Mạnh Kim


 
“Glory to Hong Kong” (“Nguyện vinh quang quy Hương Cảng”) đang được hát khắp Hong Kong. Từ siêu thị, góc phố đến học xá đại học, đâu đâu người ta cũng nghe “Nguyện vinh quang quy Hương Cảng”! Đây không phải là “ca khúc đấu tranh” duy nhất và đầu tiên của giới trẻ Hong Kong khi xuống đường nhưng nó là ca khúc gây xúc động nhất, truyền cảm nhất và lan truyền nhanh nhất…

Người sáng tác “Nguyện vinh quang quy Hương Cảng” là một người giấu mặt. Cậu ấy, ở độ tuổi 20, chỉ muốn được nhắc đến với cái tên “Thomas”. Như mọi sự kiện và nhân vật khác liên quan cuộc biểu tình Hong Kong 2019, “Nguyện vinh quang quy Hương Cảng” là kết quả của một tinh thần tập thể. Theo New York Times (12-9-2019), Thomas đưa phần nhạc và lời lên diễn đàn LIHKG vào ngày 26-8-2019 và nhờ các bạn khác tự ghi âm rồi anh phối lại như thể ca khúc được trình bày từ một dàn đồng ca. Thomas sau đó cũng sửa lại lời dựa vào những góp ý trong diễn đàn, với hơn 1.000 lượt thu thập ý kiến (theo Time, 10-9-2019). Mọi người đều đồng lòng việc ca khúc phải có những câu lột tả tinh thần “Quang Phục Hương Cảng, Thời đại cách mạng”. Cuối cùng, ca khúc được đưa lên YouTube ngày 31-8, với phụ đề Anh ngữ cùng cảnh các cuộc xuống đường. Tiếp đó, Thomas cùng nhiều bạn khác biên tập lại nội dung hình ảnh cùng lúc phối hợp với các nhạc công để tạo ra nhiều phiên bản mới cho “Glory to Hong Kong”. Thông điệp lớn nhất của “Nguyện vinh quang quy Hương Cảng” là dù đối mặt bất hạnh lẫn bất an nhưng người Hong Kong nhất định không đầu hàng – Thomas nói.
Đọc tiếp »

Lê Quang Thông

Người Tu sĩ Tây Tạng trẻ,
đứng dưới bóng cờ.
Thầy bất động
và cờ bay phất phới.
Cờ Tây tạng,
những tia mặt trời chiếu rọi.
Bay không do
gió quê hương Thầy thổi,
Và không bay
trên đất Tây tạng sáu mươi năm nay.
Hôm nay Thầy đứng đây,
thân phận lưu vong.
Để cùng những người Việt nam,
nói lên sự thực :
Chúng tôi bị bức tử bởi Trung Quốc.
Tây Tạng trước,
Việt nam sau,
kịch bản y chang lập lại:
Non nước hai nơi bị Hán hoá,
buồn đau.
Đọc tiếp »

Huỳnh Minh Lệ

Những đứa bé ngoài cổng trường

những đứa bé ngoài cổng trường
có em đi bán vé số
có em chỉ đi lang thang
hôm nay là ngày khai giảng
các em đu lên hàng rào
bảo vệ nhìn em vô cảm
các em nhìn vào sân trường
sân trường đóng chặt cánh cổng
Đọc tiếp »

Phạm Nga

1.
Từ tấm bé tôi đã mê, rất mê ăn bánh tráng cùng đồ cuốn, tức món gì đó cuốn (hay quấn) với bánh tráng gạo. Già đầu một chút, từ khẩu vị đã biết chọn lọc, phân biệt, khen chê trong ăn uống, tôi bèn lý sự nhằm chính thống hóa cho sở thích ẩm thực của mình. Rằng, Việt Nam có thức ăn chính, làm căn bản hàng đầu cho người Việt no bụng là cơm, cơm làm nền cho vô số các món ăn khác, gồm: mặn, canh, xào, kho, chiên, nướng, hấp, luộc…, rất đa dạng, phong phú. Theo bản sắc ẩm thực Việt Nam, cơm không chỉ có mặt ‘làm nền’ trong các bữa ăn thông thường hằng ngày mà cả trong dịp tiệc tùng, người mình cũng hay dùng gạo ngon nấu thêm chút cơm trắng để sẵn đó, để dành cho khách thích dùng cơm cho “chắc bụng”.

Bánh tráng cũng gần như vậy, thức ăn ‘làm nền’ này luôn có thể phối hợp với nhiều thức ăn khác – như thịt, cá, tôm, mực… – thành bộ ‘đồ cuốn’ hết sức đa dạng. Đồ cuốn hấp dẫn tôi đến nỗi tôi đã ngầm tha thiết muốn vận động cho bánh tráng cuốn được xếp vào thức ăn chính, mẫu mực hàng thứ nhì của Việt Nam, nghĩa là chỉ đứng sau cơm.
Đọc tiếp »

Chu Vương Miện

Còn & mất

sự thật chả có cái gì
còn & mất
như sống cùng chết
có sống thời có chết
chẳng qua nhớ và quên thôi?
như loài dưới nước
dở cạn dở nước
như cua cá mực bạch tuộc
tôm tép
dù lớn dù nhỏ
bị đồng loại & loài người nhai thịt
là chấm dứt?  Đọc tiếp »

Thiếu Khanh

Trong một bài viết, “Cớ sao gọi người Trung Quốc là “Tàu”!” đăng trên website báo Người Lao Động, tác giả, học giả An Chi cho rằng (trích) “Tàu là một yếu tố Hán cổ và trong tiếng Hán cũng như tiếng Việt còn có nghĩa là “xe”. Tàu (trong tàu bè) là một từ Việt gốc Hán bắt nguồn ở một từ ghi bằng chữ 艚 mà âm Hán Việt hiện đại là tào, có nghĩa là “thuyền”. Chữ tào 艚 này cũng thông với chữ tào 漕, mà theo biện luận của Lưu Quân Kiệt trong Đồng nguyên tự điển tái bổ (Ngữ văn xuất bản xã, Bắc Kinh, 1999) thì đều còn có nghĩa là “xe”. Cái nghĩa “xe” của từ tàu vẫn hiện hành trong tiếng Việt. Cứ so sánh tiếng Bắc, tiếng Nam thì thấy ngay. Cái mà trong Nam gọi là tàu thì ngoài Bắc gọi là thuyền. Rồi ngoài Bắc gọi là tàu hỏa thì trong Nam gọi là xe lửa. Thế là cái nghĩa “xe” đã thấp thoáng trong danh ngữ tàu hỏa (nếu không đi sâu vào từ nguyên thì dễ hiểu lầm đây là cách dùng theo ẩn dụ). Rồi ngược lên đầu thế kỷ XX, cả trong Nam ngoài Bắc đều gọi máy bay là tàu bay. Thế là cái nghĩa “xe”, mở rộng là “phương tiện chuyên chở”, đã nằm ngay trong danh ngữ tàu bay. Cho nên, trong thành ngữ tàu bay tàu bò thì cả hai thứ “tàu” này chẳng qua đều cùng là “xe”. Vậy thì có lẽ ta sẽ biện luận rằng vì ngày xưa Tàu sang ta bằng xe nên tổ tiên ta đã gọi họ là “Tàu” chăng? Nên nhớ rằng họ đã sang ta từ xưa và sang thành nhiều đợt, lẻ tẻ có, thành đoàn có và đây là cả một câu chuyện dài. (ngưng trích)
Đọc tiếp »

Bắc Phong

BÁNH CUỐN THANH TRÌ

nhân thịt bánh mỏng mềm trong
ở đâu bánh cuốn cũng không ngon bằng
anh làm giò lụa được chăng
cho em cắn ngập chân răng của mình
Đọc tiếp »

Tô Đăng Khoa

Đây tác phẩm thứ 12 của Nguyễn Thị Khánh Minh: Ngôn Ngữ Xanh. Độc giả trong những năm gần đây có lẽ không còn xa lạ gì với tên tuổi Khánh Minh, người có sức sáng tạo rất sung mãn, gần như mỗi năm đều có một tác phẩm mới ra đời. Những tác phẩm gần đây của Khánh Minh đã được độc giả đón tiếp rất nồng nhiệt như “Ký Ức của Bóng”, “Bóng Bay Gió Ơi”, “Lang Thang Nghìn Dặm”, và “Tản Văn Thi”.

Khác với các tác phẩm trước trong đó Khánh Minh chọn thể loại Thi, Tản Văn, hay là Tản Văn Thi để nói về các chủ đề khác nhau của Thi Ca như: Ký Ức, Bóng, Giấc Mơ, v.vv… Lần này trở lại với độc giả qua tác phẩm Ngôn Ngữ Xanh, chủ đề được Khánh Minh chọn lại chính là Thi Ca, hay nói cách khác, Chủ đề của Ngôn Ngữ Xanh là: Thơ về Thơ.
Đọc tiếp »

Nắng nghiêng ngày

Posted: 13/09/2019 in Thơ, Viên Dung

Viên Dung

nóng hầm hập nghiêng ngày
tôi nằm nghe mùa hè thoi thóp
quạt không dịu nổi
rươm rướm mồ hôi
từ khi nào đá chanh muối ừ giải nhiệt
khiến tôi phát thèm
gà trưa ném tiếng xa xa
Đọc tiếp »

Mả quan

Posted: 13/09/2019 in Phạm Lưu Vũ, Truyện Ngắn

Phạm Lưu Vũ

Cánh đồng Mả Quan làng tôi thẳng cánh cò bay. Năm hai vụ lúa xanh tốt bời bời. Vào lúc lúa uốn câu, đêm đêm đi qua nghe tiếng cá rô nhảy lên đớp thóc, cứ như những tiếng chép miệng của ai đó ở giữa cánh đồng. Sở dĩ có cái tên đó, là vì ngày trước toàn bộ là lăng mộ của một ông quan to lắm, giờ chỉ còn sót lại vài cái gò nhỏ lọt thỏm, nhấp nhô giữa biển lúa xanh. Cái gò nằm chính giữa có một cây cổ thụ già cỗi, mốc meo, dùng làm chỗ buộc trâu, buộc bò…

Hồi nhỏ học cấp hai, lũ học trò chúng tôi tham gia đào một con mương thủy lợi cắt qua cánh đồng này. Trật ra một tấm bia đá có đục bảy chữ Nho. Ông đồ Tỉnh làng tôi đọc: “nhật nguyệt chứng do dư, Thạch Tổ chi đại trủng”, giảng là mả lớn của ngài Thạch Tổ, có mặt trời, mặt trăng làm chứng. Té ra ông quan kia họ Thạch. Đào xuống dưới nữa gặp quan tài bằng gỗ hương dày cỡ gang tay. Người lớn thì e ngại, trẻ con chúng tôi vốn chả sợ gì, háo hức lấy xà beng bật nắp quan lên, chỉ thấy bên trong toàn bùn đen có mùi thum thủm, mùi gỗ hương ngào ngạt cũng không át nổi, mấy ngày mới tan.
Đọc tiếp »

Sông Cửu

Sương giăng nỗi nhớ…

Nhà em từ bên kia dốc Núi
qua cầu treo níu đá cheo leo
mỗi chiều đến theo em ra suối
tưới rẫy ven đồi đến trăng treo.

Cứ mỗi mầm gieo riêng một hố
ba khen anh bỏ lổ đều tay…
em tức cười kề tai hỏi nhỏ
anh đua hong, coi ai thua ai?
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

Cái sẩy nó nẩy cái ung. (Thành ngữ)

Bằng giờ này năm trước, tháng 10 năm 2018, Institut Français des Relations Internationales đã cho phổ biến bài viết (“Chine : Une Puissance Pour Le XXIe Siècle”) với hơi nhiều lời … có cánh. Thử xem chơi vài câu, qua bản dịch (“Trung Hoa: Một Siêu Cường Của Thế Kỷ XXI”) từ trang Nghiên Cứu Biển Đông:

Trung Quốc đã nổi lên là một cường quốc kinh tế, và mong muốn trở thành cường quốc trong mọi lĩnh vực. Trung Quốc đang phát triển một chiến lược gắn kết và tổng thể nhằm khẳng định, nhân dịp kỷ niệm 100 năm ngày thành lập nước, là một cường quốc hình mẫu về kinh tế, quân sự, ngoại giao, chính trị và ý thức hệ. Trung Quốc còn dự định đề xuất một mô hình phát triển và quản trị đất nước thực sự, và tiến hành cơ cấu lại quản trị toàn cầu.
Đọc tiếp »

Quên được không

Posted: 12/09/2019 in Nguyễn Hiền, Thơ

Nguyễn Hiền


Which poet
Richard Brautigan

lúc này tôi thường tỏ ra bận rộn tối ngày
trời mới tờ mờ đất
đã kiếm chuyện làm
để quên một thời mình
hay lo chuyện bao đồng

một thời
chẳng hay ho gì
cứ sáng la cà cà phê
hóng chuyện ông này
xắn tay áo
chơi đồng hồ patek phillipe
đạp đổ gánh hàng rong
bà nọ xênh xang
áo dài hàng trăm bộ
khoe đồng hồ hublot chính hãng
mặc kệ bãi tư chính rơi vào tay nước lạ
ông kia lên giọng dạy đời
hốt hụi chót trước khi về vườn
tiền vào túi quan
đâu dễ gì trả lại
Đọc tiếp »

Giàn đậu ngự

Posted: 12/09/2019 in Thơ, Trần Huy Sao

Trần Huy Sao
Thơ: kể chuyện đời thường

mỗi sáng ra vườn tỉa lá hoa
nhân tiện nhìn qua giàn đậu Ngự
chùm trái trở vàng no úc núc
vậy là có dịp được…làm Vua…

nhớ lời Mệ kể chuyện hồi xưa
giống đậu ni xếp hàng quý tộc
mổi mùa thu hoạch ơn mưa mốc
Vua ban…nên cung tiến cho Vua…
Đọc tiếp »

Nguyễn Văn Sâm


Tác giả và Em

Cuối năm 1963 tôi được bổ nhiệm về trường trung học Hoàng Diệu Ba Xuyên (Sóc Trăng ngày nay) với tư cách GS dạy giờ vì là dân Đại Học Văn Khoa Sàigòn. Cầm Sự Vụ Lệnh trên tay, leo lên chiếc xe đò cọc cạch chạy hàng mấy trăm cây số về nhiệm sở đầu đời, qua 2 chuyến bắc bờ xa mút mắt… Chiếc xe lôi đạp bỏ tôi xuống con hẻm sau lưng trường, ngôi nhà mái ngói rêu xưa, nơi thằng bạn đang dạy nơi đây ở trọ… Vài ngày ở đây tôi gặp và biết thêm Hưởng Toán, Sơn Lý Hóa, Thiên Nhạc, Thiện Vẽ.. Tất cả đều là những ông Thầy còn trẻ.

Buổi tối theo bạn bè ra Cầu Quay uống cà-phê, ngắm trời đêm. Tỉnh lỵ buồn hiu với những ngọn đèn đỏ quạch dọc theo đường Hai Bà Trưng, nhìn xuống dòng sông nước đục ngầu… Một tuần chờ trường xếp thời khóa biểu, tôi phụ trách vài lớp không đi thi: 2 đệ tam, 2 đệ ngũ.. Đêm nằm nghe tiếng tắc kè kêu não nuột, thêm nãn lòng khi nghĩ đến chặng đường hun hút sắp tới nhữ glúc đi-về. Sàigòn xa lắc xa lơ. Có lẽ lúc đó tôi chưa gặp em. Mà em đang ở đâu vậy? Chắc là đang nhảy dây, búng thun, đánh đủa ở một sân trường tiểu học nào đó trong tỉnh lỵ nầy…
Đọc tiếp »

Lời. Xanh

Posted: 12/09/2019 in Thơ, Vũ Hoàng Thư

Vũ Hoàng Thư
(gửi Nguyễn Thị Khánh Minh)

…Không, chỉ dường như
Một thoáng
Một thoáng dừng
Nơi vô tận
Giấc Mơ…
(Khánh Minh)


Chân dung Nguyễn Thị Khánh Minh
dinhcuong

thơm tờ mới
gọi mối thơ
reo tiếng khánh
phương bối lời tri âm
khôn khéo đêm
rù rì thầm
rủ mai sáng
trổ xanh mầm
thơm mây
lan duềnh nắng chiền chiện vây
ngôn ngữ xanh (*)
đường mật ngây
nhót cành Đọc tiếp »

Quảng Tánh Trần Cầm

Tiếng kèn trong gió xoáy
Tiếng kèn trong gió xoáy
dinhcuong

Blues như đêm hè

tiếng kèn òa oa òa oa òa oa oa than khóc giữa
đêm đen và người ca sĩ da màu nặng cân trần
trụi rên siết theo nhịp hoen rỉ. mồ hôi tươm

nhếch nhác trong cái nóng râm rang trong tiếng
rì rầm đôi khi tắt nghẽn của máy điều hòa không
khí chừng như kiệt sức. người ca sĩ hớp một

ngụm whisky từ chiếc ly sóng sánh trên tay rồi
nối tiếp với giọng ca chậm, trầm, buồn, tối tăm,
huyễn hoặc, khắc khoải đầy vơi trên dòng chảy
Đọc tiếp »

Lê Giang Trần

người dệt thơ như tơ lụa
dệt văn như dòng sông êm trôi

(Đinh Cường)

Trong khi thế giới phương Tây đã nổi dậy phong trào hiện sinh thì nơi phương Đông vẫn đi trên một con đường trầm lặng. Đó là con đường của nghệ thuật, các thế hệ tiếp nối nhau trong một thế giới lặng lẽ với những khát vọng trung thành nhất của đời sống. Đông phương là một thế giới trầm mặc xa xôi, mà nghệ thuật lại là con đường của cái trầm mặc đó… Trong nghệ thuật, con người đã lấy ngay chất liệu đau khổ của thế gian dựng thành ý nghĩa cứu cánh của đời sống… Qua con đường trầm mặc của nghệ thuật, chúng ta mới có thể xúc cảm sâu xa trước những gì mà tư tưởng và triết học không bao giờ có được. Dưới tác động của thời gian, đời sống là một cái gì đó rất mong manh, và hạnh phúc là một thứ chất lỏng không thể nắm bắt được. Chất lỏng đó chảy xuôi thành một dòng song biến động của thời gian. Chỉ trong những phút trầm mặc chúng ta mới có thể trầm mình vào suối để thưởng thức hương vị hiu hắt của hạnh phúc… Qua xúc cảm ấy, tâm hồn con người được mở rộng để đón tiếp mọi người mọi vật ngay giữa lòng sống động của hiện hữu. Người ta nói tâm hồn Đông phương là một tâm hồn trầm mặc và bao dung, chính là ở chỗ đó. (Văn Tuyển, Tuệ Sỹ, Hương Tích Phật Việt, Hoa Kỳ, 2014, tr. 12, 36, 37, 39)
Đọc tiếp »

Chu Vương Miện

đất giận dữ nổi cơn động đất
tạo sóng thần ùa vào kéo người đi
ngẫm trong lòng tử biệt sinh ly
mà thiên cổ còn ghi dấu lại
rừng thông dừa thôn làng êm ái
bao ngàn người đoàn tụ với nhau
chợt bất thần ngó lại thấy chi đâu?
Đọc tiếp »

Huỳnh Minh Lệ

Lỗ rò

một cái đập đã lâu đời cũ kỹ
nước trong đập càng ngày càng nhiều
bờ đập phát sinh nhiều lỗ rò
người ta tìm mọi cách để bịt lại
nhưng bịt chỗ này thì phát sinh chỗ nọ
và càng ngày càng phát sinh nhiều lỗ mới
và hai ba lỗ nhỏ nhập lại với nhau
thành một lỗ lớn
coi như công dã tràng
và việc gì đến tất sẽ đến
những cái lỗ rò
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm


Nhà thơ Nguyễn Thị Khánh Minh

Thuở nhỏ, tôi yêu thích chuyện cổ tích. Về cái kết “có hậu”. Về một hình ảnh buộc phải xảy đến: Ra vườn sau ngồi ôm mặt khóc than một mình, thình lình có bà tiên vụt hiện ra, dịu dàng bảo: Nín đi con, con muốn gì ta sẽ trao cho con thứ con thiếu.

Một bà tiên. Suốt đời tôi vẫn thiếu bà. Tôi khóc mút mùa lệ thủy nhưng bà bận việc gì mà chẳng đoái hoài trông thấy tôi đang bưng mặt thổn thức với sầu đau?

Nhiều người chê cách dựng chuyện hoang đường kiểu ấy. Nhưng tôi thì không. Tôi vụng nghĩ, bạn nên tìm đến niềm hy vọng cho dù chân bạn không bước tới đường cùng. Đại diện cho nỗi khát khao chẳng có gì dễ thương cho bằng một hôm bạn nhìn thấy một bà tiên. Tiên cũng chẳng ngại ngần kề cận khi tóc bạn đã hai màu. Không phải sao, trong văn chương vẫn mãi tụng chữ thiên thần? Họ viết thêm: Khi em đến, xin hãy đóng cánh cửa sau lưng, khóa lại và ném mất chiếc chìa ấy đi.
Đọc tiếp »

Hoàng Xuân Sơn

Để lại cho anh một chút ghiền
Vết chàm trên má bệt người điên
Màu sắc tá lả âm hồn dậy
Cù sáng lung linh một nạm phiền

Cổ áo nâu non mùi đất sét
Xô miết tự thừa một khoảng không
Ví mà con chữ lò dò bước
Sâu bọ tuôn ra ngập cánh đồng
Đọc tiếp »

Khaly Chàm

Trong bất thường tôi thấy

thị thành mang khuôn mặt của nước
hàng cây thèm ngủ để thở ra bóng đêm hoài nghi dị bản
tất tả tiếng đập cánh chấp chới trong khung trời bão rớt

ý nghĩ đức tin không thể che kín một góc đời mình
tiềm thức toàn nguyên chỉ là khái niệm khi tờ lịch rơi và chúng ta không thấy được sự vỡ vụn
trôi nổi trên lòng bàn tay thứ ngôn ngữ thối rữa lụi tàn
Đọc tiếp »

Lê Xuân Mỹ


Di ảnh Ông Lê Xuân Điềm, Thiếu Tá Cảnh Sát, Bộ tư lệnh Cảnh Sát Sài Gòn.
Ông sinh năm 1924. “Học tập cải tạo” tại K2 trại cải tạo Tân Lập, Vĩnh Phú.
Mất ngày 10/2/1979 tại trại K2

Vượt qua bao nhiêu cửa ải khó khăn, thủ tục nhiêu khê cuối cùng chúng tôi mới cầm được tờ giấy ra thăm ba tại trại cải tạo Tân Lập, Vĩnh Phú.

Tháng 2 năm 1979, hai mẹ con ra Hà nội bằng xe lửa. Sau khi hoàn tất mọi chuẩn bị sau cùng, chúng tôi cùng người gánh hàng thuê lên tàu chợ tuyến Cao Bằng Lạng Sơn để về ga Ấm Thượng. Hành lý mang theo là hai bao tải đồ ăn gồm lương khô, thực phẩm, thuốc men, áo quần…bất kỳ cái gì cũng cần thiết cho người đang “học tập” cải tạo. Năm 1978, tôi đã thăm được ba lần đầu tiên, đã biết trước địa điểm, lại háo hức mong gặp ba, chuyến đi lần này diễn ra suông sẻ nhanh chóng hơn trước rất nhiều.
Đọc tiếp »

Trần Đức Phổ

Tôi đã thấy

Tôi đã thấy đoàn người khốn khổ
Trừng mắt nhìn họng súng, dùi cui
Để bảo vệ ngọn rau, tấc đất
Dù nguy nan vẫn quyết không lùi

Tôi đã thấy những người phụ nữ
Trước đòn thù mà vẫn hiên ngang
Không khóc lóc, van xin tha thứ
Dẫu quanh mình sài, báo, hổ, lang…
Đọc tiếp »

Cù lao tím

Posted: 10/09/2019 in Bùi Nguyên Phong, Thơ

Bùi Nguyên Phong

Này em cô bé Cù Lao Hạ.
Bán cá không lo… Bán ánh nhìn.
Trái tim khô rượu thời tuổi trẻ.
Một chiều loạn nhịp mắt môi xinh.

Xóm Bóng là em… Ta nhớ nhung.
Đường về Đồng Đế hoá mông lung.
Bỗng nhiên ta thấy thèm nước mắm.
Qua ngõ nhà em… Có thẹn thùng.
Đọc tiếp »

Edogawa Rampo
Phạm Đức Thân chuyển ngữ từ bản tiếng Anh (The Cliff) của James B. Harris dịch trong tuyển tập Japanese Tales of Mystery and Imagination.


Edogawa Rampo (1894-1965)

Edogawa Rampo (hoặc Ranpo) là bút danh của Hirai Taro, một tác giả Nhật Bản nổi tiếng về truyện trinh thám, kinh dị. Edogawa Rampo là Nhật hóa tên của Edgar Allen Poe, tác giả Mỹ mà ông ái mộ.

Vách Đá (ly kỳ kiểu Hitchcock) là chuyện một nam và một nữ bàn về cái chết của chồng nàng và những bí mật hai người cùng chia sẻ.

Câu chuyện đầy kịch tính và hấp dẫn. Ngắn nhưng tuyệt. (PDT)

VÁCH ĐÁ

Đang là mùa xuân. Tại đỉnh vách đá, cách Suối Nước Khoáng K_ khoảng một dặm hai người đang ngồi trên một phiến đá. Có thể nghe loáng thoáng xa phía dưới, chỗ thung lũng, tiếng nước róc rách của một con sông. Anh chàng khoảng giữa 20 và cô nàng già hơn một chút. Cả hai đang mặc áo kimono choàng của một khách sạn suối nước nóng.

CÔ GÁI: Kể cũng lạ, bấy lâu nay chúng ta chưa bao giờ đề cập đến các chuyện xẩy ra đang không để đầu óc chúng ta yên. Hôm nay nhiều thời giờ rảnh rỗi, chúng ta hãy nói về mấy chuyện quá khứ này một chút. Anh không ngại chứ, anh yêu.

CHÀNG TRAI: Dĩ nhiên không, em yêu. Em nói trước đi, và thỉnh thoảng anh sẽ thêm ý kiến.
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Phúc

Tôi ru em ngủ

tôi ru em ngủ nầy em
ngoài kia nắng đổ hiên thềm xôn xao
ru em đầy giấc mộng nào
sáng phơi áo lụa chiều trao hương tình

ru nầy làn mắt môi xinh
thắp trăm niềm nhớ đợi tình lên ngôi
ru cho những biếng lười tôi
chênh chao mưa nắng ngập trời tương tư
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

Thế giới luôn tiến theo chiều của văn minh tiến bộ, không một tập đoàn chính trị nào có thể chặn đứng dòng thác phát triển tự nhiên này mãi được, cho nên có thể khẳng định rằng, ĐCSVN chỉ ghìm đất nước trong trật tự “độc tài – ngu dân” như thế này một thời gian nào đó thôi, cũng tới lúc dân phải phá vỡ nó để kết thúc thời kỳ man rợ. (Đỗ Ngà)

Tôi hơi duy tâm nên không có khát vọng, hay tham vọng, gì nhiều về vật chất. Khi còn trẻ, lúc mới (chân ướt chân ráo) bước chân đến Mỹ, tôi chỉ ước mơ mua được một bộ tự điển bách khoa Encyclopedia Britannica. Tất nhiên, đây là thứ mơ ước quá tầm tay với.

Dù có chương trình mua trả góp, cũng chả ai chịu bán một món hàng giá trị bạc ngàn – U.S.A dollar – cho một thằng tị nạn khố rách áo ôm (không tài khoản ngân hàng, nói chi đến thẻ tín dụng) như tôi. Đã thế, một bộ tự điển 30 cuốn cần một cái kệ sách nghiêm trang (đặt trong phòng khách đàng hoàng) mà tôi thì chỉ đủ khả năng thuê thứ phòng trọ tồi tàn và nhỏ hẹp thôi. Bởi thế, thỉnh thoảng, tôi vẫn phải đạp xe cả chục lốc đường – đến cái thư viện gần nhà nhất – chỉ vì cần phải xem qua vài (ba) sự việc.
Đọc tiếp »

Sông lở

Posted: 09/09/2019 in Lê Phước Dạ Đăng, Thơ

Lê Phước Dạ Đăng

nó là thằng vô lại
hại nát cả đời em
tóc xưa xõa ngoan hiền
bây chừ trông nham nhở

còng lưng mà ky cóp
phần lở phá phần bồi
thời gian trôi hờ hững
thả tay, đành buông xuôi
Đọc tiếp »