Đỗ Trường


Nhà văn Trần Hoài Thư

Cuối tuần, có bác nhà thơ già đến thăm, ghé mắt vào bài đang viết về nhà văn Trần Hoài Thư của tôi, rồi gật gật, lắc lắc, bảo: Cái tựa, Người ngồi vá lại những linh hồn, thấy rờn rợn thế nào ấy. Vâng! Khi chưa đọc, chưa nghiên cứu Trần Hoài Thư, bác có cảm giác vậy thôi. Đọc rồi, bác sẽ thấy, một Trần Hoài Thư không chỉ đang ngồi vá lại linh hồn mình, đồng đội mình, mà còn đang nhặt nhạnh những linh hồn văn hóa Việt rách nát, vương vãi đâu đó, rồi cặm cụi khâu lại nữa kìa.

Nghe tôi trả lời, bác nhà thơ già gật gù, gật gù lẩm bẩm: Được, tôi sẽ tìm đọc, xem có thật vậy không?
Đọc tiếp »

Vương Ngọc Minh


Quạ đen
Vương Ngọc Minh

Quê bên kia. Em đang đâu?

Ờ- có xuôi tay- ngay giờ
cũng nhủ “được!” còn hiện hữu
trưa nay bước qua cửa
sẽ đẩy (lập tức) cái cảm tưởng
khi nào các tường thành hà
nội/ kiên cố
cũng vây lấy đầu (cổ!) qua một phía

và mở lòng (sao cực khấp khởi!)
nói thành tiếng “tìm ý tình mới
xem sao
gì cũng thể cục sơn màu chứa chan
vẽ ra đời nào thiên đàng
nào địa ngục hoa (trái) ràng ái ân”
Đọc tiếp »

Lý Thừa Nghiệp

Treo dưới mỗi sợi tóc

Treo dưới mỗi sợi tóc một hành tinh
đong đưa nhịp võng
người bước qua dốc địa cầu
mang trăm sắc cầu vòng trong con mắt mùa hạ
và trên mỗi nấc thang long đinh
lũ ấu trùng vẫn không ngừng rên than.
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm

Thoạt đầu núi có dáng một con trâu nằm, sau biến dạng chẳng còn tì vết bởi một đám đông hành nghề đục đá hăm hở khoan cắt. Không dưng những tấm bia mộ khắc tên tuổi người chết lại trở nên “cháy hàng”. Bụi mờ cùng búa tạ nện không nghỉ, trâu chuyển sang nghé rồi ngày một ngày hai dòm lên chỉ còn luyến lưu một cục đá nham nhở hình thù đọng trong con ngươi. Núi có chết không? Chẳng biết, nhưng tên Ngưu Sơn thì vẫn còn người nhớ. Quen miệng rồi, chẳng lẽ bây giờ kêu là Hòn Non Bộ? Hay Trăm Năm Bia Đá Cũng Mòn?
Đọc tiếp »

Trần Thoại Nguyên
Tặng Bùi Giáng


Bùi Giáng và dê tím hoa cà
dinhcuong

Đập đổ tan mọi thần tượng
Cho cây đời trổ hoa ngát hương.
Cho tôi sống hồn nhiên ngất ngưỡng
Ca hát Tự Do trên những con đường.

Tôi đi giữa lòng cuộc đời
Không hội, đoàn, băng, nhóm.
Cánh cửa hồn thơ tôi
Mở ra những chân trời huyền diệu mộng!
Đọc tiếp »

Châu Thạch


Tác giả

Trên đỉnh núi Sapa
Ta ngồi một mình ta
Hồn bỗng nghe quốc quốc
Kêu giữa trời bao la
Ly cà phê rất đậm
Nước mắt ngược vào lòng
Thương nửa đời đi đong
Thương nửa đời đi rong
Không còn chi một nửa.
Đọc tiếp »

Song Chi


Bí thư Thành ủy TP. HCM Nguyễn Thiện Nhân

Từ trước đến giờ chuyện các quan chức, chính khách VN cứ mở miệng ra phát biểu là lại khiến cho dân chúng phải chửi vì sự dốt nát, quan liêu, thiếu thực tế, xa rời dân chúng, hoặc nói lấy được, bất cần ai tin v.v…không có gì lạ. Nhưng dạo gần đây căn bệnh “tự sướng”, “mơ giữa ban ngày” của các quan lại càng có vẻ tăng lên. Hết ông Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc mơ “Sài Gòn phải là hòn ngọc chiếu sáng biển Đông” (chứ không phải là “hòn ngọc Viễn Đông” nhé), Hà Nội đẹp như Paris; ông Đoàn Ngọc Hải, Phó chủ tịch UBND quận 1 thì muốn xây dựng quận 1 thành một Singapore thu nhỏ trong lòng TP.HCM; rồi bây giờ ông Tân Bí thư Thành Ủy TP.HCM Nguyễn Thiện Nhân lại mơ xây dựng “TP.HCM thành không gian khởi nghiệp như thung lũng Silicon” bên Mỹ!
Đọc tiếp »

Trần Kiêm Đoàn

Giữa lung linh,
Vật đổi sao dời,
Không lại hoàn không tánh về rỗng lặng.
Thế giới tâm linh huyền nhiệm bên trời
Buổi hóa thân sinh tử luân hồi
Xin tâm cảm tỏ đôi lời tiễn biệt.

Đoàn Tuyền Châu ơi!
Chỉ còn một ngày nữa thôi,
Thân tứ đại trở về cát bụi,
Mà anh linh còn đối bóng bên đời.
Bạn hiền ơi!
Từ Cali đất Mỹ xa xôi
Nghe tin bạn đi rồi!
Mình không khóc
nhưng bỗng buồn như năm xưa chiều biệt xứ.
Sống gởi thác về tấm thân cô lữ
Dẫu biết ra đi là cố lý quay về.
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Phúc

Chiều vàng Phan Thiết

cát trôi thoai thoải nắng tràn
nghe như cả buổi chiều vàng rụng rơi
dịu dàng Phan Thiết trong tôi
biển xanh nước biếc chơi vơi gió lồng

êm trôi sắc nắng bềnh bồng
bâng khuâng mũi Né chập chùng hòn Rơm
Poshanư nắng vàng ươm
nắng tràn đỉnh tháp nắng vương chân người
Đọc tiếp »

Diên Hồng Dương

Tôi thích ngồi một mình, thu trong một quán coffee sân vườn gần nhà. Đơn giản vì chưa biết ngồi thiền và cũng không thích bất cứ ai chạm vào mình, để khai thông hay truyền một luồng điện nào đó, giúp mình tập trung vào luân xa trong bản ngã mà nghe đâu nó có thể mang lại cảm giác rất khỏe khoắn cho cả thể xác lẫn tinh thần. Ngồi ở đây, phóng tầm mắt sâu vào giếng não, một cây xoài đầy hoa sẽ xuất hiện, mùi thơm rất lạ như mùi da thịt tôi nồng nàn. Cứ thế… lâng lâng…

Bạn tôi khuyên: “Cô làm ơn đừng nghĩ về những chuyện điên rồ, đừng viết về người điên được không? Sao không vui vẻ để phác thảo một thiên thần trong thơ nhỉ?”
Đọc tiếp »

Hà Việt Hùng

Niềm riêng

Sông cạn đục-lờ con nước đau
hỏi người, người còn nhớ gì nhau
trăm năm thề-hẹn thành vô-nghĩa
thôi trách làm gì chuyện biển-dâu.

Mây cũng vô-tình lơ-lửng trôi
trăng treo mấy thuở rũ bên người
đời riêng gối lạnh âm-thầm khóc
triền má phai, hương-sắc rã-rời.
Đọc tiếp »

Yuuko

Posted: 23/05/2017 in Murashita Kōzō, Thơ, Trần Thụ Ân

Murashita Kōzō (1953-1999)
Trần Thụ Ân dùng thể thơ chuyển ngữ lời nhạc ca khúc ゆうこ

Bóng ký ức chợt hiện về một lúc
Ngồi lặng im buồn nhớ một người
Ôi! những đầu ngón tay trắng muốt
Tung tăng trên từng phím piano

Người đã nói một điều rất lạ:
“Thích Chopin bởi điệu nhạc buồn,
vì hợp với cuộc đời tôi quá:
không thể nào biết được yêu đương”
Yuuko!
Đọc tiếp »

Ngô Thế Vinh

“Trung Quốc là gã khổng lồ đang im ngủ. Hãy để nó yên giấc, vì khi thức dậy nó sẽ chuyển dịch cả thế giới”. / “China is a sleeping giant. Let her sleep, for when she wakes she will move the world.” (Napoléon Bonaparte, 1816 à Saint Hélène)


Hình 1: Con tàu cá lưới rà / trawler Trung Quốc có khả năng vét nạo tới đáy đại dương: những chiếc tàu khủng ấy đang đánh cá lậu ngoài khơi các xứ Tây Phi châu và các nơi khác; một lối đánh cá lùng và diệt nguồn tài nguyên của hành tinh này. [nguồn: India Live Today, July 8, 2016]

TRUNG QUỐC VÉT CẠN NGUỒN CÁ

Thời kỳ mà biển còn tràn đầy các loại cá, đời sống ngư dân tốt đẹp no đủ. Nhưng giờ đây ở phía bên kia trái đất, ngư dân các xứ Tây Phi châu như Guinea, Senegal đang than thở là biển hết cá họ chỉ kéo lên được những mẻ lưới gần như trống trơn. (1,2)

Trong khi đó, ở một tỉnh miền đông Trung Quốc, Zhu Delong 75 tuổi cũng lắc đầu nhìn vào mẻ lưới với lác đác mấy con cá nhỏ và vài con tôm đỏ. Ông ta hồi tưởng: “Khi còn bé, tôi có thể câu được những con cá đù vàng/ yellow croakers rất lớn. Nhưng nay thì ngoài biển trống trơn rồi.”
Đọc tiếp »

Khao lề thế lính

Posted: 22/05/2017 in Sông Cửu, Thơ

Sông Cửu

Đảo cát rừng chồi nối liền bờ cõi
ngửa mặt nhìn mây đan sợi sắt son
từ thuở An Tiêm trồng dưa trung hiếu
dâng biểu vua Hùng mở rộng nước non

Đất hứng mưa tuôn chim gieo mầm sống
Sa Huỳnh gió lộng sừng sững Gạc Ma
nối bước cha ông ôm cồn giỡn sóng
xới mạch khơi dòng tưới ngọt rẫy nương…
Đọc tiếp »

Nguyễn Văn Thơ

Thơ: Trầm Hương Ptt; Nhạc: Nguyễn Văn Thơ; Tiếng hát: Lệ Tuyền

Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3.

Đỗ Duy Ngọc

Nhà hắn cách nhà tui khoảng năm ba căn, ở phía đối diện. Đó là nhà của bà Bốn Ù, nhà hắn ở thuê. Bà Bốn có chồng là thượng sĩ Bốn, chắc là mãi đi hành quân đâu đó, lâu lâu mới thấy về. Căn nhà nhỏ, ẩm thấp. Bố mẹ hắn là dân di cư năm tư, làm nghề mổ gà bán ngoài chợ Cồn, một ngày làm cả thau gà, chọc tiết, vặt lông nhanh như gió. Bố hắn là lính theo Tây, bị thương ở Điện Biên Phủ, cụt mất một giò, hàng xóm gọi là ông Ty què. Bởi hắn tên Ty. Tụi tui gọi hắn là Cu Ty. Bố hắn là lão già cọc cằn, luôn mồm chửi rủa, ăn nói như chọc vào mặt người ta, nên cũng chẳng mấy người ưa.
Đọc tiếp »

Bùi Nguyên Phong

Thoáng người xưa

Năm anh mười sáu… Em mười bốn.
Hai đứa hai nơi một khoảng trời.
Em ở Hà Ra… Anh xóm Bóng…
Chung dòng sông Cái nước chia đôi.

Len lỏi sau nhà kênh nước đen.
Ngày xưa Hoàng Thị dáng thân quen.
Áo bay trắng xoá chiều Lục Địa.
Đêm trắng tương tư mắt đổ ghèn.
Đọc tiếp »

Từ một cơn mưa

Posted: 22/05/2017 in Thơ, Viên Dung

Viên Dung

1. của tháng tư

tháng tư ướt sũng sài gòn
mưa dâu bể đã không còn lối che
vài mươi năm nữa còn nghe
nỗi buồn khát vọng ngo ngoe gọi người

2. trong mắt mưa

trong tiếng mưa kín mắt nhìn
em bước dè, bước làm thinh
lỡ như chệch bước dột nghìn lặng thinh

trong mưa xéo khít mắt nhìn
tợ mắt khóm, dòm xính dính
theo anh bỏ làng, sợ dính không may
Đọc tiếp »

Kính Hòa

Đầu tháng năm, năm 2017, tại thủ đô Washington, Hoa Kỳ có diễn ra một cuộc hội thảo về cuốn sách lịch sử mang tên Vietnam the New History, của nhà sử học Christopher Gosha, tạm dịch, Việt Nam cái nhìn lịch sử mới. Ông Gosha hiện dạy sử tại Đại học Quebec ở Montreal, Canada, ông cũng từng nghiên cứu lịch sử và học tiếng Việt tại Việt Nam. Trong quyển sách này tác giả cho rằng lịch sử được dạy ở Việt Nam như một công cụ chính trị.

Sau đây là phân tích của một số nhà quan sát và sử học về cách thức viết sử tại Việt Nam, cũng như là sự thay đổi từ từ của nhà nước Việt Nam về cách viết sử.
Đọc tiếp »

HHiếu

uống cho hết một bình trà xanh
xao biến động
nhâm nhi cho cạn ly cà phê chát
ngắt thời cuộc
buổi sáng ngáp vặt từng đóm thuốc tàn dư cổ tích
nắng tự cứa cổ bằng chiếc lưỡi hái của vành trăng hệ lụy
bầu trời bị giam lỏng trong một nhà tù
dày đặc những chấn song của nắng
mãi cũng không mở ra được một khung trời
tự do là một tấm thảm đỏ
trải dài theo hành lang thời thượng
mà đất nước chẳng thể bước đến gần
lý lịch của họ được đóng khung bằng vạch đỏ của rào cản
và được khằn một con dấu của hội chứng nổi loạn
Đọc tiếp »

Nguyễn Thị Khánh Minh

Kiều mỵ

 
Mỵ Nương

Lưu ly. Thuyền trôi bào ảnh
Buồn vang. Sáo âm sóng sánh
Trương Chi ơi hạt lệ nhỏ đi tìm

Tìm gì tăm cá bóng chim
Tìm gì trăm nỗi nổi chìm bóng mây
Ú tim cùng chung thủy vậy
Họa tìm nhau trong đáy ly tan
Đọc tiếp »

Đối Thoại

– Dạo này thấy ông gầy và xanh xao, sao vậy?

– Ăn uống đôi khi phiền toái quá nên ngày chì ăn một bữa, uống nước lọc, và tập thở.

– Thở mà còn phải tập?

– Khi mới sinh ra, con người hít thở 30-60 hơi trong một phút, khi có tuổi, mức độ này giảm chỉ còn 12- 20 hơi trong một phút. Tập thở đúng để mang lại số lượng dưỡng khí cần thiết cho cơ thể, đỡ bệnh hoạn.
Đọc tiếp »

Huỳnh Minh Lệ

Ngày ấy

người đàn bà ngồi trong nắng tháng ba
chị mới giỗ chồng ngày hôm qua
vết thương đã thành sẹo
bốn mươi hai năm
trên khuôn mặt đàn bà

12.05.2017
Đọc tiếp »

Mẫu hệ

Posted: 19/05/2017 in Thơ, Vương Ngọc Minh

Vương Ngọc Minh
gửi thường quán.


Tác giả

tôi đà sáu mươi trong tám anh chị em
chúng tôi đều ngoại phạm trong chuyên án nvm 1975
bài thơ này không phải bài thơ nhắm lên tiếng
cho dòng tộc
hay nhằm giải tỏa nỗi bi phẫn của các họng súng thần công
ngoài bãi biển thuận an

ông cố nội tôi (một người hạnh phúc!) từ bên tàu
lưu lạc
chắc chắn ông phải dẫn theo bà cố nội sang việt nam (dòng tộc tôi
dòng tộc thủy chung!) cho tới ông cố nội bị mật thám tây bắt
ông thắt cổ tự vẩn
Đọc tiếp »

Lâm Bình Duy Nhiên

Hình ảnh người phụ nữ đau buồn, bất thần ngồi bên những miếng thịt heo bị tạt dầu, nhớt, phân hay một thứ hỗn tạp bẩn thỉu nào đó khiến tôi không thể nào tin vào chính mắt mình nữa: cái ác của con người dường như không còn giới hạn!

Bị cho là phá giá, người ta đã cạnh tranh bằng sự khủng bố một cách đê hèn, tàn nhẫn với nhau. Lương tâm và tình người không còn chút giá trị nhỏ bé nào nữa.
Đọc tiếp »

Trần Thạch Linh
(Cảm tác về những thanh niên bị truy nã, bắt giữ vì phản đối Formosa những ngày qua)

Tôi không biết về các anh.
Những người bị bắt…
Nhưng tôi biết.
Kẻ bắt các anh…
Là lũ tay sai hèn mạt.

Tôi không biết về các anh.
Những người bị bắt.
Nhưng tôi biết…
Những ai đứng lên chống lại
Formosa đầu độc biển miền trung.
Là nạn nhân.
Hoặc sẽ là người yêu nước.
Thương dân mình.
Đọc tiếp »

Hoàng Xuân Sơn


Ca sĩ Thu Vàng

Ngẫu nhiên có sự trùng hợp. Tình cờ đọc một đoàn văn của Hoàng quốc Bảo trên trang nhà Trần Thị Nguyệt Mai về tiếng hát Thu Vàng, mình đã có vài suy nghĩ gần giống nhạc sĩ Hoàng khi nghe Thu Vàng hát (tuyệt đối không phải thấy sang bắt quàng làm họ, chỉ là một cảm quan tương cận đấy thôi). Đúng giọng hát Thu Vàng là một sự kết hợp tự nhiên, hài hòa và kỳ diệu của những giọng ca lừng lẫy muôn đời: một chút Thái Thanh, một chút Quỳnh Giao, một chút Mai Hương… mà vẫn giữ được chất giọng đặc thù của mình. Quá hiếm. Và quý ! Nhưng giọng ca Thu Vàng vẫn lấp lánh ở nghệ thuật chừng mực, không quá sa đà. Không luyến láy nhiều như Thái Thanh, giọng nhẹ nhưng không mảnh như Quỳnh Giao, giọng sang của Mai Hương lắng sâu vào hơi thở, làm nền cho tất cả các ca khúc trình bày. Mượt mà nhưng không kiêu.
Đọc tiếp »

Phạm Duy


Mùa thu
dinhcuong

Nhạc và lời: Phạm Duy; Tiếng hát: Thu Vàng
ban_ky_am

Nguồn bản ký âm: Hợp âm Việt; âm bản mp3: Đồng hương Kontum

Hồ Đình Nghiêm


Nhà thơ Nguyễn Tất Nhiên (1952-1992)
dinhcuong

Cuối tháng 5, nhằm ngày sinh của một nhà thơ vắn số, bút danh Nguyễn Tất Nhiên. Người mà có dạo sinh viên học sinh miền Nam, từ 1970 đến 1975 đều yêu mến chất giọng lạ thường của anh, lại được nhạc sĩ Phạm Duy phổ dăm ba bài thơ thành ca khúc, như một chắp cánh, tên Nguyễn Tất Nhiên tất nhiên trở thành một hiện tượng. Tuần báo Tuổi Ngọc số 141 phát hành ngày 5 tháng 8 năm 1974 có đăng bài phỏng vấn dưới tựa: Nguyễn Tất Nhiên: Năm Năm Tình Lận Đận. (Nguồn: Tạp chí Thư Quán Bản Thảo số 45, tháng 1/2011. Cám ơn nhà thơ nhà văn Trần Hoài Thư).

Có thể tâm sự của nhà thơ ít có người đọc thấy, tôi xin chép lại để chia sẻ, ghi nhận và tưởng tiếc về một người làm thơ rất sớm ở Trung Học Ngô Quyền, Biên Hoà và nổi tiếng khi vào trường Luật ở Sài Gòn.
Đọc tiếp »

Trần Huy Sao

Ngày của Mẹ…

mấy o bữa nay đẹp quá trời luôn
khiến mấy ôn nhà lơ láo quần thần
Ngày của Mẹ đừng có mà ngơ ngẩn
chỉ được vời trông tà áo giai nhân

ủa mà sao có tay nào ngồi lấn
ở giữa mấy o thoải mái vậy trời
ngó một đỗi té ra thằng cháu ngoại
cái thằng ni, mi…mi… giành chỗ của Ôn…
Đọc tiếp »