Núi Cô Tiên | Hòn Chồng ngày ấy | Chuyện tình thơm mùi cá

Posted: 10/03/2021 in Bùi Nguyên Phong, Thơ

Bùi Nguyên Phong

Núi Cô Tiên

Anh nằm xuống gối đầu lên ngọn sóng.
Tay buông xuôi rơi mất một thiên đường.
Vầng trăng buồn u uẩn mịt mờ sương.
Đêm thiên thu thở dài sườn sượt.

Em nằm đó sương mù che mắt ướt.
Nghe sao khuya vỡ vụn trong lòng.
Đêm từng đêm tương tư thầm lặng.
Lệ âm thầm rơi mãi có thành sông…

Em mãi nằm ngàn năm tóc xoã.
Gối mây trời trắng xoá… Tóc còn xanh?
Anh hãy đến đêm khuya tròn mộng mị.
Giữa đường trăng ru em giấc mộng lành…

Nơi anh đứng ngày xưa giờ hoang phế.
Cỏ úa vàng đá núi khô khan.
Ngày nắng cháy đêm về nghe gió hú.
Trăng trôi ngang lả tả rụng ánh vàng….

Tiên không cánh hoá thân thành núi đá..
Mấy ngàn năm say đắm giấc cô miên.
Tình thiên thu… Giống đa tình mãi nhớ.
Đặt tên nàng ba chữ Núi Cô Tiên.

 

Hòn Chồng ngày ấy

Ta nhớ Hòn Chồng xưa lắm lắm…
Triền dốc chênh vênh nhợn bước chân.
Khách du quỳ gối dò dẫm xuống.
Cây cỏ hoang vu đẹp tuyệt trần.

Đá ngồi, đá đứng, đá trước sau.
Đá chồng lên đá… Đá hôn nhau.
Đá nằm sóng soải đo triền nước.
Sóng bủa nghìn năm đá có đau?

Bọt nước bay bay sầu chín rục.
Hòn Chồng, Hòn Vợ lỡ câu thề.
Định mệnh đẩy đưa nơi mép nước.
Hoá đá nhìn nhau dạ ủ ê.

Tích xưa trời phạt chồng xa vợ.
Gang tấc gần nhau chẳng được nhau.
Hai đứa hai nơi tình tuyệt vọng.
Có muốn chiều nhau cũng chịu sầu.

Bàn tay năm ngón sâu vào đá.
Người khổng lồ xưa nay ở đâu?
Đang cơn u uất tình ngang trái.
Hốt đá quăng xa vạn kỷ sầu.

Đâu vẻ hoang vu ngày xưa nữa.
Hòn Chồng bê tông hoá mất rồi.
Bậc thang lạnh lẽo thay triền dốc.
Nhà dọc, nhà ngang kín dảy đồi.

Khách xưa hờ hững tìm phế tích.
Du khách hồn nhiên nắc nẻ cười.
Mấy ai còn nhớ thời hoang dại
Hòn Chồng, Hòn Vợ thuở xa xôi.

 

Chuyện tình thơm mùi cá

(Xứ người thoáng nét lưng ong.
Chạnh lòng nhớ cái nương long của nàng
)

Nâng núi Cô Tiên ngang sống mũi.
Anh che nỗi nhớ ở bên này.
Mũi cao không cao bằng nỗi nhớ.
Anh bồi hồi ôm nỗi nhớ trên tay.

Anh giấu hòn Khô vào mắt em.
Gió lay Hòn Xện rợp mi mềm.
Âu yếm Hòn Chồng hôn Hòn Vợ.
Hòn Đỏ buồn ngơ ngẩn trong đêm.

Xóm Bóng là em tuổi mộng mơ.
Gành Tiên gai góc vẻ hoang sơ
Lò heo ông Chín chiều xanh khói…
Lửa đốt lòng anh buổi đợi chờ.

Lối nhỏ, chân quen rợp bóng dừa.
Đình làng xao xác tiếng gà trưa
Giếng trong xanh ngắt trời in bóng.
Mắt biếc lồng mây… Nước bốn mùa.

Cầu Cá em ngồi đợi cá lên.
Lòng anh buổi ấy cũng chông chênh.
Mắt huyền gửi mộng từng con nước.
Xao xuyến mùi hương tóc lặng thầm.

Câu thơ ngày ấy thoáng vị tanh!
Quần đen phi bóng cũng long lanh.
Cái thời bao cấp không người mẫu?
Chợ vắng chiều hôm cũng nặng tình.

Một tiếng Cù Lao thở nhẹ lòng.
Xác pháo nhà ai đỏ bến sông.
Một gánh thuyền hoa vào kỷ niệm.
Một trời thương nhớ trắng nương long.

Bùi Nguyên Phong
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.