Tưởng Năng Tiến

Ôi, thằng Tây mà trước kia người dân không tiếc máu xương đánh đuổi
Nay họ xót xa luyến tiếc vô chừng
Nhờ vuốt nanh của lũ thú rừng
Mà bàn tay tên cai trị thực dân hóa ra êm ả!

(Nguyễn Chí Thiện)

Nhà thơ Trần Vàng Sao từ trần vào một ngày Hè, hồi đầu thế kỷ này. Tuy thế, những lời nguyền rủa/mạt sát của ông dành cho những kẻ đồng thời (và cũng có lúc đã từng là đồng chí) chắc sẽ còn gây âm hưởng cho đến … cuối thế kỷ sau:

tau chưởi ngày chưởi đêm
mới bét con mắt ra tau chưởi
chập choạng chạng vạng tau chưởi
nửa đêm gà gáy tau chưởi
giữa trưa đứng bóng tau chưởi
bây có là thiền thừ mười tám con mắt tau cũng chưởi
mười hai nhánh họ bây
cao tằng cố tổ bây
tiên sư cha bây …

Đọc tiếp »

Lê Tất Điều


Vợ chồng nhà văn Nhật Tiến

Anh chị Nhật Tiến coi tôi như em ruột. Tình thân bắt đầu từ cách đây khoảng 60 năm.

Không nhớ tí gì về trường hợp, hoàn cảnh nào đã gặp gỡ. Chỉ nhớ hồi đó, ông bà, nhất là bà, luôn luôn chu toàn bổn phận nuông chiều em út và tôi đóng xuất sắc vai trò đàn em hồn nhiên hưởng thụ, không mảy may thắc mắc, tưởng như đó là nhiệm vụ thiêng liêng của tất cả những ông anh, bà chị trên đời.

Ông có cái xe Renault 4, loại xe taxi thông dụng hồi đó. Tôi mượn đều đều. Không công kia việc nọ gì, chỉ để chở gái đi chơi. Cũng trong một lần mượn xe để chu toàn nhiêm vụ thiêng liêng với người đẹp như thế, tôi lái cà giựt làm sao mà xe gẫy “láp” – trục chuyển lực từ máy ra bánh xe –  may mà lúc đó đã đưa em về nhà rồi nên tình duyên còn bền vững thêm mấy tháng, không đứt gánh, gẫy ngang theo cái “láp”.
Đọc tiếp »

Babui


Biếm họa của Babui

Nguồn: Tác giả gửi

Nguyễn Trần Diệu Hương

Thứ hai 31 tháng 8

Cả mùa hè dài hơn bình thường, “ẩn náu” quarantine ở nhà tránh đại dịch, Nicole McWilliam, 11 tuổi, ở Cypress, Texas, đã biết cách đem lại niềm vui không những chỉ cho gia đình em, cho cả những người hàng xóm chung quanh..

Hình ảnh những hòn đá nhỏ đẹp được sơn phết đủ màu ở Ireland (quê ngoại) vẫn nằm đâu đó trong ký ức của Nicole. Nên những ngày cấm túc ở nhà, Nicole đã dùng cọ sơn phết những viên đá bằng nắm tay người lớn.

Đúng như một câu nói được truyền miệng ngàn xưa của người Việt Nam “Lụa không hồ như Cô không phấn”, những viên đá vô hồn màu nâu, xám, đen … được phủ một lớp sơn lên trở nên rực rỡ, đầy sinh khí, đẹp hẳn ra. Gần nửa năm quanh quẩn ở nhà vì đại dịch, Nicole đã lượm đá quanh khu vực em ở và “trang điểm” cho từng viên.
Đọc tiếp »

Trần Hoàng Vy

Uống rượu với nhà thơ

Nhà thơ uống rượu thường không… xỉn
Chỉ đủ ngà ngà rõ mặt nhau
Vì bởi mắc đọc thơ khen tụng
Men hóa thành… da mặt đỏ au!

Nhà thơ uống rượu ít… chấm mồi
Thiên hạ thơ thường… dở hơn tôi
Cao hứng bẻ… câu từ ra nhậu
Lại đọc thơ như… trống liên hồi?
Đọc tiếp »

Khê Kinh Kha

Nhạc và lời: Khê Kinh Kha; Tiếng hát: Quỳnh Lan
ban_ky_am

Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3

Trần Thế Phong

Cây thầu đâu của nhà tôi, trước sân, gần cổng đi vào không biết trồng từ lúc nào. Khi tôi lên mười tuổi thì thân cây to hơn một vòng tay ôm của người lớn, chiều cao trên mười lăm thước. Cây thầu đâu đã cho tôi rất nhiều kỷ niệm mà tôi không bao giờ quên được.

Quê tôi Quáng Nam gọi là cây thầu đâu. Danh từ thầu đâu tôi không biết giải nghĩa như thế nào. Tôi có hỏi nhiều người nhưng không ai biết, người xưa gọi người nay gọi theo, thành ra chết tên luôn.

Người miền Bắc gọi cây sầu đông, hay cây soan (hoa soan bên thềm củ).
Nhà thơ Hoàng Anh Tuấn có bốn câu thơ về hoa sầu đông:

Hoa sầu đông vươn đầy vai đầy tóc
Áo mùa thu bay chợt thức bơ vơ
Mình tôi về qua lối nhỏ hoang sơ
Hồn buồn đường Catina chiều chủ nhật
Đọc tiếp »

Mùa xuân Melbourne

Posted: 21/09/2020 in Thơ, Trang Nguyen

Trang Nguyen

chiều Melbourne
xôn xao nắng

tôi hỏi gió
giấu mùa xuân ở đâu
gió thổi nhẹ vào tai
xuân đang đến
Đọc tiếp »

Michael Trụ Bùi


Nhà văn Nhật Tiến (1936-2020)

Mẹ tôi người làng Hành Thiện, Nam Định. Ông Nội của Mẹ tôi chống Pháp bị chém đầu chung với Hoàng Hoa Thám, tức cụ Đề Thám vào năm 1913. Mẹ tôi có người anh cả là bác Quỳnh đi theo Việt Minh cũng chống Pháp. Việt Minh trong giai đoạn này là liên minh chính trị cánh tả mang danh nghĩa trung lập với mục đích công khai là “Liên hiệp tất cả các tầng lớp nhân dân, các đảng phái để chống thực dân Pháp”. Về sau bác Quỳnh bị Việt Minh thủ tiêu vì không phải là người Cộng Sản mà bác đi theo Đảng Tân Dân Chủ. Lớn lên khi dọn về Hà Nội, gia đình Mẹ rất khá giả vì ông Ngoại tôi là nhà thầu cho mỏ than Hòn Gai tại Quảng Ninh. Sau khi Việt Minh chiến thắng Điện Biên Phủ và Hiệp Định Đình Chiến Geneve được ký kết, ông Ngoại tôi tức tốc bán tống bán tháo tài sản để di cư vào Nam, tránh bị đấu tố khi đã biết quá rõ bản chất của người Cộng Sản là gì.

Bố tôi gốc Hà Thành, có hai anh chị cũng đi theo Việt Minh chống Pháp và người anh kế là bác Tân thì lại đi theo chính phủ Quốc Gia Việt Nam. Bác Tân tốt nghiệp khóa Sỹ Quan Hải Quân ở Nha Trang mang quân hàm Thiếu Úy và vì tin theo Hiệp Định Geneve năm 1956 sẽ có Tổng Tuyển Cử, hai miền Nam-Bắc sẽ thống nhất, nên bác quay về Hà Nội.
Đọc tiếp »

Mai Thảo


Nhà văn Nhật Tiến (1936-2020)

Một buổi chiều Sài gòn, ít ngày sau khi 30 tháng tư 1975, ngồi sau chiếc xe gắn máy của Duyên Anh, cùng tác giả Ngựa Chứng Trong Sân Trư­ờng dạo quanh một vòng trên những phố phường tan hoang của thành phố vừa đổi chủ, tôi bỗng nhìn thấy Nguyễn Thụy Long trên một khúc vỉa hè ở khu đại học Duy Tân. Long ngồi sau một cái quán lộ thiên mới mở, như hàng ngàn cái quán lộ thiên mọc lên như nấm ở Sàigòn lúc bấy giờ. Tác giả Loan Mắt Nhung đang nhậu, mặt mày đỏ xậm, kính trắng dầy cộm. Và cạnh đó, là một quán hàng khác, với Nhật Tiến, Nhật Tiến không nhậu, không nhậu bao giờ, đang lúi húi với một chậu nước và một chồng bát đĩa nhớp trước một gốc cây.
Đọc tiếp »

Trần Yên Thảo

1.
Sớm nay chim én lượn về
cho hay xuân đã cận kề dương gian
nghĩ mình nghiệp cũ vai mang
héo khô bụng dạ nào ham xuân về.

2.
Kịp thời thấu lẽ gần-xa
nổi trôi phần số chẳng qua máy trời
quanh đây trăm họ vui cười
dù khô héo cũng lựa lời chào xuân.
Đọc tiếp »

Trần Huy Sao

sáng nay ra Biển nhìn thiên hạ
tha hồ giàu có khí đất trời
mấy tháng ra vô vùng chật chội
thở hít hanh khô rẻo đất nhà…

nay thoải mái trời cao biển cả
hít vô sâu lắng thở hơi dài
sẵn dịp ngó qua rồi liếc lại
thấy ai cũng hít thở giống nhau
Đọc tiếp »

Nguyễn Văn Điều

Rác và hoa

Rác làm phân bón cho cây tươi tốt
Cây cho hoa để làm đẹp cho đời
Khi héo tàn thì hoa kia thành rác
Rác là hoa, hoa là rác người ơi!

Khi ta ở, ta chẳng từ đâu đến
Khi ta về, ta cũng chẳng về đâu
Cuộc sống này xiết bao điều kỳ diệu
Rồi tóc xanh tóc trắng cũng gần nhau
Đọc tiếp »

Ngọc Ánh

Đứa cháu ngoại 6 tuổi cứ mỗi lần facetime là nó hỏi “Ngoại có nghĩ rằng là sẽ lái xe qua đây thăm con không?”Và lần nào tôi cũng lắc đầu từ chối “ không được đâu, ông Ngoại làm sao lái xe từ Cali qua Texas như ba con được.” Nó lại tiếp tục thuyết phục “thì ngoại vừa đi vừa ngủ, hai đêm là tới rồi”Tội nghiệp con bé, nó không hình dung nổi 1400 miles là bao xa với sức già của Ngoại nó, nhưng khoảng cách trái tim thì rất gần, chỉ cần vói tay bấm nút là tới.

Cả nhà nó dọn đi ngay trong thời điểm dịch bệnh và bạo loạn đang rầm rộ khắp nơi. Tụi nhỏ không ngán mấy vụ sanh tử đó mà chỉ tính toán theo kiểu sanh tồn của dân xuyên bang “Cali đắc đỏ, nhà cửa mắc quá mà làm lương không bao nhiêu nên thôi tìm chỗ khác làm ăn”, chọn lúc còn đang hưởng tiền thất nghiệp vì lockdown, tụi nó dọn nhà qua TX, ổn định chỗ ở rồi tìm việc cày lại từ đầu.
Đọc tiếp »

Hương Bến Tre

Posted: 18/09/2020 in Mặc Phương Tử, Thơ

Mặc Phương Tử

Bến Tre,
Tình của ta ơi!
Bước phiêu du, nửa giấc đời phiêu du
Nhớ từ xưa đã tạ từ,
Một mùa thu trước còn dư âm vàng.

Hôm nao quê mẹ điêu tàn
Ta chia giọt lệ cho ngàn nỗi đau!
Ngón tay rướm cả cung sầu
Tình ta rướm cả một màu hoang sơ!
Đọc tiếp »

Hóng

Posted: 18/09/2020 in Lê Phước Dạ Đăng, Thơ

Lê Phước Dạ Đăng

Tôi ngồi hóng chuyện
đờm dãi ướt mồm
trợn trừng đôi mắt
“Ngàn – lẻ – một – đêm”

Lặng ngồi xua muỗi
con đỏ con đen
mọng hồng đỏ chót
chuyển gene di truyền
Đọc tiếp »

Ngô Thế Vinh

Ðã mang lấy nghiệp vào thân
Nguyễn Du

bui_nhat_tien-ta_ty
Nhật Tiến: ký hoạ by Tạ Tỵ
[nguồn: Mười Khuôn Mặt Văn Nghệ Hôm Nay, Tạ Tỵ,
Nxb Lá Bối, Sài Gòn 1971]

HƯỚNG ĐẠO THỜI NIÊN THIẾU

Bùi Nhật Tiến, bút hiệu Nhật Tiến sinh ngày 24-8-1936 tại Hà Nội. Năm 1946 mới 10 tuổi Nhật Tiến đã phải theo gia đình rời Hà Nội đi tản cư qua những tỉnh như Sơn Tây, Việt Trì, Hưng Hoá, Phú Thọ. Năm 1950 hồi cư, ở cái tuổi 14 không còn nhỏ nữa để sinh hoạt sói bầy, Nhật Tiến xin gia nhập phong trào Hướng Đạo làm đoàn sinh đội Én Thiếu Đoàn Bình Than khá muộn màng. Thiếu Đoàn Bình Than thuộc Đạo Đồng Nhân, và đạo này có bài hát chính thức do đoàn sinh Cung Thúc Tiến của Thiếu Đoàn Bạch Đằng sáng tác. Cung Thúc Tiến chính là nhạc sĩ Cung Tiến sau này với những nhạc phẩm Hoài Cảm, Thu Vàng.
Đọc tiếp »

Nhật Tiến

Nhà văn Nhật Tiến vừa từ trần ngày 14 tháng 9 năm 2020 tại Irwine, California Hoa Kỳ. Chúng tôi xin đăng lại một truyện ngắn của ông thay cho nén hương tâm thành tưởng tiếc.


Nhà văn Nhật Tiến (1936-2020)

Ba Sinh là một người mê sách. Suốt mười năm ròng rã sống độc thân làm nghề giáo viên tiểu học, tiền dành dụm được, Ba Sinh chỉ dùng để mua sách. Tất nhiên không không thể nào mua đủ được các loại sách, nhưng mỗi tuần đổ đồng cả sách cũ lẫn sách mới chàng cũng đã mua được trên dưới hai chục cuốn sách. Con số đó thật nhỏ nhoi so với cả một rừng sách tràn ngập ở các tiệm sách lớn, các gian hàng trong chợ sách và cả ở những vỉa hè, nơi có người mua bán sách cũ.

Những ngày cuối tuần, Ba Sinh thường tiêu hết thì giờ vào việc đi la cà ở những tiệm sách. Và chỉ cần như vậy, chàng cũng đã nắm rất vững tình hình sinh hoạt sách trong tuần. Tác giả nào có sách mới ra, tác giả nào có sách tái bản. Một nhà xuất bản nào mới ra lò. Nhóm văn nghệ nào chính thức gia nhập sinh hoạt văn học nghệ thuật bằng một tuyển tập. Tuy không phải là người viết sách, nhưng Ba Sinh đã cảm nhận được rất nhiều ý nghĩ xao xuyến, rung động tuỳ theo tình hình xuất bản của thế giới viết sách và in sách. Chàng sung sướng một cách say mê trước một bìa sách mới. Chàng quan sát kỹ lưỡng từng cách trình bày. Chàng so sánh từ kiểu chữ này với kiểu chữ khác, mẫu bìa này với mẫu bìa khác. Chàng cũng thấy lòng dào dạt sung sướng khi mở từng trang sách còn thơm nồng mùi giấy mực, như chàng đã nhìn thấy tấm lòng của từng tác giả dàn trải lên những dòng chữ cả tâm tư, tình cảm của mình trong suốt thời gian thai nghén và hình thành tác phẩm.
Đọc tiếp »

Bùi Chí Vinh

Tru di ta viết một bài hành
Chuyện truyền đời trang sử máu tanh
Ngày xưa có quân sư Nguyễn Trãi
Giúp nhà Lê mã đáo công thành
Dè đâu lúc lên ngôi cửu ngũ
Diệt trừ ngay cả trẻ sơ sanh
Mượn Lệ Chi Viên làm án ảo
Giết đời cha, con, cháu cho đành
Hỏa mù Thị Lộ thành con rắn
Công thần thua một lũ hư danh
Ải Nam Quan giờ còn chảy máu
Bình Ngô mà khóc Nguyễn Phi Khanh
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

Trong chế độ toàn trị, một tổng biên tập chỉ cần không chống chế độ, không nói ngược với đường lối của Đảng cầm quyền, biết luồn lách, biết dùng tờ báo của mình để nịnh bợ, dọa nạt và khống chế, biết té nước theo mưa, biết gió chiều nào che chiều ấy, giả vờ chống tham nhũng thì anh ta kiếm bẫm hơn bất cứ nhà buôn nào, có thế lực như một “ông vua không ngai.” (Lê Phú Khải)

Bữa rồi, nhà thơ Inra Sara tâm sự: “Non 30 năm sống đất Sài Gòn, tôi gặp vô số người được cho là thành công, thuộc nhiều ngành nghề, đủ lứa tuổi, thành phần. Lạ, nhìn sâu vào mắt họ, cứ ẩn hiện sự bất an, lo âu.”

“Bất an” có lẽ không chỉ là tâm trạng của người Sài Gòn mà dường như là tâm cảm chung của toàn dân Việt – không phân biệt chủng tộc, giới tính hay giai cấp nào ráo trọi – nhất là những kẻ sắp từ giã cõi trần.
Đọc tiếp »

Đất khách

Posted: 16/09/2020 in Thơ, Thương Tử Tâm

Thương Tử Tâm
Kính gửi thầy Lê Vĩnh Tráng

Trượng phu mộng lớn bình thiên hạ
Sao bạc đầu đất khách ôm trăng
Chiều chiều chân núi bên sóng vỗ
Đâu dễ mộng tàn theo sóng tan

Đã thề quên em thời lãng mạn
Ngày qua sông đó mấy mươi năm
Giang hồ xuôi ngược ta bèo bọt
Mới chợt nhớ về khóc cố nhân
Đọc tiếp »

Nguyễn Trần Diệu Hương

Thứ hai 24 tháng 8


Courtesy of Jacob Serrano

Các nhà nghiên cứu của trường Đại học Oxford ở Anh đã cộng tác với viện bào chế AstraZeneca của Anh và Thụy Điển vừa đi đến giai đoạn thử nghiệm vaccine thứ III ở Mỹ.

Vào thứ sáu tuần rồi (ngày 28 tháng 8), 31 người Mỹ thuộc nhiều lứa tuổi khác nhau đã được chích thử nghiệm thuốc ngừa Coronavirus có tên là “AZD 1222”.

Một trong những người tình nguyện là Jacob Serrano, 23 tuổi. Chỉ trong vòng vài tháng, Jacob đã mất bảy người thân trong đại gia đình vì COVID-19. Hiểu rõ thảm họa và mất mát do đại dịch cúm Tàu gây ra, anh tình nguyện tham gia chương trình thử nghiệm của AstraZeneca ở Mỹ. Anh là người Mỹ đầu tiên được chích ngừa vaccine tại Headlands Jem Research Institute ở Lake Worth, Florida vào thứ sáu tuần rồi.
Đọc tiếp »

Bùi Nguyên Phong

Thơ và em

Em và thơ… Em là người xa lạ
Một người dưng… Cơn gió thoảng qua thềm.
Thơ huyền hoặc… Còn em thì hư ảo.
Thơ một đời… Em có được trăm năm.

Ta say thơ… Quên rằng mình có vợ.
Thơ thăng hoa xao nhãng chuyện vợ chồng.
Thơ ngọ ngoậy xác thân trần ngứa ngáy.
Thơ trầm mình ta mát một dòng sông.
Đọc tiếp »

Phạm Đình Trọng

Giữa thời yên hàn, công an nhà nước cộng sản động binh, ra quân lớn đánh vào dân làng Hoành, Đồng Tâm, Mỹ Đức, Hà Nội. Lực lượng tác chiến là công an Hà Nội nhưng chỉ huy cuộc động binh là trung tướng thứ trưởng bộ Công an và sở chỉ huy đặt trên cơ quan Bộ. Mọi tin tức chiến sự, mọi phát ngôn về cuộc động binh đều phát đi từ mấy ông tướng công an trên sở chỉ huy chiến dịch tập kích dân làng Hoành.

Tung lực lượng cảnh sát dã chiến cơ động tập kích vào làng Hoành đang trong giấc ngủ sâu đêm về sáng. Xả súng vào nhà người dân lương thiện. Bắn chết một cụ già ngoài tám mươi tuổi ngay trên giường ngủ. Bắn bị thương một cụ già ngoài bảy mươi tuổi. Phun hơi ngạt vào nhà dân. Trẻ sơ sinh bị hơi ngạt nguy khốn tính mạng. Thả chó vào ngoạm xác cụ già đã bị bắn chết lôi đi. Phanh thây, mổ bụng xác cụ già ngoái tám mươi tuổi.
Đọc tiếp »

Trần Mộng Tú
Gửi Tác Giả Mặt Trận Ở Saigon – Ngô Thế Vinh

Chàng đã ra khỏi chiến tranh
Nhưng chiến tranh không ra khỏi chàng.
Như con dấu nung
Đóng vào trái tim chàng
Chàng cúi xuống ngực mình
Từ tốn bóc…
…vết rách thành những tờ rơi
Những tờ đầy thương tích

Những ngôi làng trơ trụi bỏ hoang
Những hố bom B52 cầy nát mặt đất
Không một bóng trẻ
Không một người già
Đọc tiếp »

Bum

Posted: 14/09/2020 in Phiếm, Song Thao

Song Thao


Vui hỉ?

Trên báo Montreal Gazette ngày 8/8/2020 có bài viết của nữ ký giả Emma Jones: “What the Smell of Your Farts Say About You” làm tôi chúi mắt vào ngay. Chẳng là anh bạn thân với tôi từ thời Chu văn An bỗng bị đau thắt bụng, không đại tiện được qua tới ngày thứ hai. Tưởng là tuổi già, cơ thể lúc thế này lúc thế kia là chuyện thường tình, anh không quan tâm lắm. Bạn bè tứ phương áp lực anh phải đi khám coi nó là cái gì. Anh đành phải chiều ý các bạn. Kết quả anh bị xoắn ruột non. Bệnh viện mổ gấp, mang nguyên bộ đồ lòng ra, xếp lại ngay ngắn rồi thuồn vô lại. Cả bệnh nhân lẫn các bác sĩ giải phẫu sau đó chăm chăm chờ đợi. Nếu anh bum được là tai qua nạn khỏi. Nếu không thì rắc rối tiếp. Cuối cùng anh cũng nổ được khiến mọi người ngây ngất. Bài báo của bà ký giả Emma Jones cũng nói tới sự quan trọng của tiếng bum. Theo bà, chuyện tự làm phát ra tiếng nổ hay ngay cả khi không có tiếng nổ nhưng gió vi vu kín kẽ là cần thiết cho sức khỏe con người. Trung bình mỗi người cho thoát hơi 8 lần mỗi ngày, mỗi lần thải ra từ 33 tới 125 mililitre khí thải. Con số trung bình này, tôi nghĩ là quá khiêm nhường. Nhiều người rất dễ dàng vượt chỉ tiêu này gấp nhiều lần. Vẫn theo bà ký giả, nhiều người vì mắc cở nên cố nén tiếng…lòng khiến có hại cho sức khỏe. Phái nữ vốn hay giữ ý nên cố nén hơn phái nam nhưng cả hai phái đều sản xuất số lượng khí bằng nhau, không có chi khác biệt. Bà viết: “Một số nhà nghiên cứu tin rằng việc nín bày tỏ nỗi lòng gây ra một căn bệnh gọi là bệnh túi thừa (diverticular disease), một bệnh tạo ra những cái túi nhỏ bám vào thành ruột già. Trầm trọng hơn, bệnh có thể gây ra viêm ruột già, chảy máu hậu môn. Cứ tự nhiên sản xuất tiếng lòng không những chỉ làm cho chúng ta dễ chịu ngay lúc này mà còn bảo vệ chúng ta trong mai sau. Vậy cứ dõng dạc, không cần đổ thừa cho con chó đứng ngơ ngẩn bên cạnh. Sức khỏe của bạn tùy thuộc vào đó!”.
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Thanh

Bàn tay phơi phới trắng ngần
Nõn nà kiều diễm thanh tân mượt mà
Ngọc ngà đài các kiêu sa
Bàn tay măng búp như hoa đang thời

Bảng đen phấn trắng ru lời
Ươm vào hồn trẻ cho đời tài hoa
Ngón tay viên phấn hài hòa
Thoáng nhìn phấn trắng hay là ngón tay
Đọc tiếp »

Ngọc Cân – trấy Tiểu Đợi

Đang chập chờn với các mỹ nhơn, có tiếng động. Vang vọng, rơi rớt, đổ bể. Giấc ngủ ngắt ngang. Không biết dư ảnh trong mắt là mình còn mơ hay những thân xác thỗn thện của kênh 18 trên TV hồi khuya. Chới với một lúc mới tỉnh; biết là mình vừa ngủ dậy mà không nghe tiếng đồng hồ báo thức. Mắt cay, người nóng khan, Niên ngẩng đầu nhìn, 6 giờ; trước khi tắt TV ngủ, đã coi lại là 10 giờ mới reo mà. Tiếng lục đục từ phòng ngoài là sao. À, hắn dậy đi làm. Sao hôm nay ồn ào quái đản!

Kéo mền che tai, Niên nghĩ là sẽ ngủ lại dễ dàng. Về tới nhà 1 giờ, kề cà đến sau 2 giờ mới lên giường, phải ngủ 8 tiếng mới đủ; 1 giờ trưa là ra đi làm. Nhưng hôm nay thứ bảy mà, mình nghỉ. Không, thứ bảy này thì ‘overtime’. Còn Hùng sao phải dậy 6 giờ như ngày thường vậy. Niên đạp tung mền, mở cửa ào ra phòng ngoài, hỏi:

– Ông nội làm gì vậy?
Đọc tiếp »

Song Anh

thức tỉnh đi mấy cha, mấy mẹ
đừng để những ngày gọi là lễ lớn của dân tộc
người dân phải tắt TV
để khỏi ngứa lỗ tai khi nghe những bài hát máu lửa hận thù
để khỏi phải xốn con mắt khi nhìn những gương mặt bóng lộn bơ sữa
mở miệng ra là địch với ta
ba hoa khoác lác đánh mỹ cứu nước
ưỡn ngực khoe những chiếc huy chương dính đầy máu
giựt cầu
phá đường
ném lựu đạn vào những nơi đông người
đếm xác dân vô tội
gọi đó là kẻ thù
là giặc
Đọc tiếp »

Lê Văn Trung

Bên trời

Anh muốn về thăm phố Hội An
Lối xưa còn nhạt nắng hoe vàng
Thuyền sông khói nhẹ vời con nước
Biển lặng chiều hôm mây trắng giăng

Bãi tiếp bờ xa lạnh gió đồng
Thương cây khế rụng mấy mùa bông
Con chim ngày trước không về nữa
Một chút buồn theo mưa cuối đông
Đọc tiếp »