Archive for the ‘Thơ’ Category

Hoàng Xuân Sơn

ai noái chi mược ai
thơ tui mần vẫn có
chút thù tạc lai rai
với bạn bè thân hữu
cùng chương sự dài dài

bạn mền mới khỏi bệnh
răng không tặng một bông
hồng hương lai láng tỏa
ngát thơm vị đồng lần
(more…)

Trần Vấn Lệ

Thiếu nữ áo trắng khăn quàng xanh
Thiếu nữ áo trắng khăn quàng xanh
Thái Tuấn

Nói với Bạch Hường

Chưa em ạ, chưa mùa Thu em ạ
Vẫn đang là mùa Hạ, tháng Năm!
Có những cơn mưa nhỏ nhẹ âm thầm
như em bước khẽ khàng trong giấc mộng!

Chưa mùa Thu nên lá còn xanh bóng
Lá như em tóc mượt nhung mềm
Anh muốn cầm muốn nắm tay em
Anh muốn được hôn em từng sợi tóc…
(more…)

Nguyễn An Bình

Đêm Dương Đông

Sóng thì thầm ngỡ lời em hát
Bản tình ca muôn thuở không lìa
Em có thấy hai vì sao lạc
Biết ai còn thao thức đêm khuya.

Đêm phố biển ngọn đèn vẫn đợi
Soi lòng mình tấm tấm giọt mưa
Đường uốn quanh em về Nam Đảo
Nghiêng bóng dừa nghe kể chuyện xưa.
(more…)

Nguyễn Hiền

Hôm qua chim khách kêu đầu ngõ
Ý báo hôm nay có khách đến nhà
Tin. Ta mới bày ra chút rượu
Nhâm nhi. Đợi người ngàn dặm xa

Người quê chỉ có một tấm lòng
Trời quê lặng lẽ mình ta ngóng
Từ sáng mơ đến tối mịt mùng
Người đâu. Người đâu sao không thấy?
(more…)

Huỳnh Minh Lệ


Phó Thủ tướng Vương Đình Huệ

Hề

những tên hề mạt hạng
“hoa sữa nở tháng năm”
trời nóng như chảo lửa
nước mắt trong hờn căm

những tên hề đá cá
ngồi chiểm chệ vặt lông
dân khổ hơn con chó
thua con vịt chạy đồng
(more…)

Phạm Hồng Ân

Giấc mơ Điện Thọ

Sáng ra hồ chợt nhớ Điện Hồng
Mây xanh bay vòm trời mênh mông
Anh mơ thấy hồn thiêng sông núi
Lững lờ trên tận đỉnh hư không.

Ôi, vương quốc Chăm Pa còn lại
Nét Huyền Trân lồng lộng dáng em
Dáng em ủ dột trời Điện Thọ
Khi bước lên xe về cõi riêng.
(more…)

Tưởng Năng Tiến

Đồng chí Tổng Bí Thư nói nếu nhìn một phụ nữ đẩy xe bò mà trong lòng không xúc động thì không còn phải là người cộng sản nữa. (C.K.N. 2000)

Tôi “nhặt” được câu danh ngôn (thượng dẫn) trong Chuyện Kể Năm 2000, tập II, của Bùi Ngọc Tấn. Chỉ có điều đáng tiếc là tác giả quên ghi rõ là đồng chí TBT nào đã phát biểu một câu nói “đắt giá” tới cỡ đó. Mãi đến khi cùng cụng ly với tác giả ở California (ông chơi một ly sinh tố to đùng, ngó mà ớn chè đậu) tôi mới có dịp nêu thắc mắc, và nhận được câu trả lời hóm hỉnh: “Thì ông TBT nào mà chả nói thế.”

Ah! Thì ra thế. Tuy thế, mọi người đều biết rằng mấy ổng nói vậy thôi chớ hổng phải vậy đâu. Bởi vậy nên những phụ nữ đẩy xe bò hay xe rác lềnh khênh, khắp mọi nẻo đường, từ hơn hai phần ba thế kỷ qua mà chả thấy có đồng chí nào xúc động (hay xúc cảm) gì ráo trọi. Cuộc cách mạng vô sản ở Việt Nam chỉ mang lại một thay đổi duy nhất cho giới người này là họ được đổi tên từ “phu quét đường” thành “công nhân vệ sinh đường phố” thôi.
(more…)

70 năm

Posted: 28/05/2019 in Chu Vương Miện, Thơ

Chu Vương Miện

Chú phỉnh tôi rồi chính phủ ơi
chiến khu thu lúa chú khiêng rồi
kháng chiến nhiều năm càng khiến chán
chính phủ thôi rồi chú phỉnh tôi?

(bài thơ bốn câu có xuất xứ từ Liên Khu 5)

phỉnh đều đều và phỉnh dài dài
dân nhà quê nhìn mãi chiếc vỏ chai
hết vỏ chai trắng qua vỏ chai đỏ
hết hũ rượu tròn lại hũ dài?
hết nhìn rượu lại quay qua gà
hết gà gô rồi lại gà phú lang sa
gà giò gà thiến thêm gà đá
gà tàu gà ác với gà ta?
(more…)

Mặc Phương Tử

Ta dạo mãi một cung đàn chưa dứt
Nên ta còn theo miết nhịp thời gian
Phương mây trắng vẫn thênh thang đếm bước
Dù biết mai kia sẽ chuyển cung đàn.

Ta vẫn biết đường chiều hoang dấu cũ
Nên có loài thú dữ thả rong chơi
Ta vẫn biết giữa nghìn trùng mưa lũ
Nên gió mây cuồn nộ thoáng đen trời.
(more…)

Trần Huy Sao
Thơ, kể chuyện đời thường

bánh trái thường hằng ăn thừa mứa
thịt cá thường hăng gắp đã bưa
đèn. cầy. thất. thập vầy thêm lửa
thổi phù một cái giạt phù vân

phù vân phiêu hốt chưa chen lấn
bởi còn hơi thổi tắt ngọn đèn
là vẫn sung chưa đòi tấp bến
[vỗ tay vỗ tay mừng sinh nhật]
(more…)

Lưu Na

Chiều trên Phá Tam Giang, đã chiều.
Ánh lửa nào nháng qua tim, anh vụt quên
Ngoài khơi đen đâu là Trường Sa đảo
Anh phải về trước lúc đêm tàn…
Dập dềnh chếnh choáng là mặt nước
Đảo côi đón bước
Anh ôm đảo gầy xem lại khúc phim Tráng Sĩ
Vó ngựa nâu tung bạt cánh đồng xanh
Rượt đuổi con tàu gió  (more…)

Nguyễn Minh Phúc

Viết trong ngày của me

12/5/2019

Mẹ đi từ cõi muôn trùng
Cỏ vàng in dấu đau cùng tháng năm
Đành rằng dẫu có trăm năm
Mẹ còn ấp ủ thăng trầm đời con

À ơi cây ngã trên non
Chim kêu trên núi mẹ còn mãi đây
Bàn tay xưa mẹ hao gầy
Vẫn còn in dấu mệt nhoài lặng câm
(more…)

Mông lung trưa tháng 5

Posted: 27/05/2019 in Thy An, Thơ

Thy An

ngồi quán cốc bên đường
húp sùm sụp tô phở thiếu ngò gai
nhai miếng thịt bò còn tái đỏ
bỗng ngộ câu nói có thực mới vực được đạo
thấy con mắt thiền sư trong tô nước lèo
đang gật gù nheo mắt nở nụ cười đồng lõa
buổi trưa lành lạnh
xong tô phở kêu nhanh ly cà-phê cũng rẻ tiền
uống nhâm nhi nhưng không ngồi lâu
nhìn đám trẻ chung quanh ồn ào
bàn chuyện biển trời và thi cử
thoang thoáng dậy nỗi buồn
cánh cửa quá khứ kêu leng keng
(more…)

Lê Quang Thông

Mạ tôi con gái Kim Long.
Lấy chồng, lên An Ninh Hạ.
Vào thời nước non khói lửa.
Mười chín, sinh tôi đầu lòng.

Đêm vượt cạn, sợ Tây lùng.
Dưới hầm, lo con khóc lớn.
Liềm cũ, cắt nhau, ít bén.
Cho dùng dằng tình mẹ con.
(more…)

Phạm Hồng Ân

Cảnh nghèo

nằm nghe cá ruộng đớp mồi
chim kêu đứt quãng giữa trời phong ba
dơi buồn vỗ cánh bay xa
thương bầy chuột nhỏ vừa sa miệng mèo
đò trôi, con sáo khua chèo
sang sông đành bỏ cảnh nghèo quê tôi.
(more…)

Nhớ Tô Thùy Yên

Posted: 24/05/2019 in Thơ, Vũ Hoàng Thư

Vũ Hoàng Thư

Thế giới vui từ mỗi lẻ loi
(Tô Thùy Yên)


Tô Thùy Yên
Nguyễn Trọng Khôi

gã du hành về gian nhà cỏ
tàu vượt đồng, ngựa cất cổ cao
trăm năm phế phủ mùa kinh động
ta về, trả lại váng xanh xao
(more…)

Đi | Không còn

Posted: 24/05/2019 in Hoàng Xuân Sơn, Thơ

Hoàng Xuân Sơn


Tô Thùy Yên
dinhcuong

Đi

Vĩnh biệt anh Tô Thùy Yên

Bài thơ cài trên cửa
Sau cùng đã khuất duy
Những con chữ rơi xuống
Tan theo bóng thầm thì
Đường lớn ôi đường lớn
Ừ thì đi. Rồi đi.
(more…)

Ta về

Posted: 23/05/2019 in Tô Thùy Yên, Thơ

Tô Thùy Yên

Ta về một bóng trên đường lớn
Thơ chẳng ai đề vạt áo phai
Sao bỗng nghe đau mềm phế phủ
Mười năm đá cũng ngậm ngùi thay

Vĩnh biệt ta mười năm chết dấp
Chốn rừng thiêng ỉm tiếng nghìn thu
Mười năm mặt sạm soi khe nước
Ta hóa thân thành vượn cổ sơ
(more…)

Trần Thiện Thanh

Thơ: Tô Thùy Yên; Nhạc: Trần Thiện Thanh; Tiếng hát: Thanh Lan & Nhật Trường
ban_ky_am

Nguồn: Hợp Âm Việt

Mùa hạn

Posted: 23/05/2019 in Tô Thùy Yên, Thơ

Tô Thùy Yên

Ở đây, địa ngục chín tầng sâu
Cả giống nòi câm lặng gục đầu
Cắn chết hàm răng, ứa máu mắt
Chung xiềng nhưng chẳng dám nhìn nhau

Bước tới, chân không đè đá sắc
Vai trần chín rạn gánh oan khiên
Nước khe, cơm độn, thân tàn rạc
Sống chẳng khôn, cầu được thác thiêng
(more…)

Hồ Chí Bửu

Xe ôm…

Lâu thật lâu mới gặp thằng bạn cũ
Người ta cân đai áo mão lụa là
Bạn của tôi vẫn bộ đồ quá cũ
Năm tháng miệt mài ôm chiếc honda

Bạn với tôi cùng khóa hai sáu tám
Một chín bảy lăm trên cổ ba bông
Lỡ nạp đơn nhưng không đi phỏng vấn
Từ chối H.O nước mắt ròng ròng
(more…)

Trần Vấn Lệ

Hoa Tulip

Ngang qua vườn ai đó
thấy Tulip nở nhiều
tôi nói Hoa Tình Yêu
ai đó cười mỉm mỉm…

Hồn tôi như bị chiếm
hết khoảng không gian vườn
tôi đi băng qua sương
thấy thương mình chi lạ!
(more…)

Nguyễn An Bình

Hồn phượng

Hồn phượng nằm trong thơ
Đỏ dòng sông lưu bút
Ủ tháng năm học trò
Còn tinh khôi nét mực.

Người con gái dễ thương
Tiếng cười như ngọc vỡ
Làn môi hồng yêu đương
Chìm bụi lầm cát lở.
(more…)

Lý Thừa Nghiệp

Trăm năm hề gì

Khi mưa là gọi nắng về
Tư mùa tám tiết đề huề bên hiên
Đường mây trắng nghĩa thượng thiền
Trùng dương đánh võng nét huyền thậm thâm
Gối đầu lên ngọn tầm xuân
Lũ ong say mật, trăm năm hề gì.
(more…)

Nguyễn Hàn Chung

Mi nói vì sao khi chết
không đem xác về Việt Nam
mi nói cho tau hay thử
tau mới biết mi không hờn

Tau muốn đem về lắm chớ
sẽ được nằm gần ông bà
thanh minh tế thu tháng chạp
thế nào cũng có hương hoa
(more…)

Bùi Nguyên Phong

Dễ nhớ, dễ quên thì đã hẳn.
Chả hay còn có cái thù dai.
Ô hô! Khó hiểu là con gái
Hỏi trời! Trời chưa biết? Hỏi ai?

Ta đi hỏi Huyền Trân công chúa:
Trăng Đồ Bàn còn nhớ một Khắc Chung?
Đêm Quy Nhơn đắm hồn theo cổ tháp.
Mơ tình lang… Khi say giấc bên chồng.
(more…)

Nguyễn Hiền


Dalat Nostalgia
dinhcuong

Đà Lạt của tôi đâu?
những sớm mai lạnh run hai lớp áo len
thường ghé vào quán cà phê ở bến xe lam
sau lưng khu hòa bình
ngồi chồm hổm
trên băng ghế dài
ăn mấy miếng bánh mì nướng bơ
uống ly cà phê sữa
nợ mới chồng nợ cũ
lão chủ quán nhắc khéo
bữa nào có tiền nhớ trả tao
(more…)

Lê Phước Dạ Đăng

Bong Bóng Cười bán trên hè phố
bơm vào
hít thở
há miệng hớn hở
nhập tràn niềm vui
những Bóng Đời ngây ngô ơi
thiếu niên thanh nữ
em bé khăn quàng cổ
góp mặt trò chơi  (more…)

Trần Huy Sao

Năm tháng ngày ngồi ngó cá bơi

tau dẫu nghèo
vẫn nhín (tới) nhường
đồng tiền hưu (đúng hẹn kỳ giải mỏi)
nuôi bây không (hề) bỏ đói
mập ú phổng phao
bơi qua lượn lại
cho tau ngó đã (đời) bốn mắt
nhấp nhem
lấn lướt tới tèm hem
mờ dáng lặng thầm
(more…)

Nguyễn An Bình

Tam Giang ngày về

Chiều trên sóng nước Tam Giang
Thuyền trôi lấp lánh trăng vàng nghiêng vai
Ngược dòng ngọn tóc em bay
Thủy triều lên xuống từng ngày nhớ không?

Chim về cuối bãi mênh mông
Lao xao tiếng sóng nặng dòng Ô Lâu
Bến đò Ca Cút tìm đâu
Một thời xuôi ngược đầm sâu cũng buồn.
(more…)