Archive for the ‘Bùi Nguyên Phong’ Category

Bùi Nguyên Phong

Thơ và em

Em và thơ… Em là người xa lạ
Một người dưng… Cơn gió thoảng qua thềm.
Thơ huyền hoặc… Còn em thì hư ảo.
Thơ một đời… Em có được trăm năm.

Ta say thơ… Quên rằng mình có vợ.
Thơ thăng hoa xao nhãng chuyện vợ chồng.
Thơ ngọ ngoậy xác thân trần ngứa ngáy.
Thơ trầm mình ta mát một dòng sông.
(more…)

Bùi Nguyên Phong

Lỗi hẹn mùa thi

Mắt biếc mơ màng… Hương sắc bay…
Tóc mây hờ hững thả vai gầy.
Dung nhan buông xuống hai tà lụa
Đợi gió ru tình lên ngón tay.

Em nghiêng làn tóc thả lên chiều.
Thả xuống trần gian cái diễm kiều
Hơi thu thơm nồng hương bồ kết.
Chiều tan còn đọng chút hương nhu.
(more…)

Bùi Nguyên Phong

Con sóng già lang thang

Ta chỉ là con sóng lang thang.
Giữa đại dương muôn trùng con sóng.
Con sóng già cô đơn một mình một bóng.
Lầm lũi từ bờ đông sang bờ tây.

Con sóng già mòn mỏi loay hoay.
Nhớ quắt quay bãi bờ xưa cũ.
Lặn lội ngược xuôi tìm nơi trú ngụ
Ấm áp tâm hồn giũ sạch bụi trầm luân.
(more…)

Bùi Nguyên Phong

“Casablanca” Em vút tiếng ca (1)
Người như ngọc tạc, nhan như hoa
Đắm đuối hồ thu, say tiếng hát
Chuyện phim xúc động nổi da gà

“Anh đang nhìn em này, cô bé” (2)
Ngay giây phút này tim anh đang giằng xé
Khi trên tay chỉ có hai tấm vé
Em sẽ ra đi cùng ai?
(more…)

Bùi Nguyên Phong

Công lý mù lòa

(Công lý cho Hồ Duy Hải)

Cần lắm một chiêu “Phá tiễn thức”.*
Như đêm nào trước miếu Dược vương.
Công lý trong đêm dài đen tối.
Lương tri đốm sáng cuối con đường.

Cần lắm một chiêu “Phá tiễn thức”.
Mười bảy đôi mắt mở như đui.
Mười bảy trái tim loài dã thú.
Giữa công đường ngấu nghiến con mồi.
(more…)

Bùi Nguyên Phong
(Gởi Hoàng Thị Ngọ)

Ngọ hỡi! Bi giờ em ở đâu?
Quê hương đại dịch chắc em sầu
Phong tỏa, cách ly tin dồn dập
Em có an bình ới một câu.

Áo trắng ngày xưa Ngọ còn không?
Đem ra mặc lại dưới Phượng hồng
Corona đến Ngọ đừng sợ
Có ta về Phượng lại đơm bông.
(more…)

Bùi Nguyên Phong
(Hãy tự bão vệ mình vì virus COVID-19 không từ một ai)

Nếu một mai quê hương thành ổ dịch.
Họ sẽ cách ly em và anh.
Các nẻo đường sẽ bị phong toả.
Thiết quân lực như hồi chiến tranh.

Tiếng quạ kêu át tiếng thùy dương.
Tiếng ai oán đè im tiếng sóng.
Những điểm du lịch lạnh tanh
Chùa, nhà thờ vắng ngắt.
Chợ, đò thưa bóng người đi.
(more…)

Las Vegas du ký

Posted: 31/01/2020 in Bùi Nguyên Phong, Thơ

Bùi Nguyên Phong

Những bụi xương rồng cúi đầu khóc
Gió táp từng cơn rát mặt mày.
Trùng trùng núi đá, tưng bừng nắng.
Sự sống dường trốn biệt nơi này.

Cảnh như sao Hoả mùa tận diệt
Xe lao vùn vụt nhanh thật nhanh.
Những vách đá đen mùi chết chóc.
Dựng đứng, cheo leo xây trường thành.
(more…)

Bùi Nguyên Phong

Tô bún cá

Có một buổi mời em ăn bún cá.
Ngọt môi xinh xì xụp ớt cay nồng.
Vị cà chua thanh tao, mùi chả cá
tanh nhẹ nhàng nghe như có như không.

Ta chết lịm đời trong tô bún cá.
Nghe thùy dương rộn rã, ngát hương đồng.
Nghe ngây ngất, chơi vơi hàm răng ngọc.
Môi dịu dàng sóng sánh nước dùng trong.
(more…)

Bùi Nguyên Phong

Chiều cố lý

Chiều buồn như trấu cắn.
Nhớ quê lòng rách bươm.
Time Square người nhộn nhịp.
Riêng ta vẫn âm thầm.
Chiều mãi trôi lặng lẽ.
Bóng đổ dài xa xăm
Thôi! Thôi thì! Đã lỡ.
Một kiếp tằm tơ vương
Mộng đường xa dang dở
Héo hắt một thiên đường.
Thèm được làm con nhện
Giăng tơ nơi xó nhà
Giấc mơ người cố lý
Khi đường về ngàn xa…
(more…)

Bùi Nguyên Phong

Đập đầu em trai vào giải phân cách.
Dội lên người em gái trận mưa dùi cui.
Xô đẩy thô bạo mặc chị mang thai khản cổ kêu gào
Xịt hơi cay thẳng mặt cụ già.
Như bầy thú dữ say mồi
Lũ hắc cảnh hả hê trên những thân người dúm dó.
Liên hiệp quốc ở đâu?
Loài người có lương tri ở đâu?
Hong Kong cô đơn đang hấp hối.
Tự do đang dãy chết.
(more…)

Bùi Nguyên Phong

New York đầu đông

Mây nở trắng trời Central park *
Lạnh lùng ghế đá xác hoa bay.
Cung, thương một khúc sầu ly biệt.
Dây vũ, dây văn chạm bóng ngày.

Hoàng hôn vỡ toang chiều chạm đáy
Lá úa rung lên dưới gót giày
Cái rét đầu đông về lặng lẽ.
Người về lầm lũi khói sương bay.
(more…)

Bùi Nguyên Phong


Du Tử Lê (1942-1019)
Đinh Trường Chinh

Vĩnh biệt người Du Tử

Như tia chớp…
Con chim bói cá lao thẳng vào mắt bão.
Sấm đì đùng…
Bật ra Khúc thụy du.

Thụy xưa không còn nữa
Còn nửa mãnh trăng lu
xót xa người Du Tử
Lê gót chốn sa mù

Con chim bói cá lao vào rừng cọc nhọn.
Nơi cái chết ẩn mình.
Dưới vực sâu là thiên thu.
Trong thiên thu là mắt ướt…
(more…)

Cù lao tím

Posted: 10/09/2019 in Bùi Nguyên Phong, Thơ

Bùi Nguyên Phong

Này em cô bé Cù Lao Hạ.
Bán cá không lo… Bán ánh nhìn.
Trái tim khô rượu thời tuổi trẻ.
Một chiều loạn nhịp mắt môi xinh.

Xóm Bóng là em… Ta nhớ nhung.
Đường về Đồng Đế hoá mông lung.
Bỗng nhiên ta thấy thèm nước mắm.
Qua ngõ nhà em… Có thẹn thùng.
(more…)

Bùi Nguyên Phong

Vu Lan Bồn

Vu Lan bồn… Mùa chay tháng Bảy
Thương chúng sinh bể khổ trầm luân.
Nghiệp sâu mang đoạ vòng ngạ quỷ.
Mười phương tăng trì tụng bao lần.

Tháng Bảy… Mùa báo ân, báo hiếu.
Tâm từ bi phổ độ Quán Âm.
Giọt cam lồ mát từng địa ngục.
Vạt dầu sôi… Cột mỡ… Than hồng…
(more…)

Bùi Nguyên Phong

Nhà thơ chiến sĩ

Ai nói tuổi sáu mươi tôi không còn thả thính.
Bé cái lầm!
Thính tôi thả đời thường,
Thính tôi rắc ngập trang Face.
Mỗi bước đi tôi rắc thính đều tay.
Nhiều khi nhặt được trái tim từ những câu thơ bọc thính.

Ai nói tuổi sáu mươi tôi không còn yêu nước.
Ở nước ngoài… Yêu nước dễ như chơi
Lên Facebook kêu gào được mấy tăm hơi
Rên xiết… Mất Gạc ma…
Quan ngại… Chừng mất luôn Tư Chính
Yêu nước từ xa giống như thả thính.
Thính thả biển đông bặt vô âm tín.
(more…)

Bùi Nguyên Phong

Vàm Kỳ Hôn có thiệt không ta!
Da trứng gà bóc, nhan như hoa.
Tóc xanh thoáng thoảng mùi hương bưởi.
Nên áo bà ba cũng điệu đà.

Sao em không gội đầu bồ kết
Cho buổi hoàng hôn thêm nồng nàng.
Tiền Giang soi bóng in làn tóc..
Cột chùm mấy gã gió lang thang.
(more…)

Bùi Nguyên Phong

Tiền Giang… chiều giãy giụa

Hỏi sông sâu? Hỏi trời cao, đất rộng?
Bèo ta đâu? Trôi dạt tận phương nao?
Bọt chơ vơ nơi xoáy nước… Nghẹn ngào.
Duyên tan hợp đường đời muôn lối rẽ.

Giữa đời vui ta nghe chiều giãy giụa
Ánh tà huy bàng bạc vẻ thê lương.
Ngựa gục đầu… Kị sĩ lỏng dây cương
Mắt tha thiết dùng dằng đi chẳng dứt
(more…)

Bùi Nguyên Phong

Bỗng dưng

Bỗng dưng! Mang nhớ vào tim.
Bỗng dưng! Sao bậu lại tìm đến tôi?
Bỗng dưng! Dạ nhói bồi hồi.
Bướm vàng ngưng lượn, mây trời thôi bay.
Kể từ… Tay lại tìm tay.
Em nghiêng sóng mắt, tôi say má đào.
(more…)

Bùi Nguyên Phong

Sáo ơi!

Thế rồi con sáo sang sông
Mang theo hết cả trời giông bão về.
Windsor sực tỉnh cơn mê
Sáo bay sang Mỹ lời thề còn đây.
Vầng trăng đậu xuống vai gầy.
Lòng như muối sát… Trời hay chăng trời!
Đáy sông quăng quật tơi bời.
Michigan nhốt một đời dối gian.
Windsor mất hút đò ngang *
Trời sầu, đất thảm hoang tàn… Sáo ơi!

(*) Windsor thuộc Canada, Michigan thuộc Mỹ. Đôi bờ dòng sông biên giới.
(more…)

Bùi Nguyên Phong
(Kính biệt Tô Thùy Yên)


Nhà thơ Tô Thùy Yên (1938-2019)

“Thắp tạ” sinh linh qua “Mùa hạn”.*
Một buổi ông về phế phủ đau.
Tai nghe trái đất dường tịch mịch.
Nhớ ông! Ánh nắng cũng phai màu.

Núi gọi mây về thôi nhớ nhung.
Hoa rơi đất lạnh… Lẻ vô cùng!
Thơ rơi buổi ấy vào hoang địa
Đạo đức, gông xiềng cũng vỡ tung.
(more…)

Bùi Nguyên Phong

Dễ nhớ, dễ quên thì đã hẳn.
Chả hay còn có cái thù dai.
Ô hô! Khó hiểu là con gái
Hỏi trời! Trời chưa biết? Hỏi ai?

Ta đi hỏi Huyền Trân công chúa:
Trăng Đồ Bàn còn nhớ một Khắc Chung?
Đêm Quy Nhơn đắm hồn theo cổ tháp.
Mơ tình lang… Khi say giấc bên chồng.
(more…)

Lời bố dặn

Posted: 10/05/2019 in Bùi Nguyên Phong, Thơ

Bùi Nguyên Phong

Con trai! Mai này con lấy vợ.
Cố tránh xa gái Bắc nhé con.
Hoa thơm đất Bắc nhiều hương độc.
Gai nhọn thừa cơ chích buốt hồn.

Em đanh đá vì em nhan sắc.
Nết chua ngoa giấu vẻ ngọt ngào.
Em đáo để vì em sĩ diện.
Trong nhu mì phục sẵn gươm dao.
(more…)

Bùi Nguyên Phong

Tàu lao xình xịch ga Bình Triệu
Ngẩn ngơ, bi tráng… Cảnh hàng bay.
Thuốc lá, cà phê, mì, bắp, gạo.
Đổ nhào theo người xuống đường ray.

Một phút xễnh tay là cụt vốn.
Cầm bằng cả nhà đi ăn mày.
Đi buôn mà như đi ra trận.
Sân ga lớp lớp bọn cướp ngày.
(more…)

Bùi Nguyên Phong

Từ em áo tím

Từ em tím giữa mênh mông.
Lòng anh nỗi sóng, trời giông bão về.
Từ em tím cả sơn khê.
Tim anh hóa đá si mê dại khờ.

Từ em xa lắc, xa lơ.
Thiên đường khép cửa, câu thơ ngậm ngùi.
Từ em đánh rớt miệng cười.
Vườn xưa nghiêng ngã tơi bời xác hoa.
(more…)

Bùi Nguyên Phong

Khối sầu không tên

Hành trang một chuyến không em.
Tiếc chi da trắng, thịt mềm, hương bay.
Bàn tay thôi nắm bàn tay.
Thôi xin làm một áng mây cuối trời
Từ nay xa vắng miệng cười.
Từ đây lủi thủi một đời viễn du.
Từ nay một cõi xa mù.
Còn đâu êm ái ngục tù đời nhau.
Trăng kia rụng vội xuống cầu.
Riêng anh ôm cả khối sầu không tên.
(more…)

Bùi Nguyên Phong

Tối nay có người thao thức trước gương soi.
Cố tìm lại chút hình xưa, bóng cũ.
Tuổi 18 hoa vừa hé nụ.
Khe khẽ thôi hoa dễ thẹn thùng.

Tối nay có người trăn trở
Cố dỗ cho mình một giấc mơ.
Đêm hòn Xện nhớ đêm hòn Khô.
Vầng trăng khuya đời chia hai nửa…
(more…)

Bùi Nguyên Phong

Mưa tháng tư

Tháng Tư mưa về bất chợt.
Mưa giăng trắng xóa khoảng trời.
Mưa đồm độp qua kẽ lá.
Run run héo hắt môi người.

Sợi mưa căng ngang nỗi nhớ.
Tí tách khoét sâu vào hồn.
Từng giọt…từng giọt thánh thót.
Giọt nhớ thương…giọt tủi hờn.
(more…)

Bùi Nguyên Phong

Huế ta

Mai ta về Huế… Thương người Huế.
Biết có bao giờ An nhớ ta.
Cố đô đêm trắng sầu nguyệt tận.
Nhặt ánh sao rơi mắt lệ nhoà.

Hoàng hôn nhuốm đỏ thôn An Cựu.
Sông cạn buồn nắng đục mưa trong.
Chia tay đêm muộn trăng Vĩ Dạ.
Bàng bạc hương cau tái tê lòng.
(more…)

Bùi Nguyên Phong

Xin người một tiếng “nam mô”

Xin làm con sóng hoang trùng khơi
Cô đơn, lầm lũi biển quê người
Bờ xưa cát trắng xa xăm quá.
Rung tiếng lòng ta thùy dương ơi!

Trái tim khô héo ngoài Đông hải
Thèm lắm em ơi! Chút cam lồ.
Một mai chim nàng bay biển bắc
Niệm giùm ta một tiếng “Nam mô”.
(more…)