Giao Chỉ San Jose

Tin tức thời sự chính trị nước Mỹ vẫn tràn ngập trên diễn đàn truyền thông. Thiên tai vừa trải qua với cuồng phong và mưa bão tại miền Đông Nam Hoa Kỳ rồi tiếp đến động đất Mễ Tây Cơ. Bộ phim 10 tập 18 giờ do hai nhà làm phim Ken Burns và Lynn Novick bỏ ra mười năm với 30 triệu mỹ kim mới hoàn tất vẫn làm xôn xao dư luận. Phần lớn các nhà bình luận, các chính khách và nhân vật cộng đồng Hoa Kỳ đều hết lòng khen ngợi. Riêng phần chúng tôi có nhận định khác biệt. Là quân nhân của phe bại trận với niềm đau thương gặm nhấm suốt cuộc đời. Mất nước là mất tất cả. Một lần bại trận và phải đào thoát ngay trên quê hương. Từ đó thấy lại biết bao lần thảm bại tái diễn trên phim ảnh, làm sao mà vui mừng khi nhìn lại vết thương. Sau 42 năm phe tự do thua trận, với bộ phim công phu phổ biến năm nay, cuộc thảm bại trên chiến trường Việt Nam lại một lần nữa tái diễn. Xin có đôi lời đóng góp ý kiến như sau.
Đọc tiếp »

Trần Hoài Thư


Hình sưu tập từ Internet

Lãnh tụ khi chụp ảnh
Mặt rực rỡ hào quang
Tướng lãnh khi chụp ảnh
Ngực áo đầy huy chương
Thầy tu khi chụp ảnh
Mắt tỏa lòng bao dung
Đọc tiếp »

Lê Quang Đông

Bên kia sông không còn bến nước…
Người đã vào ca dao
Trâu đã vào câu hát
Cổ tự nghìn năm khoa đẩu không về…

Bên kia sông hạt thóc ra đi…
Phong sắc ra đi
Những đình đao xiêu dạt…
Xao xác những hoàng hôn truyền thuyết
Ngưạ đá sang sông dối gạt công hầu
Đọc tiếp »

Huyền Chiêu

Tôi thích nhìn ngắm các pho tượng. Chúng dạy tôi vẻ đẹp của sự im lặng. Thuở bé, tôi không có con búp bê nào. Nhà chỉ có một pho tượng ông lão đi câu bằng gỗ. Pho tượng đã gãy một chân, nón sứt. bị bỏ nằm lăn lóc trong xó nhà. Tôi thường ôm pho tượng trên tay, nhìn ngắm đôi mắt không chớp của ông lão, lòng thương cảm như khi nhìn thấy một người ăn mày què cụt. Lớn hơn tôi vẫn thường nhìn ngắm tượng đức Mẹ, tường Phật bà với đôi bàn tay chắp lại, dịu dàng, độ lượng.
Đọc tiếp »

Phạm Hồng Ân

Ở một nơi, trong quán phở

vòng vo
cũng trở về đây
kêu tô phở
đợi
một ngày hẹn em
hồn tôi
lả cọng giá mềm
chưa nêm đã úa nỗi niềm riêng tư
quán người
như một cửa tù
giam tôi
từ mối tương tư vô hình
nghẹn lòng
dăm miếng nạc tình
trôi trong hương xúp
lình bình duyên tôi.

(Escondido, 07/2017)
Đọc tiếp »

Nguyễn An Bình

Pleiku thuở ấy …

Phố núi cao phố núi đầy sương
Phố núi cây xanh trời thấp thật buồn…

(Còn chút gì để nhớ – thơ Vũ Hữu Định)

Pleiku thuở ấy mù sương
Tôi đi tìm lại con đường đã xưa
Mùa nầy vàng lá thu chưa
Gió lùa sông lạnh tay vừa chia tay.

Pleiku thuở ấy mưa bay
Môi hồng chớm nở tình say Biển Hồ
Có người lạc giữa suối mơ
Đi quanh quẩn để em ngơ ngẩn buồn.
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm

Thập niên 80, do thời thế, do có điều kiện tự do, ở hải ngoại đã hình thành ra được một đội ngũ đông đảo người cầm bút. Lắm nhà phê bình lạc quan xem đó là một tựu thành đầy khởi sắc, đầy hưng phấn khởi đầu cho nền văn học của cộng đồng người Việt lưu vong. Sau đó chẳng mấy lâu, trên các trang tạp chí thuần về văn học nghệ thuật có đăng tải một số ý kiến, rằng “e có lúc quý vị chớ nên đào sâu vào đề tài trại tù cải tạo, thuyền nhân vượt biển hoặc đời sống ở trên những đảo, những trại tỵ nạn”.

Hằng tháng tôi có gửi bài đến hầu hết các tạp chí và dĩ nhiên tôi hơi bị choáng váng. Do đâu người ta có lối suy luận trái khuấy và sai lạc đến vậy? Tù cải tạo. Thuyền Nhân là một vết thương mãi còn đó sự nhức buốt. Là một ám ảnh khó dứt bỏ riêng cho người Việt từng sống sót qua cơn hồng thuỷ. Nó chẳng khác gì khi nhìn về ngày 30 tháng Tư, con số ấy tự động kéo trí nhớ bạn trở lui những tháng ngày tăm tối, rồi bạn tự hỏi: Do đâu mà có hơn 1 triệu người Việt bỏ nước ra đi, có nửa triệu linh hồn bất hạnh không siêu thoát mãi chịu lạc lối dật dờ trên biển Đông. Tôi nghĩ thầm, có thể lỗi lầm nằm ở phía người viết, trong đó có tôi, đã không đủ tài sức để chuyển tải được thảm trạng kia bằng giấy trắng mực đen, cứ thường thường bậc trung, chả ấn tượng khiến người đọc “ớn tới tận cổ”? Tìm cái gì vui vui coi, chuyện sang đây mần ăn thành đạt ra sao. Con mẹ ấy ra toà vì tội uýnh con riêng của chồng. Khai trương phòng mạch tặng thân chủ trong ngày bao gạo, sang ngày sau thì chai nước mắm. Ừ, nhiều chuyện xoay quanh vấn đề hội nhập “ngộ” lắm kìa, đọc chuyện buồn mấy ổng kể xuống tinh thần lắm!
Đọc tiếp »

Toát lời dưới mộ

Posted: 25/09/2017 in Thơ, Viên Dung

Viên Dung

nếp nghĩ riêng tư, đầy cá tính
sổng tay đích thực sau chiến tranh
nếu không theo lối thịnh hành
theo luật rừng vô cảm
là chờ bị ruồng rẫy

trăng không sáng nỗi khoảng trời u uất
vừa thoát cửa nghèo
sắm sửa tự đền công. xun xoe của độc
ti tiện nở toe dưới thời nhỏ nhặt
tối đen nhân cách
Đọc tiếp »

Vương Ngọc Minh

Kiểu đọc Kiều

màu trời đã sáng
láng
mở hai mắt
tôi vuốt các mặt chữ
thành câu “lũ âm binh giạt hết

kia
một hàng người
hàng xe
hàng kiệu..”

lập tức
tôi trôi (hết sức chậm
ngang mặt màn hình laptop!) đến
ngay cổng vào
trung tâm- thì dừng

không làm sao ngăn được
Đọc tiếp »

Nguyễn Mạnh TrinhNhã Lan


Tranh của Trần Thanh Châu

Nguyễn Mạnh Trinh: Trong văn học Việt Nam hải ngoại, một đề tài được chú ý nhất không phải với người Việt riêng thôi mà còn cả với người bản xứ là tiến trình hội nhập của người Việt tị nạn. Ở văn chương Hoa Kỳ tác phẩm của những người di dân là một phần tiêu biểu thí dụ như những tác phẩm của Monique Truong, của Aimee Phan, của Nguyễn Minh Bích, của Lan Cao, củaKim Thúy, của Nguyễn Thanh Việt… ở Pháp thì Linda Le, Trần Huy Minh…Đó là những tác giả có tác phẩm viết bằng Anh ngữ hay Pháp ngữ.

Tình cờ, chúng tôi đọc một tác phẩm mới của một nhà văn nữ cũng rất mới bằng Việt ngữ. Đó là tác phẩm Lênh Đênh của tác giả Lưu Na. Tôi cũng là một người tị nạn nên khi đọc những trang sách trong truyện của Lưu Na như thấy lại những chuỗi ngày đã qua của đời lưu lạc với những nhân vật mà nét hiện thực đời sống tỏ lộ hết sức rõ ràng. Lưu Na không chỉ là người kể truyện mà còn là một chứng nhân của những cuộc đổi dời mà thời thế như những trận cuồng phong cuốn xoay mọi người miền Nam vào những cơn bão tố khủng khiếp.
Đọc tiếp »

Huỳnh Minh Lệ

Mau quên

nông dân nào chẳng chăn bò
sớm mai cày cuốc phân tro ra đồng
thả bò ăn cỏ lòng vòng
ngồi nhìn cây lúa trỗ đòng xinh tươi

sự đời là cuộc hên xui
một ngày nước lớn con ruồi vẻ vang
vội quên căn cước ở làng
chăn bò từ nhỏ củ lang củ mì

15.09.2017
Đọc tiếp »

Võ Định Hình

Biến hóa

đừng biến lũy tre làng
thành những nhà máy hả họng không khói
quy trình của lũ lờ cờ nghị quyết
khốn khổ cho đất đai phố phường trong vòng đai biến hóa xà bần táp nham
đỉnh cao phù phép
rốt cục chỉ có phường giá- áo- túi- bọc- phong- bao- rương- hòm trục lợi
“ô hô
ai tai!”

8/2017
Đọc tiếp »

Phạm Đình Trọng


Hữu Thỉnh, chủ tịch hội Nhà văn Việt Nam

Đầu năm 2017, người đứng đầu hội Nhà Văn của đảng cộng sản Việt Nam đánh tiếng mời gọi các nhà văn người Việt ở nước ngoài về nước mở hội hòa giải, hòa hợp dân tộc vào ngày giỗ Vua Hùng, ngày giỗ thiêng liêng của nước, mồng mười tháng ba lịch ta. Lời mời đó chủ yếu hướng tới những nhà văn đứng ở bên kia trận tuyến trong cuộc chiến tranh Nam – Bắc đẫm máu vừa qua. Lời mời vu vơ rơi tõm vào im lặng.

Không nản chí, người đứng đầu hội Nhà Văn của đảng liền tính lại cách làm cụ thể, thiết thực hơn và chỉ hai tháng sau liền triển khai một chiêu mới: Chi tiền đưa một dư luận viên văn chương sang tận Mỹ tìm gặp bằng được nhà văn tay bút, tay súng trên mặt trận chống cộng. Gặp để mở đường làm quen. Như một cuộc hòa giải cá nhân. Như lễ chạm ngõ trong hôn nhân. Tạo cớ cho người đứng đầu hội Nhà Văn của đảng viết thư mời đích danh nhà văn đó về nước tham dự “Cuộc gặp mặt của Hội Nhà văn Việt Nam với các nhà văn Việt Nam đang sống và làm việc tại nước ngoài… Với ý nghĩa cao cả, góp phần làm giàu các giá trị truyền thống của dân tộc, xứng đáng để chúng ta vượt qua mọi xa cách và trở ngại, cùng ngồi lại với nhau trong tình đồng nghiệp.”
Đọc tiếp »

Trịnh Y Thư

Phế tích của ảo ảnh (2)

Thốt nhiên tôi quay về hướng mặt trời
một ngày thoát thân – xác quạ lót đường đi
những đám mây tích vô tích sự
dửng dưng với bầu trời xanh
bất chợt một góc trời điêu hao thành lũy
giữa muôn trùng cảnh lạ bến nước bủa giăng.
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

Việt Nam không có đa nguyên đang đảng nên giới trung lưu ái quốc và tiến bộ hiện nay chỉ có thể nghĩ đến chuyện thay đổi kinh tế hay vật chất mà thôi. Bị bao bọc bằng các luật lệ về chính trị nguy hiểm nên họ chỉ có thể mơ đến chuyện làm giàu và làm sao để không va chạm với thể chế. Và đó là cái dở, là ngõ cụt của giới trung lưu tiến bộ và ái quốc. (Nguyễn Xuân Nghĩa )

Cuối tháng rồi, tôi đọc một bài viết ngắn của facebooker Nguyễn Trung Bảo mà cứ ngỡ như là vừa nhận được một tin vui:

“Cuối cùng thì chính trị cũng tìm đến với gia đình cậu trai kéo Violin ở bờ hồ Hoàn Kiếm, dù như mẹ cậu này viết trên facebook rằng lâu nay muốn ‘tránh xa’ các chuyện liên quan đến chính trị. Những tranh luận về quyền của một công dân là gì khi đến nỗi việc chơi đàn ở nơi công cộng cũng bị cấm cản lại gặp sự phản biện rằng muốn chơi đàn thu tiền thì cần xin phép. Dù rằng, việc chơi đàn để nhận tiền từ người qua đường chẳng có gì lạ ở những nước khác nhưng với các cán bộ ở bờ hồ thì việc này vẫn cần phải có chỉ đạo.
Đọc tiếp »

Bắc Phong

trong các quan đại thần nhà Nguyễn
được tiếng nhân nghĩa
dũng lược
trung chính
chắc chẳng mấy ai sánh bằng
quan Hoàng Giáp Phạm Văn Nghị
người đã dày công phò vua Tự Đức
hết lòng vì nước vì dân
ông đã từng khởi nghĩa chống Pháp
nhưng đại sự bất thành
cáo quan về ở ẩn
sau mộ dân khai khẩn đất hoang
lập nên Trại Sỹ Lâm
suốt đời thanh danh giữ trọn
Đọc tiếp »

Võ Kỳ Điền

Trích đối thoại nhà văn Phan Thị Trọng Tuyến và Võ Kỳ Điền:


Phan Thị Trọng Tuyến:

– A, tại em viết truyện, tưởng tượng đủ thứ, hehe, một chị bạn khen em nói dóc như thiệt!

Võ Kỳ Điền:

– Anh ở Laval thuộc Québec, Phan Thị Trọng Tuyến ơi! Xa thiệt là xa với Paris của em gần 7,8 giờ bay lận. Anh cũng bị độc giả hỏi tới hỏi lui như vậy hoài hà. Nhà văn mà viết thiệt thì đâu phải là nhà văn. Mà nhà văn viết láo ai mà đọc. Muốn biết cách viết của nhà văn như thế nào thì rán mà tìm giữa hai hàng chữ… coi cách họ viết ra sao. Đó là bút pháp của mỗi người (style) Phải không nè? À, đúng rồi, nói dóc mà thiên hạ cứ tưởng mình nói thiệt, mới đúng là tay cao thủ. Trong văn chương anh em mình thường gọi là hư cấu… là chuyện không có thiệt. Tiểu thuyết là gì? Tiểu là nhỏ, là vụn vặt, còn thuyết là câu chuyện. Câu chuyện vụn vặt là gì… là nói tầm bậy tầm bạ, chớ còn gì nữa! Hồi xưa các nhà nho học để thi cử, không được đọc tiểu thuyết vì là ngoại thư. Chỉ đọc chơi thôi, khi trà dư tữu hậu. Rõ như ban ngày. Còn bây giờ chúng ta muốn đọc sự thật thì nên đọc báo, các ký giả họ viết chính xác từng giờ giấc, các chi tiết và số lượng, các biến cố xảy ra trong ngày… Những vị đó là nhà báo, không phải là nhà văn.
Đọc tiếp »

Thy An

Nhớ về Galilée

rồi mùa hạ sẽ đưa mặt trời lên đỉnh núi cao
nơi có ánh lửa hồng rọi vào tâm thức
văng vẳng đâu đây
lời mời gọi của lịch sử
hơn bốn trăm năm xao động …
nghe trong gió
bao tiếng lòng thổn thức
sương khói ảo mờ
lung lay ẩn hiện bóng tiền nhân …
Đọc tiếp »

Trangđài Glassey-Trầnguyễn


Tác giả đang thuyết trình về chủ đề của Khoá TNSP

Tác giả soạn bài viết này cho phần Hội thảo Chủ đề của Khoá Tu Nghiệp Sư Phạm (TNSP) kỳ 29 ngày 28-30 tháng Bảy, 2017, do Ban Đại Diện các Trung Tâm Việt Ngữ Miền Nam California tổ chức tại Coastline Community College, thành phố Garden Grove, Quận Cam, Hoa Kỳ. Chủ đề của khoá là “Tiếng Việt Truyền Thống Đối với Thầy Cô Giáo Trẻ.” Khoá có 68 người trong Ban Tổ Chức, 34 giảng viên, và 168 khoá sinh đến từ nhiều nơi tại Hoa Kỳ và Canada, gồm các Thầy Cô đang dạy tiếng Việt tại 35 trường (các trường công lập và các trung tâm Việt Ngữ trong cộng đồng), và 4 cá nhân dạy tại nhà. Bài phát biểu nhắm tới ba việc sau đây: 1. Thử định nghĩa tiếng Việt truyền thống đối với cộng đồng người Việt hải ngoại; 2. Đưa ra một số nhận xét tại sao chúng ta cần tìm về tiếng Việt truyền thống; và 3. Lược qua một số tài liệu giúp quý Thầy Cô tiếp tục phát triển khả năng hiểu biết và sử dụng tiếng Việt truyền thống khi dạy Việt Ngữ. Kính mời quý độc giả theo dõi.
Đọc tiếp »

Lý Thừa Nghiệp


Bóng mây
Đinh Cường

Đường mây hề! Kiêu Bạt

Giọt giọt gieo tràn trang giấy trắng
Cuối mùa dâu bể gió bâng khuâng
Tóc sẽ thơm tho mùa nhãn chín
Biển cứ bồi lên những cánh rừng.

Sáng nay pha nắng cùng son đỏ
Những đất chồi xưa bỗng dậy thì
Những con mắt nhớ mưa mùa hạ
Tiếng guốc còn khua với tiếng mưa.
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Phúc


Họa bản Kiều
Khắc gỗ – Tôn Thất Đào

Lời thằng bán tơ

… phải tên xưng xuất tại thằng bán tơ – Kiều

mắc chi lời nói vu vơ
oan cho Vương ngoại bơ vơ thân Kiều
mắc chi tay bán tơ liều
lại làm quán đổ đình xiêu hỡi trời

nầy đừng lửa gắp tay người
vu oan giá họa thằng tôi biết gì…
ăn rồi chùi mép mà đi
tuổi tên chẳng có danh gì mà mong
Đọc tiếp »

Nguyễn Ngọc Tư

Vào buổi sáng của ngày thứ mười hai, khi kéo tấm rèm không thể đoán nổi từng có màu gì, nhìn mặt trời ủ lửa bên dưới lớp sóng thớ lợ, Nhị tưởng đã ở đây một trăm lẻ chín năm rồi.

Chồng, vẫn chưa ngoi lên thở.

“Lại một ngày nữa”, Nhị nghĩ, hít một hơi ở gần cuối dãy hành lang, trước khi bước ra gieo rắc khí hậu tang thương lên quầy lễ tân, gian sảnh, con đường bên lề biển rồi chúng nhanh chóng lan khắp bãi Côi, qua những người bán rong dọn hàng, những chiếc ghe câu lác đác trở về. Thấm hút sạch cái thanh lành, vui tươi của buổi sáng, Nhị thay gió muối sảng khoái bằng thứ gió oặt bất hạnh.
Đọc tiếp »

Đặng Kim Côn

Để riêng em

Cứ để riêng lòng em sóng gió
Cho mây đen không tới cuộc đời
Để em hiểu cuối đường không hẹn đợi
Đêm cứ đêm dài và ngày cứ ngày trôi

Cứ để tận lòng em sóng gió
(Một mình em – chỉ một lòng em -)
Trăm năm ấy đã là ngõ cụt
Loanh quanh đi cũng chỉ để đi tìm!
Đọc tiếp »

Phạm Hải Âu

Hương tình mùa thu

Thu về trong nắng chiều nay
gió heo may ướp hương cúc nở
Anh trở về… nhớ một thời hoa đỏ
Kỷ niệm êm đềm theo bước chân anh

Con đò gác chèo bên bến sông xanh
Nắng ngả nghiêng triền hoa sim tím
Thời gian bịn rịn
Đợi cố nhân về – gói, mở, lời thương
Đọc tiếp »

Viết từ Sài Gòn

Chúng ta, nói chính xác hơn là người dân Việt Nam đã hoàn toàn đánh mất khả năng cảnh giác cũng như đề kháng trước cái ác, cái xấu. Bởi cái ác, cái xấu đã được chính thống hóa suốt nhiều chục năm nay và nó luôn luôn được ưu tiên trong hành xử của nhà nước, đảng Cộng sản đối với người dân bằng những lộ trình tâm lý.

Những lộ trình tâm lý làm tê liệt mọi khả năng phản kháng, càng lúc càng tinh vi. Câu chuyện Đoàn Ngọc Hải xuống đường dành vỉa hè với nhân dân nhân danh nhân dân và cả nước dành vỉa hè với nhân dân trên danh nghĩa “dành cho nhân dân”, sau đó là có những đội bắt chó, gọi là trật tự trị an chó do nhà nước tổ chức. Thực ra, đây là một công đoạn trong lộ trình tâm lý, mà đích đến của nó là vàng trong dân.
Đọc tiếp »

Bùi Nguyên Phong


Nhà thơ Đồng Đức Bốn (1948-2006)

Trăng thiếu phụ

Hải Phòng có nhà thơ Đồng Đức Bốn.
Viết câu thơ đau đáu cháy lòng
Lời thống thiết… cồn cào tim thiếu phụ
“Em bỏ chồng về ở với tôi không?”

Lời thơ như bùa mê, thuốc lú.
Xiêu lòng thiếu phụ buổi canh tàn.
Vầng trăng đang trôi dừng khựng lại.
Nghe đất trời tha thiết, thở than.
Đọc tiếp »

Trần Thoại Nguyên

Giã từ Hà Nội chiều nay
Biết bao tâm sự vơi đầy người ơi!

Biết bao thắm thiết đất trời
Mùa thu Hà Nội của thời vàng son

Nhớ ba mươi sáu phố phường
Hồ Hoàn Kiếm mộng liễu buồn gương soi

Thăng Long xưa vọng tim người
Hồn sông núi tụ bao đời oai linh!
Đọc tiếp »

Trang Châu
Diễn văn của tác giả trong Buổi ra mắt sách Vượt Tù Vượt Biển của Huỳnh Công Ánh tại Montreal ngày 17/9/2017.

Kính thưa quí vị quan khách
Thưa quí văn hữu

Hôm nay tôi được hân hạnh giới thiệu đến quí vị, quí văn hữu một tác phẩm song ngữ Anh-Việt: cuốn hồi ký Vượt Tù Vượt Biển của một hội viên Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại đến từ Hoa Kỳ, tác giả Huỳnh Công Ánh. Xin thưa ngay, Huỳnh Công Ánh là một người đa tài, đa năng, đã thành đạt trên nhiều lãnh vực như âm nhạc, thơ văn cũng như kinh tế. Vì hôm nay là một buổi sinh hoạt ra mắt sách nên tôi xin đặt trọng tâm vào sự nghiệp văn chương của tác giả. Xin giới thiệu Huỳnh Công Ánh: nhà văn viết hồi ký.

Kể từ khi miền Nam VN rơi vào tay cộng sản, 42 năm sau, cuốn hồi ký Vượt Tù Vượt Biển của Huỳnh Công Ánh mới được xuất bản. Sự chậm trễ nầy có nhiều lý do nhưng một trong những lý do chính, như tác giả trình bày trong phần Cảm Nhận của ông, là: “Nói hết sự thật thì có thể tạo liên lụy cho những người ơn của tôi vẫn sống trong gông cùm cộng sản‘’. Nhưng dù là một sự chậm trễ có lý do, tác giả vẫn có phần lo ngại sự sinh sau đẻ muộn của tác phẩm mình sẽ không được nồng nàn đón nhận. Nhưng cá nhân tôi thì tôi nghĩ khi thăng trầm của một đời người gắn liền với thăng trầm đất nước, của lịch sử thì hồi ký xuất hiện ở bất cứ thời điểm nào, cũng không bao giờ chậm, không bao giờ cũ cả.
Đọc tiếp »

Nguyễn An Bình

Bình minh trên Bãi Xép

Anh đi về phía biển
Nắng sớm qua Gành Ông*
Cỏ xanh dài triền núi
Đỏ mùa hoa xương rồng.

Bình minh trên Bãi Xép*
Ngọn đá đen lạ lùng
Trầm mình nghe biển hát
Sóng bủa vây chập chùng.
Đọc tiếp »

Bình Hòa quê em

Posted: 20/09/2017 in Thơ, Trúc Thanh Tâm

Trúc Thanh Tâm
Kính tặng Anh Lương Thư Trung

An Châu ngày tháng xa nhà
Nhớ em lại nhớ Chắc Cà Đao, xưa
Quen người từ bữa trú mưa
Những cơn mưa cũ như vừa qua đây

Heo may lá rớt vai gầy
Áo em qua ngõ mới hay ta buồn
Lục bình theo nước xa nguồn
Em cô dâu mới về luôn Bình Hòa
Đọc tiếp »