Archive for the ‘Thơ’ Category

Yên Nhiên

Xuân nữ

Thấp thoáng kìa ai dạo phố hoa
Vóc dáng đài trang áo lượt là
Lung linh cánh bướm đường thêu nắng
Gót hài lướt nhẹ áng mây qua
(more…)

Vũ Hoàng Thư

La Maja Vestida (*)

em dựa lưng
trường kỷ dài
eo thắt gọn
xiêm áo bày nét che
thư thái ta
nắng rực hè
gam màu trắng
em cận kề rất lung

(*) Em Xiêm Áo, tranh Francisco de Goya
(more…)

Lê Quang Thông

Thuở xưa, Xuân vui như trẻ thơ.
Tuổi hoa niên nở bao ước mơ.
Mắt sáng môi hồng, đường trước mặt,
trải gấm thêu hoa bao đợi chờ.

Rồi Xuân buồn tang tóc tơi bời,
chuyện thảm thương ập đến nơi nơi.
Thanh xuân cứ tưởng đời đơn giản.
Đâu biết hờn căm đã ngút trời.
(more…)

Hoàng Xuân Sơn

Năm Chuột

Hoang mang với đá tai mèo
Ờ con chuột nhắt
Cứ trèo lên
Xem
A
Năm tí rồi sao? hèn
gì lũ nhỏ cứ bon chen
hà rầm
Mình cứ một tuổi
dập. bầm
vẫn xuân lai láng
còn hăm
động đình
Con chuột
Be bé
Xinh xinh
Xin đừng cắn cái dập dình
Nước
Nôi
(more…)

Bùi Nguyên Phong

Tô bún cá

Có một buổi mời em ăn bún cá.
Ngọt môi xinh xì xụp ớt cay nồng.
Vị cà chua thanh tao, mùi chả cá
tanh nhẹ nhàng nghe như có như không.

Ta chết lịm đời trong tô bún cá.
Nghe thùy dương rộn rã, ngát hương đồng.
Nghe ngây ngất, chơi vơi hàm răng ngọc.
Môi dịu dàng sóng sánh nước dùng trong.
(more…)

Quảng Tánh Trần Cầm

Trừ tịch

tôi nấp vào vạt áo vô minh
trong đêm trừ tịch
giữa giây phút giao thời
tôi nghe lời hò hẹn cõi ma trơi
hồn mưa sa, da hàng mã
chập chờn không son phấn
lung linh áo lụa vàng
tìm đâu mối tháo gở
cuộn chỉ rối mang mang
tìm đâu môi tháo gở
đêm trừ tịch hoang đàng
chập choạng giữa thinh không vô tận
tôi chứng kiến những phiên bản sinh động
của tôi ̶ ̶ những phiên bản sống sót sau cơn biến động
đôi khi kiệt xuất, lắm khi ngờ nghệch ngẩn ngơ
vật vã trong hơi thở ̶ ̶
từ hơi thở đầu đời đón chờ hơi thở cuối
kim thời gian, nhịp chuông gió
trong bồn chồn thôi thúc
tôi chạy băng băng tìm tôi lạc chốn chơi vơi.
(more…)

Bắc Phong

xưa trong khu rừng nọ
muôn loài thú bình yên
kiếm mồi và chung sống
hòa hợp với thiên nhiên

bỗng một hôm rừng cháy
ngọn lửa lan rất nhanh
mọi con vật hoảng hốt
tìm cách chạy thoát thân
(more…)

Chu Nguyên Thảo

1.
Xin chào thiên hạ đầu năm
chào khắp tri kỷ tri âm bốn mùa
Chào người cùng khổ te tua
Chào quí ông tướng ông vua ông trời
Chào năm tháng cũ qua rồi
Chào các bà xã tuyệt vời chịu chơi
Xin chào thân quyến khắp nơi
Chào đất chào biển chào trời mênh mông
(more…)

Lê Phước Dạ Đăng

con đường oằn mình
cắn răng chịu đựng
ngã tư ngã năm
đỏ-xanh chết cứng

phố dậy từ khuya
trắng đêm mất ngủ
ngựa xe bộn bề
chen chằng hối hả
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

Hết, chết trước Tết

quê mình có hồ tĩnh tâm
bữa về ai ngờ chết câm
bên ao nước bùn lâm râm
đạn trổ buồng tim máu đào
viên chì cố tình nước lã
thiếu uý đặc công tác xạ
hình như nghiệp vụ quen tay?
vãi vu vơ cắm hồng tâm
ngọt không lời trăn trối
(more…)

Trần Huy Sao

Nhớ Huế

chị Ng.

em ơi!. Tết ghé về qua Huế
răng em không chịu ghé về theo
mấy-mươi-năm dòng trôi thè thẹ
chị cứ chờ em một lối về…

mấy lời chị viết em thầm giú
cứ chờ Tết đến lấy ra coi
mỗi lần năm mới xua năm cũ
là thêm lần xa chị nữa rồi…
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Xin nghiêng đời xuống

xin nghiêng đời xuống một lần
để nghe tôi gọi tần ngần yêu em
và nghe giấc mộng êm đềm
rơi vào giấc ngủ ngọt mềm tiếng yêu

xin nghiêng hồn với cô liêu
để nghe từng giọt nắng chiều dần phai
để từ đây những sớm mai
tôi còn đứng đợi bóng ai lần về
(more…)

Sức sống

Posted: 15/01/2020 in Nguyễn Công Vỹ, Thơ

Nguyễn Công Vỹ

Dù cho thân nát, lá rơi
Còn đây cái gốc dâng đời ngọt thơm
Trách rằng giữa thiệt với hơn
Giữa sinh với tử oán hờn còn sâu
Thế gian muôn vạn sắc mầu
Trắng đen lẫn lộn, vọng cầu đua tranh
Từ nơi cõi chết hồi sinh
Chắt từng giọt sống vươn mình thanh cao
Vươn từ thương tích khổ đau
Khơi nguồn sống, nối nhịp cầu sinh sôi
(more…)

Trần Đức Phổ

Hỡi ôi!
Tiếng súng vang rền
Trời chưa sáng tỏ
Mười năm đuổi cướp Hà thành còn chưa chắc thưởng công lao cho cái huy chương
Một trận đánh dân Đồng Tâm dẫu bạo tàn ghi sự tích vào tấm bia mộ

Nhớ linh xưa
Học dốt điểm cao
Nhờ tiền thi đỗ

Chưa quen trận mạc đâu xuống xóm làng
Chỉ biết rượu bia ở nơi thành phố
Việc đánh việc chém việc còng tay vốn làm quen
Chữ nhân chữ lễ chữ tín mắt chưa từng ngó
(more…)

Yên Nhiên

Tiễn biệt

Trời vào đêm sương tỏa
Cung lạnh vầng trăng treo
Một người vừa đi khuất
Một người đứng trông theo
(more…)

Bắc Phong

TẠI SAO CHÚNG GIẾT?

quyết giữ đất không đầu hàng
dù thẻ Đảng cụ vẫn mang đến già
tại sao chúng giết không tha?
vì cụ đã chọn phe là nhân dân!

 
TƯỞNG TIẾC CỤ LÊ ĐÌNH KÌNH

cuối cùng Cụ đã hy sinh
bảo vệ đất của gia đình của dân
tưởng tiếc Chí sĩ Đồng Tâm
thắp nhang xin được tri ân cúi đầu
(more…)

Nguyễn An Bình

Lên Đồng Văn*

Lên Đồng Văn ngắm núi
Đá liền đá tai mèo
Tên con đường Hạnh Phúc
Cung đèo quá cheo leo?

Mùa hoa tam giác mạch
Nở trắng cả ven đồi
Chiều nhuộm hồng chân khách
Nụ hoa đào vừa phơi.
(more…)

Bùi Chí Vinh

Mây đen bao phủ Iraq, Iran
Nhưng mặt trời luôn tỏa sáng ở Đồng Tâm, Mỹ Đức
4 giờ sáng mặt trời nóng rực
1000 quân trang bị vũ khí từ dế đến răng tiêu diệt một cụ già

Cụ, họ tên Lê Đình Kình, 84 tuổi, tóc và râu lồng lộng trước phong ba
Sẵn sàng bẻ nạng chống trời bằng đôi chân Giao Chỉ
Đôi chân cắm sào nơi nào tại quê hương là nơi đó thành chiến lũy
Chiến lũy trước khi có những thuật ngữ “sân bay Miếu Môn, thương vụ Viettel, đất bạc đất vàng”
(more…)

Tết đến làm chi

Posted: 13/01/2020 in Song Anh, Thơ

Song Anh

Tết đến rồi sao không nghe tiếng pháo
Mà đì đùng Đồng Tâm vang tiếng súng
45 năm sau chiêu bài đánh Mỹ cứu nước
Tang thương vẫn gọi tên người dân vô tội

Tết năm ngoái vườn rau Lộc Hưng đổ nát
Tết năm nay tai ương đổ xuống Đồng Tâm
Đi cướp đất mà làm như đánh giặc ngoại xâm
Bao vây, nổ súng, già trẻ giết không tha
(more…)

Nguyễn Văn Gia

Không thấy hoa mai
Chẳng thấy hoa đào
Chỉ thấy lạnh lùng
Những hàng thép gai

Nhân dân là ai
Là anh là cha
Chị cả chị hai…
Cùng trong một nhà
(more…)

Trần Đức Phổ

Hỡi bộ đội, công an, cảnh sát
Anh là người bảo vệ nhân dân
Nên chĩa súng vào quân cướp nước
Đừng bắn nhầm bố mẹ các anh!

Đừng nên quên cội nguồn dân tộc
Người nước Nam yêu lấy Dân Nam
Đừng gây cảnh thê lương, tang tóc
Để mai này hối hận ngàn năm
(more…)

Bùi Chí Vinh

Súng đã chĩa về phía nhân dân
Và cuối cùng máu đổ
Năm ngoái Lộc Hưng, năm nay tới phiên Đồng Tâm vắn số
Cứ sắp đón Xuân là nhân dân cảnh chiếu đất màn trời

4 người chết (trong đó có 3 công an) chứng tỏ rằng cái ác đã lên ngôi
Cái ác ác đến mức thông báo về bọn quan tham sắp vào lò bỗng trở nên lạc điệu
Hai thằng Hải quan tham ở hai thành phố lớn nhất quốc gia bỗng trở nên nhỏ xíu
Chúng tàng hình luôn trong bóng đêm đâu cần quan tâm cảnh máu chảy, ruột không mềm
(more…)

Trần Vấn Lệ

Người ta nói chim Quyên chuyên ăn trái nhãn lồng.
Tôi thật có ước mong được nhìn thấy chim đó.
Nhà tôi ngay đầu ngõ, cây nhãn trồng ba năm.
Cây nhãn đã trổ bông. Và nó đã kết trái…

Thế mà tôi chờ mãi không thấy chim quyên đâu!
Nó ở tận rừng sâu? Hay nó trên núi thẳm?
Chưa thấy vẫn nhớ lắm, chim Quyên ơi chim Quyên!
Tôi nhớ như nhớ em yêu từ trong tiền kiếp…
(more…)

Trần Đức Phổ

Kể em nghe

Đất nước mình chuyện buồn nhiều vô kể
tám mươi năm rồi: dâu bể tang thương
chín chục triệu dân phải làm nô lệ
vì đảng quang vinh đã chọn sai đường

Mùa thu ấy rủ nhau làm giặc cướp
đoạt chính quyền non yếu của dân ta
giấu nanh vuốt dưới chiêu bài cứu nước
che mưu gian bằng “Dân chủ Cộng hòa”
(more…)

Xuân cảm

Posted: 09/01/2020 in Thơ, Trang Châu

Trang Châu

Nở rộ cành mai dưới nắng xuân
Trong ta hoa thắm nở bao lần?
Trong ta bèo giạt bờ mê giác
Thăng trầm theo mấy lớp phế hưng?

Ta nhớ một thời vui sống yêu
Lòng mênh mông rộng, ý muôn chiều
Hồn căng như cánh diều no gió
Rộn rã hài son bước bước theo.
(more…)

Trần Huy Sao

trước khi lên xe em phơi cà-rốt-củ-cải-trắng
tan sở về em ghé chợ mua hành-kiệu-tươi
là dặn chừng tôi xế bợt vừa một nắng
nhớ phải đem vô đừng bỏ lâu ngoài cươi…

hiên trăng đang mần Thơ canh thời em dặn
chờ nắng chiểu phai là lật đật đem vô
hủ-dưa-món-em giòn thêm từ một nắng
Thơ-tình-tôi phơi nắng tới phơi khô!…
(more…)

Khaly Chàm

ý tưởng về những chùm rễ ánh sáng
sự huyên náo lan tỏa của ban mai hy vọng
không thể tính được bằng thời khắc
ngày tháng trôi qua vốn dĩ hồn nhiên
chẳng hiểu, người đời lăng xăng luôn tỏ ra bận rộn

cúi mặt nhìn đất cảm thức vô vàn mầm sống
phức tạp lời dụ ngôn trắng vỡ ra nhiều âm tiết
những ngón tay bắt đầu biết tư duy
vẽ vào không gian khối hình lập thể
quá khứ, hiện tại và tương lai trừu tượng
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Tạ lỗi với quê

gửi Quảng ngãi và bạn bè tôi

cớ gì chiều tháng chạp
lại dặn lòng nguôi ngoai
nghe nỗi buồn gió tạt
một trời mù sương bay

mây trôi trời viễn xứ
mà tưởng bóng quê nhà
chậm bước sầu lữ thứ
mới hay biền biệt xa
(more…)

Yên Nhiên

Yên ngủ giấc sầu

Rồi sẽ không còn là kỷ niệm
Hiên khuya người đứng lặng nhìn theo
Những bóng mờ chập chờn ẩn hiện
Sẽ như mây khói quyện lưng đèo

Và từ đấy hồn hoang bỏ ngỏ
Sợi tóc vương trang sách úa vàng
Nỗi buồn vùi sâu vào quên lãng
Dòng sông trôi gõ nhịp thời gian
(more…)

CHỮ và chữ

Posted: 07/01/2020 in Hoàng Xuân Sơn, Thơ

Hoàng Xuân Sơn

Chữ chữ. ào ào bươi ra
tràn lấp địa chấn kinh qua địa cầu
chữ làm bản mặt rầu rầu
chữ trong ruột héo ra ngoài chữ tươi
chữ siêng năng chữ biếng lười
chữ nhân văn khép đười ươi chữ rừng  (more…)