Archive for the ‘Thơ’ Category

Quảng Tánh Trần Cầm

Là tôi

(cheers to {}. cụng ly tôi.)

tôi là tập hợp rỗng
rỗng rang, rỗng rinh, rỗng tuếch, rỗng toác,

không thêm, không bớt.
tôi là ốc mượn hồn

là loài cua mượn vỏ ốc ̶ ̶̶
trú ngụ ở những nơi khác

bên này hay bên kia cuộc đời
khuây khỏa nhất thời trong cõi mới vay mượn.
(more…)

Trần Huy Sao
Thơ kể chuyện đời thường

không có màn sân ga làm cuộc tiễn đưa
chỉ ngồi lạnh run lặng thầm đưa tiễn
tháng Mười Halloween trich or treat hô biến
tháng Mười Một Thanksgiving hò về

Dì Mười [ngọt] đi Dượng Mười Một [mặn]ghé
còn rủ O Champagne quá giang ăn theo
một năm qua nghe cái rột mất cái vèo
gặp Ôn gà Tây giữ dáng nằm bóng lưỡng
(more…)

Mặc Phương Tử

Bên đây cầu Rạch Miễu
Cồn Thái Sơn xanh xanh
Mênh mang trời sóng nước
Sương khói chiều mỏng manh.

Sông đời bao xuôi ngược
Mãi miết trôi về đâu ?
Tháng ngày xanh mơ ước,
Tình hoa cỏ xưa sau.
(more…)

Vị ngọt tự do

Posted: 12/11/2019 in Bắc Phong, Thơ

Bắc Phong

mấy chục năm bức tường Bá Linh
bị coi là bức tường ô nhục
nó thô bạo chia đôi nước Đức
chặn người dân cấm cản giao lưu

nó mọc lên ngăn cách gia đình
tan tác mất nhau sau thế chiến
nó là biểu tượng của phân ly
làm huyết mạch đông tây tắc nghẽn
(more…)

Trần Đức Phổ

Có bao giờ đất nước thế này chăng?

Có bao giờ đất nước thế này chăng?
Nơi Đông hải giặc Tàu xây căn cứ
Những quả tên lửa tầm xa đang há mồm như thú dữ
Nhắm về bờ Tây
Đợi tàu ngư phủ
Nhắm vào Việt Nam
Đợi giờ nhả đạn.
(more…)

Nguyễn Hàn Chung

rêu nhập ùa cơn mưa vào xuân rậm rịch
tóc vàng mắt xanh biết ai ngưòi riêng rớt tha hương
bọt sóng Thu Bồn bây giờ mới là huyền hư cõi thực
âm hồn giống như em quá hà
không tán không tan

bèo cứ giạt cứ phì phò xúc tuyết
ngụp sao đang
lạnh cóng rẻ xương rồi
vị quan đá ngày xưa có nhạo mình cũng đai râu mão giáp
con chó cưng xứ người liếm láp nỗi buồn tôi
(more…)

Trần Thoại Nguyên
Tặng Nguyễn Sông Trẹm

Vàng khuya Cố Quận sắt se
Vầng trăng lẻ bóng tôi về quạnh hiu

Sông xưa cảnh cũ tiêu điều
Râm ran tiếng ếch nhái kêu vang đồng

Trăng buồn treo ngọn sầu đông
Bên sông bến vắng đò không bóng người!
(more…)

Huỳnh Minh Lệ

Chạy!

chạy chức chạy quyền
chạy tiền chạy bạc
chạy án chạy trường chạy gạo chạy giặc
chạy từ bắc vô nam
chạy từ hà nội hải phòng
chạy bằng tàu há mồm bằng máy bay
bằng ghe bầu
chạy từ đông hà quảng trị
chạy từ ban mê thuộc đà nẵng
từ xuân lộc từ bến bạch đằng
từ rạch dừa rạch giá
từ tòa đại sứ đeo càng trực thăng
chạy bằng đường bộ đường biển
chạy bằng tàu lớn tàu nhỏ
bằng ca nô
chạy qua mỹ qua âu
qua đài loan qua đại hàn
chạy vòng vòng qua tàu qua nga qua pháp qua anh
chạy bằng xe tải xe đông lạnh
chạy từ đời ông đời cha đời con đời cháu
chạy suốt đời suốt kiếp
mở mắt ra là chạy!
(more…)

Lê Văn Trung

Năm mươi năm ta uống một mình

Ta say! Cứ tưởng là say thật
Rượu chảy về đâu? Lạc cõi người
Ai rót? Sao đành không thể rót!
Rượu trong? Sao lòng ta chưa nguôi!

Năm mươi năm ta uống một mình
Năm mươi năm chưa cạn nỗi tình
Ta say! Cứ tưởng đời nghiêng ngã
(Hay đã say vì hương tuyết trinh?)
(more…)

Viên Dung

còn hơn nỗi đợi em sợ quá thời
đứng cây núi dựng qua chờ đảo điên

những thứ tưởng tiên tiến bày biện
để lòng cứ giục hiện thực mỏi mong
khi ưu phiền ngày cõng bóng đêm túc trực
mưa dầm chật vật, kềm chế sở cư
nỗi đợi khư khư đứng lại ngồi
(more…)

Té và rơi

Posted: 08/11/2019 in Hồ Đình Nghiêm, Thơ

Hồ Đình Nghiêm

Té và rơi là hai động từ
chết tới bị thương, không tránh khỏi
dân đen hay cán bộ thường gặp phải
chẳng ai biết cớ gì, tại sao, vì răng
những dấu hỏi luôn hiện ra, quen thuộc
thét đâm lờn, hỏi đầu gối đâu biết trả lời
đang đi khi không tự té
hắn chết vì sơ ý đập mặt vào dùi cui
phó giám đốc ông tiến sĩ này nọ
công tác lầu cao tầng ma đưa lối quỉ bày đường
hốt nhiên làm sầu riêng rụng sau vườn lịch bịch  (more…)

Huế và tôi

Posted: 08/11/2019 in Lê Quang Thông, Thơ

Lê Quang Thông

1.
Đêm nay tôi bay về thăm Huế.
(Bay theo hồn trong giấc mộng thôi)
Huế vẫn y nguyên như ngày cũ.
(Ít ra là Huế ở trong tôi).

Trường Tiền vẫn sáu vài mười hai nhịp.
Em vẫn theo không kịp, tội hè!
Phượng vẫn đỏ dọc đường vô Nội.
Nắng vẫn chói chang theo tiếng ve.
(more…)

Huỳnh Thị Quỳnh Nga | Hoàng Xuân Sơn

Collage là một nghệ thuật. Hay chỉ là một thao tác thủ công?
Có người cho cắt dán (thơ) mang tính nghệ thuật vì có sự suy nghĩ và đồng cảm của tác nhân.
Có người cho đấy là một trò chơi lắp ráp trẻ con vì sự dễ dàng của cắt xén.
Có người cảm nhận thơ cắt dán là một hình thức của họa thơ tân thời.
Thử nghiệm xem!

Những đóa nghịch mùa

Huỳnh Thị Quỳnh Nga

Cúi xuống để thấy
Câu lục bát mềm như cỏ
Lặng im như thiền.
Trên cành sen đêm qua phía mùa thu con gái
Tôi nghe sông trôi khắc khoải
Phù sa mềm
Em về . Với tay hái chạm những mùa sen
Đóa sen nào rất hồng tôi nhớ quá đôi môi em
Ngón tay nào rất ngoan
Thơm lên từng cánh gió   (more…)

Đao phủ Phùng Quán

Posted: 08/11/2019 in Bắc Phong, Thơ

Bắc Phong
(Nhặt ý tùy bút Nghiện thơ của Nguyễn Quang Lập.)


Phùng Quán (1931-1995)

cầm dao phay đi quanh chiếu rượu
chỉ ai người ấy phải đọc thơ
nói thơ dở là đem xử trảm
các nhà thơ ngóng ngóng chờ chờ

nghe đọc xong phồng mang trợn mắt
hỏi mọi người có trảm được không
không không thơ hay ai cũng nói
tiếng cười vang vang khắp cả phòng
(more…)

Chu Thụy Nguyên

Người vẫn đang hành hương

Chúng ta đang bảo nhau hành hương
trên những đường mòn khô đét đầy bụi đỏ

Và chúng ta vẫn đang mặc cả nhau
trên những đồng lúa đã bị xới tung

Nơi đàn cừu sẽ bị lùa về
hay nơi bọn mại bản đang họp chợ?

Những mùa sung mãn xa xưa
dần cạn kiệt theo môi người tuyên hứa
(more…)

Bóng mưa

Posted: 08/11/2019 in Thơ, Trần Vấn Lệ

Trần Vấn Lệ

Người con gái trở bàn tay ngà ngọc
nàng khoe ai hay trăn trở một mình?
Lợi dụng núp mưa, tôi đứng lại nhìn
(nhìn mưa thôi chớ không dám nhìn ai cả…)

Người con gái có mắt buồn như lá
có đôi môi màu đỏ một trái tim
tàn cây tôi núp mưa không là cây sim
không có trái nào giống đôi môi người ấy…
(more…)

Hồ Chí Bửu


Phạm Thị Trà My (1993-2019)

Tâm sự với cháu Trà My…

Không phải đến giờ cháu mới không thở được
Mà đã ngất nhiều lần khi còn ở Việt Nam
Ta nghẹn ngào và thơ không thể khóc than
Xã hội của mình bây giờ là thế đấy

Cháu còn trẻ ra đi là đúng vậy
Tìm nơi nào có không khí sạch trong
Ở nơi nầy cháu đừng có hoài mong
Khi không khí hình như đà nhiễm khuẫn
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Người về như nắng

người về như nắng giêng hai
tôi cầm những giọt dần phai trong chiều
sợ người quên một lời yêu
sợ ngày mưa gió hắt hiu sương tràn

chập chùng con phố thênh thang
như tình tôi ánh đèn vàng xước mưa
bên trời sóng vỗ âm thưa
biết người còn nhớ ngày xưa không người
(more…)

Trở về

Posted: 07/11/2019 in Thơ, Đặng Quang Tâm

Đặng Quang Tâm


Trở về
dinhcuong

Tôi về mưa vẫn còn chưa tạnh
Nắng đuổi hoàng hôn trời trở chiều
Xóm nhỏ đìu hiu nằm hiu quạnh
Tiếng đàn ai gảy tiếng cô liêu

Gỏ cửa nhà quen tìm bạn cũ
Vườn trống còn trơ một bụi hoa
Con vện nằm im chờ đợi chủ
Uể oải nhìn tôi chủ vắng nhà
(more…)

Huỳnh Minh Lệ

39

nước Anh thì ở rất xa
trước đây đế quốc nay là anh em
đồng tiền kiếm được rất đen
những ngôi biệt phủ mọc lên quê nhà

đồng tiền ở xứ người ta
mình đem sinh mệnh thành ra của mình
một thời khói lửa điêu linh
một thời no ấm thanh bình là đây
(more…)

Trần Huy Sao
Thơ kể chuyện đời thường

Ôn tha Mệ quyết không tha
nghe tin lụt lội quê nhà đòi nơi
cái lu đỏng đảnh bể rồi
hứng không nổi chịu giọt Trời tai ương
vại lu mỏn cuộc nhiểu nhương
thua cái bể cạn bình thường hồi xưa…
(more…)

Trần Thoại Nguyên

Thưa Mẹ! Con đã về bên Mẹ
Đứa con đi hoang nay đã trở về nhà
Linh hồn con giờ không còn trắng trong thời thơ bé
Với bao vết xước suơng gió cát bụi đường xa!

Con hư đốn giữa chợ đời tha hóa
Lòng Mẹ thương con thao thức ôi biết mấy đêm dài
Tóc bạc thêm với tuổi già tàn tạ
Đứa con trở về nay Mẹ đâu còn tương lai!
(more…)

Mẹ vội vàng

Posted: 05/11/2019 in Phan Ni Tấn, Thơ

Phan Ni Tấn

Chạy đi đâu mà vội
Mà vàng thế Mẹ ơi
Đất không nằm phía đó
Nước đã cạn kiệt rồi

Đất của dân chúng cướp
Phân lô bán làm giàu
Nước cong hình chữ S
Líu ríu chảy về đâu
(more…)

Nguyễn An Bình


Thiếu nữ trên đồi Đà Lạt
dinhcuong

Giữa ngàn thông Đà Lạt

Lại nhớ về nơi ấy

Ngủ đi em – dưới gốc thông già
Dưới triền đồi thơm mãi cỏ hoa
Ngọt sương mai trên từng lá biếc
Vẳng suối ngàn đá hát thật xa.

Chiều một mình ngồi đón thông reo
Tìm bóng ai xuống núi qua đèo
Đời phù du lòng sao mỏi gọi
Ngựa lạc bầy cuối dốc cheo leo.
(more…)

Trần Mộng Lâm

Ảo ảnh

Chiếc lá thu rơi xuống.
Đỏ như vết son trên môi nàng.
Mặc áo ki-mô-nô
(more…)

Hoàng Xuân Sơn

Tự tôi

tôi đá một cú
tự ngã
sóng soài
tôi nhử nhử nhún nhún
tự nhảy loi choi
tôi rống ca một bổn tự vỗ tay
lẹt đẹt
tôi chớp một bô hình tự sướng ngô khoai
(more…)

Lòng hờ

Posted: 04/11/2019 in Thơ, Viên Dung

Viên Dung

Lòng hờ

người ăn ở với tôi, có nhớ
buổi thiếu thời phơi phới bến sông
khói chiến bủa chéo vườn hồng
tình yêu đang nở. xẻ lòng ai chia

người vội bỏ tôi đi, còn nhớ
mấy mươi năm họa trớ thiên đường
bình hoa ngã, vỡ yêu thương
máu xương nguồn cội khó nương linh hồn
(more…)

Ra đi

Posted: 04/11/2019 in Thơ, Trần Đức Phổ

Trần Đức Phổ

Sáu lăm năm trước ông bỏ xứ
Xuống tàu rời Bắc để vào Nam
Cũng bởi không ưa màu cờ đỏ
Búa liềm gieo rắc cảnh lầm than

Hai mốt năm sau cha vượt biển
Tìm chốn tự do để náu thân
Nửa mảnh sơn hà bị cưỡng chiếm
Một cõi trời Nam cảnh tóc tang
(more…)

Dương Thiệu Tước

Thơ: Hồ Dzếnh; Nhạc: Dương Thiệu Tước; Tiếng hát: Ái Vân
ban_ky_am

Nguồn: Hợp Âm Việt

Hồn xưa năm cũ

Posted: 01/11/2019 in Hoa Nguyên, Thơ

Hoa Nguyên

Trở lại Sài Gòn hồn chưa nguôi
Đường phố đi qua tắt nụ cười
Trên tờ khai sinh còn nguyên bản
Mình mất nhau từ độ đôi mươi

Con phố xưa vàng trong héo hắt
Hàng cây xanh ruột thắt phù hoa
Từ những bình minh thời son sắt
Còn ai trang điểm tuổi ngọc ngà
(more…)