Archive for the ‘Nguyễn Thị Khánh Minh’ Category

Nguyễn Thị Khánh Minh

Mùa Vu Lan. Mùa suối ngọt của tình mẫu tử. Mùa hoan hỷ của lòng biết ơn Cha Mẹ.

Để nghe lòng mình được thấm đẫm niềm vui an lạc vị tha ấy. Để thấy lòng được ngân vang hạnh phúc trong những lời thơ…

Muốn mình mãi hạnh phúc để Thưa Mẹ như Nguyễn Lương Vỵ, … Vâng thưa Mẹ! Con lần theo nếp áo / Áo sờn vai, hai bóng, một vuông chiều / Chiều rất thẳm chiều rất trầm yêu dấu / Như chưa từng. Thưa Mẹ! Biết bao nhiêu… Biết bao nhiêu, biết bao nhiêu, chỉ hạt lệ là đủ lượng để trả lời cho câu hỏi ấy. (Thơ NLV, Hòa Âm Âm Âm…)

Muốn mình đối diện được với Cao Xanh như TrangĐài Glassey Trầnguyễn khi ấp ưu núm ruột mình … khi yêu một người / là ta được chiêm ngắm dung nhan của Thượng Đế/ mẹ cũng vậy / trong phút đầu gặp con / con chào đời / trời đất thở ra tơ…(Thơ TGT, Mùa Yêu Con)
(more…)

Nguyễn Thị Khánh Minh

Tất cả cảm hứng thi ca đều chỉ là giải mã những giấc mơ – Hans Sachs


Chim
Thái Tuấn

Tiếng chim ríu rít mách tôi sự trong trẻo ban mai trao lòng tin cậy. Bóng đêm mở nỗi sợ cho tôi tìm ra ánh sáng bờ vai nương tựa. Những vì sao tặng tôi cách nhìn ngây thơ giản dị. Gió cho tôi đôi cánh và đường bay của mơ ước con người. Bóng mây tan nhắc tôi mỗi phút giây ở lại bên mình yêu dấu. Tiếng cười bé thơ cho tôi nghe reo vui lời tâm kinh bát nhã.
(more…)

Nguyễn Thị Khánh Minh

Vào quán nụ cười xin mua một nụ
Cười thật to cho vỡ nỗi điên
Thời buổi buồn và điên xôm tụ

Vào quán đêm xin vay một giấc
Mơ thật ngon. Và ngủ cho quên
Đời ngoài kia đêm nổ tan tành mộng

Vào kịch đời khóc thêm nước mắt
Mặt nạ vui son phấn cười khan
Màn kịch hạ cùng nhau hê rửa mặt
(more…)

Nguyễn Thị Khánh Minh

Đêm. Nhớ cha

1.
Đêm. Con nhìn lên trời
Những vì sao rất nhỏ…
Những vì sao rất xa…
Xin một vì sao tỏ
Thắp mừng sinh nhật cha

Đêm. Con nhìn lên trời
Trời quen mà thăm thẳm
Muốn quay về, một nơi
Bên lòng cha đầm ấm…
(more…)

Nguyễn Thị Khánh Minh
Tặng Duyên


Duyên
dinhcuong

Những con đường nắng gọi. Leng keng tiếng chuông người đưa thư reo ngát cổng hoa sứ. Những lá thư hẹn hò năm tháng. Ta yêu nhau tuổi hai mươi. Trời sài gòn rất thơ. Nắng sài gòn rất lụa. Nên em hoài áo trắng. Nên anh yêu mầu áo ấy vô cùng*. Ơi thi sĩ nhịp tim dịu mềm cỏ mật.

Những con đường mưa xanh. Trời sài gòn rất nhạc. Nhạc sài gòn rất mộng rất điên mơ … thà như giọt mưa rơi trên mặt duyên em tóc ngắn học bài ngoan bên cửa sổ người từ trăm năm về ngang trường Luật chút đong đưa tiễn người mai xa phố, mộng mị hành trang nhớ hạt mưa thơm sài gòn hút bóng đường xa thương người thơ cô độc**.
(more…)

Nguyễn Thị Khánh Minh

Kiều mỵ

 
Mỵ Nương

Lưu ly. Thuyền trôi bào ảnh
Buồn vang. Sáo âm sóng sánh
Trương Chi ơi hạt lệ nhỏ đi tìm

Tìm gì tăm cá bóng chim
Tìm gì trăm nỗi nổi chìm bóng mây
Ú tim cùng chung thủy vậy
Họa tìm nhau trong đáy ly tan
(more…)

Nguyễn Thị Khánh Minh


Nằm võng
Thanh Trí

1.
Có phải là mình đã rơi
Lơ mơ như mộng giữa trời rất xanh
Giật mình, nên rơi quá nhanh

Ô hay là rơi bóng mình
Chân dung xúng xính một hình nhân đi
Nhớ xưa. Có một chữ Vì

Ngặt là chỉ một chớp mi
Buộc sao cho kịp thề nghì tóc tơ
Bập bênh hai cõi dạ thưa
(more…)

Nguyễn Thị Khánh Minh

Làm người – quá đã!

Gửi Chương Chương yêu dấu

Làm cỏ. Làm cây. Thật thú vị
Nhưng sao bằng làm gió. Chạm vào khắp nơi. Nơi bao la trời nơi phên nhà nhỏ nơi khoảng cách long lanh hai chiếc lá nơi xôn xao mái tóc mà cô gái tưởng chỉ dành riêng thôi người yêu dấu.

Có cảm giác mình đã là con kiến bước đi bầy đàn êm ả. Đã là con ong chăm chỉ say mật ngọt mùa xuân quyến rũ. Đã là cánh chiền chiện liệng thơm đồng lúa quê nhà. Đã là họa mi gọi nắng tinh mơ trên từng ngõ nhân gian.
(more…)

Nguyễn Thị Khánh Minh

Ngày qua

Bảng pha mầu lấm lem ngày tháng bụi
Tiếng gió ngày xưa thổi ngoài khung tranh
Trời đóng lại. Một đường đêm thăm thẳm

Ánh nhìn lui tàn lụi những hoài mong
Không bước nữa, chân đóng đinh ngày tháng
Rêu trong người mối ẩm rủ nhau xông
(more…)

Nguyễn Thị Khánh Minh

nha_me_do_hong_ngoc_1

Lagi ngày con về

Cảm xúc bức hình Nhà Mẹ của anh Đỗ Hồng Ngọc

Có mùa xuân theo con về trước ngõ
Gọi Mẹ ơi. Hàng giấy đỏ xôn xao
Then cổng gỗ từ lâu rồi chưa mở
Trời Lagi mừng vội một câu chào

Có thời gian theo con về tung cửa
Hiên nhà xưa kỷ niệm mọc xanh um
Cội xoài vắng. Mầm cây khô nói mớ:
Ai về kia. Lẫn bóng mẹ mùa xuân…
(more…)

Nguyễn Thị Khánh Minh

happy_thanksgiving

Đêm. Từng đêm. Ai đã để ở đó những bó hoa tàn cột chân những trái bóng xanh đỏ những con thú nhồi bông hai mắt nút đen buồn bã. Cây chong chóng không gió. Những cánh mầu nói chuyện về những em bé chỉ còn để lại cái tên. Viết vội. Dòng nước mắt cong queo khô đáy nến. Ngọn nến đêm con mắt linh hồn ngơ ngác cháy nhấp nhô miếu đêm trôi dài tiễn biệt.
(more…)

Nguyễn Thị Khánh Minh

thieu_nu_tua_cua

Có người bảo chỉ nên sống cho hiện tại. Và vì hiện tại.
Đừng quay ngược một cách vô ích về điều không bao giờ trở lại
cũng đừng quá trông đợi ngày mai.

Nhưng. Bao nhiêu lâu đủ để gọi là quá khứ – Để quên?
Một lời anh vừa thốt?
Một lúc anh vừa thấy yêu thương?
Những thi thể vừa được vùi lấp?
Những nấm mồ vừa lên cỏ?
Dòng lệ vừa khô?
Phút giây vừa bật lên ngòi nổ?
Phải quên đi những điều- đáng lý ra phải nhớ- để đừng lập lại nỗi đau?
(more…)

Nguyễn Thị Khánh Minh

bui_giang-nguyen_thi_khanh_minh
Bùi Giáng và Nguyễn Thị Khánh Minh

BỨC TRANH SỐ 3*

Rong Rêu
Đá thốt nên lời
Mưa Nguồn Giáng xuống
Bùi ngùi trần gian

Đó là cặp lục bát tôi tặng Thi Sĩ Bùi Giáng, in trên tạp chí Thời Văn, hình như lúc ông bịnh nặng, hay lúc ông vừa mất (1998). Nhớ đâu năm 1997, Trần Quang Châu đem đến tờ báo Tuổi Trẻ Chủ Nhật, đăng bài thơ Buồn Vui của Bùi Giáng, trong đó có câu thơ kèm ghi chú: “(1) tơ tóc cũng buồn, tập thơ nguyễn thị khánh minh.” Sau này câu đó lại được in lại trong tập thơ của Bùi Giáng, Như Sương, 1998, do thân nhân in khi ông qua đời. Chỉ vậy thôi mà lúc ấy, tôi nhận bao bao nhiêu cú điện thoại của bạn bè… Thiệt là sức mạnh mũi tên bay của một cái tên, là Bùi Giáng. Cho tôi say chút ngất ngây.
(more…)

Nguyễn Thị Khánh Minh

trinh_y_thu
Nhà thơ, dịch giả Trịnh Y Thư

Nhờ duyên layout sách mà tôi được biết Nhà Thơ, Dịch Giả nổi tiếng Trịnh Y Thư (TYT). Ấn tượng đầu tiên gieo vào ý nghĩ tôi là, cái ông Nhà Thơ này khó quá. Tôi không nhìn qua phong thái Nhà Thơ, cũng không Dịch Giả, mà qua một trí thức, có học vị, nghề nghiệp ổn định, thì đó là một người mà tầm hiểu biết rất thuyết phục người đối diện, nghiêm nghị, ít nói, và cầu toàn – ít ra là trong việc layout mà tôi nhận thấy thế – Tôi thực sự căng thẳng. Hôm nay, xin thú thật với Nhà Thơ rằng, hồi nhận layout sách, tôi chỉ mới vừa tốt nghiệp sau mấy giờ học qua điện thoại do một anh bạn hướng dẫn. Và thế là thực tập ngay bằng Chỉ Là Đồ Chơi (CLĐC) của Trịnh Y Thư. (Có phải để ở đây lời xin lỗi không? Nhưng CLĐC cũng đạt yêu cầu đấy chứ, có điều ở đó tôi có chút buồn riêng. Và cũng xin nói thêm, CLĐC là cuốn thứ hai trong nghề dàn trang của tôi).
(more…)

Nguyễn Thị Khánh Minh

lavender_night

Đêm lọ lem lavender

Có tiếng kêu của một loài chim đêm. Hòa vào điệu vũ cỏ. Sương. Và hoa. Những đóa kèn của thiên thần đã đến giờ thổi. Long lanh hội. Tím lavender. Hối hả.

Em ơi. Em ơi. Dạ vũ ánh trăng và mộng. Em đi chưa?

Bước hoa reo. Tiếng gió nhịp chân quấn quít. Em nghe tiếng anh như tiếng lá vừa chạm xuống vai. Em nghe từ ánh mắt anh, dịu sáng những lời thơ ẩn giấu. Miên man môi đêm tím gió tím sương tím màu trăng cổ tích. Quay quay vòng xe cọng rơm mật ngọt. Cánh hoa thời gian chưa một lần nếm vị trôi qua…
(more…)

Nguyễn Thị Khánh Minh

ca_chet_hang_loat-vung_ang

Bóng biển

Biển ơi,

Bóng mẹ ngồi khung xương cong
Bóng thịt bóng da
Bóng đập phập phồng tim mẹ
Biển vời vợi xa
Biển không theo con về với khoang cá đầy
Nuôi vợ nuôi con nuôi mẹ nuôi dân chài những đời rất nhỏ
Biển theo con đi vào hàm cá mập
Hàm cá mập thời hải lý răng cưa chiếc vòi bạch tuộc
Bóng mẹ khô
Ôi con không về nữa
(more…)

Nguyễn Thị Khánh Minh
Kính tặng Nhà Thơ Đỗ Hồng Ngọc

trang_tren_song_nuoc_menh_mong

Lại đến mùa Vu Lan. Những đóa hồng đỏ hạnh phúc bung nở vành môi vẽ một vòng xum vầy thỏ thẻ Mẹ Ơi. Những đóa hồng trắng ngân đọng nước mắt lung linh đôi bờ xa vắng âm vang tiếng gọi Mẹ Ơi. Trong niềm, vừa hân hoan vừa cảm động, tôi nhớ đến bài thơ về Mẹ mà khi đọc nhịp tim tôi như bị nghẹn,

Con cài bông hoa trắng
Dành cho mẹ đóa hồng
Mẹ nhớ gài lên ngực
Ngoại chờ bên kia sông
(Bông Hồng Cho Mẹ, Đỗ Hồng Ngọc)
(more…)

Nguyễn Thị Khánh Minh

bia_tho_quynh-hoang_xuan_son

Nguyên câu thơ trên là, hồn nhiên một đóa nở ra vô thường, trong bài thơ quỳnh tôi viết năm 1996, tôi nhắc ra đây vì nhân hôm nay đọc bản thảo Thơ Quỳnh của nhà thơ Hoàng Xuân Sơn (HXS). Không tự nhiên mà tôi liên tưởng Quỳnh của HXS đến một loài hoa thay vì, rất có thể, là tên một người, bởi trong lời Thưa, tác giả nói, Những bài trong tập này, nếu được gọi là thơ; cũng chỉ là những hương sắc vô thường của đất trời bắt gặp, theo cảm nghĩ riêng của người viết. Trong một khoảnh khắc thoáng có, trăm ý rời cũng giống như quỳnh hương, thoạt đến, rồi tản mạn vào đêm.
(more…)

Nguyễn Thị Khánh Minh
Kính tặng nhà thơ Đỗ Trung Quân, chia sẻ cảm nghĩ nhân khi đọc bài thơ Hãy Tiết Kiệm thứ Còn lại Duy Nhất

tears_paul_huet
Tears
Paul Huet

Nếu

Nếu có thể khóc bằng hạt nước mắt trong trẻo nhất. Hẵng khóc. Để có thể hiến dâng mình một cách đầy hàm ơn, cuộc sống

Nếu có thể khóc bằng hạt nước mắt chia sẻ nhất. Hẵng khóc. Để có thể trao hết mình long lanh giây phút hoà âm

Nếu có thể khóc bằng hạt nước mắt thật tình nhất, hẵng khóc. Để có thể mở bàn tay xoa dịu nỗi đau.

Nếu có thể hãy rơi xuống những hạt nước mắt Người nhất. Rơi vang vang. Để nghe cùng nhau nhịp của trái tim.
(more…)

Nguyễn Thị Khánh Minh

thieu_nu_lang_thang_trong_chieu

Thói quen

1.
Trời buồn
Trời gọi
Trời mưa
Tôi buồn
Tôi gọi
Tôi thưa
Một mình
Nỗi buồn cứ thế làm thinh
Mà đi mà đến. Rồi hình như tôi
(more…)

Nguyễn Thị Khánh Minh

nguyen_thi_khanh_minh-tuan_khanh
Nguyễn Thị Khánh Minh và nhạc sĩ Tuấn Khanh
(chụp bởi Nguyễn Lương Vỵ)

Vuốt mặt… để trong phút ngỡ ngàng nhìn ra chân diện mục nỗi thất lạc của thân phận chúng ta hôm nay, bởi thấu được can cớ của vong thân mới đau đáu nẻo về.

Vuốt mặt… để trong phút dừng lại chợt ngơ ngác trước nỗi thúc thủ bẽ bàng của lương tri, bởi có bức bách hỏi mới quay quắt đi tìm đáp số.

Vuốt mặt… để cùng nhau, rơi xuống mặt hóa trang đã bao lâu che dấu niềm bi phẫn, bởi nhìn ra trắng đen của khổ đau mới có thể chia sẻ tận tình.
(more…)

Nguyễn Thị Khánh Minh

rain_town

Bỗng rất đỏ một mùa hoa
Bỗng rất trắng rác trên đường phố
Bỗng rất nhiều màu rác bay trên đường phố
Bỗng rất khác. Âm thanh vang trên đường phố
Rất ồn. Và rất lặng.
Nghìn mảnh vỡ trong mưa
(more…)

Nguyễn Thị Khánh Minh

hoa_quynh_trang_non

Chiều đang tắt dần ngọn lửa
Ngày không cầm được chân nắng nữa
Sông buông dòng nước để trôi xa

Ngọn cỏ xanh bên bờ mới mọc
Đêm buồn như có ai đang khóc
Tôi ngồi cong mảnh trăng non
(more…)

Nguyễn Thị Khánh Minh

phan_tan_hai
Nhà văn Phan Tấn Hải

Người Tới Như Mộng. Là tựa một truyện ngắn của Phan Tấn Hải. Tôi mượn để làm đề cho bài viết này. Những truyện ngắn và tản mạn của ông tôi đọc qua báo giấy và các web Việt Báo,Thư Viện Hoa Sen, khi gặp tựa đề này thì thốt nhiên tôi nghĩ rằng, A, đúng rồi, Phan Tấn Hải, Người Tới Như Mộng… Tôi nói thế có gì sai với một người tu hay không tôi không biết, nhưng tôi thấy yên tâm. Vì trong một e-mail gửi cho tôi và nhà thơ Nguyễn Lương Vỵ, ông có nói, “… Cho nên rồi cũng phải bỏ hết tham sân si (hiểu là sẽ tới lúc bỏ hết truyện, thơ?) để về ngồi tụng kinh, thí dụ ngồi uống café với hai bạn sáng mai cũng là tụng kinh vậy…” Vâng, lúc tôi tập trung nghe ngóng cảm xúc từ không khí lời của ông, tôi thấy mình thật sự lọt vào tợ thiền cảnh. Tôi tan nơi riêng bặt của tâm mình, như thể từ những lời những hình ảnh kia là một tấm gương phản chiếu cho tôi thấy tường tận hơn, cảm xúc sâu thẳm của tâm hồn vắng lặng. Hình ảnh ấy nó thiện mỹ làm sao, ý tứ ấy nó đánh thức cái tâm ban sơ người ta đến vậy. Và lời ấy chính xác là phản xạ của nhịp trái tim, không chút nào là sản phẩm của lý trí. Thế mới nói cảm động được người đọc, như tôi đây. Đó không thể nói được là tôi cũng đang tụng kinh hay sao? Nếu lỡ có gì sai phạm với Chánh Pháp, xin dành cho tôi chút suy nghĩ rằng tôi là người đang chập chững theo ngón tay soi sáng chỉ đường kia…
(more…)

Nguyễn Thị Khánh Minh

bia_khong_thay_nui-khuat_dau

(Không mong mà tình cờ tôi có được Không Thấy Núi trong tay. Và, tôi đã trễ nãi một lời dặn ghi ở trang đầu tiên, -khánh minh đọc xong thì gửi cuốn này đến Mỹ Nhật- Làm sao có thể đọc xong ngay được với một cuốn như Không Thấy Núi, thưa anh Lữ Kiều? Tôi vừa muốn giữ sách lại ít lâu để đọc cho xong, vừa thấy có lỗi với Mỹ Nhật. Đọc rải rác trên web thì không có hứng, đã lỡ mang dạng cổ lỗ rồi, chỉ thích thư viết bằng tay, đọc thì phải là cuốn sách thơm mùi giấy, lúc ngủ thì có thể để bên cạnh đầu, để bất cứ, thì có ngay mở ra theo dấu cài sẵn. Cuối cùng đành muối mặt ngọt lời viết một cái meo cho anh Lữ Kiều xin khất hẹn, hoặc là nhờ anh xin nhà văn Khuất Đẩu một bản word của Không Thấy Núi để in ra đọc, khi cần trích dẫn thì không phải đánh máy lại. Và được mấy lời -em cứ giữ cho đến khi đọc xong- Ôi, cảm ơn anh Lữ Kiều quá. Và rất xin lỗi Mỹ Nhật ở đây. Nhờ đọc ké mà tôi có bài viết này.)
(more…)

Nguyễn Thị Khánh Minh
Như một nén tâm hương tưởng niệm Họa Sĩ Đinh Cường, vừa ra đi ngày 7 tháng 1 năm 2016 (lúc 9 giờ 40 giờ miền đông Hoa Kỳ).

nguyen_thi_khanh_minh-am_ban-dinh_cuong
Nguyễn Thị Khánh Minh
dinhcuong

Trong Suốt Như Khí Trời -ngôn ngữ của Khuất Đẩu- Tôi đang nhìn qua một áng mây như vừa chợt xanh. Một ánh nắng vừa chợt vàng ửng lên sau cơn mưa. Một chiếc lá vừa run rẩy hạt mưa trên cành rụng xuống vô thanh. Một làn gió vừa chợt thổi nhẹ nhẹ, cuốn nước mắt tôi tan theo. Và tim tôi vừa lẫy một nhịp nghẹn. Phải Người đó không? Nụ cười mỉm, nhẹ với lấp lánh ánh nhìn, giọng nói chậm, mỏng như mây nên có cánh níu gần lại những thân tình. Tất cả đều trong suốt với linh hồn đang bay lên kia, bây giờ tôi mới càng thấy rõ cái tận đẹp của vô hình này của Khuất Đẩu, và tôi như nhìn thấy rất gần, rất sáng, một linh hồn đang bay, phải Người đó không? Đang trong suốt trong từng hạt lệ của anh em bạn bè…
(more…)

Nguyễn Thị Khánh Minh

the_abstract_of_winter-ann_nguyen
The abstract of winter
Ann Nguyễn

Một ngọn nến nhé. Là 60 năm xa
Vài ánh lửa. Chút mùa thêm tí tách
Tôi đi qua đi qua…

Một ngọn nắng nhé. Là mùa xuân đi mãi
Mầu hoa vàng ngất mắt chiêm bao
Tôi ngủ mớ những khi lòng thơ dại
(more…)

Đêm

Posted: 09/12/2015 in Nguyễn Thị Khánh Minh, Thơ

Nguyễn Thị Khánh Minh

trong_suong_som-dinh_cuong
Trong sương sớm
dinhcuong

Phương Đông im như ai vừa sập cửa
Ngày oằn vai cõng tối. Nắng theo đi
Để lại một trời đêm chết đứng

Sao tắt hồn rơi không lưới đựng
Từng bầy gió nhỏ khóc đưa tang
Vành môi khô trăng buồn cong lưng ốm
(more…)

Nguyễn Thị Khánh Minh

_thieu_nu_dan_vat_kho_dau

1.
Khi em sợ bạo lực và chết chóc
Anh bảo em phải trực diện với cái ác
Để quen dần sợ hãi

Khi vết dao cứa ngọt vào tình thương
Tin yêu hụt hẫng
Anh trách em tin đơn sơ vào điều thiện con người
Em mới dễ dàng đau đớn
(more…)

Nguyễn Thị Khánh Minh

phung_nguyen-nguyen_trong_khoi
Chân dung nhà văn Phùng Nguyễn (1950-2015)
Tranh Nguyễn Trọng Khôi

Tôi sẽ đến. Tôi nhất định sẽ đến
Buổi mai cồn cào lời hẹn*
Cà phê mắt đen đợi nhau

Tôi sẽ đến. Tôi nhất định sẽ đến
Xao xuyến quá. Một góc bàn. Hai ly cà phê hẹn
Thị trấn giữa đàng. Thảng thốt. Nhịp trần gian
(more…)