Thiên Lang

Chiến tranh Việt Nam là một cuộc chiến phức tạp mà những ai không hiểu ngọn nguồn dễ nhầm lẫn. Cuộc chiến có nhiều tên gọi khác nhau, tùy quan điểm của các bên tham chiến: Phía Cộng sản VN gọi là chiến tranh “giải phóng miển Nam”, “chống Mỹ cứu nước”; phía Việt Nam Cộng Hòa gọi là chiến tranh tự vệ “chống CS xâm lược”; người Mỹ gọi đơn giản là “chiến tranh Việt Nam”. Cũng có người gọi là “chiến tranh ủy nhiệm”, “nội chiến”, “chiến tranh ý thức hệ”. Trong số những tên gọi này, tên gọi “giải phóng miển Nam”, “chống Mỹ cứu nước” là hoàn toàn sai, tên gọi “Chiến tranh VN” mông lung, dễ khiến người ta hiểu lầm; tên gọi “chiến tranh ủy nhiệm” chỉ đúng một phần; tên gọi “chiến tranh chống CS xâm lược” đúng hơn cả nếu hiểu gồm trong đó các yếu tố nội chiến, ý thức hệ, quốc tế hóa. Nhưng tên gọi cuộc chiến không phải là điều quan tâm của bài viết này.
Đọc tiếp »

Tiếng súng chào…

Posted: 16/11/2018 in Hoa Nguyên, Thơ

Hoa Nguyên

Qua nghĩa trang xin chào kính
Buổi sáng sương phơi lãng đãng ngậm ngùi
Đất khổ chôn thân bao người lính
Chòm cây xanh trong sớm rụng bồi hồi

Tiếng gió reo thay nhạc quân hành
Mồ trận địa thay đã cỏ xanh
Không gian vẫn là không gian ấy
Ta với người ai bước đi nhanh
Đọc tiếp »

Võ Tá Hân


Mùa thu
dinhcuong

Thơ: Cao Nguyên; Nhạc: Võ Tá Hân; Hòa âm: Quang Đạt; Tiếng hát: Diệu Hiền
ban_ky_am

Nguồn: Nhà thơ Cao Nguyên gửi nhạc và âm bản mp3

Phan Ni Tấn

… Người yêu của tôi cũng có cái tật khá là dễ thương. Anh thích đứng yên lặng vòng tay ôm tôi từ phía sau lưng, rất lâu. Hôn tóc tôi anh nói thơm mùi lúa. Hôn gáy tôi anh nói thơm mùi sữa…

Cũng như hầu hết mấy cô bạn sinh viên thời hoa mộng từng ấp ủ trong lòng một khối tình lãng mạn, tôi cũng không ngoại lệ. Nhưng khác với đám bạn hồn nhiên, tươi thắm cùng người yêu cặp kè đi dạo phố, đi ăn kem hay đi ciné thì chiều chiều tôi tất tả đạp xe đi tìm người tôi yêu.

Có nhiều bậc thang trong xã hội, từ thượng lưu tới hạ đẳng, người yêu của tôi ở hạng thấp nhất. Ngày ngày anh ngồi thu lu ở ngã tư đường hành nghề vá xe đạp. Nhưng anh không phải là ngưới khéo tay nên thường bị khách hàng càm ràm. Đã vậy, ngồi sát bên anh thỉnh thoảng còn có một cô tiểu thơ đài các má đỏ môi hồng như tôi khiến khách qua đường cảm thấy nghi ngại, họa hoằn lắm mới có một cô em học trò rụt rè ghé vào nhờ bơm bánh xe. Anh xoay qua nghề bán thuốc lá lẻ trên các vỉa hè đông người qua kẻ lại. Nhưng anh cũng không có khiếu mua bán nên vốn liếng gom từ nghề vá xe đạp lần hồi không cánh mà bay. Thấy anh ngượng nghịu mặt mày tiu nghỉu tôi càng thương anh, khuyến khích anh đừng nản chí. Không phải ai bước vào thương trường cũng thành công hết đâu. Cuối cùng anh kiếm chác bằng cách bán sách trong chợ sách Đặng Thị Nhu. Hạp với nghề “bán chữ nghĩa” thỉnh thoảng anh có đồng ra đồng vào.
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Phúc

Đêm say rượu cần

Bập bùng lửa cháy trên nương
Chiêng cồng hắt bóng vào sương đại ngàn
Rượu cần say vít bóng Giàng
Tôi say tiếng hú đụng ngàn mây trôi

Em đừng thả lửa vào tôi
Bùa yêu em đốt bờ môi diệu kỳ
Bềnh bồng lạc bước mê si
Ngẩn ngơ bầu vú xuân thì dịu êm
Đọc tiếp »

Khaly Chàm

bắt chước phật ngồi thiền cho tâm tịnh
đốn ngộ chưa, sao ảo ảnh nhập nhằng
bao nhan sắc thơm lừng như trái chín
nhởn nhơ cười õng ẹo hiện khuôn trăng

mười ngón bấu khung ngày luôn rực rỡ
phủ phục quỳ chiêm nghiệm chuyện trăm năm
nhìn phật ngủ bất cần nghiêng hay ngửa
với nhiệm mầu nào cực lạc cảnh xa xăm
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

Chống cờ đỏ nghĩa là biểu tỏ sự bất đồng của những người bình thường với một chính quyền tham tàn. (Huỳnh Thục Vy)

Bà chị đi lấy chồng đúng vào lúc tôi vừa đủ lớn để giã từ tuổi thơ, vĩnh biệt cá chim/diều dế (chia tay những trò chơi của thưở ấu thời) để bước vào một thế giới khác với khói thuốc lá Bastos, nhạc Beatles, café noir, bière 33, và tràn lan phim truyện.

Nhà vốn nhỏ hẹp nên vắng chị tôi được “thừa hưởng” nguyên cái giường trống (khỏi phải nằm chung với bố hay mẹ nữa) cùng một tủ sách nho nhỏ có đủ mặt Nhất Linh, Khái Hưng, Thạch Lam, Lan Khai, Đinh Hùng, Nguyễn Hiến Lê, Nguyễn Thị Vinh, Linh Bảo, Minh Đức Hoài Trinh, Võ Hồng, Thanh Nam, Mai Thảo, Nhật Tiến, Tuấn Huy, Dương Nghiễm Mậu, Nguyễn Đình Toàn, Văn Quang, Sơn Nam, Bình Nguyên Lộc …

Tôi đọc tuốt luốt nhưng “chịu” Doãn Quốc Sỹ, và vẫn cứ tiếp tục lẽo đẽo theo ông cho đến lúc xế chiều. Theo Nguyễn Mộng Giác: “Khi xây dựng nhân vật, Doãn Quốc Sỹ thường không lưu tâm moi móc những ngóc ngách xấu xa của họ.” Võ Phiến cũng có nhận xét (gần) tương tự: “Các truyện của ông Doãn nhân vật nào cũng tốt, việc gì cũng có khía cạnh hay. Ông bất lực không tạo được người xấu, kể nổi việc xấu. Đọc sách ông thơm tho cả tâm hồn.” (Văn Học Miền Nam Tổng Quan. Westminster, CA: Văn Nghệ, 1999).
Đọc tiếp »

Tát một biển buồn

Posted: 15/11/2018 in Thơ, Viên Dung

Viên Dung

vốn chim, ai giấu trời giọng hót
hoà quyện, ai điểm khác tự nhiên
bày chi cấm đoán chim chuyền
khi nào mới ngộ nghiệp duyên định trời

tự do ơi, bóng níu hình chưa được
bỗng giặc đè, giặc khát
tự do ơi, ước sao êm thắm nhẹ nhàng
tiếc. phận quê mình chưa tay với tới
Đọc tiếp »

Ký-ức Nông-Sơn

Posted: 15/11/2018 in Huy Uyên, Thơ

Huy Uyên

Chiều quay lại trên đồi Nông-Sơn (*)
bao năm rồi khép tình cô-lữ
đường băng số 5 chôn kín căm hờn
còn lại mây, cánh đồng mùa hạ cũ.

Oanh xưa hót bài quạnh-hiu mùa nhớ
quanh căn-cứ sầu theo khói chiều bay
trận chiến khuất chìm máu lửa
canh đêm dỗ giấc ngũ ngày.
Đọc tiếp »

Phạm Nga

1.
Vào cuối những năm 80, do kiếm sống khó khăn, nhà ở mướn thì quá chật chội, tôi không thể nuôi chó dù vợ chồng tôi, nhất là con gái tôi, lúc đó mới 7 tuổi – đều rất thích có một chú cún dễ thương, chạy tung tăng trong nhà.

Một hôm, trên đường chở cô bé đi học về, tôi chợt không thể không dừng xe lại khi chứng kiến một con chó ta bị xe hơi cán, gần như gãy lìa một chân sau. Chú chó kêu ăng ẳng đến chói tai, vừa cố lê lết vô lề đường vừa liếm lia lịa vào chỗ chân gãy, nhầy nhụa máu thịt.  Rất thương con chó nhưng bất lực, không thể làm được gì cho con vật bất hạnh, tôi đành rời bỏ cảnh tượng thê thảm này, lái xe đi tiếp.

Nhưng con gái tôi thì không hề rời bỏ con chó! Cháu rụt rè hỏi tôi, giọng nhỏ quá sức giữa cái ồn ào của phố xá:

– Con chó chắc là đau lắm hả ba? Con thấy máu… Máu nhiều lắm ba à!
Đọc tiếp »

Phạm Hồng Ân

Một ngày bình an

em về Nhơn Trạch sáng nay
tung tăng một thời áo trắng
hồn như mây xanh vờn nắng
háo hức mùa tình bay cao.

tôi xòe đôi cánh chào mào
hót đưa em qua Nhơn Trạch
tiếng hót có riêng âm phách
ngọt ngào đuổi mãi theo em.
Đọc tiếp »

Đinh Quang Anh Thái


Nhà văn Dương Thu Hương

Dương Thu Hương tự nhận mình là “người rừng”, “mụ đàn bà nhà quê răng đen, mắt toét”. Báo chí Pháp thì gọi Dương Thư Hương là “Con Sói Đơn Độc”. Còn lãnh đạo CSVN thì chửi bà là “con đĩ chống đảng”.

Gọi bằng gì thì gọi, Dương Thu Hương vẫn là chính mình: bản chất chân quê không hội nhập vào thế giới trên mạng, bõ bã, đốp chát, đơn độc, và trên hết, ngay thẳng, hết mực với mục tiêu nhắm tới là tranh đấu cho một nước Việt Nam dân chủ, tự do, thoát khỏi cái chế độ hiện nay mà bà gọi là “chỉ sống bằng xác chết, không có bất cứ giá trị gì cả.”

Sinh năm 1948, lớn lên tại miền Bắc vào đúng giai đoạn Cộng sản Hà Nội tung toàn lực lượng nhất quyết bằng mọi giá phải đạt được tham vọng “giải phóng miền Nam thoát khỏi sự kềm kẹp của Mỹ-Ngụy.” (sic)

Như lời bà kể, cùng với hơn 100 bạn ngang lứa tuổi, bà đã cắt máu xin vào Nam “đánh Mỹ cứu nước”.
Đọc tiếp »

Tuổi mười sáu

Posted: 14/11/2018 in Nguyễn Hiền, Thơ

Nguyễn Hiền

Bao lâu rồi em chưa về thăm quê
Thăm lại những vui buồn thời con gái
Giậu mồng tơi che mát buổi trưa hè
Hái trái làm mực. tím loang màu áo trắng

Bao lâu rồi em chưa về thăm quê
Đôi mắt xưa bao lần nhìn qua cửa sổ
Chút mơ thầm. tuổi mười sáu ngây thơ
Thương dáng ai thấp thoáng đợi bên đường
Đọc tiếp »

Lý Thừa Nghiệp

Gió biên thùy

Nghe gì, lũ dế reo mùa hạ
Diệu âm hề, tiếng gáy dậy thiên thu
Ngồi đây em, cớ gì quay hối hả
Bến sông mưa ta nhớ gió biên thùy.

Tâm tánh bỗng dưng xanh với cỏ
Cười vu vơ và thóc lúa đơm bông
Con mắt ướt pha chi màu lá mạ
Tấc lòng này trời đất đó mênh mông.
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm

Đó là con đường nhỏ nằm ở ngoại thành, bên hông cài đặt thưa thớt nhà cửa, mái ngói phủ rêu xanh ẩn mình sau những cây lưu niên luôn dày đặc bóng lá bao che, thường trực ôm giữ sự quạnh vắng. Con đường không mấy dài, đã thế nó bị cắt nhiều đoạn bằng sự hiện hữu của một vài am miếu chẳng biết thờ phượng những thần linh nào, kiến trúc cổ xưa, vách vôi bạc màu nhưng những chân nhang thì luôn mới, ít khi nguội lạnh cọng khói xám trườn thân dật dờ, xô đẩy sự doạ dẫm trong câm nín trên từng nấm mồ vô chủ rải rác đó đây. Sánh đôi với đường vắng là con sông ngoài kia tự động bẻ ngoặt chia nhánh vào, đòi vươn mình ra cửa biển, mực nước thấp vào hè và ngấp nghé bờ, dâng cao rất nhanh vào mùa đông để chẳng mấy lâu thuỷ thần giận lẫy phật lòng làm tình làm tội. Bình thường, diện mạo nó chỉ thay đổi vào bốn chữ vĩnh hằng: Nắng đục mưa trong. Ở đâu có nước ở đó có cá, ở đâu có sông ở đó có đò nổi trôi, cắm dùi. Muôn đời sông nước đều thuỷ chung nuôi cá và người, đơn giản để nghĩ vậy. Đò có gái bán hoa, khách làng chơi xuống ngủ qua đêm khám phá thêm chuyện bí mật khác: Mùa đông, những tối mưa nghiêng sợi vãi khói trắng mịt mờ đầy sông, lúc ấy con nước sao ấm lạ. Ấm như thanh củi vừa tàn cháy hết độ dài dưới đít một cái nồi nhôm chưa làm sôi tăm dung dịch đang chứa. Có thể trần truồng dạng chân ra vốc nước kỳ cọ lau mình lau mẩy vệ sinh cheo leo trên trường lưu thuỷ mang tên dòng Hương. Đã là hương thì không hẳn đều là hương thơm. Mọi vật ở đời luôn có hai mặt, sấp ngửa, thiện ác, đẹp xấu.
Đọc tiếp »

Màu hoàng hôn

Posted: 14/11/2018 in Nguyễn Văn Gia, Thơ

Nguyễn Văn Gia

Hoàng hôn màu gì
nào ai có biết
Là cháy hết mình
ở cuối mỗi sát na
Em cố giấu nỗi buồn
trong mắt biếc
Anh có nhìn đâu
mà vẫn cứ nhận ra

Khi ngỏ lòng
chút tình vui vừa chớm
Mắt môi thơm
em thiếu phụ ngại ngùng
(Anh – chiếc lá rơi
bên thềm rêu vắng
Hay sợi tóc buồn
giã biệt những đêm xanh)
Đọc tiếp »

Nguyễn Lệ Uyên

“Ta mãi lơ mơ suốt một đời tình
Mãi lưu lạc những hiên nhà gái đẹp”

(Hoàng Lộc)


Nhà thơ Hoàng Lộc

Sau khi nhóm Sáng Tạo “hoàn thành sứ mệnh” làm mới nền văn học nghệ thuật Việt Nam bằng những tuyên ngôn, thảo luận bàn tròn, tung hê đầy dẫy trên tạp chí Sáng Tạo bộ cũ và mới với những tên tuổi “lớn”: Mai Thảo, Trần Thanh Hiệp, Thanh Tâm Tuyền, Ngọc Dũng, Nguyễn Sỹ Tế… thì có một khoảng trống lộ ra, nhưng không lâu.

Lấp vào khoảng trống của Sáng Tạo, giữa thập niên 1960, là các tạp chí Văn, Khởi Hành, Văn Học… nơi tụ hội của các cây bút trẻ, lần đầu thử sức với văn chương. Và họ đã thành công, với những tên tuổi như Y Uyên, Trần Hoài Thư, Nguyễn Thị Thụy Vũ, Trần Thị NgH. Cao Huy Khanh, Luân Hoán, Huy Tưởng, Lâm Chương, Nguyễn Tất Nhiên, Nguyễn Bắc Sơn, Ngụy Ngữ, Phạm Ngọc Lư, Lê Văn Thiện… trải dài từ bờ nam sông Bến Hải tới tận Cà Mau. Nhưng công tâm mà nói, thì dải đất miền Trung xương xẩu, ôm gọn núi rừng, đồng bằng, duyên hải đã phải giang tay đỡ lấy máu, xương trắng, khăn tang… là chốn xuất hiện nhiều nhà văn nhà thơ trẻ. Số đông vẫn là Huế và Quảng Nam.
Đọc tiếp »

Đêm tiễn biệt

Posted: 13/11/2018 in Nguyên Lạc, Thơ

Nguyên Lạc
(Kỷ niệm vùng sông Hậu, của một thời xa lắm)

Chiều chợt vội. căn chòi hoang bên ruộng vắng
Tiễn mối tình. chẳng hẹn sẽ dài lâu
Buồn mắt ai. rưng rức úa màu!
Tiếng chim vịt kêu chiều. đồng vọng!

Ôm em anh ơi. trời lạnh lắm!
Gió bạo hành. đùa cợt thịt da người!
Vòng tay ân tình. siết chặt thêm đi thôi!
Để ấm tình này…
Mai trùng khơi ly biệt!
Đọc tiếp »

Trần Huy Sao

1.
mùa Thu em mặc áo vàng
cười vừa hé nụ kẻo tàn thanh xuân
mùa Thu anh dáng bâng khuâng
Thơ rơi vừa đủ để dành mùa sau
hai ta từng đã qua cầu
lý nào không thấu nát nhầu thời gian
từ khi vượt ải quá nàn
cái chi cũng rất vô vàn nưng niu…
Đọc tiếp »

Phạm Hồng Ân

Năm mậu thân, 1968, tôi vừa đậu tú tài II, được cô tôi đưa lên Sài Gòn ghi danh vào đại học. Chỉ vài tháng sau, tết đến, nhớ Má nhớ quê, tôi tìm ra bến xe đò, mua vé về Cà Mau, ước ao đón tết với gia đình. Đường từ Sài Gòn về Bạc Liêu xe chạy ngon lành, chỉ trở ngại hai bắc: Mỹ Thuận và Cần Thơ. Hành khách phải chờ phà qua sông, phải đợi xe lên phà, có khi mất vài giờ, xe mới bắt đầu chạy tiếp. Qua khỏi bắc, xe chạy thông thống, chỉ khi đến Bạc Liêu, mới thật sự gay go. Đoạn đường từ Bạc Liêu về Cà Mau ngắn, vỏn vẹn khoảng 60 cây số, nhưng rất vất vả và nguy hiểm. Lúc nào, đoạn đường đó cũng lởm chởm đá cục và ổ gà. Đoạn Hộ Phòng, chỗ nhà thờ Cha Trương Bửu Diệp, sóng làm đất lở ra tới mé đường. Ban đêm, phía bên kia lại lén ra đặt mìn. Vô phước cho chiếc xe nào chạy qua, cán lên, mìn liền nổ tung tóe, chiếc xe sẽ khựng lại, hoặc lật úp, để lại những xác người đầy máu trên mặt đường.
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Phúc

Còn chút thanh tân

thế là hết mùa thu qua rất vội
vàng lá rơi úa cả một khung trời
có lẽ nắng nhạt nhòa bên khung cửa
đợi người về thắp nốt một mùa rơi

tôi gom cả nỗi buồn mùa thu cũ
gọi tình tôi trong ảo ảnh xa dần
có vạt gió chìm vào thu quyến rũ
một đời mình sao cầm hết bâng khuâng
Đọc tiếp »

Vương Ngọc Minh

Kiều.

cười cười nói nói ngọt ngào
hỏi rằng “chàng ở chốn nào lại chơi?”
(*)

truyện kiều không dâm
mấy cha đọc kiều (lẫy kiều)
làm cho kiều dâm

bữa nói câu trên
kể lể nỗi sau/ xưa
nói đi nói lại
tôi chả trông (cậy) vào ai

– mẹ kiếp
chẳng ma nào hiểu cho như thế
và một tay mơ như tôi
hừm
thì làm sao tạo nổi lòng tin nơi bọn họ
à- mà chính ra
bọn họ cũng chỉ một lũ ngốc
ở cả ba miền
cậy tầm chương trích cú

lấy dâm dục làm lẽ sống
– yah
tôi nói đấy (nói
lời con chưa hết!)
chả ai trả tiền thuê tôi nói
Đọc tiếp »

Mẹ Nấm

Những ngày tháng 6 năm 2018 tại trại giam số 5, Yên Định – Thanh Hóa, tôi thao thức trằn trọc mãi sau mỗi lần xem ti vi và tin tức trên báo Nhân Dân về những cuộc xuống đường biểu tình chống luật An Ninh mạng và Luật Đặc khu. Khi cảm giác vui mừng, hãnh diện biết rằng bên ngoài mọi người vẫn đang tiếp tục tranh đấu trôi qua thì tôi lo lắng. Lo lắng không biết sau khi biểu tình có anh chị em nào phải rơi vào cảnh tù đày hay không? Lo lắng hơn nữa là với âm mưu dùng luật để chính thức dâng 3 địa bàn chiến lược của Việt Nam cho Trung cộng, đảng và nhà nước cộng sản đã thực sự chấp nhận làm thân chư hầu cho thiên triều phương Bắc để mãi quốc cầu vinh. Tôi trằn trọc nhiều đêm với câu hỏi rồi chúng ta sẽ ra sao trên chính quê hương mình khi đất nước đang đối diện với nguy cơ trở thành một Tây Tạng, một Tân Cương?
Đọc tiếp »

Nguyễn Tam Phù Sa

Thằng chồng bỏ em, bỏ luôn hai đứa con
đau đớn như bị cắt lìa một phần thân thể
cái khốn khó mỗi ngày chạy quanh bếp lửa
em làm đủ nghề nuôi con mà vẫn thiếu

Quá cơ cực không còn sợ ai dè bỉu
bị ném ở ngã ba đường phải chọn một ngả để đi
em bán cái của em chứ không bán nhà, bán nước
những thằng bán nước lại thích cái của em
Đọc tiếp »

Nắng tháng mười

Posted: 12/11/2018 in Nguyễn Hiền, Thơ

Nguyễn Hiền

tháng mười. nắng có hột có hạt
nắng bay qua đầu. nắng đậu trên hàng tre
nắng đáp xuống ruộng. nắng lội qua sông
nắng hả họng mong từng hột nước

tháng mười. lắng nghe tiếng reo vui của cá
rô phi, chạch, thác lác, đỏ mang…
mấy chiếc cần câu dựng bên gốc ổi. đứng nhìn
bầy gà tuyệt vọng bới đất tìm trùn. buồn ơi
Đọc tiếp »

Nguyễn Xuân Quang

Người đàn ông dẫn con vào khám bệnh. Đã mấy năm rồi, ông ta mỗi lần con cái bị bệnh tật đều đưa chúng đến gặp Nguyễn, chưa một lần chàng gặp người mẹ đem con đến khám bệnh. Nhiều lần chàng muốn hỏi về người vợ của ông ta, nhưng chàng lại ngại sợ mình khơi dậy cái đau đớn, cái vết thương lòng nơi người đàn ông. Chàng nghĩ người đàn ông biết lái xe, và có lẽ qua đây rồi thương vợ, lo cho con nên gánh vác bớt chuyện gia đình cho vợ.

Nhiều lần chàng đi chợ với vợ, gặp người đàn ông có lần đi với con, có lần chỉ đi một mình mua thức ăn trông đảm đang như một bà nội trợ giỏi, cân nhắc lựa từng bó rau, lật qua lật lại lựa từng con cá… Có lần khám bệnh chàng còn ngửi thấy mùi dầu mỡ, mùi hành tỏi, mùi chiên xào, mùi khói nấu nướng ám vào người, vào quần áo của ông ta. Người đàn ông đã qua đây khá lâu rồi, nhưng nét mặt vẫn còn mang khuôn mặt tỵ nạn, khác với một số người khác có thể đã đến Hoa Kỳ cùng một thời với ông ta, giờ đã mang những khuôn mặt phè phỡn, bầu bĩnh, những khuôn mặt mỡ màng và căng máu, những vết nhăn tình dục dưới mắt phủ phê, những khuôn mặt có nét huênh hoang tự đại, gian và dâm… Ông ta vẫn còn mang khuôn mặt người đàn ông Việt Nam tỵ nạn, trông rất khốn khổ, thảm hại. Hai gò má nhô cao, hốc hác, mắt lõm sâu, môi thâm tái. Đầy những nét ưu tư buồn lo, đầy những nét âu sầu khổ ải, đầy những nét tủi nhục hận thù, đầy những nét rượu chè cà phê thuốc lá. Thấp thoáng cái nét macho Á đông son vàng tơi tả, lem nhem lem luốc, phảng phất những nét lui cui lạc loài… Những khuôn mặt tỵ nạn đàn ông đi bên cạnh những khuôn mặt nữ giới đã lột mặt, face lift, đã đắp vá tu sửa… trông thật thảm thê, thật khốn khổ khốn nạn.
Đọc tiếp »

Nguyễn An Bình

Lại về bảy núi

Thiên Cẩm Sơn

Lòng ôm đầy mây trắng
Vồ cao đá chập chùng
Phật cười rung ánh nắng
Chứa một trời bao dung.

Ngũ Đài Sơn

Đi không hết Nhà Bàng
Giếng khơi trong lòng núi
Có phải bàn chân tiên
Đã hóa thành cổ tích.
Đọc tiếp »

Viên Dung

Phôi pha

thời gian, bạn, rơi tưởng lá
rụng điều không muốn chẳng qua
thu phong lá đỏ thiết tha nghĩa tình

bạn kết thân thời nhẫn nhịn
chia miếng khổ buổi làm thinh
thả về cực nhọc chia mình xa xăm
Đọc tiếp »

Nguyễn Bàng


Nhà thơ Chu Vương Miện

Từ ngày 03 tháng 9 năm 2018 đến nay, mới vừa đầy 2 tháng, nhà thơ Chu Vương Miện đã liên tiếp trình làng 23 chùm Thơ Thiền trên nhiều chiếu thơ mạng ở trong nước và ở ngoài nước. Mỗi chùm thơ có từ 2 đến 5 bài, vị chi đã có cả non 100 bài Thơ Thiền Chu Vương Miện đến với bạn đọc. Chữ Thiền, Thiền học vốn từ chữ Thiền tông mà ra, thường được dịch là suy tưởng, suy ngẫm. Xem vậy thật đáng nể sự suy tưởng, suy ngẫm một nhà thơ không phải là thiền sư.

Thơ Thiền không phải bây giờ mới có. Nó xuất phát từ Trung Hoa và phát triển mạnh từ thời nhà Đường. Ở Việt Nam, Thơ Thiền phát triển vào thời Lý Trần với các tác giả – các thiền sư của các thiền phái như Tỳ Ni Đa Lưu Chi, Vô Ngôn Thông, Thảo Đường, Trúc Lâm Yên Tử mà đỉnh cao có thể kể là Tuệ Trung Thượng Sĩ.
Đọc tiếp »

John McCrae (1872-1918)
Bắc Phong chuyển ngữ từ nguyên tác In Flanders fields của John McCrae


Nhân ngày Cựu Chiến Binh Canada 11/11/2018

trên cánh đồng Flanders
hoa anh túc nở đỏ
giữa hàng hàng thánh giá
đánh dấu những mộ phần
nơi chúng tôi yên nghỉ
chẳng kể gì khói lửa
những cánh chim sơn ca
vẫn bay lượn trên không
vẫn hót tiếng lẫy lừng
dẫu át bởi đạn bom
Đọc tiếp »