Tưởng Năng Tiến

Khi đất nước tôi không còn chiến tranh, mẹ già lên núi tìm xương con mình. (Trịnh Công Sơn)

Vài tháng trước, TTXVN và tất cả báo chí nhà nước đều long trọng đi tin “Kỷ Niệm 51 Năm Ngày Chiến Thắng Khe Sanh – 9/7/1968.” Vào thời điểm này, tôi còn là một thiếu niên ăn chưa no lo chưa tới nên không hiểu chi về chiến sự hay thời cuộc. Mãi cho tới bữa rồi, đọc thơ Phùng Cung mới biết được cái giá mà nhiều người dân Việt phải trả cho trận chiến Khe Sanh:

Con vừa mười sáu tuổi đời
Nửa đêm vay tuổi lấy người chiến tranh
Đèn con tiễn đến cổng đình
Quay về hụt bước ngỡ mình chiêm bao
Khe Sanh – Dốc miếu là đâu
Vắng con nhớ đến bạc đầu cô đơn
Máu chiều gội đỏ hoàng hôn
Nghĩa trang mồ giả, nắm xương không mồ…
Đọc tiếp »

Học lịch sử

Posted: 13/12/2019 in Nguyễn Công Vỹ, Thơ

Nguyễn Công Vỹ

Khi người ta không thích
Học Lịch sử nước nhà
Ấy là đang đánh mất
Hồn cốt của ông cha.

Người sinh ra có gốc
Nước chảy phải do nguồn
Con chim cần xứ sở
Con người có Tổ tông.
Đọc tiếp »

Khi gió Thu về

Posted: 13/12/2019 in Thơ, Yên Nhiên

Yên Nhiên

Những chiếc lá xanh tươi mùa hạ
Heo may về lả tả rụng rơi
Lạc loài phiêu bạt phương trời
Dần xa thuyền nhỏ ngàn khơi chập chùng
Đọc tiếp »

Người Buôn Gió

Nhà tôi ở số 22 ngõ Phất Lộc, thằng An nhà số 28. Tôi và nó học cùng vỡ lòng, đến lớp 3 thì nó bị đúp. Ngày bé giữa tôi và nó là những trận ẩu đả liên miên, đến mức từ nhà ra ngõ nhìn thấy nhau là lao vào đấm đá nhau.

Lúc trước nó là đầu gấu, nó bắt nạt tôi nhịn, nhưng đến năm đi học thì tôi chẳng sợ gì nó nữa, bởi ở trường tôi phải chinh chiến với bao nhiêu thằng khác nữa. Cả tuổi thơ chúng tôi là kẻ thù của nhau. Rồi 18 tuổi tôi đi lính, lính về làm giang hồ, rồi đi tù…

Khi tôi quyết hoàn lương, cầm khoan, xách máy hàn đi làm thợ quảng cáo. Ngày nọ gặp ở quán nước đầu ngõ, thằng An nói nó mở cái nhà nghỉ ở Cầu Giấy, bảo tôi đến làm biển. Nhà nó ở ngõ Phất Lộc đã bán đi, nó ở đâu tôi cũng không biết.
Đọc tiếp »

Huỳnh Minh Lệ

Kẹt

kẹt tiền kẹt bạc
kẹt rác kẹt rơm
kẹt cơm kẹt gạo
kẹt áo kẹt quần
kẹt quân kẹt úy
kẹt chị kẹt anh
kẹt đường kẹt sá
kẹt cá kẹt tôm
kẹt đầu hôm kẹt về sáng
kẹt hết đạn kẹt hết xăng
kẹt bến bạch đằng
kẹt tân sơn nhất
kẹt xấc bấc kẹt xang bang
kẹt ra ngoài đàng
kẹt xe chưa tới
kẹt kinh tế mới
kẹt nằm vĩa hè
kẹt hết ngo ngoe
cuối cùng kẹt lý lịch!

10.12.2019
Đọc tiếp »

Lê Văn Trung

Và em mùa nguyệt nở

Trăng bữa ấy vàng hơn màu áo của
Lụa vàng thơm hương mỏng ướp đêm quỳnh
Em bữa ấy và trăng mùa nguyệt nở
Linh hồn tôi bữa ấy chảy đầy trăng
Đọc tiếp »

Triều Hoa Đại


Nhà văn Hồ Đình Nghiêm

Sau vài ngày rong chơi, hôm nay chúng tôi lại rong ruổi ca bài “Đường trường xa muôn gió câu bay rập rồn.” Mây hình như xà xuống và chắc chắn một điều hai bên đường cây lá đang và đã thay nhau đổi màu, thiên nhiên thật đẹp, thật tuyệt vời. Bây giờ đã gần cuối mùa thu, ông Thanh Tịnh đã “đi học” vài tháng trước rồi, giờ chỉ còn lại mấy bác thợ săn mà thôi. Nói đến mùa thu là nói đến thi nhân, nói đến mấy bác thợ săn rình mò tìm kiếm những con nai vàng “ngơ ngác”. Về thi nhân tôi nhớ câu thơ của Đinh Hùng: “Giờ cuối thu rồi em ở đâu/ nằm trong đất lạnh chắc em sầu/ thu ơi đánh thức hồn ma dậy/ta muốn vào trong đáy mộ sâu”. Tiện thể tôi lại nhớ luôn đến bài Tiếng Thu của Lưu Trọng Lư có câu: “Con nai vàng ngơ ngác đạp lên bác thợ săn”. Tôi không hiểu nhà thơ Đinh Hùng khi viết “giờ cuối thu rồi em ở đâu/ nằm trong đất lạnh chắc em sầu” lúc đó tâm trạng của ông ấy có bình an không, chứ xem ra nó loanh quanh thế nào là bởi khi biết em đã nằm “trong đáy mộ sâu” rồi lại còn muốn vào trong đó nữa mà lại giả vờ: “em ở đâu” thì khó hiểu quá. Lại nữa, mùa săn bắn ở nước cờ hoa này nó nhộn nhịp lắm, những bác thợ săn chuẩn bị “cung tên” chỉ để chờ những chú nai vàng cứ ngơ ngác đi dạo giữa rừng thu để đến nỗi đạp lên bác thợ săn mà thấy tội nghiệp quá. Thơ, văn thì tôi mù trấc. May gặp được người tài hoa là nhà văn Hồ Đình Nghiêm ở đây, người mà tôi đã là “săn lùng” để hỏi một đôi câu vậy thì xin mời quý độc giả cùng theo dõi buổi chuyện trò này.
Đọc tiếp »

Phạm Hồng Ân

Em đi bão

đêm qua em đi bão về
rớt tiêu cái dáng nhà quê thật thà
cũng không còn nét đàn bà
xưa ru con ngủ bằng ca dao tình
em về xa bóng lạ hình
lắc lư như lũ yêu tinh lên đồng
em quên em đã có chồng
tự nhiên cởi áo giữa đường hò reo
em quên đất nước đói nghèo
núi, sông, biển, đảo…đang teo dần dần
em quên hàng triệu dân oan
che lều vất vưởng lầm than không nhà
đêm qua có kẻ thành ma
hy sinh cho cái…chỉ là cuộc chơi.
Đọc tiếp »

Babui


Biếm họa của Babui

Nguồn: Tác giả gửi

Nguyễn Lệ Uyên

1.
Người ta nói tôi chết từ lâu lắm rồi, đâu mới khoảng 2, 3 tháng tuổi. Xác tôi đặt trên mo chuối dưới gốc mận. Mươi, hai mươi ngày sau tôi vẫn nằm chỗ đó. Mắt vẫn mở nhưng thỉnh thoảng bị cái gì đó che lại, không thấy gì cả, chỉ nghe những tiếng lào xào chung quanh như cánh đập của đàn ruồi khổng lồ. Mười, hai mươi năm sau tôi vẫn cố định ở vị trí ban đầu. Chỉ có sự thay đổi chút ít, đó là lớp cọng rêu và những cây dương xỉ mỏng manh ôm ấp tôi như người mẹ âu yếm con.

Tôi sống và lớn lên bằng tình thương vời vợi không gì thay thế cùng những cơn mê và những giấc mơ. Chỗ gốc mận già là căn phòng khoảng ba chục mét vuông. Ba bên là những giá sách cao hai tầm vói, chất đầy, lèn khít to nhỏ dày mỏng. Những quyển sách đó là những hình nhân sống động vào mỗi buổi tối. Những đêm trăng sáng, tôi thấy nàng Kiều tha thướt bước ra từ bụi dú dẻ ngào ngạt hương thơm, nhưng vẻ mặt thì đờ đẫn buồn đến hiu hắt. Có đêm tôi lại thấy nàng Emily Brontë thơ thẩn trên đồi Wuthering Heights. Thân thể nàng được bao quanh bằng màu vàng của trăng và trắng phai của sương và tuyết mỏng. Nhiều khi nàng khựng lại, người co rúm vì Chí Phèo với chai rượu vơi kẹp nách bước loạng choạng bên kia đường, một tay cầm cây mã tấu, tay kia cây búa tạ. Thỉnh thoảng tôi nhìn thấy hai nàng mở nụ cười với gã Zorba, nhưng cả hai không giống nhau, mỗi nụ cười là những bí mật riêng của hai nàng mà chính người bị nhìn cũng không tài nào hiểu thấu. Vả lại hai chàng đâu có nhiều thời gian để nhìn bất cứ ai, biểu cảm bất cứ điều gì ngoài những giọt rượu cay trong cổ họng Zorba và vũ khí ở hai tay Chí Phèo? Nhiều đêm tôi nghe tiếng gươm đao loảng xoảng, những tiếng la hét, những tiếng gào rú kinh hoàng. Những hình nhân bằng rơm vác những tảng đá khổng lồ lảo đảo bên thànhVạn lý; xa xa là máu các chiến binh dưới lưỡi gươm oan khốc của Chu Nguyên Chương và cuộc tắm máu của triều đại Chinazi. Chúng diễu qua như hình nhân trong chiếc đèn kéo quân.
Đọc tiếp »

Hồ Chí Bửu

Giấc mơ phai…

Có phải đêm rồi trong giấc mơ
Người về làm sống lại hồn thơ
Heo may gió thổi mùa đông lạnh
Nhưng với riêng ta quá bất ngờ

Có phải người về trong giấc mơ
Và cười và hát rất vu vơ
Tim ta ấm lại dù đông lạnh
Là nỗi mừng vui chẳng bến bờ
Đọc tiếp »

Phạm Đức Thân

Từ “trưởng giả” có nhiều nghĩa, nhưng các nghĩa “người đứng tuổi, người đức cao trọng vọng, bậc thức giả…” không thông dụng bằng nghĩa “người giầu có”, nhất là để chỉ những nông dân hay thương nhân bộc phát tạo nên giai cấp tư sản mới, gọi là giầu nổi, trọc phú. Ai chẳng muốn khá hơn, vinh thân phì gia, sang cả, chuyện này không có gì xấu. Vấn đề là những người mới giầu này thường tỏ ra lên mặt, hợm hĩnh, tự cho mình hơn người, coi thường người khác. Thái độ này trở thành một thói tật trong xã hội, cho nên từ “trưởng giả”, “thói trưởng giả” mang hàm ý xấu, chê bai. Nhất là phú quý sinh lễ nghĩa, có tiền bạc thường thích đua đòi, bắt chước giai cấp trên, chơi nổi, chơi trội, nhiều khi lố bịch, làm trò cười cho thiên hạ. Từ đó nẩy sinh nhóm từ “trưởng giả học làm sang” để chế giễu loại người này. Tuy nhiên cũng phải công nhận ở đây có chút ghen tị của người không có đối với người có.
Đọc tiếp »

Trần Huy Sao


Từ trái: Trần Huy Sao và Phạm Hồng Ân

sáng nay
Phạm Hồng Ân ghé thăm Trần Huy Sao
lâu quá rồi nghen giờ thơ văn gặp lại
San Diego mấy ngày dầm mưa mãi
giờ nắng lên rồi bạn nhắn ghé thăm

tưởng là mưa dầm gió giạt mất tăm
câu chữ thơ văn lạc thần hồn chạy tuốt
cám cảnh bạn hiền đường xa xuôi ngược
ghé tìm thăm người ngồi dưới Hiên Trăng
Đọc tiếp »

Trần Vấn Lệ

Núi phủ đầy tuyết trắng
mà không phải Ngân Sơn!
Nhớ Bình Định nhiều lắm
Quy Nhơn à Quy Nhơn!

Xưa, nhà thơ Quách Tấn
yêu Ngân Sơn bạc đầu
mà cuộc đời lận đận
về Nha Trang thiên thu!
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm

1.
Trước tiên, họ cử người đi tìm Beo. Họ có ảnh Beo và thu thập các sinh hoạt cá nhân của đứa thanh niên 22 tuổi được lấy ra từ laptop của Sóc. Một chi tiết nằm trong bài thơ mới nhất của Sóc khiến cảnh sát quan tâm: Vẽ ra, gợi tới một cánh rừng mở lối cho đôi nhân tình nắm tay vào tự cưỡng chống những oan khuất. Giả thiết đặt ra, dưới mắt nhìn của bạn dân: Chúng vào rừng tự tử.

Tấm bản đồ thành phố được trải rộng, một vùng đất cao gần như bỏ hoang nằm hướng tây bắc được ghim ngay một cây kim đỏ. Theo lời khai từ phía gia đình, Sóc mất tích đã hai hôm, họ xin phép được vào phòng Sóc, mọi vật ngăn nắp chừng như y nguyên. Sóc chẳng mang theo người một thứ gì cả, cái túi đeo vai, thứ mà con gái luôn không quên khi có việc đi ra ngoài vẫn nằm gần cửa. Trên bàn, vuông bạc MacBook Air đặt ngay ngắn và nó trở thành đầu mối duy nhất hòng khai mở được ít nhiều tin tức. Một chuyên viên giỏi về điện toán mất chừng mười phút đã tìm ra được password để vào lùng sục thế giới riêng tư của chủ nhân, họ xem lướt những trang thơ của Sóc, những trao đổi với bạn trai và do vậy họ tình nghi Beo.
Đọc tiếp »

Thy An

con bò không kêu leng keng
vì lục lạc rơi mất
nhưng nó chẳng hề chi
vẫn đi và ngậm cỏ thanh thản
vì nó còn bạn bè
một đàn bò trên thảo nguyên đầy cỏ xanh
đi theo người du mục hiền lành
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Phúc


Adam and Eve, 1526
Lucas Cranach the Elder (1472-1553)

Lời của Adam

nầy em trái táo thiên đàng
Chúa mình cấm hái… dịu dàng anh trao
dâng em với cả ngọt ngào
mặc trăm hình phạt vận vào đời anh…

tình nầy dẫu có mong manh
một lời cãi Chúa thì đành vậy thôi
cổng thiên đàng đã xa rồi
chỉ còn hỏa ngục đời đời mang theo
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

Tôi nói thật, Tổng Bí Thư hiện nay thực sự là nhà lý luận có tầm tư tưởng. (Võ Văn Thưởng)

Trong Chuyện Kể Năm 2000, tập II (nxb Câu Lạc Bộ Tuổi Xanh, California – U.S.A ) nơi trang 254 có câu: “Đồng chí Tổng Bí Thư nói nếu nhìn một phụ nữ đẩy xe bò mà trong lòng không xúc động thì không còn phải là người cộng sản nữa.”

Tôi hỏi tác giả:

– Ông TBT nào nói thế?

Bùi Ngọc Tấn cười nụ:

– Thì ông nào mà chả nói thế!
Đọc tiếp »

Bùi Chí Vinh

Trong khi nhiều người chờ đội tuyển U22 đoạt huy chương vàng sau 60 năm
Sau 60 năm Việt Nam Cộng Hòa đoạt vô địch bóng đá Đông Nam Á Vận Hội lần thứ nhất
Thì lò lửa thành Thăng Long bất ngờ hừng hực
Bầy yêu quái trong truyện Tây Du lần lượt hiện nguyên hình

Những tên yêu quái lọt xuống trần gian đều có lộ trình
Luồn sâu leo cao, bán tước mua quan, đội trên đạp dưới
Chúng đạp dân nghèo Đồng Tâm như là đạp dưới chân rác rưởi
Chúng làm bẩn dạ dày kinh đô bằng âm mưu sông Đuống, sông Đà
Đọc tiếp »

Babui


Biếm họa của Babui

Nguồn: Tác giả gửi

Khổng thị Thanh-Hương

Mỗi tháng có khoảng bẩy gia đình chọn Đảo Lớn làm nơi cư ngụ thường trực, vì người dân trên đảo được tiếng là thân thiện, vì so với nhiều nơi trên thế giới, thời tiết hải đảo không có mùa đông buốt giá, và vì đất còn rộng và người còn thưa.  Đối với du khách chỉ ghé thăm đảo vài ngày hay một, hai tuần, đây quả thật là “thiên đàng hạ giới”.  Đối với những ai trở thành thường trú nhân trên đảo thì chỉ trong một thời gian ngắn, họ sẽ khám phá ra rằng thiên đàng này cũng tràn ngập hỉ nộ ái ố … như các cõi tạm khác, nhất là khi có hàng xóm tứ bề bốn phía.
Đọc tiếp »

Emily Dickinson (1830-1886)
Yên Nhiên chuyển ngữ

Ẩn mình trong bông hoa

Em ẩn mình trong bông hoa
Cài trên ngực áo chàng
Chàng vô tư cưu mang
Thiên thần thấu hiểu nỗi niềm em

Em ẩn mình trong bông hoa
Đang tàn phai
Trong bình chưng của chàng
Chàng vô tư cảm nhận
Hầu như nỗi cô đơn em
Đọc tiếp »

Quảng Tánh Trần Cầm

Đêm trên cầu tàu

lời truy điệu ăm ắp mặn nồng
ngôn ngữ tô son trét phấn
chập chờn bóng dáng cô quạnh
dưới ánh đèn vàng cháy ủ ê

thở mùi muối trong gió biển
lặng nghe tiếng thì thầm của sóng
và tiếng hải âu bâng quơ đơn độc
đêm về trên cầu tàu trống vắng
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

Năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/180 với mức điểm 33/100 về chỉ số tham nhũng. (Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế)

Vài năm sau này, cụm từ lỗi thằng đánh máy – xem chừng – thưa hẳn trên những trang báo của nước CHXHCNVN. Hỏi thăm mới biết rằng (với thời gian, cùng tuổi đời) mấy chả đều đã lần lượt chuyển qua từ trần ráo nạo. Đám hậu duệ thì vì không quan hệ và cũng chả tiền tệ nên cả lũ đành chạy xe ôm, chứ chả đứa nào chịu đút đầu vào làm một cái chân thư ký quèn ở xứ sở này. Địa vị thấp hèn, lương bổng thấp kém nhưng phải ghánh chịu hết mọi lỗi lầm của nguyên cả một chế độ (ngu xuẩn) thì thằng nào mà chịu đời sao thấu.
Đọc tiếp »

Bùi Chí Vinh


Nguyễn Đức Chung, Chủ tịch UBND tp Hà Nội

Sự tráo trở của một tay đô trưởng
Chẳng lẽ hôm nay mới nhận ra sự dối trá ư?
Chính tay Đô trưởng Hà Nội này đã từng lừa đảo nhân dân trong vụ đòi đất Đồng Tâm – Mỹ Đức
Nên không lạ lùng gì khi tiếp xúc với cử tri
Một lần nữa hắn bẻ cong sự thật
Đọc tiếp »

Huỳnh Minh Lệ

Chào tháng mười hai

tôi chào tháng mười hai
long lanh bình mực cạn
bên đời còn có ai
những hương thơm tỏa nắng

tôi chào tháng mười hai
gốc mai già rụng lá
tình cờ một sớm mai
một búp xanh thật lạ
Đọc tiếp »

Ngự Thuyết

Ông thích lái xe chạy ra khỏi thành phố. Với ông, thành phố đồng nghĩa với tù hãm. Nếu được ngồi ghế trước trên chiếc xe đò chạy đường xa, cỡ bự, hơn 60 ghế, để nhìn trời cao đất rộng thì càng tốt. Tha hồ mở mắt. Chứ loanh quanh mãi tại nhà như con gà ăn quẩn cối xay, chán lắm. Nhiều khi muốn khùng luôn. Hết ngó cái vườn hoa cũ, lại nhìn ngôi nhà xưa, ngày này đến ngày khác. Buồn tình ngẩng mặt trông lên, thấy mây cũng “già”. Mây già nua – hình như một thi sỹ nào nói vậy ông tình cờ nghe loáng thoáng qua một thằng sính thơ. Và bỗng nhiên nhớ. Thường ông hay quên những chuyện ruồi bu, nhưng thơ thì cố nhớ. Mà nghĩ cũng đúng, mây bay đã ngàn năm, Ngàn năm mây trắng bây giờ còn bay, hay lâu hơn, lâu hơn là cái chắc, không già sao được.
Đọc tiếp »

Đặng Quang Tâm

Tây Ninh ơi!
Bao giờ quay trở lại
Con đường xưa
Chiều mù mịt mưa bay
Bụi thời gian mòn mỏi gót giày
Kẽo kẹt võng đưa
Câu hò ru con ngủ
Ta gặp nhau ngỡ ngàng cảnh cũ
Đêm ba mươi
Tăm tối mặt người
Hốt hoảng ngược xuôi
Kẻ đi người ở lại
Thất lạc mẹ già đám em thơ dại
Trời mù sương
Buồn lạnh lẽo gió heo may
Ngọn đèn khuya hiu hắt đợi qua ngày
Chôn cuộc sống nơi rừng sâu nước độc
Đọc tiếp »

Đỗ Trường

Cứ ngỡ, ở cái tuổi quá lục tuần, với những cuộc rong chơi cùng trời cuối đất, Thế Dũng đã lạnh nhạt với văn chương, song tôi đã lầm. Bởi, hôm rồi tôi gọi điện thúc giục gã viết cho xong cuốn Con Chữ Thiên Di. Điện thoại chuông đổ ầm ầm, lúc sau mới thấy gã cầm máy. Tiếng ồn nơi đông người thật khó nghe:

– Thế Dũng! Bác đang ở đâu đấy?

Nghe tiếng gã cười khùng khục ở đầu dây bên kia:

– Đang bẹt nhè ở Pleiku. Có về được thì uống đỡ cho anh mày một chút.

– Rượu chè thế này, Con Chữ Thiên Di đến cuối năm xong thế chó nào được!

Tôi vặc lại Thế Dũng như vậy, làm cho gã giải thích như quát trong máy:

– Thằng em cứ đùa. Không xong cuốn này, thì anh mày xong cuốn khác. Văn thơ chứ đâu phải bổ củi. Đôi khi còn phụ thuộc vào cảm hứng nữa. Lắm lúc, định viết cái này, tự nhiên nó xọ mẹ sang cái khác. Vừa in xong cuốn: Tôi Vẫn Sống Ở Nơi Mình Vắng Mặt. Không nằm trong dự định, cũng đang định gửi cho thằng em…
Đọc tiếp »

Nguyễn Công Vỹ

Chuyện kể về nước Tấn
Ở thời kỳ Xuân Thu
Có Thánh nhạc Sư Khoáng
Là đệ nhất quân sư.

Trí thông minh tuyệt đỉnh
Nhưng hai mắt bị mù
Được Tấn Công trọng dụng
Tôn hiệu uý Quốc sư.
Đọc tiếp »