Archive for the ‘Thơ’ Category

Huy Uyên

Về lại Tuy-Hòa

Bao lâu rồi Tuy-Hòa không ngủ
Tàu đi ngang, trời đã khuya đêm
phía mấy lộ buồn
phố và mây trôi cùng gió
người gánh hoa rau từ Liên-trà, Phúc-lễ
hình như trời đang nhọ mặt đường .

Vó ngựa sầu bon dặm mù sương
bóng ai bên lề che khuất
ngọn đèn vàng không đủ sáng bên đường
em có nhận ra màu trời thương nhớ
để tím trầm nghiêng ai màu mắt.
(more…)

Yên Nhiên

Tô cháo lòng cho Tú Uyên

Chàng thích cháo lòng món điểm tâm
Tim gan phèo phổi để khai tâm
Đũa thần Tố Nữ khua tay múa
Nghi ngút tô bưng hầu tận mâm
Thuôn mướt tay tiên khai vị ngọt
Trà mạn sen thơm trìu mến dâng
Nụ hồng hàm tiếu còn chờ đợi
Phe phẩy quạt này chàng hãy nằm
(more…)

Nguyễn Minh Phúc


Lovers
Connie Chadwell

Anh còn nợ em

anh còn nợ một nụ hôn
mai sau không biết có còn bên nhau
trăm năm dẫu có úa nhàu
nụ hôn anh nợ bạc đầu không quên

anh còn nợ những nhớ quên
tình yêu mầu nhiệm hương đêm nồng nàn
làn hơi em thở khẽ khàng
ru anh vào mộng thiên đàng ái ân
(more…)

Nguyễn An Bình

Bài ca dao cho mẹ

Ca dao nào đưa con vào giấc ngủ
Mẹ qua cánh đồng vàng rạ rơm phơi
Mùa giáp hạt vẫn sờn manh áo cũ
Gánh hàng rong thơm bếp lửa bên trời.

Mẹ suốt đời như sông trôi lặng lẽ
Vun hạt phù sa bồi đắp cho người
Lên thác xuống ghềnh thân cò không kể
Những phiên chợ chiều bóng đổ đơn côi.
(more…)

Trần Huy Sao

Viết trong Ngày Tạ Ơn

Trần gia trang Mùa Tạ Ơn
con gà Tây, nằm, nín lặng
tảng thịt bò, ngồi, dáng nặng
mấy chai rượu, đứng, ngang hàng

đứng.nằm.ngồi, đều, xếp bàn
đặng mừng, đón, Ngày Tạ Ơn
con cháu, lo, tới hết trơn
chỉ im, lắng, cậu Hai Trí!
(more…)

Viên Dung

Đất thua buồn chả vầng ô

ở đó nhiều nỗi đắng cay
không lâu chợt hiểu chẳng may đổi đời

ở đó hất hủi đời tôi
buồn đi. em ở, tiếc thời thảnh thơi
em hạt đất, mắc theo thời
bận bịu, không thấy mặt trời rong chơi
(more…)

NP phan

Vẫn còn đâu đó

vẫn còn đó những sớm mai
khi ta ngồi đợi đêm dài phân ly
câu kinh vô tự sầu bi
cuối vườn hoa vẫn nhu mì đó thôi

vẫn còn đâu đó em ơi
chút hoang vắng, chút ngậm ngùi mênh mông
xin về nói với dòng sông
cứ xuôi về phía bềnh bồng, phiêu linh
(more…)

Nguyễn Hiền

Nơi này. một ngày em nói
Chiều ở đây sao buồn quá
Đến bếp lửa cũng biết thở dài

Nơi này. một ngày tôi tiễn em
Lặng lẽ
Con chó già ngơ ngác đứng trông theo
(more…)

Nhiều tác giả
Phan Tấn Hải chuyển ngữ

Chúng ta đang bước vào tháng cuối cùng của năm. Ngày đầu tháng 12 đã được Liên Hiệp Quốc chọn là “Ngày thế giới phòng chống bệnh AIDS”… Biểu tượng của ngày 1/12 hàng năm trong ý nghĩa này là Dải băng đỏ — biểu tượng toàn cầu cho tình đoàn kết với những người nhiễm HIV và những người bệnh AIDS. Tên chính thức ngày này là: World AIDS Day.

Đó là một hiểm họa của nhân loại. Ban đầu là tình dục không an toàn, và sau đó là lây bệnh. Đã có lúc người ta lo sợ nhân loại sẽ bị xóa sổ vì AIDS, vì những năm đầu bùng phát, không có thuốc gì ngăn cản nổi lây nhiễm HIV, một hội chứng dẫn tới AIDS. Tính từ năm 1981 tới 2007, bệnh AIDS đã giết chết hơn 25 triệu người, và tới năm 2007 ước tính có khoảng 33,2 triệu người trên khắp thế giới bị nhiễm HIV, làm cho HIV/AIDS trở thành một trong các dịch bệnh phá hoại nhất trong lịch sử. Mặc dù gần đây, việc điều trị và phòng chống HIV đã được cải thiện ở nhiều vùng trên thế giới, nhưng chỉ riêng năm 2007, đã có khoảng 2 triệu người bị chết vì bệnh AIDS, trong đó có khoảng 270.000 trẻ em.

Thống kê gần nhất là năm 2016, cho thấy 36.7 triệu người đang sống với HIV và kết quả là 1 triệu người chết. Nghĩa là, HIV/AIDS đồng nghĩa với Tử Thần.

Sau đây là một số bài thơ cho Ngày HIV/AIDS từ nhiều thi sĩ quốc tế.
(more…)

Mặc Phương Tử


Rồng bay
tranh bằng gạo rang của Hồ Sĩ Nghĩa

Tôi sinh ra từ miền đất Phương Nam
Thẳng cánh cò bay một thời mở cõi.
Ngàn mây vân du
Ngàn mây vẻ lối,
Sông nước muôn trùng, bát ngát bóng chiều lam.
Cảm thức quanh tôi
Đất trời thân thiết
Tim máu ông cha từ thuở xa xăm.
(more…)

Bùi Nguyên Phong

Thanksgiving hờ hững

Ta nợ nước Mỹ lời cám ơn.
Ta nợ quê hương lời tạ lỗi.
Ta nợ Jesus đời sám hối
Nợ A Di Đà kiếp phù sinh

Ta nợ biển lời thề.
Nợ em chữ tình.
Nợ bạn bè chữ nghĩa
Nợ mẹ cha chín chữ cù lao.
(more…)

Nguyễn Minh Thanh

Mô đất lạ chôn vùi thân bách chiến
Đám sương mù tàn tạ mảnh chinh y

(TNH)

Xót thay,
Những Tấm Thẻ Bài Lưu Lạc
Cuộc chiến đã tàn
Xương cốt dần tan…
Song,
Những Tấm Thẻ Bài chưa an chỗ nghỉ
Cuộc chiến đã qua gần nửa thế kỷ
Vậy mà,
Những vong linh Tử Sĩ hãy còn dật dờ…
Thảm thay!
(more…)

Võ Tá Hân

Thơ: Cao Nguyên; Nhạc: Võ Tá Hân; Hòa âm: Quang Đạt; Tiếng hát: Diệu Hiền
ban_ky_am

Nguồn: Nhà thơ Cao Nguyên gửi nhạc và âm bản mp3

Hợp âm 3 | Như

Posted: 30/11/2018 in Hoàng Xuân Sơn, Thơ

Hoàng Xuân Sơn


Từ trái: Cao Vị Khanh, Hoáng Xuân Sơn và Hồ Đình Nghiêm

Hợp âm 3

ngã ba
là ngã ba nào
hàng xanh đã luỵ
hàng rào đã thưa
chừ thì
xấp xỉ ngày xưa
bọn mình 3 đứa
già nua thiệt rồi
thôi
cứ nghĩ lungmột hồi
biết đâu hàng họ
còn rơi rụng
về
(more…)

Vết tranh xương máu

Posted: 30/11/2018 in Hoa Nguyên, Thơ

Hoa Nguyên

Về Ô Lâm nắng dãi đầu
Những đoàn quân pháo kéo về đâu
Lưng chừng mây gió hang Tức Chụp
Mịt mờ cát bụi tuyến giang đầu

Tôi đến rồi đi như khách lạ
Những con đường mìn, ghồ ghề sỏi đá..
quanh năm rừng núi, sình lầy..
Có mây giăng xám chiều biên giới
(more…)

Ráp ráp…

Posted: 29/11/2018 in Hồ Đình Nghiêm, Thơ

Hồ Đình Nghiêm
thơ việt dã tiếp sức của Cao Vị Khanh, Hồ Đình Nghiêm, Hoàng Xuân Sơn, Vũ Hoàng Thư.


Từ trái: Cao Vị Khanh, Hoáng Xuân Sơn và Hồ Đình Nghiêm

Ly cầm chưa ấm ngón tay
Bồ đào đã đỏ như say tiếng cười
Rượu mời không ngọt cũng bùi
Xẻ nhau chút xíu nụ đời gần… phai.

Ước gì đủ mặt chiều nay
Cụng ly bốn góc, không say không về!
(more…)

Nguyên Lạc

Bao năm không về quê cũ
Nhớ xanh lúa trổ đòng đòng
Biếc chiều vạc mờ khói phủ
Kêu chiều chim vịt buồn mong!

Cố hương trong hồn vẫn mãi
Chiều theo con nước lớn ròng
Hoa trôi một dòng tím thẫm
Thương ơi tình đó nhói lòng!
(more…)

Phạm Hồng Ân

Mắt bão

tôi theo nước. đổ. về lòng phố
trời đưa mây. xóa. dấu chân đêm
gió réo hồn linh. cây nức nở
về. trăm cây số. gọi tên em.

Sài Gòn trói ngược. sinh lực tôi
gặp nhau trong mắt bão. chơi vơi
khóc tôi. em khóc bằng tiếng sấm
rền vang từ lúc lửa xé trời.
(more…)

Vương Ngọc Minh

Sau Tạ Ơn.

chị em phụ nữ việt nam
kể ra thì ai cũng ham bưng đồ

tôi ăn hết con gà lôi seven pounds
ba ngày
thì dính tâm thần/ một cơn tâm thần nhẹ
khá thơ mộng

tôi đội cái vòng có gắn chong chóng
đi đứng nằm ngồi
cái chong chóng thảy đều quạt
quạt không ngừng nghỉ/ nâng chén cơm
chưa kịp lua
chong chóng quạt- thổi bay hết cơm
(more…)

Lý Thừa Nghiệp

Sắc tâm

Tràng giang tiếng bấc tiếng chì
Trăm năm gió mái thầm thì nắng mưa
Cầm bằng bèo bọt đẩy đưa
Phận đời muối mặn nhặt thưa lưới trời
Sợi tằm sợi tóc sợi tơ
Cháy lên, tấc dạ ngời ngời sắc tâm.
(more…)

Nguyễn Hàn Chung

Người hành phương Nam ta phương Tây
Người vài trăm cây ta vạn cây
Mây trắng người đau trời cố quốc
Còn ta mây lạc của ai đây?

Người trói thân vào nợ nước mây
Bọn ta vong quốc sầu như cắt
ruột gan thống hận lớp chai dày
Vẫn nén buồn đau cày mấy Job
(more…)

Yên Nhiên

Mai Hoa Thôn

Chiều xưa Đà-Lạt Mai-Hoa-Thôn *
Lạc bước rừng xuân thoang thoảng hương
Ngơ ngác ngước nhìn hoa rộ nở
Ngây thơ đâu biết áng mây buồn
Chưa yêu chưa nhớ chưa hò hẹn
Còn mộng còn mơ còn vấn vương
Trang vở ủ thơm mùi quyến luyến
Áo bay nhè nhẹ chút sầu thương

(*) Ở Đà-Lạt có Mai Hoa Thôn. Vào một buổi chiều tan học, cô bạn rủ Yên Nhiên ghé nhà một người quen. Người em gái sắp lấy chồng, bạn ghé nhà người quen để trao thiệp cưới.

Mai Hoa Thôn ẩn khuất, đứng ngoài đường không nhìn thấy được; khi bước qua cánh cổng Yên Nhiên nhìn thấy cảnh tượng huyền ảo: Cả một rừng hoa mai đang rộ nở, rực sáng trong chiều.
(more…)

Thy An


Tuệ Sỹ

trong hỗn mang của văn và thơ
có tiếng thở dài sách vở
chữ nghĩa dư thừa không nói được
tháng mười dường như chôn sâu trong tiềm thức
những tiếng gọi lạ lùng không định nghĩa
như tiếng của lá và của mưa rơi ngoài kia
em hụt hẫng trong lời tỏ tình
ta nghiêng ngã bước lên đồi cỏ
con chim nào của Phạm Thiên Thư giấu mỏ
trên ngực nóng nát nhầu
ngày đầu thu nhìn qua ô của đục
thấy áo màu xanh Tuệ Sỹ đồi hoang
nghe thoang thoảng hương trầm
len vào từng nhịp thở
(more…)

Ngày sinh của gió

Posted: 27/11/2018 in Phan Ni Tấn, Thơ

Phan Ni Tấn
gởi Bắc Phong và các bạn

Buổi chiều mùa đông ngày chưa kịp tắt
Nắng bay trên cây lấp lánh ánh vàng
Đón chút người về hẹn nhau cuối nẻo
Những ngả tư lòng thắp ngọn hoa đăng

Thả chiếc thu rơi vàng phai sắc lá
Miệng giếng trời cao nhả bóng đêm về
Vẻ đẹp mùa này hạt mưa nghiêng thắm
Ướt một chùm em ngọn tóc hương quê
(more…)

Nguyễn Minh Phúc


Thiếu nữ Đà Lạt rừng đổi màu
dinhcuong

Giai nhân

mơ màng Đà Lạt hóa thân
em hay là bóng giai nhân tôi chờ
hồ chiều xanh đến ngẩn ngơ
dã quỳ vàng đẫm giấc mơ Đồi Cù

chiều nghiêng tím cả sương mù
phố cao trời thấp hoang vu bềnh bồng
chạm vào hơi lạnh ngàn thông
nghe hồn Đà Lạt chìm trong gió tràn
(more…)

Nguyễn Hiền

Biển Nha Trang ngủ ngàn năm trong ký ức
Ta về thăm lại mùa thi xưa rất xưa
Con đường Duy Tân đầy phấn trắng học trò
Ngang dọc một thời tự xưng là sĩ tử

Một thời mặt vênh vênh coi trời bằng vung
Học sinh đệ nhứt nhiều em mê như điếu đổ
Bởi đường tương lai rộng mở thênh thang
Rớt tú tài 2 ta vào trường sĩ quan Thủ Đức
(more…)

Nguyễn An Bình

Qua Bắc Vàm Cống mùa nước nổi

Lâu lắm mới về ngang Vàm Cống
Mười năm ờ nhỉ chắc lâu hơn
Mười năm đời chỉ là giấc mộng
Mười năm sông cạn – núi cũng mòn.

Qua Bắc Vàm Cống mùa nước nổi
Ai còn bủa lưới cá linh non
Chợt thèm lẩu mắm – bông điên điển
Một thời tuổi trẻ – dấu chân son.
(more…)

Trần Vấn Lệ

Chàng từ đi vào nơi gió cát
Đêm trăng này nghỉ mát nơi nao?

Buồn quá. Ngồi xem phim nghĩa địa
Giống như người lính buồn…ngồi nhớ anh em
Nhìn thấy bia đề tên Tôn Thất Thuận
Cảm ơn Trời cho thấy lại người quen…

Tôn Thất Thuận khóa 18 Võ Bị
thường tới nhà tôi vì vợ nó bà con
Nó Phan Thiết và tôi Phan Thiết
Tôi dạy học Đà Lạt, nó hành quân Dam Rong…
(more…)

Khi tinh anh xanh

Posted: 26/11/2018 in Hà Duy Phương, Thơ

Hà Duy Phương

khi thi sĩ nói về sắc màu từ vô ngôn ánh sáng trắng
lưỡi liềm trăng là lưỡi hái tử thần
rơi trên dòng sông cầu cạnh

khi đêm với tay đặt nụ càn khôn lên gót chân Lynh
hồn trắng sóng hoang đường
triền sông sớm mai lộc vừng tả tơi đỏ máu
(more…)

Huy Uyên

Chạy quanh những bức tường sơn trắng
Mang theo ác-tính tâm-hồn
Cửa sổ gian phòng đóng kín
Giam lỏng phận đời vây quanh.

Đau-đớn giả vờ đi rong
Nghĩ về những buổi cùng em bên cầu Phụ-Ngọc
Mộng-tưởng chao nghiêng tuổi xuân
Hoang trôi bất-ngờ về theo nỗi chết.
(more…)