Archive for the ‘Quảng Tánh Trần Cầm’ Category

Quảng Tánh Trần Cầm

Là tôi

(cheers to {}. cụng ly tôi.)

tôi là tập hợp rỗng
rỗng rang, rỗng rinh, rỗng tuếch, rỗng toác,

không thêm, không bớt.
tôi là ốc mượn hồn

là loài cua mượn vỏ ốc ̶ ̶̶
trú ngụ ở những nơi khác

bên này hay bên kia cuộc đời
khuây khỏa nhất thời trong cõi mới vay mượn.
(more…)

Quảng Tánh Trần Cầm

Cà-phê xưa

ngày cuối tuần có chút mưa có chút nắng
có chút gió phe phẩy sợi buồn có người nữ
đi xe máy màu hot pink ghé ngang quán

cà-phê xưa cà-phê trưa cà-phê mưa. ngày chùng
xuống ̶ ̶ nghe từng giọt từng giọt đen từng giọt đen
lóng lánh sóng sánh nhỏ chậm nhỏ chậm xuống, thẩm
(more…)

Quảng Tánh Trần Cầm
[gửi về BG (07 OCT), DTL (07 OCT) & TTK (08 OCT) @chốn-thảnh-thơi]

em ảo hóa tôi
trong đêm tuyệt vọng
trong nhịp tim rũ rượi
em ảo hóa tôi
hội nhập cơn áp thấp nhiệt đới
di chuyển chậm ven biển
về phía em
em ảo hóa tôi
mở tung cánh cửa vào vườn ma mị
nơi hoa trái em tươi mát
thơm ngây ngất mùi da thịt ủ trong thổ cẩm  (more…)

Quảng Tánh Trần Cầm

Nhớ ông Bùi Giáng

chu choa sao nàng có quá nhiều quần.
hắn tóa hỏa
khi đọc đi đọc lại bài thơ
người con gái mặc quần
của cố thi sĩ bùi giáng.
quá nhiều quần ̶ ̶
quần đỏ. quần đen.
quần trắng. quần hồng.
quần tím. quần vàng.
quần rách. quần lành ̶ ̶
tóa hỏa nhưng thầm cảm ơn bùi thi sĩ gợi ý
bài thơ hắn định viết với tựa đề
người con gái không mặc quần.
đó là giữa lúc nàng thay quần.
như thị. như thị.
(more…)

Quảng Tánh Trần Cầm


Dream of the poet
Cezanne

Thuở nào

sau nhiều năm tháng liên tục ngửa mặt lên trời
và úp mặt vào vùng tối vùng ướt vùng sâu
của rừng nguyên sinh, hắn khục khà khục khịt

trao chuốt ngôn tự cú pháp mông muội, u ám,
ẩm mốc. vẫn chưa đạt độ gây mê nhưng thừa
sức hại và giết não ̶ ̶ như đốc thúc người khờ
(more…)

Quảng Tánh Trần Cầm

Tiếng kèn trong gió xoáy
Tiếng kèn trong gió xoáy
dinhcuong

Blues như đêm hè

tiếng kèn òa oa òa oa òa oa oa than khóc giữa
đêm đen và người ca sĩ da màu nặng cân trần
trụi rên siết theo nhịp hoen rỉ. mồ hôi tươm

nhếch nhác trong cái nóng râm rang trong tiếng
rì rầm đôi khi tắt nghẽn của máy điều hòa không
khí chừng như kiệt sức. người ca sĩ hớp một

ngụm whisky từ chiếc ly sóng sánh trên tay rồi
nối tiếp với giọng ca chậm, trầm, buồn, tối tăm,
huyễn hoặc, khắc khoải đầy vơi trên dòng chảy
(more…)

Quảng Tánh Trần Cầm

Đôi dòng gửi cảng thơm

những cụm khói cay nồng
những xe vòi rồng đột phá
những tên cảnh sát chìm
những toán cảnh sát nổi
những dùi cui, đạn cao su
không đủ dập tắt nỗi đau
không đủ cưỡng bức lòng phẫn nộ ̶
đã tới điểm không trở lại
khi nhà nước dùng bạo lực sắt máu đi ngược lòng dân
nhà nước suy tàn, tự hủy.
(more…)

Quảng Tánh Trần Cầm


Biếm họa của Babui

Ngàn năm đô hộ

guồng máy xoay vòng
tít mù như con vụ
ai nấy đều chóng mặt ù tai

đôi khi muốn bịt tai che mắt
phó mặc tương lai
cho tập đoàn khôn nhà dại chợ

nhưng não lòng cho con cháu
làm hạng cùng đinh trên quê cha đất tổ
phận tôi đòi ngàn năm trước
(more…)

Quảng Tánh Trần Cầm

Nôn nao

trời lao xao, đất lao xao, rừng lá lao xao
lao xao như lau sậy oằn mình trong gió
lao xao như tiếng vỗ cánh vang dội làng cò
lao xao như những con sóng vỡ từ bờ xa

lao xao như mưa lũ thoát đập tràn đồng
lao xao như sắc màu máu me, diêm dúa
lao xao như hình và bóng xô đẩy
giành giật giấc ngủ đêm qua
(more…)

Quảng Tánh Trần Cầm

ở một khu chợ đêm
của một thành phố cao nguyên
tôi giáp mặt
một bà mẹ bên bếp nhỏ than hồng
thơm phức mùi khoai, bắp nướng
khói cay rám mặt mẹ
dưới mái tóc xám tro
mắt đỏ gay, da đổ đồi mồi
khi dòng người ăn đêm tan biến
mẹ tắt lò, quang gánh
đèn khuya, bóng đổ, vai gầy
ai người đón mẹ về đêm nay?
(more…)

Quảng Tánh Trần Cầm

Nhớ nhung ngày hạ

nàng có vị chua của arabica
nàng có vị đắng chát của robusta
nàng lên men
nàng thơm
nàng tỏa hương hoan lạc
& tôi chết ngây ngất
trong nàng
khi nàng trổ bông ──
nồng & đậm màu
ngào ngạt hôm nay
ngày mai &
nhiều ngày sau nữa của mùa hè ──
như nắng & gió bất tận
như cánh đồng hướng dương
vàng mượt chạy xa mút mắt
vẫn rực rỡ sau cơn mưa vội
& trong âm điệu rì rầm của lũ côn trùng khổ hạnh
nàng cất lời
nhớ nhung bất tận
(more…)

Quảng Tánh Trần Cầm

Mịt mờ

đôi lần nàng đã nói không
gây phức tạp, phiền phức, nhức đầu
dù trí nhớ của nàng mịt mờ
định kỳ hay vĩnh viễn
tôi vẫn nhức đầu khi chăm nàng &
vẫn đương đầu với phiền toái, phức tạp của
y học & kỹ thuật hôm nay
(more…)

Quảng Tánh Trần Cầm

Mỗi buổi sáng

đi ra, đi vào, đi lên, đi xuống
(kích hoạt tế bào bầm dập?
đánh thức ký ức trì trệ?
thư giãn trong hộp cá mòi?
thư giãn trong nồi cá hấp?)

mở cửa, đóng cửa
(mở, đóng cuốn sổ đen?
mở, đóng dấu ngoặc đỏ?
mở, đóng vòm trời xanh?
mở, đóng tự do mong manh?
mở, đóng rạng đông chờ đợi?)
(more…)

Quảng Tánh Trần Cầm

Một buổi sáng ở tu viện Pháp Vương

gửi Trang Chu, muộn

rạng đông ̶ ánh hồng nở rộ
nắng sớm sưởi ấm vòm cây
một ngày rực rỡ vươn dậy
và người nhẹ nhàng chấp cánh
vượt thoát ̶ bay vào lãng quên
như đã trăm năm
không một dấu chân
không một di ảnh
chỉ còn những cánh hoa jacaranda tím lịm
rơi rụng trên tượng đá nứt chân
mắt đăm chiêu dõi về
bên nầy, hay bên kia dòng đời?
nào ai biết
nào ai hay
(more…)

Quảng Tánh Trần Cầm

Triptych

1.
rất chậm
nốt ruồi son màu huyết dụ
tươm máu
dưới trăng
nàng lặng lẽ chải tóc & tỏa hương
hoan lạc
che dấu lời giã biệt
đêm dài

2.
sau khi tắm
cổ nàng cao như thiên nga
chiếc khăn hờ hững che nửa thân mình
hai bầu ngực & phần mũm mĩm
e thẹn nở hoa
rực rỡ
khi nàng bước ngang bức phó bản
của georgia o’keeffe trên tường
(more…)

Quảng Tánh Trần Cầm

Đôi khi

đôi lần tôi vung vẩy chân tay
đinh ninh tim mình là quả lắc đồng hồ
(chắc chắn không cần máy trợ tim)
tích tắc, tích tắc ̶ nhịp sống còn đây
tích tắc, tích tắc ̶ còn đây mây ngàn muôn thưở

có khi tôi nằm liệt giường năm ba bữa
lắng nghe tiếng chân qua đường phố lạ
mà đã rất quen trong tuối học trò
nghe tiếng ai cười nói huyên thuyên
và vẫn chờ nghe ai gọi tên mình trong gió
(more…)

Quảng Tánh Trần Cầm
gửi người đã đi

khoảng trưa thứ tư
không ai biết khi nào hắn thức dậy
chỉ thấy cửa sổ mở toang
chữ nghĩa tẩu tán theo cơn gió
còn nồng nặc mùi bia bọt

trong cái sọt rác lủng củng lon, chai, bao, hộp
chơ vơ năm ba bài thơ xé dọc xé ngang
không ai biết hắn quẳng đi lúc nào
và rất có thể hắn cũng không biết
và không nhớ hôm nay là thứ tư, ngày đổ rác
(more…)

Quảng Tánh Trần Cầm

Xứ muỗi, nửa khuya

đêm về nghe lắng đọng
trước mặt tôi
trang giấy trắng, rất trắng
không một chữ
đơn độc tận cùng
chờ đợi dòng cảm xúc
trống. vắng
như ngôi nhà mục, ghế bàn đổ nát
như mộ bia hoang phế
như hàng cây cổ thụ cưa tận gốc
như dòng sông vật vã, khô cạn
chim, cá bặt tăm
người lang bạt
man mác tiếng vo ve
hiu hắt nửa khuya
tôi ngập ngụa đắm chìm trong xứ muỗi
(more…)

Quảng Tánh Trần Cầm

Những cánh vạc xa

để tưởng nhớ Mẹ (TTĐ) và Mẹ Nuôi (LTG)

mỗi lần lái xe ngang vùng đầm lầy ngập nước
tôi luôn đưa mắt tìm kiếm một vài cánh vạc
của ngàn cánh vạc
cho dù mùa thiên di đã qua
cho dù những cơn gió cay nồng đang đến
cho dù muôn cánh vạc đã tận cùng xa
những cánh vạc bôn ba che chở đàn con nhỏ
kỷ niệm lắng sâu trong trầm tích của tuổi thơ vụng dại
chợt bềnh bồng trôi dạt theo tháng ngày qua
như ngàn cánh vạc origami phất phơ trước gió
ngày đó, có mẹ và con trong buổi loạn ly
(more…)

Quảng Tánh Trần Cầm

Khúc lặng

như đào bi đương đại
nửa vòng trái đất tai ương
nàng ̶ vụng về, ngổ ngáo phút nói thật

thần tượng run rẩy quay cuồng
ngạo nghễ hoang phí xác thân
bên đường khuya lầy lội
(tr)(đ)ời vào đêm tận cùng nhức nhối
(more…)

Quảng Tánh Trần Cầm

Đi tìm

ngày qua, và nhiều ngày sau nữa
tôi hóa thân làm con mọt sách
già héo, già hắc, già quéo, già quắc, già mỏi, già mòn
biệt vô tăm tích trong tàng kinh các
đi tìm một dấu triện son
(more…)

Quảng Tánh Trần Cầm

Ứ hự

chào các ngài, cùng thiên long bát bộ
tôi, tham, sân, si ̶ xăm (trái tim màu huyết dụ)
chí tâm đảnh lễ

đã ăn cơm chùa
đã nghe tứ diệu đế
đã uống rượu đế

xin chút hy vọng
dù mỏng manh ̶ ảo vọng?
hồi hộp như nặn bài
(more…)

Mộ khúc

Posted: 13/09/2018 in Quảng Tánh Trần Cầm, Thơ

Quảng Tánh Trần Cầm

chiều vàng lá cay nồng
giọt nắng hồng treo trả
rưng rưng một ngày qua
dư âm đời đồng vọng
tan vào cõi mênh mông

dư âm đời đồng vọng
mắt mờ dõi núi sông
ngựa về bên đồng cháy
người đâu? nấm mộ hoang
hồn ai về thấp thoáng
(more…)

Quảng Tánh Trần Cầm

Vu Lan nhớ Mẹ

bình sinh Mẹ trách vô-minh thần đồng
quê nhà ở tận bên sông
chiều nghe bìm bịp ̶ con trông Mẹ già
Mẹ già ̶ bán chợ bôn ba
nuôi con chục đứa
đứa xa đứa gần
Mẹ già ̶ gồng gánh nợ nần
bao năm cay đắng
đau thân mỏi hồn
Mẹ về cõi tịnh ngày hôm
con nghe bìm bịp gọi dồn
lặng thương
chấp tay tiễn Mẹ lên đường
cắn răng
quặn ruột
vô-thường thế gian
Mẹ tôi nào biết thanh nhàn
Vu Lan nhớ Mẹ ̶ ngập ngàn bóng mây
(more…)

Quảng Tánh Trần Cầm

Trầm, bổng, lặng

đêm về trăng đứng đợi sao
vai nghiêng
bóng đỗ
chiêm bao phơi dài
hoàng hôn trên dốc lưu đày
mồ hôi biển mặn
miệt mài thâu đêm
một thời con nước đảo điên
một mai
mai một
nổi, chìm
lặng thinh
một mai trong cõi vô minh
sương khuya
lệ nến
mình trần đợi mưa
vườn xưa. đất mẹ. hương dừa
lá xanh bát nhã
dạ thưa con về
(more…)

Quảng Tánh Trần Cầm

Về đâu

xuân đi về đâu
khi cơn gió hanh nồng
lồng lộn từ sa mạc cát đá qua thung lũng cây xanh
để lại vết cháy đau nhức hằn sâu trong tâm thức

người đi về đâu
trên dòng bạt mạng
ôi ngọn nến cuối cùng trong đêm
thả trôi vào ký ức mai một của thời quên lãng

về đâu
tiếng hú thăng hoa trên đỉnh cao vời vợi
bỏ lại sau lưng
mây trời bàng bạc buổi sơ sinh
(more…)

Quảng Tánh Trần Cầm

Thời lú lẫn

lễ hội quá nửa đêm
phảng phất mùi sương khuya
đèn khắc khoải
ai lê lết, húng hắng ho
bóng chao
cuộc vui tàn lụi
theo ánh trăng lu của thờl lú lẫn

tôi, phàm phu điên đảo
cầm cố đất đai ông cha
non một thế kỷ
(đồn rằng) tôi bán rẻ tương lai con cháu
(đồn rằng) tôi thế chấp linh hồn cho quỷ
(đồn rằng) tôi tệ hơn đĩ, điếm cho mướn xác thân
một thờl lú lẫn
(more…)

Quảng Tánh Trần Cầm

Đông bắc, ngày qua

rời khỏi subway
tôi nhập vào dòng người
vô danh
vô cảm
hối hả bắt đầu một ngày
vô nghĩa
vô minh

người đứng rất xa
thờ ơ
toa tàu vượt nhanh
vạt áo xám xanh phất phới
xám xanh màu phấn mắt bàng bạt vòm trời
bỏ lại giọt long lanh
vời vợi
(more…)

Quảng Tánh Trần Cầm

Mẹ già

xác người nhiều năm qua
làm phân bón cho rừng lồ ô
ngút ngàn, xanh thẳm

nắng xuyên vòm cao rực rỡ
sương vờn lá
tan vào thinh không

trong cát bụi hoang vu
ai người nằm xuống
ai người vò võ đợi trông
(more…)

Quảng Tánh Trần Cầm

Hoài niệm, 43 năm

nắng trưa ngất ngư ruồi muỗi
điếc tai
hoa mắt
người nạt, người reo
gái, trai đon đả
mộng mị um xùm
phiên chợ (tr)(đ)ời ─ rối bời vọng tưởng

âm, ảnh đến đi tất bật
từ chốn phôi pha
ngoi ngụp trên dòng chảy nhạt nhòa
ngổn ngang sắc màu hỗn tạp
vũ trụ hôn trầm
thoi thóp thiên hà
dập vùi ảo giác
(more…)