Phạm Đình Trọng

Lệnh khởi tố vụ án Đồng Tâm: Đòn đánh rập đầu rắn

Quyền lực của nhà nước bình thường đã đầy sức mạnh. Một nhà nước tham nhũng, ngoài sức mạnh quyền lực còn có sức mạnh đồng tiền và sức mạnh của những thế lực ngầm mafia liên kết với nhau. Sức mạnh đó là vô cùng khủng khiếp. Sức mạnh khủng khiếp của quyền lực nhà nước tham nhũng như cơn bão lốc giúp những nhóm lợi ích thổi bay những người nông dân chân chất hiền lành khỏi mảnh đất ngàn đời của họ, để nhóm lợi ích cướp trắng mảnh đất là nguồn sống hiện tại, là quá khứ xương máu, mồ mả ông bà tổ tiên, là sự bảo đảm cho tương lai bền vững của những người nông dân sống nhờ đất, chết về đất.

Với sức mạnh khủng khiếp đó, những nhóm lợi ích dân sự đã nuốt chửng hàng trăm hecta đất màu mỡ là loại đất nông nghiệp cho năng suất cao nhất ở Văn Giang, Hưng Yên, ở Dương Nội, Hà Nội, ở Từ Sơn, Bắc Ninh…
Đọc tiếp »

Hoàng Xuân Sơn

thả phừng vào cơn ngủ
vẳng rung nghe tiếng đàn
tơ sương trùm bản mệnh
đáy chủ lấp ngàn trang

mồ chữ úp then gió
cơ may một âm hồn
trả treo cùng thân gạo
đội tang về huơng thôn
Đọc tiếp »

Chọn lựa

Posted: 23/06/2017 in Bắc Phong, Thơ

Bắc Phong


Tong Phun, nhà thơ Thái Lan nằm giữa tấm biểu ngữ lớn:
Sông Mekong không thể đem bán: ngưng ngay dự án phá ghềnh thác.

có cơ thể nào sống không cần máu?
có đồng bằng nào sống thiếu nước?
thế mà bọn lãnh đạo Trung Quốc bạo ngược
gian ác chặn dòng Cửu Long
bằng những đập thủy điện lớn ở thượng nguồn
mưu mô làm khô kiệt Việt Nam
để chúng dễ bề thôn tính!
Đọc tiếp »

Phan Ni Tấn

Chú Tôi thím Tìa sanh cùng ngày cùng tháng cùng năm tại ấp Bầu Nhum, tỉnh Rạch Giá. Thuở ấy, ấp Bầu Nhum cất dọc hai bên con rạch đâu trên dưới 40 căn, toàn mái tranh vách lá. Nghèo xác xơ vậy mà ấp cũng mở được một lớp học cho con cái tới học ba chữ i tờ. Ở cạnh nhà, chú Tôi thím Tìa cùng ghi tên nhập học với đám con nít lên năm lên ba. Học được một thời gian chú thím cùng nghỉ học để phụ giúp gia đình làm ruộng, giăng câu sống qua ngày. Sau rốt cả hai… phải lòng nhau mà thành vợ thành chồng. Nghĩa là từ nhỏ tới lớn trờỉ xui đất khiến chú Tôi và thím Tìa cái giống gì cũng long phụng kỳ hòa, loan phượng song đôi, long lân sánh cặp ráo trọi.
Đọc tiếp »

Trần Huy Sao

Ba ngồi níu Thơ đợi mấy đứa bây về
Mạ tình tự lui cui nấu nồi bún Huế
lát nữa cả nhà quây quần vui không xuể
Ngày-của-Cha con mình có dịp tìm nhau

bây còn dắt theo gái trai nội ngoại
rứa là bữa ni thêm ý nghỉa Ngày-của-Ôn
giựt chắc ngó cháu mình giờ lớn xộn
tre thời tàn măng thời mọc rứa thê!
Đọc tiếp »

Đìu hiu tầm chiều

Posted: 23/06/2017 in Thơ, Viên Dung

Viên Dung

tôi gặp lại cành mơ
bên nây trời muộn
không còn đầy hăm hở
của thời trai tơ
có bóng em gối đầu trăn trở

cành mơ rung rẩy
lốc bạt rừng
tập trung thất thế
lệ vây người
cầm chừng ân hận thế đời dửng dưng
Đọc tiếp »

Ngô Nhân Dụng


Huỳnh Thục Vy

Ai cũng biết các chế độ độc tài kéo dài sẽ trở thành “xơ cứng,” kéo theo cả xã hội vào cảnh trì trệ. Những nước Nga thời Brezhnev, Tây Ban Nha thời Franco, Phi Luật Tân thời Marcos là điển hình. Nhưng ngay chế độ dân chủ cũng có thể trở thành xơ cứng, khi người dân thờ ơ hoặc bất lực, phó mặc việc nước cho các chính trị gia chuyên nghiệp thay phiên nhau nắm quyền hành.

Khi đó, cần những cuộc đổi đời làm mới chế độ và xã hội. Các chế độ dân chủ lâu đời nhất thế giới ở những nước Mỹ, Anh, Pháp, trong năm qua đã sống qua hiện tượng như thế. Các đảng chính trị lâu đời với các chính trị gia chuyên nghiệp không đoán biết được người dân bỏ phiếu ra sao. Những nhóm cử tri trước đây bị bỏ rơi, hay vẫn thờ ơ với chính trị, bỗng hăng hái đi bỏ phiếu để dự phần quyết định số phận quốc gia. Tại Anh và Pháp, lớp người trẻ và có trình độ đại học đang làm chất men gây biển chuyển trong nền chính trị.
Đọc tiếp »

Quảng Tánh Trần Cầm

Như

như nầy, như đây
như đất, như đá
như cát, như bụi
như ruộng, như rẫy
như rơm, như rạ
như nắng, như gió
như mây, như mưa
như lá, như hoa
như suối, như sông
như núi, như đồi
như người, như tôi
như ai, như lai
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Phúc

Sen trắng Hoàng thành

mùa sen nở giữa Hoàng thành
nghe ai khe khẽ bước chân lần về
ngọt ngào chiều tím sông mê
bao lần em nhắc tôi về Huế chơi

những mùa thương nhớ đầy vơi
lòng tôi còn nợ Huế ơi đợi chờ
đêm nằm thấy bóng sen mơ
hóa ra Huế có bao giờ phai phôi
Đọc tiếp »

Nguyễn Văn Sâm

1.
Nhiều xe Cảnh Sát Dã Chiến phóng mau tới hiện trường. Họ lục đục xuống, bắc loa kêu gọi ‘Xin anh em hãy giải tán! Xin anh em hãy giải tán…’. Một số tham dự biểu tình lật đật chạy vô đứng lẫn lộn với bạn hàng trong chợ. Vài ba thanh niên cuốn vội những tấm biểu ngữ nhét vô chỗ nào đó khuất khuất rồi trở lại nhập vô đám đông đứng dưới những tấm biểu ngữ còn chưa nghiêng ngửa. Nhóm người nầy mỗi lúc một đông, toàn là thanh niên thiếu nữ trong tuổi đôi mươi, áo quần tươm tất, sơ-mi bỏ vô quần, áo dài thướt tha, giơ tay cao la hét những khẩu hiệu cáo buộc người cầm quyền đã được viết trên biểu ngữ. Họ có xao động đôi chút khi nhân viên công lực tiến tới gần. Hai bên đứng chỉ cách nhau chừng 2 thước, bên nầy hô to khẩu hiệu bên kia kêu gọi giải tán. Những chiếc dùi cui có đưa ra nhưng với mục đích hổ trợ vài ba người muốn rời khỏi tay níu kéo của đồng bọn hơn là đánh đập hay cố ý bắt hốt. Tiếng loa phóng thanh kêu gọi ồn ào hơn. Đoàn biểu tình lần lần bị tách rời với những người hiếu kỳ. Họ, lực lượng áo trắng, tay không, lúc nầy còn không có bao nhiêu, dầu vậy tiếng la hét đả đảo, kể tội Tổng Thống tham nhũng vẫn còn vang vội, và những tấm biểu ngữ còn lại vẫn hiên ngang đứng vững.
Đọc tiếp »

Nguyễn An Bình

Cầu vồng mưa

Đợi gì mưa lén hôn môi
Sợi mưa tháng sáu đưa người đi xa
Sân trường cuối một mùa hoa
Ve sôi phượng bỗng vỡ òa trên vai.

Đợi gì mưa lạnh mềm tay
Nghe lay phay nhớ một ngày không nhau
Tình đầu chuốc những hư hao
Nên hàng hiên quán gió nhàu gọi em.
Đọc tiếp »

Nguyễn Lệ Uyên

“Trong cuộc chiến tàn khốc này, đứa nào sống sót là kẻ chiến thắng”
(Phạm Ngọc Lư)


Nhà thơ Phạm Ngọc Lư (1946-2017)

Trong nửa thập niên 60, 70 (thế kỷ XX), bên cạnh những nhà văn nhà thơ mà tên tuổi của họ đã được khẳng định, còn có đông đảo những người viết trẻ: Họ, đa phần là những người không có tuổi thanh xuân yên ấm, lần lượt bị vãi ném vào chiến trường; số ít còn lại là công chức, sinh viên… đã có những đóng góp không nhỏ cho dòng văn học miền Nam – dòng văn học được xem là tự do sáng tạo có giá trị về mặt thẩm mỹ và nhân văn trong mỗi tác phẩm – với nhiều khuynh hướng dị biệt (viễn mơ, dấn thân, hiện sinh, hiện thực đối kháng…)

Và, mặc dù dòng văn học này đã bị bức tử sau ngày 30.4.1975 bằng mọi cố gắng “tẩy xóa” của bên “thắng cuộc” dưới nhiều dạng thức khác nhau, nhưng nó, sau hơn 40 năm vẫn âm thầm và lặng lẽ chảy; vẫn đọng lại trong tâm thức độc giả những giá trị không thể đảo ngược. Nó luôn là cái mới của hôm nay, bởi đã tiếp cận với dòng văn học phương Tây qua các trào lưu nhưng vẫn giữ được hồn cốt văn hóa Việt qua biết bao biến động lịch sử.
Đọc tiếp »

Chu Thụy Nguyên

1.
con chim sáo của em tôi
hót chẳng hay
miệng lưỡi kẹt trong chốn ngẫu tượng yoni
của các nữ thần
dưới trăng rằm
cũng là lúc tôi vừa nhìn quanh quất vừa nhai chữ
mèng !
thật không ngờ lâu nay
tôi lại vô tình nhai nuốt lấy kỷ niệm của mình
Đọc tiếp »

Trăng tắt

Posted: 21/06/2017 in Thơ, Vương Ngọc Minh

Vương Ngọc Minh

phải nói- chính xác
vẫn không thể hiểu

có chút ý nghĩa nào (mang hơi hướm tích cực!) khi
cố quốc/ người ta gặp nhau
liền kêu lớn “bạn hiền!” và tán tụng

tôi nghe băng châu hát trên youtube
một băng đĩa cũ/ thu âm trước 1975
qủa là ca sĩ trước kia của miền nam
mỗi người mỗi giọng không ai lẫn vào ai
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm

Tôi ra đứng ngoài bao lơn. Mặt trời chưa lên, chừng như tôi ngủ chỉ giấc ngắn. Bao giờ đi xa, dù thời khắc hai nơi không sai biệt, chốn đến vẫn dành cho tôi những xáo trộn mà thức cùng nó là điều dễ thấy nhất.

Chỗ tôi thuê, một khách sạn khá lớn có năm tầng lầu xây sát bờ biển và từ bao lơn nghe rõ tiếng sóng xô đẩy vào bờ vang vọng mãi một điệp khúc rì rào. Chung tình, bất tận. Lấn át và lẻ loi. Chìm trong đó, thi thoảng vụt hiện tiếng kêu sắc nhọn của đôi ba loài chim biển vừa lướt qua. Năm giờ sáng chim cũng dấu mặt, tôi đứng với một bầu trời chưa thể gọi là rạng đông, với thuỷ triều đang lên cùng gió rít tiếng nhỏ khi thổi qua những vật cản.
Đọc tiếp »

Diên Hông Dương

Cười chắc gì vui
Khóc lẽ nào buồn?

Sau buổi cày đồng
mây sải dài ôm chân núi
ngủ xám hồn
mai lầm lụi kiếm cơm
bờ sông xa ứa máu
kẻ không nhà
chung vòm trời
chung mưa hòa nước mắt…
Đọc tiếp »

VietTuSaiGon

Hà Nội chặt cây xanh, Sài Gòn cũng trơ trụi cây xanh vì bị chặt, đất nước này có thành phố nào, tỉnh nào không bị chặt cây xanh? Chắc chắn là không có, ngay cả thành phố Đà Nẵng thời ông Nguyễn Bá Thanh còn làm Chủ tịch Ủy ban nhân dân thành phố, thời ‘vàng son’ của Đà Nẵng, vẫn có hàng xà cừ trăm tuổi (từ thời Đà Nẵng còn mang tên Tourance) trên đường Quang Trung cũng bị chặt không thương tiếc. Đó là chưa muốn nói đến những cây xanh trên dãy Trường Sơn!

Nếu như cây xanh được ví là lá phổi của thành phố thì cây xanh ở Trường Sơn được xem là lá phổi của quốc gia, cây xanh ở U Minh Thượng, U Minh Hạ hay Đất Mũi cũng được xem là lá phổi của quốc gia. Nhưng hiện tại, U Minh Thượng hay U Minh Hạ, rồi Đất Mũi, tất cả rừng đước, sú, vẹt cả mấy trăm năm tuổi, thậm chí ngàn năm tuổi đang bị khai thác một cách vô tội vạ. Mà đáng sợ nhất vẫn là sự tàn lụi của Trường Sơn.
Đọc tiếp »

Tâm cảnh

Posted: 20/06/2017 in Nguyễn T. Long, Thơ

Nguyễn T. Long

Nhớ đêm qua ngắm vì sao rụng,
Nên tình cờ biết mộng tàn canh.
(Đinh Hùng)

Mây bay

Chiều nắng nhạt, mưa rơi rả rích.
Cầu vồng xuất hiện bảy màu,
Êm ả.

Cây đào

Mùa chưa đủ lạnh,
Chỉ nở vài hoa,
Rồi thôi.
Đọc tiếp »

Vũ Thế Dũng

Thơ: Nguyễn An Bình; Nhạc & Hòa âm: Vũ Thế Dũng; Tiếng hát: Quỳnh Dao
ban_ky_am

Nguồn: Nhà thơ Nguyễn An Bình gửi nhạc và âm bản mp3

Hà Việt Hùng

Vì thích sống ở Vĩnh Long, nên khi ra trường, tôi cùng mười chín bạn nữa chọn về tiểu khu này. Tiểu Khu Trưởng thời đó là đại tá Trần Văn Thì.

Tưởng chỉ “làm việc” ở tỉnh Vĩnh Long thôi, nào ngờ lại thường xuyên phải “tăng phái” qua Vĩnh Bình và Chương Thiện. Tôi về đại đội 1, tiểu đoàn 443 đóng ở huyện Long Hồ. Sau 1-2 tuần “đi bên cạnh”, ông đại đội trưởng cho tôi “về” làm trung đội trưởng trung đội 1 (gọi là Mạnh Quỳnh, cho dễ nhớ), chắc là ổng thấy tôi có thêm vài ba “kinh nghiệm trận mạc”.

Tôi theo đại đội  vào tận xã Hòa Bình, Huyện Tam Bình. Tại đây, trung đội tôi có nhiệm vụ đóng chốt chặn “những người anh em”. Để giữ an toàn cho trung đội, nhất là cho mình, mỗi ngày đến gần tốì, tôi lại cho trung đội vào đóng trong nhà dân. Một trung đội lúc bấy giờ chỉ có khoảng chưa tới 30 nguời kể cả trung đội trưởng. Có lần đi hành quân, tôi là người đi thứ ba, rồi đến anh truyền tin đi đầu. Nếu có chết, tôi sẽ “đi” trong loạt đạn đầu.
Đọc tiếp »

Người đi rồi

Posted: 20/06/2017 in Thơ, Vũ Trầm Tư

Vũ Trầm Tư

Người đi rồi, mình tôi ở lại
Con đường xưa một bóng nghiêng nghiêng
Dưới hàng cây sao tôi vẫn đợi…
Hình bóng ai trên lối thân quen

Người đi rồi, có gì trăn trở
Ngựa chồn chân bước mỏi rã rời
Tiếc mà chi một thời lầm lỡ
Nụ tầm xuân phai sắc màu tươi
Đọc tiếp »

Nam hoa kinh

Posted: 20/06/2017 in Khổng Trung Linh, Thơ

Khổng Trung Linh

Lời ca dao mẹ ru từ muôn thuở
Dịu như sương ấp ủ khóm tần ô
Bươm, cải cúc, và giàn hoa thiên lý
Kết theo nhau hóa chùm kinh nở rộ
Nước xa nguồn đắm hình quên mất ý
Có về nghe thác đổ dưới trăng khuya  Đọc tiếp »

Võ Phiến

Vậy là yên phần của chị Hai tôi. Còn mười đám ruộng nữa thì tôi về đến nhà. Và tôi sẽ thuật lại với ông tôi những giờ phút cuối cùng của chị. Có lẽ tôi phải kể lại tất cả những điều tôi viết trong các lá thư đã gửi về. Kể rằng suốt hai tháng nay, từ khi vào bệnh viện, chị tôi nằm liệt trên giường, mặt chị càng ngày càng teo tóp và da mặt vàng quá lắm đến nỗi trông như xoa nghệ. Chị trông vào đèn thấy ánh sáng vàng sẫm lại. Gần đây, ba bốn lần trong một ngày chị ngất đi, khi tỉnh dậy chị mân mê sờ thử các ngón tay mình, và cảm thấy mỗi ngón tay lớn dần lên, lớn bằng mỗi lóng mía tây. Chắc ông tôi cũng sẽ bảo tôi kể lại những cơn ho khiếp hãi của chị.
Đọc tiếp »

Trần Huy Sao

Tự nhiên nhớ Cam Ly [Hạ]

dòng Cam Ly Hạ của tôi
Rừng Ngo. Suối Hến. Dốc Trời. Thác Đôi
tưởng bình yên ấm một đời
ai ngờ đâu lại ngỏ lời chia ly

bể dâu thương khó cách gì
chim la vượn hét níu ghì xót thương
chim kêu vượn hú bình thường
giờ sao đổi giọng nhiễu nhương nạ dòng
Đọc tiếp »

Nguyễn Thị Khánh Minh

Đêm. Nhớ cha

1.
Đêm. Con nhìn lên trời
Những vì sao rất nhỏ…
Những vì sao rất xa…
Xin một vì sao tỏ
Thắp mừng sinh nhật cha

Đêm. Con nhìn lên trời
Trời quen mà thăm thẳm
Muốn quay về, một nơi
Bên lòng cha đầm ấm…
Đọc tiếp »

Nguyễn Lương Vỵ

I.
tuổi già ghiền nhạc bô-lê-rô
đèn khuya hiu hắt ngấn lệ khô
tiếng hát liêu trai trong ngất tạnh
cung đàn khổ hạnh giữa đời cô
độc hành một kiếp chưa xong nợ
quạnh vắng đôi bờ chẳng biết mô
chớp mắt thấy bông trời rụng miết
trời chưa hửng sáng tưởng hư vô.
Đọc tiếp »

Khổng thị Thanh-Hương

Vào khoảng đầu hạ cuối xuân, Trader Joe’s có bầy bán một loài hoa mà tôi yêu nhất trên đời. Như mọi lần, khi bất ngờ trông thấy Bà Chúa Các Loài Hoa tôi mê mẩn đứng nhìn những bó mẫu đơn tím, hồng đậm nhạt, nổi bật trong gian hàng hoa muôn sắc. Có bó đã nở rộ, mỹ miều, huyền ảo như xiêm y của một tiên nữ giáng trần. Có bó chưa nở, khoe với dân gian những nụ tròn trịa mũm mĩm dễ thương. Hoa đang mong đợi có ai đó ghé mắt, đem về chiêm ngưỡng vẻ đẹp kiêu sa duyên dáng của mình. Cũng như mọi lần, sau khi ngắm hoa thỏa thuê, tôi dời bước chân đi nơi khác.
Đọc tiếp »

Trần Thị Cổ Tích

Đường bay của gió

em đi đây
anh yêu
khu vườn ngày xưa xơ xác
hoa sứ rụng héo những lối mòn
mùi hương chìm vào đất

em đi đây
anh yêu
cái giếng bên hồ sen giờ đã cạn khô
dây gàu mục rã
nằm đau bên miệng giếng
biết nối vào đâu
Đọc tiếp »

Cặp đôi, mùa xa xỉ

Posted: 19/06/2017 in Thơ, Viên Dung

Viên Dung


Lovers
Rene Magritte

hay là đừng quan tâm nhục thể
phút thăng hoa đang đánh lừa
nỗi đau

nào phải ích kỷ, sống riêng một mình
bảo là cô độc
cặp đôi mới là yêu nhau ?

hay là mình ăn ở một mình, hoang
yêu đương đâm ra buộc ràng
mùa nầy phát chán
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

Tôi quá khổ rồi, bên Miên quá khổ rồi nên mới về tới đây, không có gạo mà ăn. Mà cũng không có chỗ để ở nữa, không có giấy tờ gì cả. (Nguyễn Thị Thô – VOA, 25/05/2017)

Cũng như người Thái, người Lào, người Miến, người Miên không biết … uống cà phê. Cà phê đen họ pha rất dở, cà phê sữa còn dở hơn nữa. Và nếu lỡ miệng mà “xúi” cho thêm vài cục đá lạnh nữa là … kể như rồi. Không uống thì tiếc (tiền) đứt ruột mà uống vào thì ruột rà cũng gần muốn đứt ra từng khúc!

Biết vậy nhưng bữa nào ở Phnom Penh tôi cũng tà tà vào quán kêu một ly xây chừng (cho có) rồi châm điếu thuốc – dù không nhớ nhà, và cũng chả nhớ cái con bà gì ráo. Chậm lắm, qua tới điếu thuốc thứ hai thì thế nào mấy cậu nhỏ bán báo cũng rà tới nài nỉ mua dùm một tờ mở hàng – sáng sớm – lấy hên.

Có bữa – xui – tôi vừa ngậm trong miệng một ngụm cà phê (dở ẹt) vừa liếc mắt vào bản tin của tờ Cambodia Daily, và mém sặc vì không nín được cười:
Đọc tiếp »