Archive for the ‘Bùi Nguyên Phong’ Category

Bùi Nguyên Phong


Thiếu nữ I
Nghiêu Đề

Tình đến, tình đi như bóng mây.
Bẽ bàng vạt nắng rớt trên tay.
Ta nhìn đau đáu về phương ấy.
Mà nhớ, mà thương cánh hạc gầy.

Hãy giữ riêng ta một góc trời.
Một ngày tháng Chín đã xa xôi.
Một ngày da thịt ai còn nhớ
hoà quyện vào nhau mộng giữa đời.
(more…)

Bùi Nguyên Phong

Tuổi 20 chết tiệt

Trai, gái phải lòng… giương mắt ngó.
Nàng ở sam nàng, ta ở sam ta [1].
Gần trước mặt mà như xa xăm lắm.
Mỗi cái hôn… phù phiếm giấc mơ xa

Viết câu thơ phải liếc qua, ngó lại.
Không điện đài lại có ăng ten [2].
Tội hủ hóa… Yêu đương vô tổ chức [3].
Kẻng vang lên… Phơi mặt trước tiểu đoàn.
(more…)

Bùi Nguyên Phong

Lạnh đủ vừa phơn phớt chút son môi.
Mắt long lanh nụ cười thêm tươi tắn.
Mấy bữa rày mặt trời đi đâu vắng.
Lạnh đủ vừa cho hai đứa thèm nhau.

Noel năm nay giục giã đến mau.
Chưa đến hai mươi đèn hoa tràn đường phố.
Như mọi năm anh hoá thân thành chàng ngố.
Thập thò đợi em góc tối giáo đường.
(more…)

Bùi Nguyên Phong

Nỗi lòng của mẹ

Gió về hun hút đau cành, lá.
Lướt thướt đuổi nhau chạy khắp vườn.
Đã mấy đêm rồi mẹ khó ngủ.
Trở trời đau nhức, mỏi gân xương.

Mẹ ngồi lặng lẽ trong bóng tối.
Nhớ con… nén nỗi nhớ vào lòng.
Cánh chim bé nhỏ… trời giông bão.
Lạ lẫm quê chồng… hạnh phúc không?
(more…)

Bùi Nguyên Phong

Mẹ biển

Mùa lại về trên biển quê tôi.
Mẹ đại dương lặng lẽ mỉm cười.
Đang cơn co giật lòng quặng thắt.
Vặn mình sự sống lại sinh sôi.

Chúng tôi lớn lên trong vòng tay mẹ.
“Ồm… ộp” Sóng đêm thay tiếng ru hời.
Trò chơi tuổi thơ Yết Kiêu, Dã Tượng.
Chưa đến trường đã thạo việc ra khơi.
(more…)

Bắc kim thang

Posted: 22/11/2017 in Bùi Nguyên Phong, Thơ

Bùi Nguyên Phong

Bắc kim thang
Con le le đánh trống thổi kèn.
Con bìm bịp tò tí te… tò te

Cù lao xưa có đôi bạn trẻ.
Cảnh F.A một lối đi về.
Kẻ bán dầu người đêm soi ếch.
Kiếp cơ hàn ngày tháng lại qua.

Đường sang thôn qua cây cầu khỉ.
Gác chông chênh hờ hững, đôi bờ.
Đêm trăng tàn lom khom, dò dẫm.
Bến sông buồn còn đọng giấc mơ.
(more…)

Bùi Nguyên Phong

“Damrey” mày biến đi

Xứ trầm hương! Hồn về từ mắt bão.*
Trời Nha Trang mù mịt chớp lòa mây.
Đỉnh hòn Khô đen xì rừng thay áo.
Hòn Chồng buồn… thất thủ sóng trùng vây.

Ôi Damrey! Mày đến từ địa ngục.
“Con voi rừng” ! ai kia khéo chọn tên
Nghe hiền lành lại mang mầm hủy diệt.
Đất Thùy Dương trong phút chốc tanh bành.**
(more…)

Bùi Nguyên Phong

Vương vấn

Lòng em như bát nước
Khi vơi khi lại đầy
Mới đêm nào sóng sánh
Giờ cạn queo trên tay

Tình yêu như trái cấm.
Chỉ được phép ngắm nhìn.
Anh liều mình cắn thử
Cắn phải trái tim mình
(more…)

Khốn nạn

Posted: 18/10/2017 in Bùi Nguyên Phong, Thơ

Bùi Nguyên Phong

Có cả một quy trình xả lũ.
Có hẳn một kế hoạch vỡ đê
Lũ khốn nạn lòng người dạ thú
Ngồi trên xác người nhậu hả hê.

Xả lũ bảo đảm an toàn đập.
Làng xóm tan hoang khóc đứng, ngồi.
Mùa khô cho chúng mày hạn hán.
Mùa mưa tao về phía giặc trời.
(more…)

Bùi Nguyên Phong

Vầng trăng khóc

Ta mãi mơ màng vầng trăng khóc.
Vầng trăng đầu tháng dáng hao gầy.
Như với đàn bà ta chỉ thích.
Những nàng vóc hạc dáng mình dây.

Chân dài hun hút sâu mộng ước.
Đêm nồng phấp phới cánh vạc bay.
Một giấc mơ hoa nhàu chăn chiếu.
Chân dài thiêm thiếp… vóc hạc say.
(more…)

Bùi Nguyên Phong


Nhà thơ Đồng Đức Bốn (1948-2006)

Trăng thiếu phụ

Hải Phòng có nhà thơ Đồng Đức Bốn.
Viết câu thơ đau đáu cháy lòng
Lời thống thiết… cồn cào tim thiếu phụ
“Em bỏ chồng về ở với tôi không?”

Lời thơ như bùa mê, thuốc lú.
Xiêu lòng thiếu phụ buổi canh tàn.
Vầng trăng đang trôi dừng khựng lại.
Nghe đất trời tha thiết, thở than.
(more…)

Bùi Nguyên Phong

Việt Nam sẽ ra sao? Nếu…

Bọn cướp múa dao trước sân nhà.
Mồm còn quan ngại… được sao ta.
Đạo lý nào bằng gan kẻ cướp.
Cùng là đồng chí với nhau mà

Gan ruột chúng… Ta biết rõ rồi.
Thôi lành làm gáo, vỡ làm môi.
Càng nhún nhường chúng càng lấn tới.
Đòi Bà Trưng sau khi được voi.
(more…)

Bùi Nguyên Phong

Chẳng thể nào

Em vẫn biết anh ưa màu đỏ
Yêu anh… em chọn áo đỏ tươi
Thoa chút phấn hồng lên đôi má.
Phơn phớt đam mê giấu môi cười.

Da em trắng muốt trên nền đỏ.
Hoa bưởi nhìn em cũng thẹn thùng
Xao xuyến lòng anh… Chiều xuống thấp.
Con tim bồi hồi theo bước chân
(more…)

Bùi Nguyên Phong


Reclining nude with man and bird
Pablo Picasso

Từ anh…

Một cái nhấp tay lạnh lùng.
Con tim thắt lại, lòng chùng nỗi đau.
Ảnh hình mới đó giờ đâu?
Vẫn chưa quên nổi một câu ước nguyền

Gối đầu lên cánh tay tiên
Giai nhân say ngủ triền miên giấc nồng
Nuột nà nghiêng cánh lưng ong
Đôi mày cánh hạc cong vòng miên man
(more…)

Bùi Nguyên Phong


Cọc nhọn Bạch Đằng
Lê Năng Hiển

Gọi hồn nước Nam

Hãy đứng lên cho đất bằng dậy sóng.
Hãy vung tay trút hết nỗi căm thù
Hồn dân tộc mấy mươi năm cúi mãi.
Hãy một lần cháy rực sáng nghìn thu.

Sát vai nhau đánh giặc bằng lịch sử
bốn ngàn năm cuồn cuộn máu cha ông.
Hồn đất nước rùng rùng đứng dậy.
Cháy bừng lên ngọn lửa tiên rồng.
(more…)

Bùi Nguyên Phong

Nhớ mãi Cù Lao

Anh ở Hà Ra, em xóm Bóng.
Chỉ vài cây số đường chim bay.
Gần thế mà đi hoài không đến.
Bàn tay chới với… trượt bàn tay.

Cầu Cá… Mỗi chiều em gánh cá.
Mồ hôi lấm tấm vầng trán trong.
Ngúng nguẩy đôi chân theo nhịp bước.
Eo thon thấp thoáng trắng nao lòng .
(more…)

Bùi Nguyên Phong

Leamington

Những luống cà dài, sâu hun hút.
Kĩu kịt đong đưa chín đỏ, vàng.
Bánh xe kin kít trên đường sắt.*
Leamington sương sớm mơ màng.

Thần công Thiên Sơn Chiết Mai thủ.
Thiên Sơn Đồng Mỗ dạy đêm nào.
Ta đem thi triển ra thành thạo.
Cà vàng, cà đỏ rơi rào rào.
(more…)

Trăng nghẹn

Posted: 06/06/2017 in Bùi Nguyên Phong, Thơ

Bùi Nguyên Phong

Bọn em con gái miền sông nước.
Mười lăm, mười sáu tuổi trăng tròn.
Cây lúa đến thì bông lúa trổ.
Nhà nghèo sớm tính chuyện chồng con.

Nhắm mắt tính bừa cho nó xong.
Đời người con gái sớm phai bông.
Dù đục, dù trong cam đành phận.
Miễn mình có được lá diêu bông.
(more…)

Bùi Nguyên Phong


Reclining nude
Caro Anthony

Tuổi bốn mươi trong em tràn sức sống
sục sôi lòng khao khát chuyện lứa đôi.
Trăng bẽn lẽn… Nghiêng người em trằn trọc.
Tiếng thở dài trong đêm động đất trời.

Trong sâu thẳm trái tim bừng ngọn lửa.
Tuổi bốn mươi em thoạt chín xuân thì.
Nén thở dài đêm đen tròn mộng mị.
Nhốt tình sầu đáy mắt… khép hàng mi.
(more…)

Bùi Nguyên Phong

Thoáng người xưa

Năm anh mười sáu… Em mười bốn.
Hai đứa hai nơi một khoảng trời.
Em ở Hà Ra… Anh xóm Bóng…
Chung dòng sông Cái nước chia đôi.

Len lỏi sau nhà kênh nước đen.
Ngày xưa Hoàng Thị dáng thân quen.
Áo bay trắng xoá chiều Lục Địa.
Đêm trắng tương tư mắt đổ ghèn.
(more…)

Bùi Nguyên Phong

Trọng Thủy Mỵ Châu

Một đao đưa rớt đầu con gái.
Tim cha tan vỡ tự lâu rồi.
Lông ngỗng xác xơ đường bôn tẩu.
Tan nát cơ đồ vận nước trôi.

Một thoáng lơ là thiên cổ hận.
Nuôi ong tay áo mắc mưu người.
Má hồng trúng phải nam nhân kế.
Thổn thức trăng mờ tóe máu tươi.
(more…)

Bùi Nguyên Phong

Tình hận thiên thu

Rực rỡ hoa đào ghẹo gió xuân.
Trùng trùng kiếm ảnh mắt giai nhân.
Giang hồ tuý luý ma vờn nguyệt
Một ánh đao bay biệt hồng trần.

Kiếm là ta… Đao cũng là ta.
Sinh tử đo bằng một sát na.
Tình hận thiên thu… Anh hùng khóc
Giai nhân xương trắng cõi ta bà
(more…)

Bùi Nguyên Phong

Rừng lạnh

Đèo Sải Me nắng tràn vách núi.
Hạt Cầu Đường tím ngát bằng lăng.
Lý Thành Phê bữa thèm, bữa khát.
Bốc lăn xe khói ám tay vàng.*

Củ Chi 2 đường lên thăm thẳm.
Dốc Mò O xây xẩm mặt mày.
Căm Xe đỏ bàn tay phồng rộp.
Cũng đôi chiều thèm một lần say…
(more…)

Bùi Nguyên Phong

Anh yêu em

A zăng ơ… cheng a tười.
Em tan trong nắng tiếng cười còn đây.
Bập bùng ánh lửa Nhăm Pay.
Đã hồng môi, má… chưa đầy nhớ nhung.

Người say ta đợi say cùng.
Đêm nay nghe tiếng nhà Rông thở dài.
Rượu Cần ai uống bằng chai.
Ché này, ché nữa bàn tay kiếm tìm.
Sáng trăng Hòn Sói im lìm.
Hòn Zú cay đắng từng đêm khóc thầm.
(more…)

Bùi Nguyên Phong


Nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9 (1940-2016)

Tiếng dương cầm đã tắt

Anh đi khi tiếng dương cầm tắt.
Thiên hạ ai người say, ngủ quên.
Mênh mông 9 chữ tình nhân ái.
Ghép lại cho đời một cái tên.

Nàng đặt tên anh Nguyễn Ánh 9.
Số 9 hào quang lẽ nhiệm màu.
Đêm đêm nghe tiếng dương cầm khóc.
Buồn lắm cho đời một nỗi đau.
(more…)

Bùi Nguyên Phong

Nỗi lòng người đi

Mắt mẹ nhin theo quá nỗi niềm.
Sân ga héo hắt lặng trong đêm
Vút tiếng còi tàu đau tim mẹ
Sình… sịch… lao nhanh vào bóng đêm.

Những hàng cột điện trôi vun vút.
Những làng quê loang loáng, nhợt nhờ.
Quê hương bỏ lại theo ánh mắt
bát ngát tình thương chẳng bến bờ.
(more…)

Hành tháng Tư

Posted: 05/04/2017 in Bùi Nguyên Phong, Thơ

Bùi Nguyên Phong

T 54 cao đầu lừng lững.
Pháo vươn nòng đâm toạc trời xanh.
Tháng Tư oằn dưới vòng bánh xích.
Lửa ngục tù thay lửa chiến tranh.

Tháng Tư gào thét bằng giọng Bắc.
“Ta đánh cho Mỹ cút, Ngụy nhào.”
Từng hàng, từng đoàn xe ngạo nghễ.
“Bão Nổi Lên Rồi” há chiêm bao.
(more…)

Bùi Nguyên Phong

Tìm em Khâu Vai

Anh lên chợ tình Khâu vai.
Cái vai rách rưới từ ngày biết em.
Mèo Vạc thổn thức tàn đêm.
Vạc đi, vạc lại mà đêm vẫn dài….

Khâu Vai mèo lại vạc rồi.
Chợ tình hoang vắng đâu người lần khân.
Đêm qua có gã tâm thần.
Vai khâu mèo vạc…tần ngần trong sương..
(more…)

Bùi Nguyên Phong


Thi sĩ Hữu Loan (1916-2010)

Tôi viết bài thơ khóc Hữu Loan.
Ngậm ngùi sim tím… tím đồi hoang.
Núi đá nuôi hồn thơ lồng lộng.
Câu thơ thổn thức dưới trăng ngàn.

Quyến luyến, bâng khuâng tờ lịch cuối.
Tháng 3 mười tám… đất nghẹn ngào.
Đời bạc bẽo mấy ai còn nhớ.
Trời khuya leo lét một vì sao.
(more…)

Bùi Nguyên Phong

Biển nghẹn…

Hổm rày cá chết tràn mặt báo.
Một dải miền trung cá líp bờ.
Mặt trời ôm nắng đi mất biệt.
Sóng dội ngàn năm đứng ngẩn ngơ.

Bờ cát trắng dài tràn xác cá.
Phơi bụng ngửa, nghiêng hỏi đất, trời.
Bàng hoàng Vũng Án cơn mộng dữ.
Nước mắt còn đâu… Biển thở dài.
(more…)