Trịnh Y Thư

Màu sắc có sức mạnh trực tiếp chuyển hóa tâm hồn. – Wassily Kandinsky [1866-1944]

Không hề có nghệ thuật trừu tượng. Bạn luôn luôn phải bắt đầu với cái gì, rồi sau đó mới có thể xóa bỏ tất cả các dấu vết của hiện thực. – Pablo Picasso [1881-1973]


Họa sĩ Nguyễn Đình Thuần

1.
Có lẽ từ rất sớm trong sự nghiệp hội họa của mình, họa sĩ Nguyễn Đình Thuần đã chọn con đường phi biểu hình, bởi ông thấy đó chính là phương tiện thích hợp nhất cho ông biểu đạt cảm xúc từ trái tim và khối óc. Nghệ thuật Nguyễn Đình Thuần có chủ ý tiếp lực khả năng gợi cảm của hội họa hầu biểu hiện những cảm xúc, cảm quan, cảm thức nằm ngoài đường biên của ý thức hằng ngày. Ở chừng mực nào đó, Nguyễn Đình Thuần là họa sĩ nhưng tâm hồn ông lại là một thi sĩ. Ông làm thơ không bằng hai mươi mấy con chữ mà bằng vô lượng màu sắc, đường nét, ánh sáng, và một lược đồ bố cục của riêng ông. Ông không miêu tả sự vật, sự vật được ông thổi bùa phép tiếp nạp cảm xúc, một cảm xúc trữ tình và hình như đều được biểu đạt bằng trực quan, bằng cái nhìn có tính vô ngôn, như một công án Thiền, khó có thể sử dụng văn tự để giải thích hay bình phẩm. Hình thái ngôn ngữ hội họa của Nguyễn Đình Thuần là một hệ thống tín hiệu được hình thành từ thực tại, cách điệu hóa và cùng lúc trừu tượng hóa để trở nên khái quát, nhờ thế nó không còn là “cái cụ thể” nữa và có khả năng chuyển tải một nội dung hàm súc lớn hơn, cô đúc hơn. Trong khi hiện thực có những giới hạn không thể tránh, trừu tượng giúp nghệ sĩ “nhìn thấy” cái gì thị giác khiếm khuyết, cảm nhận cái gì nằm ẩn giấu bên dưới tầng ý thức. Nó là sự khai phóng tâm trí người nghệ sĩ, giúp thăm dò những vùng ẩn mật của hiện tồn, rút tỉa từ cái hữu hạn để nhìn thấu cái vô hạn. Tương tự như âm nhạc, hội họa trừu tượng không có sức mạnh miêu tả hay biểu hiện thế giới ngoại tại với sự vật hữu quan, nhưng bù vào đó nó có một khả năng thâm hậu biểu đạt cảm xúc nội tại. Tranh Nguyễn Đình Thuần, hiện thực tự nhiên nhường chỗ cho hiện thực trừu tượng, các biểu tượng đời sống cụ thể được biểu hiện dưới một khía cạnh trừu tượng tích cực. Nhờ đó, cảm xúc về cái đẹp là một cảm xúc toàn nguyên, bao quát. Và trong mắt nghệ sĩ sáng tạo Nguyễn Đình Thuần, cái đẹp đó chỉ có thể tìm thấy nơi sự vật dưới dạng tinh tuyền, phổ quát nhất. Chính Piet Mondrian, danh họa bậc thầy của thế kỉ XX, người đề xuất họa phái Tân tạo hình, đã phát biểu như sau:

Tôi mong muốn tiến đến sự thật càng gần càng tốt, và bởi thế tôi trừu tượng hóa tất cả cho đến khi nào tôi đạt đến phẩm chất nguyên sơ của sự vật.
Đọc tiếp »

Bùi Nguyên Phong

Má hồng xuống phố chống bạo quyền.
Mày xinh tua tủa dựng cung tên.
Mi cong sắc nhọn kinh hồn giặc
Đảo khoé thu ba đắm chiến thuyền

Bạch Đằng nổi sóng một làn môi.
Mũi dọc dừa che tối mặt trời
Trường sơn sừng sững treo tóc biếc.
Sơn hà, xã tắc gánh đôi vai
Đọc tiếp »

Hoàng Xuân Sơn

Đồng lõa của lặng im

tôi khượi một nỗi buồn
nơi tòng tâm bất lực

ngậm câm ngậm câm ngậm câm
tôi ngậm
câm
như ngậm hột thị
tràng nguyệt quế bồ hòn
ở đâu
bạo lực tràn lan ngoài phố
trong con hẻm mù
mắt nhắm và tai điếc
máu em sẽ
đổ xuống
dài dài
sẽ. hay đã
lưỡi dao mụ đàn bà đanh ác
máy hình chị bị dẫm nát
dưới cơ bắp lũ côn đồ chưa sạch lông măng  Đọc tiếp »

Trần Long Hồ

Buổi chiều mùa Thu đúng nghĩa, với những đám mây xám ảm đạm trên nền trời trắng đục và bên đường trơ hàng cây khô run rẩy trong gió nhẹ. Tôi trở về từ bệnh xá Đài Tiếng Nói Hoa Kỳ. Đứng trên bậc thềm cao nhìn ra hè phố rộng lộng gió. Chiều nay, tôi ngập ngừng không muốn bước xuống con đường quen thuộc như mọi khi. Như có gì níu kéo bước chân từ mấy ngày nay, như có gì xoá nhoà ngõ đi thân thiết mọi ngày. Tôi vẫn đứng yên trên bậc thềm cao ấy, muốn có một phút giây trong chuỗi ngày tháng bận rộn. Không phải để nhìn những chiếc lá bay chao đảo ngoài kia, hay những người kéo cao cổ áo che gió đi hấp tấp trên hè phố. Càng không phải mấy con chim bồ câu vừa đáp xuống hay vài mãnh giấy bay vướng víu bên lề đường. Chính tôi muốn nhìn rõ hơn điều nan giải đang xoay chuyển trong đầu.
Đọc tiếp »

Vũ Trầm Tư


Chim biển
dinhcuong

Theo đường bay chim biển

Không còn phone ai gọi
Cũng chẳng tiếng trả lời
Không còn chờ và đợi
Lời đắng cũng đành thôi

Cánh chim bay đã mỏi
Còn có lúc nhớ rừng
Người xa nhau quên hết
Gặp lại nhìn… dửng dưng
Đọc tiếp »

Nguyễn An Bình

Sân ga tiễn người

Chia tay ở Tháp Chàm
Tiễn người lên phía Bắc
Ta xuôi về phương Nam
Cuộc hành trình xa lắc.

Biết ai còn đợi ai
Sân ga đầy nắng gió
Đâu phải là bụi bay
Sao lòng ta mắt đỏ?
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

Sẽ có ngày dân nổi can qua. Chúng sẽ quỳ lạy xin tha khoan hồng. (Vũ Thư Hiên)

Tôi vì lười nên dốt, rất dốt. Sau những chuyện lùm xùm quanh vụ ông Trịnh Xuân Thanh, tôi chợt nhận ra là mình chỉ biết chút xíu về nước Đức – vào thưở xa xưa – qua vài chục cuốn phim và những tác phẩm của Erich Maria Remarque. May nhờ những trang bút ký (đầy ắp những tình tiết nóng hổi và rất cảm động) của tác giả Nguyễn Thọ – vừa được phổ biến trên trang FB của ông – tôi mới học hỏi được thêm lắm điều thú vị về đất nước này.

Năm 1967, khi mới 16 tuổi, Nguyễn Thọ được gửi sang Đông Đức học nghề cơ khí vô tuyến điện. Năm 1971, ông trở về nước làm việc cho Đài Truyền Hình Việt Nam. Đến năm 1991, “Tôi quá ngán ngẩm nên bỏ sang Đức …” ông tâm sự.

Trở lại chốn cũ, việc làm đầu tiên của Nguyễn Thọ là cố công tìm kiếm thầy cô và bè bạn xưa cũ. Hai mươi năm tuy không phải là một quãng thời gian quá dài nhưng cảnh hý trường, xem ra, cũng rõ nét tang thương cho bao kiếp nhân sinh ngắn ngủi.
Đọc tiếp »

Bắc Phong

Tưởng niệm liệt sĩ cách mạng Nguyễn Thái Học (1902-1930) và mười hai đảng viên Việt Nam Quốc Dân Đảng, sau cuộc khởi nghĩa Yên Bái thất bại, bị thực dân Pháp xử chém ngày 17/6/1930.

theo những nơi nào trên quê hương
Yên Bái mọc lên một pháp trường
chiếc máy chém lù lù đứng đợi
những tử tù chết lúc tinh sương

một chuỗi tù mang một tội danh
tội làm cách mạng nhưng không thành
bước lầm lũi ra nơi hành quyết
giữa hai hàng đội lính khố xanh
Đọc tiếp »

Tôi là ai

Posted: 18/06/2018 in Thơ, Trần Thạch Linh

Trần Thạch Linh

Tôi là ai…
Trong ngày đau đớn.
Đất nước chuyển mình đứng dậy

Tôi cất lên tiếng nói của mình.
Phản đối lũ vong nô tham tàn độc ác.
Tôi đi theo những bước chân
Rầm rập trên phố… .
Nắng cháy mặt đường.
Tôi dương cao biểu ngữ
Bằng đôi tay lao động của chính mình.
“Vì độc lập, phản đối đặc khu”!
“Vì tự do, phản đối luật an ninh mạng”!
Đọc tiếp »

Phạm Lưu Vũ

Cụ tam nguyên Yên Đổ Nguyễn Khuyến ngoài tài văn chương vắt qua 2 thế kỉ, còn là người để lại cho hậu thế nhiều giai thoại về cuộc đời làm quan, về cách dạy con… rất thú vị. Duy cái nguyên nhân làm cụ phải từ quan thì các nhà chép sử chẳng qua chỉ dựa vào chủ quan mà suy đoán bậy bạ. Câu chuyện đích thực như sau.

Bấy giờ Nguyễn Hoan, con trưởng của cụ mới được bổ làm tri phủ Lý Nhân. Một lần về thăm cha, thấy ông con cứ thỉnh thoảng lại thò tay ra sau, gãi lưng xoành xoạch, cụ không nói gì, lẳng lặng vào nhà trong, cởi áo nằm lên giường, sai người ra gọi Nguyễn Hoan vào đấm lưng cho cha.

Nguyễn Hoan ngoan ngoãn vâng lời. Đấm được một lát, chợt Nguyễn Hoan phát hiện giữa thắt lưng cụ có một vết sẹo tím ngắt, tròn như đồng xu, bèn hỏi nguyên do thì cụ bảo:
Đọc tiếp »

Bóng tròn và tôi

Posted: 18/06/2018 in Luân Hoán, Thơ

Luân Hoán

mê bóng tròn đã từ lâu
mê trước mê cặp núm cau lận tề
mê hồi đầu đội bê rê
mặc quần dùi sọc chỉnh tề hai bên

theo trái bóng dần lớn lên
không bứt giai đoạn khó quên đẹp nào
từ quả bòng đến đỉnh cao
quả da tên gọi ngọt ngào banh-lông
Đọc tiếp »

Trần Yên Thảo

Từ khi dựng núi khai sông
câu ru lục bát nằm lòng dân tôi
lìa nguồn rẽ nhánh về xuôi
mặn tình Đông hải ngọt bùi trung châu.
Mấy ngàn năm mấy nhịp cầu
theo dòng lục bát về sâu ruộng đồng.
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm

Hôm qua mưa gió tơi bời, giữa tháng 6 mà có khi lạnh tái tê như đầu tháng giêng. Qua một đêm sầu thảm, nói như người đọc tin tức dự báo thời tiết ở trong nước: “Ngày mai trời có khả năng ấm áp đột xuất”.

Lôi thôi nhỉ? Gì mà phải “khả năng” mí lị “đột xuất”? Đương đại ra phết! Đơn giản chẳng ưa, cứ thích làm cho sự việc rối rắm hẳn lên. Chúng nó quên lời bác dạy: Hãy giữ gìn sự trong sáng của tiếng Việt! Và bản thân bác từng viết: Kách Mệnh. Hậu duệ trung thành của bác nói: Ma-dzê in Việt Nam. Cộng đồng đảng viên mặt tỉnh như ruồi, không một ai “bức xúc” cho “sự cố”, thảy dựa cột mà nghe.
Đọc tiếp »

Đinh Trường Chinh


Tranh Đinh Trường Chinh

Một đối thoại ngắn
– nếu ngày mai, chúng không cho chúng ta được nói với nhau bằng miệng, anh sẽ nói với em bằng gì ?
– anh có thể nói với em bằng mắt
– không, nếu chúng khâu cả miệng, và khoá cả đôi mắt anh lại, anh sẽ nói với em như thế nào ?
– đừng lo em ạ
con người vẫn có thể nói với nhau
bằng tim
bằng lồng ngực
bằng nhịp đập
bằng hơi thở
chúng ta vẫn có thể trao nhau
những tín hiệu
tự do  Đọc tiếp »

Ngô Đình Chương | Yên Nhiên

Đổ lệ

Bài thơ đổ lệ Việt Nam ơi
Cộng sản ma vương đội lốt người
Chín đoạn lưỡi bò Tàu cướp đảo
Ba khu kinh tế Trọng thâu lời
Công an, quân độị mau lên tiếng
Trí thức, thanh niên chớ nín hơi
Cách mạng trong, ngoài cùng một nhịp
Biên cương phải giữ dẫu xương phơi

Ngô Đình Chương
Đọc tiếp »

Kha Tiệm Ly
(Phóng tác theo một chuyện cổ không rõ tác giả)

Nhà vua đang ngồi trên ngai, đột nhiên bước xuống, đưa mắt đảo quanh chính điện rồi dừng lại ở hai long trụ hai bên ngai vàng. Quần thần liếc nhìn nhau mà trong lòng hồi hộp lo sợ không biết họa hay phúc sẽ xảy ra đây. Quan Tể Tướng vội quì xuống, hô to:

– Hoàng thượng vạn tuế, vạn vạn tuế!

Quần thần như cởi được gánh nặng, đồng loạt quì mọp xuống, hô theo:

– Hoàng thượng vạn tuế, vạn vạn tuế!

Lần nầy nhà vua mới quay mặt lại, chầm chậm nhìn những bề tôi trung thành, nhưng vẫn lặng thinh; thong thả trở lại ngai vàng:

– Chư khanh bình thân.
Đọc tiếp »

Mấy bài bất toại

Posted: 15/06/2018 in Thơ, Viên Dung

Viên Dung

1.
mây xế ngọ, quệt mồ hôi
mưa đổ trận khát khao, ôi
ướt tôi từng giọt tự do không lời

2.
việt cộng vào, cải tạo tôi
hòng về lửa đốt từng hồi
đốt ngày hứa đợi mặn môi tù đày

3.
trượt tôi ngã xuống bìa rừng
vết thương thất thủ mủ mưng
lại thêm hối thúc ngang lưng muộn phiền
Đọc tiếp »

2 tháng ở Sài-Gòn

Posted: 15/06/2018 in Huy Uyên, Thơ

Huy Uyên

Héo mòn bên người thân xác
Hơn 40 năm về Sài-Gòn
Linh hồn trôi hoang vờ vật
Cuộc đời coi như trôi luôn.

Còn ai níu giữ cầm tay
70 năm đày đọa đời người
Về đây đêm đêm nằm khóc
Đời ta tợ áng mây trôi.
Đọc tiếp »

Trangđài Glassey-Trầnguyễn


Luật sư Đoàn Thanh Liêm (1934-2018)

Lần cuối tôi gặp Luật sư Đoàn Thanh Liêm là tại buổi ra mắt sách “Thung Lũng Tử Thần” của Nhà báo quá cố Vũ Ánh, trong phòng hội Nhật báo Người Việt, Quận Cam, California, Hoa Kỳ, chiều ngày 19 tháng 7, 2014. Bà quả phụ Ngô Yến Tuyết mời Nhà văn Phạm Xuân Đài và tôi phát biểu về quyển sách. Bài phát biểu của tôi có tựa đề “Hít Thở Bóng Tối Hy Vọng với Nhà báo Vũ Ánh.” Tại sao nói về trại tù cải tạo mà lại là ‘hy vọng’? Mà lại còn ‘hít thở bóng tối hy vọng’? Xin thưa, đó là vì:

Hy vọng không chỉ sau khi đã tìm thấy tự do, mà hy vọng ngay giữa lòng chảo tử thần. Hy vọng chính là cứu cánh duy nhất của người tù cải tạo, hay của bất cứ ai sống dưới chế độ Cộng Sản, ở nơi mà tác giả đã chân thành thổ lộ, “Sự chọn lựa giữa cái đói cào cấu và sự giữ thẳng lưng cũng như nhân cách là một chọn lựa khó khăn!” (tr. 97). Đọc tiếp »

Lệ và máu…

Posted: 14/06/2018 in Phạm Hồng Ân, Thơ

Phạm Hồng Ân

giọt lệ các em ướt khóe mắt tôi
giọt máu các em rớt trúng trái tim tôi
những giọt lệ những giọt máu rơi xuống
cho hồn thiêng sông núi vọng lên trời.

tôi thức suốt đêm lòng dạ bồi hồi
theo gót chân các em vang trên đường phố
bích chương đưa cao các em không hề sợ
phản đối chủ trương giao đất cho Tàu.
Đọc tiếp »

Xuống đường

Posted: 14/06/2018 in Hồ Chí Bửu, Thơ

Hồ Chí Bửu

Hà Nội – Saigon – Nha Trang – Đà Nẵng
Nhân dân căm phẫn xuống đường
Miền Nam – Miền Tây – Miền Trung – Miền Bắc
Ùng ùng rừng người bảo vệ quê hương

Bình Dương – Mỹ Tho – Cam Ranh – Dak Lak
Vì độc lập phản đối đặc khu
Vì tự do phản đối luật an ninh mạng
Hình ảnh nầy vang đến thiên thu
Đọc tiếp »

Phan Ni Tấn

Sau hai lần đưa người vượt biên thành công bằng đường bộ qua biên giới Thái Lan, tới lần thứ ba tôi và hai người bạn lính (trốn trình diện học tập) quyết định chọn giải pháp này để trốn khỏi nước. Hai lần trước đều do các thổ dân đưa đi… Lần này, lần thứ ba, lại do một cô gái trẻ dẫn đường. Cô tên Sam Srey, gốc Miên lai Thái.

Tôi nhớ hoài cái kỷ niệm về cô gái Miên lai này. Sự lanh lợi của cô làm tôi nhớ tới Vanh Som, cũng Miên lai, cô bạn hàng của tôi ở Phnôm Pênh. Như đã hẹn trước với tổ chức vượt biên, tôi và hai người bạn được chỉ định vào một quán nước cuối cùng ở hướng Tây bên bờ hồ Tonlé Sap chờ người tới đưa đi.
Đọc tiếp »

Quảng Tánh Trần Cầm

Thời lú lẫn

lễ hội quá nửa đêm
phảng phất mùi sương khuya
đèn khắc khoải
ai lê lết, húng hắng ho
bóng chao
cuộc vui tàn lụi
theo ánh trăng lu của thờl lú lẫn

tôi, phàm phu điên đảo
cầm cố đất đai ông cha
non một thế kỷ
(đồn rằng) tôi bán rẻ tương lai con cháu
(đồn rằng) tôi thế chấp linh hồn cho quỷ
(đồn rằng) tôi tệ hơn đĩ, điếm cho mướn xác thân
một thờl lú lẫn
Đọc tiếp »

Mỹ Trí Tử

Những ngày gần đây, người dân trong và ngoài nước đã và đang có cùng tiếng nói phản kháng trước những dự định hại dân, bán nước mà Cộng Sản Việt Nam đang ngang ngược sắp thực hiện.

Từ sau ngày cưỡng chiếm miền Nam 30 tháng 4 năm 1975, những cuộc biểu tình ở xứ sở mệnh danh là thiên đường luôn mang lại những tổn hại nặng nề. Ngày 10 tháng 6 năm 2018 ghi dấu cho sự đồi bại của nhà cầm quyền Việt Nam cũng như sự xâm chiếm trắng trợn của nước láng giềng Trung Quốc.

Người Việt Nam đã xuống đường với khẩu hiệu “KHÔNG ĐẶC KHU” dù chỉ một ngày. Cả nước đã phát động cuộc biểu tình, còn lực lượng công an, cảnh sát vốn nên bảo vệ người dân thì lại thẳng tay đàn áp, đánh đập, cứ vài cảnh sát cùng nhau lôi kéo một người dân tham gia biểu tình như kéo một con vật. Máu đã đổ ra, những thân người đã gục xuống nhưng sự quyết tâm bảo vệ đất nước của người dân sẽ không vì thế mà bị suy suyển.
Đọc tiếp »

Bắc Phong

TUỔI TRẺ VN

cô trương tấm bảng viết câu
“phản đối giao đất cho Tàu…” hiên ngang
tôi tin tuổi trẻ Việt Nam
đến khi nước biến sẵn sàng đứng lên
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Thanh

Đặc Khu, những xâm lăng thầm lặng

Tàu Cộng nhập nhằng mướn Đặc Khu
Nam dân rõ ý… lẽ nào ngu
Vân Đồn chẹn họng bày sâu kế
Phú Quốc dằn đuôi dựng độc mưu
Đông Hải trói chân bao bọc chận
Vân Phong mổ bụng vét vơ thu
Đồng bằng Sông Cửu đang khô… khóc!
Giãy chết… Việt Long bởi Bắc thù!

(GA, ngày 7-6-2018)

Đọc tiếp »

Phan Thành Khương

Nguyễn Bỉnh Khiêm (1491-1585) là đại thụ của văn học thế kỉ XVI. Ngoài các tập thơ (Bạch Vân am thi tập, Bạch Vân gia huấn, Bạch Vân quốc ngữ thi tập), Nguyễn Bỉnh Khiêm còn để lại tập “Sấm kí”, đó là những tiên đoán của Ông về thời cuộc.

Đặc biệt là trong bài thơ chữ Hán “Cự ngao đới sơn” (Ngao to đội núi), một bài thơ luật Đường 7 chữ 8 câu, Nguyễn Bỉnh Khiêm đã viết hai câu luận (câu 5 và 6) như một lời tiên tri về biển Đông:

Vạn lí Đông minh qui bả ác,
Ức niên Nam cực điện long bình.
(萬里東溟歸把握,
億年南極奠隆平.)
Đọc tiếp »

Nguyễn An Bình

Tiếng ve ở ngôi chùa cổ

Có tiếng ve trên hàng cây xanh lá
Những gốc dầu cổ thụ mấy trăm năm
Khúc nhạc hè có làm em rộn rã
Trước sân chùa lòng bỗng thấy tĩnh tâm.

Em có gởi niềm vui cùng tia nắng
Cổ tháp cao sừng sững dáng mây trời
Bò cạp vàng hương trêu đàn bướm trắng
Lên dốc cao nhìn lá nhẹ nhàng rơi.
Đọc tiếp »

Từ Thức

Hỏi: Thưa bà Tổng Giám Đốc, bà nghĩ gì về câu của một đỉnh cao trí tuệ, tuyên bố ngành trà đá có tỉ số lợi nhuận cao nhất thế giới?

Đáp: Thằng đó ăn nói vung vít, sẽ gây khó khăn cho kỹ nghệ trà đá VN, cho kinh tế quốc gia. Các hãng cạnh tranh ngoại quốc như Coca Cola, Pepsi, sẽ nhẩy vào thị trường.

Hỏi: Anh ta nói mặc dầu vậy, các bà không đóng thuế.

Đáp: Tiên sư nó. Hãy hỏi công an vỉa hè xem chúng tôi đóng thuế tới mức nào. Chúng nó lượn qua lượn lại, không đóng thuế mà yên với chúng.

Hỏi: Đó là thuế gián tiếp, thuế không chính thức.

Đáp: Đừng bắt chước mấy thằng lãnh đạo, ăn nói ngớ ngẩn. Ở xứ này, cái gì là chính thức, cái gì là bán chính thức. Cái gì là công, cái gì là tư?
Đọc tiếp »

Kiếp người

Posted: 12/06/2018 in Chu Vương Miện, Thơ

Chu Vương Miện

Chu Vương Miện & M.loan hoa sử

thiên sanh nhơn hà nhơn vô lộc?
địa sanh thảo hà thảo vô căn?
có người thác sanh ra là Nguyễn Huệ
Bắc Bình Vương
có người sinh ra làm tổng đốc Hòang Diệu
có người sinh ra “một thời đồ điếu ”
chả Trương Chi mà cũng chả Khương Tử Nha
có người đương thời chỉ sống qua loa
vừa thoáng bình minh đã thành bóng xế
có những vì vua vừa lên ngôi đã thành phế đế
chết trong ngục tù hoặc bị lưu vong  Đọc tiếp »