Ngô Nhân Dụng

Ông Võ Văn Thưởng là trưởng Ban Tuyên Giáo Trung Ương của đảng Cộng Sản. Ông mới dạy dỗ các cán bộ, đảng viên rằng: “Chúng ta không sợ đối thoại, không sợ tranh luận,…”

Ðáng lẽ ông Thưởng phải giảng bài đó trước cho các ông Nguyễn Phú Trọng, Trần Ðại Quang, Nguyễn Xuân Phúc, Tô Lâm, vân vân. Bao nhiêu người muốn đối thoại và tranh luận với đảng Cộng Sản đều bị bịt miệng, bị bắt, bị bỏ tù, hết lớp này đến lớp khác! Lý do? Vì đảng Cộng Sản không dám đối thoại, không dám tranh luận!

Nếu muốn đối thoại và tranh luận, đảng Cộng Sản hãy mời ngay những người như các luật sư Nguyễn Văn Ðài, Lê Công Ðịnh, anh Trần Huỳnh Duy Thức, Tiến Sĩ Nguyễn Quang A tới nói chuyện. Chắc chắn họ sẵn sàng! Ðố mấy lý thuyết gia như Nguyễn Phú Trọng, Võ Văn Thưởng có thể cãi lý với họ!
Đọc tiếp »

Chim hót vòm khuya

Posted: 26/05/2017 in Thơ, Viên Dung

Viên Dung

ngây thơ em mùa quyến rủ

mùa rủ ánh nhìn bướm đậu
chẳng may ngày rụng bể dâu
bão giông rối rắm phủ đầu ngây thơ
say cơn. quê, em. dại khờ

hễ nghe tháng tư, lại nhớ

kẻ địch tuồn vào, vỡ lở
công. thù. lạ lẫm lụy cờ đỏ quê
mặc cảm thua thiệt. lỗi thề
em cũng ẹp phận một bề
Đọc tiếp »

Tứ tuyệt

Posted: 26/05/2017 in Phan Ni Tấn, Thơ

Phan Ni Tấn


Tác giả

1.
chim quyên xưa hót trên cành
chẳng may lạc điệu chết thành bụi cây
người sau về ẩn chốn này
nghe trong xưa tiếng quyên gầy hót ra

2.
nhìn sông nắng phủ nhập nhòa
hấp hiu cuối bãi một tà khói sương
xa người mấy độ tà dương
mà sao yêu quí còn vương tấc lòng
Đọc tiếp »

Trần Hữu Thục


George Orwell (1903-1950)

Những người quan tâm đến văn học và chính trị, có lẽ không ai không biết đến George Orwell, tác giả của Animal Farm/Trại Súc Vật.

Vào đầu năm nay (2017), tên tuổi của George Orwell bỗng nhiên trở lại với công chúng Hoa Kỳ: một tác phẩm độc đáo khác của nhà văn, Nineteen Eighty-Four hay 1984, nằm đầu danh sách bestsellers của Amazon vào cuối tháng 1/2017, khiến cho nhà xuất bản phải in thêm 75 ngàn ấn bản mới. Tác phẩm này cũng đã từng nhiều lần nằm trên danh sách bestsellers trước đây. Gần nhất là lúc Edward Snowden tiết lộ chương trình do thám cá nhân của cơ quan National Security Agency năm 2013. Lần này, sự gia tăng số bán xuất hiện vào thời điểm bắt đầu nhiệm kỳ tổng thống của Trump, lúc có một sự tranh cãi kéo dài giữa tòa Bạch Ốc và báo chí liên hệ đến việc đưa thông tin, khiến xuất hiện một số từ mới như fake news hay alternative facts. Fake news (tin bịa đặt) là nhóm từ tổng thống Donald Trump quy cho cách đưa thông tin mà ông gọi là bịa đặt nhằm chống lại ông của một số cơ quan truyền thông như CNN, New York Times, Washington Post…; alternative facts (sự kiện thay thế/sự kiện chọn lựa) là nhóm từ do bà Kellyanne Conway, cố vấn của tổng thống Trump, sử dụng nhằm biện hộ cho phát ngôn viên Tòa Bạch Ốc Sean Spicer khi ông này đưa thông tin sai lạc về số người tham dự lễ nhậm chức của tổng thống Trump vào tháng 1/2017. Có thể nói, alternative facts cũng là sự kiện bịa đặt nhưng được chọn lựa có chủ đích nhằm biện minh cho một ý định nào đó. Cách tạo từ mới này khiến người ta liên hệ đến Newspeak, là tên của một hệ thống ngôn ngữ mới do chế độ độc tài toàn trị tạo nên nhằm kiểm soát hiện thực, trong Nineteen Eighty-Four.
Đọc tiếp »

Vũ Trầm Tư

Mây về đâu trắng như bông
Trắng như tóc mẹ bềnh bồng gió đưa
Cả đời một nắng hai mưa
Gánh rau chợ sớm, võng đưa giấc hè

Chim chuyền bóng lá bờ tre
Vườn cây rợp mát tiếng ve ru buồn
Cái thời biết nhớ, biết thương
Hương cau quê mẹ còn vương vấn hoài
Đọc tiếp »

Huy Uyên

Lên Trung-Phước

Núi xa bạt ngàn chân trời
Đèo Le cuối mùa lặng gió
Đỏ phù-sa xuôi biển khơi
Cầm tay em ngang phố chợ.

Ai đi nhớ hoài Trung-Phước
Ngược dòng đò vẳng giọng hò
Môi cười em dồn chân bước
Dằng dằng ở lại hay đi?
Đọc tiếp »

Phạm Đình Trọng


Võ Văn Thưởng, Trưởng ban Tuyên giáo trung ương
Biếm họa của Babui

Kể từ khi nhậm chức, 2.2016, hơn một năm im hơi lặng tiếng, nhạt nhòa và chìm khuất, sau hội nghị trung ương 5, tháng năm, năm 2017, bỗng ủy viên Bộ Chính trị, Trưởng ban Tuyên giáo trung ương Võ Văn Thưởng xuất hiện với một câu nói sáo rỗng, rất tiêu biểu cho ngôn ngữ Tuyên giáo cộng sản: “Cấp ủy các cấp phải thấm nhuần tư tưởng, đạo đức, phong cách của Bác, lấy tư tưởng của Người để soi rọi hành động, phải đổi mới lề lối tác phong làm việc, thực sự dân chủ, khoa học, thực sự gần dân, sát dân” và một đề xuất bất ngờ, độc đáo, táo bạo, như một người dân chủ, cấp tiến: “Chúng ta không sợ đối thoại, không sợ tranh luận, bởi vì sự phát triển của mỗi lý luận và của học thuyết cách mạng nào rồi cũng phải dựa trên sự cọ xát và tranh luận. Và cũng chính sự tranh luận đó tạo ra cơ sở để hình thành chân lý”.
Đọc tiếp »

Trần Huy Sao

Một ngày vui cháu ngoại

gởi cháu ngoại Teddy Hồ Thiên Ân

thiệt tình, cái thằng cháu ngoại ni…
ôn thú điền viên có vui thêm hồ cá cảnh
bơi lội tung tăng rõ rành rành là cá
mi lại nói là ôn nuôi c[h]á
cảnh ôn nhìn e là mi nói là c[h]ảnh
rứa là chê ôn c[h]á c[h]ảnh đó nờ
Đọc tiếp »

Tu tập

Posted: 25/05/2017 in Hoàng Xuân Sơn, Thơ

Hoàng Xuân Sơn
đọc thơ với trần mạnh hảo


Nhà thơ Trần Mạnh Hảo

lê la đầu chợ văn
những bài thơ chữa lửa
những tung hô cáo cầy
phừng phừng cơn rặn đẻ

không đẻ cũng không sao
cứ rề rà chất đống
mống đụng mông đụng mống
sản hậu loạn cào cào
Đọc tiếp »

Vũ Hoàng Thư


Nguyễn Xuân Thiệp
dinhcuong

Ngày tháng tư khởi đầu như thế, trôi ù lì và vô cảm. Bầu trời chì úng nước, lún phún mưa, dự báo dầm dề và kết thúc lơ lửng như mọi bản tin tiên đoán thời tiết. Tháng tư bao giờ cũng chập chùng mây. Những đám mây không hề thay đổi kể từ ngày đó, thế kỷ trước. Thơ T. S. Eliot bất ngờ trở về, giao hưởng trong từng tấu điệu của nhịp bước tháng tư. April is the cruellest month, breeding, Tháng tư tháng nghiệt ngã / Lilacs out of dead land, mixing, Nuôi mầm khóm tử đinh hương trồi dậy / Memory and desire, stirring, Ký ức cùng khao khát trộn bời / Dull roots with spring rain. Bén rễ vô tri với mưa xuân (The Waste Land).
Đọc tiếp »

Huỳnh Minh Lệ

Nghe nhạc bolero

chiều mưa chẳng phải ra vườn
nằm nghe thanh thúy thanh tuyền nhẩn nha
buồn cười cho cái thằng ta
nhạc hay như vậy về già mới hay !

23.05.2017
Đọc tiếp »

Đặng Xuân Xuyến
Thân tặng anh Vũ Đình Ninh, chủ nhiệm Website Văn Đàn Việt.

I.
Tôi đặt cược đời mình
Bằng nụ cười nhếch mép
Bằng vòm ngực lép kẹp
Bằng căn phòng mốc meo ướt nhép
Bằng cót két tiếng giường ọp ẹp
Bằng cả tiếng ngủ mơ chóp chép…
Tôi kỳ vọng quá nhiều!
Tôi đặt cược quá nhiều!
Hình như…
Đọc tiếp »

Đỗ Trường


Nhà văn Trần Hoài Thư

Cuối tuần, có bác nhà thơ già đến thăm, ghé mắt vào bài đang viết về nhà văn Trần Hoài Thư của tôi, rồi gật gật, lắc lắc, bảo: Cái tựa, Người ngồi vá lại những linh hồn, thấy rờn rợn thế nào ấy. Vâng! Khi chưa đọc, chưa nghiên cứu Trần Hoài Thư, bác có cảm giác vậy thôi. Đọc rồi, bác sẽ thấy, một Trần Hoài Thư không chỉ đang ngồi vá lại linh hồn mình, đồng đội mình, mà còn đang nhặt nhạnh những linh hồn văn hóa Việt rách nát, vương vãi đâu đó, rồi cặm cụi khâu lại nữa kìa.

Nghe tôi trả lời, bác nhà thơ già gật gù, gật gù lẩm bẩm: Được, tôi sẽ tìm đọc, xem có thật vậy không?
Đọc tiếp »

Vương Ngọc Minh


Quạ đen
Vương Ngọc Minh

Quê bên kia. Em đang đâu?

Ờ- có xuôi tay- ngay giờ
cũng nhủ “được!” còn hiện hữu
trưa nay bước qua cửa
sẽ đẩy (lập tức) cái cảm tưởng
khi nào các tường thành hà
nội/ kiên cố
cũng vây lấy đầu (cổ!) qua một phía

và mở lòng (sao cực khấp khởi!)
nói thành tiếng “tìm ý tình mới
xem sao
gì cũng thể cục sơn màu chứa chan
vẽ ra đời nào thiên đàng
nào địa ngục hoa (trái) ràng ái ân”
Đọc tiếp »

Lý Thừa Nghiệp

Treo dưới mỗi sợi tóc

Treo dưới mỗi sợi tóc một hành tinh
đong đưa nhịp võng
người bước qua dốc địa cầu
mang trăm sắc cầu vòng trong con mắt mùa hạ
và trên mỗi nấc thang long đinh
lũ ấu trùng vẫn không ngừng rên than.
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm

Thoạt đầu núi có dáng một con trâu nằm, sau biến dạng chẳng còn tì vết bởi một đám đông hành nghề đục đá hăm hở khoan cắt. Không dưng những tấm bia mộ khắc tên tuổi người chết lại trở nên “cháy hàng”. Bụi mờ cùng búa tạ nện không nghỉ, trâu chuyển sang nghé rồi ngày một ngày hai dòm lên chỉ còn luyến lưu một cục đá nham nhở hình thù đọng trong con ngươi. Núi có chết không? Chẳng biết, nhưng tên Ngưu Sơn thì vẫn còn người nhớ. Quen miệng rồi, chẳng lẽ bây giờ kêu là Hòn Non Bộ? Hay Trăm Năm Bia Đá Cũng Mòn?
Đọc tiếp »

Trần Thoại Nguyên
Tặng Bùi Giáng


Bùi Giáng và dê tím hoa cà
dinhcuong

Đập đổ tan mọi thần tượng
Cho cây đời trổ hoa ngát hương.
Cho tôi sống hồn nhiên ngất ngưỡng
Ca hát Tự Do trên những con đường.

Tôi đi giữa lòng cuộc đời
Không hội, đoàn, băng, nhóm.
Cánh cửa hồn thơ tôi
Mở ra những chân trời huyền diệu mộng!
Đọc tiếp »

Châu Thạch


Tác giả

Trên đỉnh núi Sapa
Ta ngồi một mình ta
Hồn bỗng nghe quốc quốc
Kêu giữa trời bao la
Ly cà phê rất đậm
Nước mắt ngược vào lòng
Thương nửa đời đi đong
Thương nửa đời đi rong
Không còn chi một nửa.
Đọc tiếp »

Song Chi


Bí thư Thành ủy TP. HCM Nguyễn Thiện Nhân

Từ trước đến giờ chuyện các quan chức, chính khách VN cứ mở miệng ra phát biểu là lại khiến cho dân chúng phải chửi vì sự dốt nát, quan liêu, thiếu thực tế, xa rời dân chúng, hoặc nói lấy được, bất cần ai tin v.v…không có gì lạ. Nhưng dạo gần đây căn bệnh “tự sướng”, “mơ giữa ban ngày” của các quan lại càng có vẻ tăng lên. Hết ông Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc mơ “Sài Gòn phải là hòn ngọc chiếu sáng biển Đông” (chứ không phải là “hòn ngọc Viễn Đông” nhé), Hà Nội đẹp như Paris; ông Đoàn Ngọc Hải, Phó chủ tịch UBND quận 1 thì muốn xây dựng quận 1 thành một Singapore thu nhỏ trong lòng TP.HCM; rồi bây giờ ông Tân Bí thư Thành Ủy TP.HCM Nguyễn Thiện Nhân lại mơ xây dựng “TP.HCM thành không gian khởi nghiệp như thung lũng Silicon” bên Mỹ!
Đọc tiếp »

Trần Kiêm Đoàn

Giữa lung linh,
Vật đổi sao dời,
Không lại hoàn không tánh về rỗng lặng.
Thế giới tâm linh huyền nhiệm bên trời
Buổi hóa thân sinh tử luân hồi
Xin tâm cảm tỏ đôi lời tiễn biệt.

Đoàn Tuyền Châu ơi!
Chỉ còn một ngày nữa thôi,
Thân tứ đại trở về cát bụi,
Mà anh linh còn đối bóng bên đời.
Bạn hiền ơi!
Từ Cali đất Mỹ xa xôi
Nghe tin bạn đi rồi!
Mình không khóc
nhưng bỗng buồn như năm xưa chiều biệt xứ.
Sống gởi thác về tấm thân cô lữ
Dẫu biết ra đi là cố lý quay về.
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Phúc

Chiều vàng Phan Thiết

cát trôi thoai thoải nắng tràn
nghe như cả buổi chiều vàng rụng rơi
dịu dàng Phan Thiết trong tôi
biển xanh nước biếc chơi vơi gió lồng

êm trôi sắc nắng bềnh bồng
bâng khuâng mũi Né chập chùng hòn Rơm
Poshanư nắng vàng ươm
nắng tràn đỉnh tháp nắng vương chân người
Đọc tiếp »

Diên Hồng Dương

Tôi thích ngồi một mình, thu trong một quán coffee sân vườn gần nhà. Đơn giản vì chưa biết ngồi thiền và cũng không thích bất cứ ai chạm vào mình, để khai thông hay truyền một luồng điện nào đó, giúp mình tập trung vào luân xa trong bản ngã mà nghe đâu nó có thể mang lại cảm giác rất khỏe khoắn cho cả thể xác lẫn tinh thần. Ngồi ở đây, phóng tầm mắt sâu vào giếng não, một cây xoài đầy hoa sẽ xuất hiện, mùi thơm rất lạ như mùi da thịt tôi nồng nàn. Cứ thế… lâng lâng…

Bạn tôi khuyên: “Cô làm ơn đừng nghĩ về những chuyện điên rồ, đừng viết về người điên được không? Sao không vui vẻ để phác thảo một thiên thần trong thơ nhỉ?”
Đọc tiếp »

Hà Việt Hùng

Niềm riêng

Sông cạn đục-lờ con nước đau
hỏi người, người còn nhớ gì nhau
trăm năm thề-hẹn thành vô-nghĩa
thôi trách làm gì chuyện biển-dâu.

Mây cũng vô-tình lơ-lửng trôi
trăng treo mấy thuở rũ bên người
đời riêng gối lạnh âm-thầm khóc
triền má phai, hương-sắc rã-rời.
Đọc tiếp »

Yuuko

Posted: 23/05/2017 in Murashita Kōzō, Thơ, Trần Thụ Ân

Murashita Kōzō (1953-1999)
Trần Thụ Ân dùng thể thơ chuyển ngữ lời nhạc ca khúc ゆうこ

Bóng ký ức chợt hiện về một lúc
Ngồi lặng im buồn nhớ một người
Ôi! những đầu ngón tay trắng muốt
Tung tăng trên từng phím piano

Người đã nói một điều rất lạ:
“Thích Chopin bởi điệu nhạc buồn,
vì hợp với cuộc đời tôi quá:
không thể nào biết được yêu đương”
Yuuko!
Đọc tiếp »

Ngô Thế Vinh

“Trung Quốc là gã khổng lồ đang im ngủ. Hãy để nó yên giấc, vì khi thức dậy nó sẽ chuyển dịch cả thế giới”. / “China is a sleeping giant. Let her sleep, for when she wakes she will move the world.” (Napoléon Bonaparte, 1816 à Saint Hélène)


Hình 1: Con tàu cá lưới rà / trawler Trung Quốc có khả năng vét nạo tới đáy đại dương: những chiếc tàu khủng ấy đang đánh cá lậu ngoài khơi các xứ Tây Phi châu và các nơi khác; một lối đánh cá lùng và diệt nguồn tài nguyên của hành tinh này. [nguồn: India Live Today, July 8, 2016]

TRUNG QUỐC VÉT CẠN NGUỒN CÁ

Thời kỳ mà biển còn tràn đầy các loại cá, đời sống ngư dân tốt đẹp no đủ. Nhưng giờ đây ở phía bên kia trái đất, ngư dân các xứ Tây Phi châu như Guinea, Senegal đang than thở là biển hết cá họ chỉ kéo lên được những mẻ lưới gần như trống trơn. (1,2)

Trong khi đó, ở một tỉnh miền đông Trung Quốc, Zhu Delong 75 tuổi cũng lắc đầu nhìn vào mẻ lưới với lác đác mấy con cá nhỏ và vài con tôm đỏ. Ông ta hồi tưởng: “Khi còn bé, tôi có thể câu được những con cá đù vàng/ yellow croakers rất lớn. Nhưng nay thì ngoài biển trống trơn rồi.”
Đọc tiếp »

Khao lề thế lính

Posted: 22/05/2017 in Sông Cửu, Thơ

Sông Cửu

Đảo cát rừng chồi nối liền bờ cõi
ngửa mặt nhìn mây đan sợi sắt son
từ thuở An Tiêm trồng dưa trung hiếu
dâng biểu vua Hùng mở rộng nước non

Đất hứng mưa tuôn chim gieo mầm sống
Sa Huỳnh gió lộng sừng sững Gạc Ma
nối bước cha ông ôm cồn giỡn sóng
xới mạch khơi dòng tưới ngọt rẫy nương…
Đọc tiếp »

Nguyễn Văn Thơ

Thơ: Trầm Hương Ptt; Nhạc: Nguyễn Văn Thơ; Tiếng hát: Lệ Tuyền

Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3.

Đỗ Duy Ngọc

Nhà hắn cách nhà tui khoảng năm ba căn, ở phía đối diện. Đó là nhà của bà Bốn Ù, nhà hắn ở thuê. Bà Bốn có chồng là thượng sĩ Bốn, chắc là mãi đi hành quân đâu đó, lâu lâu mới thấy về. Căn nhà nhỏ, ẩm thấp. Bố mẹ hắn là dân di cư năm tư, làm nghề mổ gà bán ngoài chợ Cồn, một ngày làm cả thau gà, chọc tiết, vặt lông nhanh như gió. Bố hắn là lính theo Tây, bị thương ở Điện Biên Phủ, cụt mất một giò, hàng xóm gọi là ông Ty què. Bởi hắn tên Ty. Tụi tui gọi hắn là Cu Ty. Bố hắn là lão già cọc cằn, luôn mồm chửi rủa, ăn nói như chọc vào mặt người ta, nên cũng chẳng mấy người ưa.
Đọc tiếp »

Bùi Nguyên Phong

Thoáng người xưa

Năm anh mười sáu… Em mười bốn.
Hai đứa hai nơi một khoảng trời.
Em ở Hà Ra… Anh xóm Bóng…
Chung dòng sông Cái nước chia đôi.

Len lỏi sau nhà kênh nước đen.
Ngày xưa Hoàng Thị dáng thân quen.
Áo bay trắng xoá chiều Lục Địa.
Đêm trắng tương tư mắt đổ ghèn.
Đọc tiếp »

Từ một cơn mưa

Posted: 22/05/2017 in Thơ, Viên Dung

Viên Dung

1. của tháng tư

tháng tư ướt sũng sài gòn
mưa dâu bể đã không còn lối che
vài mươi năm nữa còn nghe
nỗi buồn khát vọng ngo ngoe gọi người

2. trong mắt mưa

trong tiếng mưa kín mắt nhìn
em bước dè, bước làm thinh
lỡ như chệch bước dột nghìn lặng thinh

trong mưa xéo khít mắt nhìn
tợ mắt khóm, dòm xính dính
theo anh bỏ làng, sợ dính không may
Đọc tiếp »