Tưởng Năng Tiến

Ai mơ ước người Việt được như người Nhật thì cứ việc. Tui tỉnh táo và thực tế hơn, mơ ước dân mình được như… dân Lào. (Hồng Hải)

Từ Paris, nhà báo Từ Thức vừa kể cho độc giả một câu chuyện (làm quà) về xứ Anh Đào:

Loạng quạng, đánh rơi cái ví (portefeuille), trong đó có thẻ kiểm tra ( ID/ carte d’identité), carte bleue ( credit card ), 250 Euros và một số tiền Nhật mới đổi. Ra bót cảnh sát đầu đường. Nhân viên cảnh sát có vẻ mừng rỡ vì có việc làm. Thường thường, cảnh sát Nhật ngồi buồn tênh, đi ra đi vào, không có ai thưa gởi gì, không có ẩu đả, ăn trộm, ăn cướp, ăn cắp, lừa đảo. Thỉnh thoảng vớ được một bà già té xỉu, chở tới bệnh viện. Hay đưa một ông cụ qua đường (đưa thực, không phải dìu ông già trước máy quay phim, quay phim xong đá đít ông già) hay chỉ lối cho một du khách tới một địa chỉ không có tên đường. Một ông cảnh sát mở computer, coi danh sách những đồ vật lượm được trong thành phố. Một bà gọi điện thoại tới phi trường. Người thứ ba đứng coi, sẵn sàng phụ tá 2 đồng nghiệp. Họ hơi thất vọng vì không tìm thấy gì, khuyên nên trở lại buổi chiều . Chiều, trở lại, họ đã tìm được cái ví. Có người lượm được dưới ghế một xe bus, đưa cho tài xế. Giấy tờ, tiền bạc còn y nguyên. Xứ sở gì kỳ cục.
Đọc tiếp »

Trần Đức Phổ


Hai Bà Trưng
Võ Đình

Đuốc anh thư

Tôi viết bài thơ về các Chị
Những người phụ nữ Bắc Trung Nam
Dành cả cuộc đời cho Chân lý
Vì Tự Do dẫu chết cũng làm

Học tấm gương Bà Trưng, Bà Triệu
Nối gót cùng Cô Bắc, Cô Giang
Máu Anh Thư trong người chẳng thiếu
Trước bất công quyết chẳng đầu hàng
Đọc tiếp »

Trần Huy Sao

tôi ngày đó cũng bảnh trai chớ bộ!
cũng hoang đàng chi địa quá trời
chỉ thua em một đồng tiền rất nhỏ
khiến lòng tôi chết dễ ợt như chơi

má núm đồng tiền cười là hết biết
mím môi thôi cũng la liệt bao người
tôi hồi đó tuy hào hoa thứ thiệt
cũng phải đành danh lụy dưới nụ cười
Đọc tiếp »

Đào Văn Bình

Truyện này trích từ tuyển tập Mê Cung của nhà văn Đào Văn Bình. Mê Cung là một tuyển tập truyện ngắn, theo nhà xuất bản Ananda Viet Foundation, hoàn toàn hư cấu nhưng mang tính tư tưởng và triết lý. Nói “hư cấu” nhưng đều dựa vào những sự kiện có thật trong cuộc sống vì không một đạo học, tư tưởng, triết lý hay thơ, truyện nào mà không liên quan đến cuộc sống. (Việt Báo)

Kể từ khi Quan Vân Trường bị Lữ Mông chém đầu rồi đem thủ cấp dâng nạp cho Tào Tháo theo cái kế “Di họa Giang Đông” thấm thoắt đã 1800 năm. Nhờ sư cụ khuyên giải nên hiểu được lý vô thường, nhân quả của nhà Phật, nhờ lòng trung dũng, ngay thẳng, anh hùng, không đánh người ngã ngựa mà được thoát sanh về Cung Trời Đao Lợi hưởng phúc, ngày ngày đánh cờ, uống rượu, bàn luận thế sự với các vị anh hùng khác.

Tại Cung Trời Đao Lợi cứ ba trăm năm một lần, đều có vị bồ tát tên Mục Kiền Liên lên đây thuyết pháp. Đã có rất nhiều vị thượng thủ, nhân những buổi thuyết pháp này mà chứng được đại thừa, phá bỏ hồ nghi, mê chấp, yêu thích thiền định Ba-La-Mật mà thoát sanh về các cung trời cao hơn để từ đó tu chứng quả vị Bồ Tát hoặc A La Hán, Thanh Văn Duyên Giác hoặc Bích Chi Phật.
Đọc tiếp »

Nguyễn An Bình

Mùa thu, ngồi bên chân cầu cũ

Về đây ngồi lại chân cầu cũ
Chỉ thấy một trời hoa nắng rơi
Mấy chiếc lá vàng còn sót lại
Có hiểu giùm ta giây phút thôi.

Con sông ngày ấy giờ trơ đáy
Cúc của đường mơ đã tàn chưa?
Sao thấy mùa thu trôi mải miết
Bên bờ lau trắng của ngày xưa.
Đọc tiếp »

Phạm Đức Thân


The kiss of the Muse
by Paul Cesanne

Dịch thơ khó nhất trong các hình thức dịch. Mặc dù từ xưa tới nay đã có nhiều người dịch thơ, nhưng người ta vẫn bàn luận rất nhiều về các khó khăn khi dịch và đa số cho rằng thơ không thể dịch được. Câu “Poetry is what is lost in translation” (Thơ là cái bị mất khi đem dịch) thường được gán cho là của Robert Frost, nhưng không ai tìm ra câu này trong thi phẩm, thư từ của thi sĩ, cũng như các bài phỏng vấn hay tường thuật về ông.

Phải công nhận dịch thơ khó hơn dịch văn xuôi. Do khác biệt về ngôn từ, cú pháp giữa các ngôn ngữ, dịch nói chung muốn thành công phải đạt 3 tiêu chuẩn: tín (trung thành với bản gốc) đạt (chuyển tả được ý tác giả) và nhã (một cách văn vẻ) như Nghiêm Phục đề ra; đây đã là chuyện khó rồi . Lại càng khó hơn khi dịch thơ, vì ngôn ngữ thơ khác hẳn văn xuôi, với hình thức cô đọng, súc tích, nâng cao và ý nghĩa hàm súc hơn là biểu thị trực tiếp (nhất là khi có chơi chữ, nói lái…) Mặt khác nội dung và hình thức thơ nối kết chặt chẽ, nếu tách rời có thể làm mất chất thơ. Chưa kể thi pháp các ngôn ngữ cũng rất khác nhau; và hơn nữa, các tuyệt phẩm thi ca thường gồm 6 đặc tính: thâm (sâu), chân (thực), viễn (xa), cao (cao), tân (mới), kỳ (lạ). Cho nên thực hiện bản dịch chuyên chở được mọi đặc tính thơ của bản gốc thì thật là vô cùng khó khăn, nếu không muốn nói là không thể.
Đọc tiếp »

Trần Vấn Lệ

Tôi muốn làm bài thơ
một-bài-thơ-mới-nhất
một bài thơ thường nhật
…mà cái hình ảnh này:

Nó làm hồn tôi bay
về Sài Gòn rất cũ
về cái thời nắng gió
lam lũ nhiều phận người!

Đi dọc đường bán khoai
bên vệ đường ngủ gật
họ không làm hành khất
họ là đồng bào tôi!
Đọc tiếp »

Huỳnh Minh Lệ

Lục bát rời

y như kiếm hiệp kim dung
đứa con còn sót – anh hùng vẻ vang

phủi tay xếp giáp tan hàng
đem con bỏ chợ bạn vàng dao găm

thủ đô ruột rối tơ tằm
cái thằng cấp nước chết bằm chết đâm

một ông đang sống đâm sầm
trên lầu nhảy xuống cái rầm mạng toi
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm

Cuối cùng thì tôi cũng chụp hết cuốn phim 24 poses. Thành phố này có nhiều khu phố cổ, kiến trúc lạ. Những con đường hẹp lát đá, những khúc quành uốn lượn khuất lấp, những ngã rẽ bày ra một bố cục đẹp bất ngờ, nhiều khoảng tối giao hòa với từng vạt ánh sáng; sự cân xứng và cái không cân bằng ở vài chỗ làm khung cảnh mang nét quyến rũ lạ thường. Bên chỗ tôi trú ngụ hoàn toàn khác, đó là những hộp vuông vô cảm đứng sát nhau; đồng điệu, tẻ nhạt. Người ta tất bật phóng xe đi làm, lên xuống con đường thẳng tắp và nếu có rỗi trí trong một đầu óc đầy chật cả toan tính, người ta chợt buồn rầu để nhận ra: Có thể mình đang biến dần thành một con robot?
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Phúc

Còn nhớ không người

những ngày xưa ấy bên tôi
người ơi còn nhớ hay rồi phôi phai
còn tôi lại những sớm mai
nắng vương nỗi nhớ mưa dài niềm thương

còn tôi lại những con đường
phố khuya đèn thắp mù sương tóc người
ngọt ngào đọng dấu hôn môi
cây che lá đổ mấy trời vàng xưa
Đọc tiếp »

Hoàng Hưng


Nhà thơ Hoàng Hưng

Trước hết, tôi xin cảm ơn Santa Casa da Misericordia de Lisboa, là đơn vị tổ chức Tuần Văn hoá Việt Nam đầu tiên tại Bồ Đào Nha, đại diện là bà Margarida de Montenegro; bà Teresa Morna giám đốc bảo tàng Museu de Sao Rocque, nơi cho chúng ta gặp mặt; bà Thuy Tien de Oliveira, Chủ tịch Hội Hữu nghị Việt-Bồ người đã góp nhiều công sức cho sự kiện; hoạ sĩ Painter Manuella de Oliveira, tác giả một phụ bản mỹ thuật của cuốn sách thơ “Ác mộng-Nightmares”; các bạn tôi từ Canada và Pháp, GS – nhà văn Nguyễn Mạnh Hùng… tới đây để động viên tôi… Và xin cảm ơn tất cả quí vị có mặt tại đây để nghe tôi tâm sự.

Trong hơn 1000 đêm ở các trại giam và trại cải tạo của Việt Cộng, ít có đêm nào tôi không ác mộng. Một mặt tường đậu kín những con chim đen. Bảy mặt trời vần vụ trên cánh đồng hoang mà tôi đi lạc. Một lưỡi rìu mài vào cái đầu mình. Một con cá vàng đồ sộ bị mắc vào tấm lưới mênh mông… Rồi rất nhiều đêm sau khi ra tù, ác mộng vẫn tiếp tục đi vào giấc ngủ: lúc này là bị săn đuổi, bị bắt lại, lại thấy mình trong trại tập trung… Tỉnh dậy, áo đẫm mồ hôi.
Đọc tiếp »

Phan Ni Tấn

Thơ: Hồng Thúy; Nhạc: Phan Ni Tấn; Tiếng hát: Ngọc Mỹ
ban_ky_am

Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3

Nguyễn Lương Vỵ


Du Tử Lê và Nguyễn Lương Vỵ

Chuyện vãn?

Có thể là độc thoại. Có thể là song thoại. Có thể là đối thoại.

Thi sĩ chuyện vãn?

Cũng chỉ ngần ấy thôi. Nhưng, chuyện vãn của thi sĩ là những con chữ, con âm bất tận.

Rất có thể, anh bảo: “Chuyện vãn. Hai tiếng nghe sao rất thân thương. Nhất là những đêm tận, những khuya tận. Những con chữ vang lên từ muôn cõi máu xương. Hư không huyễn ảo nhưng rất thật, rất gần. Thế ra, những con chữ tri âm từ rất lâu, những giọt mưa nắng trong ngần, những Búp-Nõn-Không-Thời-Gian diệu kỳ chớp tắt. Mình cầu mong cơn bệnh hiểm nghèo này chậm lại, để sẽ được tiếp tục thêm một lần chuyện vãn nữa là mãn nguyện lắm rồi.”
Đọc tiếp »

Nước S.O.S

Posted: 21/10/2019 in Babui, Biếm Họa

Babui


Biếm họa của Babui

Nguồn: Tác giả gửi

Trần Yên Hòa


Trần Yên Hòa và Du Tử Lê

Tôi không biết lần gặp đầu tiên với Du Tử Lê ngày nào, tháng nào…lâu quá rồi. Có thể tôi biết anh, nhưng anh chưa biết tôi. Tôi cố nhớ lại, hình như hồi đám cưới Lâm Quỳnh. Đạm Thạch rủ tôi. Sắp đám cưới con gái Du Tử Lê, DTL mời, Hòa có đi không? Tôi chưa một lần gặp DTL, nhưng lòng thì muốn gặp anh lắm, nên nói nước đôi. Muốn đi, nhưng ảnh đâu có mời mình. Đạm Thạch nói, DTL có nhắc TYH, có đi thì đi với tụi mình. Thế là tôi OK.

Hôm đó, có Thành Tôn, Đạm Thạch và tôi tham dự cùng nhiều anh em văn nghệ khác nữa. Tôi là người mới nên còn rụt rè. Đám cưới Lâm Quỳnh ở một nhà hàng khách sạn Mỹ, rất đẹp và sang. Đạm Thạch giới thiệu tôi với DTL. Anh vui vẻ bắt tay…với nụ cười rất tươi, rất thân ái, cởi mở. Nhưng là buổi đám cưới, anh phải lo nhiều chuyện nên đâu có nói chuyện… được nhiều…Và hôm đó tôi cũng thấy chị Hạnh Tuyền, lần đầu tiên. Chị trông thật hiền, ít nói.
Đọc tiếp »

Trần Thế Phong

Ánh đèn leo lắc níu không gian
Anh viết bài thơ, chữ níu vần
Tay níu bóng đời ôm kỷ niệm
Cho hồn thi sĩ níu giai nhân

Anh níu em qua tự thưở nào
Khuôn ngà, dáng ngọc níu chiêm bao
Mùa xuân níu đất trời hoa nở
Và cõi lòng anh như trăng sao
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

Chỉnh đốn Đảng… để lấy lại niềm tin và tình thương yêu của nhân dân. (Nguyễn Phú Trọng)

Vài tháng trước, rất nhiều FB đã tận tình chia sẻ thông tin (và bầy tỏ sự ái ngại) về tình cảnh của một du khách bị mất cắp hết cả giấy tờ và tiền bạc ở VN.

Cần mọi người giúp đỡ, share giúp e cả nhà ạ
Tối nay dưới bãi biển đoạn gần tháp trầm Hương
1 cô người Colombia ở bãi biển Nha Trang bị lấy cắp mất 1 túi đen trong đó có nhiều giấy tờ quan trọng gồm :
Passport tên Alejandra
Colobia ID (Cmnd)
Thẻ Ngân Hàng
Điện thoại iphone X
Cô ấy đang hoảng loạn tinh thần vì ko có tiền mà ko còn 1 giấy tờ tuỳ thân nào hết
.
Đọc tiếp »

Linh vị tổ tiên

Posted: 18/10/2019 in Sông Cửu, Thơ

Sông Cửu

Từng rạng san-hô nhắp nhô sóng quyện
mầm đá vươn mình ẩn hiện trùng khơi
từ thuở con trai theo Cha ra biển
hổn chiến kình ngư giữ bãi ôm trời…

Côn Sơn muôn đời… Xương phơi vách núi
Sừng sững ngàn khơi ấn tích non sông
nước mắt cha ông mặn bờ Tư Chính
ơn nước tình người thắp lửa bể Đông (1)
Đọc tiếp »

Nguyễn Văn Gia

Đã hơn hai nghìn năm trăm năm
Mắt Đức Phật vẫn khép hờ
với nụ cười bí ẩn
Thượng sầu hạ hỉ
Sao niềm vui trốn biệt nơi đâu…

Trong nhà đầy báu vật (1)
Chẳng cần tìm đâu xa
Đừng mất công tìm Phật
Thế Tôn tại lòng ta
Đọc tiếp »

Đỗ Trường

Bốn thằng chúng tôi được liệt vào nhóm học sinh cá biệt trong lớp, nghịch ngợm, chểnh mảng việc học hành. Ấy vậy, chẳng hiểu thế quái nào, ba thằng bạn tôi thi đại học đều đủ điểm du học nước ngoài. Ngày đấy, những năm cuối thập niên bảy mươi của thế kỷ trước, nhà thằng nào cũng nghèo đói, bố mẹ đều thất học, tin được du học có khác gì trúng xổ số độc đắc. Riêng tôi trượt thẳng cẳng “chó chạy cùng sào“ chuyển sang học sư phạm. Hôm tiễn ở sân bay, chúng nó còn trêu tôi như vậy.

Học xong, tôi vào làm việc ở ty giáo dục Gialai- KonTum. Được mấy tháng, can tội cãi lộn với trưởng phòng tổ chức cán bộ, tôi bị kỷ luật chuyển về phòng giáo dục Sa Thầy. Dù rất yêu, phố núi cao, phố núi đầy sương…và em Pleiku má đỏ môi hồng của thi sĩ Vũ Hữu Định, nhưng tôi đành từ giã Pleiku trở về Hà Nội. Lang thang đúng một năm, tôi ngứa ngáy nên thi vào trường ngoại ngữ. Học được mấy tháng, tôi lại thấy chán nên bỏ. Thế rồi cái nghề xóc chảo ở Đức, nó lại vận vào tôi, quần quật từ sáng đến đêm úp mặt vào chảo, chợt có lúc giật mình thấy tóc trên đầu đã nửa trắng, nửa đen. Có đêm trở mình, trằn trọc không ngủ, nhớ về mấy thằng bạn học cũ làm cho bà vợ nhiều lúc sinh nghi.
Đọc tiếp »

Bùi Nguyên Phong


Du Tử Lê (1942-1019)
Đinh Trường Chinh

Vĩnh biệt người Du Tử

Như tia chớp…
Con chim bói cá lao thẳng vào mắt bão.
Sấm đì đùng…
Bật ra Khúc thụy du.

Thụy xưa không còn nữa
Còn nửa mãnh trăng lu
xót xa người Du Tử
Lê gót chốn sa mù

Con chim bói cá lao vào rừng cọc nhọn.
Nơi cái chết ẩn mình.
Dưới vực sâu là thiên thu.
Trong thiên thu là mắt ướt…
Đọc tiếp »

Quảng Tánh Trần Cầm
[gửi về BG (07 OCT), DTL (07 OCT) & TTK (08 OCT) @chốn-thảnh-thơi]

em ảo hóa tôi
trong đêm tuyệt vọng
trong nhịp tim rũ rượi
em ảo hóa tôi
hội nhập cơn áp thấp nhiệt đới
di chuyển chậm ven biển
về phía em
em ảo hóa tôi
mở tung cánh cửa vào vườn ma mị
nơi hoa trái em tươi mát
thơm ngây ngất mùi da thịt ủ trong thổ cẩm  Đọc tiếp »

Ngô Thế Vinh
Gửi tới 20 triệu cư dân ĐBSCL không được quyền có tiếng nói
Gửi Nhóm Bạn Cửu Long

Với chính phủ Lào thì Biên bản Ghi nhớ – Memorandum of Understanding – năm 2007 về dự án thủy điện Luang Prabang với Việt Nam không thuần chỉ là một “quid pro quo – trao đổi dịch vụ giữa hai bên” nhưng có một ý nghĩa chiến lược lớn lao hơn một con đập rất nhiều: đó là Việt Nam đã bật tín hiệu đèn xanh đối với toàn chuỗi 9 con đập dòng chính trên sông Mekong của Lào. Chính phủ Lào đã rất khôn ngoan hiểu rõ rằng từ nay 2007, trên thực tế – de facto, mọi phản đối của Việt Nam nếu có cũng chỉ là chiếu lệ; và giới am hiểu tình hình lưu vực sông Mekong đã thấy rõ một Hà Nội bị chi phối bởi các nhóm lợi ích, và đã bị khuất phục và quy hàng trước chiến lược thủy điện của Lào. (Ngô Thế Vinh)
Đọc tiếp »

Trần Đức Phổ

Bài thơ dâng mẹ

Mẹ đã tảo tần tự ấu thơ
Nụ cười chỉ đến ở trong mơ
Thay chồng nuôi nấng đàn con dại
Dâu đổ đầu tằm vạn nỗi lo

Như cổ thụ xòe tán chở che
Mẹ đâu quản ngại nắng trưa hè
Mẹ nào hãi sợ đêm đông lạnh
Cho cuộc đời con khỏi ủ ê
Đọc tiếp »

Trần Thoại Nguyên
(Thương quá mẹ tôi ơi!)


Ảnh: Cảm ơn Thầy Lý Phật Quang đến thăm mẹ già

Cầu xin giọt nắng ban mai
Cho mẹ tôi ấm đôi bàn tay
Tôi xin quỳ lạy đất trời
Trên môi mẹ nở nụ cười tươi…

Mẹ tôi đang còn minh mẫn
Mẹ đọc ca dao cho cháu chắt nghe
Dẫu bi kịch cuộc đời, mẹ vẫn
Chân cứng đá mềm, mẹ đi!
Đọc tiếp »

Đỗ Hồng Ngọc


Minh họa Đỗ Trung Quân

Ngậm ngùi bởi tiếc nuối tuổi trẻ đã trôi qua lúc nào không hay. Ngậm ngùi phải chi hồi đó thế này thế khác… Hình như ta chẳng bao giờ thực sống. Lúc còn trẻ, ta mơ ước tương lai, sống cho tương lai, nghĩ rằng phải đạt cái này cái nọ, có được cái kia cái khác mới là sống.

Khi có tuổi, khi đã có được cái này cái nọ, cái kia cái khác thì ta lại sống cho quá khứ. Nhỏ mong cho mau lớn, lớn mong cho nhỏ lại. Quả là lý thú. Tóm lại, ta chẳng biết quý những giây phút hiện tại.

Từ ngày “thế giới phẳng”, ta còn sống với đời sống ảo. Ta ngồi đây với bạn nhưng chuyện trò với một người nào khác, cười đùa, nhăn nhó, giận dữ, âu yếm với một người nào khác ở nơi xa. Khi bắt lại câu chuyện thì nhiều khi đã lỡ nhịp.
Đọc tiếp »

Đặng Quang Tâm

Mai tôi đi em có nhớ tôi không
Có nghe tiếng nức nở trong lòng
Có buồn hiu hắt về trong mắt
Có thấy u hoài mong nhớ mong

Mai tôi đi nhớ má em hồng*
Nhớ con đò rẻ nước song song
Nhớ dòng sông chảy về hai ngã
Nhớ dáng em gầy trong gió đông
Đọc tiếp »

Đặng Xuân Xuyến

Tôi tìm em trong giấc mơ tôi
Chiếc váy rách, cũ thời con gái
Tôi nhử tôi rút sợi chiều thật vội
Se nỗi buồn chơi vơi

Tôi cạn chiều. Tôi cạn bóng tôi
Chiếc váy rách, cũ thời con gái
Tôi khờ khạo xúi tôi tấp tểnh
Víu cành xuân víu nỗi lênh đênh
Đọc tiếp »

Mạnh Kim

Dân Hong Kong đã phản ứng dữ dội ngay sau khi đặc khu trưởng Carrie Lam tuyên bố lệnh cấm mang mặt nạ đối với người biểu tình. Đây chẳng khác gì hành động tuyên chiến mở ra thêm một mặt trận cho người Hong Kong. Vấn đề Hong Kong đã leo thang đến giai đoạn có thể nói là đỉnh điểm của khủng hoảng có thể dẫn đến một kết cuộc khiến Hong Kong sẽ không bao giờ có thể trở lại là một Hong Kong như Bắc Kinh muốn, một Hong Kong như người Hong Kong từng sống và một Hong Kong như thế giới từng thấy. Sự kiện Hong Kong vẫn luôn cần được theo dõi, bởi nó mang lại nhiều bài học trực tiếp lẫn gián tiếp…
Đọc tiếp »

Song Anh

Có mấy giây thôi… mà làm quá lên
nhiều lúc muốn giả ngu giả dốt
ráng sống thêm vài năm nữa
rồi nối gót theo tổ tiên ông bà

nhưng cây muốn lặng gió chẳng ngừng
sáng nay mở mạng
thấy lùm xùm chuyện phim ‘everest, người tuyết bé nhỏ’
có hình ảnh đường lưỡi bò
sau 10 ngày công chiếu
bị ách lại
và câu nói của kẻ có trách nhiệm
có mấy giây thôi…mà làm quá lên
Đọc tiếp »