Tưởng Năng Tiến

Nhiệt độ thời tiết thay đổi đột ngột như thân nhiệt của một người mang bệnh sốt rét. Mới sáng bữa trước trời còn lành lạnh và nhạt nắng; qua sớm bữa sau nắng đã chuyển màu vàng sậm và trời thì hâm hấp nóng. Tới trưa thì nóng như hun. Tôi mở cửa bước vào xe mà tưởng như mình bước chân vô cái lò bánh mì.

Người dân bản xứ bỏ giầy, bỏ vớ, bỏ luôn quần trong, áo ngoài; họ chỉ còn đeo lại vài mảnh vải nhỏ xíu trên người, đi lơn tơn ở ngoài phố, gặp nhau họ chào hỏi hớn hở và gật gù nhận xét thú vị “’The summer’s coming !” Mùa hè thiệt sao? Hè ở đâu mà tới một cái rào vậy kìa? Có cái gì đột ngột, mới mẻ quá khiến cho một thằng dân tị nạn khó tránh được đôi chút ngỡ ngàng.
Đọc tiếp »

Nguyễn Hiền

Người đàn bà nhổ lông vịt

Người đàn bà nhổ lông vịt mướn ngoài chợ
tay miết trên da
lưng đau
thân xác rã rời
ngồi măng từng sợi lông con

Người đàn bà không nhớ mỗi ngày nhổ bao nhiêu con vịt
đúng hơn là mỗi buổi sáng
nhưng biết số tiền kiếm được
chỉ đủ đắp đổi qua ngày
Đọc tiếp »

Như Quỳnh de Prelle


Mẹ Nấm
tranh Tuấn Khanh

Quỳnh và mùa thu

Tôi chưa bao giờ gặp nàng
chưa bao giờ biết nàng
như chính tên của tôi
Như Quỳnh

Nàng có 2 con nhỏ
đấu tranh cho sự thật
cho quyền con người
giải phóng tự do của đồng bào mình

Nàng vào tù
như những người đàn ông làm cách mạng
cứu rỗi bao người khác
nói thay bao người khác
sống thay cho bao người khác
và chết thay cho nhiều người khác
Đọc tiếp »

W. Somerset Maugham (1874—1965)
Yên Nhiên chuyển ngữ từ nguyên tác: The Force of Circumstance (1924)

Nàng ngồi ở hàng hiên đợi chồng về ăn cơm. Người hầu Mã Lai đã buông những tấm mành lúc khí trời ban mai không còn tươi mát, song nàng cuốn một tấm mành lên nửa chừng để ngắm nhìn dòng sông. Dưới ánh nắng ngột ngạt ban trưa nó mang dung mạo tái nhợt của tử vong. Một người bản xứ chèo chiếc xuồng độc mộc nhỏ đến nỗi hầu như khó trồi lên khỏi mặt nước. Những sắc màu của ngày xám tro và mệt mỏi. Chúng không gì khác hơn những cung bậc của thời tiết nóng bức. (Tựa như một giai khúc đông phương, cung thứ đơn điệu mơ hồ làm căng thẳng thần kinh; và tai đang ngóng chờ một hòa âm, nhưng chỉ hoài công.) Bầy ve sầu cuồng nhiệt ngâm inh ỏi, âm thanh râm ran và miên man như suối chảy qua đá tảng, nhưng đột nhiên bị nhấn chìm bởi tiếng hót lảnh lót của một con chim, du dương và mãnh liệt; và tức thời, hồn chới với, nàng liên tưởng đến loài hắc điểu xứ Anh quốc.
Đọc tiếp »

Thơ rác

Posted: 26/04/2018 in Hồ Đình Nghiêm, Thơ

Hồ Đình Nghiêm

Đêm qua mơ gặp bác Bắc Phong
Đọc thơ bác ấy chắc phải lòng?
Cả hai hẹn hò cùng bác Tưởng
Năng Tiến lên đàng thăm cố hương

Giờ này không tặc đã chết chắc?
Vững mạnh tin tặc chớ thắc mắc
Như kiểu bia miệng từ lâu thác
Sống hùng vô đối chị bia ôm
Đọc tiếp »

Trần Vấn Lệ

Tôi đau đớn nhìn trăng

Nhà thơ ấy…nhà quê, thơ người ấy toàn lúa!
Người ấy vẫn hớn hở, thơ toàn nói…nhà quê!

Hai năm trước tôi về, bỏ Sài Gòn ra tỉnh…
thấy có người áo lính, dắt con trâu ra đồng…

Đồng có bớt mênh mông nhưng còn bao la lắm
có nhiều con cò trắng bay trên cánh đồng xanh…
Đọc tiếp »

Bs Nguyễn Ý Đức, Texas

Trong hơn một phần tư thế kỷ tiếp tục hành nghề tại hải ngoại, y giới chúng tôi đã có nhiều dịp được tiếp xúc với một lớp người mang những tâm trạng, những rối loạn về thể chất rất đáng để ý.

Tìm hiểu căn nguyên của các bệnh tình này cũng không mấy khó khăn vì đa số là nạn nhân của một triền miên hành xác mà đã mấy chục năm qua hậu quả xấu trên sức khỏe của họ dường như vẫn còn. Đó là những người được mệnh danh là “Tù Nhân Cải Tạo”… Sao mà cứ “ăn cơm mới nói chuyện cũ” hoài vậy. Vâng, đây là câu ta thường nghe một số người nêu ra, khi có ai nhắc tới cuộc chiến ở VN với các hậu quả của nó.
Đọc tiếp »

Trần Huy Sao

Bằng hữu tháng tư

khiến loạn ly xuôi ngược…

bất ngờ cầm tờ giấy-ra-trại
hai đứa ngó nhau ngỡ nằm mơ
bạn xuôi đồng bằng đường xa ngái
ta ngược đường lên xứ sương mờ

băng rừng qua suối ra đường lộ
đón chuyến xe đông khách lượt về
bác tài thắng gấp đường cơ nhỡ
nhắn vói anh lơ là khách quen
Đọc tiếp »

Vương Ngọc Minh


The poet
Marc Chagall

Thơ- thế rồi- Chết!

tôi vẫn giữ tiêu chuẩn cơm
– nước
ngày ba bữa
vậy rồi khuôn mặt em nơi vô thức
vừa mất tích/ thú thực

nọ nay
cứ ngỡ vô thức chỉ như miếng mành hoa
ưa lay động
nên có phần yên tâm

tôi đã thấy thơ
và thơ
không như chúng ta đã liên tưởng
Đọc tiếp »

Chú Tây con

Posted: 25/04/2018 in Diệu Tần, Truyện Ngắn

Diệu Tần

Tôi đã gặp hắn ở Thủ Dầu Một trong một trường dạy chuyên môn binh chủng, năm đó. Trong vai trò một sĩ quan huấn luyện viên và một người có nhiệm vụ chăm sóc đến khoá sinh, tôi có nhiều dịp chuyện trò với hắn. Hắn khoảng hai mươi bốn, hai mươi lăm, cao lớn, khá điển trai, lấp lánh kính trắng gọng vàng. Là một chuyên viên mới tốt nghiệp ở Pháp về, vẻ kiêu hãnh còn đậm trên nét mặt hắn. Tôi không nhớ rõ lý do tại sao hắn về nước, và tại sao lại đeo “con cá” để vào học ở đây. Chỉ nhớ là hắn không hài lòng khi phải về quê hương và phải vào quân đội. Hắn chê nền văn hoá và chê luôn nền kỹ thuật của Mỹ. Dĩ nhiên hắn dè bĩu thứ kỹ thuật chậm tiến ở Việt Nam dạo đó, chê luôn tất cả các cấp chỉ huy ngành của hắn cả bên dân sự lẫn quân sự.
Đọc tiếp »

Bệnh

Posted: 25/04/2018 in Lê Phước Dạ Đăng, Thơ

Lê Phước Dạ Đăng

Yêu Nước bắt phải ” Nhịn”
không cho chảy ra bờ
Yêu Em đành phải “Nhín”
ri rỉ mấy dòng Thơ
Đọc tiếp »

Cuối tháng Ba

Posted: 25/04/2018 in Thy An, Thơ

Thy An

lạng quạng đá vào chân bàn
đau quá tỉnh ngủ ngay
đêm qua đã làm gì và sáng nay sẽ làm gì?
‘đã’ và ‘sẽ’ là những chữ trói buộc, không thích nghe
ai cũng biết: hôm qua đã chào đời
và hôm nay sẽ phải sống
– quá đơn giản nhưng không dễ –
Đọc tiếp »

Thanh Nguyên


Bùi Giáng
dinhcuong

Đến bây giờ thì ai cũng biết Bùi Giáng là ai. Trước 1975 thì ông cũng đã là người nổi tiếng. Cái “tiếng” là thi sĩ và những bài thơ của ông thì cũng có nhiều người biết tới, nhưng phải nói cái “tiếng” về những cơn điên của ông thì xem ra nhiều người biết đến hơn. Thậm chí có người không hề biết đến một câu thơ nào của tiên sinh cả mà khi nhắc đến Bùi quân đều thốt lên: “Ồ, nhà thơ điên.” Thế đấy. Trường hợp của Bùi Giáng phải nói là một trường hợp lạ lùng nhất trong toàn bộ lịch sử thi ca Việt Nam.
Đọc tiếp »

Chu Vương Miện
Về Tố Hữu


Tố Hữu (1920-2002)

Một phút huy hoàng

Một phút huy hoàng
rồi chợt tắt
trước làm thơ
sau làm đồ tể tà lọt
chết không nhắm mắt
vì sát sinh thủ tiêu
quá nhiều người cầm bút
đúng sai gì cũng giết
ôi đất nứơc
sao lắm thằng dùi đục
cấm đủ trò cho các bạn văn thơ
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm

1.

Bây giờ mấy tháng rồi hỡi em?

Hát hỏng chi vậy? Có 5 tuần chứ bi nhiêu!

Khôn ba năm dại ở giờ thứ 25. Rứa lỡ dính chấu, chừ em tính mần răng?

Bắt đền anh đó, tới phiên em ca: Anh còn nợ em, ghế đá công viên một nỗi buồn riêng, may mà chưa điên…

Đang dầu sôi lửa bỏng lại còn đan tâm xuống sáu câu phơi tình lên cọc nhọn, những luận bàn tới nợ nần, những bới móc ai tỉnh ai điên, ai thắng ai thua!

Anh đứng bên phe thắng cuộc chớ còn ai trồng khoai đất này?
Đọc tiếp »

Trần Thảo

Lòng mẹ

Con vô đại học, mẹ mừng biết mấy
Mắt lệ nhòa vì xúc động niềm riêng
Mẹ cứ loay hoay, thỉnh thoảng cười hiền
Con ngẩn ngơ, có gì hơn cho mẹ?

Đời mẹ nghèo, đất bạc màu như thế
Mái lá đơn sơ, sớm tối đi về
Chiếc thân gầy, trên mấy cánh đồng quê
Nắng sớm mưa chiều, quen đời vất vả.
Đọc tiếp »

Nguyễn An Bình

Về đâu những mùa hạ xưa

Mùa hè của tôi ơi
Về đâu sao vội vã
Giọt mưa bay qua đời
Ủ tình tôi xanh lá?

Phượng hồng còn thắp lửa
Đỏ một trời tương tư
Tiếng ve rền khung cửa
Gõ từng nhịp thiên thu.
Đọc tiếp »

Trần Mộng Lâm

Cuộc chiến Việt Nam 1954-1975 sau cùng xét lại chỉ là một cuộc chiến tranh tàn hại trong lịch sử nhân loại nói chung, và của nước Việt Nam nói riêng. Sự kết thúc của nó đã đẩy ra khỏi đất nước gần 3 triệu người Việt và đưa dân tộc này vào một sự chia rẽ vô phương hàn gắn. Thường thì sau mỗi cuộc chiến tranh như vậy xuất hiện những tác phẩm văn chương nói lên thân phận của những người vì tai trời, ách nước phải trở thành nạn nhân bất đắc dĩ của thời cuộc. Họ không phải là những người lãnh đạo, cũng chẳng có danh phận, chức tước nào ngoài danh phận phó thường dân nhưng ở vị trí này, họ trở thành những nhân chứng quan trọng cho một thời đại, một biến cố mà Lịch Sử chính thức không thể ghi lại một cách trung thực được.
Đọc tiếp »

Nguyễn Hàn Chung

Đừng trách bao nhiêu người bỏ xứ
Cà phê pha chế bột pin đen
Thuốc trị ung thư bằng than cháy
Trái cây bơm hóa chất thường hằng

Sông ngòi rác thải đầy ô nhiễm
Biển đỏ ngầu thuốc xả rêu rong
Than ôi cái mạng người dân Việt
Chỉ ngang như cua ghẹ tép còng
Đọc tiếp »

Bốc sư

Posted: 23/04/2018 in Hoàng Xuân Sơn, Thơ

Hoàng Xuân Sơn
mừng Võ Kỳ Điền an nhiên tự tại


Nhà văn Võ Kỳ Điền

trái tim
sờ
cái mu rùa
mình nhìn mình rõ
phân bua chuyện đời
chạy liền liền
một cuộc chơi
sá gì hư ảo
khúc nôi mộng thường  Đọc tiếp »

Nguyễn Thanh Hiện

tôi đi lang thang một chặp lạc tận thời trung cổ, các vua Trần của đất nước tôi đã giữ ngôi hơn một trăm năm, ông vua đương thời ít học nhưng thích đem sách của ông tổ họ Trần của mình ra giảng, sách Khóa Hư Lục của Trần Thái Tông, cho tới lúc này triết học của tổ phụ ta là vô địch thiên hạ, vua thích nhất là nói ra câu này mỗi khi đứng trước thần dân của mình, ở làng Ma La xuất hiện nhân tài, mẹ tên Đỗ còn cha là thần làng Ma La, tôi nhận làm người trợ giúp ông Ô không phải vì lai lịch có vẻ thần thánh của ông, mà vì muốn thứ âm nhạc kỳ lạ của ông đến với nhiều người, ta muốn anh cùng đi với ta, ông Ô chỉ nói với tôi ngắn gọn thế, nhưng đấy là cái duyên,
Đọc tiếp »

Huỳnh Tâm Hoài

Thuở nhỏ …gặp nhau thường chè rượu
Đến lúc nầy …thôi …vắng …mình ta
Bạn bè lần lượt ra thiên cổ
Mấy móng gìa nua tuổi xế tà

Ly rượu lâu rồi không ai uống
Xếp vào ngăn tủ lóng bụi pha
Ngồi nhớ một thời kiêu bạc cũ
Mà buồn ngó tận cuối trời xa
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Phúc

Theo tình dong ruổi…

nhỡ mai dù có xa đời
tôi còn giữ lại môi người thanh tân
hơi em còn ấm chỗ nằm
thì tôi còn mộng trăm năm nồng nàn

những chiều những sớm thênh thang
tim người độ lượng bay ngàn ước mơ
dù giây phút ấy tình cờ
tôi như con sóng thương bờ ngàn năm
Đọc tiếp »

Từ Thức

Những người muôn năm cũ
Hồn ở đâu bây giờ?
(Vũ Đình Liên)


Từ Thức và Trịnh Công Sơn (bên phải, đeo kính),
vài ngày trước năm 2000

Một ngày đầu tháng tư (2001), tôi lên phi trường Charles de Gaulle đón một người bạn từ Việt nam qua. Trên xe về Paris, anh ta hỏi: cậu có nghe tin về Trịnh công Sơn (TCS)? Tôi gật đầu: mấy hôm trước, có người gọi dây nói cho hay Sơn vừa từ trần.

Anh bạn nói đám tang Sơn rất đông. Người ta ở đâu đổ về như kiến, chật cả đường phố. Quen có, lạ có. Không đủ chỗ đặt vòng hoa phúng điếu. Tôi nói với ông bạn: như vậy, cái xứ của ông vẫn còn văn minh, vẫn còn thuốc chữa.

Đó là cái tin lạc quan nhất về Việt nam mà tôi được nghe từ nhiều năm nay. Dostoievski nói: cái đẹp sẽ cứu vãn nhân loại. C’est la beauté qui va sauver le monde. Bỏ công ăn việc làm, đến tiễn đưa một thi sĩ- TCS trước hết là một thi sĩ, tác phẩm TCS là những bài thơ phổ nhạc- chứng tỏ người ta còn nghĩ đến cái đẹp, người ta còn có tâm hồn.
Đọc tiếp »

Hoài Ziang Duy

Tháng tư ai hát mùa thu chết
Như thể mùa thu đã chết rồi
Bên đó trời Nam còn ảm đạm
Hay đã buồn theo cuộc nổi trôi

Mẹ khóc tháng tư, con khóc núi
Bên nhau núi đứng sử xanh còn
Dẫu biết trời mây bay xuống thấp
Mộ huyệt đấp bồi chuyện nước non
Đọc tiếp »

Đàm Trung Pháp

Johann Wolfgang von Goethe (1749 -1832) là vị văn sĩ, thi sĩ, kịch tác gia, triết gia, khoa học gia lừng lẫy nhất của Đức Quốc. Trong vô số những tác phẩm quan trọng của Goethe, vở bi kịch tràng giang mang tên Faust được coi là vĩ đại nhất. Trong đó vai chính Faust là một tay đại bịp thành công to nhưng chưa thỏa mãn với đời, cho nên hắn đã bán linh hồn cho quỷ để có được kiến thức lớn lao và tận hưởng thú vui vật chất. Nhưng lạ thay, khi nói đến văn thi hào Goethe thì nhiều người dân Đức nghĩ ngay tới cuốn tiểu thuyết đầu tay do ông sáng tác khi còn là một thanh niên, mang tên Die Leiden des jungen Werthers (Nỗi u sầu của chàng trai trẻ Werther), dựa vào tâm tư thực sự của tác giả và trình bầy theo lối “biên thư” riêng tư và lôi cuốn. Tiểu thuyết theo lối viết độc đáo này được mệnh danh là “Briefroman” (Đức), “epistolary” (Anh), và “thư tín tiểu thuyết 書信小說” (tạm dịch sang Hán-Việt).
Đọc tiếp »

Danh sách

Posted: 20/04/2018 in Luân Hoán, Thơ

Luân Hoán

Nữ sinh
Nữ sinh
Thái Tuấn

buồn tay vớ vẩn liệt kê
danh sách những ả ta mê một thời
nhan sắc, đặc điểm, thói chơi
tính nết, đến cả những nơi đi về

sắp theo thứ tự a, b
họ và chữ lót nằm kề quí danh
ả nào đáng gọi ái khanh
ả nào xứng mặt trâm anh nữ hoàng
Đọc tiếp »

Quê hương

Posted: 20/04/2018 in Nguyên Lạc, Thơ

Nguyên Lạc

Ôi lịch sử những dòng đời cay nghiệt,
Những tự hào hoá giải với oan khiên.

(Trần Kiêm Đoàn)

Dẫn:

Đã cố dặn lòng. thôi tôi ơi!
Ra đi. là đã biệt li rồi!
Quê hương ngút mắt. đoài. phương ấy
Vẫn mãi trong tôi. bóng nguyệt đầy!
(Nguyên Lạc)

Vào bài:

Quê hương có gì để nhớ
Mà sao nước mắt lưng tròng?
Đọc tiếp »

Trịnh Bình An

Lúc khoảng 10 tuổi, trong nhà người viết có hai tủ sách lớn. “Chơi Chữ” là một trong số sách này. Đó là một tác phẩm biên khảo tập hợp những giai thoại nho nhỏ. Dĩ nhiên, đứa nhỏ lên mười không thể hiểu hết những câu chuyện trong đó, nhưng nhờ nhà văn Lãng Nhân đã viết với văn phong giản dị, dễ hiểu nên đứa con nít vẫn đọc được sách, tuy lõm bõm mà vẫn thích thú.

Với các độc giả miền Nam Việt Nam trước 1975 hẳn khó quên những bài phiếm luận hóm hỉnh, sâu sắc và thấm đượm tình người của cụ Lãng Nhân. Người viết tuy thuộc lớp thế hệ sau nhưng rất thích đọc những tác phẩm biên khảo cũng như các phiếm luận của cụ Lãng Nhân. (*)

Mở đầu tác phẩm Chơi Chữ, cụ Phùng viết:

“Nghề chơi cũng lắm công phu”, huống hồ chơi… chữ!
Đọc tiếp »

Lý Thừa Nghiệp

Hạt sen trời

Bùn đen chen hạt sen trời
Mẹ về thắp nến tụng thời liên hoa
Từ người dấy cuộc can qua
Lũ nai xa núi người xa con người
Treo tôi trên những ngậm ngùi
Mưa còn đẫm mặt một thời điêu linh.
Đọc tiếp »