Archive for the ‘Thơ’ Category

Bùi Chí Vinh

Cô chỉ là một ca sĩ bình thường
Nhan sắc bình thường như mọi cô gái khác
Con gái miền Tây đẹp từ sự chân phương mộc mạc
Đẹp từ sự hồn nhiên thánh thiện trước cuộc đời

Nhưng cô vẫn khác thường hơn mọi người
Khi đã nói là làm, đã đi là phải đến
Cô không giống bọn quan lại hô hào cứu lụt ở trên giường nệm
Cô càng không giống bọn mệnh phụ đỏ mị dân bằng khẩu hiệu với hoa hồng
(more…)

Trần Thoại Nguyên

Đêm buồn một mình anh
Thức cùng vì sao xanh
Nghe hồn chìm quên lãng
Quên em. Quên thị thành

Đốt thuốc thắp đêm sáng
Đời le lói niềm vui
Côn trùng tỉ tê tận
Dương gian khúc ngậm ngùi.
(more…)

Huỳnh Minh Lệ

Chuyện cổ tích

niềm tin mù quáng của cô bé quàng khăn đỏ
sự bất lực của bà ngoại đang nằm trong cái bụng căng tròn
đôi mắt lim dim, tận hưởng sự khoái lạc của loài động vật ăn thịt
một niềm tin rất trẻ con

những món quà ở trong giỏ mà cô bé mang theo
cho bà ngoại
giống như những gì cô bé bị nhồi nhét
từ khi mới lọt lòng
ôi những cô bé quàng khăn đỏ!

10.09.2020
(more…)

Bùi Chí Vinh

Không phải tự nhiên mà trời trừng phạt
Mà lũ lụt mỗi năm mỗi tàn phá kinh hoàng
Hai tấm bản đồ Việt Nam cách nhau 60 năm đã tự mình tố cáo
Một bên màu xanh phủ bạt ngàn, một bên ghẻ chóc tan hoang

Sau 60 năm hết sạch rừng nguyên sinh
Sau 60 năm mất tiêu rừng phòng hộ
Những bộ bàn ghế gỗ trắc đỏ đen giá 10 tỉ thị trường
Tràn ngập phòng khách các quan như thách đố
(more…)

Song Anh

Vô cảm

miền trung thấm mưa nhiều ngày
những con sông nước đục ngầu
hung hãn
tràn bờ
tràn qua các cánh đồng
thôn làng
nhấn chìm nhà cửa

miền trung ướt dột đau thương
người chết
người mất tích
tài sản tích cóp cả đời
trôi theo dòng nước lũ
chôn vùi trong bùn đất
(more…)

Lê Phước Dạ Đăng

Chàng EVN. và nàng thủy điện – Chuyện tình mùa bão lũ

Khi anh xả lũ
Nước chảy òng ọc
Chẳng phải thì thầm,
Vào thời động cỡn
Em bị băng huyết
Anh trốn nơi đâu??!
(more…)

Một đêm khuya

Posted: 21/10/2020 in Thơ, Đặng Quang Tâm

Đặng Quang Tâm
Tặng các bạn HO thân thương của tôi

Tôi lủi thủi một mình trên đường vắng
Đếm tàn dư trong ký ức nhạt nhoà
Đời lưu lạc như đèn khuya chờ sáng
Biết làm sao vơi bớt nỗi nhớ nhà

Đi về đâu nơi quê người xứ lạ
Còn ai quen để ghé lại hỏi thăm
Bạn bè cũ gặp nhau thời giặc giã
Đã chết dần trong cuộc sống tối tăm
(more…)

Trần Đức Phổ

Mỗi sáng vào trang Facebook
Đọc tin đất nước, quê nhà
Miền Trung hôm nay lũ lụt
Miền Bắc bão tố hôm qua

Tre em đu dây đi học
Băng rừng, lội suối mỗi ngày
Ghế bàn hư hao, đổ nát
Mùa về lạnh buốt heo may.
(more…)

Hoàng Xuân Sơn

Sáu, chưa rền chữ

Định đề

Vẫn luôn có em trong đó
hỡi người yêu hay d(r)ỗi hờn
thơ là phụ gia của một
cuộc vui buồn chẳng kém hơn

Ân từ

Cám ơn em đã khai thông
đường mương lâu ngày khô quạch
ô hay cuộc chạy lòng vòng
sao hồn vẫn mang áo rách
(more…)

Yên Nhiên

Độc ẩm

Pha ấm trà độc ẩm
Nhấm nháp chút hương sen
Đêm rằm không ánh nguyệt
Trung thu thiếu hoa đèn

 
Drinking tea alone

Brew a pot of tea
Savor the lotus fragrance
Full moon night without moonlight
Mid-Autumn Festival lacks of flowers and lights
(more…)

Bùi Chí Vinh

Đáng lẽ không bao giờ xảy ra vụ thủy điện Rào Trăng
Phái đoàn tìm kiếm công nhân mất tích lại tự mình… mất tích
Đáng lẽ chỉ cần vài chiếc trực thăng
Là việc cứu người trong sạt lở không rơi vào bi kịch

Đáng lẽ trẻ con vùng núi đến trường không đu dây qua sông như diễn xiếc
Người chồng đáng thương không phát điên khi vợ đi đẻ bị chìm xuồng
Đáng lẽ chỉ cần một chiếc cầu cho học sinh và một chiếc ca nô trong bão lũ
Là cuộc đời sẽ bớt những tang thương
(more…)

Nguyễn-Khắc Tiến-Tùng

1.
Thế kỷ trước qua đi
Có người làm thơ
Đợi chờ sao mệt mỏi,
Nếu không đâu cần nói:
Phút linh cầu mãi không về,
Bâng khuâng giấy trắng chưa nề mực đen…
” (1)
Khát khao vần thơ chậm tới!
Chan hòa hàm chứa nét trang nghiêm,
Âm hưởng…
Gần xa…
Những nỗi niềm.
Ý thơ mát rượi
Vượt thoát nhân sinh chĩu nặng vẻ tầm thường.
Người thơ nhìn xuống từ cao đinh
Thoảng qua gợn nhẹ chút lòng thương …
Ngại ngần thầm nghĩ trong tâm tưởng:
Nhân gian e cũng tiêu điều dưới kia?” (2)
(more…)

Louise Glück (Giải Văn chương Nobel 2020)
Bắc Phong phỏng dịch bài thơ Snowdrops của tác giả

bạn biết tôi là gì, đã sống như thế nào?
và từng biết tuyệt vọng;
lúc đó bạn sẽ hiểu mùa đông có nghĩa gì.

tôi không mong sống sót,
bị đất đè lên trên. tôi hết mong dậy nữa,  (more…)

Nguyễn Hàn Chung

Mẹ quỳ lạy dưới tượng đài
nhô lên hụp xuống bờ vai cố cùng
van xin những đấng anh hùng
mà sao ai cũng dửng dưng ngẩng đầu

Nơi đâu ở đâu tới đâu
màu cờ sắc tượng nhiệm màu linh thiêng
mà sao biết mấy oan khiên
úp lên chụp xuống nỗi niềm tang thương
(more…)

Anh nợ tình em

Posted: 16/10/2020 in Nguyễn Hiền, Thơ

Nguyễn Hiền

anh nợ tình em
nợ em giữa dòng đời một mình lầm lũi
ngày dửng dưng
cuốc vác thênh thang mảnh vườn
mòn vai áo
cỏ dưới chân
lạc lối đi về
căn nhà không có tiếng cười tiếng nói
(more…)

Bùi Chí Vinh

Đất nước bước vào thời kỳ suy đồi toàn diện
Giáo dục đầu đời cho trẻ con được biểu trưng bằng “bốn cái làn”
“Bốn cái làn” là gì hả một “đàn thằng ngọng”
Chúng mày “bán cái l…” sao lại chị Hồ Xuân Hương ?

Đúng là một “đàn thằng ngọng” đứng xem chuông
Chúng bảo nhau rằng “ấy ái uông” rồi đưa vô trường học
Chúng triển khai mẫu tự Đ thành “đĩ”, “đụ” gái đứng đường
Rồi trút xuống tuổi thơ toàn nọc độc
(more…)

Lê Quang Thông

Tối mù, vô Kinh Cùng, Tà Ben.
Xưa dạy toán tìm lời giải, quen.
Giờ tìm bến, chao ôi lạng quạng.
Bần bụi nào, khó thấy trong đêm.

Chong mắt tìm cây thốt nốt cao.
Ơi cây! trời tối đứng phương nao?
Tiếng chuông công phu chùa ông Lục.
Đây rồi: nhà, tịnh xá gần nhau.
(more…)

Phạm Hồng Ân

Từ một đóa quỳnh đêm

bóng trăng
ôm ấp
bóng tôi
từ trong nguyệt động
tôi ngồi
chờ
hoa
khuyết cành
phơi
chỗ nứt da
quỳnh
xoe
cánh nõn
trắng lòa mắt đêm  (more…)

Biển

Posted: 12/10/2020 in Luân Hoán, Thơ

Luân Hoán

mỗi sáng sớm ta nằm ngắm biển
non non nửa giờ thành một thói quen
thời gian ngắn nhưng vừa đủ nhớ
một đoạn trong đời ngày nắng đêm trăng

thời kỳ ấy bắt đầu thích thích
những bé xinh tóc chạm mí vai
có đôi mắt đong đưa dại dại
hai nhánh môi nhí nhánh cười hoài
(more…)

Nguyễn An Bình

Mảnh vỡ

Chẳng thể nào giấu nỗi buồn sâu thẳm
Bởi em là hoa cỏ ngủ trong tôi
Trong ký ức chợt thấy mình trong đó
Tìm thấy nhau trong giấc mộng không rời.

Chẳng thể nào quên nụ hoa vừa chớm
Thơm mùa trăng mười sáu tuổi xuân thì
Suối tóc mượt của một thời thiếu nữ
Chảy xuôi về dòng biển cũ mỗi khi.
(more…)

Lê Văn Trung

Câu chuyện mười năm

Mười năm dâu biển lỡ bồi
Chút hương sắc cũ bên trời phôi pha
Mười năm lưu lạc không nhà
Thà như hạt bụi bay qua cõi đời
Dẫu trong chua xót ngậm ngùi
Mười năm giọt lệ mi người còn xanh.
(more…)

Bùi Chí Vinh


Nhà báo độc lập Phạm Đoan Trang

Không ai có thể chống lại nhân loại
Bằng cách bắt bớ nhân loại giam vào tù
Nhân loại không phải một, hai người mà là bình phương, là lủy thừa, là sự nhân lên cực đại
Chặt đứt một cái đầu còn triệu triệu đầu khác lắc lư

Không ai ban phép màu hoài cho một thể chế chính trị bị ung thư
Bằng bạo lực xích xiềng, xà lim và song sắt
Không ai có thể khép cửa tự do dân chủ nhân quyền bằng địa ngục âm u
Khi tiếng gào của nhân dân là suối nguồn nước mắt
(more…)

Trần Đức Phổ
Cảm hứng từ tác phẩm “Chính Trị Bình Dân” của nhà báo Phạm Đoan Trang

Chính trị là gì?
Ta không hề muốn biết
Chảng tìm hiểu làm chi
Chẳng tha thiết luận bàn

Bạn cũng như tôi
Chỉ muốn sống an phận, yên đời
Nhưng hễ đã làm người
Với trách nhiệm công dân
Xin hãy nói với tấm lòng chân thật
Xin hãy nói lời cần nói nhất
Cho hôm nay
Cho mai sau
Cho lương tri (nếu như bạn chưa đánh mất!)
Cho tự do
Cho lẽ phải Con Người
(more…)

Hoàng Xuân Sơn

đề phòng có ai bịt mắt
mình nghe bằng tai của trời
đề phòng có ai bịt mồm
mình nói bằng lời của gió

có ai lăm le đốn chặt
cây rừng và tay chân người
lo gì. mình sẽ chống nạng
rao giảng tình thương khắp nơi
(more…)

Hoàng Xuân Sơn

Vô đề

Kiệm lời với hư không
đêm
bóng trăng thủ thỉ

26.6.2020
(more…)

Mai Phạm

Thơ: Sơn Kim; Nhạc: Mai Phạm; Tiếng hát: H’Zina Bya
ban_ky_am

Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3

Nguyễn Văn Điều


Mùa Thu
dinhcuong

Này em mùa thu về đó
Có nghe trời gió heo may
Lòng tôi giăng giăng mưa bụi
Thương đời chưa ấm vòng tay

Bao năm quê người rong ruỗi
Thời gian nước chảy chân cầu
Thương em thân cò vất vả
Ngày vui rồi cũng qua mau
(more…)

Saut cuối cùng

Posted: 05/10/2020 in Thơ, Trang Châu

Trang Châu
Tưởng nhớ Trần Đoàn và Đoàn Văn Bá


Từ trái: Trần Đoàn, Trang Châu và Vũ Khắc Niệm

Ba đứa chúng mình, ba thằng gốc Huế
Lớn lên dưới bóng phượng đất thần kinh
Tắm nước Hương Giang, thở gió Ngự Bình
Hai đứa Nam Giao, một thằng Vỹ Dạ.

Sống giữa đoạn đời súng thay pháo nổ
Ba đứa mình tai điếc chẳng sợ gì
Vẫn cứ hồn nhiên làm lính quân y
Vẫn cứ bình tâm ôm dù nhảy xuống
(more…)

Huỳnh Minh Lệ


Nhà văn Võ Phiến (1925-2015)

Đọc Võ Phiến

Nhớ quê đọc Ổng một bài
Nghe như ai đó thương hoài ngàn năm
Xóm thôn lâu đã ăn nằm
Trong tim trong óc cây dằm trong da
Xốn xang đau nhức tuổi già
Con sông ký ức chảy qua mịt mù
Ai ngồi nơi gốc mù u
Chờ câu con ếch trăng lu gặp tình
Ai đi lên núi một mình
Nửa đêm thác đổ thình lình nhớ nhau
Ngỡ ngàng trông khóm ổi tàu
Quê hương làng mạc,chân rào thiếu niên…
(more…)

Quảng Tánh Trần Cầm

Mùa hè đại dịch

[Theo thống kê đại học Johns Hopkins, tới sáng ngày 29/09/2020 con số tử vong toàn cầu là 1,003,571 người trong đó 205,476 ở Hoa Kỳ.]

tôi thấy môi bạn mấp máy và
nghe âm vọng bạn lơ lửng trên tiếng rì rầm

mỏi mệt của máy điều hòa không khí
mùa hạ dịch tễ trườn mình dang tay chụp bắt

hút sạch chất sống và biến con mồi thành xác héo
treo lủng lẳng hàng cây xanh như pinatas
(more…)