khói lửa chiến tranh
Tôi rời trường vào mùa thu năm ấy
Thả một đời trong vây khổn áo cơm.
Đọc tiếp »

Hà Phan


Nhạc sĩ Châu Kỳ (1923-2008)

Sau sự cố bi hài ca khúc “Mùa Thu Chết” của Phạm Duy bị cho là ám chỉ, trù ẻo cách mạng mùa thu nên bị đề nghị cấm hát, cứ tưởng những người nắm quyền hành trong ngành văn hóa với tất cả lòng tự trọng phải biết mình nên dừng lại ở đâu để không làm mất niềm tin của dân chúng. Nhưng trong hành động cấm phổ biến bài “Con Đường Xưa Em Đi” của Châu Kỳ và Hồ Đình Phương, dân chúng ngao ngán hiểu rằng ngành văn hóa chỉ cần Đảng tin chứ không cần dân tin.
Đọc tiếp »

Hồ Chí Bửu


Luân Hoán
dinhcuong

Thủ thỉ với Luân Hoán…

Ta biết huynh về thăm quê hương
Vẫn còn đầy ắp những yêu thương
Chim bay tám hướng còn nhớ tổ
Đâu giống như ta đã cuối đường

Chúc mừng huynh trở lại thăm quê
Một thời tha thiết với đam mê
Theo chân lữ khách rời quê cũ
Nay bỗng ùa theo kỷ niệm về
Đọc tiếp »

Trương Đình Phượng
(Viết cho Q và Đ)

Lúc này bên ngoài đang mưa, tôi ngồi bên cửa sổ nhìn qua khung kính chỉ thấy nhờ nhờ một màu đỏ khé. Q đang chăm chú vẽ. Suốt tuần nay Q dường như chả quan tâm đến chuyện gì ngoài việc chúi đầu vào sáng tạo.

“Bằng mọi giá tao phải kiến thiết nên một kiệt tác bất hủ. Tao suy nghĩ mấy tháng nay rồi, chỉ có thiết kế lại thành phố này mới xứng đáng gọi là kỳ tích. Còn chú mày nữa, chả nhẽ cứ ru rú sống vậy sao, phải làm cái gì đó kinh thiên động địa chứ?”

Tôi im lặng, nhắm mắt nghe tiếng mưa rơi xuống mái ngói.

“Tại sao mưa nơi thành phố này lại có màu đỏ anh nhỉ?”
Đọc tiếp »

Chu Thụy Nguyên

1.
1 giờ sáng
trang sách lật tình cờ nói cho biết
hãy yên tâm
mình vẫn còn trụ lại
dưới sức nặng của ngày
của tháng
và dĩ nhiên của năm
như miếng ngói không còn đỏ
mang lắm tì thẹo
đã mẻ sứt
dưới sức nặng của từng ấy thời gian
Đọc tiếp »

Mỹ Trí Tử

Linh Sơn Bửu Thiền là một ngôi chùa lâu năm của tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu.

Ngôi chùa này ngụ tít trên núi cao, thuộc thị trấn Phú Mỹ, huyện Tân Thành. Nếu đi từ Sài Gòn bằng xe khách đến thị trấn Phú Mỹ sẽ mất khoảng 1 giờ 30 phút. Từ thị trấn này đi xe máy khoảng 3 ki lô mét vào đến chân núi, rồi leo 1340 bậc đá mất khoảng 1 giờ 20 phút sẽ lên đến nơi.

Không khí ở đây trong vắt như đang ở một khu rừng rậm nào đó, mọi lo lắng ưu phiền chợt tan biến. Trước mắt là khu rừng cây um tùm, thấp thoáng đó đây là những am nhỏ dành cho các phật tử muốn tịnh tâm tu tập. Ngôi chùa chính nằm khiêm tốn như được bao bọc bởi tiếng chuông ngân nga giữa một không gian trầm mặc, êm đềm và lắng đọng.
Mọi hoạt động trên chùa đúng nghĩa với núi cao rừng sâu, nếu ai chưa quen hoặc không yêu sự tĩnh lặng thì khó mà vượt qua được những bậc đá này.
Đọc tiếp »

Dư vị

Posted: 21/03/2017 in Quảng Tánh Trần Cầm, Thơ

Quảng Tánh Trần Cầm


Light the fire
Steve K

bếp lửa rộn ràng
khói nhẹ, lặng lẽ, lan man
nàng thơm mùi mai quế lộ
nếm thử sợi tình
sợi dài, sợi vắn
mặn, ngọt, đắng, cay, chua, chát
giọt vắn, giọt dài
chảy. chảy. chảy
đọng lưỡi, ướt môi
Đọc tiếp »