Archive for the ‘Nguyễn Lương Vỵ’ Category

Nguyễn Lương Vỵ

Ngồi với buổi chiều ở quê nhà

Ngồi nhìn nhau, khôn xiết biệt ly
Lắng nghe gió hát, giọng thầm thì:
Đời chớp tắt, người đi kẻ ở
Mấy mùa ly loạn, đỏ phong thi

Đỏ phong thi, khóc lá chiên đàn
Vườn xưa lót ổ, tiếng chim tràn
Hồn ai đó, sương tan ngoài ngõ
Bông dại ướt chiều, mây tím than
(more…)

Nguyễn Lương Vỵ

tinh_vat_mua_xuan-buu_chi
Tĩnh vật mùa Xuân
Bửu Chỉ

Cuối năm Âm lịch

1.
Chạm vào tim. Chiều cuối năm. Trôi.
Máu đàn. Tươi. Biệt khúc. Rạng ngời.
Đau. Rạng rỡ. Hồn oan. Khuất. Lấp.
Vẫn chờ nhau. Cỏ hát. Gọi. Mời.

2.
Cỏ hát. Mồ hư không. Buốt. Âm.
Gọi. Bâng quơ. Sớn sát. Rì rầm.
Mời. Lạc giọng. Lầm lì. Bi thiết.
Vẫn chờ nhau. Lẫm liệt. Đá. Câm.
(more…)

Nguyễn Lương Vỵ

nguyen_luong_vy-uyen_nguyen
Tác giả qua ống kính Uyên Nguyên

I.

khuya nức nở những cõi lòng không ngủ
đợi vì sao dậy sớm tiễn người đi
(*)
lời giã biệt niềm chi đau gió hú
khép lòng tay nghe nắng cũ thầm thì

nghe thời khắc rướm âm sầu rạng rỡ
âm còn đây hay đã ở đâu nơi?!
lời giã biệt hay là lời chẳng nỡ
bởi ngàn trùng là ngấn lệ đấy thôi
(more…)

Nguyễn Lương Vỵ

bia_tieu_ngao_giang_ho

1.
kim dung viết tiếu ngạo giang hồ
tung hoành máu ướt với xương khô
tự phong chánh tà tranh bá chủ
kinh hãi anh hùng hào kiệt rồ

2.
t[i]ếu ngạo giang hồ ngàn câu hát
âm vang trầm bổng ngấm nhân gian
mời ma thiên cổ về thưa thốt
sanh tử hai bên chẳng đụng hàng
(more…)

Nguyễn Lương Vỵ

nguyen_luong_vy-bui_giang_2
Nguyễn Lương Vỵ & Bùi Giáng

1.
Hăm bảy năm t[i]ếu ngạo cùng ông
Bao yêu thương ém lại trong lòng
Đêm sâu lẩm nhẩm câu thơ chép
Ngày rộng tưng bừng phố chợ rông
Mưa Nguồn bát ngát phiêu bồng múa
Chớp Biển u hoài thổn thức trông
Sa mạc lan dần cho huyết tận
Nhất phiến tài tình… phải vậy [k]hông?!
(more…)

Nguyễn Lương Vỵ
Gửi nhà văn Trần Hoài Thư

tran_hoai_thu_ngoi_khau_di_san

1.
người ngồi khâu di sản văn chương
của miền nam oan nghiệt tử thương
tóc trắng cổ lai hy thất thập
tay run mắt cận tâm phi thường

2.
thời trẻ chiến trường không hối tiếc
chỉ đau đất nước ngập điêu linh
xương máu nghẹn lời đâu kể xiết
sử lịch gầm lên lửa bạo hành
(more…)

Nguyễn Lương Vỵ

nguyen_thi_khanh_minh-nguyen_luong_vy-tung-duyen
Từ trái: Khánh Minh, Nguyễn Lương Vỵ, Tùng, Duyên

1.
khi gặp duyên nhớ nguyễn tất nhiên
thiên tai thảng thốt buổi đầu tiên
ta ngoắc mòn tay thời trung học
gió trên sông lạc giọng cuồng điên

2.
sao thiên thu không là xa nhau
không là bài thơ rướm sắc màu
cột đèn gẫy gập nhiên đứng lặng
con đường quen là vũng đêm sâu
(more…)

Nguyễn Lương Vỵ

vo_chan_cuu-nguyen_luong_vy
Từ trái: Võ Chân Cửu và Nguyễn Lương Vỵ

Thi sỹ Võ Chân Cửu biết làm thơ từ khi còn tuổi thiếu niên (13, 14 tuổi). Làm thơ từ rất sớm, nhưng sức thơ lại vượt xa cái tuổi của mình, mà thơ lại hay, thơ thứ thiệt nữa thì thật là hiếm và quý.

Võ Chân Cửu in tập thơ đầu tay, Tinh Sương, năm 1972, cách nay trên 40 năm. Lúc ấy, thi sỹ vừa tròn 20 tuổi. Nay ngồi đọc lại Tinh Sương, tôi vẫn còn niềm rung cảm, xúc động mạnh như thuở nào.

Tinh Sương, đúng như tên gọi, một giòng thơ lung linh, trong veo trong vắt, nhất khí từ bài đầu đến bài cuối. Âm vang, có một chút gì đó hiu hắt, lành lạnh, trầm trầm. Sắc màu, có một chút gì đó vừa ảo diệu, vừa mênh mông. Chữ trong mạch thơ, hình như thi sỹ cố ghìm lại những tiếng nấc thảng thốt của buổi đầu đời, khi bắt đầu cảm nhận được cái cô liêu, côi cút, bơ vơ của kiếp người.
(more…)

Nguyễn Lương Vỵ
Để nhớ những lần nói lái với tiên thi Bùi Giáng

nguyen_luong_vy-bui_giang
Tác giả và Bùi Giáng

1.
Tau đố mi liên tồn là chi
Tiên thi Bùi Giáng ngồi cười khì
Nói lái ai bằng dân Xứ Quảng
Báng Giùi chánh hiệu đất Tề Phi
Mần thơ như giỡn ngài thiên cổ
Múa bút mà trêu bọn bá tri
Hữu thời trực thướng cô phong đỉnh (1)
Không Lộ háng vu Giáng háng vi
(more…)

Nguyễn Lương Vỵ

tran_ngoc
Trần Ngọc (1945-2016)

1.
sáng nay tiễn biệt người bạn già
trần ngọc theo mây bay đi xa
lang bạt một đời trong gió bụi
tóc xoăn trán rộng nụ cười xòa

2.
đầu thu nắng cũng rưng rưng nhớ
giọng huế trầm nhả khói hàng hiên
lướt báo nhật trình xem thế sự
chánh ch[tr]ị chánh em thời đảo điên
(more…)

Nguyễn Lương Vỵ

nguyen_tuan_khanh
Nhạc sĩ Tuấn Khanh

1.
giữa đời tưởng như là vực thẳm
chẳng biết đi đâu hay về đâu
đốt thuốc nhìn nhau ngày rớt chậm
thế kỷ người-ma bóng cụt đầu

2.
giữa đời tưởng như là rất xa
chuyện trò cho đỡ nhớ bên nhà
sớm mai khô gió mùa hanh nắng
hắng giọng nhắc tháng ngày hôm qua
(more…)

Nguyễn Lương Vỵ
Gửi Tôn Nữ Thu Lâm

rung_thu-dinh_cuong
Rừng Thu
dinhcuong

1.
mưa ballad hay mưa trong tim
mưa cầm dương dìu dặt vắng chìm
rừng thu xa réo rắt lá hát
rồi lá rơi trên vuông chiều im

2.
mưa ballad hay mưa trên phím
ướt hết âm đàn tan hết chiều
lướt nhanh lướt chậm âm hoài niệm
âm hoài mong tím biết bao nhiêu
(more…)

Nguyễn Lương Vỵ

chan_dung_mai_thao-dinh_cuong
Mai Thảo (1927-1998)

1.
ta thấy hình ta những miếu đền
sử trào huyết lệ đã nhiều phen
núi xương sông máu kèn ma thổi
miếu nín đền câm vực thẳm đen

2.
vó ngựa ngàn năm lèn đá dội
rền vang tiếng hí đỏ lưng mây
đỉnh trời cô độc im không nói
xanh ngút niềm đau chẳng tỏ bày
(more…)

Nguyễn Lương Vỵ

vu_lan_thuong_me

1.
con về bên mẹ nghe huyết âm
nghe tủy xương réo rắt mưa dầm
(1)
vết hằn năm tháng bâng khuâng hỏi
bao nhiêu ly tán với ly tan

2.
nhớ không hết nấm mồ viễn xứ
chân đã run và lưng đã còng
nụ cười dúm dó lòng chưa nhẹ
mẹ vẫn ngồi nhắc khẽ thương mong
(more…)

Nguyễn Lương Vỵ

time_to_say_goodbye

1.
thời gian vừa nói câu giã từ
hẹn cùng em về với ngàn thu
tiếng còi ga lạnh trên trần thế
xin ủ trong hồn chuyến viễn du

2.
xứ sở vẫn còn khung cửa sổ
khép hờ thức đợi cỏ biền xanh
hòa âm ánh biếc đêm tri ngộ
trăng khuyết âm đàn trôi rất nhanh
(more…)

Nguyễn Lương Vỵ

larung_gar_demolition

1.
học viện phật giáo larung gar
khiến cao xanh cũng phải xót xa
và cát bụi la thầm trong nắng
chúng phá chùa bức tử pháp tòa

2.
“văn minh” tàu mấy ngàn năm trước
tranh bá đồ vương rất bạo tàn
xuân thu chiến quốc rền bạo ngược
đại hán luôn xâm lược lân bang
(more…)

Nguyễn Lương Vỵ

tuong_phat_hoang_tran_nhan_tong
Trần Nhân Tông (1258-1308)

Cảm ứng thơ Trần Nhân Tông

Tặng Nguyên Giác Phan Tấn Hải

1.
người lính già kể chuyện nguyên phong
rù rì theo sắc nắng thương mong
đầu bạc bên chiêu lăng lặng lẽ
tình quê nợ nước vẫn chưa xong

2.
một hơi thở một đời thế thôi
gió cuốn đi thực mộng quên rồi
[1]
chùa làng lưu lại câu tâm bút
thơ bay đi theo mây rong chơi
(more…)

Nguyễn Lương Vỵ

the_poet
The Poet
Marc Chagall

Không đề tháng Năm

Nằm bệnh thương nhớ biển
Huyết yến treo vách chiều
Tháng Năm treo hắt hiu
Người nằm treo nhịp thở

Nhẩm câu thơ kiên khổ
Âm sóng bạc trùng khơi
Thơ khô máu hết rồi
Biết tìm đâu tri kỷ?!
(more…)

Nguyễn Lương Vỵ
Tặng nữ sỹ Nguyễn Thị Khánh Minh

thieu_nu_chieu_ngoai_cua_so_mien_doi_nui-dinh_cuong
Thiếu nữ chiều ngoài cửa sổ miền đồi núi
dinhcuong

1.

Chẳng hề chi. Khi giã biệt. Đi.
Về xanh. Nhớ quá. Chim tử quy.
Chẳng hề gì. Khi thiên cao. Hát.
Chào nhau. Đẹp ngất. Đóa phong thi.
(more…)

Nguyễn Lương Vỵ

hoai_khanh_4
Nhà thơ Hoài Khanh (1933-2013)

Qua sông là một nhịp cầu
Qua tôi là một kiếp sầu vô chung
(*)
Dấu than dấu chấm cuối cùng
Người thơ khép mắt cánh rừng bay lên
Giọng sầu ngất gió anh niên
Máu xương tức tưởi đảo điên một thời
Buồm nâu biển biếc xa khơi
Nguồn cơn ký ức ngậm ngùi viễn phương
Bướm bay dế gáy bông hường
Ngồi đây tưởng niệm vô thường tận đâu?!
(more…)

Nguyễn Lương Vỵ
Tặng nhạc sỹ Phan Bá Chức

thieu_nu_nhat_la

1.
Ta Có Em Chiều Thu. Câu hát.
Phím lướt. Âm tràn. Nhạc vút lên.
Không say. Mà ngấm. Hương em. Khát.
Chẳng nhớ. Mà thương. Vạt nắng. Mềm.

Chẳng thể. Ta Có Em Chiều Thu.
Bên đời kia. Hiu hắt. Sông mù.
Gió lên. Ngút dấu. Rừng lau. Nhớ.
Trăng khuất. Im màu. Tháp cổ. Nâu.
(more…)

Nguyễn Lương Vỵ

chiec_la_vang

Sầu. Lặng câm. Tin bạn về xa.
Sợi tơ. Giăng. Băng tuyết. Đang là.
Trôi. Vô tận. Chờ nhau. Bỉ ngạn.
Chảy. Vô cùng. Hẹn ngộ. Sát na.

Sớm hanh. Nắng nhẹ. Que diêm. Tắt.
Đất tạnh. Trời im. Tiếng phách. Chìm.
Chạnh nhớ. Nhắc thầm. Thơ Kinh Bắc.
Đành thôi.Vẫy nhẹ. Gió trời Nam.
(more…)

Nguyễn Lương Vỵ

ca_phe_via_he_3

1.
Khuya. Chia tay. Tạm biệt Sài Gòn.
Một điếu. Chào. Phố. Chợ. Hoàng hôn.
Một điếu. Nhớ. Hồn đường. Vía quán.
Một điếu. Quên. Dấu lặng. Tiếng ồn.
(more…)

Nguyễn Lương Vỵ

saigon-lethua
Saigon
Lê Thừa

1.
Về Sài Gòn. Ngồi lại hiên xưa.
Nắng đầu xuân. Trong. Vắt. Âm đưa.
Quỷ khốc. Thần sầu. Chưa kịp hỏi.
Mắt lá. Chớp. Xanh. Gọi. Mút mùa.
(more…)

Nguyễn Lương Vỵ

snow_moon

1.
Chạm vào tim. Chiều cuối năm. Trôi.
Máu đàn. Tươi. Biệt khúc. Rạng ngời.
Đau. Rạng rỡ. Hồn oan. Khuất. Lấp.
Vẫn chờ nhau. Cỏ hát. Gọi. Mời.
(more…)

Nguyễn Lương Vỵ
Tặng Lê Giang Trần

le_giang_tran
Nhà thơ Lê Giang Trần

1.
Rồi sẽ về thôi. Em. Trên kia.
Vệt mây. Sợi khói. Lửng. Chia. Lìa.
Chia tay. Lìa mắt. Tim khô. Réo.
Tội nghiệp thềm rêu. Trăng. Ngút. Khuya.

2.
Tội nghiệp thềm rêu. Trăng. Ngút. Đàn.
Ngút. Huyết. Xanh. Tiếng hú. Thời gian.
Kiếp người. Đọt chuối non. Ướt ngực.
Tình thư. Chim hót. Đỏ. Âm tràn.
(more…)

Nguyễn Lương Vỵ

rung_cam-dinh_cuong
Rừng câm
Sơn dầu trên bố 40 x 40 in
dinhcuong

Rừng Câm đã đón ông về
Đông tro mây xám đất tê trời mù
Bức tranh chớp mắt thiên thu
Sắc màu ngất tiếng chim gù thinh không
Hắt hơi mộng ảo còn nồng
Còn rơi rớt rụng còn trông ngóng và…
(more…)

Nguyễn Lương Vỵ

driving_in_foggy_weather

Một ngày xe chạy vi vu
Đưa em vi vút sương mù lập đông
Lạnh bên ngoài, ấm bên trong
Calif. gió nhẹ, thơm nồng tình ca
Trái tim quên mất tuổi già
Nghe em cười nói như là… lá reo
(more…)

Nguyễn Lương Vỵ

hoa_xuyen_tuyet

1.
Tuyết trầm đàn, bay và rơi
Đầu đông trở giấc, cuối đời chiêm bao
Ngũ âm: Tuyết trắng nghẹn ngào
Lục huyền: Nhịp máu xanh xao hồn đàn
Ru nhau niềm nỗi thời gian
Nhìn nhau ly biệt ly tan gập ghềnh.
(more…)

Nguyễn Lương Vỵ

bia_nua_vang_trang_ky_uc

Sau “Một Thời Điêu Linh” (Tập truyện, NXB Triết Văn, 2013), nhà văn Lê Lạc Giao tiếp tục ấn hành tác phẩm mới, tập truyện “Nửa Vầng Trăng Ký Ức” (NXB Sống, 12.2015). “Nửa Vầng Trăng Ký Ức”, với 14 truyện ngắn, bút pháp tinh tế, đa dạng hơn, sâu sắc hơn. Đây vẫn là những trang văn hoài niệm, khắc sâu trong ký ức của nhà văn về nơi chốn quê nhà trong buổi giao thời và những biến động tiếp sau. Có thể nói, “Nửa Vầng Trăng Ký Ức” là khoảng không-thời-gian mở rộng ký ức hồi nhớ của “Một Thời Điêu Linh” trước đây chưa nói hết, chưa kể hết, chưa thỏa lòng. Bởi vì, buổi giao thời và những biến động tiếp sau trên quê hương đã có những đổi thay quá lớn. Những đổi thay làm chấn động nhân tâm và càng lúc càng làm đảo lộn mọi giá trị nhân văn, tư tưởng, đạo đức trong cuộc sống xã hội. Ký ức không hẵn chỉ để hoài niệm quá khứ trong hiện tại, mà có khi, để kiểm nghiệm lại một cuộc đổi đời, một cơn đau của lịch sử dân tộc đã kinh qua, trong đó có tác giả, vừa là nạn nhân, vừa là chứng nhân. Vì vậy, ký ức cũng là cách bày tỏ tâm sự, tự hỏi và tự trả lời của nhà văn?!
(more…)