Archive for the ‘Thơ’ Category

Trần Huy Sao


Elizabeth Trần Huyền Trân

năm ngoái ngày ra trường cháu Ngoại
rộn rả trống kèn người lui tới
năm nay ngày ra Trường cháu Nội
chỉ riêng mình cháu xuống nhận bằng

Ôn ngồi trong xe mà quá giận
cái cô Vi… mắc dịch mắc toi
ỏng a ỏng ẹo nhìn bắt ói
ỏng ẹo bao giờ mới chịu đi!…
(more…)

Chu Vương Miện

Chó chết

Phụ hoạ với tiêu thổ kháng chiến
Bà con lối xóm
Đốt nhà thiêu huỷ làng mạc
Tản cư
Làng trên xóm dưới
Quận huyện không còn tiếng chó tru
Đã giết tiệt
Để tránh sủa ồn ào
Lộ mục tiêu
Từ đó thôn quê vắng vẻ
Quạnh hiu
Không chó sủa gà gáy chim kêu
Tất cả chìm trong hiu qụạnh
Tiêu điều
Chỉ duy nhất có nhà văn nữ Thuỵ An
Dám viết truyện ngắn “giết chó”
(more…)

Đi

Posted: 19/06/2020 in Hoài Ziang Duy, Thơ

Hoài Ziang Duy


Thuyền trăng bụi
Võ Đình

Đã đi ai bảo là không tới
Tới rồi chẳng hiểu phúc hay duyên
Đời qua xuôi nước con đò ngược
Núi ở đồi kia đâu nỗi riêng

Đôi khi đi nghĩa là đứng lại
Một mình soi lấy bóng quên đi
Thời gian đâu có chân năm ngón
Vẫn tiếng hệ đời phút biệt ly
(more…)

Hoang Phong | Thái Huy Long


Tranh Hoang Phong

Xe lên quán dốc

Xe lên quán dốc chiều sương,
Tà huy bóng ngã bên đường dặm cao.
Bốn bề hoang vắng cỏ lau,
Tre rừng nghiêng ngả một màu hoang sơ.

Xe dừng quán tối bơ vơ,
Dường trong mái chếch bóng mờ có ai?
Lão bà áo rách hai vai,
Vội vàng quạt bếp châm vài cành khô.
(more…)

Hoàng Xuân Sơn

Cành hoa níu gió

Trong gam lạnh những chiếc mầu
đổi thay
như áo phai mau
đường chiều
mùa màng nhón chiếc gậy xiêu
rồi đi như thể nước liều mu mơ
ô
khúc thiều bần bật

một chữ một chữ
bến
bờ
là đâu  (more…)

Đặng Xuân Xuyến

Chiều quê …

Nắng đẩy mây dồn phía đằng tây
Mưa bụi lạnh thêm những gót giày
Ngõ nhỏ gió về luồn run rẩy
Nhao nhác lưng chiều cánh vạc bay.

Làng Đá, chiều 19.08.2018

 

Tím

Mưa bụi giăng đầy trong mắt em
Hoa Xoan rơi kín tím góc thềm
Lời yêu bỏ lửng từ đêm ấy
Xao xác đến giờ hương tím say.

Định Công, trưa 13.05.2019
(more…)

Quảng Tánh Trần Cầm

Cần vắc-xin cho bệnh mù quáng

có thể chúng ta sẽ có thuốc chủng ngừa COVID-19 không lâu lắm
nhưng cũng cần có vắc-xin cho bệnh mù quáng, cố chấp

đất nước nầy đặt nền tảng trên người dân ̶ ̶ ̶
of the people by the people for the people

mà sao lãnh đạo coi người dân như kẻ thù
và thách thức chế ngự người dân bằng vũ lực quân sự

cầm quyển thánh kinh trong tay không làm mình
thánh thiện hơn người khác ̶ ̶ ̶ chỉ biểu hiện sự yếu đuối
(more…)

Khổng Trung Linh

Chốn nắng

Gởi nhau vạt nắng thơm ngày mới
Giữ ấm khi hồn dậy bão khơi
Dĩ vãng có nhàu trăng thuở nọ
Ta vẫn cần nhau suốt cuộc đời

Gởi nhau bờ bến quê quán xưa
Hình dung mầu nắng bước chân đưa
Lời ru chất ngất hồn tre lũy
Thắm mãi trong nhau dấu bụi mờ
(more…)

Giọt đêm

Posted: 17/06/2020 in Sông Cửu, Thơ

Sông Cửu
(Thân tặng những mảnh trăng trôi)

Giọt đêm vừa ngưng chảy
ngày mới gội mặt trời
râm rang tiếng dế gáy
gọi thu còn ngủ say…

Mây về đâu nhẹ bay
mộng dài đan sóng cuộn
nguồn đau nào cô đọng
nỗi buồn nào long đong!?
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Viết cho em qua mùa Cô vid

Em và giọt nắng tung tăng
Trong chiều gió lộng mềm giăng lụa là
Thơm hàng lá nhỏ chân qua
Trời cao và gió la đà vướng vai

Ngập ngừng từng áng mây phai
Cho em thả tóc lộng bay trong chiều
Dịu dàng giọt nắng trong veo
Trên hơi em thở lạc chiều tương tư
(more…)

Nguyễn Hàn Chung

Tôi vàng không trắng được đâu
cha con cháu chắt cũng màu đó thôi
trắng làm sao được hỡi ơi
vàng đen cũng đức Chúa Trời thai sinh

Gái tôi vàng thiệt là xinh
cũng tài giỏi cũng minh tinh hơn người
phát minh sáng chế truyền đời
giống nào thượng đẳng tuyệt vời, nói nghe?
(more…)

Vũ Thế Dũng


Thiếu nữ trên đồi Đà Lạt
dinhcuong

Thơ: Nguyễn An Bình; Nhạc: Vũ Thế Dũng; Tiếng hát: Thu Hương
ban_ky_am

Nguồn: Nhà thơ Nguyễn An Bình gửi nhạc và âm bản mp3

Mượn

Posted: 15/06/2020 in Nguyễn Hiền, Thơ

Nguyễn Hiền

tôi cõng buổi chiều nắng rát trên lưng
hỏi mượn ông trời một cơn mưa
không ai cho một kẻ nghèo kiết xác mượn bất cứ thứ gì
đời vốn dĩ là vậy
tôi dám trách ai?

tôi cõng buổi chiều nắng rát trên lưng
hỏi mượn gió
một làn hơi mát
trời tháng 6 gió hạ lào
xa quá
không chở nổi tình người trong cơn nắng hạn
tôi dám trách ai?
(more…)

Chu Vương Miện

C. lý xưa chừ

Thời thuộc địa
Nạn nhân bị cột hai cánh khủyu
“trói ké ra đằng sau lưng”
Trực chỉ nhà giam
Hôm sau đưa lên deuxième bureau
Tra tấn mềm xương
Mặc may còn sống
Lại tra điện matrak
Xin âm dương
Nạn nhân té đái vãi cứt
Bao giờ đau quá chịu không thấu
Đành nhận tội “chống phá chính quyền bảo hộ”
Tù mọt gông chung thân khổ sai biệt xứ
Tử hình
(more…)

Nguyễn Văn Gia

Ngó theo

Ông Sơn Núi
là Sao Trên Rừng
Đụng ông
mọi thứ hóa hư không
Sáng nay
ông giã từ Phương Bối
Có một đồi thông
ngó theo ông…
(more…)

Nguyễn Đức Sơn


Thi sĩ Nguyễn Đức Sơn (1937-2020)
Tranh Trần Thế Vĩnh

Sắp đẻ ở Di Linh cây cối chào chị
Sắp đẻ ở hư không
rừng và chị ôm nhau hát

Tôi giấu mặt đi ven hồ lạnh giá
Căn nhà gỗ phần mộ thanh xuân
Những ván thông dày đặc gỗ quan tài
Của tóc của chị của tình nhân
Của dương cầm bỏ phế đúng một năm
(more…)

Phạm Hồng Ân

Từ một áng mây ngừng trôi

tôi đi khi áng mây gần
tôi về khi áng mây vần vũ xa
rét em đong giọt lệ nhòa
trên ô kính cửa căn nhà tầng cao
từ trong khoảng lặng không màu
tôi chân dung ố đen sâu thẳm trời
áng mây gần cũng ngừng trôi
áng mây xa vẫn một đời vẫn xa
phố em chẳng bóng người qua
lối quanh co chỉ la đà thơ tôi
tôi đi mây có ngậm ngùi
tôi về mây có bồi hồi nhớ thương?
(more…)

Hồ Chí Bửu

Thành phố không người..

Đường phố vắng – thành phố đêm – lạnh lẽo
Hàng điện đường lặng lẽ đứng bơ vơ
Có một gã và bóng ma lẽo đẽo
Cúi đầu buồn đi hết một cơn mơ

Ta vẫn sống thản nhiên mà câm nín
Tuổi hoàng hôn ửng đỏ phía chân trời
Bỏ lại cả một hào quang chói lọi
Thuyền đâu còn đủ gió để ra khơi
(more…)

Lê Quang Thông

Ngả mình trên bóng nhung tơ
Tôi nguyền: sau lớn làm thơ suốt đời.

(Trưa vắng, Hồ Dzếnh)


Nhà thơ Hồ Dzếnh (1916-1991)

Lòng không lập thệ như Hồ Dzếnh.
Dù đã mê thơ thuở lớn lên.
Lãng tử nhiều lần quăng sách vở.
Đam mê che dưới vẻ ngoan hiền.

Ham danh học giỏi nên lơ đãng.
Yêu thơ nhưng nhạt với tình thơ.
Lớn lên xuôi ngược đời cơm áo.
Thơ đến rồi đi mãi hững hờ.
(more…)

Khê Kinh Kha

Thơ: Anton Đặng Thanh Trung; Nhạc: Khê Kinh Kha; Tiếng hát: Ngọc Quy
ban_ky_am

Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3

Huỳnh Minh Lệ

Mưa về

mưa về rơi tới cửa mình
hoa bằng lăng nở làm tình tội chưa
mưa về từng hạt lưa thưa
hạt khoan hạt nhặt là mưa cửa mình
(more…)

Một lời xin

Posted: 08/06/2020 in Thơ, Trang Châu

Trang Châu
Gởi thế hệ trẻ

Xin em
khi nói tiếng xứ người
đừng quên lời xứ mẹ
nhìn giàu sang quê họ
nhớ cảnh khó quê cha.

Xin em
khi sống ở đất hiền
đừng quên người biển khổ
trên thuyền yên bến đỗ
hãy nhớ kẻ phong ba.
(more…)

Hoàng Xuân Sơn


Nhạc sĩ Trần Quang Lộc (1949-2020)

[ƠN VỀ]*

Về đây. về tới đây rồi
áo the xanh bận guốc cời mộc lên
về đây tâm sự rất bền
hồn cao thả với hàn huyên nhạc trời  (more…)

Khổng thị Thanh-Hương
Yên Nhiên chuyển ngữ từ nguyên tác A Geisha brooch của tác giả.

Chiếc trâm cài màu đỏ nhỏ nhắn
Khép nép ẩn mình đợi chờ Nàng
Tóc nhung huyền, mặt hoa da phấn
Môi son tươi thắm nét đài trang

Lộng lẫy thanh y, đôi guốc gỗ
Thấp thoáng bên mành bóng kiều nương
Hẹn cùng ai đêm xuân ngày hạ
Cùng mê hoan say khúc nghê thường
(more…)

Kha Tiệm Ly

Than ôi!

1. Gió dìu mây, mây phủ màu tang,
Sương thức lá, lá rơi nước mắt.

2. Khóc người tuấn kiệt, núi thẳm ngậm ngùi,
Chạnh khúc đoạn trường, dòng sâu man mác!

Nhớ văn hào xưa,

3. Vốn nòi thế phiệt, lời lời hoa thêu gấm dệt, hàng hàng ý ngọc lời châu,
Nhằm cửa danh gia, ngày ngày ngọc dát châu đeo, bữa bữa đũa ngà chén bạc.

4. Hồng Lĩnh đỉnh cao vòi vọi, muôn khí thiên hun đúc bậc anh tài,
Lam Giang bờ rộng thênh thênh, vạn nguồn mạch sản sinh người khoáng dật.
(more…)

Trần Yên Thảo


Ẩn mật
dinhcuong

1.
Vườn xuân rực rỡ không cùng
cỏ hoa rung động tưởng chừng như say
trước hoa thần-phách ngất ngây
nào ngờ hoa lại cũng say đắm người.

2.
Ngút ngàn cỏ lạ hoa thơm
theo hoa quên cả chiều hôm gần kề
hốt nhiên đối diện chỗ về
từ khi cất bước chưa hề quay lui.
(more…)

Trần Huy Sao

Helo!.
cô Vi đi chưa?…
trùm mền suốt tháng đã bưa muốn chừa
mì gói từ sáng tới trưa
chiều hôm tới tối vẫn lùa mì khô
đi ra rồi lại đi vô
thiệt tình muốn chửi cha cô đó nờ…

hồi giờ có biết chi mô
chừ mới chạm mặt cái cô…cô hồn..
bày chi trống hoát trống huơ
cách li… cách chén…cách tô…cách gì!
sáng trưa tới tối ù lì
một mình với một… gói mì…vui khuây!
(more…)

Mặc Phương Tử

Một tiếng đàn gieo tự bấy nay
Vẫn rơi nhịp xuống thế gian nầy.
Non sầu đá dựng tình sương khói
Sông vắng chiều nghiêng mộng nước mây.
Ý thoáng, chưa phai mùa dĩ vãng
Đêm tàn, còn thức mộng tương lai.
Tà dương bóng ngả hồn cô tịch,
Thế sự miên man chuyện tháng ngày…
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Lá rơi mà ngỡ…

như chưa dứt một cơn mưa
như chiều nắng vẫn còn chưa phai màu
em vừa rời khỏi nơi đây
thoảng mùi hương hãy còn ngây ngất hồn

nghe buồn từ chớm hoàng hôn
gió biêng biếc nhớ mây bồn chồn trông
tôi ngồi với những hoài mong
chờ người cuối nẻo chiều mông mênh chiều
(more…)

Đặng Quang Tâm

Mây vẫn còn bay mây vẫn bay
Người đi/kẻ ở đợi đêm ngày
Núi cao không níu mây quay lại
Sao trách làm chi chuyện đổi thay

Cuối đời cam chịu thân lưu lạc
Trọn kiếp làm quen với đắng cay
Hỏi thử ai kia sao khéo họa
Khói bay hờ hững vẻ thành mây
(more…)