Paul Nguyễn Hoàng Đức

Triết gia Hegel được gọi là “cha đẻ của môn lịch sử hiện đại” vì ông đưa ra khái niệm căn bản “Lịch sử là nhà hát của Đấng Quan Phòng (tức Thiên Chúa)”. Theo đó thì: lịch sử được dẫn dắt và cài đặt những ván bài định mệnh bởi một Đấng Toàn Năng còn được gọi là Đấng mang “ý niệm tuyệt đối”. Người Trung Hoa nói quanh đi quẩn lại qua các thời đại rằng: “Trời không ở mãi với một nhà”, có nghĩa là vào giờ G nào đó, dòng họ vua chúa nào cũng phải bị Trời bỏ rơi để dựng lên một triều đại của dòng họ khác!

Hôm nay với sự kiện Hồng Kông đang nóng hổi ở mức leo thang tột đỉnh, buổi trưa tôi vừa viết xong bài HỒNG KÔNG CÁCH MẠNG CỦA ÔNG CHỦ, CHÍN MÙI TỪ LÝ THUYẾT ĐẾN HIỆN THỰC CHƯA TỪNG CÓ, giờ tôi thấy mình nên viết bài này để có cái nhìn tổng thể về sự kiện Hồng Kông.
Đọc tiếp »

Bùi Chí Vinh

Máu từ Hồng Kông không được phép lãng quên
Tôi chọn tựa bài thơ từ đề tài thời sự
Đường đến trường PolyU đã ngập máu sinh viên
Dòng máu bất khuất bới tro tàn quá khứ

Tro tàn ủ trong cánh tay tôi mưng mủ
Năm 1978 đi Hồng binh trích máu ăn thề
Tro tàn ngún từ biên giới phía Tây phía Bắc
Kẻ thù từ hai mặt tuốt dao lê
Đọc tiếp »

Phan Ni Tấn

Thơ: Hà Nguyên Du; Nhạc: Phan Ni Tấn; Tiếng hát: Tâm Thư
ban_ky_am

Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3

Zurab Lezhava
Phạm Đức Thân dịch bản tiếng Anh “Sex for Fridge” do Victoria Field và Natalia Bukia Peters chuyển ngữ từ nguyên tác bằng tiếng Nga của Zurab Lezhava.

Zurab Lezhava (1960 – ) là nhà văn Georgia, viết văn tiếng Nga và tiếng bản xứ. Năm 1982, ông bị tù 16 năm vì chống lại công an Soviet. Thời gian này ông viết được nửa toàn bộ tác phẩm của mình (gồm 2 truyện dài và một số truyện ngắn).

Kinh nghiệm sống, cảm nhận văn chương sắc bén, phong cách tự nhiên ông hấp dẫn độc giả bằng cái khác thường, trộn lẫn thực tế và tưởng tượng, mặt đen tối của con người (nghèo đói, vô luân, tham lam, ghen ghét, thiếu bao dung…)

Tình đổi tủ lạnh

Cái tủ lạnh Apsheron cũ mèm cục mịch được gia đình để lại như một di sản cùng với chiếc ghế dựa đơn duy nhất là tất cả những gì còn lại trong bếp của Albert Karbelashvili.

Tại sao chiếc ghế? Bởi vì nó trông dị hợm nên người mua chung cả 4 ghế đã không mang nó đi. Albert bị cột chặt với cái tủ lạnh Apsheron cồng kềnh cổ lỗ cũng vì cùng một lý do – không ai mua nó. Giống như một con ác quỷ, cái tủ lạnh cũ theo anh hoài hủy. Nó đã ở trong cái apartment đầu tiên của gia đình – apartment này có 4 phòng. Cách đây lâu rồi bố mẹ Karbelashvili bán nhà và giảm xuống 3 phòng. Rồi họ dọn tới một apartment 3 phòng khác trong một khu nghèo hơn. Sau cùng bố mẹ Karbelashvili dọn xa hơn nữa, và giờ hiện đang ở một xứ hoàn toàn xa lạ không biết ở đâu. Nhưng con cái thì vẫn tiếp tục truyền thống – mua bán phòng ốc, bàn ghế giường tủ và đồ gia dụng.
Đọc tiếp »

Giây phút

Posted: 19/11/2019 in Hoàng Xuân Sơn, Thơ

Hoàng Xuân Sơn

Em bình thản đưa tay cho chúng trói
Khác gì đâu bọn khuyển ưng
Nơi nào cũng thế
Cũng đầu lâu ngạ quỷ
Mặt nạ đen
Vòi rồng xối máu
Đọc tiếp »

Song Anh

“tôi đang ở tuyến đầu
tôi đã sẵn sàng chết trong đêm nay”*
poly university đang gào lên trong tuyệt vọng
tự do hay là chết

máu nhuộm đỏ sân trường đại học
tội ác của bọn tàu khựa-chinazi
hàng triệu trái tim trên khắp thế giới đang ngừng đập
hàng triệu trái tim trên thế giới đang cất lên tiếng hát
vinh quang cho Hong Kong
Đọc tiếp »

Kỹ sư Phạm Phan Long, Quỹ Sinh thái Việt (Viet Ecology Foundation)
Biên dịch: Giải pháp vì Môi trường

Dòng sông Lan Thương–Mekong đang bị tàn phá bởi hàng trăm dự án thủy điện trên dòng chính và các phụ lưu của nó từ cao nguyên Tây Tạng ở Trung Quốc tới hạ lưu sông Sê san ở Campuchia. Riêng trên dòng chính Mekong, Chính phủ Lào đóng vai trò chính trong việc xây dựng những dự án này và thậm chí đang có kế hoạch xây thêm. Nhưng tại sao nước này lại chỉ tập trung vào các nhà máy thủy điện (hydroelectric power plants – HPPs)? Còn những nguồn năng lượng tái tạo khác thì sao? Liệu điện mặt trời Nam Ngum có thể thay thế thủy điện trên dòng Mekong ở đất nước này?
Đọc tiếp »

Huỳnh Minh Lệ

Bức tường

người ta xây lên bức tường để ngăn cách chia rẽ
(nhưng không ai xây được bức tường ở trong tinh thần của một con người)
người ta canh giữ ngày đêm để không cho bất cứ ai vượt qua bức tường này
và sẽ giết bất cứ ai tìm cách vượt qua
và đến lúc bức tường sụp đổ
những người canh giữ bó tay
không có bức tường nào vĩnh viễn
những bức tường đen đủi
sẽ lần lượt sụp đổ
không ai xây được bức tường nào trong hồn một con người
một dân tộc
và nhân loại

09.11.2019
Đọc tiếp »

Khê Kinh Kha

Nhạc và lời: Khê Kinh Kha; Tiếng hát: Ngọc Quy
ban_ky_am

Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3

Ngọc Ánh

Tôi đi mình ên trong chuyến xe lửa từ Paris sang Thụy Sĩ với tâm trạng nôn nao và thoáng lo âu ngần ngại, mặc dù đây không phải là lần đầu thân gái dặm trường xuyên quốc gia như thế này, cách đây 2 năm tôi cũng từng liều mạng mang balô dong ruổi đi Tây mà chữ nghĩa tiếng Tây không rành nửa câu, không cellphone wifi để liên lạc trong trường hợp khẩn cấp, không có quá 200€ trong túi, chỉ theo lời mời thân tình của một gia đình Tây quen biết sơ giao mà hăm hở đi đại với mục đích duy nhất là thăm thằng con tật nguyền đang sống lưu lạc xứ người. Cái đất nước Thụy Sĩ giàu có bậc nhất thế giới này đã cưu mang nuôi dưỡng đứa con trai èo uột tội nghiệp của tôi từ hơn 30 năm nay. Thật lòng tôi nợ những con người ở đây một lời cám ơn vô hạn.
Đọc tiếp »

Hồ Chí Bửu

Lục bát rời…

‘Hỏi quê rằng bãi xanh dâu
Hỏi tên rằng mộng ban đầu đã xa’ (*)
Hỏi trời hỏi đất. Bao la
Hỏi sao ta lại chiều tà còn yêu

Thơ tình có được bao nhiêu ?
Mang ra tặng hết – Ít nhiều văn chương
Tin đi. Cõi mộng vô thường
Chữ yêu là cả cung đường. Trần ai
Đọc tiếp »

Thanh Trúc | Ngô Thế Vinh

Hôm 29.10.2019 Lào bắt đầu cho vận hành đập thủy điện Xayaburi và tiếp theo sẽ là con đập Don Sahong. Đây là hai đập thủy điện nằm trên dòng chính sông Mekong, đã và đang gây rất nhiều tranh cãi giữa Lào, Thái Lan, Cambodia cũng như Việt Nam ở hạ nguồn Mekong. Nguồn tin đáng chú ý khác từ MRC Ủy Hội Sông Mekong cho thấy Lào đang chuẩn bị tham vấn dự án thủy điện Luang Prabang có công suất 1410 MW, nằm cách thị trấn Luang Prabang khoảng 30 cây số. Nếu không có gì đột biến, đập Luang Prabang được khởi công xây vào tháng 7/ 2020. Một chuyên gia sông Mekong, bác sĩ Ngô Thế Vinh, tác giả hai cuốn sách ‘Cửu Long Cạn Dòng – Biển Đông Dậy Sóng’ và ‘Mekong Dòng Sông Nghẽn Mạch’, từng có bài tham luận về dự án Luang Prabang liên quan đến Việt Nam, trình bày sự việc qua bài phỏng vấn bằng điện thư do Thanh Trúc thực hiện.
Đọc tiếp »

Hoàng Xuân Sơn


The mad poet
Hokusai

Bài dưỡng

Tặng Bắc Phong

Một giờ chánh niệm chưa xong
Đã nghe tạp niệm
Chạy vòng tiêu sơ
Tôi là ai? chương. mơ hồ
Nghe đau cánh quyển
Giữa tờ không không
Có phải em
Đuôi. vân mồng
Cơn mưa hút bụi
Đạm hồng phôi pha
Một ngàn hoa một ngàn
hoa
Tiếng than vọng niệm
U oa
Lập
Lờ
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

Thực ra, ở quê hay thành phố đều không quan trọng, quan trọng là đừng ở… Việt Nam nếu bạn muốn bình yên. (Du Uyên)

Từ Berlin, Hiếu Bá Linh vừa trân trọng cho hay một tin vui … đã cũ: “40 năm trước, tổng thống Ý cử 3 tàu chiến đến Biển Đông cứu vớt thuyền nhân tị nạn Việt Nam … Hoạt động gần 1 tháng, 907 thuyền nhân đã được cứu sống và đưa về Ý. Ngày 21/8/1979, tại lối vào cảng Venice, thủy thủ đoàn và các thuyền nhân được dân chúng hân hoan chào đón.”

Mẩu tin tuy không mới nhưng vẫn khiến cho không ít độc giả (hoá) tâm tư:

Vĩ Cầm: Một cái tát dành cho Lê Duẩn.

Mạc Van Trang: Thế gian nhiều chuyện lạ đời: Người Việt không thương nhau, khiến phải chạy trốn, dẫu bỏ mạng giữa biển khơi; các nước láng giềng cũng chẳng cưu mang nhau; Người ở mãi phương trời xa tít lại động lòng thương, ra tay cứu nhân độ thế… Nên cũng đừng cứ tưởng anh em, xóm giềng là chỗ cậy nhờ lúc khốn khó!
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Phúc

Hơi mẹ

con xin giữ tấm áo nầy
của đời mẹ mặc những ngày bên con
hương trong tấm áo hãy còn
làn hơi mẹ thở mỏi mòn vì con

ngày nào mẹ hãy còn son
hương thơm hơi mẹ vẹn tròn cho ba
ơi đêm thiếu nữ ngọc ngà
chắc me hạnh phúc thăng hoa bên chồng
Đọc tiếp »

Người rơm

Posted: 15/11/2019 in Tâm Thanh, Truyện Ngắn

Tâm Thanh

Khi mùa đông buốt giá tột độ ở đây, tôi biết nơi xa xôi bên kia là mùa xuân. Người nhắc nhở tôi điều này không phải cha mẹ tôi (ông bà chết trên đường vượt biên từ Hải Phòng sang Hồng-công, lúc tôi năm tuổi), mà một cô giáo người Thụy-điển, cô Anita. Nhưng từ ngày tôi bỏ học, xa cô, tôi không biết khi nào là mùa xuân ở bên kia. Nhiều lần tôi mỏi mệt nghề ăn cắp, định về thăm cô. Nhưng năm nay lại xảy ra nhiều chuyện.

Là đứa duy nhất trong băng có quốc tịch, và có cái xe ôtô con, tôi chuyên việc cầm vôlăng trong các chuyến ăn cắp ‘butích’, được gọi nghiêm túc là ‘đi chợ. Địa bàn hoạt động của chúng tôi chủ yếu là các thành phố miền đông Thụy-điển như Stockholm, Uppsala, nhưng nếu có mối bở béo chúng tôi có thể đi sang miền tây như Gưteborg, Bohus. Được hai năm, hình như gần ba năm, cảnh sát thuộc lòng số xe của tôi và nhẵn mặt cả bọn sáu đứa, nhiều khi chúng tôi vào cây xăng mua cái xúc-xích cũng bị theo dõi. Chúng tôi phải tìm đồng cỏ bên nước láng giềng Na-uy. Sang Na-uy mới biết việc đi chợ thanh nhàn như đi ăn đám giỗ. Thằng Tư đại huynh, nói “Chẳng trách Liên Hiệp Quốc xếp đây là nước sống sướng nhất thế giới, năm năm liền.” Trong chuyến đi chợ bên Na-uy, tôi gặp Tuyết Anh.
Đọc tiếp »

Lê Văn Trung
(Thơ cho Cõi Lặng Im)

1.
Sao đành nhuộm tím màu thu
Cho vàng tôi rụng lá mù sương xưa
Sao đành giăng mắc sợi mưa
Cho hồ mắt gợn sóng bờ khuya tôi
Sao đành nhỏ giọt buồn rơi
Cho đàn tơ chạm phím rời rả đau
Đọc tiếp »

Nguyệt Quỳnh

Cái chết là nỗi sợ lớn nhất trong mọi nỗi sợ của con người. Tuy nhiên, có những người đã gắng vượt qua nỗi sợ, đi cạnh thần chết… để được Sống. Và, cũng có rất nhiều người, vì sợ đã chọn một cuộc sống… như đã Chết.

Có câu chuyện cười thời XHCN:

Giữa đêm, mật vụ KGB gõ cửa nhà một nhà văn Nga.

– Ni-cô-lai Sa-ka-rốp có sống ở đây không?

– Không.

– Vậy anh tên gì?

– Ni-cô-lai Sa-ka-rốp.

Gã mật vụ tức giận, trợn tròn mắt:

– Sao vừa nãy mày nói mày không sống ở đây?

– Thế các ông bảo Sống như thế này mà là sống à!
Đọc tiếp »

Ngô Nguyên Nghiễm

Suốt quãng đường phiêu bạt
Gót chân nào không cay đắng giữa bụi đời
Những chiếc lá xanh phủ đầy ký ức
Những gió mây…
Những ảo mộng…
Những hạnh phúc khổ đau…
Gánh suốt hành trang vô tận
Như ánh trăng lặng lẽ gánh sương đêm
Như núi thẳm âm vang biên giới
Của thời sinh thời trưởng thời lão tàn
Lặng lẽ ngoáy nhìn lối cũ
Dường âm u sao ghi được lối chân xưa!
Đọc tiếp »

Khê Kinh Kha

Nhạc và lời: Khê Kinh Kha; Tiếng hát: Quang Minh
ban_ky_am

Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3

Lê Mai Lĩnh


Nhà văn Y Uyên – trước hầm trú ẩn ở đồn Nora, vùng núi Tà Dôn, Bình Thuận. 1969.
(Thư quán Bản thảo số tháng 2/2005)

Tác giả, đôi lời…

Ba mươi sáu năm về trước, nói rõ hơn, đúng vào ngày mồng một tháng Năm năm 1969, sau khi nhà văn Y Uyên chết, trên tạp chí VĂN của Ông Trần Phong Giao, số tưởng niệm nhà văn Y Uyên, Lê Mai Lĩnh tôi, dưới bút hiệu khai sinh Lê Văn Chính, đã có một bài viết, về cái chết của một người huynh trưởng, Y Uyên, anh khóa 27, tôi khóa 1/68, trường Bộ Binh Thủ Đức, bài này nằm giữa, trước là Võ Phiến, sau là Thanh Tâm Tuyền. Điều rất vui là tôi nằm giữa, những bậc đàn anh, bậc thầy. (Lê Mai Lĩnh, 2005)

Đêm 8.1.69

Tôi nghĩ là hắn. Đúng là hắn. Chẳng thế nào là ai khác, ngoài hắn. Tôi biết hắn đóng ở Nora. Tôi biết ngay khi đến đây, hai tháng sau ngày hắn đến. Trình diện phòng I, hỏi thăm, được biết hắn đang ở Nora, tôi thú thật: tôi thất vọng. Thất vọng vì người ta không dùng hắn như một nhà văn có tài (26 tuổi với 4 tác phẩm vững vàng, phong phú biết bao). Người ta dùng hắn như một chuẩn uý, trung đội trưởng địa phương quân. Nhớ đến thơ Luân Hoán: Tôi là một sĩ quan mù, chỉ huy một trung đội điếc… Lúc này, nếu gặp Uy, tôi ắt hỏi: mày có mù, lính có điếc? Hỡi Uy!
Đọc tiếp »

Đặng Quang Tâm

Tôi đếm những nếp nhăn trên mặt
Có nếp nhăn từ lúc mới ra đời
Những nếp dành cho đứa mồ côi
Ôi những đứa bị người đời khinh bạc

Những đứa phải sống bám vào người khác
Học cách ở đời để được yên thân
Mặt đứa này đều có những nếp nhăn
Những nếp đó it ai thấy được
Đọc tiếp »

Ngậm ngùi

Posted: 14/11/2019 in Thy An, Thơ

Thy An

tuyên ngôn xé bỏ
quăng vào đống phế tích
dõng dạc như anh hùng vung kiếm gỗ
trong khi biển chập chùng
thuyền nát vụn
thân người trôi mênh mang..
đất dâng cho người
rẻ rúng
đồng hương chết trên biển
trong thùng xe  Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

It is high time for me to put an end to your sitting in this place … Ye are a factious crew, and enemies to all good government. (Oliver Cromwell – 20 April 1653, London, England)

Hôm 16 tháng 9 năm 2019, tại lễ ra mắt mạng xã hội Lotus, Nguyễn Mạnh Hùng khẳng định là “người Việt Nam có thể làm ra những thứ mà thế giới chưa từng làm.” Quan niệm của ông Bộ Trưởng, xem chừng, không được dư luận đồng tình hay đánh giá cao.

Tác giả Larry De King mai mỉa ông Hùng là một người “hoang tưởng” và kết luận rằng: “Biển có thể chết, rừng có thể trọc, sông có thể cạn, núi có thể mòn, nhưng não trạng của mấy bác cộng sản không bao giờ thay đổi.”

Nhà thơ Thái Bá Tân giễu cợt: Con Ếch ngu ngốc ấy/Nổ đánh bùm thật to/Thế là hết con Ếch/Muốn to bằng con Bò.
Đọc tiếp »

Quảng Tánh Trần Cầm

Là tôi

(cheers to {}. cụng ly tôi.)

tôi là tập hợp rỗng
rỗng rang, rỗng rinh, rỗng tuếch, rỗng toác,

không thêm, không bớt.
tôi là ốc mượn hồn

là loài cua mượn vỏ ốc ̶ ̶̶
trú ngụ ở những nơi khác

bên này hay bên kia cuộc đời
khuây khỏa nhất thời trong cõi mới vay mượn.
Đọc tiếp »

Tranh không lời

Posted: 13/11/2019 in Babui, Biếm Họa

Babui


Biếm họa của Babui

Nguồn: Tác giả gửi

Nguyễn Văn Sâm
Tặng bạn Phạm Xuân Hy, Paris.

Mình đi Pháp một tháng mà thời gian ngọa du cũng hơn mười ngày, đó là chưa kể thời gian nghĩ về những quyển sách vừa được thủ đắc từ người quen văn nghệ hay ở một kệ tủ lâu đời của tiệm bán sách cũ.

– Nhà văn Phan Thị Trọng Tuyến tặng bộ sách dầy cộm công phu của nhóm Nghiên Cứu về Đệ Tứ CS: Đời Mình: Lép Trốtski, in năm 1999 tại Hungary, mình từng nghe nhắc tới nhưng chưa bao giờ được thấy. Người dịch là nhà cách mạng lão thành Hoàng Khoa Khôi nay đã quá vãng. Quyển sách khá ích lợi để hiểu về một vấn đề trọng đại của thế giới cả thế kỷ nay. Tương đối khó đọc.

– Ông bán sách Việt độc nhất ở Paris bán giá văn nghệ cuốn Sức Sống Đang Lên của nhóm SVVN ở Pháp chịu ảnh hưởng đỏ, xuất bản năm 1955 ở thủ đô nước nầy, kỷ niệm về người đã chia cắt đất nước, có truyện của anh Phác Văn nào đó viết tưởng tượng về hành vi của Phan Đình Giót người Quân Đội Nhân Dân Anh Dũng lấy mình lấp lỗ châu mai – rồi thiên hạ sau nầy cứ coi như là thiệt nói tới nói lui rồi còn đem ra quảng bá lung tung như một huyền thoại anh hùng để làm gương binh lính.
Đọc tiếp »

Trần Huy Sao
Thơ kể chuyện đời thường

không có màn sân ga làm cuộc tiễn đưa
chỉ ngồi lạnh run lặng thầm đưa tiễn
tháng Mười Halloween trich or treat hô biến
tháng Mười Một Thanksgiving hò về

Dì Mười [ngọt] đi Dượng Mười Một [mặn]ghé
còn rủ O Champagne quá giang ăn theo
một năm qua nghe cái rột mất cái vèo
gặp Ôn gà Tây giữ dáng nằm bóng lưỡng
Đọc tiếp »

Mặc Phương Tử

Bên đây cầu Rạch Miễu
Cồn Thái Sơn xanh xanh
Mênh mang trời sóng nước
Sương khói chiều mỏng manh.

Sông đời bao xuôi ngược
Mãi miết trôi về đâu ?
Tháng ngày xanh mơ ước,
Tình hoa cỏ xưa sau.
Đọc tiếp »

Mitchell Nemeth
Phạm Nguyên Trường dịch từ bài 17 Facts on the Reunification of Germany đăng trên Foundation for Economic Education ngày 9/11/2019.

Ba mươi năm sau khi Bức tường Berlin sụp đổ, nhiều người ở Đông Đức cũ còn tiếp tục cảm thấy hậu quả của các chính sách xã hội chủ nghĩa của Cộng hòa Dân chủ Đức.

Ngày 9 tháng 11 năm 1989, hai năm sau bài diễn văn lịch sử của Tổng thống Ronald Reagan, với lời kêu gọi Tổng bí thư Đảng cộng sản Liên Xô, Mikhail Gorbachev, phá bỏ bức tường, Bức tường Berlin từ từ sụp xuống khi “những người gõ kiến” dùng búa và cuốc chim để phá nó . Cuối tuần đó, hơn hai triệu người Đông Berlin đã đến Tây Berlin để ăn mừng sự kiện này.

Các gia đình người Đức đã bị tách chia tách, người sống ở phần Đông Đức, kẻ sống ở Tây Đức suốt hàng chục năm liền. Sau Thế chiến II, chính phủ Đông Đức – Cộng hòa Dân chủ Đức (GDR) – đã cho xây dựng bức tường để chia tách lãnh thổ của họ khỏi chính phủ Tây Đức – Cộng hòa Liên bang Đức (FRG). Đặc điểm phân biệt chính giữa hai chính phủ là gì? Đấy là ý thức tổng quát về tự do đối đầu với chủ nghĩa xã hội và áp bức.
Đọc tiếp »