Archive for the ‘Thơ’ Category

Nguyễn Minh Phúc
Kính gửi mẹ mấy bài thơ nhớ ngày mẹ mất (9/8/2018)

Ru mẹ chiều nay

À ơi mẹ ngủ đi thôi
Con ru mẹ ngủ bồi hồi ca dao
…Cái cò lộn cổ xuống ao…
Bài ru của mẹ thuở nào nằm nôi

Ơi à mẹ ngủ đi nào
Cơn đau thôi nhé cấu cào mẹ thêm
À ơi… cò đậu cành mềm
Vì con nên ngã xuống triền ao sâu
(more…)

Trần Huy Sao
gởi Yên Sơn

Yên Sơn chạy nóng Houston về San Diego
ai dè ở đây nắng [cứ nóng] kêu trời kêu khổ
may mà có bạn (không bè) chia nhau mát gió
mới đặng ngồi nhau yên-sơn-lạc-thủy

chụp thời cơ chụp tấm hình [mai này] cất kỷ
niệm nghĩa thơ văn-kỳ-thanh-bất-kiến-kỳ-hình
buổi gặp nhau rất [quá đỗi] thình lình
ta chưa kịp cười ông bạn nào đã nháy
(more…)

Phạm Hồng Ân


Trái tim hồng
Thanh Trí

Cửa tim

1.
xin em đừng mở cửa tôi
trái tim đã chật chỗ ngồi từ lâu
bên ngoài, tạm đứng chờ nhau
đừng đong đưa những nỗi sầu lỡ mang
xin em cứ đứng xếp hàng
vội chi làm vỡ trăm ngàn cuộc chơi
trái tim tôi khác chi đời
cũng lao đao cũng một thời cô đơn
cũng ngổn ngang chuyện tình buồn
cũng ngông nghênh lúc bất thường nổi điên
xin em tạm đứng ngoài hiên
chờ tôi thu dọn trái tim chật tình.
(more…)

Luân Hoán


Luân Hoán
dinhcuong

Lê Văn Phúc, một nhà văn
với một ngòi bút trẻ măng yêu đời
ông không viết chuyện ăn chơi
chuyện ân ái của một thời thanh xuân
không vẽ lại những lẫy lừng
một thời binh nghiệp tưng bừng chiến công
câu văn đầu nghiệp có lòng
chân thành cảm tạ núi sông nước nhà
can đảm nhận tội thật thà
“Tôi Làm Tôi Mất Nước” và lưu vong
(more…)

Không chừng…

Posted: 16/08/2018 in Thơ, Vương Ngọc Minh

Vương Ngọc Minh

cứ theo nhà phật mọi
vật/ sự- đều vô tướng
nghe báo bất kì ai
chết tôi cho- chết chỉ

có nghĩa ngủ rồi không
dậy nữa là người luôn
dửng dưng trước cái chết
vậy mà liền hai ngày

hai cái chết đều do
già cả lú lẩn lại
khiến tôi nguyên ngày trời
đứng ngồi- ở đâu (mồm)
(more…)

Chu Vương Miện

chính khách là vì dân vì nước
vì dân tộc vì đồng bào
chính khứa là vì cài hầu bao
là ba phải
dựa thế để kiếm chác kiếm ăn
chế độ nào thì cũng bám vào
ăn hại
đái nát
(more…)

Đạt Giả Dương Thanh Lương

Chưa bao giờ nước nầy đầy chuyện lạ,
Dân coi quan như lũ sói nội thù.
Chuyên dối trá phường côn an, khuyển mã,
Mặt nọng heo mồm lếu láo tinh ma.

Nước thải độc cá nằm phơi trắng dã
Dân làng chày tơi tả rầu đứng trông.
Chúng mồm phịa nước hãy còn tắm đã,
Nhìn trò hề ta đau đớn khóc ròng.
(more…)

Ngô Đình Chương | Yên Nhiên

Vòng tay Huế

(vài vần thô thiển tặng người văn chương Hồ Đình Nghiêm, Người Gia Nã Đại gốc Huế)

Lưu vong hề…
cúi mặt làm thinh
Gặp nhau hề…
huynh đệ giao tình
Mươi chén chưa say đời Đỗ Phủ
Mấy ngày sao hết chuyện Trang Sinh
Vương vấn hương hoa dài mộng ảo
Phút giây tu dưỡng chút an bình
Xin mời… thí chủ vào am tự
Nhắp chén thiền trà nhớ Đế kinh

Ngô Đình Chương
(Thiền Sư Xóm Núi)
(more…)

Trần Thoại Nguyên

Nha Trang ơi! Anh lại trở về
Trời vào thu gió biển se se
Biển êm ru xanh màu tình nhớ
Anh lang thang lặng lẽ bước đi…

Em giờ đâu mùa thu mắt biếc
Tóc ngắn ơi! Nhớ quán nhà dù
Hàng dừa biển cùng em mất tích
Chuyện chúng mình giờ sóng biển ru!
(more…)

NP phan

Biến khúc thời gian

sẽ có một lúc nào đó
chúng ta sẽ phải tìm về con đường đã từng qua
ở đó có dấu chân thời gian
cơn gió màu xanh lá
thổi qua nửa chừng xuân
bỗng hốt hoảng ngoái nhìn
bầu trời phía sau lưng
đã rực lên một màu hoang dã

bằng cách nào đó
có thể em sẽ nhặt được
tiếng ca đã từng rơi trên thảm cỏ hồng
bình minh thì rất vội
dòng sông đã bỏ đi rất xa
chỉ còn lại cây cầu
chơ vơ cùng tháng năm rời rã
(more…)

Núm ruột

Posted: 14/08/2018 in Hồ Đình Nghiêm, Thơ

Hồ Đình Nghiêm

1.
Ai đứng thu lu ngoài vườn đen như cột nhà cháy?

Gần tàn canh mi không ngủ được hay răng?

Nghe nói đất ni nhiều hồn oan chưa siêu thoát?

Tầm bậy nà, người như mình ma không doạ mô.

Trăng chẳng hiện vì cơn giông sắp đổ. Mưa cho rồi, trời nóng muốn điên.

Sau chái bếp có nguyên lu nước, ưa tắm táp thì đốt ngọn nến lên, khỏi mày mò.
(more…)

Hà Duy Phương

tay người áp vào tay ta
thắp ngọn trầm hương lòng tay lửa cháy
óng ánh thời gian linh ngời hy vọng
mắt ai sâu
ngón tay nâu
thuở ngày xanh chưa miết phím sầu…

một lần ẩm vùi sương hạ
ta bỏ hoang ta độ nào
một lần trái cấm chia nhau
một lần một làn mưa khói…

tay người áp vào mong mỏi
một lần nắng úa trên da
thiên di dấu vùi cỏ lạ
ngang đời một bóng chim qua…
(more…)

Gặp nhau

Posted: 14/08/2018 in Sông Cửu, Thơ

Sông Cửu

Lâu ngày nhận ra bạn cũ
Rủ vào quán vắng cà phê
Ngồi ngắm giọt dài giọt ngắn
Một trời dĩ vãng hiện về…

Cuộc đời tái tê dâu bể
Hồi nhỏ bạn bè thân thương
Miếng đường chùm dâu trái ổi
Chia đôi mỗi ngày đến trường
(more…)

Mơ hồ một nỗi đau

Posted: 13/08/2018 in Thơ, Viên Dung

Viên Dung

tận trong huyết quản
ngộ chứ, âm thầm theo truyền thống
chừng xa xôi mà gần gũi
từ cổ tích đến hiện tiền
nghìn năm bắc thuộc còn nguyên
đã bao uy quyền chống chỏi

em giáp mặt hiện thời vấy bóng
đè tự nghìn năm ấy răn đe
núi rừng nghe sóng biển muộn phiền
ven nhà, biển rền đau vô tận
sóng hận tràn, khiếp nhược làm thinh
buồn cơ man! giấu ươn hèn giả nhịn
(more…)

Trần Huy Sao
gởi Nha Trang & trường Nữ Học và, em…

nhớ buổi hẹn tình cổng trường Nữ Học
em dõi trông người [về] từ Phố Mù Sương
áo trắng tóc thề vờn lá Me bay lượn
vướng tuổi học trò vầy cuộc nhớ thương nhau

ngày chúng mình chưa từng cuộc nương dâu
tuổi-ô-mai thương nhớ người nhập cuộc
hai cổng trường theo dòng trôi xuôi ngược
phố Núi Mù Sương & phố Biển – Nha Trang
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Như một vết thương

người thôi như gió qua chiều
tình trôi con nước thủy triều xuống lên
một mình ngồi vớt buồn tênh
tôi buồn hái những chênh vênh đời mình

dấu giầy như những làn đinh
cô liêu vụt ngọn roi tình phôi pha
vết thương nào cắt thịt da
nghe tình mưng mủ xót xa tím bầm
(more…)

Vương Ngọc Minh


Trying To Find The Right Words
by Jack Zulli

Chữ.

ai đốn (!) đổ thánh giá
gã đưa vai gánh
từ bấy cho đến nay – gã đấy đích thị tôi

hiện ngồi giữa căn buồng
(căn buồng đã chìm vào bóng tối!)
khơi ngọn lửa bùng lên
chằng phải chúng ta mãi lo
nghĩ
tuyền những chuyện dại dột

tôi đã từng nói “mọi người đừng tin vào
các câu chuyện kể trên đời
có tính kinh điển
còn với (bất cứ chuyện gì!) nó đều chỉ như mơ thôi
(more…)

Lê Phước Dạ Đăng

Em đến gởi Quà Sinh Nhật
Anh dời nhà mà chẳng báo ai biết
nắng chang chang phố phường khói bụi
lại phải lòng vòng tựa như thuở tình nhân

bây chừ dấu chân đầy những Niên luân
đeo vòng nhựa chuyển từ Xuân đến Hạ
sáu bảy mươi năm trước làm thành viên xứ lạ
trồng “cây Si” ngấp nghé “áo Tiểu thư”.
(more…)

Yên Nhiên

Lời suối

Sao nàng về để suối tương tư?
Nàng đến rồi đi chẳng tạ từ
Môi nhoẻn cười—nụ hoa hé nở
Mắt ngây nhìn—sóng nước hồ thu
Mơ màng dáng nọ hơi sương đọng
Dìu dặt hồn ai tiếng sáo ru
Sơn nữ ơi ta buồn muốn khóc
Sao nàng về để suối tương tư?
(more…)

Chu Thụy Nguyên

1.
khi ấy có giọng nói dứt khoát
chính người kỹ nữ vừa mở dần các thắt gút cho hội họa
trong lúc tôi miệt mài cạy bong
những mảng màu quá khứ đã đóng cục
cơn giông vô tình lắc mạnh các chiếc tráp

2.
tự mỗi chúng ta
vẫn hàng ngày trét lên khung bố của mỗi người
màu do chính chúng ta tự chọn
không hề phân biệt
màu nào thuộc về thời gian
hay thời gian nào mới thuộc về chúng ta
(more…)

Hoàng Xuân Sơn
nhớ đồng hương đồng khói Mai Khắc Ứng


Nhà nghiên cứu Mai Khắc Ứng (1934-2018)

tôi phiên âm một chữ
muốn đẩy bóng lên lề
bóng còn đương ngả ngớn
chợt cuối trời tê mê

một người rất can đảm
bứt cỏ cú làm thơ
dưới đất con sâu ngọt
nằm cái chết đứ đừ
(more…)

Loạn khúc 1

Posted: 09/08/2018 in Hà Duy Phương, Thơ

Hà Duy Phương

dòng sông lột da rút sâu qua hoài niệm
bỏ lại trong tôi mặt nước lặng buồn
tôi chôn chân bên bờ như cây thu đứng gió
muốn trút một lần cho hết lá trăm năm

buồn-vui như trái chín
vữa trong hồn
ta lên men giữa mùa thinh lặng
mời nhau đêm nay
ngây ngất giọt đời

đêm ấy, tôi mở tung những gì chưa nhìn thấy
sáng hôm sau, tôi lại mở tung những gì tôi đã thấy
bình minh bắt đầu bằng những tia nắng
rất khác nhau…
(more…)

Nguyễn An Bình

Lời hẹn chân mây

Ừ tháng tám phượng tàn như đóm lửa
Màu lá xanh ngai ngái buổi xa trường
Tường vôi mới hẹn nhau về trước cửa
Em không về tôi cũng bỏ đi luôn.

Cánh dầu xưa bay theo mùa mưa cũ
Tháng năm buồn nào gợn chút mây xa
Từng sợi tóc hoàng kim thời mộng mị
Có ngậm ngùi treo sợi nhớ phôi pha.
(more…)

Khaly Chàm

Ngồi im tưởng tượng

ngậm miệng lại như hến
trong cổ họng có một đám gai đang mọc lên
thì thầm thứ ngôn ngữ phù thủy cáo buộc như đầu đinh nhọn hoắt
như một phép mầu nhiệm của bóng tối xuyên vào xác con chữ

lũ vi trùng nguyên chủng phát hiện khứu giác tràn ngập mùi thán khí
chúng không đủ kiên nhẫn chờ đợi ánh sáng để lấp lánh
con sói hoang tôi tưởng tượng đang nhai âm lượng tiếng hú
vỡ hơi thở mưa nhập vào những hồn ma đói lạnh run
(more…)

Vương Ngọc Minh

Mùng một Tây. tháng Tám.

Sau nhiều giờ đứng im
mới hay trời cũng vừa sụp tối
phát khịt mũi nhiều cái ngó quanh quất tìm
tôi nghĩ từ giờ không nên nổ lực đục giềng mối

tự bỏ cái tôi ra vì chả ích chi
tại sao cứ phải bôi bác mình còn nhẫn tâm bắt bí
và ngay đây không muốn trả lời câu hỏi
bời thử nghĩ ta là ai? đến đời này để làm gì?
(more…)

Vẽ với bóng mình

Posted: 08/08/2018 in Hoa Nguyên, Thơ

Hoa Nguyên

Dường như có dường như không
Ra.. ai hát giữa mênh mông không ngờ
Dẫu quanh đây rất ơ thờ
Nghe con sóng vỗ bơ vơ muôn trùng..

Hẹn lòng nước cuốn tao phùng
Hẹn ngày lửa đó khói đùn thác mây
Cây phiền muộn rũ nghiêng đài
Vàng trong cỏ úa rụng vài xác xơ
(more…)

Quảng Tánh Trần Cầm

Trầm, bổng, lặng

đêm về trăng đứng đợi sao
vai nghiêng
bóng đỗ
chiêm bao phơi dài
hoàng hôn trên dốc lưu đày
mồ hôi biển mặn
miệt mài thâu đêm
một thời con nước đảo điên
một mai
mai một
nổi, chìm
lặng thinh
một mai trong cõi vô minh
sương khuya
lệ nến
mình trần đợi mưa
vườn xưa. đất mẹ. hương dừa
lá xanh bát nhã
dạ thưa con về
(more…)

Lại quay về Ngã Bảy

Posted: 08/08/2018 in Huy Uyên, Thơ

Huy Uyên

Sáng qua cầu Chín-Muồi Ngã Bảy
Nhớ ngày em ngậm cọng tóc thương tôi
Trà-Lồng ai đứng bên cây cầu nhỏ
Mắt lúng liêng nhìn ai mãi không rời.

Bến phà xưa vẫn đám lục bình trôi
Mùa này Hậu-Giang xuôi ngược nước
Tim em sao rộn đập liên hồi
Cho tôi về dỗ-dành em có được?
(more…)

Chu Vương Miện


Tố Hữu (1920-2002)

Thơ lửa khói

thơ lửa khói
của các nhà thơ lò rèn
lò mía đường
của các nhà thơ hút thuốc rê
thuốc lào thuốc lá
làm thơ thường có khói
các nhà thơ làm ở kho đạn
Thành Tuy Hạ Long Bình
thường có chất nổ
có những nhà thơ rượu vào lời ra
gáy nói phét “nổ như tặc đạn”
(more…)

Ngô Đình Chương | Yên Nhiên


Thiếu nữ trong thành nội
dinhcuong

Sen xa hồ

Lên kiệu xa hồ kiếp mộc lan
Nhìn lui Thành Nội lệ mi tràn
Bao đêm chăn chiếu con tim đắng
Trăm mối tơ vò hạt ngọc tan
Thân thế vàng son bùn trét lấm
Đài gương năm tháng phấn khô tàn
Biên đình vời vợi tình quê tổ
Võng lọng thêm buồn tước hiệu ban

Ngô Đình Chương
(more…)