Tưởng Năng Tiến

ky_nang_ung_pho_nha_sap

Chế độ này thế nào cũng sụp đổ. Nhưng không biết nó sẽ sụp đổ theo kịch bản nào? (Nguyên Ngọc)

Tôi vốn hay lo nên cứ chần chừ mãi mà vẫn chưa lần nào (dám) ghé thăm Hà Nội. Đường thì xa, vé tầu thì mắc, thực phẩm thì không an toàn, và lỡ hành lý lại bị mất ráo ở phi trường (Nội Bài) thì thấy mẹ!

Đã thế, nhà cửa Hà Nội lại còn hay bị sập. Khoảng giờ này năm ngoái, ngày 23 tháng 9 năm 2015, báo Ngày Nay buồn bã loan tin: “Sập nhà 107 Trần Hưng Đạo khiến hai người chết.”
Đọc tiếp »

Trương Nghĩa Kỳ

doan_xe_nguyen_xuan_phuc-hoi_an

Nước mình có rất nhiều ngày Lễ
Dân nước mình chẳng thấy ai vui
Trên sân khấu có thấy những miệng cười
Niềm vui đó chỉ là Kịch Bản!

Nước mình có buổi chiều buổi sáng
Ngày dân cần là ngày họp của quan
Người dân đi tới cửa quan như một kẻ đi ngang
Ngỡ ngàng và tức tối!
Đọc tiếp »

Nhật Tiến
(Trích “Từ Nhóm Bút Việt đến Trung Tâm Văn Bút Việt Nam”)

tru_so_nhom_but_viet-1957
Trụ sở ở số 157 đường Phan đình Phùng Sài Gòn
(Hình trên Thế Giới Tự Do, số 9, tập 7 năm 1957)

LỜI NÓI ĐẦU

Miền Nam Việt Nam thời kỳ 1954-1975 nói về mặt sinh hoạt văn hóa thì đó là một thời kỳ rực rỡ được vun trồng bởi nhiệt huyết của một số lượng nhân sự lớn lao bao gồm các nhà văn, nhà thơ, nhà biên khảo, các nhạc sĩ, họa sĩ, các nghệ sĩ trong mọi ngành sân khấu, điện ảnh và cả các giới chức trong toàn ngành giáo dục. Nhiều thế hệ qua đó đã được đào tạo, vừa nhằm mục đích gây dựng một nền tảng đạo đức xã hội song song với việc duy trì truyển thống văn hóa tốt đẹp của Cha Ông và cũng vừa làm nẩy nở và phát triển thêm về những tư tưởng khai phóng, dân chủ qua các trào lưu văn hóa mới trên thế giới.
Đọc tiếp »

Lê Văn Thành

mua_hue

Thơ: Hoàng Xuân Sơn; Nhạc: Lê Văn Thành; Tiếng hát: Hoàng Xuân Sơn

Bản ký âm PDF

Nguồn: Hoàng Xuân Sơn gửi nhạc và âm bản mp3

Lan tím

Posted: 26/08/2016 in Bắc Phong, Thơ

Bắc Phong

bo_hoa_lan_tim

thứ Bảy dưới phố
mọi sinh hoạt như chậm lại
trong bầu khí nóng bức trưa hè
bước ra từ thư viện công cộng
chàng không lấy xe buýt
mà đi bộ về nhà
vui nghĩ đến cuộc hẹn buổi tối
chàng ghé một tiệm hoa
Đọc tiếp »

T.Vấn

bia_lenh_denh

Trong lời tựa của tác phẩm “Bếp Lửa” (1965), nhà văn Thanh Tâm Tuyền viết ở dòng cuối cùng:

Mỗi nhà văn chính là một kẻ sống sót.

Sống sót để làm gì? Chắc chẳng phải để sống nốt cuộc đời riêng của mình. Nếu chỉ có thế, hẳn chúng ta sẽ không có một Bếp Lửa kinh điển vẫn còn được đọc lại sau hơn 50 năm. Kẻ sống sót năm ấy đã trở thành một nhà văn. Hơn nữa, một nhà văn tiêu biểu của thế hệ mình.

Mỗi một thế hệ Việt Nam đều có người sống sót để kể lại câu chuyện mà mình và những kẻ cùng thời đã kinh qua. Sẽ không quá cường điệu khi nói rằng Lưu Na là người của thế hệ một rưỡi sống sót để kể lại cho chúng ta nghe về nỗi đoạn trường mà thế hệ của cô đã bị buộc phải sống và chết với nó. Và tôi cũng không thể chối bỏ rằng nỗi đoạn trường ấy có nguồn gốc từ sự thất bại của thế hệ chúng tôi, một thứ gia tài của mẹ rách nát, khốn cùng để lại cho kẻ đến sau.

Mang tâm trạng ấy, tôi đã đọc “Lênh Đênh” của Lưu Na.
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Phúc

nhan_vat_kich_kieu_loan

Đêm diễn kịch Kiều Loan

(với Thương Thương – 12C Quảng Ngãi)

Thuyền ơi! Tóc cháy đêm vàng
Giai nhân sóng soải hai hàng chiêm bao…

Hoàng Cầm

Cạn ly cho hết đêm nào
Đèn treo trước ngõ chiêm bao bóng người
Ai say cung kiếm chiến bào
Ai ngồi bến nước buông sào đợi ai

Trăm năm đền nghĩa trúc mai
Một cơn gió lạc bên đài tử sinh
Dở dang cũng gọi là tình
Lưỡi dao oan nghiệt em dành cho anh
Đọc tiếp »

Trịnh Y Thư

cover-the_sympathizer
The Sympathizer, A Novel by Viet Thanh Nguyen,
published by GROVE PRESS, 2015, Winner of the Pulitzer Prize 2016.

Con người mắc kẹt trong lịch sử và lịch sử mắc kẹt trong con người.” Nhà văn Mĩ James Balwin nói vậy trong tập tiểu luận Những ghi chú của đứa con bản xứ (Notes of a Native Son) xuất bản năm 1955. Lịch sử không mắc kẹt trong Nguyễn Thanh Việt, tác giả cuốn tiểu thuyết The Sympathizer (Cảm tình viên, Kẻ hai mặt, Kẻ nằm vùng) xuất bản năm 2015, nó bùng nổ dữ dội với nỗi phẫn nộ rát bỏng hiếm thấy trên một trang viết văn học nào.
Đọc tiếp »

Lang Trương

chuot_binh_csvn

Sách có chữ :
Quốc gia hưng vong,
Thất phu hữu trách.
Vận nước bĩ thời,
Ngay gian khó vạch.
Tháng Cô Hồn,, nắng hạ đổ chói chang,
Mùa Vu Lan, mưa thu rơi tí tách.
Tai họa thay !
Quỷ Môn Quan cửa rào lỏng lẻo, ngập Nhân Gian quỷ dữ lộng hành,
Ma Thiên Lãnh phiên dậu lơ là, tràn Dương Thế cô hồn oai oách.
Đọc tiếp »

Trần Huy Sao

trai_thu_lu

Đi suốt dọc quầy rau tươi, vẫn chưa tìm được bó rau tía tô nào. Có lẽ hôm nay rau về chưa kịp. Tôi định chọn bó rau thơm nhưng nghĩ đến món bún bò Huế, chắc chắn là rau tía tô sẽ thích hợp hơn. Món ăn có được hương vị đậm đà ngoài việc gia giảm nêm nếm gia vị, còn tùy thuộc vào hương vị của từng loại rau. Ăn phở, nhất định là phải có rau húng quế, ngò gai. Ăn bún riêu, không thể nào quên mùi rau kinh giới. Còn món bún bò Huế, nhất định là phải có mùi hương của tía tô và chút rau răm để tăng thêm phần hấp dẫn của tô bún đặc sản miền sông Hương núi Ngự. Chưa nói tới là phải có vị nồng cay của ớt mới thật là đúng điệu. Ông bà ta xưa rất cầu kỳ và có nhiều kinh nghiệm trong việc ăn uống, xem đó như là một nghệ thuật cao. Nghệ thuật ăn uống đã đi vào đại chúng với vô số những câu ca dao truyền khẩu có, thành văn có. Nhiều câu chúng ta hầu như đã thuộc nằm lòng:

Con gà tục tác lá chanh
Con lợn ủn ỉn mua hành cho tôi
Con chó khóc đứng khóc ngồi
Bà ơi đi chợ mua tôi đồng riềng

Thế mới biết là món ăn cũng phải tùy thuộc vào từng hương vị của mỗi loại rau là vậy.
Đọc tiếp »

Khaly Chàm

doors_of_silence

tháng tám.
giai điệu quá khứ đỏ máu lặng lờ trôi
chạm mùa thu sượng sần hóa thành cơn bão
những bóng ma thèm khát để được làm người
sao phải mở trừng mắt nuốt chửng đầu đạn đồng
bọc những điều ngụy tín được khuyến mãi
khi khắp cùng luôn bàn về nghệ thuật man di
hút tận cùng tủy sống giấc mơ
Đọc tiếp »

Châu Thạch

kha_tiem_ly
Nhà thơ Kha Tiệm Ly

LÝ NGẠO ĐỜI

Chẳng có bầu mà tự nhiên muốn ói,
Chẳng phải thằng điên sao đột ré lên cười.
Rượu uống suông, uống một mình quen thói,
Nhức tai nghe con kéc nói tiếng người!

Nhân cách một đời người còn rao bán,
Còn thơ ta muốn bán chẳng ai mua.
Lỡ dạy học trò cái Tâm trong sáng,
Nên vào đời đứa thiệt đứa thua!
Đọc tiếp »

Nháynháy

Posted: 25/08/2016 in Hoàng Xuân Sơn, Thơ

Hoàng Xuân Sơn

the_lovers-pablo_picasso
The lovers
Pablo Picasso

nháynháycon mắt điêu linh
nháynháykhoảngtrống
vô hình
vô tâm
nháyrâm
là cái ăn
nằm
một mình âmthiếu
hai mình hợp âm  Đọc tiếp »

Trang Châu

bia_phong_vien_chien_truong_tinh_yeu_nguc_tu_va_vuot_bien

Cầm cuốn hồi ký Phóng Viên Chiến Trường Tình Yêu Ngục Tù và Vượt Biển của hai tác giả Dương Phục và Vũ Thanh Thủy trong tay, cảm nghĩ đầu tiên của tôi là thấy nó khá dày, dày ở đây đồng nghĩa với dài, nhưng sau khi biết cuốn sách chứa đựng gì bên trong tôi lại tiếc nó quá ngắn. Quả thật gói trọn, những hình ảnh khốc liệt của 20 năm chiến tranh, nỗi khỗ nhục của tù cải tạo, đời sống khắc nghiệt dưới chế độ Cộng Sản sau 75 và thảm cảnh của những thuyền nhân, trong gần 700 trang, với tôi, tôi thấy chỉ vừa đủ để nói lên những gì cần phải nói về một giai đoạn bi thương nhất của lịch sử dân tộc.
Đọc tiếp »

Rứa là chia xa…

Posted: 24/08/2016 in Thơ, Trần Huy Sao

Trần Huy Sao

tran_phan_minh_nguyet
Tưởng nhớ chị Trần Phan Minh Nguyệt

Chị ơi !. Tiếng Huề mền…xa ngái
về răng cho kịp ngó chị đi
đi chi mà vội vàng như rứa
để em khóc thét tới như ri

chiều ni chộ dáng mây tháng Tám
một dáng chừng ni nửa dáng tê
sông biển trùng vi e xa lắm
ngăn khó lòng em buổi hẹn về
Đọc tiếp »

Trần Yên Thảo

sun-moon-northpole

TẤC LÒNG VỚI ĐÁ.

Dẫu còn bận bịu trần ai
lâm phàm mấy độ há phai lời nguyền
rẽ mây vào tận lâm tuyền
chờ nghe phiến đá mật truyền tâm kinh.

BÓNG NGƯỜI THIÊN THU.

Cơn mưa giạt khỏi chân trời
ngoài thềm hiển hiện bóng người ngàn thu
từ vô lượng kiếp chân tu
tìm về phổ độ cõi u tình này.
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm

ao_viet_chu_hoang_sa_truong_sa_cua_viet_nam

Bạn bác sĩ ở Việt Đức bảo: Mày không thể in sách ở Việt Nam, vì tao bắt quả tang mày đang hút thuốc. Căng thế! Méo mó nghề nghiệp thế! Bắt bẻ nhau thế! Chơi nhau không khoan nhượng thế! Ưa ùn tắc sự cố thế!

Riêng gì tao, cả hội đồng ban giám khảo đã quyết định gỡ vương miện ra khỏi đầu cô hoa hậu, rành rành bắt đúng người đúng tội, phì phà thư giãn cùng thuốc lá, ngữ ấy đẹp người mà chẳng đẹp nết một ly ông cụ. Ngay con nít cũng nhăn mặt: Vú má sao toàn mùi bia mí lị thuốc lá, sữa chua le thật khó măm.
Đọc tiếp »

Nguyễn Thị Khánh Minh

ca_chet_hang_loat-vung_ang

Bóng biển

Biển ơi,

Bóng mẹ ngồi khung xương cong
Bóng thịt bóng da
Bóng đập phập phồng tim mẹ
Biển vời vợi xa
Biển không theo con về với khoang cá đầy
Nuôi vợ nuôi con nuôi mẹ nuôi dân chài những đời rất nhỏ
Biển theo con đi vào hàm cá mập
Hàm cá mập thời hải lý răng cưa chiếc vòi bạch tuộc
Bóng mẹ khô
Ôi con không về nữa
Đọc tiếp »

Nguyễn An Bình

me_gia_12

Tháng bảy mùa ngâu

Mẹ ơi tháng bảy mùa ngâu
Hạt mưa rớt thành giọt lệ
Hương thời gian trôi về đâu
Nghiêng nghiêng dáng gầy của mẹ.

Trời cao sông biển bao la
Bao la sánh đâu tình mẹ
Ngọt dòng sửa ấm ấu thơ
Bao mùa nắng mưa gian khó.
Đọc tiếp »

Nguyễn Đình Cống

ho_chi_minh_tuyen_bo_doc_lap

Nhân dịp kỷ niệm Cách mạng (CM) tháng 8, ngoài những điều nhiều người đã biết cũng nên nhìn vào vài đánh giá và tuyên truyền nhầm, để hiểu thêm lịch sử.

Xin bắt đầu từ tháng 5- 1941, khi Đảng Cộng sản thành lập Mặt trận Việt Minh (VM) với mục tiêu: “Liên hiệp tất cả các tầng lớp nhân dân, các đảng phái cách mạng, các đoàn thể dân chúng yêu nước, cùng nhau đánh đuổi Nhật – Pháp, làm cho Việt Nam hoàn toàn độc lập”. Tuyên bố công khai là thế, mục tiêu trước mắt là như vậy, rất tốt đẹp, rất rõ ràng, nhưng xét ra việc thực tế đã làm được, mục tiêu chính và lâu dài không hoàn toàn đúng như thế.
Đọc tiếp »

Bùi Chí Vinh

que_huong_ca_chet-babui
Biếm họa của Babui

Việt Nam bám vào cái gì bây giờ
Mỹ đã từng bán đứng miền Nam và Nga hiện bỏ rơi miền Bắc
Bám vào tình nghĩa Đông Dương thì Lào và Kampuchea trở mặt
Con rùa bổn mạng Hồ Gươm chết tức tưởi nghẹn ngào

Sông núi nước Nam, vua Nam ở” tận nước Tàu
Tội nghiệp câu thơ thần đọc trên sông Như Nguyệt
Thuộc thơ Lý Thường Kiệt mà vua quan cứ giả câm giả điếc
Sẵn sàng trói mình theo kiểu Mạc Đăng Dung dâng bờ cõi đầu hàng
Đọc tiếp »

Nguyễn Lương Vỵ

chan_dung_mai_thao-dinh_cuong
Mai Thảo (1927-1998)

1.
ta thấy hình ta những miếu đền
sử trào huyết lệ đã nhiều phen
núi xương sông máu kèn ma thổi
miếu nín đền câm vực thẳm đen

2.
vó ngựa ngàn năm lèn đá dội
rền vang tiếng hí đỏ lưng mây
đỉnh trời cô độc im không nói
xanh ngút niềm đau chẳng tỏ bày
Đọc tiếp »

T.Vấn

bia_tho_quynh-hoang_xuan_son

Tôi nhớ có đọc trong một bài phỏng vấn Hoàng Xuân Sơn, ông trả lời một câu gì đó về việc hát hỏng , rằng việc ca hát có phải là nghề nghiệp của ông không? Dĩ nhiên câu trả lời là không vì cho đến lúc tôi viết những dòng này thì chưa đọc, nghe, thấy, ở đâu người ta đặt danh xưng ca sĩ trước tên Hoàng Xuân Sơn. Nhưng phần tôi nhớ rất rõ của câu Hoàng Xuân Sơn trả lời là với phong trào ca hát ngày càng rầm rộ, từ đàn chay (thùng) đến karaoke, đến keyboard này nọ thì khán giả lại càng quan trọng hơn ca sĩ, rằng đã đến lúc ca sĩ phải trả tiền để khán giả vỗ tay. Bây giờ nhớ lại, tôi có cảm tưởng nếu dùng câu nói tự diễu cợt ở trên của Hoàng Xuân Sơn để nói về thi sĩ và người đọc thơ tưởng cũng không kém phần . . . chính xác.
Đọc tiếp »

Vương Ngọc Minh

cay_va_bong

Cây và bóng và..

lui lại mình nói mình hay
đàn cá vừa chết trổ vây hóa rồng
theo em van chút đèo bồng
nghe ai thổi tiếng kèn đồng cực thô

khứng nguyên trận gió hồ đồ
tự vươn tay trái đào mồ cho tôi
chiều mong dọn chỗ em ngồi
con mèo nâu phóng lên đồi- đứng kêu
Đọc tiếp »

Lỡ

Posted: 23/08/2016 in Thơ, Đặng Xuân Xuyến

Đặng Xuân Xuyến

suy_tu4

Tôi đắm hồn tôi nơi bến vắng
Lướt khướt trăng vàng rớt đáy sông
Thầm thĩ với người từng vun mộng
Trăng kia bến cũ có thay dòng?
Mỗi độ chiều tàn, đêm rủ xuống
Môi kề môi ấy có lạ không?
Đọc tiếp »

Đỗ Trường

poet_in_construction-jose_manuel_merello
Poet in construction
Jose Manuel Merello

Sự cố Câu lạc bộ Thơ Berlin và thi tập Thơ Người Việt Ở Đức với những mâu thuẫn tưởng chừng con người cũng như thi ca đi vào tận cùng của bế tắc. Thì thật may mắn thay, dòng thơ non trẻ ấy chợt vuột về Leipzig, rồi rót thẳng về chiếc rốn miền Trung Chemnitz. Với sự tích tụ, trầm lắng đó, để rồi nó tự phình và tách ra như những nhánh sông tìm về chốn cũ. Nếu Berlin là nơi khởi nguồn, Leipzig điểm dừng chân, thì Chemnitz là nơi hun dưỡng hồn thơ Việt. Dù có lúc sôi động, hay trầm lắng, nhưng có thể thấy, nó mới chỉ dừng lại phần lớn những hồn thơ là những cựu du học sinh, lao động và một số tị nạn cũng như đoàn tụ, sống, làm việc ở miền Đông nước Đức.
Đọc tiếp »

Rằm như nguyệt

Posted: 22/08/2016 in Phan Ni Tấn, Thơ

Phan Ni Tấn

full_moon

1.
vàng trăng ai thả mà trong quá
đẹp như mặt nguyệt ngậm sương tà
tôi trọ dưới đời không hái tới
đành lạc muôn trùng giữa kiếp hoa

ơi trái trăng bay rằm như nguyệt
tròn hoài cũng mỏi, khuyết vào chơi
núp sau vạt áo nâu dà tía
tôi nhai trệu trạo miệng trăng cười
Đọc tiếp »

Nguyễn Văn Gia

nguoi_ngoi_tren_bai_mua_trang

Mùa trăng nhớ bạn chơi

Nhớ hôm còn khỏe
Bạn đến chơi
Rượu
Thơ
Tán dóc …
Đến tận trời
Mới đó mới đây mà biền biệt
Rượu
Trăng
Giờ chỉ một ta thôi .
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm

bong_ma

Ma, thêm chữ măng thành ma-măng. Ma thêm dấu nặng, huyền thành Mạ, Má. Lễ Vu Lan qua rồi nhưng ma-măng, má với mạ thì luôn ở nán trong trí tưởng của những đứa làm phận con. Dấu trong đáy tim hình bóng của người-có-một-không-hai. Sống dương thế chẳng nói gì, chết âm thế mới nghe ra sự thiếu hụt trầm trọng, khủng khiếp. Nhớ thương mà ích gì, ngàn trùng sẽ lấp chừng nào tuổi tác bệnh tình sẽ ký cho nghịch tử tờ hộ chiếu đi diện đoàn tụ: Má ơi con dìa đây má ơi.
Đọc tiếp »

Thôi Hộ
Nguyễn Minh Thanh dịch

thieu_nu_hoa_dao

Thôi Hộ, sống vào đời Đường Đức Tông, không rõ năm sanh năm tử. Ông tên chữ Ân Công, làm chức Lĩnh Nam Tiết Độ sứ. Ông có bài thơ rất nổi tiếng để đời là bài Đề Tích Sở Kiến Xứ, còn có tên Đề Đô Thành Nam Trang. Chuyện xưa chép:

Thôi Hộ, thi rớt buồn quá, vào tiết Thanh Minh đi lang thang giải khuây vùng phía Nam thành Lạc Dương, kinh đô đời Nhà Đường. Khi đi ngang qua một trang viện chợt thấy bên trong rào thấp thoáng bóng giai nhân lẫn với hoa đào đang rộ nở, ông vờ xin nước uống. Người đẹp đem cho xong từ giã.
Đọc tiếp »

Chu Thụy Nguyên

bien_chieu

xịt tưới phong lan cho thật ẩm tình
ngày ung nhọt
hấp trong cái nóng xiên nướng
chắc gì
lửa mặt trời
không có lúc khè như que hàn
Đọc tiếp »

Nguyễn Thị Hằng

giao_dan_giao_phan_vinh_xuong_duong
Tin báo: Ngày 15/8/2016, 30.000 giáo dân Giáo phận Vinh
xuống đường biểu tình đòi Formosa đóng cửa

Anh viết bài thơ nầy cho em…
Những đứa bé không còn trường để học
Những người mẹ không còn nước mắt đâu mà khóc
Những người cha gục mặt dưới khoang thuyền…

Đất nước nầy chưa hết vận đảo điên
Khi đã không còn rừng, còn biển
Thở than làm gì trong cơn sơn hà nguy biến
Formosa ơi mầy có nghe tiếng dân chúng kêu gào…
Đọc tiếp »

Akutagawa Ryūnosuke
Nguyễn Văn Sâm dịch

akutagawa_ryunosuke

Akutagawa Ryunosuke (1892-1927) thiếu thời theo học ở Đại học Tokyo, năm 1915 khi truyện ngắn “Rashomon” của ông đăng trên Teikoku Bungaku, một tạp chí sinh viên được sự chú ý của đông đảo những người có thế giá về văn chương thì ông quyết định theo đuổi việc viết lách. Hầu hết tác phẩm của ông viết lại những truyện xưa cấu trúc theo cái nhìn hài hước của sự mẫn tiệm mới, thế kỷ 20.

Bản chất khó phù hợp với cuộc sống, năm 1927 ông tự sát bởi vì cảm thấy có một sự “khó chịu mơ hồ, khó diễn tả”, để lại độ 150 truyện ngắn.

Truyện “Bức họa Thu Sơn” dưới đây là một loại truyện ngụ ngôn nói về tính chất khó nắm bắt được chân xác cái Mỹ. Cái Mỹ tự nó đã huyền ảo lại còn thay đổi theo tâm trạng của người thưởng thức.

Ngụ ngôn, tỉ dụ, tượng trưng là loại truyện được dựng nên để diễn tả dễ dàng hơn về một vấn đề trừu tượng, vốn được sử dụng nhiều ở Á Đông.
Đọc tiếp »

Lâm Bình Duy Nhiên

chuot_binh_csvn

Có bao giờ biết hổ thẹn tự hỏi
Đảng đã làm gì cho đất nước, cho dân tộc
này chưa?
Hay lấy máu nhuộm đỏ quê hương Tổ quốc
Đem giống nòi bán rẻ cho ngoại bang
Đảng đã làm gì?
Trả lời đi, lũ hèn nhát
Đánh đuổi thực dân? Chiến thắng đế quốc?
Để mang về nỗi uất hận đắng cay!  Đọc tiếp »

Vũ Trầm Tư

me_gia_trong_con

Đêm đêm chiếc bóng bên tường
Tiếng mưa rơi nhẹ nỗi buồn đâu đây
Ai làm cho cánh diều bay
Gió lên đứt chỉ tiếc hoài ấu thơ

Tôi về thương kỉ niệm xưa
Nhớ sao tiếng võng đu đưa nhịp buồn
Ầu ơ chín nhớ mười thương
Trăng soi dáng mẹ bóng nghiêng bên thềm
Đọc tiếp »

Mỹ Trí Tử

nu_sinh_cong_truong_xua

Tuổi tôi áo trắng bay mềm
Hồn tôi là buổi chiều êm lặng lờ …

Những buổi sáng nắng vàng tươi rải nhẹ dọc con đường, áo trắng đến trường tung tăng những tà áo dài rộn ràng với gió như áng mây nhẹ nhàng lướt qua dòng người. Hai vạt áo dài như đôi cánh và những bước chân chim của các nàng làm dao động cả cảnh vật và không khí chung quanh. Thân hình thấp thoáng sau tà áo, khuôn mặt mờ tỏ sau vành nón, ẩn hiện như hư như thực. Và không gian chừng đang lan tỏa mùi hương con gái.
Đọc tiếp »

Trần Thị Cổ Tích

thieu_nu_ngoi_quan_ben_song

Soi bóng

ta cùng mặt trời nghiêng bóng xuống lòng sông
sông Trà chiều nay mỏi mòn khúc nhớ
mặt trời ngoan thiếp vào đêm mỏng
ta nấn ná nơi này
thành tượng đá hoài mong
Đọc tiếp »

Nguyễn An Bình

ra_rom

Mùa đã đi qua

Mùa đã trôi qua trên cánh đồng ký ức
Đụn rơm vàng thơm hương ngày cũ
Mầm hoa dại nhú lên tự bao giờ
Từng cánh hoa vàng li ti đong đưa trong gió
Đâu buổi sáng bình yên
Đàn sẻ nâu sà xuống tìm mồi trên đất ẩm
Vạt có xanh sương đêm còn ướt át
Đôi sáo sậu vụt bay lên nhành ổi
Hót líu lo thanh âm hạnh phúc
Cho ngày mới bắt đầu
Hương tháng tám ngọt ngào
Em đã mang đi đâu
Tình tôi thời thơ trẻ
Sau bức tường ám khói quạnh hiu.
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

lanh_dao_csvn-2016
Gian nhân hiệp đảng. (Thành ngữ)

Nhật ký Vương Trí Nhàn, ghi ngày 14 tháng 8 năm 1979, có đoạn vô cùng xúc cảm. Đọc mà không ứa nước mắt (chắc) cũng ứa gan: “Các bệnh viện quá đông người. Bệnh viện St.Paul khoa nhi ba trẻ con một giường, đêm có đứa ngã xuống đất chết luôn. Không có điện, nhiều trẻ bị chết, các bà mẹ trông cả về Lăng Bác mà khóc.”

Ba mươi năm sau, vào ngày 1 tháng 12 năm 2008, báo Tuổi Trẻ đi tin: “Tám bệnh nhân trên một giường … tại các khoa hô hấp, sốt xuất huyết BV Nhi Đồng 1, bệnh nhân nằm gần kín các hành lang… Ban ngày hành lang còn có lối nhỏ để đi, chứ đến đêm kín mít chiếu. Mỗi gia đình là một khoảnh chiếu, cứ nằm vậy để thay nhau chăm con…”
Đọc tiếp »

Biên độ vỡ

Posted: 18/08/2016 in Thơ, Viên Dung

Viên Dung

loa_phuong

đỏ con mắt tìm, cùng ý đợi
trên mái quê đổi mới. cầm hơi
công lao bán rẽ hỏi đâu lời
để lòng đợi xuống, quệt mồ hôi

nơi tôi chờ nền quê còn tối
ui ui ngõ ngách sạch lòng mơ
loa hô lập ý tầm cao với
mùa xuân lỗi nhịp nẻo đường thơ
Đọc tiếp »