Nguyễn Trần Diệu Hương

Thứ hai 20 tháng 7

Theo International Air Transport Association (IATA), vì di hại của COVID-19, ngành hàng không sẽ không trở lại mức độ bình thường cho đến năm 2024.

Sau khi Châu Âu thoát khỏi tình trạng là “tâm dịch” cúm Wuhan, lục địa này đang từng bước rất chậm chạp trở lại một phần của đời sống bình thường.

Mặc dù đang là mùa hè, mùa du lịch, nhưng thống kê của ngành hàng không cho thấy tháng 6 vừa qua, dù đã có người “can đảm xách vali đi chơi” khi đại dịch vẫn hoành hành, vẫn không có chỉ dấu của sự hồi phục với con số hành khách thấp kỷ lục.
Đọc tiếp »

Nguyễn Hàn Chung

Thị thành mỏi rục xương rồi
mình về với núi xanh thôi, ngủ khì
tóc quăn da trắng vàng mi
núi cao đầm với cỏ thì mênh mang

Thung sâu vắng tiệt da vàng
đọc thơ như tiếng gió ngàn thông reo
dốc cao hì hục bươn trèo
nửa chừng sương khói cheo leo mơ màng
Đọc tiếp »

Trần Thoại Nguyên


Nhà thơ Mang Viên Long (1944-2020)

mới sớm mai mời trà
mỉm cười trước hiên hoa
đầu giờ chiều vĩnh biệt
bay về cõi mộng xa!

Mang Viên Long ai đọa
làm thầy giáo tháo giày
ngồi làm thợ chìa khóa
nuôi đời văn đói gầy
Đọc tiếp »

Ngọc Cân – trấy Tiểu Đợi

10 giờ sáng chủ nhật, nắng còn dịu. Từ đường phố, Lam rẽ trái rải từng bước, chốc chốc đứng lại ngắm hai bên. Xe đạp, xe gắn máy, xích lô, người đi bộ khá tấp nập, không kém ngoài đường chính. Nhiều người đọng mắt nhìn Lam. Anh đã quen, hồi mới về nước người ta nhìn chòng chọc mới ghê.

Từ khách sạn Lam có thể theo đường trong, đường tắt để tới đây nhưng anh đã đi toàn đường lớn bao ngoài. Đường trong là từ phía ngược chiều Lam đang đi. Là đường hồi xưa học trò ở xóm này đi học về.

Lá dừa hai bên đường đong đưa đón gió nồm trên cao. Vẫn còn nhà villa to nhỏ ẩn sau vườn cây cảnh, bờ cây mũ xanh đậm làm hàng rào. Một số lô đất cắt thành hai, phần vườn xây thêm nhà căn, bề ngang 3, 4 thước, chạy hết bề sâu. Vài villa lọt thỏm ở giữa vì chia đất cho hai căn cả hai bên hông, chỉ còn một hẻm nhỏ vô sân trước đã chặt sạch cây cho thoáng. Mặt tiền của những nhà căn ra tới sát đường, có căn cửa sắt kéo, thành tiệm. Nước vôi, nước sơn những nhà làm thêm rất mới, rất tươi. Chúng vây quanh những ngôi nhà xưa, cũ.
Đọc tiếp »

Phạm Hồng Ân

Trút sông ra biển

từ ngày có sông
nước chảy thành dòng
từng bước long đong
đá mòn bờ cạn
hiu hắt hạ nguồn
trôi về biển đông.

từ ngày bến sông
đưa em vào mộng
một trời lồng lộng
em dáng kiêu sa
môi thơm ngọc ngà
nụ tình phù sa.
Đọc tiếp »

Yên Nhiên

Phố vắng

Phố hoang vu vắng lặng
Lẻ loi một bóng người
Ngày vào đêm nhòa nhạt
Mây xám giăng đầy trời

A ghost town

A desolate downtown
A forlorn silhouette
The day fades into night
Gray clouds fill the sky
Đọc tiếp »

Trương Tố Hoa
Nguyễn Trung Kiên dịch từ bản văn: Zhang Zuhua (2020). “Liu Xiaobo’s Spiritual Heritage”. In: Leedom-Ackerman, Joanne (eds.) (2020). ‘The Journey of Liu Xiaobo: From Dark Horse to Nobel Laureate’. Lincoln, NE: University of Nebraska Press, Imprint: Potomac Books, pp. 14-31.

Vào ngày 13 tháng Bảy năm 2017, Tiến sĩ Lưu Hiểu Ba, người được trao Giải thưởng Nobel Hòa bình, đã qua đời sau một thời gian dài chịu đựng khủng bố chính trị, kiểm duyệt sáng tác văn học, và bị cầm tù. Với kiến thức sâu rộng, đặc biệt xuất sắc, rất nhiệt tình và cực kỳ năng động, Lưu Hiểu Ba đã dâng hiến sáu mươi mốt năm cuộc đời quý giá của mình cho sự nghiệp vĩ đại để đấu tranh cho tự do, bảo vệ nhân quyền và nhân phẩm và thiết lập nền dân chủ hiến định. Ông không chỉ là biểu tượng của chủ nghĩa tự do đương đại ở Trung Quốc và là nhà vận động chủ chốt trong các phong trào dân chủ, mà còn là nhà lãnh đạo tinh thần xuất sắc trong việc duy trì các giá trị phổ quát và lương tâm đạo đức chống lại chủ nghĩa toàn trị và nền chuyên chế trong thế giới ngày nay.

Sự ra đi không đúng lúc của Lưu Hiểu Ba đã khiến những người có lương tri trên toàn thế giới tràn ngập sự đau buồn và công phẫn sâu sắc, và họ đã sử dụng nhiều cách khác nhau để tưởng nhớ, thương tiếc, thừa nhận và trân trọng lưu giữ những gì thuộc về ông, cầu nguyện chân thành cho ông và gia đình ông. Là đồng nghiệp và đồng đội của ông, chúng tôi có nghĩa vụ phải phân tích cẩn trọng di sản tinh thần, trí tuệ và chính trị của ông để truyền lại ngọn đuốc lý tưởng và đạo đức của ông. Dưới đây là quan điểm của tôi trên cơ sở tham khảo quan điểm của những người khác.
Đọc tiếp »

Bùi Chí Vinh

Rước Tàu qua đây từ trên không lẫn trên bộ
Rước Tàu qua đây từ đường cái đến đường mòn
Rước Tàu qua đây bằng kinh tế công khai lẫn hôn nhân nhập lậu
Hỏi sao đất nước không cúm Tàu từ não đến hậu môn
Đọc tiếp »

Bắc Phong

QUÉT LÁ

uống trà xong ở hậu liêu
sư quét lá giữa nắng chiều mênh mông
sân chùa cầm chổi đứng trông
thấy lẫn trong lá một công án thiền
Đọc tiếp »

Nguyễn Văn Sâm


Nhà văn Túy Hồng (1938-2020)

Người sinh viên so se tập truyện
Thở Dài! Thở Dài! Thở Dài!
Những lê thê con gái thời gian vào đời,
Mấy bâng khuâng mệt mỏi trước mắt Vua chúa đất thần kinh.
Lề lối bó rọ bao năm chưa bỏ xuống.
Sông Hương, núi Ngự, cung thành buồn tẻ tháng ngày.
Nhúm rau muống chẻ, những gánh hàng đặc biệt Bún Bò của Huế trầm tư,
Vài mươi o già bán hàng gánh mặc áo dài trang nhã trong nghèo khó.
Vui với ly chè kho.
Thoải mái qua phà Đập Đá,
Nhìn lên xóm Vỹ Dạ
Thấy mình bao bọc bởi khung trời giam hãm thế kỷ vừa qua.
Đọc tiếp »

Lê Quang Thông

Tấm hồng nhan đem bôi lấm xoá nhoà.
Làm bệ rạc cho hòa con mắt tục.

(Con mẹ Mốc, Nguyễn Khuyến, bản Nôm)

Tháng Giêng tôi được tin nhắn về Rạch Sỏi. Chuyến đi được tính trong vài ngày tới. Tôi được cô Sáu đặc biệt dặn dò, đưa anh Dư đi cẩn thận. Tin nhắn qua Thiết, người liên lạc giữa cô Sáu và tôi. Cô Sáu, người tổ chức chuyến đi, là một người mưu lược và đi lại với công an Rạch Giá đã qua nhiều chuyến.
Còn anh Dư, một sĩ quan Hải quân VNCH không trình diện cải tạo, được một người bạn ba mẹ tôi giới thiệu, sẽ lái tàu cho chuyến này.

Chúng tôi ra bến xe Petrus Ký, lấy xe đò đi Rạch Giá. Xe đậu chính ở Xa cảng miền Tây. Chổ này đã là một nơi nguy hiểm cho những ai yếu bóng vía. Công an chìm rãi đầy và hỏi giấy tuỳ thân bất cứ ai, mà chúng thấy khả nghi. Vì thế theo những người rành lộ trình này khuyên, cứ đợi ở Ngã Bảy, xe vô lấy thêm khách, nhảy lên là an toàn. Chúng tôi về đến Lộ Tẻ, Long Xuyên đã chiều, và đi bộ từ ngả ba Rạch Giá- Rạch Sỏi vô bến đò Rạch Sỏi khi trời bắt đầu nhá nhem tối.
Đọc tiếp »

Hết | Chờ đợi

Posted: 31/07/2020 in Nguyên Yên, Thơ

Nguyên Yên


Hoa Tàn – Tranh Đinh Trường Chinh

Hết

khi hoa nở
là lúc bắt đầu tàn
khi sao sáng đỉnh trời
là tới giờ lẩn biến

câu chuyện chúng mình
những ngày hè rực rỡ đã qua
bao mùa dâng hoa
bao cơn tột đỉnh

tình yêu một lần có thật
thức dậy từ con mắt bình minh
cơn mưa đầu mùa nồng nàn
cầu vòng hò hẹn
Đọc tiếp »

Lý Quang Hoàn

Những chuyến xe lửa chạy ngang qua thành phố
Lập đi lập lại cuộc hành trình nhàm chán… đi và về… trên những cung đường
đơn điệu, buồn rầu như những điếu thuốc ngủ vùi trên môi…
vẫn không làm nhạt nhoà đi tôi và nỗi nhớ em trong những ngày tránh dịch…
Những ngày ngồi nhớ lại cuộc tình rã rời…
em và những giọt nước mắt chia phôi…
“Phải chăng là những giọt nước mắt cá sấu?”

Xa cách và hoài nghi lẫn nhau trong mùa dịch bệnh
một nụ hôn còn chưa có nói chi chuyện xa xôi…
Thành phố ngập ngụa sự chết chóc
những buổi trưa mùa hè tuyệt vọng…
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

Không biết từ bao chừ, ở trên báo nhà nước, cứ cái gì “lạ” là nó cho thấy sự hèn hạ của rất nhiều tập thể. (Du Uyên)

Tôi cũng không biết tự bao giờ mà những hạn từ “nước lạ” hay “tầu lạ” lại xuất hiện tràn lan, trên mặt báo, khắp đất nước mình:

Người “nước lạ” chạy xuồng ra vào vùng biển Vạn Gia
Nhiều người “nước lạ” lập công ty bình phong tại VN để sản xuất ma tuý
Tàu lạ đâm chìm tàu cá ngư dân, một người mất tích
Một ngư dân Kiên Giang bị tàu lạ bắn chết trên biển
Ngư dân Việt bị tàu lạ bắn chết ở Trường Sa
Tàu cá Quảng Ngãi bị tàu lạ đâm chìm trên biển
Bị “tàu lạ” đâm chìm, 6 thuyền viên thoát chết
Đọc tiếp »

Nguyễn Văn Gia

Con sông
buồn như thể
Ngọn nguồn xưa
qua đời
Cát đáy sông
không thể
Giúp người
nhịp sống vui

Nước –
giữ hết cho mình
Tưởng nhân định
thắng thiên
Điều người Tàu
ao ước
Hóa quả báo
nhãn tiền
Đọc tiếp »

Chu Vương Miện

Cổ độ

Ván đóng thuyền cổ độ
Sót trên gành cát khô
Bầy hải âu nương náu
Lan man dưới bóng dừa
Có đôi lần ngó lại
Tìm về cõi vô bờ
Vẫn cây cầu trầm thủy
Lời thệ hải minh sơn
Mót lại trong tim đó
Hình như tảng đá ngầm
Vẫn dòng trôi quạnh qũe
Ven vách núi phũ phàng
Quán thu phong cổ lục
Vướng vất chút tà huy
Xốn xang loang từng chặng
Lau lách nhuộm đôi bờ
Đọc tiếp »

Trần Huy Sao

Gọi nôm na, gọn nhẹ, là món “xấp xấp”.

Xuất xứ: phía bên phải rạp chiếu bóng Ngọc Hiệp (Đàlạt), kế bên tiệm mì Khu Hưng.

Nhận dạng: một tủ kính đặt trên chiếc xe đẩy. Trong tủ có một ngăn lớn là đu đủ sắt sợi nhỏ. Bên cạnh có hai ngăn. Một ngăn là đầy ắp những miếng bò khô dát mỏng. Một ngăn nhỏ cũng đầy ắp những miềng gan bò sấy vàng đen óng mỡ.

Bên trên tủ kính, phía bên phải, có một hộc nhỏ sắp đầy dĩa nhựa loại nhỏ, bên cạnh là một ngăn hộc sâu dựng đũa tre.
Đọc tiếp »

Nguyễn An Bình

Như một ngọn tình xanh

Hạt mưa đầu mùa rơi
Phượng hồng vừa hé nở
Tháng tư của tôi ơi
Thắp lửa chi mà vội.

Vội như ngọn tình xanh
Long lanh trên cành biếc
Giọt sầu thật mong manh
Vỡ tan đầy hối tiếc.
Đọc tiếp »

Song Thao

Bãi sậy nằm bên chân một chiếc cầu đang xây cất ở một tỉnh lẻ. Dân chúng thường hay ra hóng mát. Vợ chồng họa sĩ Tuấn và cô giáo Thủy dọn về ở nơi tương đối yên tĩnh nhưng buồn tẻ này. Họ đang chờ một cặp sanh đôi chào đời. Ca sanh khó đã đưa tới tình huống nguy hiểm cho mẹ hoặc con. Thủy đã chọn sự sống cho hai đứa con. Và nàng đã nhắm mắt bỏ lại Tuấn và đôi trẻ sơ sinh. Tuấn còn chưa biết xoay sở ra sao thì một cặp vợ chồng hàng xóm nhận nuôi giúp. Họ có một cô con gái tên Loan, 6 tuổi. Cả nhà say mê hai đứa trẻ mũm mĩm dễ thương: Tú Anh và Tú Em. Loan quấn quýt với cặp sinh đôi, nhất là Tú Em.
Đọc tiếp »

Trần Đức Phổ


Cọc Bạch Đằng
Lê Năng Hiển

Người dân nước Nam

Chẳng dễ cúi đầu nước Việt ơi!
Máu xương đã đổ biết bao đời.
Gươm vàng thuở nọ bêu thây giặc
Súng thép bây giờ giữ biển khơi
Thà chết liệt oanh hồn chẳng tủi
Há thèm sống nhục hận sao vơi?
Tinh thần dũng cảm chưa mòn khuyết
Sự nghiệp anh hùng mãi sáng tươi.
Đọc tiếp »

Nguyễn Trần Diệu Hương

Thứ hai 13 tháng 7

Vì đại dịch cúm Tàu, thương mại của Mỹ bị ảnh hưởng nặng nề. Trong lúc nhiều cửa hàng bán lẻ phải “giật gấu vá vai” để tồn tại thì hệ thống chợ Aldi vừa ra thông báo sẽ mở thêm 70 cửa tiệm ở 14 tiểu bang miền Trung Tây (midwest), miền Đông Nam của Hoa kỳ, và lần đầu tiên, tiểu bang miền Tây Arizona sẽ có chợ Aldi năm nay.

Aldi (một Công ty tư nhân của hai gia đình giàu có ở Đức) bắt đầu kinh doanh ở Mỹ từ năm 1976. Với hệ thống chợ “discount supermarket” càng ngày càng ăn nên làm ra, chỉ ba năm sau, Aldi ở Mỹ mở thêm Trader Joe’s vào năm 1979. Đến năm 2020, Aldi đã có cửa hàng khắp 37 tiểu bang của Mỹ.
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Phúc

Cánh bướm quên vườn

cứ mỗi mùa thu nghiêng lá rơi
có con bướm trắng đậu bên trời
xỏa cánh dịu dàng như ướp mộng
về ghé vườn xưa thả dáng ngời…

đôi cánh mỏng manh vờn mây xanh
nắng ơi sao mà nắng ngọt lành
sợ đôi cánh nhỏ vương cành lá
nên nắng lang thang mãi không đành
Đọc tiếp »

Phan Ni Tấn

Bốn ngàn năm trước, nho sĩ Đặng Thiên Nho là bạn ấu thời của Dương Công. Nhưng ngược với Dương Công vạm vỡ, khỏe mạnh, thích võ nghệ, ăn ngay nói thẳng chẳng kiêng nể ai hay nịnh bợ ai, thì Thiên Nho lại gầy guộc, thâm trầm, ưa đọc kinh thư, chọn núi rừng tiêu dao cùng cỏ cây, hoa lá.

Tuy nhiên, năm 40, đất nước Giao Chỉ bị nhà Đông Hán, Trung Hoa cai trị ngày càng hà khắc, bạo ngược khiến dân Nam lầm than, oán thán. Là nho sinh yêu nước họ Đặng xuống núi hợp với Đô Dương, Phùng Thị Chính, Lê Đình Lượng giỏi việc quân, cùng nhân dân theo giúp Lạc tướng Phong Châu Dương Công nổi lên chống giặc ngoại xâm.
Đọc tiếp »

Ngày sinh

Posted: 27/07/2020 in Hoàng Minh Châu, Thơ

Hoàng Minh Châu

Trong ánh nắng của bóng chiều sắp tắt
Những cánh hoa bỗng hắt lên màu khuôn mặt tượng đồng
Tôi. tan vỡ tiếng cồng chiêng
Như viên sỏi ném xuống mặt hồ
Chiều loang trước mặt
Đọc tiếp »

Phạm Đình Trọng


Bùi Tiến Lợi

Thượng tá, chủ nhiệm bộ môn Chủ Nghĩa Xã hội khoa học trường sĩ quan Công Binh Bùi Tiến Lợi bị xóa đảng tịch cộng sản, bị đuổi ra khỏi binh đoàn Dư Luận Viên 47 theo công bố chính thức trên truyền thông chính thống là do ”Ông Bùi Tiến Lợi đã có những bài viết, phát ngôn trên mạng xã hội trái với quan điểm, đường lối của Đảng, Nhà nước, suy thoái nghiêm trọng về tư tưởng chính trị, “tự diễn biến”, “tự chuyển hoá”, để các thế lực thù địch lợi dụng chống phá Đảng, Nhà nước.”

Bằng chứng “những bài viết, phát ngôn trên mạng xã hội trái với quan điểm, đường lối của đảng, nhà nước… để các thế lực thù địch lợi dụng chống phá Đảng, Nhà nước.” là cái clip được đưa lên mạng xã hội có hình ảnh và tiếng nói của ông Lợi: “Ai đó nói rằng Biển Đông là của Việt Nam, Trường Sa là của Việt Nam thì đó là tuyên truyền trái với luật pháp quốc tế, không đúng với Công ước về luật biển năm 1982… Đừng bao giờ nghĩ rằng chúng ta cứ có các dữ liệu lịch sử là chúng ta có thể vơ lãnh hải, thềm lục địa, các hòn đảo vào lòng mình… Tầu nó còn dựng đứng, còn bịa tạc dữ liệu lịch sử thì sao? Tầu khựa nó nói dối một lần thì dân không tin, chứ nói dối một ngàn lần thì cả thế giới tin đấy”.
Đọc tiếp »

Trần Huy Sao

Nỗi lòng tháng Bảy

tưởng nhớ người bạn trẻ Trần Minh Trí (1973-2015)

năm năm rồi đó người bạn trẻ
khói nhang mờ mịt ngó không ra
ai biểu lạc đường đi xa quá
khiến Đồi Xanh đau nhói bao mùa…

năm năm hồn dạng sầu cỏ úa
tàn nhang dỗi gió giận mây trời
chỉ còn riêng lẻ một dáng ngồi
quày ngó tháng ngày xưa thân ái…
Đọc tiếp »

Nguyễn Văn Sâm

Để làm tròn nhiệm vụ lịch sử của giai đoạn thi ca cũng như tản văn ở miền Nam khoảng 1945-1950 đã bắt đầu cựa mình, lớn mạnh và hình thành một khuynh hướng rõ rệt: tranh đấu. Khuynh hướng nầy mới mẻ đối với nền văn chương cận đại miền Bắc, nhưng đối với quá khứ văn nghệ miền Nam, thì thiệt là quá cũ. Khuynh hướng tranh đấu đã bộc phát từ giữa thế kỷ XIX với những nhà thơ tiền phong miền Nam như Nguyễn Đình Chiểu, Huỳnh Mẫn Đạt, Nguyễn Thần Hiến, Phan Văn Trị, Bùi Hữu Nghĩa, Thủ Khoa Huân…

Những nhà thơ miền Nam, giai đoạn 45-50, chỉ đi theo một con đường đã được cha anh vạch sẵn, cùng cố gắng hoàn thành một công trình lịch sử dở dang.

Nói tóm, thi ca tranh đấu miền Nam, có một sắc thái đặc biệt, không phải bộc phát một cách tự nhiên, không phải thừa hưởng di sản tinh thần của nền văn chương cổ điển mà Hà nội được coi như trung tâm sinh hoạt văn nghệ dân tộc mà là tiếp nối một truyền thống đối kháng kiêu hùng đã khai mào tại miền Nam nầy từ giữa thế kỷ XIX.
Đọc tiếp »

Hoàng Xuân Sơn

Em cứ nấp như thế
trong áo váy
trong khăn quàng cổ
nấp trong giày giày rủ đi chơi
trắng tinh cùng gió
em cứ rình rang đây đó
nấp trong cây nắng nhìn mồ hôi trộm
nấp trong cơn khát bia vại um tùm
du theo bạn nói cười hể hả
những viên đá chạm ngày lanh canh
em cứ thế nấp vào tăm bọt
bọt sủi tình thơ
có anh ngồi đợi
buổi chiều
loang dần cuộc phiếm du

(19 tháng bảy 2020)
Đọc tiếp »

Đặng Quang Tâm

Đứng dưới núi tôi nhìn lên núi
Núi trên cao núi rộng bao la
Vất vả lắm tôi leo lên đỉnh núi
Núi dưới kia sao chẳng giống quê nhà

Đã lâu lắm tôi không về thăm núi
Núi ở đâu cũng tưởng núi Bà Đen
Trong giấc ngủ tôi thấy tôi leo núi
Tìm người quen chẳng gặp ai quen
Đọc tiếp »

Túy Hồng


Thiếu nữ trong thành nội
dinhcuong

Anh Đỗ,

Tôi đã ở Huế từ trong bụng mẹ đến cuối năm thứ hai mươi tám của cuộc đời. Huế đã mang thai tôi, đẻ ra tôi cho đến khi tôi đi lạc vào Sài-gòn. Từ hơn hai năm nay tôi ở nhà thuê, nói tiếng Bắc, ăn chả giò, ăn bún riêu, canh chua cá dấm, thịt bò vò viên, mía ghim… Hôm nào anh vào Sài-gòn tôi sẽ đãi anh ăn một bữa thịt bò bảy món (mọi lần gọi là “bò bụng” vì ăn vào đầy một bụng thì thôi). Đàn ông ở Sài-gòn ăn chua dữ lắm anh Đỗ ạ! có nhiều ông vác cả trái cốc dầm cam thảo vừa đi vừa ăn lêu nghêu dọc đường.

Tôi vào Sài-gòn đã hơn hai năm mà vẫn còn hụt chân chưa đứng vững được, nghĩa là: tôi chưa hề viết được một chữ về cái Sài-gòn này. Khiếp quá! một lỗ hổng lớn… Còn nhớ thời gian ở Huế, khi tôi mang ý định bỏ Huế vào Sài-gòn ra nói với anh thì anh đã làm ra như cản như không: Chị chuồn hả? mình ở Huế có ai làm gì mình được?
Đọc tiếp »