Mạc Văn Trang


Luật sư Nguyễn Mạnh Tường (1909-1997)

Sáng ngày 19/9/2019 Trung tâm Văn hóa Minh Triết, do Cụ Nguyễn Khắc Mai chủ trì, đã tổ chức buổi tọa đàm, nhân kỷ niệm 110 năm ngày sinh của GSTS Luật sư Nguyễn Mạnh Tường (1909 – 2019). Sau buổi tọa đàm Cụ Mai bảo, anh về viết bài nhé. Quả là khó, vì thú thực tôi chưa đọc được gì đáng kể trong số mấy chục công trình của một trí thức lớn, đa tài… Tôi mạo muội chọn cách nhìn khái quát về Nguyễn Mạnh Tường, từ góc độ Tâm lý học; hy vọng phác thảo ra đôi nét về Trí tuệ, Tình cảm, Bản lĩnh của một người Trí thức đầy tài năng, đức độ mà chịu bao nỗi đắng cay…

1. Một Trí tuệ hiếm có

Nguyễn Mạnh Tường sinh ngày 16 tháng 9 năm 1909 tại phố Hàng Đào, Hà Nội, trong một gia đình công chức. Tiểu học học tại trường Paul Bert, sau học trường Albert Sarraut, Hà Nội, Nguyễn Mạnh Tường luôn là học sinh xuất sắc. Năm 1926, ông đỗ Tú tài triết học (16 tuổi), hạng ưu, được học bổng sang Pháp học Luật và Văn chương tại Trường đại học Tổng hợp Montpellier (1927). Năm 1929, ông đỗ Cử nhân văn chương, và năm sau đỗ Cử nhân Luật (1930). Tháng 5 năm 1932, ông bảo vệ luận án Tiến sĩ Luật, với luận án chính: L’Individu dans la vieille cité annamite (Cá nhân trong xã hội Việt Nam cổ) và luận án bổ túc: Essai de synthèse sur le Code de Lê (Tổng luận về luật đời Lê). Tháng 6 năm 1932, ông bảo vệ luận án tiến sĩ văn chương với luận án chính: Essai sur la valeur dramatique du théâtre d’Alfred de Musset (Giá trị bi kịch trong tuồng của A. Musset) và luận án bổ túc: L’Annam dans la littérature française, Jules Boissières (Việt Nam trong các tác phẩm của Jules Boissières).
Đọc tiếp »

Bắc Phong

THÔNG ĐIỆP HỒNG KÔNG

Hồng Kông cử những thường dân
đến Quốc hội Mỹ điều trần hiên ngang
với một thông điệp rõ ràng
vì dân chủ họ sẵn sàng hy sinh

nhưng họ cần những đồng minh
áp lực Trung Quốc trả quyền tự do
Hồng Kông ai có thể ngờ
thay đổi thế trận bàn cờ Á Châu
Đọc tiếp »

Hoa Nghiêm

Hồi ký “Bốn tháng trên đảo Hoàng Sa” được đăng trên bán nguyệt san Thời Nay số 284, xuất bản ở Miền Nam năm 1972. Tôi có duyên mua được số báo này tại một nhà sách cũ ở Sài Gòn gần đây. Thời Nay nguyên là một tạp chí tư nhân nổi tiếng, chuyên viết về văn hoá – lịch sử, thành lập từ năm 1959 ở Sài Gòn, chủ bút là ông Nguyễn Văn Thái.

Ngày 19/1/1974, Trung Quốc đã bất ngờ đổ quân đánh chiếm đảo Hoàng Sa của Việt Nam (Hải chiến Hoàng Sa). Mặc dù những người lính phía Việt Nam Cộng Hoà đã anh dũng chiến đấu hy sinh, nhưng do yếu thế hơn về tương quan lực lượng, nên chúng ta đã mất Hoàng Sa từ ngày ấy. Cũng từ ấy đã không còn dấu chân người Việt đi tuần tra trên đảo Hoàng Sa như trong hồi ký này nữa. Gần 50 năm đã trôi qua, ngày nay bọn Trung Quốc đã xây dựng sân bay, bến tàu và thành lập “thành phố” ở đảo Hoàng Sa và đang dã tâm thực hiện tham vọng bành trướng chiếm gần trọn biển Đông, bao gồm toàn bộ quần đảo Trường Sa của Việt Nam. Liệu chúng ta có quyền hy vọng một ngày nào đó con cháu đời sau sẽ lấy lại được Hoàng Sa về với đất mẹ? (Ls Trần Hồng Phong)

Đại đội chúng tôi còn năm hôm nữa sẽ xuống tàu ra đồn trú ở đảo Hoàng Sa. Đơn vị chúng tôi là đại đội tiếp lực đóng tại Vĩnh Điện thuộc Tiểu đoàn X. Sau những năm dài vào sinh ra tử chiến đấu cam go, nay có dịp xả hơi nên tuy phải đổi ra một đảo hoang vắng mọi người đều có vẻ thoải mái. Ngay từ khi mới nhận được lệnh, chúng tôi liền gởi thư báo tin cho người nhà biết và mua sắm các loại vật dụng cùng thực phẩm cần thiết.
Đọc tiếp »

Huỳnh Minh Lệ

Khoa bảng

ta bảo vệ thành công
luận án công sơn học
mai mốt nghe dòng sông
chảy hèn nghe muốn khóc!

ta vừa trình luận án
đời sống của lứa đôi
ăn cơm đừng ăn phở
là hạnh phúc muôn đời
Đọc tiếp »

Nguyễn Vô Danh

Mọi chuyện dường như là có sự sắp đặt. Trong cuộc đời tui, bao nhiêu lần vào sanh ra tử, cứ tưởng là sắp đi thăm ông bà ông vải, nhưng lại chưa. Bà xã, thỉnh thoảng vẫn chọc quê: “Nghèo mà ham, anh tưởng muốn đi là đi hả? Tui chưa cho anh đi thì hổng được đi đó. Nghe chưa?”. Chuyện tình duyên thì cũng rụp, rụp, rụp – ý tui muốn nói là xuông xẻ đó. Còn chuyện người anh kết nghĩa thì như trên trời rớt xuống. Đúng là người tính hổng bằng Trời tính mà. Tía hay nói như dzậy.

Nói xa nói gần hổng bằng nói thiệt tui là con một trong gia đình nông dân nghèo. Nghe Má kể lại thì lúc được một tuổi rưỡi, tui bị bịnh ban gì đó, mà hai thầy thuốc Nam trong miệt cồn Dừa (tỉnh Phong Dinh) này đều bó tay. Tía bằng lòng bán miếng ruộng duy nhất của gia đình để có tiền đưa tui lên Sài Gòn chữa bịnh, nhưng đường đi quá cực khổ, và có thể tui sẽ chết trên đường trước khi tới nhà thương, thành ra lại phải trở về khi đi chưa được một phần năm đường. Hổng lẽ ngồi khoanh tay nhìn con mình chết, Tía nghe người ta mách hái mấy lá gì đó trộn với xả nấu cho tôi uống. Uống xong, nghe Má kể lại, tôi giựt giựt mấy cái rồi nằm xụi lơ, rồi ngủ luôn hai ngày. Khi tui thức dậy, Má khóc quá trời vì quá mừng. Qua được cơn bịnh này thì tui hơi chậm lớn và cũng hơi chậm nói – nghe Má nói như dzậy. Giờ ngồi nghĩ lại thấy thương ổng bả quá trời.
Đọc tiếp »

Thu khác hỡi người

Posted: 20/09/2019 in Thơ, Viên Dung

Viên Dung
gửi người theo bước thu xưa

hồi tim đang rạo rực
hay tia nắng rạo rực ghé qua
lá vàng lay háo hức
hay rừng thu háo hức ngã vàng
từ bặt tiếng ve vang
mây trời trôi mệnh bạc buồn vắt ngang
nhặt lá lên bầu bạn
sắc vàng ngã gió ngàn bay nhã nhàn
Đọc tiếp »

Hoa Nguyên

Cho ta nhớ tuổi ngọc

Em chọn ai bài ca tiền chiến
Của một thời tuổi trẻ xa xôi
Đồi, núi và rừng nghe xao xuyến
Giai điệu trầm tưởng đã phai phôi

Giữa những bài ca thời chinh chiến
Tình khúc nào nặng nợ tiền khiên
Dẫu gian khổ hồn đầy quyến luyến
Núi rừng xanh rực rỡ cao nguyên
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

Có đảng viên nào chưa thề “không ngừng học tập, rèn luyện, nâng cao trình độ kiến thức, năng lực công tác, phẩm chất chính trị, đạo đức cách mạng, có lối sống lành mạnh, đấu tranh chống chủ nghĩa cá nhân, cơ hội, cục bộ, quan liêu, tham nhũng, lãng phí và các biểu hiện tiêu cực khác”? (Trân Văn)

Truyện ngắn mới nhất của Vũ Thư Hiên (“Gặp Gỡ Ở Lưng Đèo”) viết về cuộc tao ngộ khá lạ kỳ của ông, với nhạc sỹ Đoàn Chuẩn, có đoạn hơi là lạ:

“Trong gian ngoài cái quán có cái chõng tre đã ngả màu cánh gián, trên đó có ấm nước vối sứt vòi, mấy cái bát sành, vài nải chuối, mấy tấm bánh lá, mấy gói kẹo vừng, kẹo lạc, vài phong thuốc lào – hàng hoá muôn thuở của bất cứ quán ven đường nào… Khi vắng chủ quán, khách vãng lai tự ăn tự uống, rồi tự bỏ tiền vào một cái hộp bánh quy đã rỉ sét, không có nắp. Hàng bày trên chõng đều có ghi giá, khi bằng bút chì, khi bằng mực tím, viết nguệch ngoạc trên một mẩu giấy. Nhiều quán trên mấy tỉnh lộ vùng núi cũng thế – người ta chẳng cần trông, khách không bao giờ ăn uống mà không trả tiền.”
Đọc tiếp »

Trần Huy Sao

Tháng Tám “Mùa trăng kỷ niệm”

tháng Tám mưa trời giăng phiến mỏng
vàng lá Thu rơi bước em về
con phố chạnh buồn theo dáng nhỏ
mây sầu vướng nhẹ bước chân quen

tháng Tám Trăng Rằm em có nhớ
giờ nửa vầng trăng lạc mất rồi
một nửa còn vương trời hương cố
Mùa Trăng Kỷ Niệm giữ trong đời
Đọc tiếp »

Phan Ni Tấn

Thơ: Trần Trung Đạo; Nhạc: Phan Ni Tấn; Hòa âm & đàn guitar: Nguyễn Thế An; Tiếng hát: Điền Nguyên
ban_ky_am

Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3

Đoàn Văn Xuyên

Dòng sông dài gần hai ngàn dặm, chảy qua những miền đất xanh tươi, qua những cõi người đã có thời huy hoàng: Đức, Áo, Tiệp, Hung, Nam, Lỗ, Bảo, Nga rồi đổ vào Hắc Hải. Giòng sông như mạch máu khổng lồ nuôi dưỡng ruộng vườn, muông thú, và tình người rào rạt hai bên bờ qua suốt lịch sử thăng trầm của Âu Châu. Hảo thấy những thành phố tráng lệ hai bên bờ Vienne, Budapest, Belgrade… Âm nhạc dặt dìu ngoài đường phố; những cô gái quê giặt lụa bên giòng sông cuồn cuộn sóng khi chưa về, mặt trời lặn trên cánh đồng xanh. Không khí ngào ngạt hương thơm… Rồi hai bên bờ sông bỗng mọc lên những hàng dừa. Nước sông chở đầy phù sa. Hảo thấy mình sống ngọt ngào, ào ạt như gió khơi hai miền thế giới. Hai dòng sông quyện vào nhau, nhịp nhàng. Bóng người chập chờn soi xuống dòng sông.
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Phúc

Lá bùa em dán…

lá bùa em dán ở đâu
mà tôi cứ phải bạc đầu yêu em
bùa yêu bùa lụy bùa tình
ngải thương ngải nhớ để mình tôi mang

trắng đêm thao thức mơ màng
đốt trăm điếu thuốc lại càng nhớ thêm
trăng rơi rớt giọt bên thềm
bóng trăng mà ngỡ… bóng em lần về
Đọc tiếp »

Phạm Đình Trọng


Tội phạm Trung Quốc

1.
Ngày 20.3.2019, lực lượng công an Việt Nam ra quân cắt đứt đường dây vận chuyển ma túy do người Trung Hoa cầm đầu, thu tại nhà kho ở quận Bình Tân, Sài Gòn 300 kg ma túy, bắt 11 người, có 8 người Trung Hoa.

Ngày 19.4.2019, công an Khánh Hòa bắt 40 người Trung Hoa dùng công nghệ cao lừa đảo chiếm đoạt tài sản của người dân Việt Nam.

Ngày 8.7.2019, công an Khánh Hòa bắt bốn người Trung Hoa giết chết một đồng bọn tàn bạo như xã hội đen thanh toán nhau ngay tại trung tâm thương mại Nha Trang trước rất đông khách bốn phương ở thành phố du lịch lớn nhất Việt Nam, gây khiếp đảm, bất an cho khách du lịch từ khắp thế giới tìm đến.
Đọc tiếp »

Trần Đức Phổ

Loạn

Thời cuộc bây giờ quá nhiễu nhương
Còn đâu công lý với cương thường
Quan quyền ngược ngạo, dân ta thán
Giặc nước lộng hành hận thấu xương

Tự do, bình đẳng nghĩ mà coi
Là thứ xa hoa chẳng thể đòi
Mở miệng nhà tù đang chực sẵn
Bạo tàn, sắc máu đợi lên ngôi
Đọc tiếp »

Luân Hoán
tặng anh Song Thao


Nude 6
Bùi Xuân Phái

0.
khí-quan-phồn-thực nhân sinh
cặp sinh-thực-khí hiển linh đời đời
dương âm tạo luật đất trời
cơ bản triết lý vật người sinh sôi

nhớ tình, cao hứng so chơi
kỳ phùng địch thủ chia đời nhau mang
ưu tiên luận trước ngàn vàng
tục thanh mong được bá quan khề khà
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm

Vào đôi ba thế kỷ trước, ở trời Tây ông Alexandre Dumas (con) khuyên nhủ bọn viết văn làm thơ: “Mỗi ngày nên đi bộ chừng hai giờ, mỗi đêm ngủ bảy tiếng. Ngủ một mình thôi nhé, hễ thức thì dậy liền, chớ nằm nán. Đói mới ăn, khát mới uống. Ăn uống phải từ tốn chậm rãi. Nếu hai mươi tuổi trở xuống chớ gần đàn bà, trên bốn chục cũng nên lánh xa phụ nữ…”

Để làm sáng tỏ, Charles Braibant bàn thêm: “Phải tránh ốm đau, nếu đau thì dưỡng bệnh ở đâu? An dưỡng đường thì dành cho mọi người lao động đủ mọi ngành nghề, trừ nhà văn và nghệ sĩ. Cũng tránh đừng phải chết, bởi ai chịu trả phí tổn đám táng?”
Đọc tiếp »

Cầu nhập

Posted: 18/09/2019 in Hoàng Xuân Sơn, Thơ

Hoàng Xuân Sơn
giấc mơ xanh

nhập vào ngôn ngữ thơ xanh
tôi nghe được tiếng lập trình ban sơ
từ hồng hoang trổ tới giờ
vai khuyên một chút tình tơ bụi hàn

lạnh
từ nhỏ bé
không gian
nơi gậy xiêu. phỏng. gió ngàn bay đi  Đọc tiếp »

Đà Lạt

Posted: 18/09/2019 in Hoàng Minh Châu, Thơ

Hoàng Minh Châu


Thiếu nữ trên đồi Đà Lạt
dinhcuong

Đừng hỏi em sao không trở về Đà Lạt
Bởi ngày xưa đã mất, đã mất thật rồi
Có phải ngày xưa đã mất mà em không về Đà Lạt?
Em không về
chuyến tàu đêm cũng không còn bao giờ về nữa

Đừng hỏi mối tình xưa giờ sao đành đoạn
Mối chia ly uá héo cuối trời
Con dốc cũ hoa vàng không còn nở
Nắm tay chi cho khó nói giã từ
Đọc tiếp »

Brahma Chellaney
Anh Thư chuyển ngữ

Cách duy nhất để tránh một tương lai ảm đạm cho toàn bộ khu vực này là chấm dứt việc xây dựng đơn phương các đập trên toàn bộ sông Mekong, tập trung vào bảo vệ quyền của mỗi quốc gia và yêu cầu họ thực hiện nghĩa vụ của mình đối với người dân, các nước láng giềng và cả hành tinh.

Các dự án xây dựng những đập lớn đã trở thành động thái ưa thích của một số chính phủ, trong đó dẫn đầu là Trung Quốc. Ngoài cách bao biện bằng lý do chống lại hiện tượng thiếu nước, như những người ủng hộ đã hứa hẹn, các đập lớn đang góp phần làm cạn kiệt những dòng sông và làm trầm trọng tình trạng khô hạn. Điều này được nhận thấy rõ tại lưu vực sông Mekong, nơi mực nước của dòng chảy đang ở ngưỡng thấp nhất trong lịch sử.

Được biết đến như “người mẹ nước” tại Lào và Thái Lan, sông Mekong chảy từ cao nguyên Tây Tạng, do phía Trung Quốc kiểm soát, chảy vào Biển Đông, qua Myanmar, Lào, Thái Lan, Campuchia và Việt Nam. Mỗi năm, những người nông dân ở lưu vực sông Mekong, vựa gạo lớn nhất của châu Á, sản xuất lượng gạo đủ để nuôi sống 300 triệu người. Lưu vực này cũng tự hào là nơi có nghề đánh cá nước ngọt lớn nhất thế giới, chiếm khoảng 25% sản lượng đánh bắt trên toàn cầu.
Đọc tiếp »

Phạm Hồng Ân

sáng nay tôi nhớ một dòng sông
dòng sông mang tên chín con rồng
vẫy vùng đưa nước ra biển mẹ
biểu tượng Rồng Tiên: tên Cửu Long.

sáng nay tôi nhớ mùa nước nổi
tôm cá theo sông, tràn ngập dòng
phù sa trườn sóng nằm phơi phới
bồi những phì nhiêu xuống ruộng đồng.
Đọc tiếp »

Nguyễn Ánh 9

Thơ: Hoàng Phong Linh; Nhạc: Nguyễn Ánh 9; Tiếng hát: Thái Thanh
ban_ky_am

Nguồn: Hợp Âm Việt

Cha tôi

Posted: 17/09/2019 in Truyện Ngắn, Vương Điền

Vương Điền

Vợ sinh. Tôi đón cha lên thành phố. Nếu nói là đón mẹ lên thì thích hợp với hoàn cảnh hơn. Nhưng mẹ tôi đã xa cõi đời từ lúc tôi lọt lòng. Sự ra đi của mẹ, trong thâm tâm tôi vẫn luôn là một sự đánh đổi quá nghiệt cùng của tạo hóa, mà nỗi đau đớn còn dành lại một vị đắng ở đầu môi. Và người ở lại phải sống tốt cho cả hai phần đời. Tôi đã có thật nhiều cố gắng.

Cha tôi, người đàn ông lam lũ. Cha gầy, gầy lắm, mà không phải chỉ gầy do sức khỏe, mà thời gian đã ngấm dần trong từng thớ thịt cha, già cỗi và yếu ớt. Người đàn ông cô độc ngần ấy tháng năm của tôi.

Bao nhiêu lần ôm cha ngủ. Từ bé, lúc lớn lên đi xa trở về, hay khi tôi đi làm có tiền thường gọi điện cho ông: “Cha, lên thành phố với con, con lo được mà”. Ông hỏi dò “Có thiệt không đó, cu con? Không để tiền cua gái hả?” Rồi ông cười khà khà. Hôm sau đã có mặt ở nhà tôi. Mang nào gà, nào vịt, nào trái cây. Và không quên mang theo một cúc rượu để cha con nhâm nhi. Nhưng sao lần này, nằm cạnh ông, nhìn ông ngủ, tôi …tôi không diễn tả nỗi cảm xúc của mình. Nước mắt ở đâu cứ như nước sôi đang đun trào, cứ thế đẩy vung mà ra. Chắc vì tôi mới được làm cha, chắc lẽ thế.
Đọc tiếp »

Nguyễn An Bình

Mùa thu, về trường cũ

Gởi những ai đã từng học hai ngôi trường Phan Thanh Giản, Đoàn Thị Điểm – Cần Thơ

Tháng tám, lá vàng – em còn nhớ
Tôi về trường cũ một chiều mưa
Ve ngủ từ lâu trong lòng đất
Đâu đợi em về đón thu xưa.

Áo trắng em bay ngoài cửa lớp
Một góc Ngô Quyền tôi ngẩn ngơ
Cầu gỗ bắc ngang – ngôi trường nữ
Nhìn sang – ai đó lại làm thơ.
Đọc tiếp »

Mạnh Kim


 
“Glory to Hong Kong” (“Nguyện vinh quang quy Hương Cảng”) đang được hát khắp Hong Kong. Từ siêu thị, góc phố đến học xá đại học, đâu đâu người ta cũng nghe “Nguyện vinh quang quy Hương Cảng”! Đây không phải là “ca khúc đấu tranh” duy nhất và đầu tiên của giới trẻ Hong Kong khi xuống đường nhưng nó là ca khúc gây xúc động nhất, truyền cảm nhất và lan truyền nhanh nhất…

Người sáng tác “Nguyện vinh quang quy Hương Cảng” là một người giấu mặt. Cậu ấy, ở độ tuổi 20, chỉ muốn được nhắc đến với cái tên “Thomas”. Như mọi sự kiện và nhân vật khác liên quan cuộc biểu tình Hong Kong 2019, “Nguyện vinh quang quy Hương Cảng” là kết quả của một tinh thần tập thể. Theo New York Times (12-9-2019), Thomas đưa phần nhạc và lời lên diễn đàn LIHKG vào ngày 26-8-2019 và nhờ các bạn khác tự ghi âm rồi anh phối lại như thể ca khúc được trình bày từ một dàn đồng ca. Thomas sau đó cũng sửa lại lời dựa vào những góp ý trong diễn đàn, với hơn 1.000 lượt thu thập ý kiến (theo Time, 10-9-2019). Mọi người đều đồng lòng việc ca khúc phải có những câu lột tả tinh thần “Quang Phục Hương Cảng, Thời đại cách mạng”. Cuối cùng, ca khúc được đưa lên YouTube ngày 31-8, với phụ đề Anh ngữ cùng cảnh các cuộc xuống đường. Tiếp đó, Thomas cùng nhiều bạn khác biên tập lại nội dung hình ảnh cùng lúc phối hợp với các nhạc công để tạo ra nhiều phiên bản mới cho “Glory to Hong Kong”. Thông điệp lớn nhất của “Nguyện vinh quang quy Hương Cảng” là dù đối mặt bất hạnh lẫn bất an nhưng người Hong Kong nhất định không đầu hàng – Thomas nói.
Đọc tiếp »

Lê Quang Thông

Người Tu sĩ Tây Tạng trẻ,
đứng dưới bóng cờ.
Thầy bất động
và cờ bay phất phới.
Cờ Tây tạng,
những tia mặt trời chiếu rọi.
Bay không do
gió quê hương Thầy thổi,
Và không bay
trên đất Tây tạng sáu mươi năm nay.
Hôm nay Thầy đứng đây,
thân phận lưu vong.
Để cùng những người Việt nam,
nói lên sự thực :
Chúng tôi bị bức tử bởi Trung Quốc.
Tây Tạng trước,
Việt nam sau,
kịch bản y chang lập lại:
Non nước hai nơi bị Hán hoá,
buồn đau.
Đọc tiếp »

Huỳnh Minh Lệ

Những đứa bé ngoài cổng trường

những đứa bé ngoài cổng trường
có em đi bán vé số
có em chỉ đi lang thang
hôm nay là ngày khai giảng
các em đu lên hàng rào
bảo vệ nhìn em vô cảm
các em nhìn vào sân trường
sân trường đóng chặt cánh cổng
Đọc tiếp »

Phạm Nga

1.
Từ tấm bé tôi đã mê, rất mê ăn bánh tráng cùng đồ cuốn, tức món gì đó cuốn (hay quấn) với bánh tráng gạo. Già đầu một chút, từ khẩu vị đã biết chọn lọc, phân biệt, khen chê trong ăn uống, tôi bèn lý sự nhằm chính thống hóa cho sở thích ẩm thực của mình. Rằng, Việt Nam có thức ăn chính, làm căn bản hàng đầu cho người Việt no bụng là cơm, cơm làm nền cho vô số các món ăn khác, gồm: mặn, canh, xào, kho, chiên, nướng, hấp, luộc…, rất đa dạng, phong phú. Theo bản sắc ẩm thực Việt Nam, cơm không chỉ có mặt ‘làm nền’ trong các bữa ăn thông thường hằng ngày mà cả trong dịp tiệc tùng, người mình cũng hay dùng gạo ngon nấu thêm chút cơm trắng để sẵn đó, để dành cho khách thích dùng cơm cho “chắc bụng”.

Bánh tráng cũng gần như vậy, thức ăn ‘làm nền’ này luôn có thể phối hợp với nhiều thức ăn khác – như thịt, cá, tôm, mực… – thành bộ ‘đồ cuốn’ hết sức đa dạng. Đồ cuốn hấp dẫn tôi đến nỗi tôi đã ngầm tha thiết muốn vận động cho bánh tráng cuốn được xếp vào thức ăn chính, mẫu mực hàng thứ nhì của Việt Nam, nghĩa là chỉ đứng sau cơm.
Đọc tiếp »

Chu Vương Miện

Còn & mất

sự thật chả có cái gì
còn & mất
như sống cùng chết
có sống thời có chết
chẳng qua nhớ và quên thôi?
như loài dưới nước
dở cạn dở nước
như cua cá mực bạch tuộc
tôm tép
dù lớn dù nhỏ
bị đồng loại & loài người nhai thịt
là chấm dứt?  Đọc tiếp »

Thiếu Khanh

Trong một bài viết, “Cớ sao gọi người Trung Quốc là “Tàu”!” đăng trên website báo Người Lao Động, tác giả, học giả An Chi cho rằng (trích) “Tàu là một yếu tố Hán cổ và trong tiếng Hán cũng như tiếng Việt còn có nghĩa là “xe”. Tàu (trong tàu bè) là một từ Việt gốc Hán bắt nguồn ở một từ ghi bằng chữ 艚 mà âm Hán Việt hiện đại là tào, có nghĩa là “thuyền”. Chữ tào 艚 này cũng thông với chữ tào 漕, mà theo biện luận của Lưu Quân Kiệt trong Đồng nguyên tự điển tái bổ (Ngữ văn xuất bản xã, Bắc Kinh, 1999) thì đều còn có nghĩa là “xe”. Cái nghĩa “xe” của từ tàu vẫn hiện hành trong tiếng Việt. Cứ so sánh tiếng Bắc, tiếng Nam thì thấy ngay. Cái mà trong Nam gọi là tàu thì ngoài Bắc gọi là thuyền. Rồi ngoài Bắc gọi là tàu hỏa thì trong Nam gọi là xe lửa. Thế là cái nghĩa “xe” đã thấp thoáng trong danh ngữ tàu hỏa (nếu không đi sâu vào từ nguyên thì dễ hiểu lầm đây là cách dùng theo ẩn dụ). Rồi ngược lên đầu thế kỷ XX, cả trong Nam ngoài Bắc đều gọi máy bay là tàu bay. Thế là cái nghĩa “xe”, mở rộng là “phương tiện chuyên chở”, đã nằm ngay trong danh ngữ tàu bay. Cho nên, trong thành ngữ tàu bay tàu bò thì cả hai thứ “tàu” này chẳng qua đều cùng là “xe”. Vậy thì có lẽ ta sẽ biện luận rằng vì ngày xưa Tàu sang ta bằng xe nên tổ tiên ta đã gọi họ là “Tàu” chăng? Nên nhớ rằng họ đã sang ta từ xưa và sang thành nhiều đợt, lẻ tẻ có, thành đoàn có và đây là cả một câu chuyện dài. (ngưng trích)
Đọc tiếp »

Bắc Phong

BÁNH CUỐN THANH TRÌ

nhân thịt bánh mỏng mềm trong
ở đâu bánh cuốn cũng không ngon bằng
anh làm giò lụa được chăng
cho em cắn ngập chân răng của mình
Đọc tiếp »