Tưởng Năng Tiến

bang_cam_tap_trung_rac
Nguồn ảnh: tếu.blogspot.com

Giận mất khôn. (Thành ngữ)

Có lần, tôi (trộm) nghe giáo sư Đỗ Mạnh Tri nói rằng: “Rồi chế độ toàn trị sẽ chấm dứt tại Việt Nam. Nhưng người Việt Nam không thể xây dựng đất nước bằng cách phủ định thực tại Việt Nam. Trong thực tại ấy, có Mác.”

Thế còn Mao? Học thuyết Marx – Lénine, tư tưởng Mao Trạch Đông và tác phong Hồ Chí Minh. Chính Mao (chứ không phải là Hồ) mới là soạn giả của thảm kịch Cải Cách Ruộng Đất, và là tác giả của của cuộc chiến chống Mỹ cứu nước, cùng với sản phẩm phụ là vô số những từ ngữ thô bạo phát sinh ngay sau khi ĐCSVN phóng tay phát động quần chúng:

“Cán bộ:’Tại sao thằng hào Thức nó lại sướng cao độ thế?’
Đọc tiếp »

Nguyễn Lương Vỵ

tuong_phat_hoang_tran_nhan_tong
Trần Nhân Tông (1258-1308)

Cảm ứng thơ Trần Nhân Tông

Tặng Nguyên Giác Phan Tấn Hải

1.
người lính già kể chuyện nguyên phong
rù rì theo sắc nắng thương mong
đầu bạc bên chiêu lăng lặng lẽ
tình quê nợ nước vẫn chưa xong

2.
một hơi thở một đời thế thôi
gió cuốn đi thực mộng quên rồi
[1]
chùa làng lưu lại câu tâm bút
thơ bay đi theo mây rong chơi
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm

benh_nhan_dau_chan_trai_mo_chan_phai

Năm trước, có đứa chạy xe máy lọt ổ gà: Gãy tay trái. Đưa vô bệnh viện người ta bó bột cánh tay phải. Loay hoay mất hai ngày mới êm thắm xuất viện, không kiện tụng, mặt nhăn nhó, để lại phía sau một mẫu chuyện cười, cười chảy nước mắt.

Năm nay cớ sự có thay đổi, chiều ngày 19 tháng 7 bệnh viện Việt Đức đưa nạn nhân lên bàn gây mê, bày dao kéo nhè chân phải mà mổ chả ngó ngàng gì tới cái chân còn lại đang lâm nguy. Chuyển ra giường nằm, kẻ bất hạnh ứa nước mắt, khi không mà thành tàn phế toàn tập. Chân này chân nọ thảy dính chấn thương. Người nhà vào thăm hỏi han cớ sự, nói chuyện phải trái với bệnh viện. Câu trả lời thậm đơn giản và sáng suốt: Muốn mổ chân kia quý vị phải đóng thêm tiền.
Đọc tiếp »

Chu Thụy Nguyên

ca_chet_thuyen_nam_bai

vòm họng đắng khô
đang bị treo hay móc
vào những nỗi hãi sợ xa bờ
người ta còn bận
vạch tìm những vết thương ứa máu từng ngày
chỉ bởi quá sợ lời nói thật
để tẩy rửa, băng bó
thậm chí rạch cắt, phẩu thuật
thật cần thiết cho vết thương thật sự lành lặn
Đọc tiếp »

Đảo gọi

Posted: 22/07/2016 in Phan Trang Hy, Truyện Ngắn

Phan Trang Hy

hai_chien_hoang_sa

Tiếng trống lễ hội vang lên. Làng cá Mân Thái nhộn nhịp. Từng gương mặt của người dân chài rạng rỡ dưới ánh nắng đầu xuân. Có con mắt hấp háy tìm ai đó trong đám con gái xinh làng biển. Có con mắt hiền dưới gọng kính lão nhìn con cháu vui trong ngày hội. Cũng có con mắt trầm ngâm nhìn ra biển như thầm nhủ trong lòng: “Cầu Trời giúp đỡ, chở che cho người dân chài chúng con ra khơi đánh cá. Cầu cho sóng yên biển lặng. Cầu cho ngư trường tận Hoàng Sa nhiều cá để dân được no đủ”.
Đọc tiếp »

Trương Đình Phượng

the_caged_bird

Mật ngôn 2

1
Những ông chủ quỳ
Dưới chân lũ đầy tớ
Cầu xin sự bố thí
Được nói

2
Tự do
Thoi thóp
Chiếc lồng sắt
Đọc tiếp »

Nguyễn Thanh Giang

Ngày 15 tháng 7 năm 2016 Nhà nước CHXHCNVN đã long trọng tổ chức lễ tiếp nhận bài hát “Tiến quân ca”. Bài hát được xưng tụng là quốc ca, tác giả được truy tặng huân chương Hồ Chí Minh, vợ tác giả, bà Nghiêm Thúy Bằng được nhận bằng khen Chính phủ. Nhận dip này mời quý vị đọc lại tiểu luận “Tản mạn về người viết quốc ca Việt Nam” của tiến sỹ Nguyễn Thanh Giang viết từ Mùa Thu 1992 để cùng nghe vang vọng những tiếng rên thảm khốc của người nhạc sỹ tài ba trong suốt quãng đời đằng đẵng bị ĐCSVN truy bức thật tàn bạo. (Bùi Hiền)

ns_van_cao
Nhạc sĩ Văn Cao (1923-1995)

Chuẩn bị tiễn Văn Cao rời thành phố Hồ Chí Minh về Hà Nội hôm mồng 5 tháng 8 năm 1993, nhà thơ Đỗ Trung Quân có đêm đã hình dung thấy ở trên trời: “Ngày mai có một chuyến bay cất cánh, tóc ông và mây, cái nào trắng hơn?”.
Đọc tiếp »

Trần Vấn Lệ

non_la-che_nghieng_mat_thieu_nu

Em nón lá vành che nghiêng mặt

Dặm ngàn liễu khuất với sương che…(*)
Thơ Thái Can, đọc lại, không dè
Con mắt ướt, bốn mươi năm hơn còn ướt!
Liễu với sương kia mà xô nghiêng ngả được
Ta đã trở về ngó nắng Đơn Dương!
Ta trở về, ta mở tay ôm
Em duy nhất, em năm mười bảy tuổi…
Tóc em dài, dài như con suối
Dài như sông…ra biển, sao về?
Dặm ngàn liễu khuất với sương che!
Đọc tiếp »

Trần Huy Sao

mat_ban_sau_vuon_nha_tran_minh_tri

một ngày về họp mặt đông (không) vui
thiếu một người rồi vui chi cho nổi
cậu Hai Trí hiểu thầm mà giú nói
để cả nhà kinh kệ dõi trông theo
Đọc tiếp »

Nguyễn Thạch Giang

the_lovers-pablo_picasso
The Lovers
Pablo Picasso

Tình bước xuống giường nhẹ nhàng sợ làm động bà xã còn đang ngủ. Sáng nay thứ bảy nhưng chàng phải đi làm over time. Lúc sắp sửa bước ra khỏi nhà, chợt nhớ quay vô căn dặn vợ :

– Bà xã, chiều nay ông xã đi làm về có hẹn đi nhậu với mấy người bạn, có gì lỡ say quá bà xã đi đón dùm.

Hường mắt nhắm mắt mở ngồi dậy ngó đồng hồ, mới có sáu giờ sáng. Bà xã bữa nay không có đi làm, chị Trang có người bạn từ bên Texas qua chơi, mấy bà rủ nhau đánh bài tứ sắc. Ông xã đi làm về  ghé chỗ nào kiếm gì ăn. Tụi em chơi tới tối thì nghỉ, có gì điện thoại em đi đón.
Đọc tiếp »

Hoàng Xuân Sơn

poetry_1

mê dza

không có bài thơ nào được rọc phách
trong cuộc thi vương hậu tảo ngữ
quét chợ mù giời
sự bí ẩn nằm bên trong lá bài tẩy
thạc xỉ mummumthời hậu diện
madzêmadzê
bạt vía quân thù
từ ngày em trấn giữ giơ-ne-vơ hiệp lợi
những cán cuốc vẫn nằm ngay đơ
củ kiệu
hầm xú khí
Đọc tiếp »

Hồ Chí Bửu

la_roi_tren_duong

Tháng 9 em về

Tháng 9 em về phải không em ?
Cuối thu lá úa rụng bên thềm
Và anh đứng đợi trên đường vắng
Nghe lá rơi đầy trong bóng đêm
Đọc tiếp »

Trần Mộng Lâm

lhacène_ziani
Thi sỹ Lhacène Ziani

Vũ Hoàng Chương đã viết những câu thơ mà rất nhiều người trong chúng ta đã thuộc lòng :

Lũ chúng ta lạc loài dăm bẩy đứa.
Bị quê hương ruồng bỏ giống nòi khinh.

Tôi không biết tại sao ông lại viết như vậy ngay khi còn ở tại trong nước. Ai đã khinh ông, và quê hương nào có ruồng bỏ gì, vì sau đó ông vẫn sống tại VN, vẫn gắn bó với thi ca và những tật xấu của mình, vẫn được đời trọng vọng cho đến khi Miền Nam thất thủ. Hay là thi sỹ đã có được cái khả năng nhìn thấu tương lai, và thấy trước thảm họa thuyền nhân Việt Nam cuối Thế Kỷ 20 ?? Nói như vậy cũng không đúng, vì giống nòi không bao giờ khinh những người thuyền nhân này, chỉ có các người Miền Nam khinh và không muốn sống với bọn CS đến từ phương Bắc, cách sống thiếu văn minh và sự đê hèn với ngoại bang. Họ lỳ lợm và tráo trợn đến không chịu nổi. Một trong 4 nỗi khổ của con người là phải sống với người mà ta khinh ghét – Tứ Diệu Dế của Phật Giáo dậy như vậy. Chân lý này không chỉ dành cho người Việt Nam, mà cho tất cả nhân loại, tất cả các chủng tộc.
Đọc tiếp »

Gửi Trung Hoa

Posted: 20/07/2016 in Nguyễn Khôi, Thơ

Nguyễn Khôi

terracotta_army

Cổn cổn Trường Giang đông thệ thủy
Lãng hoa đào tận anh hùng
“…
trích Từ của Dương Thận (1)

“Trường Giang cuồn cuộn chảy về đông
Bọt sóng xóa dấu anh hùng…”
Chao, Vạn lý Trường thành còn đó
sừng sững nỗi sợ Hung Nô,  Đọc tiếp »

Phan Thành Khương

crying_philippines

Cô gái trẻ Philippines rơm rớm nước mắt
Khi nghe phán quyết của PCA (*).
Đất nước của Cô nhỏ bé quá mà!
Đã dám đương đầu với một tên hung hăng, to tướng
Và, Đất nước của Cô đã thắng!
Bằng Pháp lý, Chân lý và Lòng dũng cảm,
Đọc tiếp »

Hà Việt Hùng

dau_to_ccrd

Thằng Nham lùa cho xong miếng cơm cuối cùng, rồi lững thững đi ra bờ ao rửa tay chân. Mặc dù trời có trăng sớm, bóng tối đã che khá nhiều cảnh vật. Trời hơi lạnh. Nó thoáng thấy bóng ai đi đằng sau. Cái bóng quen quen, hơi gầy làm nó khựng lại. Ánh trăng đổ trên mặt gã, loang lổ, khi sáng khi mờ. Nó cất tiếng hỏi:

– Ai đấy? Anh Quyền phải không?

Gã kia trả lời:

– Phải, anh đây. Quyền đây. Em ăn cơm xong rồi hả?
Đọc tiếp »

Huy Uyên

ga_dai_lanh

Thư về Phú-Yên

Sân ga Đại-Lãnh nằm chờ khách
Tuồng nhớ ai khép mắt chiều sương
Tàu qua Tuy-Hòa
đêm đi không hết
Ghé ga Tu-Bông nằm sát bên đường .
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

beer_myanmar

Buồn từ ngã bẩy ngã ba buồn về … (Hoàng Hải Thủy)

“Miến Điện từng được kể là một trong những thuộc địa đem lại lợi lộc nhất cho đế quốc Anh. Kyaw Nyein đã mô tả đất nước Miến Điện dưới thời Anh đô hộ như sau: ‘Đó là một xã hội hình tháp social pyramid với dưới đáy là bao nhiêu triệu người Miến nghèo khổ ngu dốt và bị bóc lột, và trên đỉnh là một thiểu số người ngoại quốc Anh, Ấn và Hoa…’

Để rồi hơn một nửa Thế Kỷ sau tình hình không có gì đổi khác, cũng vẫn xã hội hình tháp ấy với nguyên dưới đáy vẫn là hàng chục triệu những người Miến Điện nghèo khổ ngu dốt và bị bóc lột, chỉ có khác là bị bóc lột triệt để hơn bởi chính đồng bào của họ, đám Tướng lãnh quân phiệt Miến.” (Ngô Thế Vinh. Cửu Long Cạn Dòng Biển Đông Dậy Sóng. Văn Nghệ: California, 2000).
Đọc tiếp »

Vương Ngọc Minh

ca_chet_vung_ang

Hôm qua!

tôi nghĩ- có nguyền rủa
cũng đã thứ sáu
thức
lúc 3 giờ sáng
chả khác lúc 2 giờ trưa

hiện giờ
tạm thời nghĩ vậy
đi
Đọc tiếp »

Mưa giăng

Posted: 19/07/2016 in Sông Cửu, Thơ

Sông Cửu
Thân tặng thi bác sĩ Võ Thanh Sơn ngẫu hứng viết bài thơ Góp Nắng nhân ngày thi tập “hạt nắng” của Sông Cửu trình Làng.

hoa_sung_trong_mua

Mưa Hè giăng trắng nắng chiều
tan cơn nóng gắt trầm tiêu nỗi buồn
chợ thôn hứng giọt mưa buông
con đường rửa mặt gội luôn vết sầu!
Đọc tiếp »

Khổng thị Thanh-Hương

i_am_fine

Dù đã ở dọn sang Big Island gần một năm rưỡi, tôi mới chỉ nhớ được vỏn vẹn trên dưới ba, bốn tên đường, ngoài Kolekole, Umauma, hay Kamehameha vì có những âm lập đi lập lại vui tai. Sẵn chàng của tôi muốn học tiếng bản xứ, tôi cũng bắt chước đi theo. Biết đâu, nhờ hiểu nghĩa của tên đường, tôi sẽ nhớ lâu hơn. Khi cần chỉ đường cho ai tới một cửa tiệm hay một nhà hàng mới khám phá trong vùng, tôi sẽ không còn lúng túng. Nói cho cùng, không phải mình tôi khổ sở vì tên đường bên Hạ Uy Di này. Có lần kia, khi đang đợi cô nhân viên địa ốc trước một căn nhà sẽ vào coi để mua, thì một người lái xe FedEx trờ tới hỏi đường! Tài xế FedEx mà còn lạc thì người “giỏi” phương hướng như tôi, một kẻ chuyên đóng hụi chết cho công ty dầu hỏa, là chuyên viên đi lạc thì có gì là lạ.
Đọc tiếp »

Taliyah

Posted: 19/07/2016 in Thơ, Võ Công Liêm

Võ Công Liêm

taliyah_marsman
Taliyah Marsman (2010-2016)

những giọt nước mắt khô
làm đau nhói con tim
con chim cô độc . tôi
lãng quên thời gian trôi . em
những vũ điệu quê hương
trong mắt ngọc xanh rờn  Đọc tiếp »

Phương Uy

thuy_trieu_do

Khúc phục tang

để tang cho một cái chết
hay nhiều cái chết cũng như nhau
  những quặng sóng bạc màu
khóc bằng lời bọt nước
  những chàng ( hay nàng) tiên cá không hề được thông báo
  rằng cái chết sẽ thoát thai
từ những dối trá
lời nguyền thánh không báo trước tai ương
khi tiếng dương cầm được tấu lên
là phút giây vĩnh quyết
những ngày đại dương khóc bằng máu thay nước mắt
kết chung một cuộc xanh trong
Đọc tiếp »

Phan Ni Tấn

bia_trung_viet_viet_trung

Nhà văn Đỗ Quyền về Toronto ra mắt sách có tặng toi cuốn Trung- Việt Việt -Trung do Người Việt Books xuất bản trong năm 2016 tại Hoa Kỳ.

Đọc cái tựa sách Trung- Việt Việt -Trung thôi đã mệt óc rồi. Khỏi nói cũng cảm thấy nặng nề ba cái chuyện chính trị khô khan, khô khốc. Nhưng khi dòm lại bìa sách thì thấy tác giả chua thêm hàng chữ nhỏ “Tiểu thuyết thời sự” dưới tựa đề Trung -Việt Việt -Trung tôi mới lấy làm lạ. A, vậy là sao? Đã dính vào chính trị sao lại luồn tiểu thuyết vô đây? Tò mò đọc thử vài dòng của trang thứ nhất, thấy lạ, lướt qua trang thứ nhì, thấy mắc cười, rồi thứ ba, thứ tư, cứ thế chữ nghĩa lối cuốn của nhà văn dắt tôi đi liền một mạch. Câu chuyện phơi trải tâm trạng vui buồn lẫn lộn giữa thực và ảo của nhà văn, vào thời điểm Trung Hoa xâm lăng Đại Việt, từ đó – làm chứng từ tố cáo ý đồ chính trị.đen tối của …”đường lưỡi bò”. Quen biết Đỗ Quyên trên 20 năm nay, tôi nhận thấy từ lâu Đỗ Quyên đã có khuynh hướng gắn bó với thời cuộc.
Đọc tiếp »

Bùi Chí Vinh

the_scream-edvard_munch
The Scream
Edvard Munch

Sau khi mất Ải Nam Quan, phân nửa thác Bản Giốc, ba phần tư quần đảo ở Biển Đông, ăn chất độc Formosa, uống bùn đỏ bauxite, ung thư ruột vì thực phẩm trái cây hóa chất Trung cộng, con người Việt Nam mới hiểu rằng mình đang sống trong địa ngục, trong một ĐẤT NƯỚC CỦA MA QUỶ…

Đất nước của ma quỷ

Đất nước toàn đồ giả
Sống trên quê hương như không phải của mình
Nếu là thật, sao chính quyền không chiến đấu
Sao giặc đến nhà vẫn ngậm miệng làm thinh?
Đọc tiếp »

Những linh hồn, gặp

Posted: 18/07/2016 in Thơ, Viên Dung

Viên Dung

vung_dao_gac_ma

nhoà sóng biển đảo
hồn hoang vật vờ. bơ vơ
bơi lên đảo quạnh, gặp những oan hồn
thân gầy, sũng nước. vuốt mặt, tức tưởi
– đáng ra, tôi chưa chết
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm

benh_vien_cho_ray

Nghe nói đây này, bỏ cả cục vô họng, cấm nhai, nín thở cố nuốt cái ực, nhớ chưa? Nuốt ngang xương, nuốt khô khan, khó khăn như bóp họng bóp hầu. Thì trước mắt cứ nuốt cái đã rồi hậu tính, xong húp miếng canh coi thử có trôi đi, hết nấc cục.

Cục cơm nằm trong cuống họng y như con cóc nằm chẳng cục cựa trong miệng rắn, phồng mang trợn mắt. Mọi người bỏ đũa dừng nhai chú mục ngó, người ngồi gần đưa bàn tay tạo thành nắm đấm đập nhịp ba sau lưng nạn nhân. Xong, khoẻ re, thấy chưa, đâu có sao đâu. Gắp rau muống xào mà ăn cho xong bữa, chớ đụng đũa vô khúc cá chiên.
Đọc tiếp »

Chu Thụy Nguyên

thieu_phu_om_dau_ngoi_buon

buổi chiều tự nén mình
nín lặng
như trái tim ai đó
vừa ngừng đập
bầy kên kên sẽ ùa về
nơi chúng sắp được chia rỉa
phần xương thịt còm cỏi sót lại
Đọc tiếp »

Hoàng Xuân Sơn

ca_chet_vung_ang_2

Động lực 2 chiều

cứ vịt vờ xỉn tản
mỗi ngày
nắng toát ra lỗ chân lông
sắp nhỏ nằm ườn. thiu thỉu
mộng điệp cành cong
bội thực mình nhân lên còng số 8
ai bẻ khung cho cửa động rào
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

pham_binh_minh
Bộ trưởng Ngoại giao Phạm Bình Minh

Những con người này đang tự bôi bẩn mình, đồng thời cũng đang bôi bẩn hình ảnh một nước Việt Nam kiêu hùng – chúng đang phản bội lại chính nhân dân mình vậy. (André Menras Hồ Cương Quyết)

Mãi gần đây, tôi mới biết rằng mình với André Menras có chút tình “đồng khói.” Té ra, ổng nhận Việt Nam làm quê hương (thứ hai) cho dù đất nước này không … được dễ thương gì lắm.

Hồ Cương Quyết được công luận biết đến như là người đặc biệt quan tâm đến vấn đề Biển Đông, qua bộ phim Hoàng Sa Việt Nam Nỗi Đau Mất Mát. Tác phẩm này, tiếc thay, bị “tẩy chay có tổ chức” theo như lời than phiền của chính tác giả:

… bộ phim này đã chịu cảnh tẩy chay có tổ chức, sự tẩy chay vẫn đang tiếp tục tiến hành bởi những đại diện của nước Việt Nam ở nước ngoài và những dây truyền lực của họ là những “Hội người Việt.”
Đọc tiếp »

Đỗ Duy Ngọc

thao_thuc

Trả ghế trống cho đêm mưa ướt áo
Đường đi về nghe lá chết rời cây
Phố lổ chổ đèn khuya leo lét cháy
Lắm cơn đau vẫn tha thiết chốn này
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Phúc

dak_glei

Mưa ở Dakglei

Mưa mịt đất. mưa kín trời
Mưa như trút hết cả lời hẹn nhau
Dakglei chìm trắng một màu
Gió mù trong gió. mưa nhàu trong mưa
Đọc tiếp »

Trương Đình Phượng

thieu_nu_bien_dem

Bãi cát mịn màng trải dài, làn nước trong xanh với những nhịp sóng dịu dàng, xa xa thấp thoáng những cánh buồm, dăm cánh hải âu chao lượn trong màu nắng nhàn nhạt…tất cả tạo nên bức tranh chiều thật đẹp. Tôi đứng bên cửa sổ căn lầu, mái tóc dài buông xõa, ngẩn ngơ ngắm buổi chiều dần xâm lấn không gian. Vũ vẫn còn say sưa trong giấc ngủ.

Không biết giờ này ở nhà cha con Điệp như thế nào? Con bé Na vắng bàn tay chăm sóc của mẹ có sạch sẽ gọn gàng không? Điệp là gã đàn ông suồng sã, không biết cách quan tâm con cái và gia đình.
Đọc tiếp »

Nguyễn An Bình

blowing_in_the_wind

Hình như gió biếc về đây tình tự
Hôn lên làn môi chút nắng chùng chình
Biết em còn đợi bên hàng hiên cũ
Ngắm mặt trời đón từng giọt bình minh.
Đọc tiếp »

Trần Vấn Lệ

cay_dua_bai_bien

Nhớ

Chỉ một chữ thôi, chữ Nhớ
mà quặn thắt lòng mình!
Em đang về Nam Phổ?
Em đang ở xứ Miên?
Em ơi bóng dừa nghiêng
ngày hay đêm cứ nhớ!
Đọc tiếp »

Trần Huy Sao

tran_minh_tri

Trí ơi !.
…chiều nay nhớ con nhiều lắm
thằng-con-thằng-bạn của Ba
một năm không ghé về thăm
con đi đâu mà xa quá….

Dặn lòng, thôi đừng thêm nữa, viết về một ngày đáng nhớ nên nhớ cần nhớ thiệt nhớ cho một lần chia tay vậy mà cuối cùng lại ngồi dưới hiên sau nhà Trí, miên man câu chữ…

Khởi đầu hai chữ “giáp năm” đã nghe thấm lắng lòng đau không giấu…
Đọc tiếp »

Thế Uyên

the_uyen-dinh_cuong
Nhà văn Thế Uyên (1935-2013)
dinhcuong

Mùa hè năm đó tôi quyết định ra Huế. Một phần vì suốt đời tôi đã nghe nói nhiều về thành phố này, bạn bè xuất xứ nơi đây cũng đông, một phần vì tình hình chính trị và tôn giáo miền Trung đang bắt đầu sôi động dữ dội, có thể tác động tới tình hình chiến tranh Việt Nam. Hơn nữa, tôi được biết người bạn đồng môn cũ tại Đại học Sư Phạm và Văn Khoa Sài Gòn, là Hoàng Phủ Ngọc Tường đang là một trong những lãnh tụ sinh viên thanh niên ngoài đó. Chính Tường, qua một bạn chung, đã nhắn tôi ra chơi.
Đọc tiếp »

Bùi Chí Vinh

pca-philippines-trung-quoc

Khi Permanent Court of Arbitration (PCA) ra phán quyết “Đường lưỡi bò vô giá trị” tự nhiên mỗi người Việt Nam đều thấy chạnh lòng. Bởi chính nghĩa trong vụ kiện 3 năm ròng rã này thuộc về Philippines, một quốc gia có địa lý quá xa với Trung Quốc. Trong khi đáng lẽ Việt Nam là một nước bị Trung Quốc xâm lược trực tiếp trên bộ lẫn trên biển thì lại im lặng không khiếu kiện. Vì thế bài thơ này ra đời…

Bài học từ Philippines

Tòa Trọng tài Thường trực PCA ra phán quyết:
“Trung Quốc không có chủ quyền lịch sử ở biển Đông”
Chuyện “nhỏ như con thỏ” mọi trẻ con đều biết
Hoàng Sa, Trường Sa thuộc xứ sở Tiên Rồng
Đọc tiếp »

Trần Huy Sao

hien_nha_tran_huy_sao

ta giang hồ hảo hớn giờ xụi lơ
vô mấy chai đã dợm cẳng chạy làng
thè thẹ liếc qua thấy hai ba lạng quạng
quơ quào chân tìm dép muốn chạy theo
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm

linh_tac_chien_vnch

Ngọn lửa và cây kiếm, phù hiệu một ngôi trường. Quân trường đổ mồ hôi chiến trường bớt đổ máu. Si vis pacem, para bellum: Dù ta đang sống yên, vẫn lo phòng nguy biến. Đó là lý do hiện hữu ra câu thơ: Xếp bút nghiên theo việc đao cung. Thơ vẽ nên một cảnh giới không thực, hoặc nó đã trôi tuột theo những trang sách xưa. Hết tráng sĩ, hết tay gươm, hết bầu rượu, hết hí lộng với bờm ngựa, thôi vó câu rầm rộ, hết trăng treo trên mái lầu, hết sông trôi màu cổ nguyệt, hết áo bào thay chiếu anh về đất.
Đọc tiếp »