Viết từ Sài Gòn

Người Việt có câu cửa miệng “con ếch nó chết vì cái miệng” và xem đó như một thứ triết lý tồn tại, thậm chí triết lý sống để đối nhân xử thế. Và đây cũng là câu nói biểu lộ rất rõ căn tính cũng như lựa chọn tập thể của một dân tộc chưa bao giờ thoát khỏi thảm trạng nhược tiểu: Tính Nhược Tiểu! Bởi thử đặt câu hỏi: Tại sao người ta không ví tiếng nói của mình như sư tử hống, như đại bàng đập cánh, như cọp gầm, voi thét…? Có hàng trăm loài vật để ví nghe vừa mạnh mẽ, vừa oai vệ, người ta lại chọn con ếch để răn đe, nhắc nhở bản thân. Vì sao?
Đọc tiếp »

Trần Huy Sao

Chút chút thôi lời tâm sự

buổi sáng ly cà phê chào ngày lên
buổi chiều ly rượu đỏ chào đêm xuống
thú điền viên quanh quẩn chỉ mình ên
với mái Hiên Trăng thơ văn ngất ngưỡng

cám ơn đời mổi sớm mơi dậy muộn
vẫn thấy mặt trời chia nỗi buồn vui
cảm ân người nơi đất trời vay mượn
còn được ngồi vọng nhớ ngậm ngùi
Đọc tiếp »

Trần Thoại Nguyên

Anh mất em rồi sao?
Còn hẹn nhau kiếp nào!
Trăng vàng xưa tóc rối
Cỏ xanh bờ chiêm bao!

Kỷ Niệm Hoa Vàng xưa
Thơ bay lừng quán trưa
Bướm tiền duyên về đậu
Cành em bướm vàng tơ.
Đọc tiếp »

Mỹ Trí Tử

Đường vô xứ Huế quanh quanh
Non xanh nước biếc như tranh họa đồ
Thương em anh cũng muốn vô
Sợ truông Nhà Hồ, sợ phá Tam Giang…

(Ca Dao VN)

Có một Huế với những đền đài lăng tẩm mang vẻ đẹp trầm mặc, u huyền, đài các và cũng có bên cạnh đó một vùng đầm phá mang vẻ đẹp yên bình, hoang sơ, phiêu lãng của mênh mông sóng nước, lênh đênh mạn thuyền. Thiên nhiên ban tặng cho vùng Thừa Thiên Huế một phá Tam Giang với cảnh sắc tuyệt đẹp lúc ban mai rực rỡ, buổi hoàng hôn êm ả hoặc những đêm trăng thơ mộng…

Mỗi ban mai, khi mặt trời pha sắc hồng nồng nàn trên sóng nước, những thuyền câu lướt nhẹ, văng vẳng điệu hò mái nhì xa xăm diệu vợi. Làn sương khói lan tỏa lãng đãng trên mặt nước, cảnh vật im lìm như bức tranh thủy mặc. Những rừng cây chá đang ngái ngủ, chợt rung nhẹ dưới làn gió thoảng qua. Lũ chim sâm cầm, cò, vạc, đàn vịt trời, ngỗng trời, chim chìa vôi… trong đầm gọi nhau ríu rít tạo thành bản hòa ca đón chào ngày mới. Phá Tam Giang chỉ có vài con sóng lăn tăn, mặt nước êm đềm với gam màu ngọc bích. Những ngư phủ chuẩn bị cất vó giăng câu, tiếng chân họ lội bì bõm theo nghiệp mưu sinh. Cả không gian mênh mông, hoang sơ và bình yên đến lạ thường.
Đọc tiếp »

Trần Thụ Ân

1.
Thỉnh thoảng cứ lấy ra ít giấc mơ tiêu xài cho qua ngày đoạn tháng,
biết đâu vào những ngày hạn hán đâu còn gì để chung vui.

2.
Bên phía đất bạn anh mới tìm ra vẫn còn ít chỗ trống chắc đủ chôn mùa màng vừa quá cố hôm qua.

3.
Xếp bài ca vào ngăn ký ức mới hay đã chật nức những tiếng ve.

4.
Những bước chân lạnh lùng của đêm đâu còn là điều phiền toái từ khi điệu tango đã trở thành thân thiết.
Đọc tiếp »

Phạm Đình Trọng

Quân đội cố giành chức năng làm kinh tế cho thấy thống lĩnh quân đội hiện nay chỉ là mấy ông tướng nông dân, những người chỉ có tầm nhìn quá hạn hẹp, không vượt ra khỏi mảnh ruộng manh mún, riêng tư của gia đình mình. Những ông tướng nắm sức mạnh quân sự của đất nước, bảo đảm lợi ích của đất nước là toàn vẹn lãnh thổ, bảo đảm lợi ích của nhân dân là được sinh sống trên đất nước bình yên, là thế đứng của dân tộc Việt Nam trước thế giới. Ở tầm quốc gia lớn lao như vậy nhưng những ông tướng nông dân cố níu giữ chức năng quân đội làm kinh tế là đã đặt lợi ích cục bộ của nhóm quyền lực nhà binh lên trên lợi ích của đất nước, của nhân dân. Quân đội làm kinh tế thực ra chỉ là nhóm quyền lực nhà binh khai thác năng lực quân đội vào hoạt động kinh tế mang lại lơi nhuận cho nhóm quyền lực nhà binh mà thôi.

Quân đội làm kinh tế đã phá hỏng cả hai yếu tố về tổ chức bắt buộc phải có của quân đội là tập trung và chuyên nghiệp. Quân đội làm kinh tế thì đội quân đó chỉ là những lao binh chuyện nghiệp và những chiến binh nghiệp dư.
Đọc tiếp »

Bùi Nguyên Phong


Cọc nhọn Bạch Đằng
Lê Năng Hiển

Gọi hồn nước Nam

Hãy đứng lên cho đất bằng dậy sóng.
Hãy vung tay trút hết nỗi căm thù
Hồn dân tộc mấy mươi năm cúi mãi.
Hãy một lần cháy rực sáng nghìn thu.

Sát vai nhau đánh giặc bằng lịch sử
bốn ngàn năm cuồn cuộn máu cha ông.
Hồn đất nước rùng rùng đứng dậy.
Cháy bừng lên ngọn lửa tiên rồng.
Đọc tiếp »

Vương Ngọc Minh

Hứng. đứng tựa cửa làm ba đoạn thơ sáu / tám

thử giở trang kinh lăng già
ngó tâm tưởng thấy ta bà bủa. vây
đọc ra ở dòng tóc mây
bàn chân tôi bụi lấp đầy trước sau

“cô liêu” chả khác sắc. màu
mỗi khoảnh khắc thay đổi nào cái. con
về mới biết những mất- còn
tình già ới những tình non. cũng là

sâm thương. rồi thì cũng ma
tôi còn trên đời do quà từ sương
dẫu thoảng chút đỉnh cũng hương
cái còn lại cái bóng mường tượng thôi.
..
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm

“Đời không Facebook, đời nghe chơi vơi!” Một cô gái trẻ đẹp đã viết thế. Đăng kèm bức ảnh chụp nửa người ngó mát mắt, thông thoáng. Cô có gần 500 người bạn, không rõ có bao nhiêu kẻ thù mà bên dưới hiển thị lắm lời bàn, theo đúng thuật ngữ phổ thông của tín đồ facebook: “Sự thặc là em thít lộ hàng, phại hông?” “Em đang ở đâu vại? Hăm mún gặp nhao sao?” “Kiếm chiện hen. Òi, thì thoy!”…

Tôi rất chơi vơi, lòng nghe hụt hơi, những muốn ra khơi, bơi vào facebook. Muốn thiền đạo tu tập cũng bị rớt mạng, mất sóng. Ngày qua rất chóng, dù thời tiết đang nóng, lắm chuyện để hóng. Chẳng giàu kinh nghiệm gì, nhưng tôi mang nhận xét là ở thế giới facebook, bạn chớ mất công theo dõi những gì mà các ông bà cụ tuổi trên 50 đưa lên, chán lắm, tẻ nhạt lắm, chả học hỏi được gì mới lạ cả! Từ 50 trở xuống, cách suy nghĩ, tầm nhìn, lối viết bộc trực của họ khiến mình “đã”, chưa kể họ biết lấy nguồn hình từ đâu đó về minh hoạ thêm. Vui đáo để! Một người nữ tuổi 35, có nghĩa là sanh sau 1975 đăng dòng tâm trạng, chữ trắng trên khung hình đen:

“Bác nhớ miền Nam nỗi nhớ nhà
Miền Nam nhớ bác nổi da gà!”
Đọc tiếp »

Huỳnh Minh Lệ

Nghĩ mà rầu!

Xưa cụ Nguyễn Trãi viết Bình Ngô Đại Cáo
Cụ chẳng dự một trại sáng tác nào
Tiền thuế của dân là tiền xương tiền máu
Đừng có tiêu xài rồi viết tào lao

Có làm được gì cho dân mà đòi xe này xe nọ
Sông núi mỏi mòn rừng biển hư hao
Những bóng ma ngoài biên cương lấp ló
Thơ văn muỗi ruồi mà ngồi đó mè nheo!

07.08.2017
Đọc tiếp »

Nguyễn Tường Thụy

Một vai gánh vác giang san
Một vai nữa gánh muôn vàn nhớ thương


Chị Nguyễn Thị Lành và hai con

Giang san trong hai câu thơ này của Nguyễn Bính không phải là đất nước mà là giang san nhà chồng. Câu thơ nói đến thân phận người con gái khi đi lấy chồng. Bước chân về đến nhà chồng là thuộc về gia đình chồng, trở thành một một công cụ thuộc sở hữu của nhà chồng. Không chỉ riêng chồng mà còn phải phục vụ, nhường nhịn, chăm lo bố mẹ chồng, anh em nhà chồng. Có người còn phải lo trả nợ cho nhà chồng.

Câu thơ nói về thân phận người phụ nữ xưa nhưng bây giờ vẫn còn đúng với nhiều người. Chị Nguyễn Thị Lành, vợ Mục sư Nguyễn Trung Tôn đang vác trên vai mình gánh nặng như thế.
Đọc tiếp »

Hoàng Xuân Sơn
(tặng BS Đỗ Hồng Ngọc)

lượng nồm,
từ một phẩy heo may

linh thần của cá
cách hành xử của tôm
với lũ nghêu sò
chúng ta hằng ăn thịt đỏ
bó rau xanh lăn lóc ngoài hè
bìa đậu trắng vẫn còn nằm trong giỏ
chẳng phải là vua cũng lính hầu tíu tít
chúng ta thưởng thức màn trình diễn ngoạn mục
bò. lết
và trườn Đọc tiếp »

Song Thao


Cầu Confederation phía tỉnh bang Prince Edward Island

Nói về cách ăn ở trong đời sống, các cụ khuyên: bán họ hàng xa, mua láng giềng gần. Tôi chúa ngại chuyện buôn bán nhưng không thể làm lơ lời khuyên bán buôn của các cụ. Cái chi gần gũi thường bị rẻ rúng. Ông hàng xóm thường không được chúng ta mặn mà vì quá quen thuộc. Chuyện đi chơi cũng vậy. Bước chân chúng ta thường nhảy xa hơn là lò cò gần. Tôi là người có thể bị các cụ đét đít vì không nghe lời các cụ. Bao nhiêu năm đi đó đây, bước ra khỏi cửa nhà là tớn lên đi cho xa. Chuyện ghé chơi anh hàng xóm gần xịt lại ít khi nghĩ tới. Lần này nhất định phải làm cháu ngoan của các cụ, ghé chơi anh hàng xóm. Hàng xóm của tỉnh bang Quebec chúng tôi là vùng biển maritime. Nhìn quanh anh em bạn bè, có lẽ tôi là người có lỗi với các cụ nhất. Hầu như người nào cũng đã đi thăm hàng xóm láng giềng cả rồi. Họ nói tới tôm hùm trước tiên, rồi cầu Conferedation, con đường nam châm magnetic, Titanic. Chỉ hài ra như vậy thôi, chẳng có ông bà nào kể cho rõ ràng. Nghe không có chi nhiều. Nhân ngày hè nắng gọi, tôi dấn bước thử coi nó ra sao. Vậy là lên đường.
Đọc tiếp »

Nguyễn An Bình

Ở phi trường Cam Ranh

Chào tạm biệt Nha Trang
Tạm biệt miền thùy dương cây xanh bốn mùa lộng gió
Tạm biệt màu biển xanh quanh năm sóng vỗ
Tạm biệt đồi cát trắng chảy dài mênh mông
Ngút ngàn tầm mắt làm anh không thể nhìn thấy em
Những bước chân trần in trên nền cát ẩm
Hương tóc nồng nàn mùi biển mặn
Cung đường ta đi qua vẽ thành bức tranh thủy mạc
Cong một vành trăng khuyết
Màu biển xanh muôn đời vẫn thế
Như tình anh dành cho em xanh một màu ngọc bích
Kết tinh thành san hô trầm tích muôn màu tươi thắm
Dưới biển sâu ngàn năm thương nhớ
Em có biết không.
Đọc tiếp »

Ngự Thuyết

Bay về ổ chín tầng cao
Con chim vĩnh biệt quên chào mái hiên
Bùi Giáng

Thế là vợ chồng chúng tôi đã sống nơi đây gần bảy năm sau khi rời bỏ căn hộ hai tầng mà tôi gọi là “Ngôi Nhà Lý Tưởng.”

Thời gian vùn vụt trôi. Tôi không nhớ đã dọn nhà bao nhiêu lần. Sáu hay bảy lần chưa kể lấn cuối dọn đến căn gác nhỏ này? Lẽ dĩ nhiên không phải vì chúng tôi là người ưa kén chọn khó khăn, mà vì hoàn cảnh, vì phải chạy theo công việc làm ăn. Nhớ lại lúc còn ở trong nước, gần nửa thế kỷ, chỉ dọn nhà vài ba lần.

Khi bỏ nước mà đi, chúng tôi không hình dung nổi cuộc sống mới sẽ như thế nào. Nó sẽ tốt, hoặc xấu. Mặc. Nhưng chắc chắn không xấu hơn đời sống mà chúng tôi đã trải qua từ ngày Miền Nam mất. Con cái có thể ráng sức tiếp tục học hành, khởi công xây dựng tương lai, nhưng vợ chồng chúng tôi thì sao? Chắc chắn không thể trở lại nghề nghiệp cũ. Có thể nào làm lại cuộc đời lúc tuổi trẻ không còn? Sẽ chấp nhận tất cả. Hái trái cây, phụ việc tại các nông trại, làm vườn, đánh cá, chăm sóc người già, … nếu ở miền quê. Gác gian, bồi bàn, bỏ báo, phụ bếp, bưng phở, làm khuy nút, cắt chỉ … nếu sống tại thành thị. Còn chỗ ở? Nhà trọ, chung cư, hay chỗ trú ẩn mà người ta gọi là shelter. Đủ che mưa nắng là tốt rồi. Không ngờ xứ Mỹ cứu trợ chu đáo. Người dân Mỹ, nói chung có máu lạnh nhưng hào hiệp. Chúng tôi dần dần có việc làm qua ngày. Lũ con thì khá hơn.
Đọc tiếp »

Có phải là yêu

Posted: 14/08/2017 in Thơ, Viên Dung

Viên Dung


Lovers
Connie Chadwell

yêu là sao, thương là sao
vắng. đâu rồi. xa. thấy nhớ
tình, có hay không. lớ quớ bâng khuâng

tay nắm tay. phải tình không
in nghe xao xuyến trong lòng
con tim thức giấc phải lòng người dưng
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

Chúng ta chưa tự làm được cái đinh vít! (Nhà báo Quang Đông, Tiền Phong Online)

Tôi học nhiều, hiểu rộng (trên thông thiên văn, dưới đạt địa lý) thấu đáo mọi lẽ huyền cơ của hoá công nên có thể giải thích tất tần tật mọi hiện tượng trong vũ trụ – trừ mỗi chuyện này: chả hiểu sao tôi rất ít khi có tiền, và nếu có thì cũng khó mà giữ trong túi được quá ba hôm.

Vợ tôi cũng thế. Tôi cứ nghe người bạn đời của mình than thở rằng không biết bụi từ đâu đến mà nhà cứ lau chùi hoài vẫn thấy, còn tiền thì chả biết biến đi mô mà lúc nào cũng thiếu.

Hỏi thăm bà con láng giềng, và bạn bè thân sơ mới biết là (hoá ra) ai cũng đều thế cả, đều hơi thiếu thốn, hoặc rất cần tiền. Ở bình diện quốc gia cũng vậy luôn. Gần như nhà nước nào cũng đang trong tình trạng bội chi, cần cắt giảm ngân sách, và đều vô cùng lúng túng khi buộc phải giải trình (minh bạch) về việc chi/thu – chỉ trừ mỗi Bắc Hàn.
Đọc tiếp »

Sông Cửu
Thi ký…


Chim tha mây
dinhcuong

Chim biển

Sông Ngân chảy ngang đỉnh núi
Dãy đồi ngồi đếm mây bay
Mặt trời pha đèn cá lội
Chim biển chui vào cụm mây

Vũng Tàu /201…

Mưa hè

Ngày Hè phố hứng cơn mưa
Em còn bịt mặt… nắng trưa ngỡ ngàng
Dịu dàng cơn gió lang thang
Phun nước rữa mặt đường sang chợ chiều.

Thị Nghè/201…
Đọc tiếp »

Giao Chỉ. San Jose.

Ngày chủ nhật 6 tháng 8-2017 vừa qua, khi chương trình Cám ơn Anh lần 11 mới mở đầu thì thành quả tài chánh đã đi được nửa đường. Ban tổ chức cho biết đã ghi nhận được từ các nơi quyên góp trước con số hết sức khích lệ là 700 trăm ngàn. Năm vừa qua kỳ thứ 10 tổ chức tại miền Nam kết quả sau cùng là 1 triệu 300 ngàn. Năm nay, hy vọng tổng kết cuối tháng 8 có thể lên đến con số 1 triệu và 500 ngàn. Hơn 10 năm trước đại hội mở đầu tại Nam CA dù hết sức thành công nhưng cũng chỉ thu được hơn 200 ngàn. Con đường đi của chương tình đã tăng dần theo thời gian. Danh sách các thương binh và quả phụ ghi nhận thêm ngày cũng gia tăng. Lòng người hưởng ứng cũng dâng cao và tiền quyên góp cũng vượt qua một triệu mỹ kim.
Đọc tiếp »

Đôi mắt

Posted: 11/08/2017 in Nguyễn Hiền, Thơ

Nguyễn Hiền

Ngày vẫn lặng lẽ qua đi
trong tiếng gà gáy
tiếng chó sủa
và thỉnh thoảng là tiếng mưa rơi trên mái tôn
lúc nửa đêm
hết
cuộc sống vẫn tiếp diễn
với ăn, uống
đôi lúc xen lẫn tiếng thở dài
khi tôi nghĩ về em
nhớ đến ánh mắt vô hồn bệnh hoạn
lạc lõng
Đọc tiếp »

Hà Việt Hùng

Chiếc Mercedes màu đen bóng loáng quẹo phải ở chiếc cổng rộng có ghi hàng chữ “Làng Việt Kiều”. Hắn lái xe từ từ qua cổng. Bên phải là trạm bảo vệ. Hắn nhìn thấy tên Sơn, một trong những nhân viên bảo vệ thường trực của “làng”. Thấy hắn, Sơn vẫy tay, giọng vui vẻ làm quà:

– Chào chú Pi-Tơ (Peter). Chú mới đi chợ Tết về hả?

Hắn dừng xe, cười cười, gật đầu. Rồi với tay cầm cái cặp da, lấy ra bao thuốc lá ba số 5 chưa bóc, thẩy cho gã bảo-vệ:

– Nè, cho chú mày. Hút cho thơm râu mấy ngày Tết.

Tên bảo vệ trẻ tuổi chộp lấy hai bao thuốc chính xác như một thủ môn nhà nghề. Mắt gã sáng chưng, hớn hở nói:

– Cám ơn chú Pi-Tơ nhe. Từ sáng tới giờ chưa có chút khói nào cả. Chú cho thế này là đã quá.
Đọc tiếp »

Trúc Thanh Tâm
Kỷ niệm sinh nhật lần thứ 70

Bây giờ tôi định dạng tôi
Bảy mươi năm giữa tình đời đảo điên
Qua hai thế kỷ ưu phiền
Nợ còn đeo đẳng từ tiền kiếp xưa

Đời nay mưa nắng trái mùa
Nên đau khổ cứ cợt đùa cõi mê
Gót chân đau nhói lối về
Dường như bão rớt trên quê hương nhà
Đọc tiếp »

Ngô Thế Vinh
Gửi Bộ Tài Nguyên và Môi Trường Việt Nam
Gửi Nhóm bạn Cửu Long


Hình 1: GWRS, nơi đây mỗi ngày sản xuất và cung cấp 100 triệu gallons (378,000 mét khối) nước tinh khiết cho cư dân Quận Cam, từ phải: Phạm Phan Long, Becky Mudd, Ngô Thế Vinh.

NGÀY NƯỚC THẾ GIỚI 2017

Cách đây 24 năm, kể từ 1993, Liên Hiệp Quốc đã chọn ngày 22 tháng 3 mỗi năm là Ngày Nước Thế Giới / World Water Day, do sáng kiến từ Hội nghị Môi Sinh và Phát Triển/ United Nations Conference on Environment and Development/ UNCED tại Rio de Janeiro, Brazil [1992].


Hình 2a: Logo Ngày Nước Thế giới 2017
Đọc tiếp »

Nguyễn Lương Vỵ


Màu tranh như màu cà phê
dinhcuong

I.
muốn bay về cà phê cùng em
nhà bè xế trưa bên này đêm
bàn trơ ly tách trời hiu gió
sông quạnh cô hồn mưa rụng tim
gửi một vài câu cho đỡ nhớ
nhắc đôi ba chuyện để mong quên
mà quên sao được khi tin nhắn:
mưa mưa mưa cà phê mình em!
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Phúc

Sen hồng Đồng Tháp

mong manh sương trắng nắng tràn
tôi về Đồng Tháp chiều vàng đẫm hương
đường làng ngan ngát tơ vương
sen hồng nở ngập nẻo đường tôi qua

mây trôi và gió la đà
che nghiêng soi bóng quê nhà mông mênh
lững lờ trong khói chiều lên
sương hồng của những mùa sen bạt ngàn
Đọc tiếp »

Ngõ cụt

Posted: 10/08/2017 in Lữ Quỳnh, Truyện Ngắn

Lữ Quỳnh

Nhân vật Thạch Tây lai trong truyện ngắn này, là Jacques Ng. ngoài đời trong bút ký Mùa thu Paris của tôi. Ngày đó Jacques đang bệnh phải lọc máu mỗi tuần ba lần, nhưng vẫn hướng dẫn tôi lên xuống metro thăm Paris, có lẽ vì Jacques linh cảm không có lần thứ hai để gặp tôi nữa. Chúng tôi đã ngậm ngùi chia tay nhau lần đó. Một thời gian sau, rất nhiều email tôi gửi đi không được Jacques trả lời. Tôi lặng người biết em không còn nữa.

Đăng lại truyện ngắn này thay lời tiễn biệt một nhân vật đã sống những ngày không vui, âm thầm bên lề xã hội. Và rồi ra đi cũng lặng lẽ như gió như mây. (Lữ Quỳnh, San Jose, August 2017)

Quán nằm cách đường chính khoảng hai trăm thước, phía trái một con hẽm vừa rộng đủ một chiếc xe lam đi qua. Mùa mưa con hẽm trở nên lầy lội, người ta phải đặt những viên đá viên gạch cách mỗi bước chân để vượt qua, nhưng thỉnh thoảng vẫn không thoát được những mảnh bùn vấy lên lai quần hoặc ngập mũi giày, có khi thấm ướt cả vớ bên trong. Mùa nắng, con hẽm lại phơi rõ sự lồi lõm và bụi bặm. Rác rưởi, lá khô, giấy vụn theo gió từ các nơi khác cuốn đến đọng lại trên con hẽm, làm những người sống quanh đây có lúc cảm thấy không khí bỗng dưng đặc quánh lại làm họ khó thở. Dĩ nhiên quán rất tồi tàn. Những chiếc bàn bằng gỗ tạp, mặt được bọc kẽm sáng, với những chiếc ghế thấp nhỏ vừa đủ đặt đít ngồi. Trên mặt bàn được đặt sẵn mấy chiếc ly thủy tinh nhỏ trong một cái đĩa bằng nhôm, một bình trà bằng đất cũ kỹ với những hình vẽ màu xanh không rõ dáng hình thù được chế sẵn nước, một ống tăm bằng nhựa trong. Nếu về mùa hè, dĩ nhiên không bao giờ thiếu một lớp bụi dày phủ lên mặt bàn và những vật dụng ấy, mặc dù chiếc chổi lông gà thỉnh thoảng vẫn được chủ quán cầm tới.
Đọc tiếp »

Trần Vấn Lệ

Xe tôi sắp hết xăng
Tôi quẹo vào cây xăng
Thấy một người đứng đó
Giơ tấm bảng van lơn:

“Gia đình tôi nghèo quá
Mẹ tôi mới qua đời
Tôi van xin mọi người
Giúp tôi lo cho Mẹ”
Đọc tiếp »

Sử Mặc

Lời rủa xả cung cách

dấm dẳng hát. nói thơ
một phản quần không đáy
cáo hồ bay lơ phơ
ô tràng tiền vĩ đại
mẹ họ. chết hồi nào
sao còn trồi đầu thở
saosaosaoở đâu  Đọc tiếp »

Nguyên Cẩn

Lời người viết: Đã có nhiều người viết về tiểu thuyết “Bàn tay nhỏ dưới mưa” (BTNDM) của Trương Văn Dân dưới nhiều góc cạnh: văn chương triết luận, tiểu thuyết và cả dục tính nữa. Bài viết này chỉ có một mục đích khiêm tốn là đặt tác phẩm và hai nhân vật chính dước lăng kính “thân phận”, như một lát cắt ngang qua mạch truyện và những tư duy “nặng lòng” tác giả.


(Tiểu thuyết của Trương Văn Dân, Nxb Hội Nhà văn, 2011)

Thân phận người phụ nữ

Có ai đó đã gọi hạnh phúc là những con chim xấu hổ, khi ta tìm kiếm nó, nó sẽ vụt bay đi. Và suốt đời người ta cứ trăn trở loay hoay với cái bóng hạnh phúc ẩn hiện chập chờn, có đó rồi mất đó. Cô Gấm của BTNDM vào đời với nhiều lo toan, phiền muộn: Ba đi cải tạo hơn mười năm từ miền Bắc trở về, thể xác lẫn tinh thần tan tác. Chẳng bao lâu qua đời. Má bỏ rơi đám con dại, đi lấy chồng giàu để thụ hưởng một mình. Nàng đành phải ăn nhờ ở đậu bà con, chịu bao nhục nhằn cay đắng. Và câu chuyện trong “Bàn tay nhỏ dưới mưa” được viết dưới dạng nhật ký của nàng. Qua những trang đời kể lại ấy, ta thấy Gấm trải qua hai lần yêu, và cả hai lần đều dang dở. Với người chồng đầu tiên, Gấm đã ghi lại những ngày tháng bên nhau như hai dòng sông lờ đờ chảy, chẳng thể nào quyện vào nhau được, dù cùng phải trôi ra biển: “Chúng tôi là hai người gá nghĩa sống với nhau vì bổn phận, vì… vai trò làm chồng của anh sau một thời gian rất ngắn đã nằm ngoài cánh cửa trái tim tôi. Dù có lần tôi tự thuyết phục mình cam chịu, cố gắng yêu thương để cảm nhận được cái cho và cái nhận của một người vợ… nhưng đành bất lực.” Không có gì bi kịch hơn một cuộc hôn nhân không tình yêu !
Đọc tiếp »

Trần Huy Sao

1.
lặng yên ngồi dưới hiên trăng
đêm cô đọng gió thì thầm lá hoa
nhớ người tháng Bảy đi xa
hai năm rồi vẫn chưa qua nỗi buồn

2 .
trầm ngâm ngồi ngắm vô thường
ngó đàn cá lội ngắm đường đời qua
chớp con mắt cõi ta bà
trung niên giờ ghé bến phà lão niên
Đọc tiếp »